Bàn tay vàng - Độc Cô Nhân (New: Chương 18)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 25/5/15.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,116
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 5: Vàng bạc đá quý Kim Long


    Chu Minh chuẩn bị đi cửa hàng vàng bạc đá quý lớn nhất phố Trần Nhân Tông để hỏi một chút. Cửa hàng vàng bạc đá quý lớn nhất ở đây chính là Công ty Kim Long, đây là công ty đứng đầu trong ngành vàng bạc đá quý ở thành phố Hồ Chí Minh, cũng đứng hàng thứ 2 trên toàn quốc. Danh dự và uy tín của họ chắc chắn là tốt rồi, nếu như bọn họ thu mua vàng trên tay mình thì đó là lựa chọn không tồi.

    Đi bộ tới trước cửa Công ty vàng bạc đá quý Kim Long, chỉ cần nhìn biển hiệu đã biết là không đơn giản rồi. Bởi vì trước cửa công ty Kim Long có hai con Nghê bằng đá, bên biển hiệu thì có một con Kim Long đang bay lượn quanh hàng chữ lớn 'Vàng bạc đá quý Kim Long', chữ viết như rồng bay phượng múa, vừa nhìn là biết đây là tác phẩm của tác giả có tiếng, bên dưới góc phải có con dấu trên có khắc ba chữ nhỏ 'Trần Kim Long'. Có người nói chữ viết trên biển hiệu này chính là do ông chủ của công ty Kim Long viết.

    Trần Kim Long là đại gia xếp hạng 2 trong top những người giàu có nhất cả nước, cũng nằm trong danh sách những tỷ phú do tạp chí Forbes xếp hạng bình chọn, người như vậy ở trong nước vô cùng nổi tiếng. Gần đây lại có tin tức ngầm nói Trần Kim Long lập nghiệp từ giới hắc đạo, từ từ tẩy trắng, tài sản của hắn có thể còn nhiều hơn so với người đứng đầu trong danh sách những người giàu có nhất Việt Nam, dù sao hắn ở trong thế giới ngầm cũng có không ít tài sản chưa được công bố ra ánh sáng. Tin tức này không biết là thật hay là giả, dù sao trăm nghe không bằng một thấy. Chu Minh cũng không hoàn toàn tin tưởng.

    Đi vào trong Công ty Kim Long lại thấy khắp nơi vàng xanh rực rỡ, các loại châu báu, đồ trang sức trên các quầy hàng đang chờ đợi chủ nhân của nó đến tuyển chọn. Chu Minh đi tới trước quầy, đầu tiên hắn nhìn xuống xem xét những châu báu trang sức ở đây, vừa nhìn xuống hắn đã phải tặc lưỡi, trang sức ở đây thật đắt, toàn mấy chục triệu, mấy trăm triệu, người bình thường không mua nổi những trang sức đắt tiền như vậy.

    "Xin cho hỏi một chút, công ty các chị có thu mua vàng hay không?" Chu Minh hỏi một nữ nhân viên bán hàng đứng gần đó.

    "Công ty Kim Long chúng tôi có thu mua vàng, kim cương, còn có các loại châu báu và đồ cổ khác. Xin hỏi anh muốn bán vàng hay sao?" Nữ nhân viên bán hàng lễ phép hỏi Chu Minh.

    "Không sai, tôi có một ít vàng muốn bán". Chu Minh đáp.

    "Vậy mời anh đi theo tôi qua bên này, tôi đưa anh đi tới quầy thu mua". Nữ nhân viên bán hàng vừa nói vừa dẫn Chu Minh tới quầy thu mua.

    Đúng vào lúc này, ngoài cửa có một ông lão đi tới, nhìn kỹ, hóa ra là ông lão mà Chu Minh đã nhường chỗ ngồi lúc ở trên xe buýt. Ông lão kia vừa đi vào thì nhìn thấy Chu Minh, liền đi tới phía bên này. Đi tới gần, ông lão liền nói: "Hóa ra là cháu à, cháu tới mua đồ trang sức à?"

    Chu Minh nói: "Không ạ, cháu tới là muốn bán vàng."

    Lúc này, nữ nhân viên bán hàng quay sang chào hỏi ông lão: "Cháu chào ông Dương".

    "Là Diệu à cháu, cháu đang định đưa chàng trai này đi tới quầy thu mua à?" Ông Dương nói.

    "Vâng ạ" Nữ nhân viên tên Diệu trả lời.

    "Đúng rồi, ông còn chưa biết tên của cháu đâu, chàng trai". Ông Dương quay sang Chu Minh hỏi.

    "Ông Dương, cháu là Chu Minh. Sao ông lại ở đây?" Chu Minh hỏi.

    "Sao, ông không thể tới đây à? Ông là chuyên gia giám định ở đây." Ông Dương đùa giỡn.

    "Không phải, cháu không có ý này, chỉ là hơi bất ngờ thôi." Chu Minh vội vàng nói.

    "Đúng rồi, Diệu, ông đưa Chu Minh đi quầy thu mua. Minh, để ông dẫn cháu đi qua đó." Ông Dương nói với nữ nhân viên bán hàng rồi muốn dẫn Chu Minh đi.

    "Vậy làm phiền ông quá". Diệu nói với ông Dương.

    "Không sao". Ông Dương đáp lời.

    Nói xong thì dẫn Chu Minh đi tới quầy thu mua. Sau khi tới nơi ông Dương nói: "Cháu giá vàng trên thị trường chứ?".

    Chu Minh đáp: "Cháu cũng không rõ lắm, đại khái khoảng chừng 700 ngàn\1 gram thì phải".

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/5/15
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,116
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 6: Phát tài rồi


    Ông Dương cười nói: "Cháu đúng là không biết rõ giá"

    Ông Dương không nhiều lời, đến quầy hàng, từ phía sau quầy hàng lấy ra một chiếc máy, rồi nói với Chu Minh: "Cháu lấy vàng ra, ông đo lường giúp cho" Nói xong bắt đầu thao tác máy móc.

    Chu Minh vội lấy vàng từ trong ngực mình ra.

    "Hiện tại giá vàng ở khoảng 980 ngàn/1 gram, giá cả này còn di động, ông trả cháu 910 ngàn/1 gram. Cháu thấy sao?" Ông Dương dò hỏi.

    "Được ạ, cứ theo ông tính là được". Chu Minh vội vàng nói.

    Không phải Chu Minh không muốn giá 980 ngàn, mà trước lúc đi ra ngoài Chu Minh đã lên mạng tra một chút giá cả. Với lại giá 910 ngàn cũng không thấp, đây là ở cửa hàng lớn bán ra chứ nếu ở chợ đêm thì e rằng còn thấp hơn nữa. Về phần tại sao khi bắt đầu lại không ăn ngay nói thật, mà biểu hiện ra mình không rõ ràng, đây cũng là vì Chu Minh muốn xem xem trong cửa hàng có tồn tại tình huống lừa gạt khách hàng không, nếu như có lừa gạt thì lần sau sẽ không ở nơi này bán vàng, mà sẽ đổi cửa hàng khác. Đương nhiên, Chu Minh cũng không ngốc, hắn không thể mang toàn bộ vàng đều bán cho một cửa hàng được, như vậy dễ gây ra hoài nghi, Chu Minh chuẩn bị sẽ bán ở cửa hàng này 2 lần rồi lại đổi cửa hàng, một nhà bán một chút, tuy nói giá cả có thể không cao như thế, nhưng được cái an toàn.

    Ông Dương cầm khối vàng của Chu Minh đưa lên máy kiểm tra, sau khi đo lường xong lại nhìn thông tin kết quả và nói: "Khối vàng này của cháu chất lượng không tệ, 99.9%, trọng lượng là ... 305 gram, ông tính cho cháu xem tổng giá là bao nhiêu nhé."

    Ông Dương lấy máy tính cầm tay gõ mấy con số, rồi nói: "Tổng cộng là 277,550,000 đồng. Cháu muốn tiền mặt hay chuyển khoản?"

    "Tiền mặt đi ạ". Chu Minh nói.

    "Được, để ông đi lấy tiền cho cháu." Ông Dương nói.

    Ông Dương lấy từ trong ngăn kéo ra mấy xấp tiền 500 ngàn. Ông Dương đếm lấy 277,550,000 đồng đưa cho Chu Minh.

    Chu Minh hơi kích động khi nhận tiền từ tay ông Dương, vừa cẩn thận đếm lại hai lần, xác nhận không có sai sót gì thì hắn quay sang ông Dương cảm kích: "Cảm ơn, cháu cảm ơn ông Dương."

    Không phải Chu Minh chưa từng va chạm xã hội, mà vì hắn chưa từng được cầm trên tay mấy trăm triệu như vậy, Chu Minh cảm động sắp phát khóc, bởi vì có số tiền này mà sinh hoạt ở quê nhà có thể thay đổi, tuy rằng không phải rất lớn nhưng sau này hắn sẽ không thiếu tiền; hai là đây xác thực không phải nằm mơ, hắn thực sự có thể thay đổi vận mệnh của mình.

    "Không cần cảm ơn ông, đây là việc của ông, ông làm nghề này mà." Ông Dương nói.

    "Haiz, đúng rồi, cháu còn quên không hỏi tên đầy đủ của ông, cháu chỉ nghe chị nhân viên kia gọi ông là ông Dương, ông làm việc ở đây ạ?" Chu Minh có chút hồ đồ, đến hiện giờ còn không biết ông Dương tên đầy đủ là gì, ngoại trừ nghe thấy người ta gọi là ông Dương.

    "Ông là Trần Quốc Dương, là chuyên gia giám định của công ty vàng bạc đá quý Kim Long, sau này cháu cứ gọi ông là ông Dương đi". Ông Dương nói.

    "Vâng, ông Dương, nếu như không còn chuyện gì thì cháu xin phép đi có việc ạ." Chu minh có chút nóng lòng nói. Bởi vì hắn muốn về nhà để cười to một hồi, rồi đếm tiền xem cảm giác nó như thế nào, có khoái như người ta nói 'Đếm tiền đến bong gân' hay không.

    "Được rồi, cháu cũng về sớm đi, cầm nhiều tiền như vậy đi ra ngoài không an toàn." Ông Dương cẩn thận dặn dò.

    "Vâng, vậy cháu chào ông, hẹn gặp lại." Chu Minh chào.

    "Ừ, hẹn gặp lại." Ông Dương nói, nhưng nhìn dáng đi của Chu Minh thì không nhịn được cười.

    "Thằng nhóc này cũng rất thú vị." Nhưng thú vị chỗ nào thì ông Dương lại không nói ra được.

    ...

    Chu Minh đi ra khỏi công ty Kim Long mà không nhịn được cười.

    "Vàng đúng là lợi nhuận kếch sù mà, 300 gram vàng bán được gần 300 triệu, mình chưa từng được cầm số tiền lớn như vậy, thật sự là sảng khoái!".

    (chưa xong, còn tiếp)
    Cầm tiền nhiều vậy không sợ ăn quả đắng sao main :yy75:
    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,116
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 7: Chặn đường


    Chu Minh vừa đi vừa cười đắc ý, hắn không hề chú ý tới cách hắn khoảng 50m, trong ngõ hẻm có bốn năm người, mỗi người đều có dáng vẻ là dân anh chị. Còn tại sao bọn họ lại nhìn chằm chằm Chu Minh, trong đám người đó có một người đàn ông có bộ mặt hèn mọn, chuyện tới đây thì chắc mọi người đều hiểu. Hắn chính là tên móc trộm ví tiền trên xe buýt mà Chu Minh đã ra tay ngăn cản khi đến khu phố Trần Nhân Tông.

    Nguyên lai từ khi Chu Minh ngăn cản việc tốt của người đàn ông này thì hắn vô cùng căm ghét Chu Minh. Kỳ thực gã đàn ông hèn mọn này cũng không phải là hành động trộm cắp có một mình, mà hắn thuộc một nhóm chuyên đi trộm cắp, móc túi trên khu phố này, còn chẳng biết xấu hổ tự xưng là 'Hắc Long Hội' nữa chứ. Nhóm trộm cắp này chỉ có bảy người.

    Bọn họ mỗi khi trộm một ví tiền thì sẽ được chia 50%, còn lại 50% sẽ nộp vào quỹ hội để chi tiêu chung, vì lẽ đó liên quan tới lợi ích thiết thân của người đàn ông này nên hắn càng căm ghét Chu Minh. Gã bỉ ổi này trở về liền kể lại chuyện Chu Minh vạch trần hắn nói cho đại ca của hắn nghe, tên đại ca này nghe thấy vậy lập tức mang theo 3 người kêu hắn dẫn đường đi tới khu phố thương mại Trần Nhân Tông. Còn vì sao bọn chúng biết Chu Minh tới khu phố Trần Nhân Tông, thì do tuyến xe buýt đó có trạm cuối là phố Trần Nhân Tông rồi. Khi gã bỉ ổi xuống xe thì chỉ còn hai điểm dừng nữa là tới phố Trần Nhân Tông, vì thế bọn chúng mới kéo nhau tới đây rồi phân tán đi tìm, nhưng chưa kịp tìm kiếm thì lại phát hiện Chu Minh từ trong công ty Kim Long đi ra, thực sự là vui mừng khôn xiết.

    "Đại ca, chính là thằng nhãi kia làm hỏng chuyện tốt của em, lát nữa phải dạy bảo hắn một chút mới được, cho hắn biết lo chuyện bao đồng là không tốt." Gã bỉ ổi nói.

    "Được rồi, còn đợi mày nói sao. Dám cản con đường tài lộ của chúng ta mà muốn thoải mái sao, nằm mơ đi." Tên đại ca dữ tợn nói.

    Đám người gã bỉ ổi nhìn thấy Chu Minh sắp ra khỏi tầm mắt của chúng, liền vội vàng đuổi theo, chuẩn bị kéo Chu Minh vào trong hẻm dạy dỗ cho một trận.

    ...

    Chu Minh đang rất vui vẻ, muốn về nhà thật nhanh, khi hắn đi tới đầu hẻm thì từ trong hẻm có bốn người bước ra, tên dẫn đầu đi tới lôi Chu Minh vào trong con hẻm.

    "Các người muốn làm gì, mau thả tôi ra nếu không tôi báo công an đó." Chu Minh sốt ruột nói, vừa nói vừa giãy dụa.

    "Thằng chó, mày còn nhớ tao không. Tao đã nói rồi, mày chờ đó, không sai chứ." Gã bỉ ổi nói xong thì lấy cái tất nhét vào mồm Chu Minh. Bọn chúng không phải là sợ Chu Minh báo công an, mà sợ đánh động tới 'Thập Tự Hội'.

    'Thập Tự Hội' là một trong ba bang phái lớn trong giới hắc đạo ở thành phố, khu vực này thuộc địa bàn của 'Thập Tự Hội', toàn bộ phía Nam thành phố cũng chỉ có một bang phái hắc đạo là 'Thập Tự Hội'. Còn hai bang phái lớn khác là 'Độc Long Bang', chiếm cứ khu vực phía Đông thành phố; 'Kim Tiền Bang' thì chiếm cứ khu vực phía Tây thành phố. 'Thập Tự Hội' tuy là hắc bang, nhưng chưa bao giờ có liên quan tới giao dịch vàng và ma túy, đây là một bang phái có danh tiếng khá tốt, tại sao lại nói vậy, bởi vì họ chưa từng làm những hành vi khiến cho người người oán trách. So với hai bang hội khác, 'Độc Long Bang' thì có liên quan tới buôn bán vàng, sòng bạc và mọi thứ liên quan tới ma túy, thuốc lắc. Nghe nói sau lưng 'Độc Long Bang' có sự hậu thuẫn của nhóm người Trung Quốc. Còn 'Kim Tiền Bang' là bang phái địa phương, nhưng cũng là bang phái có thế lực chính trị hậu thuẫn, người bình thường căn bản không dám trêu vào.

    ...

    "Ô ô ..." Chu Minh nghẹn ngào kêu gào, nhưng lại không thể nói thành lời được.

    "Các anh em, đánh!" Gã bỉ ổi ra hiệu đánh, mấy tên còn lại cũng xông lên bắt đầu hành hung Chu Minh.

    Chu Minh cố gắng giãy dụa nhưng vô dụng, không thể làm gì khác hơn là ngồi xổm xuống ôm đầu không cho bọn chúng đánh phải. Chu Minh không phải cao thủ võ lâm gì, tất nhiên không thể đánh lại bọn chúng. Sau khi đám người của gã bỉ ổi đánh hơn 10 phút thì cũng thấm mệt, liền kéo Chu Minh dậy, nhưng không hiểu vì sao, tiền bán vàng từ trong ngực áo lại rớt xuống bị đám người gã bỉ ổi nhìn thấy.

    (chưa xong, còn tiếp)
    Ăn quả đắng chưa con :haha:
    Chương sau Bạch Sầu xuất hiện.:yy75:
    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/5/15
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,116
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 8: Bạch Sầu


    "Giỏi lắm, rất nhiều tiền, lần này chúng ta không làm không công rồi. Bỏ qua món lợi nhỏ lại được món lợi lớn, ngon rồi". Tên đại ca nói.

    "Trả lại cho tôi, nếu không tôi báo công an, tố cáo các người cướp đoạt". Chu Minh vội vàng nói.

    "Bọn tao không sợ công an, tố cáo bọn tao cũng vô dụng, bọn tao vào đồn công an thì bọn họ cũng phải bày rượu thịt ra tiếp đón bọn tao. Biết vì sao không? Bọn tao có 'Kim Tiền Bang' che chở, bọn họ không dám làm gì bọn tao cả. Cũng không tệ lắm, gần 300 triệu tiền mặt. Đánh thêm một lúc nữa rồi chúng ta đi, hiếm khi có người làm bao cát cho chúng ta luyện." Tên đại ca phách lối.

    "Chà chà! Sao có người đánh nhau ở đây, chẳng lẽ không biết đây là địa bàn của 'Thập Tự Hội' chúng tao sao, bọn mày quá là to gan lớn mật. Bọn mày cho là có 'Kim Tiền Bang' làm hậu thuẫn thì ngon à." Tiếng nói truyền tới từ cuối con hẻm. Nhìn kỹ hóa ra là một thanh niên khoảng tầm 25-26 tuổi, mày dài mắt sắc, dáng người cao ráo nhìn khá thư sinh, nhưng trên mặt lại có vết sẹo từ phải sang trái, do đó khiến cho trên người hắn tỏa ra một mị lực nào đó.

    Tên đại ca kia vừa nhìn thấy người thanh niên thì như chuột thấy mèo vậy, cả người run run lập cập nói: "Sầu ca, bọn tôi không biết anh ở đây, nếu như bọn tôi biết anh ở đây thì cho dù bọn tôi có mười lá gan thì cũng không dám vậy. Xin anh cho bọn tôi một cơ hội."

    "Nếu nói như vậy thì, nếu tao không ở đây thì bọn mày sẽ đánh cướp hắn à" Sầu ca nói.

    "Không dám, không dám. Chúng tôi hồ đồ, bị ma nhập rồi mới không biết điều mà làm ra điều này, cầu xin anh tha cho chúng tôi đi". Tên đại ca kia vừa nói vừa quỳ trên mặt đất dập đầu cầu xin.

    "Phải, phải, cầu xin anh tha cho chúng em đi, chúng em không dám thế nữa." Đám người gã bỉ ổi cũng quỳ trên mặt đất xin tha.

    "Được rồi, tao tha cho bọn mày. Thế nhưng nếu bọn mày còn dám xuất hiện ở đây thì ta sẽ không tha cho bọn mày nữa. Bọn mày tự lo lấy đi. Cút đi!" Sầu ca vừa nói vừa đi tới bên này.

    Đám người gã bỉ ổi được tha tội liền nhanh chóng bỏ đi. Bọn chúng không dám lưu lại nơi này dù chỉ một phút nào nữa.

    "Này, để lại tiền cho hắn" Sầu ca bổ sung.

    Tên đại ca kia vội vàng bỏ tiền xuống rồi đi, chỉ lo chậm một chút sẽ không đi được nữa.

    "Cậu không sao chứ?" Sầu ca hỏi thăm Chu Minh.

    "Không sao cả, cảm ơn anh, nếu không tôi không biết phải làm thế nào nữa. Tôi tên Chu Minh, xin hỏi anh tên gì?" Chu Minh cảm kích nói với Sầu ca, cũng hỏi tên người thanh niên.

    "Tôi là Bạch Sầu, cậu gọi tôi là Sầu ca cũng được. Cũng không phải chuyện gì lớn cả, không cần cảm ơn tôi. Với lại đây là địa bàn của 'Thập Tự Hội', tất nhiên không cho phép người khác ở chỗ này ngang ngược, chỉ cần 'Thập Tự Hội' chúng tôi nhìn thấy đều sẽ can thiệp." Bạch Sầu nói.

    "Bất kể nói thế nào, thì anh cũng đã cứu tôi, tôi cảm tạ anh là nên làm. Hiện giờ sắp 6 giờ rồi, tôi mời anh ăn một bữa, anh cũng không nên từ chối, coi như tôi cảm tạ anh." Chu Minh đưa lời mời, hắn vừa nghe Sầu ca xưng tên lại tưởng đó là Bạch Sầu của diễn đàn Bàn Long Hội cơ đấy.

    "Vậy à... Được rồi. Nhưng mà đi quán ăn bên kia đường đi, không thể để cậu tốn tiền quá được." Bạch Sầu phóng khoáng nói.

    "Vậy sao được, nhất định phải đến nơi tốt một chút chứ, không thì tôi làm sao làm người được nữa." Chu Minh lắc đầu nói, đồng thời kiên trì muốn đi tới món cơm lớn hơn để ăn.

    "Cậu nói vậy thì tôi không đi nữa. Tùy tiện là được rồi, ha ha, tôi cũng không phải là con nhà giàu có, quyền quý gì." Bạch Sầu kiên quyết không muốn đi quán ăn lớn.

    "Được rồi! Vậy theo ý anh đi." Chu Minh rốt cục thỏa hiệp, rồi cầm lấy tiền của mình rơi dưới đất.

    Nói xong, Chu Minh cùng Bạch Sầu cùng đi ra khỏi ngõ nhỏ.

    (chưa xong, còn tiếp)
    Con Sầu xuất hiện rồi nhé.:yy75:
    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
  5. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,116
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 9: Kiểm tra dị năng (1)


    "Keng keng keng ..." Tiếng đồng hồ báo thức vang lên từ trên điện thoại của Chu Minh.

    "A! Nhức đầu quá, đáng lẽ không nên uống nhiều như vậy." Chu Minh gian nan bò dậy khỏi giường, ôm đầu tỏ vẻ khó chịu.

    Chu Minh nhớ lại tối qua, khi Chu Minh kéo Bạch Sầu đến quán ăn bên kia đường, sau khi gọi vài món ăn, ăn lót dạ thì bắt đầu uống rượu, uống đến trời đất quay cuồng. Uống hết hai chai Vodka, bia thì uống không biết là bao nhiêu, phải đi vệ sinh 4-5 lần cơ mà. Uống rượu đến tầm 8 giờ thì cùng nhau đi sauna, thoải mái đến nỗi không muốn về nhà, thật là vui đến quên cả trời đất.

    Sau khi đi sauna xong thì lại đến quán bar của 'Thập Tự Hội' vui chơi, tìm mấy em gái tiếp rượu rồi lại cùng nhau uống tiếp, sau khi gào khóc thảm thiết một trận đến tận 12h đêm thì mới say khướt bò về nhà. Bây giờ nhớ lại, đây là lần đầu tiên Chu Minh chơi thỏa thích như vậy, trước đây chưa từng có, cho dù muốn cũng không có tiền mà chơi.

    Còn vì sao lại tiếp Bạch Sầu chơi như thế, chủ yếu là Chu Minh biết thân phận của Bạch Sầu, muốn kết giao với hắn. Chu Minh hiểu rõ chính mình, từ khi hắn có 'Bàn tay của Thương Đế' thì tương lai không ai biết sẽ thế nào, nhưng có thể khẳng định là hắn sẽ sống cuộc sống rất tốt, tốt hơn hiện tại nhiều.

    Nhưng bây giờ hắn không có thực lực để tự bảo vệ bản thân, nhất định phải kết giao một vài nhân vật có máu mặt trong giới hắc đạo. Đương nhiên là sau này khi hắn có năng lực bảo vệ mình, thì không nhất định sẽ là ai bảo vệ ai, chủ yếu Chu Minh thấy thuận mắt với 'Thập Tự Hội', thấy tiếp xúc cũng thuận tiện. Cho dù người của hai bang phái lớn còn lại tới nói muốn bảo vệ Chu Minh, không cần phí bảo hộ thì Chu Minh cũng sẽ không cần bọn họ bảo vệ. Chủ yếu là hắn sợ bí mật của hắn sẽ bị bại lộ, bởi vì bọn họ sẽ thấy được hắn bán ra vàng bạc châu báu và những món đồ đắt tiền cuồn cuộn không ngừng, vì vậy mà sẽ đem bí mật của hắn moi ra. Lúc đó hắn khó có thể còn sống trên cõi đời này nữa, dù cho có còn sống cũng nhất định là sống không bằng chết.

    Vì sao Chu Minh không sợ 'Thập Tự Hội' cũng phát hiện ra bí mật của hắn đây, đó chính là nguyên nhân Chu Minh kết giao với Bạch Sầu. Đương nhiên vẫn nên có lòng phòng bị người, nhất định là phải vậy, Chu Minh chuẩn bị mau chóng lợi dụng 'Bàn tay của Thượng Đế' mà tăng cường thực lực của mình, không cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác nữa.

    Bạch Sầu, chân chính là nhân vật số hai trong 'Thập Tự Hội', hắn không có thực quyền gì trong 'Thập Tự Hội'. Thế nhưng, lời nói của hắn cũng chưa từng có người nào dám không nghe, ngay cả nhân vật có tiếng tăm trong 'Thập Tự Hội' là Thành Long, người có cùng tên với diễn viên võ thuật có tiếng của Trung Quốc cũng không thể không nể mặt. Có người nói Bạch Sầu là nhân vật trong giang hồ, là do Thành Long trăm phương ngàn kế mới mời tới được, là anh em kết nghĩa sống chết có nhau với Thành Long. Hắn nắm giữ quyền lợi không thấp hơn Thành Long, nhưng Bạch Sầu xưa nay lại không quản sự tình trong bang hội, nhưng làm việc thì nói một là một, nói hai là hai, làm người nghĩa khí không chịu gò bó, không câu nệ tiểu tiết, không hề xem sắc mặt người khác mà làm việc, bất luận nghèo hèn hay sang giàu, hắn đều có không ít bạn bè, là người anh em đáng giá kết giao.



    Chu Minh ngay từ đầu đã có mục đích kết giao với Bạch Sầu, thế nhưng từ sau khi làm quen hiểu rõ thì hắn đã quên đi cái mục đích ban đầu, bởi vì Bạch Sầu trên người tỏa ra một loại mị lực rất kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy rất thật lòng, muốn kết giao mà không mang theo bất kỳ mục đích gì, ngay cả Chu Minh cũng bị cảm hóa, bởi vì có bạn bè thật lòng như vậy thì cũng không tệ, kết giao một buổi tối, tuy rằng không dám nói là anh em tri kỷ, nhưng bạn bè tri kỷ có lẽ là vẫn có.

    ...

    Chu Mình bò lên khỏi giường, sau khi mặc quần áo vào thì đi vào phòng vệ sinh, bắt đầu đánh răng rửa mặt. Sau chừng 10 phút làm vệ sinh xong thì cầm lấy ví tiền và chìa khóa đi ra khỏi phòng. Chu Minh muốn đi tới quán bán đồ ăn sáng của bác Vương để mua một chút đồ ăn. Sau khi mua xong đồ ăn sáng thì hắn lại vừa ăn vừa lững thững đi về nhà, khi vừa tới nhà cũng là lúc ăn xong bữa sáng. Hắn đi vào trong phòng, đi tới trước máy vi tính, theo thói quen hắn lại truy nhập vào diễn đàn banlong.us để xem mấy truyện hắn thích đã có chương mới chưa. Sau khi xem xong thì hắn lại ngồi ngây ngốc ở trước máy vi tính, không có việc gì thì lại lướt qua một vài website, xem không tới 10 phút thì giống như vừa tỉnh giấc chiêm bao nhớ ra chuyện cái tay phải của mình.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/5/15

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)