FULL  HOT  LS Q.Sự Bất Hủ Đại Hoàng Đế - FULL - Sa Mâu

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 10: Đẩy Mạnh Chính Lệnh
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Dương Mộc nhấc kiếm, từ trên long ỷ đứng lên quát:

    - Người đâu, dẫn Tam hoàng tử Trịnh Quốc và đám phản thần tới.

    - Vâng.

    Thị vệ hai bên đại điện tiếp chỉ, sau khi thi lễ liền đi tới nhà lao đang giam giữ Trịnh Khang và đám quan viên.

    Chỉ chốc lát đã mang toàn bộ người tới, tiếng xiềng xích leng keng leng keng vang vọng trong đại điện.

    Một đám phản thần mặc áo tù nhân, khuôn mặt tiều tụy, mang theo gông xiềng, tất cả đều quỳ gối ở giữa đại điện, không ngừng mở miệng cầu xin tha thứ, khẩn cầu khai ân.

    Cũng có người biện giải cho mình, nói rằng đầu hàng chỉ là kế tạm thời, một mảnh lòng dạ son sắt, xin bệ hạ minh giám.

    Thậm chí có người còn dùng tới chiêu cảm tình, khóc ròng nhắc lại lúc trước đi theo tiên đế thế nào, giãi bày tâm can, thể hiện mình vẫn luôn trung tâm như một, khẩn cầu Dương Mộc nể mặt tiên đế, tha cho sự nhất thời hồ đồ của bọn họ.

    Nếu như không phải từng xem qua kịch truyền hình, nhìn ra mục đích hành động của đám người kia thì Dương Mộc suýt chút nữa đã tin.

    - Các khanh, trẫm mới bước lên đế vị, không đành lòng làm ra việc nội bộ tương tàn. Xét thấy mọi người đã thành tâm ăn năn, trẫm có thể khai ân.

    Dương Mộc nói.

    Một đám phản thần đều mừng rỡ, câu nói này của Dương Mộc trực tiếp khiến cho bọn họ yên lòng. Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần có thể miễn trừ tội chết, dựa vào sức mạnh môn phiệt bọn họ cũng có thể sống vui vẻ sung sướng. Cùng lắm thì mất đi chức quan mà thôi.

    - Các khanh nghe, trẫm không chỉ miễn trừ tội chết cho các khanh, còn có thể nể tình bảo lưu chức vị cho một số người. Không những sẽ không giáng tội, ngược lại sẽ tín nhiệm như năm xưa.

    Dương Mộc lại nói một câu, đồng thời từ trên Long án đưa xuống một tờ giấy, để cho mọi người truyền tay mà đọc.

    Chúng thần mừng rỡ, không nghĩ tới Hoàng Đế lại khoan dung như vậy, tổn thất từ lần làm phản này cũng quá thấp rồi?

    Thế nhưng, sau khi bọn họ nhìn thấy nội dung trên tờ giấy thì đều nhíu mày.

    Huỷ bỏ chế độ quan chức vốn có, đổi thành mười hai bộ?

    Huỷ bỏ chế độ tước vị vốn có, thành lập chế độ công huân tước mới?

    Mới vừa nhìn mấy những dòng này, chúng quan viên đều hoang mang. Hoàng Đế bệ hạ đang muốn làm gì? Chế độ quan chức và huân tước vốn có không phải rất tốt sao?

    Nhìn xuống một chút, liền hiểu tại sao lại như vậy. Một đám quan viên đều kinh hãi biến sắc.

    Một, ban bố (lệnh khai khẩn), cho phép bình dân khai khẩn đất ruộng. Ruộng đất khai khẩn ra đều thuộc sở hữu của quốc gia, do quan phủ trao tặng cho người khai hoang trồng trọt, đồng thời miễn thuế ba năm.

    Hai, khen thưởng quân công, người giết địch nhiều được khen thưởng tiền bạc, trao tặng tước vị.

    Ba, bãi bỏ thuế thân, khuyến khích sinh đẻ.

    Điều thứ nhất còn tốt, dù sao cũng là gia tăng thuế của quốc gia, thế nhưng hai cái sau quả thực là đang lay động địa vị tuyệt đối của quý tộc bọn họ.

    Binh sĩ bình thường dựa vào quân công liền có thể được trao tặng tước vị, há không phải nói kẻ quê mùa cũng có thể làm quý tộc? Sau này quý tộc chẳng phải là chẳng còn đáng giá?

    Huỷ bỏ thuế thân cũng vậy. Phải biết rằng, thuế thân đã có từ xa xưa, dựa theo đầu người mà tính thuế. Ví dụ như ở Thương quốc thì thuế thân đã chiếm ba phần mười tổng thuế thu được, rất nhiều gia đình không có ruộng đất bởi vì không nộp được thuế thân nên không thể làm gì khác hơn là phải bán mình làm nô lệ, trở thành nô bộc cho các thế gia, giống như súc vật, trốn được thuế thân.

    Một khi miễn trừ thuế thân, có thể tưởng tượng được sau đó người tự nguyện làm nô bộc sẽ giảm đi rất nhiều, giá nô bộc cũng sẽ gia tăng. Không ai giúp mình làm ruộng, không ai làm gia đinh, đây chẳng phải là đang làm suy yếu thế lực quý tộc sao?

    Nếu như dựa theo quan điểm này để nhìn, điều thứ nhất cũng không thể đồng ý. Nếu những dân chúng kia đều có đất ruộng để trồng trọt, vậy thì ai sẽ bán mình làm nô bộc? Làm sao để bóc lột bọn họ nữa? Làm sao để bảo vệ đặc quyền và lợi ích của quý tộc?

    Bởi vậy có thể thấy được, cái gọi là chế độ chức quan và công huân tước trước đó đều làm nền cho điều thứ ba này. Đây là đang muốn điều chỉnh thế lực trong triều, đồng thời cũng dựng một cơ sở cho việc khen thưởng quân công.

    - Bệ hạ, lão thần không đồng ý, việc này tuyệt đối không thể.

    - Chế độ Huân tước chính là gốc rễ lập quốc, đã trải qua trăm nghìn năm rồi, không thể dễ dàng hủy bỏ như vậy.

    - Huỷ bỏ thuế thân thì số thuế mà Đại Thương quốc ta thu được sẽ giảm đi rất nhiều. Nếu cứ thế mãi, quốc khố tất sẽ trống rỗng.

    - Quý tộc chính là trời sinh, những kẻ thấp hèn quê mùa kia làm sao có thể được phong huân tước?

    Trong lúc nhất thời, trong triều đình một mảnh ồn ào. Bất kể là quan viên đứng thẳng ở hai bên hay là phản thần đang quỳ trên mặt đất, từng người đều tình cảm dạt dào, chế giễu bỡn cợt ba điều viết trên giấy đến thương tích đầy mình, giống như một khi thi hành sẽ lập tức vong quốc.

    Dương Mộc lạnh lùng nhìn bọn họ biểu diễn, trong lòng vẫn rất kiên định, ba cái chính lệnh này không thể không thi hành.

    Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì tựa hồ điều mà những quan viên này nói tới đều đúng, thế nhưng suy nghĩ sâu xa một chút thì mỗi một điều đều là chính sách cường quốc.

    Có thể tưởng tượng, sau khi thi hành chế độ quân công, nhất định sẽ nhấc lên làn sóng bình dân đi tòng quân. Mặc kệ là vì vinh hoa phú quý cho bản thân hay là vì là xuất thân của con cháu, mỗi người đều liều mạng kiếm được một cái tước vị, bước chân vào hàng ngũ quý tộc.

    Một khi khai chiến với địch quốc, chỉ sợ cao hứng nhất chính là những tướng sĩ kia, đến lúc đó còn không phải sẽ gào thét đòi xông về phía trước sao?

    Mà “Lệnh khai khẩn thì cũng giống như cải cách ruộng đất của Trung Quốc, tất cả đất khai khẩn được đều thuộc sở hữu của nhà nước, không cho phép buôn bán một mình. Sau năm năm hoặc mười năm sẽ phân bố lại một lần, đảm bảo mỗi một gia đình đều có đất ruộng để trồng trọt, do đó sẽ không có người phải chết đói nữa.

    Hơn nữa, một khi đất canh tác được gia tăng thì thuế ruộng tự nhiên cũng sẽ tăng theo. Cứ như vậy, không chỉ có thể giảm bớt mâu thuẫn xã hội, còn có thể mang đến cho quốc gia một nguồn thu khổng lồ từ thuế và lương thực.

    Việc huỷ bỏ thuế thân thì lại càng khó khăn.

    Đưa ra hai cái ví dụ, thời Minh ở Trung Quốc Trương Cư Chính đưa ra chính sách cải cách, thành tựu chủ yếu là trưng thu đồng thời thuế thân và thuế ruộng, được các sử gia sau này cho rằng đó chính là nguyên nhân khiến triều Minh có thể kéo dài trăm năm, hơn nữa còn rất có tiếng tăm.

    Thời kỳ Khang Ung, thi hành "Vĩnh viễn không bao giờ thêm phú” và "Than định nhập mẫu", đây kỳ thực là biến tướng của bãi bỏ thuế thân. Hơn nữa đây chính là lần thúc đẩy bùng nổ dân cư lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc, khiến dân cư Trung Quốc tăng gấp mấy lần.

    Lại nói đến Thương quốc, đường đường là một quốc gia, nhân khẩu lại không đến sáu mươi vạn, bản thân Dương Mộc cảm thấy rất mất mặt. Quốc gia nếu muốn cường thịnh, nhất định phải đảm bảo có thật nhiều dân cư. Do vậy việc giảm bớt gánh nặng cho bình dân và khuyến khích sinh đẻ là việc bắt buộc phải làm.

    - Bệ hạ, tội thần cho dù có chết cũng sẽ không đồng ý.

    Một lão nhân mặc áo phạm nhân màu trắng quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu lên, dáng vẻ cương nghị thẳng thắn.

    Dương Mộc nhận ra hắn, chính là Tả thừa tướng Điền Vinh Xương. Từ Thẩm An hắn biết được đây là một người xảo quyệt, là gia chủ của Điền gia thuộc một trong sáu đại gia tộc.Ỷ vào việc được tiên đế coi trọng, thị sủng mà kiêu, trong nhà không có bao nhiêu người tòng quân. Sau khi phổ biến ba chính lệnh này, Điền gia sẽ bị lay động lớn nhất.

    - Ồ? Tả thừa tướng không đồng ý?

    Dương Mộc hỏi.

    - Chết cũng không đồng ý.

    Dương Mộc cười lạnh, sau đó vỗ long ỷ một cái, giận dữ nói:

    - Được! Nếu ngươi thật muốn chết, trẫm sẽ cho ngươi cơ hội. Bên này có một cái trụ đá, ngươi đâm chết cũng được, trẫm sẽ sai người nhặt xác, sau đó an táng chu toàn.

    - Ngài, ngài...

    Điền Vinh Xương á khẩu không trả lời được, hắn chỉ là cậy già lên mặt, ỷ vào thế lực phía sau để bức bách Tân Hoàng đế này thôi. Nhưng không nghĩ tới, một câu nói của Dương Mộc đã trực tiếp khiến hắn tiến thoái lưỡng nan.

    Hình tượng hôm nay của tiểu Hoàng đế hình như không giống trước đây.

    Ngẫm lại cũng không ngoài ý muốn, hôm qua trên triều, Hoàng Đế bệ hạ cũng không phải quyết đoán như vậy sao?

    Mắt thấy Hoàng Đế nổi giận, trong nhất thời chúng quan viên đều câm như hến. Hoàng Đế bệ hạ bây giờ đã không phải là người bọn họ có thể thao túng nữa rồi. Có thể nghĩ ra được mấy cái chính lệnh rút củi dưới đáy nồi, đã chứng minh rõ tài năng của hắn, còn ai dám khinh thị?

    Nếu mạnh mẽ bức bách, e là còn khó khăn hơn so với Tả tướng vừa rồi. Đối đầu với một Hoàng Đế cường thế, cuối cùng sẽ tự gây khó dễ cho mình.

    Dương Mộc hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén liếc nhìn quần thần một chút, sau đó nói:

    - Trẫm biết các ngươi nghĩ như thế nào. Thế nhưng nhất định phải nhớ rõ, các ngươi là thần, quân là quân thần là thần, không thể vượt qua. Đặc biệt là mấy tên tội thần các ngươi, tội vốn là không thể tha thứ. Trẫm vì các ngươi mở ra một con đường, chẳng lẽ còn không hiểu. Đây không phải là thương lượng, mà là mệnh lệnh, hiểu không?

    Quần thần không dám lên tiếng, tất cả đều cúi thấp đầu, không dám đối diện với Dương Mộc.

    Vào lúc này, Vệ Trung Toàn lần thứ hai đi ra khỏi đội ngũ bẩm tấu:

    - Lão thần thề sống chết đi theo bệ hạ, ủng hộ chính lệnh.

    Tư Mã Hoành cũng bước ra, cao giọng nói:

    - Mạt tướng là kẻ thô lỗ, không hiểu đạo lý trị quốc, thế nhưng cũng thấy được chỗ tốt của phong thưởng quân công. Một khi thi hành chính lệnh này, tướng sĩ sẽ phục vụ quên mình, binh sĩ gan dạ không sợ chết, quân lực của đại Thương quốc ta tất sẽ tăng lên rất nhiều. Người nào phản đối, chính là đối đầu với Tư Mã Hoành ta.
     
    buinhi99 thích bài này.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 11: Bồi Thường Chiến Tranh
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Vệ Trung Toàn và Tư Mã Hoành cùng tỏ một thái độ chẳng khác gì có quân đội ủng hộ, cả triều đình càng không ai dám nói gì. Dù thế nào, thần tử cũng chỉ là thần tử, dù có là môn phiệt nhưng trong tay không nắm binh quyền thì sẽ không dám đấu với Hoàng Đế.

    Dương Mộc cũng biết đạo lý tát một cái lại cho một quả táo, vì thế dịu giọng thở dài nói:

    - Các vị ái khanh, trẫm biết tấm lòng khẩn thiết của mọi người, cũng hiểu chính lệnh này ảnh hưởng đến lợi ích của các gia tộc. Nhưng mà, đã biết rõ vậy rồi, vì sao trẫm vẫn kiên trì muốn phổ biến?

    - Chúng thần nguyện nghe tường tận, xin bệ hạ giải thích nghi hoặc.

    Hữu thừa tướng Phạm Hoành Tể đứng dậy khom lưng nói.

    - Xin bệ hạ giải thích nghi hoặc.

    Chúng quan viên đồng loạt bẩm tấu, ai cũng hiểu Hoàng Đế bệ hạ đang cho mọi người một bậc thang.

    Dương Mộc nói:

    - Các vị ái khanh nên biết, Thương quốc ta nhỏ yếu, bên ngoài lại có cường địch vây quanh. Nếu không tìm cách thay đổi, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày vong quốc, e rằng cũng chỉ có thể bị người ta cướp bóc. Chẳng lẽ muốn dùng sự phú quý kia tuẫn táng theo Thương quốc sao?

    Dừng một lát, hắn lại nói:

    - Trước mắt, cục diện của nước ta rất đáng buồn. Quý tộc không làm việc, nhưng vẫn là quý tộc cao cao tại thượng, dân chúng bình thường đổ máu hy sinh lại chẳng được gì, vẫn cứ là hạ dân đê tiện. Đãi ngộ bất công như vậy, làm sao tập trung được dân tâm kháng địch? Trẫm đã quyết tâm biến pháp, chính vì muốn Thương Quốc trở nên cường đại hơn, để cho những dân chúng bình thường kia dám ném đầu vẩy huyết, cam nguyện vào sinh ra tử vì mọi người!

    - Hoa Hạ quốc có một câu ngạn ngữ, thà làm đầu gà còn hơn đuôi phượng. Mọi người muốn sống trong một quốc gia nhỏ yếu dễ bị bắt nạt, hay là môn phiệt của một cường quốc đi cướp bóc tài phú của nước khác? Bởi vì không nỡ hài tử sẽ không bắt được sói, chẳng lẽ mọi người không có một chút lòng tranh cường háo thắng nào sao?

    Dương Mộc nói rất dõng dạc, tiếng sau lớn hơn tiếng trước, rất có sức cuốn hút. Chúng quan viên trên triều đều trợn mắt há mồm, hầu như đều bị chấn động.

    Nhưng mà, nếu muốn các đại gia tộc nhả thịt trong miệng ra thì không hề dễ dàng.

    Hữu tướng Phạm Hoành Tể đứng dậy bẩm tấu:

    - Bệ hạ tuyên truyền giác ngộ như vậy, chúng thần cũng tràn đầy cảm xúc. Nhưng xin hỏi bệ hạ, nếu các đại gia tộc đã chịu hy sinh, sẽ được đền bù tổn thất thế nào?

    Dương Mộc nhìn ông ta, thản nhiên đáp:

    - Nếu là hy sinh, sao còn nói tới bù đắp? Nhưng mà các khanh đều là thần tử rường cột của Thương quốc ta, trẫm sẽ không bạc đãi các khanh. Trước mắt có bút cự phú, có thể chia sẻ cùng các khanh.

    Dứt lời, hắn chỉ sang Trịnh Khang đang quỳ một bên trong đại điện.

    Mà người này vẫn còn đang ngơ ngác.

    Từ đầu tới giờ hắn chỉ nghe quân thần Thương quốc đọ sức, cũng không biết chính lệnh bọn họ thảo luận là cái gì, nhưng mà rất đặc sắc!

    Đang xem náo nhiệt rất vui vẻ, tại sao đột nhiên lại chỉ đến mình?

    - Hoàng đế Thương quốc, có chuyện… chuyện quan trọng gì sao?

    Trịnh Khang thấp thỏm hỏi.

    Hai mắt Dương Mộc lạnh lẽo đến cực điểm:

    - Ngươi còn nhớ giao dịch hôm qua của chúng ta chứ? Hôm nay trẫm cho ngươi một cơ hội, lập tức phái người trở về, gom góp ba mươi vạn lượng bạc trắng, một vạn thạch lương thực, đồng thời trả lại hai toà thành trì đã chiếm được của Đại Thương ta. Bằng không, nhất định ngươi sẽ rơi đầu xuống đất!

    Ba mươi vạn lượng bạc trắng? Một vạn thạch lương thực? Hai toà thành trì?

    Hoàng Đế vừa dứt lời, quần thần đều kinh ngạc. Hoàng Đế bệ hạ thực sự là dùng tới công phu sư tử ngoạm, vậy mà đòi bồi thường cao như thế. Cái này còn nhiều hơn cả ba năm thuế má ở phong ấp của Trịnh Khang.

    Đồng thời, quần thần cũng hiểu bút cự phú đó là gì. Một khi thu lại được hai toà thành trì, há không phải quý tộc Trịnh quốc sẽ bị đuổi hết đi sao? Đến lúc đó, vô số dân chúng và đủ loại thổ địa của quý tộc...

    Nghĩ tới đây, tâm thần đám đại thần đều nóng bỏng. Hiện giờ, trong sáu toà thành trì của Thương Quốc thì ba toà là phong ấp của ba vị Vương gia, sản nghiệp của các đại gia tộc ở đó rất ít, tương đương với việc bọn họ chỉ có thể kinh doanh ở ba toà thành trì. Vậy mà bây giờ lại có thêm hai cái, chẳng phải có thể khuếch trương thế lực thêm gần sáu phần mười sao?

    Từ đó, trong ngắn hạn thì tổn thất do ba đạo chính lệnh mang tới cũng có thể triệt tiêu, là một lần mua bán rất đáng!

    - Chúng thần ủng hộ!

    - Hai toà thành trì vốn là thổ địa của Thương Quốc, Trịnh Quốc chiếm đoạt mấy năm, đã đến lúc phải trả lại!

    - Bệ Hạ trăm đường suy tính đều là kế sách cường quốc, quả thật là phúc của thương sinh. Chúng thần xin dốc toàn lực ủng hộ chính lệnh!

    - Bệ Hạ thánh minh! Thương Quốc vạn hạnh!

    Chớp mắt, chúng quan viên trên triều đều tỏ rõ thái độ, cao giọng khen hời, ca tụng công đức, chỉ sợ Hoàng Đế bệ hạ không vui sẽ chèn ép khi phân phối lợi ích.

    Nhưng Trịnh Khang quỳ một bên lại không giống vậy, thấy chúng quan viên Thương Quốc đang ăn mừng, trong lòng vạn phần lo lắng, vội vàng hô to:

    - Hoàng Đế Thương Quốc, bản Hoàng Tử có lời muốn nói… Ba mươi vạn lượng bạc là quá nhiều, còn hai toà thành trì kia, đã là đất của Trịnh Quốc ta rồi, tuyệt đối không thể cắt nhường!

    - Không đồng ý sao?

    Dương Mộc gõ gõ ngón tay lên long ỷ, thở dài một hơi. Sau đó không để ý tới gã nữa, nhìn sang Điền Vinh Xương đang quỳ một bên rồi nói:

    - Tả Tướng đại nhân, chính lệnh trẫm vừa ra ngươi có ủng hộ không?

    - Tội thần… ủng hộ!

    Vẻ mặt Tả Tướng tràn đầy đau khổ, hết sức khó xử, nhắm mắt đáp.

    Dương Mộc lắc đầu:

    - Không, chính lệnh này chắc chắn sẽ chạm tới lợi ích của gia tộc các ngươi, tất sẽ có người dưới ngáng chân, âm thầm phá hư, mà Tả Tướng Điền Vinh Xương ngươi chính là kẻ trong ngoài bất nhất. Xưa nay biến pháp cần phải tạo được uy tín, tất phải có người vì biến pháp mà đổ máu hy sinh. Cho nên, trước hết bắt đầu từ Tả Tướng đi… Người đâu! Kéo tội thần này ra ngoài, chém!

    - Rõ!

    Một đám giáp sĩ xông vào Hướng điện, dựng Tả Tướng lên, kéo ra bên ngoài.

    Lúc này Tả Tướng kinh hãi đến biến sắc, vội vàng cầu xin tha thứ. Bên cạnh, các quan viên có liên quan đến Điền gia cũng dồn dập quỳ xuống cầu tình.

    Nhưng Dương Mộc vẫn không hề bị lay động, quyết tâm muốn giết gà dọa khỉ. Tới khi nghe được một tiếng hét thảm mới nhìn quần thần bằng ánh mắt sắc bén.

    Quan viên của mấy đại gia tộc còn lại không ai đứng ra lên tiếng. Thông qua lợi ích của hai toà thành trì, mọi người đều đã buộc lên chiến xa của Hoàng Đế. Tả Tướng đổ máu cũng khiến cho mọi người triệt để ý thức được, vị Hoàng Đế Bệ Hạ trẻ tuổi này cao minh bực nào!

    Lúc này còn làm trái lời Hoàng Đế Bệ Hạ, là muốn đi tìm đường chết sao?

    - Hoàng Đế Đại Thương, ta đồng ý, ta đồng ý. Ta đồng ý tất cả điều kiện!

    Bên kia, Trịnh Khang sợ hãi không ngớt. Thân trong đầm rồng hang hổ, sau khi tận mắt thấy Hoàng Đế Thương Quốc giết Tả Tướng, hắn không dám ngỗ nghịch nữa, không dám đánh cược cái cổ của mình cứng chừng nào.

    Dương Mộc hài lòng gật đầu, đồng thời quy định một số công việc giao tiếp. Ví dụ như không được làm tổn hại hai toà thành trì, không được cướp bóc bình dân, vân vân. Sau đó hắn gọi thị vệ áp giải xuống, chờ giao tiền chuộc và thành trì xong sẽ xử trí tiếp.

    Sau đó, có cái chết của Tả Tướng làm gương, các quan lại đều trung thực hơn nhiều, sau một hồi thương nghị ngắn gọn thì tan triều.

    Việc phổ biến chính lệnh và điều động chức quan cụ thể, ngày mai sẽ được thảo luận ở Tử Thần Điện.

    Nhưng vừa về tới Vạn Thọ Cung, hắn còn chưa kịp dùng đồ ăn sáng, Thái Hậu nương nương đã dẫn theo một đám cung nữ thái giám vội vã đi tới.

    Tới lúc này Dương Mộc mới chợt bừng tỉnh hiểu ra, mình không chỉ có một lão nương tiện nghi, hậu cung còn một vị Hoàng Hậu vừa mới đại hôn!

    Hơn nữa, nghe nói vị Hoàng Hậu kia vẫn là một nụ hoa tươi non, xinh đẹp đến nỗi không ai không muốn. He he he he.
     
    buinhi99 and bacgiang like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 2)