LS quân sự Binh Lâm Thiên Hạ - Cao Nguyệt - (Tháo zầu 55) - FULL1131C

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi Kiếm Công Công, 25/9/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Kiếm Công Công

    Kiếm Công Công Vô hình nhưng hữu hình Super Moderator

    Được thích:
    47,374
    Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 1: Tuyệt địa cầu sinh.

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien




    Giới Thiệu:

    Đi ngàn dặm cũng phải về đất tổ

    Vọng ngàn năm cũng muốn chết nơi quê nhà.

    ---

    Binh Lâm Thiên Hạ - Một tác phẩm hay, đáng đọc, nên đọc để suy ngẫm.

    Hoàng Oanh sẽ cố gắng vượt qua thử thách, đồng hành với tác phẩm này. Mong các bạn ủng hộ, thiết thực nhất là bình luận thật nhiều, góp ý thật nhiều.

    Cám ơn mọi người.

    Đây là một căn nhà có gia cảnh cực nghèo, trong nhà chỉ có một cái bàn nhỏ cùng với mấy cái ghế được đan bằng tre. Trên bàn có một ngọn đèn dầu nhỏ đang cháy, tiếng bấc tí tách của ngọn đèn to bằng hạt đậu bập bùng, khiến cho khung cảnh trong phòng lúc sáng lúc tối.

    Ở giữa nhà có một bà đồng mặc áo lụa đang huơ tay múa chân, miệng rít lên những tiếng gào rú sang sảng, tựa như oan hồn lấy mạng, đôi mắt lạnh như băng nhìn vào thiếu niên nằm trên mặt đất.

    Thiếu niên này ước chừng khoảng mười lăm mười sáu tuổi, nằm trên một chiếc chiếu rơm cũ nát, mặc áo vải thô, mặt hơi dài, hai hàng lông mày như kiếm, sống mũi cao thẳng, tướng mạo đường đường, da tay của hắn hơi đen, thân hình khôi ngô cao lớn, cuộc sống đi săn quanh năm suốt tháng khiến cho cơ bắp phát triển, trông khá là vai u thịt bắp.

    Dường như lúc này hắn đang bị bệnh, chìm trong hôn mê, miệng không ngừng rít lên những ngôn ngữ cổ quái, giống như phương ngôn của dân bản xứ khiến người nghe không hiểu.

    "Phương này. . . Dương Sóc đã leo mấy lần rồi, đổi chỗ khác đi!"

    ...

    "Tôi sợ không đi được, trễ tàu thì phải làm sao?"

    Đây là một linh hồn được chuyển tới từ ngàn năm sau, hắn là một tay leo núi nổi danh, có thân hình tráng kiện, đầu óc thông minh, tính cách ngoan cường. Trong một lần leo núi, hắn rơi xuống một cái khe núi sâu không tới đáy, linh hồn không tiêu tan mà chuyển kiếp về hơn một nghìn tám trăm năm trước, nhập vào người của một thiêu niên thợ săn mười sáu tuổi.

    Trong bóng tối, linh hồn hắn phải trải qua thời không vô tận, Đẩu Chuyển Tinh Di, năm tháng luân hồi, khi linh hồn hắn chính thức tỉnh lại cũng là lúc hắn trở về hơn một nghìn tám trăm năm trước.

    Cậu nhóc thợ săn gặp nạn được cứu về hai ngày trước, nhưng hắn chỉ tỉnh có một lần sau đó nhanh chóng lâm vào hôn mê. Cậu nhóc này không bệnh mà giống như bị đoạt mất hồn phách, nói những ngôn ngữ linh tinh khiến cho người dân xung quanh hoảng sợ.

    Trong góc nhà có một ông cụ cao tuổi đang ngồi, ước sáu mươi tuổi, là ông nội của cậu nhóc, cha mẹ của cậu nhóc lâm bệnh mất sớm, trước khi chết đem con giao lại cho cha mình, nếu như cậu nhóc này cũng chẳng may mất sớm, vậy làm sao ông lão sau khi chết đi ăn nói được với con trai mình.

    Trong lòng ông lão lúc này vô cùng lo lắng, cháu trai từ trên mỏm núi Quỷ Sầu rơi xuống khe núi, nằm vắt ngang trên một cây đại thụ, đạn nạn không chết.

    Nhưng cháu trai khi được cõng trở về giống như đã biến thành một người khác, nói toàn những ngôn ngữ khiến người khác không hiểu, có người nói cậu nhóc rơi xuống khen núi Quỷ Sầu, bị quỷ nhập thân, thậm chí có người còn bảo đem cậu nhóc thiêu sống.

    Ông già thở dài, dù sao đây cũng là cháu trai mình, dù thế nào cũng phải cứu, ông đem hết hi vọng đặt trên người bà đồng.

    Bên ngoài cửa sổ tan hoang, một đám người đang dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào cậu nhóc nằm trên mặt đất, xì xào bàn tán.

    "Mọi người có nghe thấy nó nói gì không, toàn chuyện hoang đường, nào là xe lửa, xe lửa là gì, có ai nghe nói chưa?"

    Người chung quanh đều lắc đầu, chưa có ai biết xe lửa là cái gì, có người tự cho là thông minh hô lớn:
    "Tôi biết, cái này nhất định là xe mà Liệt Hỏa quỷ vương vẫn ngồi."

    "Trời ạ, hắn là yêu nghiệt!"

    Một ông già nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, cắn răng nghiến lợi nói:
    "Nó sẽ mang tới tai nạn cho chúng ta, nhất định phải thiêu chết hắn!"

    "Thiêu chết hắn!"
    Hương dân phía ngoài cũng lớn tiếng kêu.

    Đúng lúc này, những tiếng kêu khóc bất ngờ từ xang vang tới, tiếng chó sủa điên cuồng, những ánh lửa hừng hừng bùng lên khiến cho tất cả mọi người sững sờ, không biết chuyện gì xảy ra. Bỗng có một nam tử trẻ tuổi chạy như điên tới, vô cùng hoảng sợ hô to:
    "Lý Khôi, không tốt rồi, quân Tào tới bắt lính!"

    ... . . . .

    Năm Kiến An thứ 6, cuộc chiến Nhữ Nam bùng nổ, Lưu Bị thu nạp và chiên chế lại mấy chục ngàn giặc Khăn Vàng của Lưu Ích và Cung Đô, chiếm cứ quận Nhữ Nam, tiến quân Hứa Đô, ý đồ thừa dịp Tào Tháo đang tác chiến ở Hà Bắc đánh lén Hứa Đô.

    Lúc này, Tào Tháo đã kết thúc cuộc chiến Thương Đình, thu binh trở về Hứa Đô, tự mình dẫn đại quân nam kích Lưu Bị, Tào Tháo thề lần này nhất định phải tiêu diệt toàn quân Lưu Bị.

    Trên cánh đồng phía bắc huyện An Thành, quận Nhữ Nam có hơn 1000 kỵ binh quân Tào đang xua đuổi hàng ngàn hàng vạn dân phu binh, nói là dân phu binh nhưng thực chất là đàn ông, già có, trẻ có bắt từ các nơi trong quận Nhữ Nam, ước chừng năm sáu ngàn người.

    Những thứ dân phu binh này không mặc khôi giáp, trong tay cầm những thanh đao hỏng hoặc là gậy gỗ hoặc là cuốc thuổng, thậm chí có không ít người tay không.

    Sắc phục của những người này cũng hết sức hỗn loạn, có mặc áo gai cộc tay, có người mặc quan bào của sĩ tử, thậm chí có người ở trần, kết bè kết đội, chạy loạn trên cánh đồng.

    Kỵ binh đi hai bên, nhìn thấy có người hơi chạy chậm là vung roi da quất xuống, lớn tiếng kêu to:
    "Chạy nhanh cho ông!"

    Trong sự mệt mỏi không ngừng có người ngã xuống đất, kị binh quân Tào không chút thương tiếc, giơ trường mâu đâm xuống.

    "Chạy mau! Dám giả chết, giết không tha!"

    Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên trên cánh đồng khiến cho đám dân phu binh này lại càng hoảng sợ, liều mạng chạy về hướng đông.

    Trong đội ngũ, có một cậu nhóc cao lớn lúc chạy nhanh, lúc chạy chậm, động tác linh hoạt, không để rơi xuống phía sau bị roi quất đánh nhưng cũng tuyệt không lao lên dẫn đầu.

    Hắn chính là cậu nhóc thợ săn tỉnh lại trong hôn mê, tên hắn kiếp trước là Lưu Kiện, là một tay leo núi nổi danh, thích ra ngoài vận động, có vóc người cườn tráng, không may trong lúc leo núi bị rơi xuống vực sâu vạn trượng.

    Sau khi tỉnh lại, hắn thấy mình đã nhập vào người của cậu nhóc thợ săn, hắn vẫn chưa kịp biết tên mình kiếp này là gì thì đã bị quân Tào bắt làm tráng đinh.

    Hắn rất muốn hỏi người bên cạnh xem năm này là năm nào, chỗ này là chỗ nào? Hắn biết mình đang ở trong thời Tam quốc, bởi vì trên cờ xí có một chữ Tào cực lớn, vô cùng bắt mắt.

    "Chạy mau!"

    Một người đàn ông trung niên liều mạng đẩy hắn một cái:
    "Bọn lính phía sau vụt rất tàn nhẫn!"

    Lưu Kiện quay đầu lại thấy phía sau mấy chục bước, có hơn trăm kị binh quân Tào đang liều mạng dùng roi da quất xuống, rất nhiều người bị đánh bể đầu chảy máu, nhưng hễ ngã xuống đất là lập tức bị trường mâu đâm chết.

    Lưu Kiện thở dài, ưu thế duy nhất của hắn bây giờ so với “bầy dê” đáng thương là hắn có hơn họ một cái đầu để suy nghĩ.

    Hắn lại rướn cổ nhìn về phía sau, thấy phương xa có một dòng người đen sì, dài ước chừng mấy dặm đang đi theo bọn họ.

    Hắn đã đoán được quân Tào muốn làm gì, nếu như hắn không đoán sai thì những người như hắn bây giờ đang trở thành tốt thí, phía trước chắc chắn có thiên quân vạn mã đang chờ bọn họ.

    Hắn cũng không biết làm cách nào để sống sót, nhưng có một chuyện hắn hiểu, đó là tuyệt không thể chạy lên phía trước nhưng cũng không thể rớt lại phía sau, chỉ có thể nhân lúc đại chiến, quân Tào không để ý tới bọn họ mới có cơ hội chạy thoát thân.

    Lưu Kiện nhanh nhẹn bám theo đoàn người, lúc này hắn rất cảm kích trời xanh đã ban cho hắn một cơ thể khỏe mạnh để nhập vào, mang lại cho hắn vốn liếng để bảo toàn tính mạng.

    Kiếp này, hắn là một cậu nhóc thợ săn sống trong vùng núi thuộc khu vực phía nam quận Nhữ Nam, quanh năm suốt tháng di chuyển trong núi non trùng điệp, vật lộn với dã thú nên tốc độ chạy trốn cực nhanh, thân thể linh hoạt vô cùng.

    Thể chất tốt cùng với trí óc đời sau giúp Lưu Kiện có vốn liếng để bảo toàn mạng sống, hắn không tuyệt vọng như người khác mà kiên nhẫn chờ cơ hội bỏ chạy.

    Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên hỗn loạn, có người la to:
    "Phía trước có quân đội, là giặc Hoàng Cân!"

    Lưu Kiện cũng nhìn thấy, ở phía trước một dặm bỗng nhiên xuất hiện vô số quân lính, ước chừng một hai vạn người, đao thương như rừng, cờ xí như mây, dưới lá cờ lớn màu đỏ là vô vô binh lính đằng đằng sát khí, đội ngũ tầng tầng tầng lớp lớp, trước mặt là mấy ngàn cung nỏ thủ.

    Mấy ngàn cái nỏ đang nhắm thẳm vào bọn họ, khiến cho đám dân phu binh sợ đến mức hồn phi phách tán, mở miệng kêu to, quay đầu chạy ngược lại. Đúng lúc này, quân Tào gõ trống tấn công, tiếng trống rung động trời đất.

    Một nghìn kị binh quân Tào cưỡng ép xua đuổi dân phu binh vào thẳng trận địa của quân địch, lúc này bọn họ không dùng roi da để đuổi mà dùng mâu để đâm, giết ngay những dân phu có ý đồ bỏ chạy.

    Phía trước là cái chết uy hiếp, phía sau là địa ngục đứng chờ, đầu người, thi thể chất đống, máu tươi chảy khắp nơi, tay đứt, chân gãy văng tung tóe. Dưới lưỡi đao, mấy ngàn dân phu liều chết vọt tới đám giặc Khăn Vàng, tiếng la hét vang vọng khắp cánh đồng.

    Phía trước là quân chủ lực của giặc Khăn Vàng tại quận Nhữ Nam, tổng cộng có một vạn hai ngàn người, do Đại tướng Cung Đô dẫn đầu, hắn phụng mệnh Lưu Ích tới tiếp viện cho Lưu Bị, không ngờ nửa đường gặp quân Tào tập kích.

    "Cung tướng quân, tại sao đám người xông tới toàn là ô hợp?" Một gã phó tướng cau mày hỏi.

    "Đây là dân phu chịu chết, quân Tào ở phía sau."

    Cung Đô cười lạnh một tiếng, nghiêm nghị hô to:
    "Cung tên chuẩn bị!"

    Mấy ngàn cây cung tên giơ lên, đầu mủi tên lạnh như băng nhắm thẳng vào đám dân phu đang ùn ùn kéo tới...

    Lưu Kiện chạy trong đám dân phu, nhưng lại chạy xéo theo hướng đông bắc, hắn phát hiện nơi đó có một rừng cây, hắn nhận ra đây là con đường sống.

    Lưu Kiện không ngừng né tránh va đập với người khác, tiến dần tới sườn đoàn người, dần với quân đội, nhưng hắn chưa chạy qua được bởi vì có một đội kị binh quân Tào đã phong kín đường trốn.

    Đúng lúc này, giặc Khăn Vàng đồng thời bắn tên, vô số mũi tên chi chít bắn tới, thoáng cái tiếng kêu vang lên khắp nơi, hàng loạt dân phu bị bắn ngã, trên người họ làm gì có áo giáp, sao chống được cung tên.

    Mấy ngàn dân phu loạn thành một đống, tiếng khóc rung trời, bọn họ đã không có đường chạy trốn, bốn phía kị binh quân Tào ép họ xung phong, chỉ hơi lui về phía sau liền giết không thương tình.

    Trong lúc hỗn loạn, Lưu Kiện bị đụng ngã lăn trên đất, nhưng vào lúc này hắn nhận ra có cái gì đó đang rung chuyển.

    Hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt chặc chuyền về phương xa, chỉ thấy phía tây bụi mù che lấp ánh mặt trời, vô số kị binh xuất hiện.

    Rất nhanh, mặt đất rung chuyển càng kịch liệt, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên từ hướng tây bắc, kị binh đen ngòm đánh tới, dân phu hoảng sợ kêu lên: "Là kỵ binh!"

    Mấy ngàn dân phu đã chết hơn nửa, nhiệm vụ làm rối loạn trận hình của giặc Khăn Vàng đã hoàn thành, một nghìn kị binh quân Tào phụ trách áp giải bỏ họ lại, bắt đầu lao vào trong trận địa cung binh tàn sát.

    Lúc này chẳng ai quan tâm tới sự sống chết của đám dân ph này, Lưu Kiện cũng đang chờ lúc này, hắn lập tức kêu lên:
    "Mau theo tôi chạy vào trong rừng cây!"

    Lưu Kiện nhấc chân chạy như điên, nhưng rất nhanh hắn lập tức phát hiện ra điều bất thường, cách rừng cây còn mấy trăm bước mà kị binh quân Tào ở phía sau đã lao tới cách họ chỉ chừng hai trăm bước, tốc độ vượt xa dân phu, không chờ họ chạy vào trong rừng cây đã bị giết sạch.

    Sự nhanh trí của Lưu Kiện được phát huy đầy đủ vào lúc này, hắn lập tức nằm xuống một khoảng đất trũng, kéo bảy tám cái xác đè lên người, nhìn qua kẽ hở xác chết quan sát tình hình xung quanh.

    Lúc này kị binh quân Tào đã giết đến, vô số mũi tên bay lên, mấy trăm dân phu chạy chậm đã bị bắn ngã.

    Đây là sáu ngàn tinh kỵ do Hạ Hầu Uyên dẫn đầu, phụng mệnh tới tập kích viện quân của Lưu Bị, hắn chia binh hai đường, một nghìn kỵ binh phụ trách bắt dân phu, năm nghìn người còn lại do Hạ Hầu Uyên suất lĩnh chờ đợi thời cơ.

    Lúc này, một nghìn kị binh quân Tào áp giải dân phu đã lao vào đám cung binh, chủ lực quân Tào không bị cung tên uy hiếp nên thoải mái phát động tấn công, đánh thẳng vào chủ lực giặc Khăn Vàng.

    Hạ Hầu Uyên thân cao tám thước ba (1 thước bằng 1/3 mét), thân hình vạm vỡ, ánh mắt lạnh lùng như điện, dùng một cây thương sắt nặng tám mươi cân (1 cân của tàu bằng ½ ki lô), trông như thiên thần vậy.

    Hắn hét lớn một tiếng:
    "Chém tận giết tuyệt cho ta!"

    Thiết kỵ quân Tào lao tới như bão tố, thiết kỵ như hổ báo, đi qua chỗ nào là đầu người bay tứ tung, tứ chi bắn khắp nơi, máu tươi tràn ngập, dân phu đường cùng bị cuốn vào móng sắt ngựa, bị đạp thành bùng.

    Cung Đô dẫn quân nghênh chiến, hắn vung đại đao, khiêu chiến Hạ Hầu Uyên, nhưng mới chỉ mấy hiệp đã không chống nổi, thúc ngựa chạy trốn, nhưng do ngựa chạy không nhanh nên bị Hạ Hầu Uyên đuổi theo, một thương đâm xuyên lưng, Cung Đô kêu thảm một tiếng, lập tức toi mạng, Hạ Hầu Uyên giơ thi thể Cung Đô lên cao, cười to:
    "Đây chẳng phải là Đại Nhĩ tặc của quân địch hay sao?"

    Chủ tướng giặc Khăn Vàng bị giết, đội ngũ lập tức tán loạn, một cuộc thảm sát diễn ra trên cánh đồng.

    Khi con chiến mã cuối cùng phóng qua người Lưu Kiện, hắn nhanh chóng bò dậy, chạy như điên về phía rừng cây, hắn biết đây là cơ hội thoát thân duy nhất của mình.
     
  2. Kiếm Công Công

    Kiếm Công Công Vô hình nhưng hữu hình Super Moderator

    Được thích:
    47,374
    Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 2: Một chiếc xe trâu

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien


    Chỉ sau nửa giờ, hơn mười hai nghìn binh lính của Cung Đô đã gần như chết hết, chỉ có một số ít binh lính trốn thoát được, mà đám dân phu bị ép tới cũng gần như chết sạch.

    Kị binh quân Tào cướp lấy một bộ phận lương thảo, số còn lại thì thiêu hủy, sáu ngàn kỵ binh quay đầu tiếp tục xuôi nam.

    Lúc này trời đã tối, cánh đồng tràn ngập máu tanh, từng đàn chó hoang xuất hiện gặm thi thể, , từng nhóm chó hoang xuất hiện, gặm ăn thi thể, lúc này việc rời xa chiến trường là quan trọng nhất.

    Lưu Kiện chạy một hơi hơn hai mươi dặm, hắn rất thông minh, sau khi chạy vào rừng cây, hắn lượn một vòng lớn rồi mới chạy về hướng tây bắc để tránh kỵ binh.

    Hắn chạy lên một cái gò đất thấp trong rừng cây, nơi này không còn nguy hiểm nữa nên hắn tìm một tảng đá lớn rồi ngồi nghỉ, mấy tên dân phu chạy cùng hắn đã tán loạn khắp nơi nên giờ chỉ còn một mình hắn.

    Lưu Kiện thở dài, tới thời đại này đã ba ngày, cho tới lúc này hắn mới có thể tĩnh tâm suy nghĩ một số vấn đề.

    Thật ra thì hắn đã có thể đoán được bây giờ là thời điểm nào, hắn thuộc Tam Quốc Diễn Nghĩa, sau khi nghe một số dân phu kể chuyện về quận Nhữ Nam, quân Tào, giặc Khăn Vàng và xâu chuỗi lại, hắn đã có thể đoán được một số chuyện.

    Đây chính là thời điểm Lưu Bị rời Viên Thiệu, sáp nhập quân bộ của Lưu Ích, Cung Đô ở Nhữ Nam, chuẩn bị tấn công Hứa Đô, kết quả bị Tào Tháo quay giáo đâm cho một kích.

    Đúng! Bây giờ là năm Kiến An thứ 6, Lưu Kiện chợt nhớ tới việc Lưu Bị đi Kinh châu nhờ cậy Lưu Biểu.

    Vậy thì mình nên đi đâu? Đi đầu nhập vào Lưu Biểu, hay. . . . . đầu nhập vào Tào Tháo, dĩ nhiên là phải đầu nhập vào Tào Tháo, nhưng hắn dựa vào cái gì?

    Lưu Kiện suy nghĩ lung tung mà không quyết định được vấn đề.

    Lúc này bụng hắn đã kêu lên òng ọc, đưa tay sờ ngực, ngoài ý muốn phát hiện ra nửa cái bánh còn sót lại, hắn mừng rỡ, chỉ cần nửa cái bánh này là có thể sống sót tới sáng mai.

    Lưu Kiện cắn hai miếng, thời Hán chưa có kỹ thuật lên men nên bánh rất rắn, hơn nữa còn khô khốc, khó mà nuốt trôi, cho nên khi ăn phải dùng nước nhai cùng hoặc là ngâm nước cho nát rồi ăn.

    Bánh khô làm cổ họng Lưu Kiện như bốc lửa, hắn nhìn bốn phía xung quanh, hắn cần tìm một con suối.

    Tuy núi đây là một gò đất thấp, chỉ thoáng cao hơn cánh đồng kia một chút nhưng rất bằng phẳng, hơn nữa lại rộng tới hơn mười dặm, cây cối mọc um tùm, có một con đường độc đạo xuyên qua rừng rây, đây là con đường bắt buộc phải đi nếu muốn tới Kinh - Tương.

    Ban đêm trong rừng cây có rất nhiều tiếng động kỳ quái, thỉnh thoảng lại có tiếng kêu thê lương truyền tới làm người ta rợn cả tóc gáy, do không có vật phòng vệ nên hắn không dám đi sâu vào trong.

    Chiến tranh bùng nổ ở quận Nhữ Nam khiến cho người chết khắp nơi, chó hoang kết thành đàn chạy tung tung, nếu đơn độc gặp phải những đàn chó này thì kiểu gì cũng chết.

    Lưu Kiện đi dọc con đường về phía tây, đi được chừng hai, ba dặm, hắn phát hiện trước mặt là một cái ngã ba, cẩn thận lắng nghe, hắn phát hiện tiếng nước chảy róc rách.

    Lưu Kiện mừng rỡ, chạy như bay về phía ngã ba, khi chạy được khoảng 100 bước, hắn nhìn thấy một con suối nhỏ rộng chừng một trượng (10 thước) từ trong rừng chảy ra, ánh trăng xuyên qua ngọn cây chiếu xuống mặt suối nửa sáng nửa tối khiến cho nó thêm mấy phần thần bí.

    Lưu Kiện chạy thêm khoảng chục bước nữa thì bất ngờ dừng lại, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào sau một bụi cây...

    Sau bụi cây có một chiếc xe trâu lật nghiêng, một chiếc bánh xe chổng lên trời, bốn phía có mấy người chết, một ông cụ thoi thóp nằm dưới bánh xe, máu chảy khắp nơi, phu xe thì nằm vật trên càng xe, sau lưng có một mũi tên, cách đó không xa còn có một nam tử mặc quần áo màu trắng.

    Trong xe còn có một thi thể, là một gã thiếu niên, đại khái khoảng mười lăm mười sáu tuổi, thân hình khá cao, chỉ là thấp hơn hắn một chút, trên người có mấy vết thương đâm, toàn thân đều là máu.

    Lưu Kiện thở dài, trong loạn thế, mạng người nhiều khi không bằng chó, đám người kia hình như có chút thân phận, mà thân phận có ích gì, trong loạn thế phải ôm cổ chạy như mình may ra mới bảo toàn được mạng sống.

    Lúc này, hắn chợt phát hiện tên nam tử mặc áo trắng kia hình như động đậy, Lưu Kiện ngây ngẩn, người này chưa chết?

    Hắn bước nhanh về phía trước, nhận ra đây là một trung niên nam tử, gáy của người này bị đập một gậy, máu thịt bầy nhầy, những nơi khác hình như không có vết thương, hắn đưa tay sờ mũi thấy còn hơi thở, dường như vừa mới ngất đi.

    Hắn gỡ lấy áo bào của người này đem ngâm dưới suối một lúc lấy nước, sau đó vắt vào miệng của người đàn ông rồi lau trán của đối phương.

    Có lẽ nước có tác dụng, nam tử từ từ mở mắt, hắn nhìn thoáng qua Lưu Kiện một cái, nhỏ tiếng nói:
    "Gặp. . . . kị binh quân Tào, nói cho Lưu châu mục. . . . ."

    Nói được tới đây hắn lại ngất đi, Lưu Kiện gãi đầu một cái, cảm thấy nhức đầu, là Lưu châu mục nào, là Dự châu mục Lưu Bị hay là Kinh châu mục Lưu Biểu hay Ích châu mục Lưu Chương? Ba người này đều là Lưu châu mục.

    Lưu Kiện buông nam tử ra, tìm một lượt trong xe trâu, ngoại trừ một số thẻ tre nằm lăn lóc khắp nơi thì không còn gì khác, hắn có chút thất vọng, có một cây đao có phải tốt hơn không!

    Hắn nhìn xung quanh một lần, cố gắng đưa ánh mắt đi xa, bỗng nhiên hắn phát hiện trong bụi cây hình như có gì đó?



    Lưu Kiện bước nhanh về phía trước tìm được một túi da, túi da nặng trĩu, hắn mừng rỡ, sao túi da lại ở trong bụi cây được?

    Hắn vội vàng mở túi da, đập vào mắt là một thanh đoản kiếm, vỏ kiếm cũng được trang trí tinh xảo, chắc là khá đắt tiền, có viền bạc quấn quanh, ngoài ra còn gắn mấy viên bảo thạch, lưỡi kiếm sắc bén dị thường, nhìn thoáng qua cũng biết là một thanh kiếm quý.

    Đúng lúc này, hắn giật mình, bản năng đi săn báo cho hắn biết có nguy hiểm, hắn chạy nhanh về phía bên trái.

    'Vèo! Vèo!' hai tiếng xé gió vang lên, hai mũi tên trước sau bắn tới, đúng vào vị trí hắn vừa đứng.

    Lưu Kiện lúc này mới phát hiện, có hai gã quân Tào binh một trước một sau xuất hiện, tay cầm trường mâu và nỏ, vô thanh vô tức bao vây hắn.

    Đây là hai gã kị binh, túi da trong bụi là do họ ném vào để sau đó trở lại lấy mang đi, nhưng không ngờ thấy có người phát hiện nên nổi cơn giận dữ.

    "Tiểu tử, bỏ túi xuống!"
    Một tên lính hung tợn hét.

    Lưu Kiện buông túi da, rút đoản kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đối phương, hai người này đã chặn đường trốn của hắn, không phải muốn giết hắn thì làm gì?

    Hắn cho dù chết, cũng phải giết một tên kiếm vốn mang theo.

    "Tiểu tử, đúng là không muốn sống."

    Một tên lính ném cung tên, hét lớn một tiếng xông lên trước, đâm một thương về phía Lưu Kiện, hai tên lính này kỵ binh tuần tiễu của Hạ Hầu Uyên, xuất thân từ Thanh châu quân, được huấn luyện tốt, năng lực cận chiến cực mạnh, nhưng mà do quân kỷ không nghiêm nên thường giết người cướp của, việc này bình thường như cơm bữa.

    Nếu không phải sợ tiếng vó ngựa làm Lưu Kiện kinh động bỏ chạy, hai người cưỡi ngựa chém tới

    Lưu Kiện lách người tránh thoát nhát đâm, hắn lao về phía trước đâm một kiếm vào bắp chân đối phương.

    Dù là kiếp trước hay kiếp này, hắn đều có sức khỏe và sự nhanh nhẹn, kiếp này là một thợ săn nên có kinh nghiệm đi săn phong phú, loại kinh nghiệm này ẩn sâu trong đầu óc, mỗi khi gặp nguy hiểm là có thể lập tức sử dụng như bản năng.

    Hắn nhận ra hai người này là kỵ binh, chân vòng kiềng, khả năng né tránh không cao, hắn nhớ đây là nhược điểm phổ biến của kỵ binh.

    Tên lính kia hiển nhiên không đề phòng đối phương, quan trọng hơn là trông đối phương chỉ là một thằng nhóc nên trong lòng có sự khinh thường.

    Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, chân phải của tên lính bị một kiếm chặt đứt, ngay cả Lưu Kiện cũng bất ngờ vì độ sắc bén của thanh kiếm này, nhưng kinh ngạc chỉ thoáng qua, hắn tiếp tục nhào tới lật tên lĩnh xuống đất, đâm mạnh một kiếm xuyên ngực.

    Hắn xoay người, nhìn chằm chằm vào tên còn lại, lấy tay áo lau mau trên mặt, đây là kinh nghiệm khi săn giết thú hoang, giết xong một con con mồi, không được phép chần chữ nếu không sẽ làm mồi cho nó.

    Tên lính còn lại hiển nhiên cũng bất ngờ nên không kịp phản ứng, lúc muốn cứu đã không còn kịp, Lưu Kiện giết người quá nhanh, không cho hắn một chút cơ hội.

    Hai người giằng co, hai mắt không nháy mắt nhìn chằm chằm đối phương, cũng không ai dám tùy tiện phát động tấn công, tên lính Tào kia đã rút đao, tay còn lại cầm trường mâu, dài ngắn hỗ trợ nhau.

    Lưu Kiện xoay người nhặt trường mâu của tên vừa giết lên, hai người như cung đã kéo căng, chỉ cần một người thoáng có chút biến hóa là sẽ lập tức công kích.

    Tên lính kia hét lớn một tiếng, đâm thẳng một mâu vào Lưu Kiện rồi lao lên chém tiếp một đao.

    Lưu Kiện khom người nhặt mâu chẳng qua là hư chiêu, hắn muốn đối phương động thủ trước, hắn lộn về phía trước hai vòng, tránh một mâu ném tới của đối phương, sau đó tung người một cái đâm vào đùi tên lính.

    Tên lính Tào này là một gã Thập trưởng, thân cao tám thước, lưng hùm vai gấu, lợi hại hơn lính thường rất nhiều, hắn một đao chém trượt liền biết không ổn.

    Nhưng hắn cũng không hoảng hốt, lập tức chuyển thế đao thành bổ ngang, đập thẳng vào đoản kiếm, tuy đánh bay kiếm của Lưu Kiện ra ngoài nhưng hắn lại bị ngã xuống đất.

    Lưu Kiện đè đối phương xuống đất, dùng đầu gối đè lên tay địch, một tay tóm tai của đối phương ghì xuống cỏ, một tay khác đang vật lộn với đối phương.

    Thời gian trôi qua, Lưu Kiện bỗng nhiên nghe thấy tiếng chiến mã hí ở phía xa, trong lòng khẩn trương nên đảo mắt nhìn quanh, hóa ra tên nam tử áo trắng kia đã tỉnh lại, đứng ngơ ngác nhìn họ.

    "Tên ngu ngốc này, còn không mau tới giúp ta!"
    Lưu Kiện gấp đến độ hô to.

    Trong lúc hắn phân tâm, tên Thập trưởng kia hét lớn một tiếng, một tay bóp cổ Lưu Kiện khiến hắn tưởng như ngất đi vì khó thở.

    Cùng lúc đó, tay Lưu Kiện chộp được một mũi tên, đâm thẳng vào mặt đối phương, tên Thập trưởng kia kêu thảm một tiếng, liều mạng bóp cổ hắn, hai người bây giờ dốc toàn lực muốn giết đối phương trước.

    Lưu Kiện như nổi điên, tay liên tục dùng tên đâm xuống, tên Thập trưởng kia dần đuối sức, đột nhiên sau lưng hai người có tiếng quát:
    "Ở đâu!"

    Lưu Kiện tung người nhảy lên, túm lấy túi da trên mặt đất, lại tiện tay nhặt đoản kiếm, lảo đảo chạy về phía trước, nhảy xuống suối lội qua bờ biên kia, bỏ chạy như điên vào trong rừng cây.

    Tên nam tử áo trắng kia cũng hoảng sợ chạy theo hắn:
    "Công tử, chờ ta một chút!"
     
  3. Kiếm Công Công

    Kiếm Công Công Vô hình nhưng hữu hình Super Moderator

    Được thích:
    47,374
    Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 3: Đánh cuộc

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien






    Trời dần dần sáng, ánh mặt trời chiếu vào bên trong rừng cây, Lưu Kiện núp ở trên một cây đại thụ từ từ mở mắt, thấy cổ họng đau đớn bèn không khỏi nghĩ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.

    Tối hôm qua, hắn đã giết hai gã lính Tào, có thể coi là một lần kinh tâm động phách khi bước chân vào thời đại này, thậm chí mức độ nguy hiểm còn hơn cả thời điểm gặp quân Hoàng Cân.

    Nếu không phải hai tên lính Tào khinh thường đối thủ, thì với một chọi hai, khẳng định hắn không phải đối thủ của hai người, chắc chắn sẽ phải chết. Nghĩ lại, hắn vẫn còn cảm thấy sợ.

    Nghĩ tới cái túi da, Lưu Kiện đột nhiên ngồi bật dậy, lấy cái túi da treo ở cành cây sau lưng. Cũng vì cái túi này mà suýt chút nữa hắn bỏ mất cái mạng nhỏ, không biết bên trong có thứ gì đáng giá để hắn phải liều mạng như vậy không.

    Hắn xem cái đoản kiếm trước, thanh kiếm này không có vỏ, chỉ dùng một tấm vải cuộn bên ngoài. Hắn tiếp tục móc cái hộp hình vuông bằng gỗ lim dát vàng khá nặng ra xem, thấy ngoài mặt có chạm khắc hình cây cỏ, tương đối tinh khảo, điều này làm hắn khá hưng phấn, chẳng nhẽ bên trong chứa châu báu?

    Hắn háo hức tới mức gần như ngừng thở, cẩn thận mở hộp ra, thấy bên trong dùng vải vàng làm đệm, tấm vải được buộc túm lại thành hình cái túi, hắn mở ra xem thì thấy bên trong có một quan ấn bằng đồng xanh, núm ấn hình con rùa, nấm hình vuông, chỉ to bằng nắm tay.

    Hóa ra là quan ấn, trong lòng Lưu Kiện có chút thất vọng, hắn tìm kiếm xem còn gì nữa không thì phát hiện một bức thư và một cái thẻ trẻ, ngoài ra chẳng còn gì đáng tiền.

    Hắn lại cầm cái ấn đồng, nheo mắt đưa lên theo hướng mặt trời nhìn kỹ, phải mất một lúc hắn mới đọc được dòng chữ triện trên ấn: 'Kim bình Đình Hầu ấn' .

    Hóa ra đây là ấn của hầu tước, hắn hít một hơi lạnh, chợt nhận ra những người bị giết hôm qua có thân phận không bình thường.

    Lưu Kiện không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía khối đá lớn dưới tán cây, chỉ thấy tên nam tử áo trắng vẫn ngồi trên tảng đá lớn, ngơ ngác nhìn bầu trời.

    Hình như trời chưa sáng hắn đã ngồi như vậy, trông có vẻ tâm sự nặng nề, chẳng qua Lưu Kiện cũng hiểu, người đồng hành chết đi, trong lòng đối phương chắc chắn rất khó chịu.

    Lưu Kiện nhảy xuống đất, đi tới trước mặt hắn, đặt cái túi bên cạnh tảng đá, nói:
    "Cái này trả lại cho huynh! Nó không có tác dụng với ta."

    Nam tử thở dài một tiếng, người đã chết rồi, trả lại cho hắn thì có ý nghĩa gì nữa chứ?

    “Đa tạ tiểu ca!"

    Nam tử lấy phong thư và thẻ tre trong túi, bức thư được viết trên da dê, hắn mở ra đọc một lượt, miệng nở nụ cười khổ. Ban đầu hắn đã thề sống chết với chủ công của mình, nhất định sẽ hỗ trợ công tử Cảnh về tới Tương Dương an toàn, bây giờ người chết rồi, bảo hắn làm sao giao phó với chủ công đây.

    "Kim bình Đình Hầu là ai vậy?"
    Lưu Kiện tò mò hỏi.

    "Là em trai của chủ công ta, chủ công của ta cũng chính là Kinh châu mục."
    Có lẽ do Lưu Kiện cứu hắn nên nam tử này không giấu giếm.

    "À!"

    Lưu Kiện giờ mới hiểu, Lưu châu mục trong miệng người này chính là Lưu Biểu, nhưng mà hắn vẫn có chút kỳ quái, em trai của Lưu Biểu ít ra cũng phải chừng 50 tuổi rồi! Người trên xe trâu rõ ràng là một thiếu niên.

    "Người hôm qua chết ở trên xe trâu, chính là. . . . em trai của chủ công huynh?"

    "Không phải, là con hắn, cũng chính là cháu trai của chủ công ta."

    Nam tử thở dài một tiếng:
    "Ta phụng mệnh chủ công tới quận Sơn Dương đón người này tới Tương Dương, không ngờ tối qua gặp đám kỵ binh tuần tiễu của quân Tào,… bị đám người này giết mất, ài!"

    'Cháu!'

    Lưu Kiện chợt hiểu ra, hóa ra thiếu niên kia chính là cháu của Lưu Biểu, trên đường đi thì bị quân Tào giết.

    Lưu Kiện thở dài một tiếng, lại hỏi:
    "Vậy bây giờ huynh định làm thế nào?"

    "Ta còn có thể làm gì nữa? Ta không còn mặt mũi nào đi gặp chủ công, chỉ có thể vứt bỏ vợ con, phiêu bạt chân trời."

    Nói xong, nam tử đứng lên, hướng Lưu Kiện thi lễ một cái:
    "Tại hạ Kinh châu Ngũ Tu, được công tử cứu giúp, cảm kích khôn cùng, tương lai nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ hồi báo công tử."

    Nói xong, hắn nhặt cái túi xoay người định đi, Lưu Kiện gọi hắn lại nói:
    "Xin dừng bước!"

    Nam tử quay đầu lại hỏi:
    "Công tử còn có chuyện gì sao?"

    Lưu Kiện liếc mắt nhìn thanh kiếm bên ngoài chiếc túi, cười nói:
    "Nếu huynh không dùng thanh đoản kiếm kia thì có thể cho ta không?"

    Sự sắc bén của thanh đoản kiếm đã để lại cho hắn một ấn tượng sâu sắc.

    "Có thể!"

    Nam tử đưa đoản kiếm cho hắn, Lưu Kiện nhận lấy, nói:
    "Đa tạ."

    Hắn rất thích thanh kiếm này, khẽ quơ hai cái, đáng tiếc vỏ kiếm đã mất tối qua, chắc phải đi kiếm một cái vỏ mới.

    "Công tử, sau này còn gặp lại."

    Nam tử xoay người đi liền, nhưng mới đi được một hai bước, một ý niệm đột nhiên nảy sinh. Công tử! Thiếu niên 14, 15 tuổi, chẳng lẽ ông trời đang cứu mình hay sao?

    Hắn bỗng dưng quay đầu, trợn to hai mắt, trên dưới quan sát Lưu Kiện, vóc người có vẻ giống nhau, tuổi tác cũng tương đương.

    "Công tử. . . . tên là gì? Quê quán ở đâu?"
    Nam tử run rẩy hỏi.

    "Ta tên là Lưu Kiện, là thợ săn trong núi."



    "Công tử cũng họ Lưu."

    Ánh mắt người này sáng lên, đây đúng là ý trời mà!

    Nghĩ tới vợ con gia đình, Ngũ Tu cắn răng một cái, chợt hạ quyết tâm, tiến lên quỳ lạy thi lễ:
    "Thư tá Kinh Châu Ngũ Tu khẩn cầu công tử một chuyện!"

    Hắn nhìn chằm chằm vào Lưu Kiện, trong mắt hiện lên sự cầu khẩn, Lưu Kiện giật mình nghĩ tới một chuyện khiến hắn háo hức.

    "Huynh có chuyện gì? Nói đi!"

    "Khẩn cầu công tử đóng giả Thiếu công tử nhà ta, cùng ta tới Tương Dương."

    ... . . .

    "Công tử nhất định phải quên tên cũ của mình đi, nhớ! Công tử tên là Lưu Cảnh, năm nay mười sáu tuổi, người quận Sơn Dương huyện Cao Bình, nhất định phải nhớ những điều này, đừng có quên."

    Trên đường ra bắc, Ngũ Tu kể cho Lưu Kiện nghe một số chuyện quan trọng, nếu như sự việc vỡ lở thì cái mạng nhỏ của hắn cũng khó bảo toàn.

    Lưu Kiện cười híp mắt nói:
    "Ta tên là Lưu Cảnh, nhớ rồi, chẳng qua ta nhớ tên chữ của Lưu Biểu là Cảnh Thăng, tại sao ta lại không có?"

    "Công tử không thể gọi tên tục danh của bác mình, tuyệt không thể gọi như vậy, điều này cũng nhất định phải nhớ."

    Lưu Kiện thấy thái độ của đối phương hết sức nghiêm túc, cũng không đùa nữa gật đầu. Hắn cũng cảnh cáo mình, Lưu Kiện là tên kiếp trước, đã chết, kiếp này hắn tên là Lưu Cảnh.

    Thái độ của Ngũ Tu cũng trở nên nghiêm túc, tiếp tục nói:
    "Tên này của công tử chính là do bác của người ban tặng. Ông ấy rất thích công tử nên tự mình đặt tên công tử là Cảnh, do công tử thuộc hàng chữ Ngọc, cho nên gọi là Lưu Cảnh."

    Lưu Kiện. . . Không! Bắt đầu từ bây giờ, hắn tên là Lưu Cảnh, nhất định phải quên cái tên Lưu Kiện kiếp trước đi, hắn lặng lẽ cảnh cáo mình, muốn sống ở thời Tam quốc phải giữ chắc cho mình cái thân phận này.

    Cơ hội làm cháu của Lưu Biểu, thế nào hắn cũng phải giữ chặt.

    Hắn nhẩm thầm trong lòng: 'Lưu Cảnh, cuộc đời của mày chỉ mới bắt đầu.'

    Cúi đầu trầm tư chốc lát, Lưu Cảnh nhướng mày nói:
    "Thật ra thì ta cảm thấy trong việc này vẫn có sơ hở lớn, ví dụ như ta không biết gì về cha mẹ mình! Còn tộc nhân trong nhà nữa chứ? Chỉ cần họ gặp mặt là phát hiện ra, ta ứng đối thế nào được?"

    Ngũ Tu cười một tiếng:
    "Những việc này công tử không cần lo lắng, cha của công tử qua đời từ 7 năm trước, mẹ người năm ngoái bị bệnh cũng đã mất, cho nên bác người mới đưa về Kinh châu, về phần tộc nhân, họ đã tới hết Kinh châu từ mấy năm trước rồi, tới giờ chưa chắc họ đã nhớ dáng hình công tử ra sao đâu. Chỉ cần khuôn mặt tương tự một chút là được, trẻ con ai chẳng lớn dần!"

    Nói đưa bức thư cho Lưu Cảnh, cười nói:
    "Đây là thư bác công tử viết cho cậu công tử, năm ngoái cậu người đuổi mẹ con công tử ra khỏi nhà, nên mấy hôm trước không biết hắn (Lưu Cảnh cũ) nghĩ thế nào mà không gửi đi, lại mang về, công tử tự xem một chút đi!"

    Lưu Cảnh đọc kỹ bức thư, trong thơ nói cha của cháu chết sớm, năm ngoái mẹ cũng bị bệnh qua đời, từ lúc chào đời tới nay bác (Lưu Biểu) không quan tâm được nhiều, rất là áy náy. Điều này chứng tỏ trước đây Lưu Biểu không đi thăm Lưu Cảnh, cũng không phái người chăm nom nên giờ mới áy náy.

    Lưu Cảnh yên lặng gật đầu, lại mở thẻ tre ra xem, hóa ra bên trong ghi lại thông tin về hắn, nào là ngày tháng năm sinh, còn có tên cha mẹ. Thứ này tương đương với chứng minh nhân dân đời sau, hắn phải đưa cho Lưu Biểu để chứng minh thân phận của mình.

    "Vậy khẩu âm của ta thì làm sao bây giờ? Ta không biết khẩu âm của mình có khác hắn nhiều không?"

    "Khẩu âm của công tử có chút giống khẩu âm của khu vực Thái Sơn, mặc dù còn có chút khác biệt nhưng không nhiều lắm, công tử có thể nói là đi học ở Thái Sơn từ nhỏ, ta biết bên đó có không ít trường học, cộng thêm ta lấp liếm, chắc chắn có thể ứng phó được."

    "Ta hiểu! Nhưng mà ta vẫn còn mấy nghi vấn."

    "Không sao, công tử cứ hỏi đi, chúng ta phải suy tính kỹ mọi phương án mới không xảy ra vấn đề, còn các loại quy tắc tối qua ta dạy, công tử ngàn vạn lần đừng quên."

    Hai vừa đi vừa nói chuyện, bay giờ họ vẫn ở trong lãnh thổ quận Nhữ Nam, phải đi xuyên qua Nhương sơn, lại đi tiếp trăm dặm mới có thể tiến vào địa giới Kinh Châu.

    ...

    Quận trì của quận Nhữ Nam là huyện An Thành, ở phía bắc huyện An Thành ước chừng hai trăm dặm có một ngọn núi, thế núi khá cao, ước chừng trăm trượng, xung quanh có thêm mười mấy ngọn nữa, người dân gọi chung khu vực này là Nhương sơn.

    Lưu Cảnh và Ngũ Tu không có vật cưỡi nên tốc độ cũng không nhanh, hai người đã một ngày một đêm không có gì ăn, đói đến váng đầu hoa mắt, mấy lần tìm xung quanh mà ngay cả bóng dáng một con thỏ cũng không thấy.

    Mãi cho đến lúc hoàng hôn bọn họ mới nhìn thấy Nhương sơn ở phia xa xa, lúc này trời đã sắp tối, hai người vừa mới đi vào địa phận một ngọn núi, chuẩn bị tìm thứ gì đó ăn qua đêm thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng rít bay qua đỉnh đầu họ.

    "Bắt bọn chúng lại!"

    Gần trăm tên giặc Hoàng Cân mai phục ở hai bên đường lao ra, không chờ đối phương phản ứng đã vây chặt, mấy chục cái cung tên giương lên, nhắm thẳng vào người.

    Ngũ Tu hơi có kinh nghiệm, vội vàng giơ tay hô to:
    "Chúng ta chỉ là người bình thường, xin đừng tổn thương chúng ta."

    "Nói bậy!"

    Một gã Truân trưởng (cấp bậc quân đội, tương đương với Đội trưởng) sãi bước đi ra, chiến đao chỉ vào hai người, nghiêm nghị quát:
    "Các ngươi nhất định là thám tử quân Tào, bắt lại cho ta."

    Lúc này, Lưu Cảnh nói:
    "Lưu hoàng thúc có ở đây không, ta là cháu trong họ của người, ta muốn gặp người!"

    Mấy tên lính Hoàng Cân vừa lao lên liền dừng bước, cùng nhau quay đầu nhìn tên Truân trưởng. Tên Truân trưởng kia cũng ngẩn ra, hóa ra là cháu họ của Lưu hoàng tộc, hắn chần chờ một chút, lập tức thấp giọng dặn dò một tên lính, tên kia nhanh chóng chạy đi.

    Trong lòng Ngũ Tu kinh ngạc, Lưu Bị ở đây sao? Hắn từ quận Sơn Dương tới, chẳng qua chỉ đi ngang qua quận Nhữ Nam, đâu có biết Lưu Bị đã trở về quận Nhữ Nam, cũng không ngờ tới Lưu Bị ở chỗ này, nếu như Lưu Bị ở đây thì chuyện dễ rồi.

    Lưu Cảnh âm thầm cười lạnh, nếu như Lưu Bị ở chỗ này thật thì chuyện phiền toái rồi, đám này vừa gặp phải sự tập kích của quân Tào, bây giờ hắn lại tự xưng là cháu của Lưu Bị, không bị trói thành bánh chưng ăn nhục thì mới là lạ.

    Lúc này, có một đại tướng cưỡi ngựa chạy gấp tới, người này thân cao chừng bảy thước năm (1 thước = 1/3 mét), tuổi gần bốn mươi, dài quai nón, hắn đến khiến các binh lính phải cung kính nhường đường.

    Người này chính là chủ tướng giặc Khăn Vàng ở Nhữ Nam - Lưu Ích, hắn và Lưu Bị bị quân Tào đánh cho chạy toán loạn, lạc luôn cả nhau. Một mình hắn dẫn hơn bốn ngàn tàn quân vừa mới trốn đến chỗ này, chuẩn bị đi tìm Lưu Bị, không ngờ lại nhận được tin cháu của Lưu Bị tới.

    Hắn tưởng đứa cháu này là Quan Bình nên mới cưỡi ngựa chạy như bay tới, không ngờ đối phương chỉ là hai người không quen biết, Lưu Ích nhất thời giận dữ, đại đao trong tay vung lên, mũi đao sáng như tuyết chĩa vào cổ họng Lưu Cảnh, quát:
    "Ngươi là người phương nào, dám cả gan giả mạo cháu của Hoàng thúc, chán sống rồi hả?"
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/9/14
  4. Kiếm Công Công

    Kiếm Công Công Vô hình nhưng hữu hình Super Moderator

    Được thích:
    47,374
    Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 4: Lại gặp khốn cảnh

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien


    "Làm sao ông biết ta không phải cháu của hoàng thúc?"
    Lưu Cảnh không sợ hãi chút nào, nhìn chằm chằm vào Lưu Ích nói.

    Lưu Ích từ năm Trung Bình tham gia quân Khăn Vàng khởi nghĩa tới nay, liên tục chiến đấu ở các chiến trường nam bắc đã có vài chục năm, quen biết bao người nên kinh nghiệm sống rất phong phú. Mặc dù hắn không biết Lưu Bị có cháu hay không, nhưng thấy trong mắt đối phương có một sự tự tin và bình tĩnh, người giả mạo chắc chắn không thể có được.

    "Mày có gì chứng minh mình là cháu của hoàng thúc?"

    "Hoàng thúc bái Lô Thực làm thầy, có bạn là Công Tôn Toản, đầu năm Trung Bình, Hoàng thúc cùng hai em là Quan, Trương khởi binh ở quận Trác chống lại giặc Hoàng Cân, lập nhiều chiến công nhưng do bị quan lại chèn ép nên không được thưởng, trái lại còn phiêu bạt vô định. Sau đó người xuất binh cứu Từ châu, chống lại Tào tặc, được hoàng đế Đại Hán phong làm Hoàng thúc, Tả tướng quân, cùng Đổng thừa tướng thực hiện Y đái chiếu (chiếu thư viết bằng vạt áo) diệt trừ quốc tặc, những điều này có thể làm bằng chứng không?"

    Lưu Ích đưa mắt nhìn Lưu Cảnh hồi lâu, chậm rãi rút đại đao về, lạnh lùng nói:
    "Nếu mày dám giả mạo, tao sẽ dùng ngàn đao lột da mày!"

    Lưu Cảnh cười nhạt:
    "Hoàng thúc bị quân Tào vây khốn, bốn bề thọ địch, lúc này ta giả mạo cháu người có lợi ích gì?"

    "Đưng nhiên là có lợi!"

    Lưu Ích thấy hai người đối phương khá chật chật và mệt mỏi, vung tay nói:
    "Chuẩn bị cho bọn họ một cái lều nhỏ, cho thêm một phần cơm thịt!"

    ... . . .

    "Công tử, cũng là người có cách có thể lừa dối bọn họ, nếu như bị họ nghi chúng ta là thám tử quân Tào thì kiểu gì cũng phải nếm mùi đau khổ, đâu có cơm, thịt để ăn?"
    Ngũ Tu đói quá nên vừa ăn cơm vừa nhồm nhoàm khích lệ Lưu Cảnh.

    Lưu Cảnh lại tỏ ra lo lắng, hắn tạm thời giả mạo cháu của Lưu Bị, một phần là do muốn có cơm ăn, phần còn lại chính là không muốn bị coi là thám tử quân Tào. Nhưng chuyện này không thể giữ được lâu, kiểu gì cũng phải chuẩn bị chạy trốn.

    Hắn thấp giọng nói:
    "Ăn no, chúng ta thừa dịp đêm tối trốn đi!"

    "Tại sao?"
    Ngũ Tu ngạc nhiên.

    "Ta đoán là họ đang ở trong khu vực có thể giao chiến bất cứ lúc nào, hơn nữa họ là bại binh, rất có thể quân Tào sẽ đuổi theo, ở cùng với họ cực kỳ nguy hiểm, phải nhanh trốn đi mới được."

    Ngũ Tu bừng tỉnh, gật đầu liên tục:
    "Công tử cao kiến!"

    "Dù thế nào trước tiên cứ ăn no bụng đã!"

    Lưu Cảnh quả thực cũng rất đói, bưng bát cơm lên và nhồm nhoàm, đây bữa cơm có thịt đầu tiên thì khi hắn tới thời Tam Quốc, hơn nữa thịt còn là thịt ngựa.

    ... .

    Vào lúc canh ba, Lưu Cảnh dắt túi da bên người, đá tỉnh Ngũ Tu, nói:
    "Đi!"

    Ngũ Tu còn chưa tỉnh hẳn, mơ mơ màng màng đứng dậy cùng Lưu Cảnh bước ra ngoài, Lưu Cảnh thò đầu nhìn xung quanh một chút, thấy tên giám thị mình đang ngủ thiếp đi bên cạnh một gốc cây.

    "Đi mau!"

    Lưu Cảnh ngoắc tay, cùng với Ngũ Tu nhanh chóng bước đi, lúc vào đây hắn thấy phía tây bắc có một lỗ hổng, có thể ra ngoài, dường như binh lực phòng thủ của những người này cũng không nhiều.

    Hai người chạy thật nhanh tới chỗ hổng, quả nhiên là số người phòng ngự rất ít, mười mấy tên lính đang trốn ở một góc ngủ vùi, hai người vui mừng nhanh chóng chạy ra ngoài, bỗng nhiên, Lưu Cảnh kéo Ngũ Tu ngồi xuống.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Lưu Cảnh dụi dụi mắt nhìn ra ngoài doanh trại, dưới ánh trăng mờ mờ, chỉ thấy lố nhố bóng người đi tới gần lỗ hổng, càng tới càng gần. Lưu Cảnh cả kinh, tim đập như bay ra khỏi lồng ngực, quân Tào muốn đánh lén doanh trại.

    Hắn kéo Ngũ Tu chạy vào trong, vừa chạy vừa hô to:
    "Quân Tào đánh lén! Quân Tào đánh lén!"

    Tiếng gào khiến đám lính tuần tiễn bừng tỉnh, bọn họ cũng phát hiện bên ngoài có động tĩnh, lập tức gõ chiêng trống.

    'Keng! Keng! Keng!'

    Ba tiếng chiêng trói tai vang lên trong doanh trại, quân Hoàng Cân trong trại đại loạn, quân Tào bên ngoài hô to liều chết xung phong tới, đám quân phòng thủ cũng liều mạng phản kích, tên bắn như mưa, gỗ lăn như đá.

    Lưu Ích cầm đao lao ra khỏi trướng, nghiêm nghị hô to:
    "Tất cả huynh đệ đứng lên nghênh chiến, nếu bị quân Tào công phá doanh trại thì chẳng ai sống nổi đâu!"

    Hơn bốn ngàn giặc Khăn Vàng lao lên phòng thủ, doanh trại tựa vào núi mà xây, địa thế hiểm yếu, chỉ cần phòng ngự ổn thỏa là quân Tào sẽ không công vào bên trong được.

    Đám giặc Khăn Vàng này đã không còn đường lui, chỉ còn cách tử chiến đến cùng, bọn họ liều chết giết địch, quân Tào đánh lén chết thảm trọng, bỏ lại hơn hai trăm thi thể, chật vật lui xuống núi.

    Lúc này dưới núi có tiếng nổ lớn, bốn bề ánh lửa ngất trời, phía bắc có mấy ngàn quân Tào vọt tới, đây là quân của đại tướng Cao Lãm, mà phía nam lúc này cũng có quân Tào đánh tới, cầm đầu chính là đại tướng Vu Cấm, hắn là chủ soái của hơn vạn quân Tào.

    Vu Cấm nghe nói đánh lén bất lợi, không khỏi giận dữ:
    "Đám giặc Khăn Vàng này dám chống cự ư, tấn công cả ba mặt cho ta!"

    Quân Tào đua nhau hò hét, mười ngàn quân Tào từ ba mặt nam, bắc, chính diện tấn công doanh trại, binh lính như nước thủy triều lao tới, tên lửa ùn ùn bắn về phía doanh trại...

    "Công tử, chúng ta chạy ra phía sau núi đi!"
    Ngũ Tu chưa bao giờ trải qua cảnh đại chiến này nên bị dọa sợ rụt cổ, nắm chặt tay Lưu Cảnh, rất sợ hắn bỏ mình chạy mất.

    Lưu Cảnh lúc này không có ý định trốn ra sau núi. Hai ngày trước hắn mới trải qua một lần chạy thục mạng, không ngờ hôm nay lại ở trong hỗn chiến. Mặc dù hắn không có kinh nghiệm đánh giặc, nhưng từ phương diện đầu óc mà suy nghĩ, hắn biết quân Tào nhất định đã phong kín sau núi, chạy vào nơi đó chỉ có chết.

    "Ngoại trừ trông cậy vào đám giặc Khăn Vàng này có thể kiên trì, chúng ta không còn đường sống nào khác."

    Lưu Cảnh cười khổ một tiếng, hắn phát hiện tình thế còn nghiêm trọng hơn so với hắn nghĩ, ở trong hỗn chiến, chớ nói là cháu Lưu Bị, dù có giả mạo cha Tào Tháo cũng vô ích.

    "Vậy chúng ta làm sao bây giờ, phải chết ở chỗ này sao?"
    Ngũ Tu sợ tới mức gần như khóc.



    Lưu Cảnh khinh bỉ nhìn hắn một cái, vốn cảm thấy tên Thư tá này không tệ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, cũng có gan để mình giả mạo cháu của Lưu Biểu, nhưng không ngờ đứng trước cái chết, sự nhát gan của người này liền lộ ra. Hắn cũng hiểu rõ, sở dĩ đối phương để mình giả mạo cháu của Lưu Biểu chẳng qua vì không biết ăn nói với Lưu Biểu thế nào, sợ Lưu Biểu trách phạt, chứ thực ra người này không có một chút can đảm, bản chất chỉ là một tiểu nhân hèn yếu mà thôi.

    Lưu Cảnh gỡ tay của Ngũ Tu ra, lạnh lùng nói:
    "Làm gì có ai muốn chết, nhưng dù có chết cũng là ý trời, có ý phải sợ!"

    Hắn không để ý tới Ngũ Tu nửa mà sải bước ra ngoài doanh trại, trước mặt đang chiến đấu vô cùng kịch liệt, quân Khăn Vàng chiếm cứ địa lợi, dùng gỗ đá nện xuống, đánh cho quân Tào bại lui mấy lượt, ngoài ra còn có mấy trăm tên lính là cầm vải ngâm nước, thấy quân Tào bắn tên lửa là xông lên dập tắt.

    Mặc dù quân Khăn Vàng tác chiến anh dũng, tinh thần liều chết, nhưng Lưu Ích lại rất lo lắng, hắn đứng dưới gốc cây nhìn ra phía xa xa.

    "Tướng quân đang lo lắng điều gì?"
    Lưu Cảnh đi lên trước cười hỏi.

    Lưu Ích thở dài:
    "Ta chỉ sợ quân Tào vây khốn, lương thực trong quân đã hết, chỉ còn cách giết ngựa lót dạ, nếu như quân Tào vây khốn năm ngày nữa, chúng ta chắc chắn sẽ xong."

    "Tướng quân đã nghĩ tới chuyện đầu hàng chưa?"

    Lưu Ích lắc đầu một cái:
    "Nghe nói Tào Tháo lần này đã hạ quyết tâm giết sạch quân Khăn Vàng ở Nhữ Nam, đầu hàng cũng chết."

    Nói đến đây, Lưu Ích nặng nề vỗ Lưu Cảnh bả vai một cái, cười nói:
    "Mặc kệ cậu có phải cháu của hoàng thúc hay không, tối nay ta phải cám ơn cậu, nếu không phải cậu kịp thời phá hiện quân Tào thì chúng ta đã chết sạch cả rồi."

    Lưu Cảnh đỏ mặt, hắn biết Lưu Ích đã nhìn thấu mình, nếu thực sự là cháu của Lưu Bị thì sẽ không bao giờ bỏ trốn lúc nửa đêm.

    "Vậy tướng quân có tính toán gì?"

    "Ta muốn phá vòng vây, trước tiên trở về huyện An Thành, không thể tiếp tục xuôi nam được nữa."

    Lưu Cảnh lắc đầu một cái:
    "Huyện An Thành đã bị thiết kỵ của Hạ Hầu Uyên công phá, toàn quân của Cung tướng quân bị diệt, tướng quân đã không thể xuôi nam, vậy ta khuyên tướng quân tử thủ doanh trại chờ Lưu hoàng thúc tới cứu viện."

    Lưu Ích nghe nói huyện An Thành đã bị phá, toàn quân Cung Đô bị diệt, sắc mặt trở nên ảm đạm, hi vọng cuối cùng của hắn đã hoàn toàn tan vỡ.

    "Lưu hoàng thúc tự lo cho mình còn không xong, nào có thể chiếu cố cho ta được?"

    Lưu Ích vạn niệm thành tro, xoay người mệt mỏi đi vào trong trướng, Lưu Cảnh đi theo phía sau hắn nói:
    "Tướng quân, Lưu hoàng thúc nhất định sẽ tới cứu chúng ta!"

    Lưu Ích cười giễu cợt:
    "Là bởi vì cháu hắn ở chỗ này sao?"

    "Không phải!"

    Lưu Cảnh vội la lên:
    "Nếu như hắn không tới cứu chúng ta thì hắn không phải là Lưu hoàng thúc, tướng quân, tử thủ doanh trại là đường sống duy nhất của chúng ta."

    Lưu Ích dừng bước, suy tư chốc lát nói:
    "Hoặc giả cậu nói đúng, danh tiếng nhân nghĩa của Lưu hoàng thúc rộng khắp thiên hạ, nếu hắn không tới cứu ta, vậy cũng đồng nghĩa tới chuyện hắn thất tín tới toàn thể thiên hạ."

    Lưu Ích một lần nữa phấn chấn, cảm kích chắp tay với Lưu Cảnh nói:
    "Đa tạ công tử giải thích, Lưu Ích suýt nữa làm lỡ đại sự."

    Hắn hét lớn một tiếng:
    "Phòng thủ doanh trại, doanh trại bị phá, tất cả mọi người đều chết!"

    ... . . .

    Quân Tào năm lần tấn công đều bị quân Hoàng Cân lợi dụng thiên thời địa lợi đánh lui, chết hơn một ngàn người, Vu Cấm mặc dù hận đến mức mắt bốc lửa nhưng cũng không thể làm gì, chỉ đành hạ lệnh triệt hạ tấn công, tấn công doanh trại ban đêm quả thật bất lợi với họ.

    Lúc này Cao Lãm mang hai gã tù binh quân Khăn Vàng tới nói:
    "Tướng quân, đây là lính tuần tiễu của quân địch bị chúng tôi bắt được, có tin tức tốt!"

    "Tin tức tốt gì?"
    Vu Cấm căm tức nhìn hai gã tù binh hỏi.

    Cao Lãm đá vào bắp chân bắt hai tên tù binh quỳ xuống đất, quát:
    "Nói mau!"

    Một gã tù binh nơm nớp lo sợ nói:
    "Lương thực bên trong doanh trại đã hết, chỉ còn cách giết ngựa qua ngày, nhiều nhất chỉ còn cách kiên trì năm ngày nữa."

    Tin tức này làm mắt Vu Cấm híp lại, trầm tư một lúc, Cao Lãm tiến lên phía trước nói:
    "Nếu lương thực quân địch đã hết, không bằng chúng ta vây khốn bọn họ!"

    Vu Cấm lắc đầu một cái, nói:
    "Lưu Bị đã chạy về hướng tây, chủ công chỉ cho chúng ta hai ngày, ta không muốn chờ đợi thêm nữa."

    Hắn dứt khoát ra lệnh:
    "Truyền lệnh của ta, đại quân lập tức rút lui!"

    ... . . . .

    Lúc trời sáng, quân Hoàng Cân phát hiện quân Tào rút lui ngoài ý muốn, bên trong doanh trại hoan hô ầm ĩ, Lưu Ích cũng rất vui mừng, lập tức hạ lệnh:
    "Đại quân xuống núi, rút theo hướng đông!"

    Lưu Cảnh nghe thấy lệnh xuống núi, trong lòng khẩn trương, chạy nhanh tới bên cạnh Lưu Ích hô to:
    "Tướng quân, đây là kế dụ binh của quân Tào, nếu xuống núi toàn quân sẽ bị diệt, không thể rút lui, chúng ta nên phái người đưa tin cho Lưu hoàng thúc!"

    Lưu Ích thấy lương thực đã hết, lại không muốn giết ngựa nên không muốn nghe Lưu Cảnh khuyên, mặt trầm xuống cả giận nói:
    "Mày là ai mà dám làm loạn quân tâm, còn dám nói thêm một câu, lão tử làm thịt mày."

    Lưu Cảnh không nghĩ tới hắn trở mặt nhanh như vậy, đành phải thở dài nói:
    "Được rồi! Chúc tướng quân lên đường thuận lợi."

    Lưu Ích cười lạnh một tiếng:
    "Mày giả mạo cháu của hoàng thúc, bây giờ còn muốn chạy sao? Nằm mơ!"

    Hắn ra lệnh:
    "Trói hai người này lại để Lưu hoàng thúc tự mình định đoạt!"
     
  5. Kiếm Công Công

    Kiếm Công Công Vô hình nhưng hữu hình Super Moderator

    Được thích:
    47,374
    Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 5: Khoảnh khắc sinh tử

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien


    "Công tử, không phải tôi nói cậu đâu nhưng cậu không nên tìm hắn, hắn là giặc Khăn Vàng, đâu có chữ tín và danh dự gì đâu, bây giờ thì khỏe rồi, hai người chúng ta đều bị bắt, mạng nhỏ khó bảo toàn."

    Chân tay của Lưu Cảnh và Ngũ Tu đều bị trói, vắt lên lưng một con ngựa, trong lòng Ngũ Tu đầy oán khí, lải nhải không ngừng.

    Lưu Cảnh cắn môi không nói một lời, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía tên đại hán áp giải họ, cái ấn đồng và túi da đều được dắt bên lưng người đàn ông kia.

    Người này không biết chữ, không biết thân phận thực sự của Lưu Cảnh, nhưng hắn lại rất có hứng thú với thanh đoản kiếm, cầm trong tay vung chém lung lung, nhìn ánh mắt của hắn thì ai cũng hiểu là muốn lấy làm của riêng rồi.

    "Công tử, chúng ta làm sao bây giờ? Có thể chúng ta sẽ chết trong tay quân Tào."
    Ngũ Tu càng nghĩ càng sợ, khóc ra thành tiếng.

    Lưu Cảnh quay đầu trợn mắt nhìn hắn một cái, Ngũ Tu bị dọa sợ, không dám khóc nữa, trong lòng hắn cũng có chút kỳ quái, sao công tử lại không nói gì?

    Vào buổi trưa, một con chiến mã từ phương xa chạy tới, kỵ binh này hô lớn:
    "Tướng quân có lệnh, nghỉ ngơi chốc lát."

    Các binh lính rối rít ngồi xuống nghỉ ngơi, người đàn ông kia đỡ Lưu Cảnh và Ngũ Tu xuống ngựa, ném qua một bên, hung ác nói:
    "Cho chúng mày nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa tiếp tục lên ngựa."

    Nói xong hắn cũng ngồi một bên nghịch đoản kiếm, Lưu Cảnh thấy hai bên không có hai chú ý đến mình, bèn khạc trong miệng ra một mũi kiếm. Ngũ Tu trợn mắt, hóa ra công tử không lên tiếng là vì nguyên nhân này.

    "Cắt dây trói cho ta nhanh lên, quân Tào sắp đánh tới rồi."
    Trong lòng Lưu Cảnh biết, họ mới đi được hai chục dặm liền dừng lại, chắc chắn là đã phát hiện tình hình gì đó.

    "Vậy. . . . còn tôi?"

    "Đừng nói nhảm, mau thay ta cắt dây."

    Lưu Cảnh thấp giọng mắng nhỏ một tiếng, hai người lưng tựa lưng, Ngũ Tu dùng hai tay nhặt mũi kiếm cắt dây cho Lưu Cảnh.

    'Bịch!' sợi giây bị cắt đứt, đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên truyền tới tiếng hỗn loạn, có binh lính hô to:
    "Quân Tào đánh tới!"

    Chỉ thấy quân Tào từ bốn phương tám hướng đánh tới, chặn tất cả đường lui của Lưu Ích, do không có địa thế phòng thủ nên quân Khăn Vàng nhất thời đại loạn, Lưu Ích hối hận không thôi, chỉ đành phải nhắm mắt hô to:
    "Không cần phải sợ, nghe ta chỉ huy, liều chết giết ra!"

    Quân đội loạn thành một đống, tình thế nguy cấp vạn phần, Lưu Cảnh nghiêng người, trốn sau lưng Ngũ Tu, lấy mũi kiếm trong tay đối phương. Hiện tên áp giải đã đi tới tóm lấy Ngũ Tu, chuẩn bị đưa lên lưng ngựa để bỏ chạy.

    Đây là cơ hội duy nhất của Lưu Cảnh, hắn nhanh chóng cắt sợi dây ở chân, chợt nhào tới tóm lấy tóc của tên kia mà đập thẳng vào yên ngựa. Hiện giờ yên ngựa chưa phải bằng đồng mà bằng sắt.

    'Cốp!', đầu người đàn ông đập thẳng vào yên ngựa, máu tươi ở gáy phọt ra, đại hán kêu thảm một tiếng, hai tay che gáy, nắm lấy cơ hội này, Lưu Cảnh đoạt đoản kiếm trong tay đối phương rồi xỉa thêm một phát vào lưng.

    Người đàn ông mềm nhũn ngã xuống đất, Lưu Cảnh nhanh chóng cắt đứt dây thừng trên người Ngũ Tu, lại đoạt lấy túi da trên người đại hán kia dắt vào lưng mình.

    Lúc này, quân Tào đã từ bốn phương tám hướng giết vào đội hình của quân Khăn Vàng, sĩ khí của đám giặc Khăn Vàng này tan vỡ, chạy ngược chạy xuôi, bị tàn sát như trâu như dê, tiếng kêu thảm thiết vang dội cánh đồng.

    "Công tử, chúng ta. . . . làm sao bây giờ?"
    Ngũ Tu sợ tới mức nói cũng run rẩy.

    "Tên ngu ngốc này, mau cho ngựa chạy đi!"

    Lưu Cảnh không biết cưỡi ngựa nhưng Ngũ Tu thì biết, có thể mang hắn chạy trốn, mặc dù đây là ngựa già nhưng chỉ cần nó nổi điên là có thể giữ được một mạng.

    Lúc này chiến mã chưa có bàn đạp nhưng cũng đã dùng dây thừng đan thành một cái mắc, có tác dụng tương tự như bàn đạp, chỉ cần đưa hai chân vào là được.

    Ngũ Tu cả người như nhũn ra, mấy lần cố mà không lên được ngựa, đúng lúc này, mấy mũi đột nhiên bắn tới cắm thẳng vào con ngựa, chiến mã hí dài một tiếng, ngã xuống đất mà chết.

    Chỉ thấy mười mấy quân Tào đang lao tới chỗ này, Lưu Cảnh kéo Ngũ Tu một cái, xoay người chạy như điên, chạy được chừng một dặm, thấy không ai quan tâm tới mình, Lưu Cảnh lập tức nhào vào trong một đống xác chết, dùng máu tươi quét đầy mặt mũi chân tay.

    "Nhanh lên một chút, chớ ngẩn người!"
    Lưu Cảnh chửi nhỏ một tiếng.

    Ngũ Tu giật mình, vội vàng lấy máu dưới đất bôi lên người:
    "Công tử. . . . như vậy có thể thoát được không!"

    "Ta cũng không biết, coi như biện pháp nhất thời đi!"

    Lưu Cảnh biết, bốn phía đều bị quân Tào bao vây, trừ phi có ngựa, nếu không chạy ra ngoài chính là chết, thậm chí có ngựa cũng vô dụng, dưới loạn tiễn, hai người họ chắc chắn không sống được, nếu như quân Tào không thu dọn chiến trường thì giả chết có thể cứu họ một mạng.

    Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì thấy khả năng này không lớn, quân Tào kiểu gì cũng thiêu hủy thi thể để phòng ngừa sinh ôn dịch. Lưu Cảnh lần đầu tiên cảm thấy sự tuyệt vọng, không biết hắn có tránh được lần này hay không.

    Chiến tranh đã dần tiến vào hồi kết, mấy chục con chiến mã chạy như bay tới, chúng dừng lại ngay cạnh Lưu Cảnh, đại tướng cưỡi ngựa chính là Cao Lãm.

    Ngựa của tên này có kèm theo một cái đầu người, chính là đầu của Lưu Ích – thủ lĩnh đám giặc Khăn Vàng. Lưu Ích bị Cao Lãm giết, chết không nhắm mắt, máu vẫn rơi tí tách đúng vào đầu Lưu Cảnh, làm hắn rợn cả tóc gáy.

    Cao Lãm cao giọng ra lệnh:
    "Kiểm tra chiến trường, giết sạch đám giặc Khăn Vàng!"

    Lưu Cảnh tuyệt vọng, lần này cái mạng nhỏ của hắn đúng là khó bảo toàn rồi, hắn còn hi vọng vào gia sản của Lưu Biểu, giờ thì giấc mơ nào cũng tan vỡ.

    Lúc này, góc tây bắc bỗng nhiên đại loạn, có binh lính hô to:
    "Quân của Lưu Bị đánh tới!"



    Lưu Cảnh đang ở trong tuyệt vọng lại thấy được một đường sinh cơ, len lén ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một đội ngũ mấy trăm người giết vào đội hình quân Tào, có một lá cờ lớn màu đen tung bay, trên đó có ghi một chữ “Lưu” to đùng, đúng là quân của Lưu Bị đánh tới rồi.

    Trong lòng Lưu Cảnh âm thầm thở dài, đáng tiếc bọn họ tới trễ một bước, Lưu Ích đã bị giết, nếu bọn họ biết tin tức này nhất định sẽ lập tức rút lui.

    Nhưng quân của Lưu Bị binh lực quá ít, rất nhanh liền bị quân Tào tách ra, đại tướng cầm đầu không chút sợ hãi, một người một ngựa đánh giết tơi bời trong đội hình quân Tào, giết cho quân Tào người ngã ngựa đổ, đi tới đâu là quân Tào sợ hãi bỏ chạy tới đó.

    Cao Lãm căm tức vạn phần:
    "Thằng kia là thằng nào, một người một ngựa mà hung mãnh như vậy?"

    "Tướng quân, giống như là Triệu Vân!"

    'Triệu Vân!'

    Trong lòng Lưu Cảnh sáng lên, hắn đã thấy cổng thiên đường.

    Đúng lúc này, một tiếng thét dài xa xa truyền tới, thanh âm càng ngày càng vang dội, giống như kiêu long xuất hải.

    Dưới ánh mặt trời, một người mặc áo trắng, tay cầm ngân thương thúc ngựa chạy tới, tay hắn múa ngân thương, chiến mã cao lớn thần dũng, khí thế như rồng, tựa như cưỡi mây xông đến ngăn cản đám quân của Cao Lãm. Người tới chính là Triệu Vân, hắn phụng mệnh của Lưu Bị tới cứu viện Lưu Ích nhưng không ngờ tới trễ một bước.

    "Lưu Ích ở đâu?"
    Triệu Vân quát to.

    Cao Lãm cười lạnh một tiếng:
    "Không phải ở dưới ngựa của ta sao?"

    Triệu Vân nhìn thấy đầu của Lưu Ích, không khỏi giận dữ, giục ngựa vọt tới, mười mấy tên kị binh quân Tào chen nhau lên, loạn mâu đâm về phía Triệu Vân, trước sau trái phải, vây hắn tứ phía.

    Chiến mã của Triệu Vân chạy gấp, trường thương trong tay bay lượn, như hoa lê tung cánh, trong khoảnh khắc, mười mấy tên kị binh quân Tào đã bị giết tứ tung, tử thi khắp nơi, có hai tên lính ngã ngựa liền bỏ chạy.

    Triệu Vân giật dây cương, chiến mã lao qua đầu hai tên lính bỏ chạy, ngân thương đâm lại, hai tên lính lập tức chết mất xác.

    Trường thương thu lại như một tia chớp đâm thẳng Cao Lãm, tiếng kêu như sét đánh:
    "Tướng phản chủ, ăn của Triệu Vân ta một thương!"

    Cao Lãm hét lớn một tiếng, cầm đao bổ tới, đao thế mạnh mẽ, nhanh như điện.

    Triệu Vân dùng ngân thương khều một cái, thuận thế đẩy đao của Cao Lãm ra ngoài, thế thương không dừng, lại mượn chiến mã xung phong, đâm thẳng vào má của Cao Lãm.

    Cao Lãm chém trượt một đao thì đã thấy đầu thương tới trước mặt, hắn hồn phi phách tán, cố gắng nghiêng đầu sang trái. 'Xẹt!' một tiếng, mũi thương lướt qua khuôn mặt tạo thành một rãnh máu dài, tai phải đã bị cắt đứt, máu tươi phun ầm ầm.

    Không đợi hắn kịp phản ứng, Triệu Vân đã thúc chiến mã lao tới, chỉ trong một chớp mắt, đầu thương đã đập vào lưng Cao Lãm. Đây là chiêu thức “Thương Chùy”, một trong những tuyệt kỹ của Triệu Vân, lấy đầu thương làm chùy, dùng lực lượng cường đại đập gãy cột sống địch thủ.

    Cao Lãm chỉ cảm thấy sau lưng có kình phong đánh tới, trong lòng hắn sợ hãi vô cùng, muốn tránh cũng không được, chỉ đành dùng đao đỡ sau lưng. 'Keng' một tiếng chói tai, đầu thương đập thẳng vào cán đao, lực thương lúc này mạnh tới trăm cân, bàn tay cầm đao của Cao Lãm rách toạc, giáp sắt ở cánh tay cũng vỡ tan.

    Cao Lãm quát to một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, xương tay cơ hồ vỡ vụn, nhưng dù sao hắn cũng là đại tướng có kinh nghiệm sa trường phong phú, cố hết sức mượn lực đẩy này thúc chiến mã bỏ trốn, biến mất vô ảnh vô tung.

    Thật ra thì võ nghệ của Cao Lãm cũng rất cao cường, ít nhất có thể cùng Triệu Vân chiến mười hiệp, nhưng trong lòng Triệu Vân hiện đang công phẫn, lực lượng vượt xa bình thường, trong khi đó khí thế của Cao Lãm đã bị đánh tan, trong lòng hốt hoảng, võ nghệ phát huy không được hết sức.

    Triệu Vân đánh với Cao Lãm, động tác mau lẹ, trong nháy mắt liền kết thúc, nhưng trận chiến kinh tâm động phách này lại khiến cho Lưu Cảnh trợn mắt há mồm, tốc độ của Triệu Vân cực nhanh, lực lượng cực mạnh, Lưu Cảnh chỉ nhìn thôi mà cũng thấy khó thở.

    Hắn từ từ ngồi dậy, ánh mắt ngơ ngác nhìn đại tướng danh vọng thiên cổ này, hiện giờ trong lòng hắn có một nguyện vọng vô cùng mãnh liệt, Lưu Cảnh hắn cũng phải trở thành một đại tướng như vậy.

    Triệu Vân giữ im chiến mã, nhìn Lưu Cảnh và Ngũ Tu một cái, thấy hai người máu me đầy mặt, nhưng trang phục không giống quân Khăn Vàng, hắn cũng không hỏi nhiều, liền nói:
    "Các ngươi chạy mau đi! Giả chết là toi đấy."

    Hắn quay đầu ngựa định đi, Ngũ Tu vội la lên:
    "Tướng quân ơi, đây là cháu của Lưu châu mục, giờ gặp rủi ở chốn này, xin cứu chúng ta một mạng, châu mục sẽ có trọng tạ!"

    Triệu Vân sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền lắc đầu một cái:
    "Ta không cứu được các ngươi, các ngươi đi nhanh đi!"

    Hắn giục ngựa chạy đi nhưng Lưu Cảnh lại kêu lớn:
    "Tử Long tướng quân, huynh thực sự bỏ chúng ta mà đi sao?"

    Triệu Vân khẽ chấn động nhưng cũng không dừng lại, một lát sau hắn mang tới hai con chiến mã, nhìn Lưu Cảnh một cái nói:
    "Hai người mau cưỡi ngựa, cùng ta xông ra."

    Ngũ Tu mừng rỡ, rõ ràng Triệu Vân muốn cứu bọn họ, hắn vội vàng phóng người lên ngựa, kéo dây cương, Triệu Vân thấy Lưu Cảnh không động đậy, nhướng mày:
    "Vì sao cậu không lên ngựa?"

    Thuật cưỡi ngựa Lưu Cảnh cũng học qua, cũng biết một chút kỹ xảo, nhưng bảo hắn cưỡi ngựa chạy thì đúng là không làm được, hắn không biết điều khiển ngựa thế nào. Lưu Cảnh thở dài:
    "Hai người đi đi! Tôi không biết cưỡi ngựa, sẽ liên lụy tới hai người."

    "Công tử, chúng ta có thể cùng cưỡi một con ngựa."
    Ngũ Tu vội nói.

    Triệu Vân không tán đồng phương án này, hắn giục ngựa, tóm lấy Lưu Cảnh, đặt sau lưng mình, nói:
    "Ôm chặt lưng ta!"

    Triệu Vân giục ngựa chạy gấp, hắn hiểu rõ, chỉ có chiến mã của mình mới có thể chịu được hai người, những con khác sẽ chạy không được nhanh, chạy chậm cả ba tất chết.

    Lưu Cảnh không ôm lưng Triệu Vân mà dùng hai chân kẹp chặt bụng ngựa, hắn tựa vào người Triệu Vân ổn định cơ thể, đồng thời tháo tấm thuẫn che sau lưng, tay cầm đoản kiếm cảnh giới.

    Lưu Cảnh thật ra cũng khôn hơn người khác, nếu ôm chặt Triệu Vân, hắn chẳng phải biến mình thành cái bia thịt hay sao.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)