Bàn tay vàng - Độc Cô Nhân (New: Chương 18)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 25/5/15.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,085
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 10: Kiểm tra dị năng (2)


    "Mình còn không biết cái tay này của mình rốt cục là có những công năng gì cụ thể đây, xem có thể khai quật ra được năng lực tự vệ không." Chu Minh tự nhủ. Bởi vì sự việc ngày hôm qua bị cướp đoạt đã kích thích Chu Minh, cảm giác được sâu sắc chính mình cũng không có gì hơn người, không có năng lực tự bảo vệ bản thân. Nếu như mình có thân thủ giống như cao thủ võ lâm vậy, thì sẽ không bị mấy tên trộm cắp lưu manh nhãi nhép cướp đoạt như vậy. Tuy rằng mình có 'Bàn tay của Thượng Đế' nhưng nếu mình có thân thủ như cao thủ võ lâm thì sẽ càng không để người khác phát hiện ra bí mật của mình, nhất định sẽ cho rằng mình dựa vào thân thủ cao cường mới có được những đồ vàng bạc châu báu này.

    Chu Minh lại đưa mắt nhìn về phía máy vi tính, hắn tùy ý mở ra một website, tìm kiếm một viên kim cương 20 carat, tiếp theo hắn đưa bàn tay vào trong màn hình máy vi tính. Sau khi luồn tay vào thì, con mắt của hắn nhìn chằm chằm theo bàn tay được đưa vào, chỉ thấy khi bàn tay chạm tới màn hình thì màn hình nổi lên một tầng sóng gợn lên như sóng nước. Từ khi đưa bàn tay vào chạm tới viên kim cương, đến tận khi lấy tay ra thì trên màn hình vẫn nổi lên gợn sóng không biến mất, mãi cho tới khi lấy tay ra được 5 giây thì màn hình mới lắng trở lại như cũ, hắn nhìn trên màn hình thì hình ảnh kim cương vẫn còn trên đó.

    Chu Minh đổi sang tay trái, hắn muốn dùng tay trái thử xem, xem có thể làm được như tay phải không. Nhưng khi chạm tới màn hình thì hắn mới biết tay trái của mình không khác thường giống như tay phải được.

    Chu Minh muốn thử một chút xem tay phải của mình có thể giúp mình nâng cao thực lực được hay không. Nếu như thành công thì hắn sẽ có thể tự bảo vệ mình, không bị động như ngày hôm qua nữa.

    "Nếu như có thể thành công, ta sẽ không phải làm người rụt rè sợ sệt như trước nữa. Hơn nữa, mộng tưởng của ta sẽ tiếp tục được thực hiện. 'Bàn tay của Thượng Đế' ơi 'Bàn tay của Thượng Đế', mi không nên khiến ta thất vọng đó." Chu Minh kích động lẩm bẩm với bàn tay phải của mình.

    Chu Minh khôi phục quyết tâm, tay phải hơi run run di di con chuột, mở một bộ phim truyền hình trên youtube mà hắn thích xem nhất và cũng có lẽ là rất nhiều người thích bộ phim này, bộ phim 'Thiên Long Bát Bộ'. Bây giờ thì chắc mọi người đã đoán ra Chu Minh muốn làm gì rồi. Không sai, Chu Minh đang muốn lấy bí tịch võ công bên trong Thiên Long Bát Bộ - Bắc Minh Thần Công, đây có lẽ là bí tịch võ công tạo thành Bug lớn nhất trong Thiên Long, bí tịch này chính là lựa chọn hàng đầu của Chu Minh. Còn tại sao hắn không chọn 'Cửu Dương' hay 'Càn Khôn', 'Cửu Âm', 'Trường Sinh Quyết', 'Chiến Thần Đồ Lục'... thì đó là vì những thứ này cần phải luyện tập thời gian rất dài, Chu Minh thiếu nhất chính là thời gian, vì thế hắn muốn luyện công pháp nhanh một chút.

    Chu Minh mở ra 'Thiên Long Bát Bộ', chọn tập phim mà Đoàn Dự tới động thiên kia và nhặt được quyển sách 'Bắc Minh', hắn tua tới đoạn Đoàn Dự bắt đầu nhặt được bí kíp thì nhấn Pause. Rồi hắn đưa bàn tay đang run run về phía màn hình, chỉ thấy màn hình gợn sóng mạnh mẽ, mà bàn tay phải của Chu mình không thể luồn vào trong được, trên màn hình vẫn chỉ có sóng gợn, cho dù Chu Mình cố gắng hết sức cũng không đưa tay vào được. Lúc này hắn cảm thấy bàn tay của mình như bị điện giật, bỗng nhiên trên màn hình nổi lên một đạo điện quang nhỏ chạy tới bàn tay của Chu Minh. Chu Minh vội vã thu tay lại, thế nhưng đạo điện quang đó vẫn bám vào bàn tay của Chu Minh rồi chui vào trong. Chu Minh chợt thấy phạm vi trong suốt của bàn tay phải đã bắt đầu khuếch tán hướng đi lên tăng thêm một chút, không tới 1 cm. Tình huống này Chu Minh nhìn thấy rõ ràng, đúng như vậy, xác thực là có tăng lên một chút.

    Chu Minh cũng không rõ vì sao lại thế, nhưng sau khi suy nghĩ một lúc thì hắn mới hiểu rõ. Nguyên lai đây chính là cách thức thăng cấp của bàn tay phải. Bởi vì bàn tay phải của Chu Minh là do sấm sét ban tặng, vì thế cũng cần sấm sét mới có thể khiến bàn tay của mình có năng lực cao cấp hơn. Ngày hôm trước khi Chu Minh lấy đồ ra khỏi màn hình máy tính thì hắn cũng không để ý, bởi vì những đồ vật kia hắn đều có thể cầm ra được, vì thế 'kinh nghiệm' mới ít một chút. Giống như đánh quái trong game vậy, đẳng cấp thấp thì kinh nghiệm ít, thậm chí còn không có, nhưng đánh quái cấp cao thì kinh nghiệm sẽ cao, thế nhưng lại khó đánh, đó chính là đạo lý này. Đêm đó cũng có những trận điện quang, thế nhưng vì Chu Minh cả đêm hưng phấn, hơn nữa những trận điện quang kia rất nhỏ, mắt thường khó nhìn ra được vì thế mới không phát hiện được.

    "Nói cách khác, chỉ cần mình kiên trì, vậy thì nhất định có thể lấy được bí tịch võ công? Nhất định là như thế, không thế thì màn hình không thể nổi lên gợn sóng, chắc chắn là bàn tay của mình đẳng cấp còn thấp, vì thế không đưa tay vào được. Ta cần kiên trì hơn nữa, mãi đến khi làm được mới thôi." Chu Minh lại tự cổ vũ bản thân mình.

    Cứ như vậy, Chu Minh tiếp tục thực hiện 'luyện cấp' bằng việc đưa tay vào để hứng chịu những trận điện quang, tâm tình lúc này vừa đau đớn cũng vừa vui sướng. Kéo dài một giờ đồng hồ, mãi đến khi toàn bộ cánh tay phải đau đớn tê dại thì hắn mới tạm thời dừng 'đánh quá' để lấy 'kinh nghiệm'.

    Chu Minh vội vàng nhìn thành quả khoảng thời gian qua hắn chịu giày vò để đổi lấy. Chỉ thấy vị trí trong suốt ở tay phải đã lên tới khuỷu tay, Chu Minh vui mừng nở nụ cười, biết mình hơn 1 giờ qua không phải chịu đau không, hắn uể oải nằm trên giường nghỉ ngơi mãi đến tận khi tay hoàn toàn khôi phục mới thôi.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,085
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 11: Gặp lại Hoàng Vân Chi


    Chu Minh nằm trên giường gần nửa giờ thì bàn tay mới khôi phục lại, vì lẽ đó Chu Minh chuẩn bị lại đi bán thêm ít vàng và kim cương nữa, nhanh chóng kiếm thêm một khoản tiền để mua nhà. Lại nói, chỉ còn ba ngày nữa là bị đuổi ra khỏi đây rồi, nếu không mua nhà thì chả lẽ ngủ ngoài đường sao. Hết cách rồi, Chu Minh không thể làm gì khác hơn là vất vả thêm một chút vậy, những đồ này hắn không thể sai người đi bán được, cũng chỉ tự mình đi mà thôi.

    Chu Minh lại lôi cái rương chứa vàng bạc châu báu dưới gầm giường ra, hắn từ trong rương lấy ra một kg vàng cùng hai viên Kim cương 10 carat. Còn tại sao hắn biết khối nào là 1 kg vàng hay đâu là kim cương 10 carat thì hắn đã đánh dấu từ sớm rồi. Vì thế hắn nắm rõ trong lòng bàn tay.

    Tại sao Chu Minh không lấy luôn tiền mặt từ trong màn hình có phải là tiện không, thì cũng bởi vì hắn không biết những tiền mặt kia liệu có thể dùng trong hiện thực không nữa, nếu như lấy ra những số seri trên tờ tiền mà trùng khớp với tiền mặt bên ngoài thì không khéo người ta cho rằng Chu Minh in ấn tiền giả ấy chứ, lúc đó có lẽ lại bị mời đi uống trà chứ chẳng chơi. Thế nên Chu Minh không dám mạo hiểm như vậy. Những thứ như vàng và kim cương khi bán ra thì cảnh sát cũng chưa chắc đã biết, chỉ cần đề phòng những nhân vật trong giới hắc đạo là được, nhưng đã có người bạn là Bạch Sầu thì phía hắc đạo có lẽ không có vấn đề gì lớn.

    Chu Minh muốn nhanh chóng đổi chút tiền mặt, vì thế lần này hắn muốn mạo hiểm thêm một lần. Cầm khối vàng nặng trịch và hai viên kim cương lớn kia mà Chu Minh cảm thấy mê say. Hắn nhét rương trở lại gầm giường rồi lấy ba lô ra bỏ vàng và kim cương vào đó. Lần này hắn cũng không trực tiếp giấu trong người vì như thế sẽ rất dễ bị người khác phát hiện. Đeo ba lô trên lưng, hắn cầm lấy chìa khóa và ví tiền đi ra khỏi nhà.

    Đi tới trạm dừng xe buýt, hắn chờ xe rồi lên, lần này không có xảy ra chuyện gì bất ngờ cả, cả quãng đường hắn cũng không bắt chuyện với ai, đi thẳng tới khu phố thương mại Trần Nhân Tông. Vào buổi chiều số người ra đường sẽ càng nhiều hơn so với buổi sáng. Thế nhưng vào lúc này mới có 10 giờ sáng mà trên đường rất là đông đúc, không kém so với buổi chiều. Chu Minh cũng không chú ý tới điều này, hắn tâm tư vẫn luôn hướng tới số vàng và kim cương đang bỏ trong ba lô. Hắn bước nhanh về phía công ty vàng bạc đá quý Kim Long.

    Chu Minh rất mong ông Dương lúc này đang có mặt tại công ty, bởi vì ông Dương dễ nói chuyện một chút, với lại hắn cũng chỉ biết ông Dương, nên sẽ yên tâm hơn không sợ người ta chém mình. Khi đi vào trong công ty Kim Long, hắn nhìn thấy ông Dương đang đi dạo khắp nơi trong khu hàng trưng bày. Đúng lúc hắn bước vào công ty thì ông Dương cũng đã nhìn thấy hắn, ông Dương vội bắt chuyện: "Minh lại tới rồi à cháu, lần này không phải lại muốn bán vàng đấy chứ". Ông Dương cười hiền lành.

    "Đúng ạ, ông đoán quá chuẩn rồi. Hôm nay cháu lại tới bán vàng nữa ạ". Chu Minh kinh ngạc nói.

    "Thật là không ngờ đó, cháu liên tiếp hai ngày đều đến bán vàng?" Ông Dương kinh ngạc.

    "Vâng, hôm nay lại làm phiền ông rồi." Chu Minh có chút ngượng ngùng nói.

    "Không sao cả, việc của ông mà, có gì mà phiền với không phiền chứ. Lại đây nào." Ông Dương nói rồi mang Chu Minh đi tới quầy hàng ngày hôm qua. Sau khi tới nơi thì nói: "Cháu lấy đồ ra đi."

    Chu Minh nghe xong thì vội vàng lấy khối vàng nặng trịch từ trong ba lô ra.

    "A! Đúng là không ít nhỉ, tối thiểu cũng phải 1 kg đó." Ông Dương giật mình nói. Bởi vì ông Dương vẫn cho rằng Chu Minh sẽ bán khối vàng mấy trăm gram như hôm qua thôi, nhưng giờ nhìn thấy khối vàng này thì cũng hơi giật mình.

    "Ha ha, đúng khoảng 1 kg, làm phiền ông ạ." Chu Minh nói.

    "Không có gì." Ông Dương nói xong thì đem khối vàng đặt lên chiếc máy đo điện tử, máy hiển thị đúng 1 kg. Tiếp theo thì đo lường phẩm chất, cũng giống như ngày hôm qua vậy. Ông Dương nói: "Lần này cháu muốn chuyển khoản hay tiền mặt, sẽ không phải lại muốn tiền mặt chứ?"

    "Không ạ, lần này chuyển khoản đi ạ." Chu Minh nói xong thì đem số thẻ ngân hàng Công thương cho ông Dương.

    Ông Dương tính toán một chút rồi nói: "Vẫn theo giá ngày hôm qua mà tính, 910 ngàn/1 gram, tổng cộng 910 triệu."

    Ông Dương thao tác chuyển khoản trực tiếp trên máy tính rồi nói: "Xong rồi, cháu kiểm tra lại xem."

    Chu Minh gọi điện tới tổng đài ngân hàng công thương, báo số tài khoản của mình, mật mã rồi nhân viên ngân hàng kiểm tra và báo lại cho Chu Minh tài khoản vừa được chuyển vào 910 triệu. Chu Minh cao hứng suýt nữa nhảy lên, trong lòng mừng rỡ, hướng về ông Dương nói cảm ơn: "Cảm ơn ông Dương".

    "Không có gì, nếu như không còn chuyện gì nữa thì giờ ông phải về nhà ăn cơm rồi." Ông Dương chuẩn bị tan ca về nhà ăn cơm.

    "Ông đợi một chút ạ, cháu muốn hỏi một chút ở đây có thu mua kim cương không ạ?" Chu Minh muốn hỏi một chút về việc bán ra kim cương, nếu như ở đây thu mua thì hắn muốn bán ra luôn.

    "Cháu có kim cương để bán sao?" Ông Dương ngạc nhiên hỏi.

    "Vâng ạ, cháu muốn hỏi một chút, nếu được thì cháu muốn bán hai viên kim cương." Chu Minh nói.

    "Kim cương có giá cả không cố định, phải xem phẩm chất, kỹ thuật gia công, độ tinh khiết để cân nhắc, cháu đem kim cương ra cho ông xem một chút." Nói rồi lại đeo cặp kính lão lên.

    Chu Minh cẩn thận lấy một viên kim cương từ trong ba lô ra, cẩn thận đưa cho ông Dương, ông Dương cầm lấy bỏ vào trong máy kiểm tra, vừa đo lường vừa nói: "Độ tinh khiết không tệ, là cấp VVS 1 (Very Very Small), dạng cắt là EX (Excellent), màu sắc ở mức E (màu sắc từ D-Z, D là trong suốt, Z là màu vàng), kích cỡ là 10 carat. Ông có thể trả cháu 29 tỷ, thế nào, cái giá này có tiếp thu được không?" Ông Dương hỏi.

    PS: Ta không biết nhiều lắm về kim cương, tìm kiếm thông tin trên mạng đưa vào thôi. Các lão có thể tham khảo giá tại www.diamondregistry.com/10-carat-diamond-price.htm.

    "Như vậy là được rồi, vậy cháu bán kim cương cho các ông đi. À, đúng rồi ông xem giúp cháu cái này, nếu như có thể thì cũng bán luôn ạ". Chu Minh lại từ ba lô lấy ra thêm một viên kim cương khác.

    "Cháu thật khiến ông giật mình." Ông Dương kinh ngạc nói, nhưng dù kinh ngạc thì cũng vẫn đo lường lại một chút. Một lát sau khi đo lường xong thì ông Dương nói.

    "Hai viên phẩm chất tương đương nhyau. Nếu cháu muốn bán cả hai viên, ông cũng không để cháu thiệt, hai viên kim cương ông trả cháu 60 tỷ. Cháu thấy sao?" Ông Dương hỏi.

    "Được rồi, ông nói sao thì làm như thế đó đi ạ." Chu Minh bị chấn kinh rồi, hắn nói năng có chút lộn xộn, hắn từ khi sinh ra tới giờ chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy, huống chi đó là tiền của mình.

    "Xong rồi, cháu kiểm tra lại tài khoản đi, xem đã được chưa." Ông Dương nói.

    "Không cần, không cần, cháu còn không tin ông được sao. Không cần, hay là cháu mời ông ăn một bữa cơm, coi như cháu cảm ơn ông." Chu Minh khách khí mời ông Dương.

    "Được, ông cũng không khách khí. Chúng ta cùng đi chứ." Ông Dương nói.

    Hai người cùng đi ra khỏi công ty Kim Long, nhưng không biết nên đi nơi nào ăn cơm. Đúng lúc Chu Minh nhìn thấy một tòa nhà lớn, hắn đề nghị.

    "Chúng ta đi khách sạn Royal đi ạ, hôm nay cháu thử làm một cái nhà giàu mới nổi xem ạ" Chu Minh cười đùa.

    "Được, vậy hôm nay để ông làm thịt một cái nhà giàu mới nổi này mới được." Ông Dương cũng nói đùa theo.

    Hai người vừa đi tới khách sạn Royal vừa hàn huyên một chút chuyện gia đình. Đang muốn vào cửa thì đúng lúc có một chiếc Ferrari đi trước cửa khách sạn Royal, cạnh cửa có một nhân viên giữ xe đi tới tiếp đón. Trên xe bước xuống một người, nhìn kỹ, đó chính là người hôm qua bị tên móc túi trộm ví tiền, Hoàng Vân Chi. Hoàng Vân Chi đưa chìa khóa xe cho nhân viên giữ xe rồi đi vào trong khách sạn. Đang muốn vào khách sạn thì cô nhìn thấy Chu Minh.

    "A, Chu Minh, anh cũng ở đây à, đúng lúc em cũng muốn đi ăn cơm, em mời anh nhé. Cảm ơn anh hôm qua đã giúp em. Ngày hôm qua em có việc gấp chưa kịp cảm ơn anh, ngày hôm nay đúng lúc gặp lại anh ở đây. Bác Dương, bác cũng ở đây ạ, chúng ta cùng đi chứ ạ." Hoàng Vân Chi lên tiếng mời.

    "Vân Chi à, cháu cũng tới ăn cơm hả." Ông Dương lên tiếng chào hỏi.

    "Không cần, không cần. Để anh mời em, ai lại để cho con gái mời khách ăn cơm chứ. Hôm nay anh hơi phát tài, để anh mời chứ. Hai người quen biết nhau à?" Chu Minh không muốn để Hoàng Vân Chi mời khách, hắn mới kiếm được mớ tiền, căn bản không để ý tiền một bữa cơm này.

    "Đúng vậy, bác Dương quen biết với ba em. Hay là để em mời đi, ai lại để cho anh mời chứ, em muốn cảm ơn anh mà." Hoàng Vân Chi có chút không muốn.

    "Không có gì, đúng lúc em với ông Dương có quen biết, không nên từ chối nữa." Chu Minh kiên trì, cũng ra hiệu ông Dương lên tiếng khuyên nàng.

    "Đúng đấy, cháu không nên tranh với Minh. Ai mời cũng giống nhau cả thôi, đều là ăn cơm mà." Chu Minh ra hiệu thì ông Dương đều hiểu.

    "Vậy được rồi, vậy để anh tốn kém." Hoàng Vân Chi hơi ngượng ngùng nói.

    "Không sao, chỉ một bữa cơm thôi mà, anh cũng không để ý. Vậy chúng ta đi thôi, mời ông Dương." Chu Minh nói xong thì mời ông Dương dẫn đầu.

    "Vào thôi." Ông Dương nói, nói rồi thì xông vào trước.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,085
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 12: Hộ hoa sứ giả


    Chu Minh và Hoàng Vân Chi đi theo sau ông Dương vào trong khách sạn Royal. Mọi người cùng đi tới quầy tiếp tân, ông Dương hỏi nhân viên đứng quầy: "Các cháu có còn phòng riêng còn trống không?"

    "Chúng cháu còn hai gian phòng riêng còn trống, đó là phòng VIP 206 và phòng thường 305 là còn trống. Xin hỏi mọi người muốn dùng phòng nào?" Nữ nhân viên tiếp tân nói.

    "Chu Minh, cháu thấy thế nào?" Ông Dương hỏi.

    "Cháu mời mọi người thì đương nhiên là muốn tốt nhất rồi. Vậy lấy phòng VIP 206 đi." Chu Minh quay sang nói với nữ nhân viên đó rằng.

    "Xin mời anh cho xem thẻ hội viên. Phòng VIP của chúng tôi chỉ dành cho những hội viên của khách sạn. Nếu như anh không có thẻ hội viên, vậy thật xin lỗi, mọi người không dùng được phòng riêng VIP." Nữ nhân viên tiếp tân áy náy nói.

    "Vậy chị đăng ký giúp tôi đi." Nói rồi, Chu Minh chuẩn bị lấy thẻ ngân hàng của mình ra.

    "Xin lỗi, thẻ hội viên cần phải có một vị hội viên đứng ra đề cử thì mới làm được." Nữ nhân viên nói.

    "Tôi trả tiền cũng không được sao?" Chu Minh nói.

    "Xin lỗi, đây không phải là vấn đề tiền bạc." Nhân viên trả lời.

    "Dùng của em nè!" Bên cạnh truyền tới giọng nói nghe êm tai, hóa ra là Hoàng Vân Chi lấy từ trong túi của mình ra thẻ hội viên, đây là thẻ hội viên của khách sạn Royal, hội viên cấp 5 sao.

    "Đăng ký giúp anh ấy một cái đi." Hoàng Vân Chi nói.

    "Vâng, mọi người chờ một chút." Nữ nhân viên vừa nhìn thấy tấm thẻ này thì lập tức cung kính tiếp nhận thẻ, vô cùng khách khí nói. Còn tại sao như thế, thì nữ nhân viên này tự biết, bất kể ai cầm tấm thẻ này nếu thấy nhân viên nào thái độ phục vụ không tốt đều có thể đuổi việc người đó. Đây là quyền lợi của hội viên cấp 5 sao. Bình thường những người có tấm thẻ này, nếu không phải ông trùm trong giới kinh doanh thì cũng là quan lớn trong chính phủ, có danh tiếng rất lớn, người bình thường căn bản không thể đắc tội được.

    "Phiền anh điền vào bảng kê này một chút." Nữ nhân viên nói với Chu Minh.

    Sau khi Chu minh điền xong bảng kê, nữ nhân viên lấy thông tin ghi vào trong tấm thẻ hội viên mới. Xong xuôi thì đem tấm thẻ đưa cho Chu Minh và nói: "Xong rồi, anh giữ cẩn thận."

    Sau đó, nữ nhân viên tiếp tân quay sang bảo nhân viên phục vụ đứng bên cạnh: "Anh dẫn các vị đây đi phòng VIP 206".

    Vừa vào phòng VIP 206, Chu Minh chợt chấn động. Tuy phòng riêng này không phải trang trí xanh vàng rực rỡ, nhưng lại rất thoải mái và sang trọng. Chỉ thấy cả căn phòng như là ở trên một ngọn núi nhỏ vậy, trên vách tường có chạm khắc nổi, tạo nên một khung cảnh bãi biển rộng lớn, khiến cho người ta cảm giác như đang ở trên một hòn đảo biệt lập, có sóng biển, có các loại cá... khung cảnh thật hùng vĩ.

    Chờ ông Dương và Hoàng Vân Chi an vị tại chỗ ngồi, Chu Minh mới cầm thực đơn đưa cho ông Dương.

    "Ông Dương, ông gọi món ăn đi ạ". Chu Minh nói.

    "Vậy ông không khách khí." Ông Dương chọn vài món ăn chay rồi sau đó đưa thực đơn cho Chu Minh. Chu Minh lại một lần nữa đưa cho Hoàng Vân Chi.

    "Sao ông chỉ gọi có vài món ăn chay vậy." Chu Minh quay sang ông Dương hỏi.

    "Người già rồi, thích ăn thanh đạm một chút." Ông Dương đáp.

    Hoàng Vân Chi chọn vài món ăn rồi lại đưa thực đơn cho Chu Minh.

    Chu Minh tiếp nhận thực đơn, liếc mắt nhìn trên thực đơn, hắn suýt nữa bị hù chết. Bên trên các món ăn rẻ nhất cũng hơn triệu, đắt thì cũng vài chục triệu. Thật khiến người ta hoài nghi có phải là ăn gan rồng mật phượng hay không. Trước đây, Chu Minh không hề biết người giàu lại sinh hoạt xa hoa như vậy. Nhưng hiện tại Chu Minh cũng có thể ăn được, chỉ có điều hắn hoài nghi số tiền mình đang có liệu có thể ăn được bao lâu những bữa ăn như thế này. Chu Minh nhịn đau chọn vài món ăn, tính sơ sơ cũng mất hơn chục triệu rồi.

    "Mọi người có muốn uống chút rượu không?" Chu Minh hỏi.

    "Uống chút cũng được." "Cũng được". Ông Dương và Hoàng Vân Chi nói.

    Chu Minh quay sang người phục vụ nói: "Cho một chai Lafite 82." Cái này cũng là Chu Minh nhìn thấy trên thực đơn, chai rượu này có giá hơn 2000 USD. Thực sự khiến người ta đau lòng. Chu Minh không khỏi hoài nghi chai rượu này đến cùng có cái gì mà quý giá như vậy, lại niêm yết giá hơn 2000 USD.

    Người phục vụ ghi thực đơn xong rồi nói: "Các vị chờ một chút, món ăn lập tức tới ngay." Nói xong thì người phục vụ đi ra ngoài.

    ...

    "Khiến cháu tốn tiền rồi, Minh". Ông Dương nói.

    "Đúng vậy, đã nói để em mời rồi, vậy mà anh còn tranh." Hoàng Vân Chi có chút ngượng ngùng nói.

    "Không có gì, không phải chỉ một bữa cơm thôi sao, có cái gì to tát đâu." Chu Minh không để ý lắm.

    Sau khoảng mười phút, cửa phòng bị đẩy ra. Một người phục vụ đẩy xe thức ăn đi vào, đem món ăn đặt lên trên bàn, rồi nói: "Nếu các vị có nhu cầu gì thì có thể gọi điện thoại tới tổng đài phục vụ, chúng tôi sẽ vì các vị mà chuẩn bị." Rồi chỉ vào góc tường, nơi đó có trang bị điện thoại. Nếu không nhìn kỹ, còn tưởng đó là cá ấy chứ.

    Chu Minh mở chai rượu, trước tiên rót cho ông Dương và Hoàng Vân Chi mỗi người một chén, rồi nâng chén lên nói với bọn họ: "Nào, mọi người cụng ly. Đầu tiên cảm ơn ông Dương đã hỗ trợ cháu. Gặp được Vân Chi cũng là duyên phận, mọi người cùng nhau nâng ly." Nói rồi uống cạn ly rượu của mình.

    "Trước tiên em cũng kính anh Minh một ly, lần thứ hai cảm tạ anh hôm qua đã trợ giúp." Nói xong Hoàng Vân Chi cũng nâng ly lên hướng Chu Minh.

    "Không có gì, không có gì. Nào, cụng ly". Chu Mình nhìn thấy Hoàng Vân Chi nâng ly mời mình thì hết sức kích động, bởi vì hắn vẫn rất yêu thích cô gái giống như Hoàng Vân Chi. Chu Minh có bí mật không muốn người khác biết, chính là từ thời điểm đầu tiên nhìn thấy Hoàng Vân Chi thì hắn đã thích nàng.

    Một bữa cơm với bầu không khí vui vẻ được tiến hành trong suốt hai giờ. Ăn xong cơm cũng đúng 1 giờ, ông Dương trực tiếp về công ty vàng bạc đá quý Kim Long.

    Còn Hoàng Vân Chi thì cũng không có bận chuyện gì, nên sau khi Chu minh tính tiền thì đề nghị cùng nhau đi dạo phố. Một bữa cơm tốn hơn 100 triệu, thực sự là xa hoa mà.

    "Được rồi, em nể anh mới cùng anh đi dạo phố đó. Anh chiếm được tiện nghi rồi đó." Hoàng Vân Chi cười rất tươi tắn.

    "Được, vậy để anh làm Hộ hoa sứ giả cho em đi." Chu Minh nói ra tâm nguyện của hắn.

    "Có thể, nhưng phải xem anh có năng lực chống đỡ những ong bướm vây quanh kia không." Hoàng Vân Chi trả lời chắc chắn.

    "Được, anh nhất định phải phát huy tinh thần: một không sợ khổ, hai không sợ mệt. Nhất định sẽ chống đỡ được những ong bướm vây quanh kia." Chu Minh kiên định nói.

    "Tốt lắm, hi vọng anh có năng lực này, vậy chúng ta đi thôi." Hoàng Vân Chi nói.

    Nói rồi liền xông tới phía trước khu phố thương mại Trần Nhân Tông, bắt đầu đi dạo. Còn Chu Minh thì sải bước theo sau nàng, chuyên môn cầm túi giúp nàng.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,085
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 13: Việt Tower


    "Bây giờ chúng ta đi đâu trước đây?" Chu Minh hỏi.

    "Trước tiên tới Việt Tower đi dạo nhé." Hoàng Vân Chi nói.

    "Được, chúng ta đi thôi." Nói xong thì hai người cùng nhau đi tới cao ốc Việt Tower. Cao ốc Việt Tower ở trung tâm của khu phố thương mại, lượng người đổ về nơi đây nhiều vô cùng. Bình thường mọi người tới khu phố thương mại Trần Nhân Tông thì hầu hết đều đi một chuyến tới Việt Tower. Bởi vì nơi đây chính là trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, hàng hóa ở đây rất phong phú và đa dạng. Đây chính là nơi phồn hoa và tráng lệ nhất ở thành phố Hồ Chí Minh. Nơi này thứ gì cũng có bán, những thứ nơi khác có thì nơi đây khẳng định cũng có, còn nơi khác không có thì nơi đây vẫn có. Có thể nói cao ốc Việt Tower chính là tiêu chí kiến trúc biểu trưng của cả con đường này. Đây cũng là tòa nhà cao thứ hai của thành phố.

    Diện tích của nó tầm 1000 mét vuông, chiều cao 200 mét, toàn thân hình kim tự tháp. Tổng cộng 30 tầng. Nhưng 10 tầng cao nhất của tòa nhà thì người bình thường không có cơ hội để tham quan xem có gì đặc biệt. Từ tầng 20 trở lên muốn vào thì phải có thẻ hội viên, hơn nữa không phải có tiền là có thể làm hội viên, cái này cần phải có thân phận, địa vị, sức ảnh hưởng và tiền tài; phải có đủ những thứ này mới được tham gia hội viên.

    Có thể xây dựng lên cao ốc như thế tất nhiên không phải người bình thường mà là người giàu số một toàn quốc, Chu Chính. Chu Chính thật không đơn giản, là một trong bảy tập đoàn lớn nhất, Chu gia. Chu gia là một thế gia thương mại, có người nói Chu gia có tài sản phú địch khả quốc, nhưng có phải thật hay không thì không ai chắc chắn rồi. Chu Chính ở khắp các tỉnh lớn, phàm là cấp thành phố trở lên đều có xây một tòa cao ốc như Việt Tower, tất nhiên địa phương không giống nhau thì quy cách không giống nhau. Nhưng cao ốc Việt Tower ở thủ đô thì rộng tới 5000 mét vuông, cao 600 mét, có thể nói là rất hoành tráng. Có thể tưởng tượng ở thủ đô tấc đất tấc vàng, mua được một chỗ rộng 5000 mét vuông để xây lên tòa cao ốc thì đó phải có năng lượng cực lớn mới có thể làm được. Cho dù có tiền, cũng không có thể nhất định làm được, còn phải có mối quan hệ nhất định, phải có quan hệ với những người trong giới chính đàn, tất nhiên là những nhân vật có mặt mũi nhất định rồi.

    Đi vào trong cao ốc Việt Tower, Hoàng Vân Chi không chần chờ mà đi ngay tới thang máy ở một bên. Nhưng mà bên cạnh thang máy này có hai nhân viên bảo vệ đứng bảo vệ hai bên. Chu Minh không rõ, tại sao Hoàng Vân Chi không đi những thang máy khác, mà lại đi tới thang máy này. Những thang máy khác cũng đâu có ai dùng đâu, sao lại đi sang bên đó chứ. Tuy không hiểu, nhưng Chu Minh cũng không hề nói gì mà đi theo sau.

    Đi tới trước mặt hai nhân viên bảo vệ, Hoàng Vân Chi không hề nói gì mà từ trong túi lấy ra một chiếc thẻ. Hai nhân viên bảo vệ kia nhìn xuống cũng không hề nói gì, mà giúp hai người bọn họ mở thang máy. Sau khi đi vào thang máy, Hoàng Vân Chi trực tiếp bấm tầng 25, sau đó nhìn thấy Chu Minh cau mày, vô cùng nghi hoặc thì liền nói với hắn.

    "Thang máy này là trực tiếp lên tới tầng trên 20, là chuyên môn để cho hội viên. Từ tầng 20 trở lên chuyên môn vì hội viên phục vụ, bên trong bình thường đều là hàng hiệu nhập tại xưởng sản xuất, còn có một số tác phẩm của các nhà thiết kế nổi tiếng được bán ra. Có thể nói là mẫu mã hàng đầu. Em vốn không có thẻ hội viên, nhưng thẻ này là em lấy của ba em, ba em bình thường không tới những nơi như này, vì thế ba đưa cho em. Bây giờ đang là đợt hè nên em được nghỉ, nhưng cũng chỉ còn có nửa tháng nữa là tới khai giảng rồi, vì thế những tháng ngày tiêu dao này cũng sắp kết thúc rồi." Hoàng Vân Chi không vui nói.

    "Ồ! Chẳng trách, hóa ra chỉ mở ra đối với hội viên. Sao vậy, em không vui vì phải tới trường à? Em học trường nào?" Chu Minh có chút mong đợi hỏi.

    "Coi thường em à, em hiện đang học Đại học Quốc Gia. Lúc còn là năm thứ nhất em đã học xong toàn bộ chương trình đại học rồi. Có lên lớp hay không đối với em cũng không đáng kể." Hoàng Vân Chi nhăn mũi kiêu ngạo nói.

    "Oa! Nữ sinh tài năng nha, đây chính là ngàn năm khó gặp đó." Chu Minh nhấn mạnh. Còn vừa nói vừa làm vẻ mặt giật mình khó tin nữa chứ.

    "Anh muốn ăn đòn à." Hoàng Vân Chi bị Chu Minh trêu chọc thì nở nụ cười.

    Chính vào lúc này, cửa thang máy mở ra. Chu Minh cùng Hoàng Vân Chi đồng thời đi tới tầng 25. Chu Minh mở mắt nhìn quanh, có chút giật mình. Chỉ thấy toàn bộ tầng này chỉ thấy có bày đồ dùng vật phẩm của phụ nữ, không hề có quần áo nam giới gì cả. Nói cách khác, toàn bộ tầng này chỉ bán đồ của nữ giới. Bao gồm một số quần áo, túi xách, mỹ phẩm, nước hoa và một số nội y... Những đồ nội y phụ nữ kia Chu Minh thấy vô cùng bốc lửa, mặt hắn trở nên đỏ bừng.

    Hoàng Vân Chi đi vài bước mà không thấy Chu Mình cùng đi, liền quay đầu lại nhìn, nhất thời thấy mặt Chu mình đỏ ngầu như cái mông khỉ. Hoàng Vân Chi thấy bộ dạng của hắn thì bật cười.

    Chu Minh nghe thấy tiếng cười của Hoàng Vân Chi thì lập tức phục hồi tinh thần. Nhưng nhìn dáng vẻ của Hoàng Vân Chi thì mặt hắn lại trở nên đỏ hơn cả hồi nãy.

    "Anh chưa từng gặp qua tình cảnh như này à?" Hoàng Vân Chi vừa thở hổn hển vừa nói. Nàng nói như vậy là có nguyên nhân, bởi vì ở mỗi cửa hàng nội y đều có một cô gái trẻ đứng làm mẫu, trên người mặc các loại nội y, kiểu dáng gì đều có. Nam giới lần đầu tới đây mà không có một chút phản ứng thì không phải thánh nhân vậy đó là thái giám. Vì thế mà Hoàng Vân Chi không có gì lạ.

    PS: hư cấu, hư cấu, ta cũng muốn biết ở cửa hàng nào có ma nơ canh nội y là người thật. Tưởng tượng thôi đã chảy máu mũi.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/6/15
  5. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,085
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 14: Gặp tình địch


    "Ạch... Đúng vậy, anh từ trước tới giờ chưa gặp tình cảnh như thế này." Chu Minh ngượng ngùng nói.

    "Không sao, đến vài lần thì sẽ không ngạc nhiên như thế nữa." Hoàng Vân Chi cũng không để ý lắm.

    "Đến vài lần?" Chu Minh trợn mắt há mồm nói.

    "Đúng thế, nhìn nhiều thành quen thôi mà. Đi thôi, em còn muốn xem quần áo đây này." Hoàng Vân Chi nói.

    Chu Minh cũng không nói thêm gì, đi theo đằng sau Hoàng Vân Chi làm người xách đồ. Sau 1 giờ đồng hồ, túi to túi nhỏ sắp che hết cả người Chu Minh rồi.

    Chu Minh cùng Hoàng Vân Chi đi tới trong một gian hàng quần áo. Nhưng mà Chu Minh không có đi vào, không phải hắn không muốn, mà là gian hàng này bên ngoài cửa có treo tấm bảng "Nam giới, xin dừng lại", vì thế mà Chu Minh đứng ngoài cửa chờ Hoàng Vân Chi. Sau mười phút, Hoàng Vân Chi gò má đỏ ửng đi ra, đưa cái túi đang cầm trong tay cho Chu Minh cầm. Đang chuẩn bị đi thì thấy có một thanh niên rất có phong độ gọi Hoàng Vân Chi.

    "Vân Chi, sao em lại ở đây. Đến mua quần áo à?" Người thanh niên vô cùng có phong độ hỏi.

    "Chu Vi, anh đừng có gọi tôi thân mật như thế. Hơn nữa, tôi đi đâu còn phải báo cáo với anh sao?" Hoàng Vân Chi có vẻ căm ghét nói.

    "Đâu có, đâu có. Được rồi, sau này không có sự đồng ý của em thì anh sẽ không ở nơi này gọi em nữa. Vậy được chưa. Hay là như này, anh mời em ăn bữa cơm, xem như là bồi tội có được không." Ánh mắt Chu Vi chợt lóe lên một tia nham hiểm, rồi hắn lại nhìn Hoàng Vân Chi với ánh mắt dịu dàng.

    Lúc Chu Mình vừa nhìn thấy Chu Vi thì trở nên cảnh giác, với lại cũng không thích hắn. Bởi vì Chu Vi gọi Hoàng Vân Chi rất là thân mật, ngay từ đầu đã quên đi Chu Minh hắn đang có mặt bên cạnh. Hoàng Vân Chi khả năng không thấy ánh mắt nham hiểm thoáng qua của hắn, thế nhưng Chu minh thì nhìn thấy, dù sao Chu Minh cũng đã lăn lộn trong cái xã hội này một thời gian rồi, để ý ánh mắt của người khác cũng là hành động quen thuộc của hắn.

    "Chu Vi! Đừng tưởng anh là con trai của bác Chính thì có thể tỏ ra thân mật với tôi nhé, chúng ta không quen thân đến mức đó. Ăn cơm thì không cần, không có chuyện gì thì tôi đi trước đây." Nói xong Hoàng Vân Chi lôi kéo Chu Minh đi ra.

    Đến lúc này Chu Vi mới chú ý tới Chu Minh. Nhìn Chu Minh, Chu Vi nhíu mày. Bởi vì vừa mới bắt đầu Chu Vi thấy Chu Minh chả ra sao cả, lại cho rằng đó là người Hoàng Vân Chi thuê để xách đồ hộ nàng. Vì vậy mà hắn không chú ý, nào có nghĩ tới nguyên lai lại không phải như vậy. Thấy Hoàng Vân Chi thân mật kéo Chu Minh, hắn không khỏi căm ghét Chu Minh. Lúc này Chu Vi nghĩ tới một cách, khiến cho Chu Minh biết khó mà lui.

    Chu Vi đuổi theo Hoàng Vân Chi, ra vẻ vô cùng quen thuộc Chu Minh, nói: "Xin hỏi, xưng hô anh thế nào?"

    Chu Minh kinh ngạc nhìn Chu Vi, hắn không nghĩ ra tại sao Chu Vi lại để ý tới hắn như vậy, lại hỏi tên của mình. Thế nhưng Chu Minh vẫn nói ra tên của mình: "Chu Minh".

    "A, Chu Minh. Anh cũng họ Chu giống tôi à. Hay lắm, có thể 500 năm trước chúng ta là người một nhà ấy chứ. Anh đang công tác ở đâu, tôi thì chán lắm, chỉ ở tập đoàn VietCon làm cái chân tổng giám đốc khu vực Châu Á. Tôi nghĩ anh Chu Minh hẳn là tốt hơn tôi nhiều rồi." Chu Vi thăm dò nội tình Chu Minh, hắn làm như vậy có hai mục đích, một là thử xem Chu Minh có bối cảnh lớn tới đâu; thứ hai là nếu Chu Minh không bằng mình thì thuận tiện có thể đả kích hắn.

    Chu Minh vừa nghe thấy câu này, hơi hơi nghĩ cũng biết ý của Chu Vi, nhưng Chu minh vẫn nói: "Tôi không có gia thế tốt như anh Chu Vi, vì thế đến hiện tại vẫn không có việc làm." Chu Minh nói. Hắn có ý nói Chu Vi thật tốt số, có gia thế như vậy thì mới có địa vị như ngày hôm nay. Bởi vì Chu Minh vừa nhìn thấy Chu Vi thì liền biết xuất thân của hắn không đơn giản.

    "À, không có việc làm à, cũng là một nghề nghiệp có tiền đồ mà, hàng ngày không có việc gì để làm, không biết có phải hay không là có làm một ít việc không thể tiết lộ ra ngoài nhỉ. Tôi lại không giống, hàng ngày đều có một đống công văn cần phải phê, cũng không tiêu dao khoái hoạt được như anh." Chu Vi tiếp tục nói.

    "Tôi có thể không được tiêu dao như anh nói, hàng ngày chỉ bán một ít kim cương đi là đủ tôi tiêu sài rồi. À đúng rồi, anh Chu Vi có gieo vạ con gái nhà lành hay không thì cũng chỉ có trời mới biết." Chu Minh làm ra vẻ rất mệt.

    "Vậy sao anh lại mặc những đồ rách nát như thế, có cần tôi mua giúp anh một bộ để anh nâng cao cái vẻ bề ngoài của anh không." Chu Vi nói.

    "Cũng được, vậy lại làm phiền anh rồi." Chu Minh nói xong thì làm ra vẻ không tiện lắm.

    "Anh ... Được, vậy chúng ta cùng đi chứ." Chu Vi vốn là đang tức giận muốn bộc phát, nhưng lại nhanh chóng xoay chuyển bộ mặt.

    Nói rồi, Chu Vi kéo Chu Minh đi tới tầng 26.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)