FULL  HOT  LS Q.Sự Bất Hủ Đại Hoàng Đế - FULL - Sa Mâu

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    113,218
    Được thích:
    191,639
    Chương 2: Khí Tượng Vong Quốc
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Ý nghĩ hơi động một chút, Dương Mộc lấy “Tam Quốc Diễn Nghĩa” từ trên giá sách xuống, ở trong mục lục tìm một lượt, lật đến: "Hồi 98: Mã Tắc cự gián mất Nhai Đình, Vũ Hầu đánh đàn lùi Trọng Đạt"

    Thế nhưng sau một trận tìm kiếm, hắn phát hiện bên trong nguyên văn chỉ có bố cục của Gia Cát Lượng, còn giải thích như thế nào với văn thần mưu sĩ thì căn bản không có lời kịch cụ thể.

    Đây là vô thanh thắng hữu thanh?

    Dương Mộc bất đắc dĩ, đành phải an ủi mình như vậy. Vốn đột nhiên đã thông suốt, tưởng rằng có thể cứu chính mình, nhưng lại phát hiện đó là thứ vô bổ, uổng công hắn vui vẻ một hồi.

    Dương Mộc thở dài một hơi. Nếu con đường này đi không thông, dù sao cũng phải nhìn kỹ rồi hẵng nói. Chỉ bằng trước đây từng xem nhiều phim truyền hình như vậy, trong lòng cũng lưu lại một chút.

    Chỉnh sửa lại dáng vẻ của mình, đứng lên khỏi giường, muốn đi lên điện xem thử một chút.

    Hầu gái Cơ Linh Nhi và tiểu thái giám đều vô cùng vui mừng, thở phào nhẹ nhõm, sau đó đi theo sát phía sau.

    Hoàng cung cũng không phải rất lớn, nhưng có thể coi là tinh xảo. Tường đỏ ngói vàng, họa điêu tinh mỹ, cung điện lầu các đầy đủ mọi thứ, tràn ngập khí tức xa hoa của hoàng thất. Quả thật là một cố cung thu nhỏ.

    Dọc theo đường đi, Dương Mộc có hỏi thêm vài câu. Cơ Linh Nhi nói cho hắn, toàn bộ hoàng cung được xây dựng từ ba mươi năm trước, lúc trước tiên đế cát cứ một phương, thành lập Thương quốc, mất năm năm mới có thể xây dựng xong hoàng cung, tiêu tốn gần ba mươi vạn lượng bạc trắng, gần bằng tổng thu nhập của Thương quốc trong một năm.

    Toàn bộ hoàng cung chia làm ba bộ phận: Ngoại triều, Cung vua và Hậu cung.

    Ngoại triều lấy Hướng điện làm chủ là nơi Hoàng Đế vào triều xử lý quốc chính, bên cạnh là các nha môn quan phủ. Cung vua thì lại chia làm Tử Thần điện, Tử Ngọc điện, hai mươi bốn nha môn, Vạn Thọ cung. Trong đó Tử Thần điện là nơi Hoàng Đế phê duyệt tấu chương sau khi bãi triều. Tử Ngọc điện là nơi tổ chức tiệc rượu và một số nghi lễ trong cung, hai mươi bốn nha môn là nơi quản lý mọi việc trong cung, cũng là chỗ ở của một số ít thái giám và cung nữ. Mà Vạn Thọ cung chính là tẩm cung của Hoàng Đế, nơi Dương Mộc tỉnh lại chính là Vạn Thọ cung

    Về phần Hậu cung, trong ấn tượng của Dương Mộc thì hình như chính là nơi ở của hậu phi, lấy Phượng Nghi Điện làm chủ, đây là nơi ở của Hoàng Hậu. Ngoài ra còn có mười mấy cung điện nhỏ, là của các phi tần khác.

    Khiến Dương Mộc kinh ngạc chính là hắn vẫn còn có một lão nương tiện nghi, hiện nay là Thái hậu đang sống tại Ý Nhân cung.

    Ước chừng khoảng mười mấy phút, Dương Mộc mang theo một đám người chậm rãi đi vào Hướng điện.

    Hướng điện là nơi Hoàng Đế thượng triều, tất nhiên là nơi có kiến trúc đẹp nhất trong hoàng cung. Nguy nga đại khí, hùng vĩ đồ sộ, lấy ngọc làm cơ sở, từng bậc từng bậc thềm đá nối thẳng tới cửa điện, trái phải là tượng đồng của từng vị Thần Thú, phong cách cổ điển mà uy nghiêm.

    - Bệ hạ, ngài đến rồi.

    - Lão thần cả gan, khẩn cầu bệ hạ vì muôn dân trăm họ mà hiến thành đầu hàng.

    - Vi thần liều mạng, cũng sẽ bảo hộ bệ hạ.

    - Nhanh chạy trốn thôi.

    Dương Mộc vừa mới bước vào đại điện, một đám người mặc quan phục tựa như thấy phụ thân. Tất cả đều quỳ trên mặt đất, nước mắt nước mũi đầy mặt, khóc lớn.

    Trời ạ, đây chính là khí tượng vong quốc?

    Lẽ nào lúc bắt đầu, không phải nên hô to "Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế" sao?

    Dương Mộc kinh ngạc đến ngây người, cái này hoàn toàn không giống với trong tưởng tượng. Tốt xấu gì cũng là một đám phần tử có thân phận và trí thức cao cấp, khiến cho tất cả đều khóc như vậy, ảnh hưởng không tốt lắm?

    - Lão thần cả gan khẩn cầu bệ hạ di giá, tạm lánh tai hoạ.

    Một giọng nói uy mãnh truyền đến.

    Dương Mộc quay mặt sang, nhìn thấy một tướng quân mặc áo giáp, ước chừng hơn năm mươi tuổi đang hành lễ với mình. Bên hông tướng quân này còn mang theo một thanh bảo kiếm, cổ điển dày nặng, bên trên vỏ kiếm còn có huyết dịch chảy xuống.

    Hai mắt Dương Mộc sáng lên. Cả triều đều đang khóc than, khó mà tìm được một người còn bình tĩnh. Nếu như đoán không lầm, theo như lời của Cơ Linh Nhi thì đây chính là Vệ Trung Toàn - Vệ lão tướng quân.

    Liên quan tới vị lão tướng quân này, Dương Mộc ở trên đường đi cũng nghe Cơ Linh Nhi nói qua. Lão tướng quân vốn là một thân vệ của tiên đế, khi còn trẻ được tiên đế cứu do đó rất trung thành và tận tâm.

    Tên là Vệ Trung Toàn, hắn từng thề một đời không cưới vợ sinh con, vĩnh viễn cống hiến cho hoàng thất Đại Thương. Hiện nay đang chưởng quản binh mã ba tòa thành trì của Thương quốc, cẩn thận tỉ mỉ, chưa bao giờ hai lòng.

    Có thể tóm gọn trong một câu: Trung tâm nhất quán, có thể hoàn toàn tin cậy.

    - Ngươi là Vệ lão tướng quân?

    Hắn thử hỏi một chút.

    - Là lão thần!

    Lão tướng quân gật đầu. Lúc nãy Cơ Linh Nhi đã nói với hắn mọi chuyện, bệ hạ bị kinh sợ, thần trí có chút dị thường.

    - Vệ lão tướng quân, chúng ta còn có bao nhiêu binh có thể dùng?

    - Tính cả cấm vệ trong cung, tổng cộng có tám ngàn binh sĩ.

    - Ít như vậy?

    Dương Mộc cả kinh, hỏi tiếp:

    - Còn quân địch đang bao vây thành?

    - Lần này chỉ huy chính là Tam hoàng tử Trịnh Khang của Trịnh quốc, suất lĩnh toàn bộ binh sĩ của ấp phong, tổng cộng có 20 ngàn, chiến xa có hơn năm mươi cái.

    Dương Mộc thoáng thở phào nhẹ nhõm. Từ xưa tới nay, bên công thành trên chiến trường căn bản đều ở thế yếu, thường thường muốn tập trung gấp vài lần binh lực mới có thể đánh hạ được một tòa thành trì. Như vậy tính ra, binh lực song phương chênh lệch cũng không quá lớn, tình thế không phải là không có cách nào cứu vãn.

    - Vệ lão tướng quân, khanh nói thật, nếu như quân ta thủ thì có mấy phần thắng?

    Lão tướng quân chần chờ một chút rồi nói:

    - Chưa tới một phần.

    - Cái gì?

    Dương Mộc cả kinh, rốt cuộc cũng ý thức được cái gì:

    - Lão tướng quân sao lại nói như vậy?

    - Khởi bẩm bệ hạ, quân địch bất kể là vũ khí hay trang bị đều vượt quân ta một bậc. Hơn nữa hiện nay mới chỉ có tiền quân và trung quân, tiếp theo sẽ có thêm nhiều binh sĩ khác kéo tới, khiến cho năng lực tác chiến của bọn chúng càng mạnh mẽ. Ngược lại quân ta, bên trong không vũ khí, bên ngoài không viện binh, nhanh thì nửa ngày, chậm thì hai ngày thành sẽ bị phá.

    - Cho nên…

    Dương Mộc hoảng sợ, muốn nói lại thôi.

    - Cho nên, lão thần cả gan khẩn cầu bệ hạ di giá, dẫn đầu bách quan đi ra khỏi thành. Lão thần chịu hoàng ân, tất nhiên sẽ liều mạng chống lại, bảo đảm bệ hạ không việc gì.

    Trên mặt lão tướng quân đầy bi phẫn, quỳ xuống đất khẩn cầu.

    Vệ lão tướng quân vừa quỳ, văn võ bá quan bên trong Hướng điện cũng dồn dập noi theo. Tất cả đều quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu, lớn tiếng khuyên can.

    Nhìn chư vị đại thần quỳ trên mặt đất, Dương Mộc giật mình.

    Tỉnh lại sau giấc ngủ, thật vất vả mới làm được Hoàng Đế, lập tức lại muốn lang bạt kỳ hồ, bỏ mạng thiên nhai sao?

    Vẫn còn nhiều cung nữ và thái giám như vậy, lại còn dân chúng cả thành, chẳng lẽ để phá thành rồi mặc cho quân địch chà đạp, chết thảm dưới đồ đao?

    Không! Tuyệt đối không!

    Dương Mộc nắm chặt tay, dường như đã hạ quyết tâm:

    - Vệ lão tướng quân, lấy địa đồ đến đây.

    - Bệ hạ!

    Vệ Trung Toàn chần chờ.

    - Nhanh đi.

    - Tuân chỉ!

    Lão tướng quân thở dài một hơi, kêu một tiểu tướng mang tới một bộ địa đồ.

    Dương Mộc tiếp lấy, mở ra trên mặt đất.

    Trên bản đồ viết chữ phồn thể, hơn nữa còn có chút khác biệt so với ký ức của hắn. Dương Mộc đọc từng chữ từng chữ, tập trung tinh thần mới có thể xem hiểu những ký hiệu kia.

    Đây là một bản đồ quân sự rất tỉ mỉ, ký hiệu cụ thể đến từng toà nhà từng núi nhỏ. Từ trên bản đồ có thể thấy được, toàn bộ Thương quốc tổng cộng có sáu tòa thành trì, diện tích cũng chỉ tương đương với một thị trấn của Trung Quốc, Hoàng Thành vừa vặn ở phương Bắc, Trịnh Quốc nếu muốn xâm lấn thì Hoàng Thành sẽ phải đứng mũi chịu sào.

    Vệ lão tướng quân quỳ một chân trên đất, ngón tay chỉ địa đồ giảng giải:

    - Lần này người mang binh là Trịnh Khang, chính là Tam Hoàng tử Trịnh Quốc, đất được phong vừa vặn tiếp giáp với Thương quốc ta. Từ lúc tiên đế đang còn, cũng từng đoạt được hai tòa thành trì phương Bắc của nước ta, do đó kiêu ngạo hung hăng mấy năm qua. Vị trí thái tử Trịnh Quốc tranh cướp càng lúc càng kịch liệt, một tháng trước hai hoàng tử Trịnh Quốc dẫn binh tấn công Thân quốc, tốc chiến tốc thắng, danh vọng tăng mạnh. Trịnh Khang không cam lòng bị huynh trưởng hạ thấp liền liền suất binh về phía Nam, ý đồ diệt nước ta để lấy lại thanh thế. Bây giờ 20 ngàn đại quân của Trịnh Khang đều đóng quân ở ngoài Hoàng Thành, tuyên bố trước chạng vạng tối hôm nay sẽ công thành, liều lĩnh đến cực điểm.

    Dương Mộc gật đầu, một bên nhìn địa đồ, trong lòng đang tính toán đại khái.

    Diện tích Trịnh Quốc gấp ba lần Thương Quốc, nhân khẩu có 150 vạn. Vẻn vẹn một phong ấp của Tam hoàng tử Trịnh Khang đã có hai mươi vạn nhân khẩu, gần hai vạn quân đội.

    Cái gọi là quân đội của Trịnh Khang, kỳ thực chính là một nhánh kiêu binh, ỷ vào người đông thế mạnh vây nhốt Hoàng Thành. Mà Thương Quốc vốn cũng có năng lực đối kháng, thế nhưng mấy cái Vương gia được phong ấp lại cầm binh tự bảo vệ, không chịu phát binh tới cứu viện.

    Vì lẽ đó, đây là một trận đánh ác liệt liên quan đến tồn vong đất nước, chỉ có thể căn cứ vào đặc điểm "Địch kiêu ta nhược", mới có thể có cơ hội lấy ít thắng nhiều.

    Có một kế hoạch đang chậm rãi hình thành trong đầu, Dương Mộc nghĩ đến Trung Quốc cổ đại, có một trận đánh rất tương tự.

    Mặc kệ phần thắng thế nào, ít nhất cũng phải thử một chút.
     
    buinhi99 thích bài này.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    113,218
    Được thích:
    191,639
    Chương 3: Thần Tiên Hiển Linh
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Lúc này Dương Mộc đi tới kim điện, ngồi trên long ỷ, nói:

    - Các vị đại thần, trẫm quyết định thủ vững Hoàng Thành, cùng mấy kẻ xâm lược kia quyết một trận tử chiến.

    Cả điện bỗng im lặng trong vài giây, im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi.

    Quyết một trận tử chiến?

    Chúng thần kinh hãi, điều này so với tưởng tượng sao lại khác nhau quá vậy. Mọi người đã chờ ở đây hơn một canh giờ, chính là hi vọng Hoàng Đế bệ hạ có thể hạ lệnh mở ra Hoàng thành, cùng mọi người chạy trốn. Cái tên Trịnh Khang suất lĩnh 20 ngàn đại quân kia mặc dù kiêu ngạo hung hăng nhưng cũng không thể đùa giỡn được.

    - Bệ hạ, không thể được. Nếu hai bên mà giao chiến, chúng ta không khác nào lấy trứng chọi đá cả, kết quả chắc chắn sẽ thất bại.

    - Bệ hạ nên cân nhắc cẩn thận, không nên bỏ lỡ thời cơ.

    - Vệ tướng quân, ngài mau khuyên nhủ bệ hạ.

    Chúng thần một mảnh hoảng loạn. Mãi mới chờ được Hoàng Đế đến, vốn tưởng rằng hắn sẽ hạ lệnh mở ám đạo, suất lĩnh mọi người chạy khỏi Hoàng Thành. Ai lại biết được, bệ hạ lại huyết khí phương cương muốn mạnh mẽ cùng quân địch chống đỡ đến cùng.

    Như vậy là hành động không khôn ngoan, sẽ hại tới tính mạng của mọi người.

    Một khi thành bị phá, đám hổ lang kia khẳng định sẽ khai đao lên quan viên bọn họ đầu tiên, tất cả sẽ bị khám nhà diệt tộc, muốn chạy cũng không được.

    Hầu hết đại thần đều muốn trốn, thế nhưng Hoàng Đế lại đang nắm giữ chìa khóa ám đạo, bên cạnh còn có Vệ lão tướng quân tay nắm binh quyền trung thành tuyệt đối, do đó không ai dám mạnh miệng.

    - Yên lặng!

    Dương Mộc ngồi trên long ỷ, quát lên:

    - Hoang mang hoảng loạn, còn ra thể thống gì. Một đám nam nhi thân cao bảy thước, không lo suy nghĩ chống địch, tất cả đều lo chạy trốn, đây là đạo lý gì? Trẫm nếu đã quyết tâm đánh với quân giặc một trận thì tất nhiên đã có kế sách, mong chư khanh đồng lòng hợp sức, tiêu diệt đại địch.

    - Thần… thần đáng chết.

    - Lão thần xấu hổ.

    - Nguyện cùng bệ hạ cùng tiến cùng lui.

    Chúng đại thần đều lộ vẻ xấu hổ, lại sợ uy nghiêm của Hoàng Đế nên không dám dị nghị, tất cả đều quỳ trên mặt đất dập đầu, nhưng trên mặt lại viết rõ hai chữ tuyệt vọng.

    Dù sao, đây chỉ là một Hoàng Đế mới đăng cơ, ham chơi hưởng lạc, về mặt ức hiếp cung nữ chính là một tay hảo thủ. Nhưng nếu nói về cầm binh đánh giặc và bày binh bố trận thì sợ là còn chưa bằng một tên lính quèn.

    Cái gì mà đồng lòng hợp sức, cái gì mà kế sách ngăn địch, lời nói của hắn nếu có thể tin thì lợn cũng có thể bay lên trời.

    - Ài, kỳ thực trẫm cũng không muốn tiết lộ.

    Bỗng nhiên, Dương Mộc thở dài một hơi.

    Cái gì?

    Chúng thần tử đột nhiên không rõ vì sao, một ít đại thần đang cau mày tuyệt vọng cũng lập tức ngừng lại.

    Chỉ nghe Dương Mộc lại thở dài một hơi:

    - Các khanh đoán xem, lúc trước trẫm đột nhiên ngất, là vì cớ gì?

    Là duyên cớ nào?

    Chúng thần tử đều một mặt quái dị, ngài làm sao ngất chính ngài còn không biết sao? Vừa nghe đến quân địch đã bao vây thành liền sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sau đó ngã xuống đất không dậy nổi.

    Loại gièm pha này, chúng ta làm thần tử vì giữ mặt mũi cho ngài nên coi như chưa từng xảy ra, ngài còn không thấy ngại mà nhắc tới?

    - Các khanh, thực sự coi trẫm không chịu được như thế sao?

    Dương Mộc lắc đầu một cái, lộ ra vẻ thần bí:

    - Lúc đó, trẫm chỉ cảm thấy một đạo kim quang hiện lên trước mắt, sau đó liền ngủ thiếp đi, mơ một giấc mơ, các khanh đoán trẫm mơ thấy cái gì?

    Một đạo kim quang lướt qua?

    Chúng thần tử có chút ngạc nhiên, trong truyền thuyết thì từ cổ chí kim, phàm nếu có cảnh tượng kì dị, đi cùng với thời gian đặc biệt, đều báo trước sẽ phát sinh đại sự.

    - Một vị thần tiên, mặt trẻ con tóc bạc, cưỡi một con tiên hạc, tiên nhạc từng trận, thiên hoa loạn trụy, mặt đất nở sen vàng.

    Dương Mộc đàng hoàng trịnh trọng, nắm giữ tiết tấu trầm bổng mà du dương.

    - Ồ?

    Chúng thần tử hiển nhiên đã bị hấp dẫn bởi câu chuyện.

    - Không chỉ có như vậy, lão thần tiên còn điểm lên trên trán của trẫm một cái, trao tặng cho trẫm một bộ binh thư, báo cho trẫm cách để ngăn địch.

    Binh thư? Cách để ngăn địch?

    - Bệ hạ, lời ấy là thật chứ?

    Lúc này, có đại thần nửa tin nửa ngờ, cẩn thận hỏi lại.

    Dương Mộc gật gù, vẻ mặt tươi cười, lộ vẻ cực kỳ tự tin.

    - Tiên đế! Nhất định là tiên đế hiển linh.

    - Lẽ nào, trời cũng giúp Thương Quốc ta.

    - Hoàng thượng vạn tuế.

    Chúng thần tử vui mừng khôn xiết.

    Đối với những câu chuyện thần tiên, trong dân gian lưu truyền không phải là ít. Mặc dù là vương công quý tộc, bình thường gặp phải chuyện như vậy cũng sẽ nửa tin nửa ngờ. Câu truyện thần bí đối với đám người đang rơi vào tuyệt cảnh, quả thực chính là một viên Cứu Tâm hoàn tốt nhất. Không quan tâm nó có mấy phần chân thực, mà ngoại trừ tin tưởng ra cũng không có biện pháp nào khác.

    Dù sao trốn chạy chỉ là hạ sách, không chỉ mang ý nghĩa muốn từ bỏ địa vị và của cải hiện tại, còn khắp nơi đều phải chịu sự uy hiếp tính mạng và nỗi khổ lang bạt kỳ hồ. Nếu không phải thật sự rơi vào đường cùng, không người nào muốn như vậy.

    Hiện tại, đã có thần tiên tương trợ, tất có thể hóa nguy thành an.

    Hơn nữa nụ cười thần bí kia của Dương Mộc trong mắt quần thần chính là sự tự tin, giống như được tiếp thêm động lực vậy.

    Mặc dù có một ít đại thần còn ngờ vực, nhưng bây giờ cũng không có cách nào khác. Cho dù không coi trọng tiểu hoàng đế mới đăng cơ không lâu này, thế nhưng thế sự như vậy, cũng chỉ có thể cầu khẩn trời cao, có thể phù hộ bản thân bình an vượt qua kiếp nạn này.

    - Bệ hạ, lão thần cả gan xin hỏi bệ hạ, thần tiên chỉ giáo làm thế nào để chống địch?

    Lúc này, Vệ lão tướng quân im lặng một lúc lâu rốt cuộc cũng đã nói chuyện, đây cũng chính là điều mà mọi người muốn hỏi.

    Dương Mộc nở nụ cười:

    - Trẫm hỏi khanh, nếu như công thủ bình thường, quân ta có mấy phần nắm chắc sẽ bảo vệ được thành trì?

    - Một phần nắm chắc cũng không có, thành tất bị phá.

    - Nếu là hư tâm, kiêu ý chí, công lúc bất ngờ?

    - Chuyện này…

    Vệ lão tướng quân ngẩn ra. Hắn có kinh nghiệm sa trường lâu năm, tự nhiên hiểu rõ hàm nghĩa của câu nói trên, có thể nói đây là tinh túy của thuật mưu tính.

    - Lão tướng quân rộng lượng, đây chính là liên hoàn kế mà lão thần tiên trao tặng cho trẫm, đủ để đại phá quân địch.

    - Ồ!

    Đôi mắt của Vệ lão tướng quân sáng ngời, nhìn Dương Mộc một chút, nửa tin nửa ngờ. Đối với vị hoàng đế này, hắn càng xem càng không hiểu, mới qua một canh giờ mà giống như đã biến thành người khác vậy. Không chỉ ngữ khí nói chuyện thay đổi, hơn nữa cách xử sự cũng quyết đoán hơn nhiều, rất có uy nghiêm mà Hoàng Đế nên có.

    - Lão tướng quân, khanh tới đây.

    Dương Mộc triệu hắn đến bên cạnh, thì thầm một phen.

    Ước chừng một phút sau, Vệ lão tướng quân bỗng nhiên ngẩng đầu, mặt đầy ngơ ngác, trong mắt phát ra tinh quang, vỗ đùi kích động nói:

    - Diệu kế! Nếu thực hiện được, xã tắc Thương Quốc ta có thể bảo đảm rồi.

    - Thần tiên thụ pháp, tính toán chắc chắn sẽ không có sai sót.

    Dương Mộc giả vờ cao thâm, trầm ngâm nói:

    - Lão tướng quân chỉ cần để ý bố trí, còn lại có thể giao cho trẫm.

    - Lão thần, tất không phụ sứ mệnh.

    Vệ Trung Toàn ôm quyền, cảm xúc đột nhiên dâng trào mãnh liệt.

    Đồng thời, trong lòng khiếp sợ tột đỉnh.

    Lẽ nào thật sự là thần tiên hiển linh, ở trong bóng tối giúp đỡ bệ hạ?

    Mắt thấy đã dao động được mọi người, thời cơ cũng đã đến, Dương Mộc từ trên bảo tọa đứng lên, tay cầm một thanh bảo kiếm, bắt đầu bố cục.

    - Vệ tướng quân.

    - Có lão thần.

    - Khanh nhanh đi thành lâu, điều ba ngàn quân, dựa theo bố trí mà trẫm vừa nói, an bài khéo léo một chút.

    - Thần, lĩnh chỉ.

    Vệ lão tướng quân quỳ xuống đất cúi đầu, lĩnh chỉ mà đi.

    - Cơ Linh Nhi.

    - Có nô tỳ.

    - Khanh lập tức đi gọi cung nữ và thái giám, mang bảo vật bên trong hoàng cung giấu kỹ, sau đó tập trung tất cả mọi người ở hậu cung. Không có lệnh của trẫm, không được ra ngoài, người trái lệnh, giết bất luận tội.

    - Nô tỳ tuân chỉ.

    Cơ Linh Nhi lễ bái, sau đó dẫn theo một đám cung nữ và thái giám vội vã ra khỏi Hướng điện.

    - Các khanh hãy đi đến cửa cung phía sau, không được tùy ý chạy loạn. Trẫm sẽ cho một đội hộ vệ giám hộ, người nào giám chống lại, đánh chết ngay tại chỗ.

    - Chúng thần, tuân chỉ.

    Chúng thần quỳ lạy, được một đội hộ vệ dẫn dắt đi ra đại điện.

    Sau khi hạ xuống ba đạo chiếu lệnh liên tiếp, Dương Mộc sờ sờ cằm, trầm tư một lúc. Tổng thể bố cục xem như đã thỏa đáng, tiếp theo nên chuẩn bị khâu mấu chốt nhất.

    Nhìn xung quanh trái phải, Dương Mộc lúng túng phát hiện, trong cung điện chỉ còn lại một tiểu thái giám hầu hạ.

    - Ngươi tên là Thẩm An?

    Dương Mộc mơ hồ dựa vào trí nhớ mà suy đoán. Tiểu thái giám này lớn lên với hắn, từ nhỏ chuyện gì cũng đều thay hắn gánh, vừa thông minh lại vừa trung tâm.

    - Bẩm bệ hạ, chính là nô tài.

    - Tốt lắm, ngươi đi chuẩn bị một cây cầm đưa đến thành lâu, lại tìm thêm mấy người, ở cuối tường thành phía Tây hoàng cung nấu nước. Không có mệnh lệnh của trẫm, một khắc cũng không được phép dừng lại.

    - Nô tài tuân chỉ.

    Thẩm An cung kính quỳ lạy sau đó xoay người đi ra ngoài đại điện.
     
    buinhi99 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 1)

  1. 246congquynh