FULL  HOT  LS Q.Sự Bất Hủ Đại Hoàng Đế - FULL - Sa Mâu

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 14: Đạo Chính Lệnh Đầu Tiên
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Một lúc lâu sau, rốt cuộc Hoàng Hậu đã biết Lỗ Tấn là người thế nào.

    Thì ra, ngoài “Tây Du Ký”, người này còn có mấy tác phẩm như “Hồng Lâu Mộng”, “Liêu Trai Chí Dị”, “Nghìn Lẻ Một Đêm”. Đồng thời, nàng cũng nhận được lời hứa hẹn của Dương Mộc, sau này sẽ kể hết những câu truyện này cho nàng.

    Lại nói đến “Nghìn Lẻ Một Đêm”, tương truyền có một vị Quốc Vương tính tình tàn bạo đố kỵ, mỗi ngày cưới một thiếu nữ, sáng sớm hôm sau liền giết chết. Mãi đến nữ tử thứ một ngàn, nàng dùng phương pháp kể truyện để hấp dẫn Quốc Vương. Mỗi đêm nàng đều kể truyện, đến phần đặc sắc nhất thì trời vừa sáng, khiến cho Quốc Vương không đành lòng giết nàng, cho phép nàng đêm hôm sau lại kể tiếp. Nàng kể suốt một ngàn lẻ một đêm, rốt cuộc Quốc Vương đã cảm động, cùng nàng bạch đầu giai lão.

    Dương Mộc nghĩ thầm, tại sao câu chuyện này có phần giống với hoàn cảnh của mình. Hậu thế chắc sẽ ghi lại, thời cổ có Hoàng Đế Thương Quốc bị lão bà bắt nạt, đành uỷ khuất cầu toàn, mỗi ngày đều phải kể truyện cho Hoàng Hậu, đến đêm thứ một ngàn lẻ một đã khiến cho Hoàng Hậu cảm động, từ đó chỉ hận gặp nhau quá muộn… kết làm huynh muội?

    Đương nhiên đây chỉ là phán đoán của Dương Mộc, sau khi thành công kéo Hoàng Hậu lên thuyền giặc, hắn sẽ quay lại vấn đề cũ, để Hoàng Hậu kể chuyện của nàng cho mình.

    Ai ngờ Hoàng Hậu lạnh mặt im lặng.

    Dương Mộc bất đắc dĩ, muốn quỵt nợ? Một phen miệng đắng lưỡi khô vừa rồi phải phí không sao?

    Hắn ấp ủ cảm xúc, thận trọng suy nghĩ tìm từ, chuẩn bị phát biểu khiển trách một cách mãnh liệt mà lại an toàn, thì thấy Hoàng Hậu đột nhiên nghiêng mặt qua, đôi mắt đẹp như điện dừng lại trên khuôn mặt hắn.

    Ồ, xem ra đã bị tài hoa của trẫm tin phục, chuẩn bị thẳng thắn rồi.

    - Có biết Thánh Nữ Sơn không?

    Đột nhiên Hoàng Hậu hỏi.

    Dương Mộc sững sờ, lục tìm ký ức trong đầu, sau đó lắc lắc đầu.

    - Thánh Nữ Sơn cũng không biết, xứng nghe chuyện của ta sao?

    Dương Mộc á khẩu.

    Khả năng hôm nay không thể nói chuyện được rồi. Dương Mộc hiểu được, nữ tử trước mặt này, nhìn thì như một tiên tử cao ngạo, nhưng trên thực tế chỉ là một nữ tử không hiểu gì về nhân tình thế sự, rất ít khi giao lưu với bên ngoài. Dù sao người thế này cũng khó nói chuyện với người khác, nói hai câu là có thể nói chết người ta, ngươi đã từng gặp ai như thế chưa?

    Thế là, đang chuẩn bị rời đi, Dương Mộc lại hỏi một câu mà hắn vẫn nghi ngờ:

    - Nàng… hẳn là cố ý bị cướp tới?

    Hoàng Hậu gật gật đầu.

    Dương Mộc ngạc nhiên, thừa nhận dứt khoát như vậy sao? Tốt xấu gì cũng nên che giấu một chút chứ, như thế thật sự tổn thương đến lòng tự tôn của người khác. Chỉ có kẻ ngu như heo mới thấy một mỹ nữ mà không rời nổi mắt, mời một Mẫu Dạ Xoa trở về, còn hấp tấp sắc phong Hoàng Hậu, bị chơi xỏ còn dương dương tự đắc.

    - Nếu ngươi còn nhìn ta chằm chằm nữa, có tin ta lập tức móc mắt ngươi ra không?

    Hoàng Hậu lạnh lùng nói.

    - Ha ha, đừng nóng đừng nóng. Đàn ông mà, nhìn mỹ nữ đến mức không rời nổi mắt là chuyện bình thường, chỉ có thể trách dung mạo nàng quá xinh đẹp.

    Dương Mộc ngượng ngùng cười gượng, lại cẩn thận hỏi:

    - Ta đoán nhé, không phải nàng bị cừu gia truy sát rồi cố ý bị ta cướp về, tránh né tai hoạ chứ?

    - Đúng vậy.

    Hoàng Hậu trả lời gọn gàng, không hề quanh co lòng vòng.

    Dương Mộc mắng thầm trong bụng, chủ nhân thân thể này là heo sao? Quá xui xẻo, không chỉ bị người ta lừa một vố, mà còn vì thế mà trúng ám thương, bị người khác chiếm thân thể.

    Có điều, đây cũng chỉ là nhân tố khách quan. Dù không giành được vị Hoàng Hậu này, quân đội của Trịnh Khang xuôi nam thì Thương Quốc cũng vong quốc, Hoàng Đế sẽ phải chết, còn không bằng tiện nghi chính mình.

    Hình dung thế nào nhỉ? Nhà có mẫu hổ ngửi tường vi?

    Cuối cùng, Dương Mộc uể oải phát hiện ra, có lẽ mình không đủ tư cách thật. Dù hắn dẫn dụ dò hỏi thế nào Hoàng Hậu cũng không chịu lộ ra nửa phần.

    Chẳng thể làm gì khác, ở lại Dục Linh Cung một hồi hắn cũng đành rời đi. Sau đó lệnh cho Cơ Linh Nhi tìm vài bộ đồ vừa người đưa qua, cho nàng tùy ý sinh hoạt.

    Chỉ tiếc là, một miếng thịt thiên nga lớn ngon miệng như thế, đến bên mép rồi còn bay mất.

    Sáng sớm hôm sau, một đám triều thần cùng nhau đi tới Tử Thần Điện, quân thần cùng thương nghị về chức quan và chế độ huân tước mới.

    Đồng thời bắt đầu phổ biến ba chính lệnh lớn.

    Chế độ mười hai bộ của Dương Mộc rất đơn giản, chính là phỏng theo tam tỉnh lục bộ của thời Tùy Đường. Thiết lập sáu bộ ngành là Lại Bộ, Hộ Bộ, Lễ Bộ, Binh Bộ, Hình Bộ, Công Bộ. Lại xây dựng thêm Bộ Ngoại Giao, Bộ Y Dược, Bộ Giáo Dục, Bộ Công Thương, Bộ Khoa Kỹ, Bộ Giám Sát.

    Có điều, ba tỉnh trong số đó được cắt đi.

    Vì chế độ tam tỉnh lục bộ xuất hiện, thực ra chính là kết quả của việc Hoàng quyền ăn mòn Tướng quyền, chẳng khác gì chia Tướng quyền làm ba bộ phận. Lúc đầu thiết lập mười hai bộ, quyền lợi của các đại gia tộc môn phiệt đã bị suy yếu, nếu huỷ luôn cả Tả Hữu Thừa Tướng sẽ tạo ra phản ứng mãnh liệt. Dù Hoàng Đế có không sợ, nhưng không có người đọc sách xử lý chính vụ, ai sẽ tới giúp quản lý quốc gia? Dạng này, được không bù nổi mất.

    Mặt khác, từ góc độ lịch sử mà nhìn thì chế độ tam tỉnh cũng có hạn chế cực lớn. Trung Thư Tỉnh là nơi quyết sách, chế định ra các loại chính lệnh, sau khi được Hoàng Đế chấp nhận sẽ chuyển giao cho Môn Hạ Tỉnh thẩm tra. Nếu thông qua, sẽ được chuyển cho Thượng Thư Tỉnh phân xuống, giao cho lục bộ đi chấp hành.

    Bởi vậy, có thể thấy được tác dụng có tính quyết định của Trung Thư Tỉnh và Môn Hạ Tỉnh với chính lệnh. Khi chế định chính sách, thường thường Hoàng Đế chỉ triệu tập các trưởng quan hai tỉnh Trung Thư và Môn Hạ cùng thương nghị, trưởng quan hai tỉnh này thực sự được coi là Tể Tướng, không khác nhiều với chế độ Tả Hữu Thừa Tướng của Thương Quốc hiện tại, cũng chỉ là thay đổi hình thái thôi, còn không bằng cứ giữ chế độ hiện tại.

    Dương Mộc khá bất ngờ là, sau khi xác định chức quan và chế độ này đã nhận được khá nhiều tiếng khen hay.

    Ví dụ như Hữu Thừa Tướng Phạm Hoành Tể, sau một lúc suy nghĩ đã hô to “Diệu”, gật đầu không thôi.

    - Cớ gì Hữu Thừa Tướng lại như vậy?

    Dương Mộc rất kinh ngạc hỏi.

    - Bệ Hạ, xin thứ cho lão thần thất thố, thực sự là chế độ này quá tinh diệu.

    Phạm Hoành Tế vuốt vuốt sợi râu, tán thán:

    - Trước mắt quan chức Thương Quốc ta phong phú, chức trách giữa các quan viên không rõ rệt, thường xuyên đùn đẩy lẫn nhau. Mà chế độ này phân công rõ ràng, vừa vặn có thể sắp xếp chức trách chư quan, quy về một bộ quản hạt, tăng thêm hiệu suất làm việc của quan phủ.

    Dương Mộc gật đầu, trong lòng thầm vui mừng. Xem ra trên triều đình vẫn có người biết việc, trên thực tế đây cũng là một trong các bối cảnh đản sinh ra chế độ lục bộ trong lịch sử.

    - Có điều… lão thần có một nghi hoặc, xin Bệ Hạ chỉ giáo.

    Phạm Hoành Tể ngẫm nghĩ, cau mày nói.

    - Mời Hữu Tướng nói.

    - Sáu bộ phía trước hoàn toàn có thể bao quát quốc sự, mà sáu bộ hai chữ sau đó đến cùng có hàm nghĩa gì. Lão thần nghĩ mãi mà không rõ.

    Hữu Tướng vừa dứt lời, lập tức đưa tới những quan viên khác phụ hoạ. Trên thực tế, có rất nhiều người cũng cực kỳ thắc mắc điều này, cho rằng hoàn toàn không cần thiết.

    Trong lòng Dương Mộc rất rõ ràng. Với Thương Quốc trước mắt, sáu bộ ngành là Bộ Ngoại Giao, Bộ Y Dược, Bộ Giáo Dục, Bộ Thương Vụ, Bộ Khoa Kỹ, Bộ Giám Sát này quả thực không thấy được có ích lợi gì. Nhưng Dương Mộc biết về lịch sử thì hiểu, thiết lập những bộ ngành này cực kỳ cần thiết với Thương Quốc, về sau nhất định sẽ rực rỡ hào quang.

    Nhưng vẻn vẹn chỉ có mình hắn cho rằng cần thiết thì không thể được, nhất định phải khiến cho mọi người cũng tiếp nhận.

    Dương Mộc trầm ngâm một hồi, đột nhiên mở to hai mắt chỉ vào mình, thành thật nói:

    - Các khanh nhìn xem, có phải tinh thần của trẫm không tốt lắm không? Hai mắt thâm quầng, dáng vẻ còn chưa tỉnh ngủ?

    - Bệ Hạ vất vả vì nước là phúc của Thương Quốc, là may mắn của xã tắc!

    Trong lòng quần thần đều nghi ngờ, không biết ý Bệ Hạ thế nào.

    Dương Mộc khoát tay, nói:

    - Không phải, hai ngày nay trẫm nghỉ ngơi rất tốt. Chỉ là đêm qua, lão thần tiên lại báo mộng cho trẫm!

    Báo mộng?

    Lại báo mộng sao?

    Quần thần lập tức lên tinh thần. Trải qua chuyện lần trước, bọn họ đã hoàn toàn tin tưởng vào việc thần tiên báo mộng. Vị Thuỷ Tổ Hoa Hạ - Hoàng Đế gì đó, tuyệt đối là thần tiên chân chính!

    - Thật ra trẫm cũng rất nghi hoặc, nhưng Hoàng Đế lão nhân gia đã nói, mười hai bộ này, không thể thiếu bộ nào, về sau nhất định sẽ là trụ cột quốc gia. Nhưng mà, cân nhắc đến hiện trạng, trước mắt chỉ cần sáu bộ một chữ là được, tạm thời chưa cần đặt ra sáu bộ hai chữ. Về sau đến lúc sẽ đưa ra bàn bạc ở trên triều với chư vị.

    Cùng bàn bạc?

    Quân thần yên tâm. Bọn họ lo nhất là Hoàng Đế đặt ra những chức quan kỳ kỳ quái quái này để xếp một lượng lớn người vào, bỏ qua các thế gia môn phiệt, sau này cùng bàn bạc thì không thể tốt hơn rồi.

    Lúc này, do Hữu Thừa Tướng Phạm Hoành Tế khởi thảo, triều đình định ra đạo chính lệnh đầu tiên. Quy định hủy bỏ tất cả chức quan hiện tại, căn cứ vào tài năng của quan viên mà chia lại vào lục bộ, mỗi một bộ đặt ra một Thượng Thư và Tả Hữu Thị Lang.

    Trong đó, Lại Bộ phụ trách việc nhận đuổi, khảo hạch, thăng giáng, điều động, phân bổ quan văn trong cả nước và phân phối các chức quan. Hộ Bộ phụ trách quản lý hộ tịch, thuế má, tiền lương và các công việc tài chính. Lễ Bộ phụ trách chủ trì tế tự, tuyên chính. Binh Bộ chưởng quản việc nhận đuổi, chiêu binh quan võ cả nước, quản vũ khí, chuyện hậu cần, tuyên bố quân lệnh. Hình Bộ phụ trách vận chuyển cơ cấu tư pháp và ban bố pháp lệnh trên cả nước, có thể trực tiếp thẩm tra xử lý các vụ án quan trọng. Công Bộ phụ trách các hạng mục công trình, thợ thủ công, đồn điền, thuỷ lợi, giao thông,…

    Đồng thời, trong mỗi toà thành trong cả nước thiết lập ba chức Huyện Lệnh, Huyện Thừa và Huyện Úy, trong đó lấy Huyện Lệnh đứng đầu. Đều là mệnh quan triều đình, chức trách ba người phân biệt chia làm chủ chính một phương, phụ tá huyện lệnh và thống lĩnh binh mã một huyện. Lai phỏng theo triều đình, thiết lập sáu cơ cấu Lại, Hộ, Lễ, Binh, Hình, Công, xưng là sáu phòng, nhân viên làm việc xưng là lại, cũng do triều đình nhận đuổi, phát bổng lộc. Dưới lại có vài tạp dịch, là do trong huyện căn cứ vào tình hình thực tế của mình mà tuyển thêm hoặc cắt giảm.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 15: Phổ Biến Chính Lệnh
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Ngày đó, đạo chính lệnh thứ nhất được thi hành, toàn bộ triều đình nghênh đón một sự thay đổi lớn. Có một đám lão thần và Vệ Trung Toàn ủng hộ, lôi lệ phong hành, nhanh chóng định ra danh sách.

    Bởi vì chỉ điều chỉnh các quan chức ở giai cấp thống trị nên số người liên quan đến cũng không nhiều. Vì lẽ đó nên vẻn vẹn có ba ngày, toàn bộ triều đình đã triệt để thay hình đổi dạng. Do đó lần thứ hai Dương Mộc vào triều càng thêm thuận buồm xuôi gió, không cần phải lo lắng không gọi đúng tên mấy cái chức quan và chức trách của nó, đỡ phải lúng túng.

    Cùng lúc đó, hai tòa thành trì khác cũng đã bắt đầu đổi mới, theo như tin tức báo về, tất cả đều rất thuận lợi.

    Còn lại, trên căn bản chính là hoạt động của lục bộ. Xét tình huống bây giờ của Thương Quốc thì khoảng chừng mười ngày nửa tháng nữa các quan viên đều có thể thích ứng với chế độ mới. Từ nay về sau, toàn bộ Thương quốc cứ theo phương thức này mà hoạt động.

    Sau khi tất cả ổn định, ba chính lệnh lớn rốt cục cũng bắt đầu tiến vào nhật trình.

    Lâm triều, Dương Mộc và Hữu Tướng đưa bản gốc của chính lệnh ra để cho quần thần cùng thảo luận. Cuối cùng quyết định, trước tiên nên thi hành chính lệnh cơ sở nhất - Chế độ công huân tước.

    Cả quốc gia chia làm sáu giai cấp, phân biệt là vương, công, hầu, bá, bình dân và tiện nô. Trong đó bốn giai cấp trước là quý tộc, hai giai cấp sau là dân chúng và tiện dân nô lệ. Bên trong mỗi một giai cấp lại phân chia thành năm sao, gộp lại vừa vặn là 30 cấp.

    Phân chia như vậy là vì hiện nay, các nhân vật quan trọng của môn phiệt đại tộc đều có tước vị trong người. Bảo lưu công, hầu, bá, kỳ thật là giữ nguyên tước vị cho các quý tộc, cũng là để trấn an bộ phận này.

    Đồng thời, giai cấp bình dân có thể áp dụng chế độ tính điểm, thông qua các công trạng lớn nhỏ khác nhau thì sẽ nhận được từng số điểm khác nhau.

    Ví dụ như, thu được hai trăm điểm là có thể thăng cấp thành bình dân hai sao; bốn trăm điểm, là có thể thăng cấp thành bình dân ba sao; sáu trăm điểm, bình dân bốn sao; tám trăm điểm, bình dân năm sao; một ngàn điểm là có thể được phong tử tước, bước chân vào hàng ngũ quý tộc.

    Còn ở trong chế độ công huân tước thì chém đầu một binh lính bình thường là có thể thu được một trăm điểm, chém được người có thân phận càng cao thì điểm sẽ càng nhiều. Nếu như ở trên chiến trường giết được viên tướng thống lĩnh một ngàn người là có thể trực tiếp thu được bốn trăm điểm.

    Mỗi lần thăng cấp đều sẽ được thưởng tiền bạc và nô lệ tương ứng, còn có được quyền sử dụng ruộng đất và miễn giảm thuế. Thậm chí còn được ưu tiên về mặt pháp luật và chính trị, giết người không đền mạng, phong quan cũng không phải là vấn đề.

    So với chế độ huân tước đơn giản lúc trước, phân chia thành 30 cấp như vậy rõ ràng có sức sống hơn. Đây là kết quả mà Dương Mộc tham khảo từ biến pháp Thương Ưởng. Lấy ví dụ như trong game, nhất định phải có cấp bậc rõ ràng, để người chơi có cảm giác vui vẻ khi thăng cấp, như thế mới có thể làm cho họ muốn ngừng mà không được.

    Đương nhiên, quan trọng nhất ở đây cũng không phải sự biến hóa về hình thức và số lượng tước vị, mà là biến hóa từ tính chất gốc rễ của nó.

    Xưa nay ở các nước, đều là hoàng tộc được phong tước, sau khi được phong tước nhất định sẽ có cuộc sống sung sướng. Còn bách tính bình thường đời đời kiếp kiếp đều giống như dê bò thảo cẩu vậy, vô duyên với tước vị. Sau khi cải cách, phong tước hoàng tộc và phong tước công thần cùng tồn tại, từ đó không chỉ có con cháu hoàng tộc dựa vào thân phận để được phong tước, ngay cả bách tính bình thường cũng có thể thông qua việc lập công thu được tước vị.

    Có thể tưởng tượng, một khi thi hành chế độ huân tước này, nhất định sẽ tạo thành ảnh hưởng nghiêng trời lệch đất đối với cả Thương Quốc.

    Bởi vì tố chất của toàn dân không cao, dân chúng bình thường hầu như không có mấy người biết chữ. Cho nên buổi sáng cùng ngày, các quan viên sau khi thượng triều liền vội vã trở lại trụ sở, kêu gọi toàn bộ quan lại đang nhàn rỗi trong bộ ngành, đi tới các vùng nông thôn để tuyên cáo chính lệnh. Yêu cầu trong vòng ba ngày, toàn bộ dân chúng trong ba thành trì trực thuộc Thương Quốc đều phải lý giải thấu triệt ba đại chính lệnh và chế độ công huân tước mới.

    Buổi trưa, trong hoàng thành xuất hiện một màn hiếm thấy. Quan lại sai dịch ngày thường vẫn hung hăng, ương ngạnh bây giờ lại giống như thương nhân đang rao hàng. Gõ chiêng đánh trống, tay cầm bố cáo có dấu ấn của quan phủ, đi khắp đường làng ngõ hẻm dán lên xung quanh. Sau đó tập hợp dân chúng lại, giống như mở hội kiên nhẫn giải thích.

    Hành động khác thường như vậy, khiến rất nhiều người trở nên hoang mang.

    Ở trong nhận thức của mọi người, lúc quan phủ trưng thu thuế má mới như hổ như sói hưng sư động chúng như vậy. Mà chỉ cần là tụ tập dân chúng, chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt.

    Trước mắt, còn chưa tới thu hoạch vụ thu, lúa nước thì vừa mới trổ bông, kho lúa của rất nhiều gia đình đều trống rỗng. Một ngày hai bữa đều rất khó khăn rồi, bây giờ quan phủ lại muốn thu thêm thuế? Nếu là như vậy, sợ rằng không chờ được đến lúc thu hoạch, nhiều người đã phải chết đói, lại có nhiều gia đình vợ con ly tán, người già tự sát, bán con mà sống.

    Mang theo tâm tình như vậy, các hộ gia đình, bao gồm thanh niên trai tráng, phụ nữ, người già và hài tử, tất cả đều mang theo tâm tình thấp thỏm tụ tập ở dưới bố cáo, nghe một chút xem rốt cuộc quan phủ lại mang đến rắc rối gì.

    Điều kỳ quái chính là Tiểu Lại thường gõ chiêng tập hợp cũng không mặt lạnh ngang ngược giống thường ngày, mà là cười ha hả, còn trêu đùa với mọi người. Nhìn qua tâm tình rất tốt, phảng phất có việc gì đó rất vui.

    - Quan lão gia, hôm nay nhìn ngài tràn đầy vui sướng, chắc hẳn là mới cưới vợ?

    Có tên lưu manh gan lớn, lộ ra khuôn mặt tươi cười trêu ghẹo. Ở trong mắt bình dân, người hầu của quan phủ như Tiểu Lại đây cũng đã là một đại nhân vật, nạp một tiểu cô nương làm thiếp cũng không phải là chuyện hiếm lạ.

    - Đi đi đi, thằng nhãi nhà ngươi chỉ biết có vợ.

    Tiểu Lại cười mắng, sau đó nói:

    - Các vị hương thân phụ lão, hàng xóm láng giềng, hôm nay ta đến để đọc chiếu lệnh.

    Chiếu lệnh?

    Tất cả mọi người đều nghi hoặc không rõ, con mắt trợn thật lớn, dồn dập nhìn Tiểu Lại. Dù sao cũng đều là con dân trong Hoàng thành, ít nhiều cũng biết một chút quy củ. Bố cáo bình thường của quan phủ thì gọi là bố cáo, chỉ có sắc lệnh của Hoàng Đế mới có thể gọi là chiếu.

    - Quan lão gia, chẳng lẽ Hoàng Đế bệ hạ muốn tăng thuế ?

    Một lão nhân run rẩy hỏi.

    - Lão nhân gia, tại sao lại nói như vậy?

    Tiểu Lại kinh ngạc. Chính mình còn chưa tuyên chiếu thì đã có người dám ngông cuồng tự ý suy đoán, hơn nữa còn phỏng đoán ác ý về Hoàng Đế bệ hạ, thật sự là quá bất kính.

    Lão nhân run rẩy thở dài một hơi, khóe mắt chảy ra hàng lệ:

    - Mấy năm trước cũng vào lúc này, quan phủ đột nhiên muốn thu thêm thuế. Trong nhà ta không có tiền, con trai độc nhất của ta không thể làm gì khác hơn là bán mình làm nô cho gia đình giàu có, vài ngày trước đó đã bị chủ nhân đánh chết... Nếu như lần này lại thu thêm thuế, tiểu tôn nhi sẽ phải chịu khổ rồi...

    Tiểu Lại không có lên tiếng, lão nhân gia vừa mở miệng, hắn đã đoán trước được kết cục.

    Ví dụ như vậy cũng không hiếm thấy, hàng năm hắn xuống nông thôn thu thuế đều gặp qua mấy lần. Thảm hơn so với gia đình ông lão này không phải là không có. Ví dụ như năm ngoái đã có rất nhiều người bởi vì không nộp đủ thuế mà bị đánh chết, toàn bộ Thương Quốc có ít nhất hơn một trăm người. Người phải bán con bán nữ, nhà tan cửa nát cũng không phải là ít.

    Như trong đám người hiện tại, đã có một ít người đang lặng lẽ gạt lệ, hiển nhiên đã bị chạm vào chuyện thương tâm của bản thân.

    - Quan lão gia, rốt cuộc là chiếu lệnh gì vậy, có thể nói rõ cho chúng ta một chút được không? Lần này lại muốn chinh thuế mấy phần?

    Trong đám người, có người đánh bạo hỏi.

    Vẻ mặt Tiểu Lại tràn đầy phức tạp, nhìn lướt qua mấy trăm bình dân này. Quần áo tất cả đều lam lũ, gầy trơ xương. Hầu hết các hán tử đều là phanh ngực lộ lưng, toàn thân ngăm đen. Người già và trẻ nhỏ đều xanh xao thấy rõ. Nữ nhân thì ăn mặc hơi hơi chỉnh tề một chút, chí ít có thể che được vị trí then chốt, nhưng cũng đều là một vẻ chết lặng, chỉ có đôi tròng mắt đen tình cờ chuyển động chứng minh đây là một người sống.

    - Àizz, cũng đều không dễ dàng.

    Tiểu Lại thở dài một hơi, nói:

    - Các ngươi không nên lo lắng, lần này ta tới cũng không phải để trưng thu thuế… Ồ! Ta đã nói là không thu thuế, các ngươi còn không vui sao? Tại sao lại trưng ra vẻ mặt sầu khổ như vậy?

    - Xin hỏi quan lão gia, chẳng lẽ là muốn trưng binh?

    Trong đám người, có một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi cẩn thận từng li từng tí hỏi. Trong mắt của hắn tràn ngập hoảng sợ và bất an.

    Lời vừa nói ra, trong đám người có không ít tiếng phụ họa, mọi người đều căng thẳng nhìn Tiểu Lại. Nếu như đàn ông trong nhà bị trưng binh, không nói tới an nguy, trực tiếp nhất chính là gia đình sẽ mất đi lao động chủ yếu, căn bản cũng ngang với việc tuyên cáo tai ách sắp tới của một gia đình. Chuyện này cũng không tốt hơn là bao so với việc đột nhiên thêm thuế.

    - Không không không, tuyệt đối không phải.

    Tiểu Lại cười khổ lắc đầu, sau đó vung tay nói:

    - Mọi người nghe ta nói, không cần mồm năm miệng mười hỏi. Ta cũng không phải quan lão gia gì đó, phỏng chừng sau một khoảng thời gian nữa một số người trong các ngươi còn có chức quan lớn hơn ta.

    - Ha ha ha.

    - Quan lão gia cũng thật biết đùa. Mệnh của chúng ta đều ti tiện như dê bò thảo cẩu, tổ tông tám đời đều bị người ta bắt nạt như heo như chó, làm sao có khả năng làm quan.

    - Đúng đúng, lễ không thể bỏ. Ti tiện như chúng ta sao có thể so với quan lão gia.

    Dân chúng ồn ào cười to, lắc đầu không ngừng. Trăm ngàn năm qua đều là như vậy, bình dân chính là bình dân, có thể bình an sống hết đời đã là phúc khí rất lớn rồi, sao có thể hy vọng xa vời làm quan lão gia chứ. Ví dụ như 100 năm trước, trong thôn có một tên ngốc, ngẫu nhiên cứu được một đại quan, sau đó được ban thưởng rồi làm chân chạy vặt trong quan phủ. Sau khi già được ban cho chút tiền tài liền ở thôn thu mua mười mấy mẫu đất, đến nay vẫn được người ta nhắc tới, xem như là truyền thuyết vậy. Chẳng phải hắn cũng không được xem là quan lão gia sao?

    Tiểu Lại dù chỉ làm một chân chạy phải chịu sai khiến, bình dân nếu như không có quý nhân giúp đỡ thì trên cơ bản không thể nào so với quan lão gia Tiểu Lại. Còn chức quan lớn hơn, quả thực là đang nằm mơ giữa ban ngày.

    - Mọi người im lặng một chút, để ta đọc xong chiếu lệnh, sau đó các ngươi nghị luận cũng chưa muộn.

    Tiểu Lại thấy vậy liền cao giọng quát. Ngày hôm nay hắn cũng không phải chỉ có một nhiệm vụ ở đây, vào buổi chiều hắn còn phải đi một chuyến đến vùng nông thôn khác để tuyên cáo tiếp.

    Một tiếng này, mấy trăm người lập tức yên tĩnh, không ai dám làm càn ở trước mặt quan lão gia.

    Tiểu Lại thỏa mãn gật gù, sau đó đem chính lệnh đọc một lần từ đầu đến cuối. Nhìn thấy trong mắt mọi người đều là vẻ mờ mịt, hắn liền thấy đau đầu. Sau đó cố gắng giải thích những chỗ mà mọi người chưa hiểu.

    - Các vị, mọi người đã hiểu chưa?

    Tiểu Lại hỏi lại một lần. Hắn phát hiện mình đã tận tâm giải thích một lần nữa nhưng mọi người vẫn là dáng vẻ nghe không hiểu .

    Rốt cuộc đã có một người phản ứng lại, trong giọng nói tràn ngập vẻ không tin:

    - Quan… quan lão gia, những lời này đều là sự thật?

    - Đương nhiên là sự thật, thiên chân vạn xác.

    Tiểu Lại gật đầu.

    Trong đám người bắt đầu vang lên thanh âm huyên náo, bất kể là nam nữ già trẻ, đều ồn ào cúi đầu nghị luận.

    Miễn trừ thuế thân, cổ vũ khai hoang và nông tang, khen thưởng chiến công, người người đều có cơ hội làm quý tộc...

    Mặt trời mọc ở phía Tây? Những lão gia cao cao tại thượng kia, đầu óc không phải đã bị hỏng chứ?
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)