↑ ↓

 V.I.P  FULL  LS Q.Sự Binh Lâm Thiên Hạ (Free 236) - Cao Nguyệt

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Kiếm Công Công, 25/9/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 1: Tuyệt địa cầu sinh.

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien




    Giới Thiệu:

    Đi ngàn dặm cũng phải về đất tổ

    Vọng ngàn năm cũng muốn chết nơi quê nhà.

    ---

    Binh Lâm Thiên Hạ - Một tác phẩm hay, đáng đọc, nên đọc để suy ngẫm.

    Hoàng Oanh sẽ cố gắng vượt qua thử thách, đồng hành với tác phẩm này. Mong các bạn ủng hộ, thiết thực nhất là bình luận thật nhiều, góp ý thật nhiều.

    Cám ơn mọi người.

    Đây là một căn nhà có gia cảnh cực nghèo, trong nhà chỉ có một cái bàn nhỏ cùng với mấy cái ghế được đan bằng tre. Trên bàn có một ngọn đèn dầu nhỏ đang cháy, tiếng bấc tí tách của ngọn đèn to bằng hạt đậu bập bùng, khiến cho khung cảnh trong phòng lúc sáng lúc tối.

    Ở giữa nhà có một bà đồng mặc áo lụa đang huơ tay múa chân, miệng rít lên những tiếng gào rú sang sảng, tựa như oan hồn lấy mạng, đôi mắt lạnh như băng nhìn vào thiếu niên nằm trên mặt đất.

    Thiếu niên này ước chừng khoảng mười lăm mười sáu tuổi, nằm trên một chiếc chiếu rơm cũ nát, mặc áo vải thô, mặt hơi dài, hai hàng lông mày như kiếm, sống mũi cao thẳng, tướng mạo đường đường, da tay của hắn hơi đen, thân hình khôi ngô cao lớn, cuộc sống đi săn quanh năm suốt tháng khiến cho cơ bắp phát triển, trông khá là vai u thịt bắp.

    Dường như lúc này hắn đang bị bệnh, chìm trong hôn mê, miệng không ngừng rít lên những ngôn ngữ cổ quái, giống như phương ngôn của dân bản xứ khiến người nghe không hiểu.

    "Phương này. . . Dương Sóc đã leo mấy lần rồi, đổi chỗ khác đi!"

    ...

    "Tôi sợ không đi được, trễ tàu thì phải làm sao?"

    Đây là một linh hồn được chuyển tới từ ngàn năm sau, hắn là một tay leo núi nổi danh, có thân hình tráng kiện, đầu óc thông minh, tính cách ngoan cường. Trong một lần leo núi, hắn rơi xuống một cái khe núi sâu không tới đáy, linh hồn không tiêu tan mà chuyển kiếp về hơn một nghìn tám trăm năm trước, nhập vào người của một thiêu niên thợ săn mười sáu tuổi.

    Trong bóng tối, linh hồn hắn phải trải qua thời không vô tận, Đẩu Chuyển Tinh Di, năm tháng luân hồi, khi linh hồn hắn chính thức tỉnh lại cũng là lúc hắn trở về hơn một nghìn tám trăm năm trước.

    Cậu nhóc thợ săn gặp nạn được cứu về hai ngày trước, nhưng hắn chỉ tỉnh có một lần sau đó nhanh chóng lâm vào hôn mê. Cậu nhóc này không bệnh mà giống như bị đoạt mất hồn phách, nói những ngôn ngữ linh tinh khiến cho người dân xung quanh hoảng sợ.

    Trong góc nhà có một ông cụ cao tuổi đang ngồi, ước sáu mươi tuổi, là ông nội của cậu nhóc, cha mẹ của cậu nhóc lâm bệnh mất sớm, trước khi chết đem con giao lại cho cha mình, nếu như cậu nhóc này cũng chẳng may mất sớm, vậy làm sao ông lão sau khi chết đi ăn nói được với con trai mình.

    Trong lòng ông lão lúc này vô cùng lo lắng, cháu trai từ trên mỏm núi Quỷ Sầu rơi xuống khe núi, nằm vắt ngang trên một cây đại thụ, đạn nạn không chết.

    Nhưng cháu trai khi được cõng trở về giống như đã biến thành một người khác, nói toàn những ngôn ngữ khiến người khác không hiểu, có người nói cậu nhóc rơi xuống khen núi Quỷ Sầu, bị quỷ nhập thân, thậm chí có người còn bảo đem cậu nhóc thiêu sống.

    Ông già thở dài, dù sao đây cũng là cháu trai mình, dù thế nào cũng phải cứu, ông đem hết hi vọng đặt trên người bà đồng.

    Bên ngoài cửa sổ tan hoang, một đám người đang dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào cậu nhóc nằm trên mặt đất, xì xào bàn tán.

    "Mọi người có nghe thấy nó nói gì không, toàn chuyện hoang đường, nào là xe lửa, xe lửa là gì, có ai nghe nói chưa?"

    Người chung quanh đều lắc đầu, chưa có ai biết xe lửa là cái gì, có người tự cho là thông minh hô lớn:
    "Tôi biết, cái này nhất định là xe mà Liệt Hỏa quỷ vương vẫn ngồi."

    "Trời ạ, hắn là yêu nghiệt!"

    Một ông già nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, cắn răng nghiến lợi nói:
    "Nó sẽ mang tới tai nạn cho chúng ta, nhất định phải thiêu chết hắn!"

    "Thiêu chết hắn!"
    Hương dân phía ngoài cũng lớn tiếng kêu.

    Đúng lúc này, những tiếng kêu khóc bất ngờ từ xang vang tới, tiếng chó sủa điên cuồng, những ánh lửa hừng hừng bùng lên khiến cho tất cả mọi người sững sờ, không biết chuyện gì xảy ra. Bỗng có một nam tử trẻ tuổi chạy như điên tới, vô cùng hoảng sợ hô to:
    "Lý Khôi, không tốt rồi, quân Tào tới bắt lính!"

    ... . . . .

    Năm Kiến An thứ 6, cuộc chiến Nhữ Nam bùng nổ, Lưu Bị thu nạp và chiên chế lại mấy chục ngàn giặc Khăn Vàng của Lưu Ích và Cung Đô, chiếm cứ quận Nhữ Nam, tiến quân Hứa Đô, ý đồ thừa dịp Tào Tháo đang tác chiến ở Hà Bắc đánh lén Hứa Đô.

    Lúc này, Tào Tháo đã kết thúc cuộc chiến Thương Đình, thu binh trở về Hứa Đô, tự mình dẫn đại quân nam kích Lưu Bị, Tào Tháo thề lần này nhất định phải tiêu diệt toàn quân Lưu Bị.

    Trên cánh đồng phía bắc huyện An Thành, quận Nhữ Nam có hơn 1000 kỵ binh quân Tào đang xua đuổi hàng ngàn hàng vạn dân phu binh, nói là dân phu binh nhưng thực chất là đàn ông, già có, trẻ có bắt từ các nơi trong quận Nhữ Nam, ước chừng năm sáu ngàn người.

    Những thứ dân phu binh này không mặc khôi giáp, trong tay cầm những thanh đao hỏng hoặc là gậy gỗ hoặc là cuốc thuổng, thậm chí có không ít người tay không.

    Sắc phục của những người này cũng hết sức hỗn loạn, có mặc áo gai cộc tay, có người mặc quan bào của sĩ tử, thậm chí có người ở trần, kết bè kết đội, chạy loạn trên cánh đồng.

    Kỵ binh đi hai bên, nhìn thấy có người hơi chạy chậm là vung roi da quất xuống, lớn tiếng kêu to:
    "Chạy nhanh cho ông!"

    Trong sự mệt mỏi không ngừng có người ngã xuống đất, kị binh quân Tào không chút thương tiếc, giơ trường mâu đâm xuống.

    "Chạy mau! Dám giả chết, giết không tha!"

    Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên trên cánh đồng khiến cho đám dân phu binh này lại càng hoảng sợ, liều mạng chạy về hướng đông.

    Trong đội ngũ, có một cậu nhóc cao lớn lúc chạy nhanh, lúc chạy chậm, động tác linh hoạt, không để rơi xuống phía sau bị roi quất đánh nhưng cũng tuyệt không lao lên dẫn đầu.

    Hắn chính là cậu nhóc thợ săn tỉnh lại trong hôn mê, tên hắn kiếp trước là Lưu Kiện, là một tay leo núi nổi danh, thích ra ngoài vận động, có vóc người cườn tráng, không may trong lúc leo núi bị rơi xuống vực sâu vạn trượng.

    Sau khi tỉnh lại, hắn thấy mình đã nhập vào người của cậu nhóc thợ săn, hắn vẫn chưa kịp biết tên mình kiếp này là gì thì đã bị quân Tào bắt làm tráng đinh.

    Hắn rất muốn hỏi người bên cạnh xem năm này là năm nào, chỗ này là chỗ nào? Hắn biết mình đang ở trong thời Tam quốc, bởi vì trên cờ xí có một chữ Tào cực lớn, vô cùng bắt mắt.

    "Chạy mau!"

    Một người đàn ông trung niên liều mạng đẩy hắn một cái:
    "Bọn lính phía sau vụt rất tàn nhẫn!"

    Lưu Kiện quay đầu lại thấy phía sau mấy chục bước, có hơn trăm kị binh quân Tào đang liều mạng dùng roi da quất xuống, rất nhiều người bị đánh bể đầu chảy máu, nhưng hễ ngã xuống đất là lập tức bị trường mâu đâm chết.

    Lưu Kiện thở dài, ưu thế duy nhất của hắn bây giờ so với “bầy dê” đáng thương là hắn có hơn họ một cái đầu để suy nghĩ.

    Hắn lại rướn cổ nhìn về phía sau, thấy phương xa có một dòng người đen sì, dài ước chừng mấy dặm đang đi theo bọn họ.

    Hắn đã đoán được quân Tào muốn làm gì, nếu như hắn không đoán sai thì những người như hắn bây giờ đang trở thành tốt thí, phía trước chắc chắn có thiên quân vạn mã đang chờ bọn họ.

    Hắn cũng không biết làm cách nào để sống sót, nhưng có một chuyện hắn hiểu, đó là tuyệt không thể chạy lên phía trước nhưng cũng không thể rớt lại phía sau, chỉ có thể nhân lúc đại chiến, quân Tào không để ý tới bọn họ mới có cơ hội chạy thoát thân.

    Lưu Kiện nhanh nhẹn bám theo đoàn người, lúc này hắn rất cảm kích trời xanh đã ban cho hắn một cơ thể khỏe mạnh để nhập vào, mang lại cho hắn vốn liếng để bảo toàn tính mạng.

    Kiếp này, hắn là một cậu nhóc thợ săn sống trong vùng núi thuộc khu vực phía nam quận Nhữ Nam, quanh năm suốt tháng di chuyển trong núi non trùng điệp, vật lộn với dã thú nên tốc độ chạy trốn cực nhanh, thân thể linh hoạt vô cùng.

    Thể chất tốt cùng với trí óc đời sau giúp Lưu Kiện có vốn liếng để bảo toàn mạng sống, hắn không tuyệt vọng như người khác mà kiên nhẫn chờ cơ hội bỏ chạy.

    Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên hỗn loạn, có người la to:
    "Phía trước có quân đội, là giặc Hoàng Cân!"

    Lưu Kiện cũng nhìn thấy, ở phía trước một dặm bỗng nhiên xuất hiện vô số quân lính, ước chừng một hai vạn người, đao thương như rừng, cờ xí như mây, dưới lá cờ lớn màu đỏ là vô vô binh lính đằng đằng sát khí, đội ngũ tầng tầng tầng lớp lớp, trước mặt là mấy ngàn cung nỏ thủ.

    Mấy ngàn cái nỏ đang nhắm thẳm vào bọn họ, khiến cho đám dân phu binh sợ đến mức hồn phi phách tán, mở miệng kêu to, quay đầu chạy ngược lại. Đúng lúc này, quân Tào gõ trống tấn công, tiếng trống rung động trời đất.

    Một nghìn kị binh quân Tào cưỡng ép xua đuổi dân phu binh vào thẳng trận địa của quân địch, lúc này bọn họ không dùng roi da để đuổi mà dùng mâu để đâm, giết ngay những dân phu có ý đồ bỏ chạy.

    Phía trước là cái chết uy hiếp, phía sau là địa ngục đứng chờ, đầu người, thi thể chất đống, máu tươi chảy khắp nơi, tay đứt, chân gãy văng tung tóe. Dưới lưỡi đao, mấy ngàn dân phu liều chết vọt tới đám giặc Khăn Vàng, tiếng la hét vang vọng khắp cánh đồng.

    Phía trước là quân chủ lực của giặc Khăn Vàng tại quận Nhữ Nam, tổng cộng có một vạn hai ngàn người, do Đại tướng Cung Đô dẫn đầu, hắn phụng mệnh Lưu Ích tới tiếp viện cho Lưu Bị, không ngờ nửa đường gặp quân Tào tập kích.

    "Cung tướng quân, tại sao đám người xông tới toàn là ô hợp?" Một gã phó tướng cau mày hỏi.

    "Đây là dân phu chịu chết, quân Tào ở phía sau."

    Cung Đô cười lạnh một tiếng, nghiêm nghị hô to:
    "Cung tên chuẩn bị!"

    Mấy ngàn cây cung tên giơ lên, đầu mủi tên lạnh như băng nhắm thẳng vào đám dân phu đang ùn ùn kéo tới...

    Lưu Kiện chạy trong đám dân phu, nhưng lại chạy xéo theo hướng đông bắc, hắn phát hiện nơi đó có một rừng cây, hắn nhận ra đây là con đường sống.

    Lưu Kiện không ngừng né tránh va đập với người khác, tiến dần tới sườn đoàn người, dần với quân đội, nhưng hắn chưa chạy qua được bởi vì có một đội kị binh quân Tào đã phong kín đường trốn.

    Đúng lúc này, giặc Khăn Vàng đồng thời bắn tên, vô số mũi tên chi chít bắn tới, thoáng cái tiếng kêu vang lên khắp nơi, hàng loạt dân phu bị bắn ngã, trên người họ làm gì có áo giáp, sao chống được cung tên.

    Mấy ngàn dân phu loạn thành một đống, tiếng khóc rung trời, bọn họ đã không có đường chạy trốn, bốn phía kị binh quân Tào ép họ xung phong, chỉ hơi lui về phía sau liền giết không thương tình.

    Trong lúc hỗn loạn, Lưu Kiện bị đụng ngã lăn trên đất, nhưng vào lúc này hắn nhận ra có cái gì đó đang rung chuyển.

    Hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt chặc chuyền về phương xa, chỉ thấy phía tây bụi mù che lấp ánh mặt trời, vô số kị binh xuất hiện.

    Rất nhanh, mặt đất rung chuyển càng kịch liệt, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên từ hướng tây bắc, kị binh đen ngòm đánh tới, dân phu hoảng sợ kêu lên: "Là kỵ binh!"

    Mấy ngàn dân phu đã chết hơn nửa, nhiệm vụ làm rối loạn trận hình của giặc Khăn Vàng đã hoàn thành, một nghìn kị binh quân Tào phụ trách áp giải bỏ họ lại, bắt đầu lao vào trong trận địa cung binh tàn sát.

    Lúc này chẳng ai quan tâm tới sự sống chết của đám dân ph này, Lưu Kiện cũng đang chờ lúc này, hắn lập tức kêu lên:
    "Mau theo tôi chạy vào trong rừng cây!"

    Lưu Kiện nhấc chân chạy như điên, nhưng rất nhanh hắn lập tức phát hiện ra điều bất thường, cách rừng cây còn mấy trăm bước mà kị binh quân Tào ở phía sau đã lao tới cách họ chỉ chừng hai trăm bước, tốc độ vượt xa dân phu, không chờ họ chạy vào trong rừng cây đã bị giết sạch.

    Sự nhanh trí của Lưu Kiện được phát huy đầy đủ vào lúc này, hắn lập tức nằm xuống một khoảng đất trũng, kéo bảy tám cái xác đè lên người, nhìn qua kẽ hở xác chết quan sát tình hình xung quanh.

    Lúc này kị binh quân Tào đã giết đến, vô số mũi tên bay lên, mấy trăm dân phu chạy chậm đã bị bắn ngã.

    Đây là sáu ngàn tinh kỵ do Hạ Hầu Uyên dẫn đầu, phụng mệnh tới tập kích viện quân của Lưu Bị, hắn chia binh hai đường, một nghìn kỵ binh phụ trách bắt dân phu, năm nghìn người còn lại do Hạ Hầu Uyên suất lĩnh chờ đợi thời cơ.

    Lúc này, một nghìn kị binh quân Tào áp giải dân phu đã lao vào đám cung binh, chủ lực quân Tào không bị cung tên uy hiếp nên thoải mái phát động tấn công, đánh thẳng vào chủ lực giặc Khăn Vàng.

    Hạ Hầu Uyên thân cao tám thước ba (1 thước bằng 1/3 mét), thân hình vạm vỡ, ánh mắt lạnh lùng như điện, dùng một cây thương sắt nặng tám mươi cân (1 cân của tàu bằng ½ ki lô), trông như thiên thần vậy.

    Hắn hét lớn một tiếng:
    "Chém tận giết tuyệt cho ta!"

    Thiết kỵ quân Tào lao tới như bão tố, thiết kỵ như hổ báo, đi qua chỗ nào là đầu người bay tứ tung, tứ chi bắn khắp nơi, máu tươi tràn ngập, dân phu đường cùng bị cuốn vào móng sắt ngựa, bị đạp thành bùng.

    Cung Đô dẫn quân nghênh chiến, hắn vung đại đao, khiêu chiến Hạ Hầu Uyên, nhưng mới chỉ mấy hiệp đã không chống nổi, thúc ngựa chạy trốn, nhưng do ngựa chạy không nhanh nên bị Hạ Hầu Uyên đuổi theo, một thương đâm xuyên lưng, Cung Đô kêu thảm một tiếng, lập tức toi mạng, Hạ Hầu Uyên giơ thi thể Cung Đô lên cao, cười to:
    "Đây chẳng phải là Đại Nhĩ tặc của quân địch hay sao?"

    Chủ tướng giặc Khăn Vàng bị giết, đội ngũ lập tức tán loạn, một cuộc thảm sát diễn ra trên cánh đồng.

    Khi con chiến mã cuối cùng phóng qua người Lưu Kiện, hắn nhanh chóng bò dậy, chạy như điên về phía rừng cây, hắn biết đây là cơ hội thoát thân duy nhất của mình.
     
  2. Binh Lâm Thiên Hạ
    Tác giả: Cao Nguyệt
    Chương 2: Một chiếc xe trâu

    Dịch: Hoàng Oanh
    Nguồn: tangthuvien


    Chỉ sau nửa giờ, hơn mười hai nghìn binh lính của Cung Đô đã gần như chết hết, chỉ có một số ít binh lính trốn thoát được, mà đám dân phu bị ép tới cũng gần như chết sạch.

    Kị binh quân Tào cướp lấy một bộ phận lương thảo, số còn lại thì thiêu hủy, sáu ngàn kỵ binh quay đầu tiếp tục xuôi nam.

    Lúc này trời đã tối, cánh đồng tràn ngập máu tanh, từng đàn chó hoang xuất hiện gặm thi thể, , từng nhóm chó hoang xuất hiện, gặm ăn thi thể, lúc này việc rời xa chiến trường là quan trọng nhất.

    Lưu Kiện chạy một hơi hơn hai mươi dặm, hắn rất thông minh, sau khi chạy vào rừng cây, hắn lượn một vòng lớn rồi mới chạy về hướng tây bắc để tránh kỵ binh.

    Hắn chạy lên một cái gò đất thấp trong rừng cây, nơi này không còn nguy hiểm nữa nên hắn tìm một tảng đá lớn rồi ngồi nghỉ, mấy tên dân phu chạy cùng hắn đã tán loạn khắp nơi nên giờ chỉ còn một mình hắn.

    Lưu Kiện thở dài, tới thời đại này đã ba ngày, cho tới lúc này hắn mới có thể tĩnh tâm suy nghĩ một số vấn đề.

    Thật ra thì hắn đã có thể đoán được bây giờ là thời điểm nào, hắn thuộc Tam Quốc Diễn Nghĩa, sau khi nghe một số dân phu kể chuyện về quận Nhữ Nam, quân Tào, giặc Khăn Vàng và xâu chuỗi lại, hắn đã có thể đoán được một số chuyện.

    Đây chính là thời điểm Lưu Bị rời Viên Thiệu, sáp nhập quân bộ của Lưu Ích, Cung Đô ở Nhữ Nam, chuẩn bị tấn công Hứa Đô, kết quả bị Tào Tháo quay giáo đâm cho một kích.

    Đúng! Bây giờ là năm Kiến An thứ 6, Lưu Kiện chợt nhớ tới việc Lưu Bị đi Kinh châu nhờ cậy Lưu Biểu.

    Vậy thì mình nên đi đâu? Đi đầu nhập vào Lưu Biểu, hay. . . . . đầu nhập vào Tào Tháo, dĩ nhiên là phải đầu nhập vào Tào Tháo, nhưng hắn dựa vào cái gì?

    Lưu Kiện suy nghĩ lung tung mà không quyết định được vấn đề.

    Lúc này bụng hắn đã kêu lên òng ọc, đưa tay sờ ngực, ngoài ý muốn phát hiện ra nửa cái bánh còn sót lại, hắn mừng rỡ, chỉ cần nửa cái bánh này là có thể sống sót tới sáng mai.

    Lưu Kiện cắn hai miếng, thời Hán chưa có kỹ thuật lên men nên bánh rất rắn, hơn nữa còn khô khốc, khó mà nuốt trôi, cho nên khi ăn phải dùng nước nhai cùng hoặc là ngâm nước cho nát rồi ăn.

    Bánh khô làm cổ họng Lưu Kiện như bốc lửa, hắn nhìn bốn phía xung quanh, hắn cần tìm một con suối.

    Tuy núi đây là một gò đất thấp, chỉ thoáng cao hơn cánh đồng kia một chút nhưng rất bằng phẳng, hơn nữa lại rộng tới hơn mười dặm, cây cối mọc um tùm, có một con đường độc đạo xuyên qua rừng rây, đây là con đường bắt buộc phải đi nếu muốn tới Kinh - Tương.

    Ban đêm trong rừng cây có rất nhiều tiếng động kỳ quái, thỉnh thoảng lại có tiếng kêu thê lương truyền tới làm người ta rợn cả tóc gáy, do không có vật phòng vệ nên hắn không dám đi sâu vào trong.

    Chiến tranh bùng nổ ở quận Nhữ Nam khiến cho người chết khắp nơi, chó hoang kết thành đàn chạy tung tung, nếu đơn độc gặp phải những đàn chó này thì kiểu gì cũng chết.

    Lưu Kiện đi dọc con đường về phía tây, đi được chừng hai, ba dặm, hắn phát hiện trước mặt là một cái ngã ba, cẩn thận lắng nghe, hắn phát hiện tiếng nước chảy róc rách.

    Lưu Kiện mừng rỡ, chạy như bay về phía ngã ba, khi chạy được khoảng 100 bước, hắn nhìn thấy một con suối nhỏ rộng chừng một trượng (10 thước) từ trong rừng chảy ra, ánh trăng xuyên qua ngọn cây chiếu xuống mặt suối nửa sáng nửa tối khiến cho nó thêm mấy phần thần bí.

    Lưu Kiện chạy thêm khoảng chục bước nữa thì bất ngờ dừng lại, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào sau một bụi cây...

    Sau bụi cây có một chiếc xe trâu lật nghiêng, một chiếc bánh xe chổng lên trời, bốn phía có mấy người chết, một ông cụ thoi thóp nằm dưới bánh xe, máu chảy khắp nơi, phu xe thì nằm vật trên càng xe, sau lưng có một mũi tên, cách đó không xa còn có một nam tử mặc quần áo màu trắng.

    Trong xe còn có một thi thể, là một gã thiếu niên, đại khái khoảng mười lăm mười sáu tuổi, thân hình khá cao, chỉ là thấp hơn hắn một chút, trên người có mấy vết thương đâm, toàn thân đều là máu.

    Lưu Kiện thở dài, trong loạn thế, mạng người nhiều khi không bằng chó, đám người kia hình như có chút thân phận, mà thân phận có ích gì, trong loạn thế phải ôm cổ chạy như mình may ra mới bảo toàn được mạng sống.

    Lúc này, hắn chợt phát hiện tên nam tử mặc áo trắng kia hình như động đậy, Lưu Kiện ngây ngẩn, người này chưa chết?

    Hắn bước nhanh về phía trước, nhận ra đây là một trung niên nam tử, gáy của người này bị đập một gậy, máu thịt bầy nhầy, những nơi khác hình như không có vết thương, hắn đưa tay sờ mũi thấy còn hơi thở, dường như vừa mới ngất đi.

    Hắn gỡ lấy áo bào của người này đem ngâm dưới suối một lúc lấy nước, sau đó vắt vào miệng của người đàn ông rồi lau trán của đối phương.

    Có lẽ nước có tác dụng, nam tử từ từ mở mắt, hắn nhìn thoáng qua Lưu Kiện một cái, nhỏ tiếng nói:
    "Gặp. . . . kị binh quân Tào, nói cho Lưu châu mục. . . . ."

    Nói được tới đây hắn lại ngất đi, Lưu Kiện gãi đầu một cái, cảm thấy nhức đầu, là Lưu châu mục nào, là Dự châu mục Lưu Bị hay là Kinh châu mục Lưu Biểu hay Ích châu mục Lưu Chương? Ba người này đều là Lưu châu mục.

    Lưu Kiện buông nam tử ra, tìm một lượt trong xe trâu, ngoại trừ một số thẻ tre nằm lăn lóc khắp nơi thì không còn gì khác, hắn có chút thất vọng, có một cây đao có phải tốt hơn không!

    Hắn nhìn xung quanh một lần, cố gắng đưa ánh mắt đi xa, bỗng nhiên hắn phát hiện trong bụi cây hình như có gì đó?



    Lưu Kiện bước nhanh về phía trước tìm được một túi da, túi da nặng trĩu, hắn mừng rỡ, sao túi da lại ở trong bụi cây được?

    Hắn vội vàng mở túi da, đập vào mắt là một thanh đoản kiếm, vỏ kiếm cũng được trang trí tinh xảo, chắc là khá đắt tiền, có viền bạc quấn quanh, ngoài ra còn gắn mấy viên bảo thạch, lưỡi kiếm sắc bén dị thường, nhìn thoáng qua cũng biết là một thanh kiếm quý.

    Đúng lúc này, hắn giật mình, bản năng đi săn báo cho hắn biết có nguy hiểm, hắn chạy nhanh về phía bên trái.

    'Vèo! Vèo!' hai tiếng xé gió vang lên, hai mũi tên trước sau bắn tới, đúng vào vị trí hắn vừa đứng.

    Lưu Kiện lúc này mới phát hiện, có hai gã quân Tào binh một trước một sau xuất hiện, tay cầm trường mâu và nỏ, vô thanh vô tức bao vây hắn.

    Đây là hai gã kị binh, túi da trong bụi là do họ ném vào để sau đó trở lại lấy mang đi, nhưng không ngờ thấy có người phát hiện nên nổi cơn giận dữ.

    "Tiểu tử, bỏ túi xuống!"
    Một tên lính hung tợn hét.

    Lưu Kiện buông túi da, rút đoản kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đối phương, hai người này đã chặn đường trốn của hắn, không phải muốn giết hắn thì làm gì?

    Hắn cho dù chết, cũng phải giết một tên kiếm vốn mang theo.

    "Tiểu tử, đúng là không muốn sống."

    Một tên lính ném cung tên, hét lớn một tiếng xông lên trước, đâm một thương về phía Lưu Kiện, hai tên lính này kỵ binh tuần tiễu của Hạ Hầu Uyên, xuất thân từ Thanh châu quân, được huấn luyện tốt, năng lực cận chiến cực mạnh, nhưng mà do quân kỷ không nghiêm nên thường giết người cướp của, việc này bình thường như cơm bữa.

    Nếu không phải sợ tiếng vó ngựa làm Lưu Kiện kinh động bỏ chạy, hai người cưỡi ngựa chém tới

    Lưu Kiện lách người tránh thoát nhát đâm, hắn lao về phía trước đâm một kiếm vào bắp chân đối phương.

    Dù là kiếp trước hay kiếp này, hắn đều có sức khỏe và sự nhanh nhẹn, kiếp này là một thợ săn nên có kinh nghiệm đi săn phong phú, loại kinh nghiệm này ẩn sâu trong đầu óc, mỗi khi gặp nguy hiểm là có thể lập tức sử dụng như bản năng.

    Hắn nhận ra hai người này là kỵ binh, chân vòng kiềng, khả năng né tránh không cao, hắn nhớ đây là nhược điểm phổ biến của kỵ binh.

    Tên lính kia hiển nhiên không đề phòng đối phương, quan trọng hơn là trông đối phương chỉ là một thằng nhóc nên trong lòng có sự khinh thường.

    Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, chân phải của tên lính bị một kiếm chặt đứt, ngay cả Lưu Kiện cũng bất ngờ vì độ sắc bén của thanh kiếm này, nhưng kinh ngạc chỉ thoáng qua, hắn tiếp tục nhào tới lật tên lĩnh xuống đất, đâm mạnh một kiếm xuyên ngực.

    Hắn xoay người, nhìn chằm chằm vào tên còn lại, lấy tay áo lau mau trên mặt, đây là kinh nghiệm khi săn giết thú hoang, giết xong một con con mồi, không được phép chần chữ nếu không sẽ làm mồi cho nó.

    Tên lính còn lại hiển nhiên cũng bất ngờ nên không kịp phản ứng, lúc muốn cứu đã không còn kịp, Lưu Kiện giết người quá nhanh, không cho hắn một chút cơ hội.

    Hai người giằng co, hai mắt không nháy mắt nhìn chằm chằm đối phương, cũng không ai dám tùy tiện phát động tấn công, tên lính Tào kia đã rút đao, tay còn lại cầm trường mâu, dài ngắn hỗ trợ nhau.

    Lưu Kiện xoay người nhặt trường mâu của tên vừa giết lên, hai người như cung đã kéo căng, chỉ cần một người thoáng có chút biến hóa là sẽ lập tức công kích.

    Tên lính kia hét lớn một tiếng, đâm thẳng một mâu vào Lưu Kiện rồi lao lên chém tiếp một đao.

    Lưu Kiện khom người nhặt mâu chẳng qua là hư chiêu, hắn muốn đối phương động thủ trước, hắn lộn về phía trước hai vòng, tránh một mâu ném tới của đối phương, sau đó tung người một cái đâm vào đùi tên lính.

    Tên lính Tào này là một gã Thập trưởng, thân cao tám thước, lưng hùm vai gấu, lợi hại hơn lính thường rất nhiều, hắn một đao chém trượt liền biết không ổn.

    Nhưng hắn cũng không hoảng hốt, lập tức chuyển thế đao thành bổ ngang, đập thẳng vào đoản kiếm, tuy đánh bay kiếm của Lưu Kiện ra ngoài nhưng hắn lại bị ngã xuống đất.

    Lưu Kiện đè đối phương xuống đất, dùng đầu gối đè lên tay địch, một tay tóm tai của đối phương ghì xuống cỏ, một tay khác đang vật lộn với đối phương.

    Thời gian trôi qua, Lưu Kiện bỗng nhiên nghe thấy tiếng chiến mã hí ở phía xa, trong lòng khẩn trương nên đảo mắt nhìn quanh, hóa ra tên nam tử áo trắng kia đã tỉnh lại, đứng ngơ ngác nhìn họ.

    "Tên ngu ngốc này, còn không mau tới giúp ta!"
    Lưu Kiện gấp đến độ hô to.

    Trong lúc hắn phân tâm, tên Thập trưởng kia hét lớn một tiếng, một tay bóp cổ Lưu Kiện khiến hắn tưởng như ngất đi vì khó thở.

    Cùng lúc đó, tay Lưu Kiện chộp được một mũi tên, đâm thẳng vào mặt đối phương, tên Thập trưởng kia kêu thảm một tiếng, liều mạng bóp cổ hắn, hai người bây giờ dốc toàn lực muốn giết đối phương trước.

    Lưu Kiện như nổi điên, tay liên tục dùng tên đâm xuống, tên Thập trưởng kia dần đuối sức, đột nhiên sau lưng hai người có tiếng quát:
    "Ở đâu!"

    Lưu Kiện tung người nhảy lên, túm lấy túi da trên mặt đất, lại tiện tay nhặt đoản kiếm, lảo đảo chạy về phía trước, nhảy xuống suối lội qua bờ biên kia, bỏ chạy như điên vào trong rừng cây.

    Tên nam tử áo trắng kia cũng hoảng sợ chạy theo hắn:
    "Công tử, chờ ta một chút!"
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 2, Guests: 0)

  1. quancamvinh93,
  2. hongthienlong