↑ ↓

 Bàn tay vàng - Độc Cô Nhân (New: Chương 18)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 25/5/15.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,027
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 15: Uy hiếp


    Chu Minh đi theo Chu Vi lên tầng 26. Thấy hai người đối chọi gay gắt như vậy, Hoàng Vân Chi vẫn mặc kệ, tùy ý Chu Minh với Chu Vi phân cao thấp. Nàng không nói gì cả mà theo hai người đi lên tầng trên. Khi đi vào thang máy thì còn thân mật kéo cánh tay Chu Minh, giống như muốn trêu tức Chu Vi vậy. Chu Vi nhìn thấy hai người thân mật như thế, con mắt hắn sắp bốc hỏa, nhưng vẫn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra cả.

    Mà Chu Minh thì lại hơi kinh ngạc, không hiểu Hoàng Vân Chi sao lại chán ghét Chu Vi như vậy. Hoàng Vân Chi nói nhỏ bên tai Chu Minh rằng: "Anh đã nói sẽ làm hộ hoa sứ giả của em, đây chính là thử thách của anh đó."

    Chu Minh nghe giọng nói truyền tới bên tai, hắn giống như hít phải thuốc lắc vậy, vô cùng phấn khởi, tràn ngập tự tin. Cũng dùng ánh mắt hướng Chu Vi khiêu khích.

    Chu Vi tuy rằng làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, thế nhưng bàn tay nắm chặt của hắn đã bán đứng hắn. Đôi mắt như sắp phun lửa, nhìn chằm chằm vào Hoàng Vân Chi đang kéo cánh tay của Chu Minh, còn thì thầm bên tai hắn nữa chứ.

    "Tao còn chưa từng được Vân Chi thân mật như vậy, không biết thằng ranh này từ nơi nào nhô ra, thật sự là điếc không sợ súng. Để xem sau khi tao rời khỏi đây thì sẽ giáo huấn mày như thế nào. Mày không thử soi gương xem bản thân mình là ai, có tư cách ở đây mua đồ sao? Hừ!" Chu Vi trong lòng tức giận.

    Vào lúc này, cửa thang máy mở ra, Chu Minh cùng Hoàng Vân Chi song song đi ra ngoài. Sau khi ra ngoài thì Hoàng Vân Chi bỏ tay Chu Minh ra, cũng nói với hắn: "Cố lên!" Âm thanh rất nhỏ, nếu như không phải Chu Minh tai thính thì căn bản không nghe thấy.

    Chu Vi đi vào một cửa hàng, quay sang nói nhỏ với nhân viên bán hàng vài câu. Nhưng âm thanh quá nhỏ nên Chu Minh không có nghe thấy, cũng không biết trong hồ lô của Chu Vi có bán thuốc gì.

    Chu Minh nhìn một vòng xung quanh cửa hàng, phát hiện cửa hàng này trang phục có đầy đủ hết, nào là quần áo thể thao, lễ phục, áo sơ mi, cà vạt, giầy da, không thiếu gì cả. Lúc này, Chu Minh phát hiện Chu Vi đang nói chuyện với một người nước ngoài chừng hơn 40 tuổi mà nhân viên bán hàng vừa dẫn tới.

    "Mr. Brown, ngài khỏe chứ ạ." Chu Vi hỏi thăm người đàn ông ngoại quốc.

    "À, Mr. Chu, chào cậu. Cậu đến mua quần áo à?" Brown đáp lại. Brown nói tiếng Việt khá thành thạo, gần giống như một người Việt rồi.

    "Không phải, tôi đang giúp anh Chu Minh đây mua quần áo. Bởi vì tôi thấy anh Chu Minh đây quần áo thật sự không ra sao, vì lẽ đó mà dẫn anh ấy tới đây xem một chút. Xem có thể nhờ ngài Brown thiết kế cho anh ta một bộ hay không." Chu Vi vừa nói vừa chỉ về phía Chu Minh.

    Lúc này Brown mới nhìn lại, nhìn Chu Minh vài lần rồi đảo mắt sang Hoàng Vân Chi, vừa nhìn thấy Hoàng Vân Chi thì lập tức đi tới, vừa đi vừa nói: "Ms. Hoàng, chào cô, chào cô. Cô hôm nay sao lại rảnh rỗi tới đây?"

    "Chào ngài Brown. Tôi đi cùng hai người bọn họ tới." Hoàng Vân Chi nói với Brown.

    "À, vậy đây nhất định là Chu Minh rồi, chào cậu. Xin hỏi cậu muốn quần áo kiểu gì, tôi sẽ thiết kế giúp cậu." Brown nói.

    Chu Minh không biết Brown này là ai, Hoàng Vân Chi thấy hắn không biết Brown liền nói nhỏ bên tai hắn thân phận của Brown.

    "Ngài Brown là nhà thiết kế thời trang danh tiếng của nước Pháp, ở trên trường quốc tế rất là nổi tiếng, ông ta thiết kế quần áo bình thường có tiền cũng không mua được." Hoàng Vân Chi nhỏ giọng nói.

    Chu Minh giờ mới hiểu được, cũng nói với Brown: "Tôi cần một bộ quần áo bình thường thôi."

    "Được rồi, cậu muốn tôi chuyển tới đâu?" Brown nói.

    "Không cần, ngài làm xong thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ tới lấy." Chu Minh nói.

    "Được, vậy để tôi đo cho cậu đã". Nói rồi Brown lấy ra một cái thước, bắt đầu đo đạc kích cỡ dáng người Chu Minh.

    Chu Minh bắt đầu phối hợp với động tác của Brown, chờ Brown đo xong liền gọi Chu Minh đi giao tiền đặt cọc. Chu Minh vừa muốn đi theo thì Chu Vi liền nói: "Hay là để tôi trả tiền đặt cọc giúp anh đi, anh Chu Minh e rằng không đóng nổi tiền đặt cọc. Dù sao tiền đặt cọc cũng là 100 triệu, anh Chu Minh không có nhiều tiền như vậy đúng không."

    "Không cần, tôi còn không để ý tới 100 triệu đó, để tôi nộp tiền cọc được rồi." Chu Minh trong lòng chảy máu, một bộ quần áo mà phải đặt cọc 100 triệu, điều này làm Chu Minh cảm thấy đau lòng đồng thời cảm khái. Một bộ quần áo của người có tiền, người bình thường có khi cả đời không kiếm nổi. Xa xỉ, thực sự quá xa xỉ. Bất quá, Chu minh trên mặt không thể hiện ra điều gì khác, còn cười ha ha.

    Sau khi đóng tiền cọc, Chu Vi đi tới ở bên tai Chu Minh cảnh cáo: "Thằng nhóc, mày thức thời thì cút khỏi bên người Hoàng Vân Chi. Cũng không tự xem lại bản thân mày xem, mày có điểm nào mạnh hơn tao. Hơn nữa ba tao với ba của Vân Chi là thế giao, ba tao chuẩn bị đặt vấn đề cưới xin với ba của Vân Chi. Mày tốt nhất là cút ngay cho tao, đừng để tao sử dụng thủ đoạn, suy nghĩ vì người nhà và bạn bè của mày đi..." Câu nói cuối cùng của Chu Vi có chút ý tứ sâu xa.

    Chu Minh nghe xong sắc mặt có chút tái nhợt, cũng nói với Chu Vi: "Mày nếu dám làm như thế, tao sẽ đánh cược cái mạng này, tao sẽ không để mày dễ chịu đâu. Nhưng mà, tao sẽ rời đi khỏi nàng." Nói xong thì hồn phách hắn dường như bay mất vài phần.

    Đi theo sau Hoàng Vân Chi, cùng nàng tiếp tục đi dạo. Hoàng Vân Chi lúc này không còn hứng thú gì nữa, qua loa kết thúc chuyến dạo phố lần này. Hoàng Vân Chi nhìn Chu Minh mặt hơi tái nhợt, nhìn hắn ủ rũ cúi đầu đi rồi, nàng biết là Chu Vi nhất định đã nói với Chu Minh điều gì đó, nếu không thì Chu minh sẽ không như vậy.

    "Anh đã nói với Chu Minh điều gì, có phải anh uy hiếp anh ấy." Hoàng Vân Chi có chút tức giận nói. Hoàng Vân Chi có thể khẳng định Chu Vi nhất định đã uy hiếp Chu Minh, với lại Chu Vi đúng là có thực lực để làm điều này.

    "Không có, anh sao lại uy hiếp hắn. Có lẽ hắn cảm thấy mình không có xứng cùng đi với chúng ta. Dù sao một bộ quần áo đã để hắn mất 100 triệu, có thể đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của hắn." Chu Vi có chút đắc ý nói. Dù sao cuối cùng hắn cũng đã đánh đuổi được tên đáng ghét kia. "Dám cùng tao tranh, tao muốn mày nhớ lấy bài học này." Chu Minh thầm nói.

    Hoàng Vân Chi không nghe Chu Vi ngụy biện mà xoay người rời đi. Chu Vi đi theo sau nói thế nào cũng vô dụng.

    ...

    Chu Minh chậm chạp về tới cái ổ nhỏ của chính mình, tâm trạng vốn rất tốt, từ sau khi thấy Chu Vi thì không có chuyện gì tốt lành rồi, còn uy hiếp người nhà mình nữa, điều này làm cho Chu Minh vô cùng khó chịu. Vốn tính cách Chu Minh là người không phạm ta thì ta sẽ không phạm người, thế nhưng, vấn đề là mình hiện tại không có năng lực để tự bảo vệ mình và bảo vệ những người thân xung quanh, nếu không sẽ không phải chịu nhục như vậy.

    Chu Minh biết hắn và Chu Vi không thể so được, luận gia thế, Chu minh không giàu có bằng Chu Vi; luận tướng mạo, Chu Minh tuy cũng hơi có chút đẹp trai nhưng vẫn còn chênh lệch so với Chu Vi; luận năng lực, tuy nói Chu Vi dựa vào gia đình mới ngồi ở ghế tổng giám đốc, nhưng nếu không có năng lực gì thì ai lại để cho một tên công tử bột ngồi ở vị trí đó, điều này nói rõ hắn có năng lực, vì thế ván này Chu Minh vẫn thua; luận phong độ, Chu Minh tuần trước còn là một người làm công, tự nhiên không thể nói là phong độ. Nhưng Chu Vi lại khác, sinh trong một gia đình giàu có, khí chất sẽ không giống đứa trẻ nông thôn được; điều duy nhất Chu Minh thấy có thể so được đó là phẩm đức, bởi vì Chu Vi là con nhà giàu như thế, có thể nói là cái gì cũng không sợ, pháp luật cũng không quản được hắn. Tại sao ư, bởi vì nhà hắn có tiền, có quan hệ chứ sao. Mà Chu Minh chỉ có thể được coi là cái phó thường dân ba tốt mà thôi. Tất nhiên phẩm đức so với Chu Vi tốt hơn một chút.

    "Haiz... Không nghĩ nữa, mình vẫn nên bắt đầu sự nghiệp 'Thăng cấp' thôi." Nói xong hắn mở máy vi tính ra, bắt đầu một hành trình tự ngược mới.

    "A... Ư ... Ư ... A..." Theo tiếng rên rỉ truyền tới, nếu không biết còn tưởng đang có phát sinh chuyện không thích hợp với nhi đồng nữa chứ. Kỳ thực là Chu Minh đang quyết tâm, cố gắng đưa tay vào trong màn hình máy tính để chịu điện giật, đau đớn làm Chu Minh không nhịn được mà rên rỉ.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,027
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 16: Bắc Minh thần công


    Chu Minh cứ rên rỉ như thế, nhịn đau kiên trì thăng cấp, mặc kệ đau đớn đến đâu cũng không ngăn cản được dục vọng muốn trở lên mạnh mẽ của hắn. Kiên trì thăng cấp trong hai giờ, tuy rằng vị trí trong suốt trên cánh tay của hắn có tăng lên, nhưng vẫn bị kẹt chỉ ở cánh tay phải, không có cách nào thăng cấp tiếp. Chu Minh đã cố gắng thử nhiều lần nhưng vẫn không được.

    "Haiz, thôi quên đi, trước hết đi ăn cơm cái đã. Sau khi cơm nước xong xuôi thì có thể sẽ được. Hơn nữa mình cũng cần phải nghỉ ngơi chút. Bây giờ là hơn 6 giờ rồi, thời gian trôi qua thật nhanh." Chu Minh lầm bầm. Hắn nhìn cánh tay của mình, tuy nói bề ngoài cũng không có gì thay đổi, thế nhưng toàn bộ tay phải của Chu Minh co giật, bắp thịt đau nhức, hơn nữa da dẻ cũng không nhìn rõ màu trong suốt, chỉ thấy cánh tay của hắn hơi trắng bệch.

    Chu Minh cầm lấy ví tiền và chìa khóa đi ra khỏi nhà. Hắn dự định đi quán ăn nào đó ở gần đây để ăn bữa tối. Không phải Chu Minh có tiền thì bắt đầu tiêu hoang, mà trong phòng trọ cũng không còn thức ăn gì, vốn Chu Minh dự định sau khi bán xong vàng và kim cương thì đi mua thức ăn. Nhưng sau đó phát sinh một số việc ngoài dự liệu để hắn không còn tâm tình đi mua thức ăn nữa. Vì thế Chu Minh đành ra ngoài ăn cho qua bữa.

    Hắn không định đi xa để ăn tối, mà ở ngay dưới lầu chọn một cửa hàng tương đối lớn để ăn. Sau hai mươi phút hắn tùy tiện giải quyết xong bữa tối thì thanh toán tiền rồi đi về. Chu Minh không có ý định đi lung tung đâu cả, nói chính xác hơn là hắn không có tâm tình để đi chơi. Hắn mau chóng về nhà, dù sao hắn cũng muốn mau mau mở ra bí mật của cánh tay này.

    Chu Minh về nhà tắm rửa bằng nước lạnh cho tỉnh táo, đem phiền não trong lòng đè nén xuống, sau đó hắn lại đi tới trước máy vi tính. Chu Minh không tiếp tục thăng cấp như lúc chiều, mà hắn chọn một bộ phim mở ra, trực tiếp cho tay vào trong màn hình. Quả nhiên, một đạo điện quang lớn trực tiếp phóng tới tay phải của Chu Minh khiến hắn cảm thấy đau đớn và ngứa ngáy. Chu Minh đã sớm chuẩn bị sẵn, ngay lúc mới bắt đầu cho tay vào trong màn hình, hắn đã lấy ra một chiếc khăn lông nhét vào miệng. Quả nhiên hắn đã đoán đúng, nếu không sớm chuẩn bị trước thì e rằng đã sớm cắn đứt mất đầu lưỡi rồi, hơn nữa chắc chắc là còn gào thét rất lớn nữa.

    "Ô ô .. Ư ư ..." Gân xanh trên mặt Chu minh nổi lên, mặt đỏ như gấc. Hiển nhiên hắn đau đớn đến ngất đi vậy. Chu Minh rụt tay trở về, tay trái nâng tay phải nằm lên giường. Hắn muốn dựa vào phương pháp này để cho cánh tay dần dần bớt đau đớn.

    Chu Minh nằm trên giường, nhưng nằm một lúc không hiểu tại sao lại ngủ thiếp đi. Nhưng lúc này tay phải của hắn phát ra dị tượng, từng tia điện hoa phát ra từ cánh tay phải của hắn, từ từ hội tụ tại mu bàn tay của hắn, hình thành một biểu tượng hình tia chớp. Sau khi hình thành biểu tượng tia chớp thì những tia điện hoa trên tay hắn cũng dần biến mất.

    "Keng keng keng..." Chuông báo thức từ điện thoại vang lên đánh thức Chu Minh, hắn mở mắt nhìn vào điện thoại di động, phát hiện đã sang ngày hôm sau rồi, bây giờ đã là tám giờ sáng. Chu Minh nghi hoặc, sao hôm qua mình ngủ lúc nào mà không biết nhỉ, thế nhưng hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều. Hắn mặc quần áo rồi đi nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Sau khi vệ sinh xong hắn đi xuống lầu và đi tới trước quán hàng của bác Vương.

    "Bác Vương, cho cháu hai chiếc bánh mì và một cốc sữa đậu nành." Chu Minh nói với bác Vương.

    "Có ngay, có ngay" Bác Vương nhanh chóng đáp lại, đồng thời chuẩn bị bánh mì pate và sữa đậu mang tới cho Chu minh.

    "Ồ? Minh, cháu xăm cái hình này lúc nào thế, nhìn rất đẹp đó. Đây, cháu cầm cẩn thận." Bác Vương vô tình nhìn thấy biểu tượng tia chớp hình thành trên mu bàn tay Chu minh lúc tối qua, vừa nói vừa đưa đồ ăn cho Chu Minh.

    "Hình xăm? Hình xăm gì chứ?" Chu Minh còn không biết trên mu bàn tay mình có hình xăm tia chớp.

    "Trên mu bàn tay phải của cháu đó." Bác Vương nói.

    Chu Minh cúi đầu nhìn bàn tay của mình, nhất thời hắn sửng sốt. Bởi vì hắn nhớ rõ hình xăm này hôm qua vẫn chưa có, thế nhưng hôm nay làm sao lại xuất hiện, lẽ nào ...

    Chu minh trong lòng không yên. Hắn nghĩ cần phải kiểm tra lại sao lại xuất hiện hình xăm này. Chu Minh bước vội về nhà, đi tới trước máy vi tính. Hắn muốn thử thêm một lần nữa xem có thành công hay không.

    Chu Minh mở ra bộ phim 'Thiên Long Bát Bộ' mà hắn thích xem, hắn dừng tới đoạn khi Đoàn Dự lấy được bí kíp 'Bắc Minh thần công'. Hắn từ từ đưa tay tới, tay hắn vẫn còn đang run rẩy. Nói chung, tâm tình Chu minh lúc này vừa kích động vừa sốt sắng, thậm chí có chút lo sợ. Lo sợ sự việc không giống như hắn đã suy nghĩ vậy.

    Thế nhưng, thời gian chầm chậm trôi qua. Mà tay phải của Chu minh vẫn đang tiến vào trong màn hình máy tính, xuyên qua màn hình gợn sóng, chính xác động tới quyển sách, Chu Minh kích động cầm lấy rút tay ra ngoài. Lúc này hắn thấy rõ trên tay mình cầm theo một quyển sách nhìn có vẻ cổ kính. Hắn nhìn rõ bìa quyển sách có ghi mấy chữ lớn bằng tiếng Trung.

    Giời ạ, tiếng Trung. Thế này thì mình học làm sao được đây. Tìm người dịch sao? Không được, như vậy dễ bạo lộ bí mật của hắn mất. Chu Minh đầu như bốc khói. Mất bao công sức mấy ngày trời mà bây giờ chả lẽ bỏ đi sao. Làm thế nào bây giờ?

    Chu Minh nằm lăn ra giường suy nghĩ. Hắn nghĩ xem làm thế nào để dịch quyển bí kíp này đây. Trằn trọc một lúc hắn chợt nghĩ tới: "Liệu trong những bộ truyện tranh, phim hoạt hình và phim truyện trên mạng liệu có thứ gì có thể dịch được tiếng Trung hay không nhỉ? Lên mạng tra thử xem nào"

    Chu Minh lên mạng tìm kiếm đồ vật có thể dịch được quyển sách này. Hắn tìm tòi một lúc thì phát hiện ra có một đồ vật có thể sử dụng được, đó là 'Bánh mì chuyển ngữ' trong bộ phim hoạt hình 'Đô rê mon trở về thời tiền sử". Hắn nhanh chóng mở bộ phim hoạt hình ra và tìm tới đoạn đó bánh mì chuyển ngữ. Rốt cục hắn cũng lấy được bánh mì chuyển ngữ rồi. Khà khà, Chu Minh sung sướng hét lên.

    Hắn ăn chiếc bánh mì chuyển ngữ này vào. Lúc này hắn phát hiện trong đầu mình có thêm một số lượng tri thức mới về ngoại ngữ, bây giờ hắn có thể nắm giữ 6 loại ngôn ngữ 'Tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung, tiếng Nhật, tiếng Nga, tiếng Bồ Đào Nha" rồi.

    Chu Minh lại cầm lấy quyển bí kíp kia, lúc này hắn đã nhận rõ bốn chữ lớn ngoài bìa cuốn sách là 'Bắc minh thần công', hơn nữa bên trong đều là một số bức tranh vẽ nữ nhân khỏa thân, người không biết khéo lại tưởng nhầm đây là dâm thư ấy chứ. Thế nhưng Chu minh biết những bức vẽ trong quyển sách này chính là bộ công pháp số một thiên hạ 'Bắc minh thần công' và đệ nhất thân pháp 'Lăng Ba Vi Bộ'. Chu Minh hạnh phúc muốn hôn mê.

    Hắn dần dần hồi phục tâm tình, cẩn thận xem những ghi chép bên trong quyển sách. Thế nhưng, sau khi xem xong thì Chu minh khá phiền muộn, bởi vì bên trong đều ghi lại một số thuật ngữ chuyên môn, hắn xem không hiểu. May mà hiện tại thời đại tin tức, internet bùng nổ. Muốn tìm thứ gì đó thì trực tiếp lên google hỏi bác ấy, hoặc không thì sang hỏi thẳng chị baidu cũng được, đảm bảo sẽ tìm thấy.

    Chu Minh tìm tới một trang hỏi đáp của Trung Quốc, hắn đem một vài từ ngữ không hiểu tra cứu trên đó. Bận bịu nửa giờ mới tìm được một số nghĩa thông tục mà mình cần.

    "Học võ công thật sự không dễ dàng mà, may mà có chị baidu hỗ trợ, nếu không thì dù có bí kíp cũng vô dụng mất. Nếu không cẩn thận còn tẩu hỏa nhập ma ấy chứ... Haiz, nếu vậy thì thảm rồi." Chu Minh may mắn vỗ vỗ ngực.

    Chu Minh lại cầm lấy bí kíp và bản ghi chép giải nghĩa đơn giản rồi xem cẩn thận. Sau khi xem xong, hắn phỏng đoán một chút, rồi ngồi xếp bằng dưới đất bắt đầu tu luyện. Lần luyện tập này ngay cả cơm trưa hắn cũng quên luôn, luyện tới ba giờ chiều. Thế nhưng, không biết làm sao Chu Minh vẫn không làm được.

    "Sao lại thế chứ, sao không luyện được nhỉ. Không thể nhập môn được." Chu Minh nghi hoặc.

    "Lẽ nào tư chất mình không tốt. Luyện võ đều cần tới tư chất, sẽ không phải là do mình tư chất kém đến nỗi không luyện được chứ. Ngay cả tên Đoàn Dự bên trong 'Thiên Long Bát Bộ' còn luyện vài giờ là có thể hấp nội lực người ta rồi, sao mình lại không được chứ?" Chu Minh nói.

    "Chả lẽ mình không có tư chất thật sao. Không thể nào. Mình phải làm gì bây giờ? Chẳng lẽ tìm một bộ bí kíp thay đổi tư chất luyện võ sao, rốt cục bí kíp gì mới có thể thay đổi tư chất đây?" Chu Minh lầm bầm.

    "À, đúng rồi, sao mình lại không nghĩ tới chứ, 'Cửu Âm Chân Kinh' bên trong có một bộ 'Thay đổi gân cốt' sao, còn đó 'Dich Cân Kinh' của Thiếu Lâm cũng có thể cải tạo gân mạch của con người, mình thử luyện hai bộ này trước xem, đến lúc đó nhất định sẽ luyện thành 'Bắc minh thần công'." Chu minh bỗng nhiên tỉnh ngộ.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,027
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 17: Mua nhà


    Đến lúc này Chu Minh đã hiểu ra, hắn vội vàng tìm lại bộ phim 'Ỷ Thiên Đồ Long Ký', bởi vì hắn nhớ rõ trong Xạ Điêu và Thần Điêu là không có một bộ võ công hoàn chỉnh, đều thất lạc mỗi nơi một phần. Chu Minh không có tính nhẫn nại để đi tìm từng phần một rồi hợp lại với nhau. Vì thế hắn trực tiếp muốn lấy Cửu Âm Chân Kinh bên trong 'Ỷ Thiên Đồ Long Ký'.

    'Dịch Cân Kinh' cũng được Chu Minh tìm thấy trong 'Thiên Long Bát Bộ'. Sau khi hắn lấy hai bộ võ công này ra thì liền lên mạng tra tìm một số thuật ngữ chuyên môn mà hắn không hiểu.

    Hai bộ bí kíp đỉnh đỉnh đại danh này tuy không kém so với 'Bắc Minh Thần Công', thế nhưng chuyên công chuyên thủ lại không giống nhau. 'Bắc Minh Thần Công' là một loại phương pháp tu luyện xảo thủ thu lấy nội lực 'Làm ít hưởng nhiều', chủ yếu là chuyên tấn công hấp thu nội lực của đối phương rồi chuyển hóa thành nội lực của mình; mà 'Dịch Cân Kinh' thì hay ở chỗ tái tạo kinh mạch, tăng cao tư chất người luyện võ cũng như thiên phú. Coi như trời sinh không thể luyện võ thì 'Dịch Cân Kinh' cũng có thể giúp ngươi tái tạo kinh mạch, đạt tới yêu cầu cần thiết để luyện võ. 'Cửu Âm Chân Kinh' thì khá quỷ dị, nó dường như mạnh hơn một chút so với hai bộ bí kíp kia, bao gồm 'Cửu Âm Bạch Cốt Trảo', 'Dịch Kinh Rèn Cốt Thiên',... 'Dịch Kinh Rèn Cốt Thiên' không hề thua kém so với 'Dịch Cân Kinh'. Thế nhưng 'Dịch Cân Kinh' là võ học Phật môn, chú ý tới khoan dung, bác đại. Mà 'Cửu Âm' lại mở ra lối đi riêng, là võ học Đạo gia, có vẻ âm nhu chút. Vì lẽ đó độ khó của ba bộ này có thể tưởng tượng tới được. Người bình thường nếu có thể có được một trong ba bộ bí kíp này đã là thiên đại cơ duyên rồi, nhưng Chu Minh lại có cả ba bộ, có thể nói là hắn được ông trời ưu ái.

    Chu Minh lên mạng tra cứu một số thuật ngữ chuyên môn mà hắn không hiểu, suýt nữa hắn quên mất cả bữa tối. Một lần tra cứu kéo dài tới gần 8 tiếng đồng hồ, đến khi hắn tra cứu xong thì lại bắt đầu ngồi khoanh chân tu luyện. Lần này, hắn cảm giác được bắp thịt của mình, rồi cả nội tạng, máu huyết, da dẻ, xương cốt cũng bắt đầu tê dại dần. Chu Minh biết đó là tác dụng của bí kíp, nguyên lai thiên phú của hắn thật sự không tốt, vì thế mà lúc trước hắn không thể tu luyện được 'Bắc Minh Thần Công'. Cứ như thế, Chu Minh tiếp tục tu luyện đến sáng ngày hôm sau.

    Sáng hôm sau, Chu minh từ trạng thái luyện công tỉnh lại, hắn nhìn làn da của mình bao trùm một lớp dầu đen như bùn cống, hắn biết lúc này phương pháp tu luyện đã có tác dụng. Sau khi Chu Minh tắm rửa xong thì hắn bắt đầu đi ăn sáng rồi quay trở lại tiếp tục luyện công. Lần này Chu minh thử tu luyện 'Bắc Minh Thần Công' một chút xem thế nào, liệu có thể luyện được không. Chu Minh cầm lấy 'Bắc minh' chăm chú lĩnh ngộ, rồi bắt đầu tu luyện tới tận giữa trưa.

    "Quả nhiên, đúng là lúc đầu mình không hề có thiên phú, cho nên mới không thể tu luyện. Nhưng mà ... Ha ha ha! Từ nay về sau, ta cũng là cao thủ võ lâm rồi. Bất quá, hiện tại mình chỉ có thể dùng tay hấp nội lực, còn chưa đạt tới cảnh giới toàn thân hấp nội lực và cách không hấp nội lực. Nhưng mà không quan trọng lắm, hiện giờ mình cũng thỏa mãn rồi, chí ít một tuần trước mình còn không biết cuộc đời mình sẽ như thế này. Đúng là thế sự vô thường mà." Chu Minh cao hứng nhưng vẫn lộ vẻ cảm khái.

    "Mình đoán quả không sai. Cái tay này phải 'Thăng cấp' mới có được công năng cao cấp hơn. Hơn nữa, bây giờ một vài bộ phim truyền hình không thể làm khó được mình, như vậy ... Sau này nói không chừng có thể thăng cấp tới phim điện ảnh, thậm chí là game hay tiểu thuyết ấy chứ. Lúc đó có lẽ còn có thêm nhiều công năng khác nữa không biết chừng... Khà khà, không khéo có thể kéo cả người ra ấy chứ. Ôi nữ thần Jessica, sao em lại nỡ bỏ nhóm chạy theo tên Tyler Kwon chứ ... Hic hic. Hừm, lúc đó có thể nói mình sẽ chân chính là 'Thượng Đế' quan sát nhân gian rồi, trở thành vị 'Thần' có thực. Nghĩ tới đây, Chu Minh càng cảm thấy điên cuống...

    (TG: Ta là fan cuồng của Jesssica, từ ngày nàng bỏ ra đi, ta ngày đêm mong nhớ, cơm mỗi bữa chỉ ăn 3 bát, nước chỉ uống 2 lít, quần áo mặc cả ngày.. hic hic)

    "Hiện tại trong thế giới của ta, không có gì là không thể. Bởi vì ta chính là 'Thần' duy nhất của thế gian này, thế nhưng tuy hiện giờ thực lực của ta còn yếu nhưng tiềm lực là vô cùng." Chu Minh kiên định nói.

    Bây giờ, Chu Minh muốn đi mua một ngôi nhà, bởi vì phòng ở hiện tại này quá nhỏ, với lại chỉ vài ngày nữa là bà chủ đòi lại nhà rồi. Không mau mau mua nhà, chỉ sợ đến lúc đó có mà ngủ ngoài đường. Sau khi ra khỏi nhà, Chu Minh mua một tờ báo quảng cáo, xem xem bên trong có quảng cáo bán nhà nào không, như thế có thể thuận tiện đi nhìn một chút.

    Chu Minh tìm kiếm bên trong, quả nhiên phát hiện có mấy mục quảng cáo bán nhà, hắn vội vàng đi tới địa chỉ Trung Tâm giao dịch nhà đất.

    Cái Trung tâm giao dịch nhà đất này cũng nằm ngay trên khu phố thương mại Trần Nhân Tông. Chu Minh tiện thể đi tới cao ốc Việt Tower vì hắn nhớ có hẹn với Brown để lấy bộ đồ. Brown đã may xong bộ đồ cho Chu Minh, hôm qua cũng gọi điện để Chu Minh tới lấy, nhưng vì hắn mải luyện công nên hôm nay mới đến được. Chu Minh lấy được quần áo rồi trả chi phí, tổng cộng 300 triệu. Hắn không có chút chần chờ, bởi vì đối với hắn bây giờ mà nói, tiền chỉ là một chuỗi những con số, chỉ như giấy vụn mà thôi. (TG: toát mồ hôi).

    Chu Minh mặc quần áo mới vào rồi bỏ đi quần áo cũ vừa mặc. Quả nhiên người đẹp vì lụa, sau khi mặc vào khí chất của hắn thay đổi rất nhiều, hơn nữa còn đẹp trai hơn chút. Quần áo may vừa vặn, không hề có chỗ nào không thoải mái.

    Chu minh đi tới Trung tâm giao dịch nhà đất, vừa vào trong thì có vài nữ nhân viên kinh doanh ra tiếp đón, hắn nhìn kỹ một chút rồi chọn một nữ nhân viên kinh doanh không có ra tiếp đón hắn. Bởi vì Chu Minh vừa nhìn liền biết cô bé này vừa mới vào nghề, còn chưa quen thuộc. Rõ ràng là vừa mới ra trường, xử sự còn chưa có kinh nghiệm gì, nhìn thấy nàng Chu Minh lại nghĩ đến mình. Bởi vì những điều đó hắn đã từng trải qua, biết không có kinh nghiệm thì vất vả thế nào. Vì thế mà hắn chọn nàng, để cho nàng có thể kiếm được chút phần trăm khi bán nhà cho mình.

    Chu Minh chăm chú nghe nàng giảng giải, cũng nhìn qua một chút sơ đồ rồi chỉ vào một biệt thự rồi hỏi: "Xin hỏi, biệt thự này giá bao nhiêu?"

    Lưu Vân, chính là nữ nhân viên kinh doanh này nói: "Căn biệt thự này giá 31 tỷ 500 triệu, nếu như anh trả tiền một lần thì chúng tôi sẽ tính tròn 30 tỷ cho anh." Sau đó Lưu Vân giới thiệu tình hình chung của biệt thự.

    Sau khi Chu Minh lắng nghe xong thì nói: "Mang tôi đi xem nhà một chút."

    Nói rồi Lưu Vân dẫn Chu Minh tới khu biệt thự, Lưu Vân mở cửa phòng cho Chu Minh đi vào xem. Chỉ thấy nhà đã được trùng tu xong xuôi, có thể trực tiếp chuyển vào ở được rồi. Nhà tổng cộng 300 mét vuông, trên dưới 3 tầng, phòng khách có thể mở được tiệc đứng cỡ nhỏ. Trong phòng trang trí thanh nhã, phòng ngủ chính ở tầng trên cùng, mở ra nhìn thấy có chiếc giường lớn, gian phòng trang trí khiến người ta có cảm giác rất ấm áp.

    Chu Minh xem xong thì cùng Lưu Vân trở lại Trung Tâm giao dịch nhà đất, sau khi làm thủ tục, ngôi biệt thự kia đã mang tên Chu Minh rồi. Chu Minh chuẩn bị về nhà dọn dẹp một chút để hôm nay dời tới nhà mới.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/7/15
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,027
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 18: Khô Mộc Phùng Xuân


    Trên đường Chu Minh trở về nhà, hắn đang thu dọn đồ đạc để chuyển tới nhà mới. Lúc này, hắn nhìn thấy một Auto show ở ven đường mới nhớ tới mình vẫn chưa có phương tiện đi lại gì cả. Chu Minh liền xoay người bước tới Auto show. Đi vào trong cửa hàng, Chu Minh đi thẳng tới khu triển lãm Lamborghini, sau khi nhìn kỹ một vài mẫu xe thì hắn lựa chọn chiếc siêu xe Lamborghini Gallardo LP560-4 Spyder, Chu Minh hỏi nữ nhân viên kinh doanh xem có thể thử xe hay không. Nữ nhân viên kinh doanh trả lời có thể, Chu Mình liền ngồi vào ghế phụ để cùng đi thử xe một chút.

    Sau khi đã thử xe chừng 10 phút, hắn quay sang hỏi giá, nữ nhân viên kinh doanh trả lời chiếc siêu xe này giá 198.000 USD. Chu Minh suy nghĩ một chút rồi không nói nhiều liền trực tiếp trả tiền. Quản lý tiêu thụ đưa tới một số ưu đãi, trực tiếp đem các loại giấy tờ chứng nhận, biển số làm ngay lập tức. Chu Minh đang chuẩn bị rời đi thì lúc này xuất hiện một chiếc Ferrari dừng ngay trước cửa hàng, quản lý vội vàng ra đón tiếp.

    "Xin chào Hoàng tiểu thư, cô tới có việc gì à?". Nói rồi ân cần mở cửa xe.

    "Đúng vậy, xe của tôi có chút trục trặc, anh kêu người kiểm tra giúp tôi một chút." Hoàng Vân Chi nói.

    "Vâng, cậu Luân, cậu tới đây xem một chút, kiểm tra xe giúp cho Hoàng tiểu thư." Người quản lý vội vã gọi nhân viên kỹ thuật trong cửa hàng.

    Nhân viên kia cũng không nói gì, trực tiếp lái xe vào trong khu bảo trì sửa chữa, chuẩn bị kiểm tra bảo trì.

    Lúc này Chu Minh mới phát hiện ra người kia chính là Hoàng Vân Chi. Tuy nói Chu Vi đã cảnh cáo Chu Minh, thế nhưng Chu Minh biết năng lực của mình bây giờ không cần phải sợ Chu Vi nữa. Vì thế mà Chu Minh đi tới phía trước chào hỏi Hoàng Vân Chi.

    "Vân Chi, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt rồi." Chu Minh nói.

    "Ồ, anh cũng ở đây à, đang muốn mua xe sao?" Hoàng Vân Chi nhìn thấy túi giấy tờ trên tay Chu Minh thì hỏi.

    "Đúng vậy, đã xong rồi. Ây, là chiếc Lamborghini kia." Chu Minh nói rồi chỉ về phía chiếc xe hắn mới mua.

    "Không tệ đâu, chiếc này bao nhiêu tiền?" Hoàng Vân Chi hỏi.

    "Không nhiều, hơn 4 tỉ mà thôi." Chu Minh nói.

    Anh thật đúng là quyết đoán nha, chiếc Ferrari California của em cũng chỉ hơn 3 tỉ. Đúng rồi, anh lái xe này đưa em đi hóng mát đi." Nói rồi chỉ vào chiếc Lamborghini của Chu Minh.

    "Được, lên xe nào." Nói xong hắn bước tới mở cửa cho Hoàng Vân Chi lên xe. Sau khi nàng ngồi vào ghế phụ và cài dây an toàn rồi thì chỉ thị Chu Minh lái xe.

    ...

    "Thiếu gia, đây là tư liệu về thân phận của Chu Minh." Một người đàn ông trung niên mặc bộ âu phục màu đen cung kính đưa qua một túi hồ sơ.

    Chu Vi lúc này đang ngồi trong một quán cà phê đối diện với Auto show mà Chu Minh vừa mua xe. Hắn ngồi nhìn Hoàng Vân Chi và Chu Minh cùng lên xe rời đi. Tiếp nhận túi hồ sơ từ tay người trung niên, hắn lật xem qua mất khoảng hơn 2 phút.

    "Không có bối cảnh gì cũng dám cướp nữ nhân của tao, thật sự là điếc không sợ súng." Chu Vi tự nhủ.

    Nói rồi Chu Vi từ trong túi lấy ra điện thoại di động, hắn gọi một cú điện thoại. Qua năm phút sau, hắn lại tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, sau một lát lại nói.

    "Hừ, muốn chết ..." Nói xong liền cùng người trung niên áo đen rời khỏi nơi này.

    ...

    Chu Minh cùng Hoàng Vân Chi lái xe lên đường cao tốc, rồi hướng về phía ngoại thành thành phố tìm một nơi có phong cảnh tốt. Hoàng Vân Chi nói đã lâu rồi không có thời gian đi ngắm cảnh, bây giờ mới rảnh chút để đi. Đi tới khu sinh thái Bình Mỹ, hai người dừng xe rồi cùng đi dạo. Thế nhưng không tới một giờ đồng hồ, một người đàn ông mặc áo gió che kín người cũng lái xe tới đây, toàn thân hắn tỏa ra khí tức nguy hiểm. Hắn đi tới nhà khách bên trong khu sinh thái thì gọi tới một người, hỏi qua một câu sau liền đi. Trùng hợp chính là hắn không đi đường khác, mà lại cùng đi tới nơi Chu Minh và Hoàng Vân Chi đi dạo.

    Chu minh và Hoàng Vân Chi đi dạo nửa giờ thì cũng hơi mỏi chân, cả hai liền ngồi xuống bên đường tán gẫu, hàn huyên hơn mười phút thì có một người đàn ông đi tới phía hai người bọn họ. Hắn không đi ngang qua mà trực tiếp đi thẳng tới phía hai người bọn họ.

    Chu Minh nhìn người đàn ông đang đi tới, biết hắn không có ý tốt, bởi vì Chu minh đã luyện qua võ công, tuy không phải thời gian dài thế nhưng vẫn nhận biết được sát khí. Người đàn ông tỏa ra sát khí khiến cho Chu Minh dựng tóc gáy. Hắn không tán gẫu tiếp với Hoàng Vân Chi mà đứng lên bảo vệ trước người nàng.

    "Mục tiêu đã xác nhận, chính là Chu Minh." Người đàn ông mặc áo đen nói.

    Người đàn ông đi tới cách Chu Minh khoảng 10 mét đột nhiên tăng tốc, tay vung lên hóa thành trảo, lao thẳng tới yết hầu của Chu Minh. Thời gian chưa tới 1 giây đã tới trước người Chu Minh rồi.

    Chu Minh đã sớm đề phòng người đàn ông này rồi, bởi vì Chu Minh không biết hắn rốt cục muốn làm gì. Vì lẽ đó tay phải Chu Minh giấu sau lưng hiện ra một chưởng hình, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng vận chuyển 'Bắc minh thần công'. Nhìn thấy người đàn ông nhào tới, Chu Minh không động đậy. Thế nhưng hắn lập tức phát hiện người đàn ông này có nội lực không tầm thường, vì thế mà khi người đàn ông này còn cách Chu minh 1 mét thì hắn đột nhiên vung chưởng nắm lấy trảo của người đàn ông kia, vận chuyển 'Bắc minh thần công' bắt đầu hấp thu nội lực của người đàn ông nọ. Nhất thời một luồng nội lực truyền tới trên cánh tay, trực tiếp vận chuyển qua gân mạch, lập tức chuyển hóa thành nội lực của Chu Minh.

    Người đàn ông nọ khiếp sợ, bởi vì tư liệu về Chu Minh cung cấp cho hắn không hề có đề cập tới Chu Minh biết võ công. Vì lẽ đó, người đàn ông đã bị thua thiệt rồi. Thế nhưng bọn họ làm nghề này, có ai không thân kinh bách chiến cơ chứ. Lập tức chuẩn bị lui lại xúc thế rồi mới tấn công, thế nhưng tay của Chu Minh đã hút lại trảo của hắn khiến hắn không thể rút tay ra được. Vì thế hắn quyết định phải nhanh chóng phế bỏ kinh mạch tay phải của chính mình để Chu Minh không hấp thu được nội lực nữa. Người đàn ông lập tức từ thắt lưng lấy ra một khẩu súng, nhắm ngay vào Chu Minh nã một phát súng. Nhất thời bả vai Chu Minh trúng một phát đạn, thủng ra một lỗ máu, Chu Minh lập tức ngã xuống mặt đất.

    Tại sao không bắn trúng trái tim Chu Minh, không phải người đàn ông áo đen nhân từ, mà trong nháy mắt Chu minh đã hơi nhích thân thể để né tránh, vì thế mà không bắn trúng trái tim.

    Người đàn ông áo đen đi tới trước mặt Chu Minh, đang chuẩn bị nổ súng thì đột nhiên một bóng người xinh đẹp đánh về phía người đàn ông nọ, nhất thời đánh bay súng lục trong tay hắn. Người đàn ông vội xoay người quay lại nhặt súng, thế nhưng động tác của hắn có nhanh hơn cũng không nhanh hơn Hoàng Vân Chi lúc này đang đá một cước về phía hắn. Không nghĩ tới Hoàng Vân Chi cũng biết võ công, hơn nữa còn mạnh hơn so với Chu Minh.

    Hoàng Vân Chi đuổi theo, thế nhưng không ngờ người đàn ông áo đen kia làm động tác giả. Cố ý xoay người rút một chiếc phi đao vung tới người Hoàng Vân Chi, tuy nói Hoàng Vân Chi phản ứng nhanh, thế nhưng vẫn không thể né kịp chiếc phi đao đó, máu từ từ chảy xuống.

    Người đàn ông ngay từ đầu đã không có ý coi thường bất kỳ người nào, tuy nói là bất ngờ ăn thiệt thòi ở Chu minh. Thế nhưng dù sao cũng là sát thủ, thân kinh bách chiến, nếu như coi thường đối thủ thì hắn đã không sống được tới ngày hôm nay rồi. Tuy nói Hoàng Vân Chi là một phụ nữ, thế nhưng hắn vẫn để ý tới cử động của Hoàng Vân Chi. Thế nhưng Hoàng Vân Chi động tác quá nhanh, hắn không kịp phản ứng mới bị đá bay mất súng. Vì thế không thể làm gì khác hơn là ra hạ sách này. Bởi vì trong tài liệu mà hắn nhận có ghi, không được làm bị thương người con gái. Vì thế hắn không có tiếp tục hạ sát thủ, vì với khoảng cách gần như vậy thì hắn muốn giết thì ai có thể sống sót được chứ. Trừ phi người đó mạnh hơn hắn nhiều, hắn có 5 phần thực lực ẩn giấu trên phi đao, tất nhiên uy lực sẽ không tầm thường.

    "Vân Chi, em thế nào, có nặng lắm không?" Chu Minh hô lên.

    "A ... Đau, anh .. thì sao?" Hoàng Vân Chi ôm vết thương, vừa nói chuyện đứt quãng.

    Chu Minh cảm thấy đau lòng, oán hận tại sao mình không thể bảo vệ tốt cho Hoàng Vân Chi, còn làm cho nàng bị thương. Thế nhưng hiện tại không phải lúc nghĩ tới điều này, bởi vì phải nhanh nghĩ biện pháp nếu không e rằng chính mình cũng chết. Hơn nữa cũng không biết thương thế của Hoàng Vân Chi thế nào. Chu Minh vội vàng cố gắng nhớ xem trong những võ công kia có phương pháp nào để cứu vãn tình thế hay không. Cuối cùng, Chu minh cũng nghĩ tới một phần công pháp có thể kích thích thực lực của mình trong thời gian ngắn. Chính là trong bộ 'Cửu Âm Chân Kinh' có một phần ghi chép nhỏ, đó là 'Khô Mộc Phùng Xuân' (Cây khô gặp mùa xuân). Phương pháp này dùng nội lực kích thích huyệt đạo, khiến cho thực lực của mình trong thời gian ngắn tăng lên mười mấy lần, thậm chí mấy chục, mấy trăm lần. Tất nhiên bí pháp nào cũng đều có tác dụng phụ, với trình độ hiện tại của Chu Minh thì trong vòng 7 ngày không thể vận công, nếu không gân mạch đứt đoạn, cả đời làm người tàn tật, ngồi xe lăn cả đời.

    Chu Minh vận chuyển 'Khô Mộc Phùng Xuân' tầng thứ nhất, lập tức dưới ảnh hưởng của nội lực, các vết thương nhanh chóng khép lại, hơn nữa sức mạnh không ngừng tăng lên, tăng lên khiến cơ thể Chu Minh không chịu đựng được, hắn cần phải nhanh chóng giải tỏa hết sức mạnh, nếu không kinh mạch có thể đứt đoạn mất. Chu Minh tốc chiến tốc thắng, giải tỏa sức mạnh đang tăng trưởng lên người của người đàn ông áo đen khiến hắn bị đánh gần chết. Chu Minh nắm lấy cổ áo người đàn ông nọ ép hỏi hắn là do ai sai đến.

    Thế nhưng, người đàn ông thà chết không nói. Chu Minh bất đắc dĩ đánh phải trói hắn lại, để hắn tự sinh tự diệt. Chu Minh không đành lòng ra tay giết hắn, thế nhưng cứ như vậy buông tha cho hắn thì Chu Minh cũng không muốn. Vì thế mới đành trói hắn lại.

    Chu Minh vội vàng chạy tới xem thương thế của Hoàng Vân Chi, phát hiện Hoàng Vân Chi đã hôn mê bất tỉnh. Hắn sợ có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn vì thế mà vội vàng ôm Hoàng Vân Chi chạy về phía nơi để xe.

    (chưa xong, còn tiếp)
    Tên Á Ị thuê người làm bị thương Chiz muội rồi. :chetne:

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)