↑ ↓

Bàn tay vàng - Độc Cô Nhân (New: Chương 18)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 25/5/15.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---

     
    Chỉnh sửa cuối: 25/5/15
    Ngân Lam thích bài này.
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 1: Sét đánh


    Trời mưa như trút nước, mọi người vội vàng bước nhanh đi tìm nơi trú mưa. Nhưng có một người thì không giống vậy, dáng vẻ hốc hác gầy gò đang run lẩy bẩy trong cơn mưa. Đột nhiên, hắn giơ ngón tay giữa chỉ lên trời, ngửa mặt lên trời mắng: "Ông trời khốn kiếp, có phải ông muốn đùa chết tôi thì ông mới cam tâm không, đcm..."

    Đúng lúc này, giữa bầu trời vang lên một tiếng sấm, một tia chớp đánh thẳng xuống dưới mặt đất, không may lại đúng vào ngón tay giữa đang chỉ lên trời của người kia, hắn lập tức ngã xuống nằm im không nhúc nhích. Mọi người xung quanh bàn tán sôi nổi.

    "Con cái nhà ai vậy, thật ngốc, ông trời có thể mắng sao? Sét đánh chết rồi đó." Một bà lão tầm 70 tuổi lên tiếng.

    Một người thanh niên 17-18 tuổi thì nói: "Tại hắn quá tinh tướng đó mà, không thế thì ông trời sao lại cho sét đánh hắn, có một câu người ta hay nói: 'Đừng tinh tướng, tinh tướng sẽ bị sét đánh', như vậy đó".

    "..." Mọi người lại bàn tán sôi nổi.

    Người vừa bị sét đánh kia nhanh chóng được đưa tới bệnh viện thành phố, sau khi bác sĩ kiểm tra phát hiện không có gì đáng ngại thì sắp xếp vào phòng điều dưỡng.

    Người bị sét đánh kia tên là Chu Minh, ở huyện Cần Giờ, thành phố Hồ Chí Minh. Năm nay 20 tuổi, bây giờ vẫn là kẻ vô tích sự, từng làm không ít nghề nhưng không có nghề nào có thể làm lâu được, tính cách khá lười biếng, vì thế không ít công ty không muốn thuê hắn. Nguyện vọng duy nhất của hắn chỉ là có ăn, có uống, có chỗ ngủ, làm việc thì nhàn hạ... nhưng điều đó vẫn không thực hiện được.

    Hôm nay hắn lại bị ông chủ đuổi việc, rồi đi uống chút rượu cho nên mới dám đứng giữa đường chỉ tay mắng ông trời như vậy, chứ bình thường hắn làm gì có gan này.

    Khẽ rên lên một tiếng, Chu Minh từ từ mở mắt ra, nhìn xung quanh hắn mới biết mình đang nằm trong bệnh viện. Ngay lập tức hắn mặc quần áo vào, sau khi mặc tử tế mới chậm rãi mở cửa, hắn ngó đông ngó tây giống như trộm, thấy trước sau không có người mới từ từ lẻn ra cửa sau bệnh viện. Không phải hắn không muốn đi cửa chính, chỉ là trong túi hắn lúc này chỉ có hơn 200 ngàn, cho nên bất đắc dĩ mới đi cửa sau ra khỏi bệnh viện.

    Sau khi ra khỏi bệnh viện hắn mới cảm thấy ở bàn tay phải bị sét đánh có hơi ngứa, lúc này ánh đèn đường chiếu xuống lờ mờ, bên phía hẻm nhỏ đối diện lại vang lên tiếng mèo kêu, hắn không dám nghĩ nhiều tới bàn tay phải của mình bị làm sao mà lập tức chạy bộ về nhà. Nhà hắn ở cạnh một câu lạc bộ thể dục, mỗi buổi tối hàng ngày có rất nhiều người đến câu lạc bộ thể dục để luyện tập. Lúc hắn về đến nhà thì trời đã tối mịt rồi.

    Về đến nhà, hắn nằm trên giường nghỉ ngơi một chút rồi mới đi tới nhà bếp lấy gạo nấu cơm, cho gạo vào nồi cơm điện mang cắm xong, hắn chưa đi xào rau ngay mà đi vào trong phòng muốn đọc truyện một lúc. Trong phòng hắn bày biện rất đơn giản, một chiếc giường và một bộ máy tính, không còn đồ gì khác cả. Máy vi tính là hắn tiết kiệm nửa năm mới mua được, đây chẳng khác nào sinh mạng thứ 2 của hắn, hắn vô cùng yêu quý bộ máy tính này, đây là bộ máy tính để bàn HP mà hắn bỏ ra gần 10 triệu đồng để mua.

    Chu Minh là một mọt game đúng tiêu chuẩn, thích xem truyện trên mạng, thích xem hoạt hình, còn một ít phim hành động. Tính cách hắn vô cùng hướng nội, có lúc khi đi làm hắn cũng lôi điện thoại di động ra xem truyện, tật xấu này hắn vẫn không sửa được, vì thế ông chủ mới không chịu nổi mà sa thải hắn.

    Chu Minh tiện tay mở trang banlong.us, vào xem xem đã có chương mới chưa, chỉ hơn 10 phút hắn đã xem xong các chương mới rồi.

    "Sao Bá chủ thu mua chương mới ra chậm thế, mỗi ngày có một chương vậy, thằng cha dịch giả làm ăn tắc trách quá. Hôm thì chả có chương nào, hôm thì chỉ có một chương, không bõ đọc, thiếu thuốc quá, không có truyện để đọc thật sự là khó chịu" Chu Minh lầu bầu.

    "Haiz, thôi quên đi, xem chút tin tức vậy"

    Chu Minh bắt đầu từ trên mạng xem một vài tin tức, Chu Minh không thích xem tin tức, nhưng hiện giờ không có chương mới để đọc thì đành đi xem tin tức thôi.

    Vào lúc này, chuông điện thoại di động của hắn vang lên, Chu Minh cầm lấy chiếc điện thoại Nokia đồ cổ kia nhìn xem ai, là ở nhà gọi lên.

    "Alo, Minh à con?" Trong điện thoại vang lên một giọng nói già nua.

    "Vâng, ba ạ, ba ăn cơm chưa, ở nhà có việc gì không ba?" Chu Minh quan tâm hỏi han.

    "Ăn rồi, ở nhà không có việc gì, ba gọi là muốn hỏi thăm con chút, dạo này con thế nào?" Cha của Chu Minh nói.

    "Cũng bình thường ba à, công ty hiện giờ kinh doanh không tệ lắm, hôm nay ông chủ còn khen ngợi con." Chu Minh nghĩ một đằng nói một nẻo.

    "Vậy thì tốt rồi, con phải chăm chỉ đó, không được phụ lòng kỳ vọng của ông chủ. Nếu ở đó con có khó khăn gì thì gọi điện về nhà, trong nhà dù sao cũng là chỗ dựa cho con." Giọng nói cha của Chu Minh đầy quan tâm.

    "Vâng ạ, nếu không còn gì thì con cúp máy đây, ba mẹ chú ý giữ gìn sức khỏe, không nên làm việc quá sức ạ". Chu Minh nói.

    "Không sao, sức khỏe ba mẹ vẫn tốt, không phải lo lắng cho ba mẹ. Được rồi, vậy thôi nhé." Cha hắn nói xong rồi cúp điện thoại.

    Sau khi Chu Minh cúp điện thoại thì thở dài, sau đó hắn lại tiếp tục lướt web nhưng hiển nhiên tâm tư của hắn không hề đặt ở trên website. Trong lúc tìm tòi tin tức trên các trang web, tay phải của hắn không biết có chuyện gì xảy ra, vô tình hắn đưa tay đặt lên màn hình máy tính, thật kỳ lạ tay phải của hắn lại thò được vào bên trong màn hình máy tính, mà trên màn hình đang hiển thị trang web điện thoại di động.

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/5/15
    Tiểu Hòa Thượng thích bài này.
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 2: Bàn tay vàng


    Chu Minh há hốc mồm sợ hãi, hắn vừa mới lấy một chiếc điện thoại di động từ trong màn hình máy tính ra. Hắn nhìn điện thoại di động để trên mặt bàn máy tính, rồi lại nhìn bàn tay phải của mình một chút, ngoại trừ thật sự sợ hãi và kinh ngạc ra thì hắn còn quá đỗi vui mừng. Trong lòng hắn liền hiện lên một ý niệm, vận mệnh của mình từ giờ đã thay đổi rồi.

    Từ từ bình tĩnh lại, hắn không dám nghĩ tới tại sao lại có chuyện như vậy. Hắn đi tới nhà bếp bắt đầu làm cơm tối. Không phải Chu Minh khoe khoang trình độ nấu cơm của mình, tuy nói tài nấu nướng của hắn không thể so với bếp trưởng của các khách sạn 3 sao trở lên được, thế nhưng hắn vẫn thỏa mãn với tài nấu nướng của mình, có thể so với một vài đầu bếp của cửa hàng lớn còn tốt hơn một chút. Tài nấu nướng của hắn là tự mình luyện ra, bởi vì hắn khá kỹ tính khi ăn cơm, lại học theo hướng dẫn nấu ăn trên tivi hoặc xem video trên mạng, có một vài món chính hắn tự nghĩ ra được.

    Ngồi bên bàn cơm, hắn vội vã ăn cho xong bữa cơm vì tâm tình của hắn lúc này tập trung hết vào sự việc kỳ lạ đã xảy ra đối với tay phải của hắn. Hắn quay trở lại bên chiếc bàn máy tính, nhìn chiếc điện thoại di động còn đang để trên mặt bàn, rồi lại nhìn bàn tay của mình, cũng không có phát hiện ra điều gì. Nhưng đột nhiên khi hắn đưa tay soi bên dưới ánh đèn thì phát hiện bàn tay của mình có hơi trong suốt từ ngón tay tới cổ tay. Điều này làm hắn giật mình, hắn biết tay của mình đã không còn giống như trước đây nữa rồi, dưới ánh đèn có thể thấy được rõ mạch máu, giống như cánh tay không hề có lớp da vậy.

    Chu Minh bắt đầu ngồi nghĩ xem từ lúc nào mình biến thành như vậy, nhưng hắn phát hiện mấy hôm nay hắn cũng không làm việc gì đặc biệt khiến tay của hắn biến dị như thế. Khi hắn nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ thì trên trời vang lên một tiếng sấm. Lúc này, trong đầu Chu minh xẹt qua một tia chớp, hắn phát hiện có thể sau khi mình bị ông chủ đuổi việc, hình như hắn có uống rượu rồi chỉ tay lên chửi ông trời, rồi sau đó bị sét đánh vào tay phải.

    "Lẽ nào, đây là tác dụng của tia sét kia? Nhất định như thế rồi, nếu không sao trùng hợp sau khi bị sét đánh thì tay của ta mới biến thành như vậy." Chu Minh khẳng định.

    "Vậy thì bàn tay này có tác dụng gì đây? Lẽ nào là lấy đồ vật từ trong màn hình máy tính ra? Mình thử lại chút mới được."

    Chu Minh lần thứ hai cho tay vào trong màn hình máy tính, bàn tay hắn tìm kiếm đồ vật trong màn hình, nhưng khi rút tay ra thì không thấy có đồ gì cả.

    "Rốt cuộc phải làm thế nào mới được nhỉ?" Chu Minh bắt đầu nghĩ lại lúc lấy điện thoại di động ra.

    "Đúng rồi, nhất định phải là vật thật thì mới được"

    Lần này Chu minh mở trang web, tìm tòi một chiếc máy ảnh, sau đó cho tay vào trong màn hình máy tính nắm lấy chiếc máy ảnh lôi ra ngoài. Chiếc máy ảnh này nhãn hiệu và thông số giống hệt chiếc máy ảnh được giới thiệu trên website. Chu Minh cầm máy ảnh kiểm tra, chụp thử mới thấy chiếc máy ảnh này đúng là đồ thật.

    "Ha ha! Phát tài rồi." Chu Minh hưng phấn nhảy lên giường, cầm chiếc máy ảnh chụp khắp nơi, sau đó lại lấy thẻ sim trong chiếc điện thoại cũ của mình thay vào chiếc điện thoại mới mà hắn lấy ra khi nãy, cũng không tệ lắm có thể dùng tốt.

    "Để xem có thể lấy được những gì". Chu Minh lầm bầm.

    Lần này Chu Minh thí nghiệm với đồ vật khác với hai lần trước, hắn chuẩn bị lấy ra một chiếc tủ lạnh để dùng, bởi vì đồ ăn mua về không để được lâu đã hỏng rồi, vì thế hàng ngày hắn đều phải đi chợ mua thức ăn, Chu Minh cảm thấy rất là phiền phức, nhiều lúc còn không muốn đi mua thức ăn. Vì thế Chu Minh muốn lấy ra một chiếc tủ lạnh, để hắn đỡ phải hàng ngày đều chạy đi chợ mua thức ăn.

    Sau khi mở ra trang web, hắn chọn một cái tủ lạnh, bắt đầu cho tay vào muốn lôi chiếc tủ lạnh đó ra. Thế nhưng, hắn cho tay vào chạm tới chiếc tủ lạnh nhưng không có cách nào để lôi ra ngoài được.

    "Chuyện gì thế nhỉ, sao không lôi được ra ngoài chứ, tay cũng đã chạm vào rồi nhưng cũng không lôi ra được." Chu Minh cau mày tự hỏi.

    Qua hơn 10 phút, hắn vẫn không nghĩ ra được vì sao không lôi được tủ lạnh ra, lúc này hắn nhìn màn hình máy tính rồi chợt nghĩ tới: "Chả lẽ màn hình máy tính nhỏ quá, không thể lôi ra ngoài được. Chẳng trách được, tủ lạnh 1m5 thì bề rộng cũng phải 50 cm, màn hình mới có 20 inch, làm sao có khả năng lôi ra được, có lẽ chỉ có thể lấy ra một số đồ vật kích cỡ nhỏ hơn thôi." Chu Minh bắt đầu tính toán.

    Chu Minh lần này chuẩn bị lấy ra một vài thứ, quá trình này kéo dài hết cả buổi tối.

    Sáng hôm sau.

    "Ha ha, quả nhiên, chỉ có thể lấy ra những đồ kích cỡ không vượt quá kích cỡ màn hình thì mới được". Chu Minh nhìn khắp nơi trên mặt đất đều là đồ điện, quần áo và các loại vật dụng khác. Quần áo hàng hiệu, đồng hồ đeo tay, điện thoại di động, máy tính xách tay, máy ảnh, dao cạo râu... thậm chí còn có vàng, kim cương, đồ cổ và ngay cả súng lục K54, nhưng đã được Chu Minh giấu xuống dưới gầm giường. Đồ này không thể để người khác thấy được, nếu không thì cuộc sống tốt đẹp vừa mới bắt đầu thì đã kết thúc rồi, còn có khả năng bị phòng nghiên cứu của quốc gia nào đó đem cắt miếng mà nghiên cứu ấy chứ. Chu Minh không dám cầm súng lục đi rêu rao khắp nơi.

    Sau khi thu dọn những đồ vật đã lấy ra hôm qua, hắn nhìn tay phải của mình một chút, lúc này hắn phát hiện tay phải của hắn lại trong suốt thêm một đoạn khoảng 10 cm từ cổ tay trở lên. Chu Minh cả buổi tối không phát hiện mà đến bây giờ hắn mới phát hiện ra.

    Từ lúc bắt đầu phát hiện tình huống khác thường của bàn tay phải, đến khi tiếp thu sự thật, rồi đến bây giờ thì mừng rỡ như điên, Chu Minh mong chờ nếu như từ tay phải độ trong suốt lan tràn đến toàn thân thì sẽ có cái gì xảy ra.

    Chu Minh nâng bàn tay phải của mình lên, nói: "Bắt đầu từ hôm nay, ta muốn làm lại cuộc đời của chính mình, để cho bản thân không còn tiếc nuối gì hết, muốn sống thật tốt, nắm giữ vận mệnh của chính mình. Bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là 'Bàn tay vàng' của ta.

    (chưa xong, còn tiếp)
    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/15
    Tiểu Hòa Thượng thích bài này.
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 3: Chủ nhà trọ


    Lúc này Chu Minh tỏ ra rất nghiêm túc, giống như đang muốn hứa hẹn với ai đó vậy.

    Sau khi Chu Minh nói xong, hắn cảm thấy rất mệt mỏi, bởi vì cả đêm qua hắn đã không ngủ, không cảm thấy mệt mới là lạ. Chu Minh chuẩn bị đi mua đồ ăn sáng, ăn xong sẽ đi ngủ một giấc.

    Chu Minh cầm lấy ví tiền đi ra ngoài, nhà hắn ở trên tầng bốn, bên cạnh khu nhà này cũng có mấy hàng quán bán đồ ăn sáng. Hắn đến bắt chuyện với ông chủ quán ăn, bởi vì mọi người đều là nhà ở gần khu này nên thi thoảng cũng có gặp nhau, dĩ nhiên là có quen biết.

    "Minh à, đi mua đồ ăn sớm vậy, nhìn cháu có vẻ mệt mỏi, tối hôm qua thức cả đêm không ngủ à?" Bác Vương bán đồ ăn sáng lên tiếng chào hỏi.

    "Vâng ạ, tối hôm qua cháu chơi game cả đêm, không có ngủ." Chu Minh đáp lại, sau đó gọi hai chiếc bánh mì pa tê và một cốc sữa đậu nành.

    "Thảo nào, cháu không sợ ông chủ mắng à" Bác Vương vừa nói vừa đưa cho Chu Minh chiếc bánh mì pa tê và cốc sữa đậu nành.

    "Cháu sợ gì chứ, cháu đã sa thải ông chủ rồi, không cần lo sẽ bị hắn đàn áp". Chu Minh cầm lấy đồ ăn, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

    "Xin lỗi, lại nhắc tới chuyện buồn của cháu rồi, nhưng mà không sao, ông chủ kia của các cháu cũng rất gian trá, một ngày làm mười ba giờ, không làm nữa cũng tốt, không bị hắn bóc lột nữa, hay là cháu ở chỗ của bác làm, tuy rằng tiền lương không nhiều nhưng được cái thoải mái, thế nào?" Bác Vương chân thành mời Chu Minh.

    "Cảm ơn lòng tốt của bác Vương, nhưng cháu muốn nghỉ ngơi một thời gian đã rồi nói, nhân dịp này chơi một chút đã." Chu Minh áy náy nói.

    "Không sao, nếu như cháu muốn tìm việc thì đến chỗ bác này, có thể vẫn trang trải được cho cuộc sống của cháu." Bác Vương nuối tiếc nói.

    "Vâng, vậy hẹn gặp lại bác Vương" Chu Minh chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi.

    "Ừ, gặp lại sau" Bác Vương liền bắt đầu bắt chuyện với những người khách khác.

    Chu Minh vừa gặm bánh mì vừa đi về nhà. Không phải Chu Minh chê lời mời của bác Vương, mà là hắn đã có 'Bàn tay của Thượng Đế' rồi thì không thể bị làm khó bởi tiền được.

    Sau khi về đến nhà thì bữa sáng cũng bị hắn ăn xong, hắn chuẩn bị tắm rửa rồi lên giường ngủ một giấc. Phòng vệ sinh rất nhỏ, nhiều nhất chỉ hơn 2m vuông, chưa đến 3m vuông. Mở vòi nước phun lên trên người mà hắn thấy cảm xúc dâng trào. "Thoải mái quá, chỉ là phòng vệ sinh hơi nhỏ một chút, sau này có tiền mua một ngôi biệt thự, phòng vệ sinh ít nhất cũng phải 8-9m vuông, có bồn tắm lớn, đó mới thật sự thoải mái. Nhưng chắc chắn điều đó sẽ không quá xa, bởi vì bây giờ ta có 'Bàn tay của Thượng Đế', tiền sẽ đến rất nhanh." Chu Minh vừa tắm rửa vừa bắt đầu ảo tưởng, nghĩ đi nghĩ lại liền bắt đầu cười khúc khích.

    "Cố gắng, cố gắng hơn nữa, nhất định phải nhanh chóng mua biệt thự, việc kiếm tiền không thành vấn đề." Chu Minh khẳng định.

    Sau khi tắm xong hắn quay ra gian phòng ngoài, bắt đầu thu gọn đồ đạc kim ngân châu báu cất cho thật kỹ rồi đi ngủ.

    ...zzz ... zzz... zzz...

    "Ầm ầm ầm", ngoài cửa vang lên tiếng ai đó đang gõ cửa, nhưng Chu Minh đang ngủ say như lợn chết thì sao có phản ứng gì. Lúc này, có tiếng lục lọi chìa khóa, cửa bắt đầu được mở ra, bước vào là một người phụ nữ mập mạp chừng 30 tuổi, người phụ nữ kia giống như rất quen thuộc nơi này, bước nhẹ tới giường Chu Minh đang ngủ, vừa đi vừa nói.

    "Cái thằng Minh này, căn phòng luôn bề bộn như vậy, không biết dọn dẹp sạch sẽ gì cả, nếu cứ ở như vậy mình liền đuổi nó cút đi mới được." Người phụ nữ kia nói.

    Nhìn kỹ thì đúng là rất bề bộn, chai bia, vỏ đồ ăn vặt, túi ny lông, còn có một chút lá rau trong phòng, quả thực là tập trung đầy đủ 'Anh tài'.

    "Chu Minh! Chu Minh! Tỉnh lại đi, cậu không tỉnh dậy nữa là tôi đuổi thẳng cổ cậu ra ngoài đó" Người phụ nữ lớn tiếng quát lên.

    Nghe thấy giọng nói này, Chu Minh giật cả mình, ngay lập tức tỉnh dậy, vừa mặc quần áo vào vừa nói.

    "Chị Lan, chị tới rồi à, mời ngồi, mời ngồi." Nói xong thì quần áo cũng đã mặc xong.

    "Cậu còn biết mời tôi ngồi à, nhà của cậu ngay cả cái ghế cũng không có mà còn mời tôi ngồi, còn nữa, nhìn căn phòng này, cậu xem xem nó thành như thế nào rồi, có khác chuồng lợn không". Chị Lan vừa tức giận vừa nói.

    "Vâng! Đúng! Em lập tức quét dọn." Chu Minh vội vàng nói, chuẩn bị cầm lấy cái chổi bắt đầu quét dọn căn phòng.

    "Chờ đã, chờ tôi nói xong rồi lại quét. Cậu chuẩn bị bao giờ đóng tiền nhà vậy?" Chị Lan nói, hóa ra nàng chính là chủ nhà trọ.

    Chu Minh tính tính toán toán, hôm nay là 30, Chu Minh muốn kéo dài thêm vài hôm nữa, bởi vì hiện giờ trong ví của hắn cũng không còn bao nhiêu tiền, tính đi tính lại trong ví cũng chỉ còn 200 ngàn, thêm vào trong thẻ ngân hàng còn có hơn 1 triệu, đây cũng là tiền lương tháng trước hắn còn sót lại. Có người hỏi tại sao không có tháng này, bởi vì ông chủ của Chu Minh khá là gian trá, hắn định chính xác là 30 hàng tháng phát tiền lương, lại thấy Chu Minh không làm việc chăm chỉ, vì thế đã cho hắn cuốn gói trước ngày phát lương. Vì lẽ đó hắn có chút kẹt tiền, không thể làm gì khác hơn là kéo dài, bởi vì chỉ cần qua hôm nay, hắn đem vàng đi bán thì sẽ không lo không có tiền nhà để trả.

    "Cái này... Chị Lan à, có thể cho em thư thả vài hôm được không, qua vài hôm em nhất định đóng tiền nhà cho chị đầy đủ, tháng này ông chủ còn chưa phát tiền lương cho em, thư thả cho em mấy hôm nhé, mấy hôm nữa em nhất định sẽ đóng tiền nhà cho chị." Chu Minh lúng túng giải thích với chị Lan.

    "Lời này của cậu không biết nói bao nhiêu lần rồi, mỗi lần đều tôi thư thả cho cậu, nhưng lần nào cậu cũng kéo dài cả tuần, hôm nay cậu nhất định phải đóng tiền nhà cho tôi, nếu không thì cậu cuốn gói đi. Cũng không phải ta sợ phòng này không ai thuê". Chị Lan khinh thường.

    "Là thật đó chị Lan, chị thư thả cho em mấy hôm, với lại mấy hôm nữa em cũng sẽ chuyển đi mà." Chu Minh nói.

    (chưa xong, còn tiếp)
    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Tiểu Hòa Thượng thích bài này.
  5. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Bàn Tay Vàng

    Tác giả: Độc Cô Nhân

    ---o0o---
    Chương 4: Mày chờ đó


    "Được rồi! Là cậu nói đó nhé, tôi cho cậu thời gian 1 tuần, đến lúc đó cậu không đi thì tôi sẽ đuổi cậu đi" Chị Lan lập tức nói.

    "Cảm ơn, cảm ơn chị, chị Lan. Đến lúc đó em nhất định dọn đi, muốn tới nơi khác tìm việc làm, nhất định phải chuyển nhà". Chu Minh mừng rỡ nói.

    "Quyết định như thế đi". Chị Lan nói xong rồi bỏ đi, vừa đi vừa nói: "Nhớ quét dọn căn phòng cho sạch sẽ vào".

    Đi ra khỏi phòng thì nhỏ giọng lầm bầm: "Lần này tốt rồi, cuối cùng cũng đuổi được hắn đi, khà khà, vậy là mình mỗi tháng lại kiếm nhiều hơn mấy trăm ngàn rồi, quá tuyệt"

    "Mợ nó, chờ tôi đem vàng đi bán rồi thì cho dù bà muốn giữ tôi ở lại cũng không có cửa đâu, nhất định phải mua một ngôi nhà mới được." Chu Minh nhìn hướng chị Lan mà nói nhỏ.

    "Haiz, phải mau chóng kiếm tiền thôi" Chu Minh xúc động.

    Chu Minh nhìn đồng hồ, phát hiện vừa đúng 3 giờ, hắn chuẩn bị đem ít vàng đi ra ngoài bán. Chu Minh lôi cái bọc vàng dưới đáy giường ra.

    Hắn không định lấy quá nhiều vàng đem đi bán, bởi vì không an toàn, hơn nữa hắn muốn thăm dò một chút con đường tiêu thụ trước đã. Chu Minh lấy từ trong bọc ra một khối vàng khoảng 300g, đem bán thử xem giá thị trường hiện giờ là bao nhiêu.

    Chu Minh chuẩn bị đem vàng đi khu phố thương mại Trần Nhân Tông để bán, bởi vì nơi đó có không ít các cửa hàng vàng bạc đá quý, dễ tiêu thụ hơn. Chu Minh cất kỹ vàng trong túi áo trong trước ngực, sau đó khóa kỹ cửa rồi đi ra ngoài.

    Muốn đi khu phố thương mại Trần Nhân Tông thì nhất định phải ngồi một tuyến xe buýt, từ nhà hắn đến điểm dừng xe buýt cũng phải đi hơn 10 phút. Khi đến điểm dừng xe buýt thì đúng lúc có một chiếc xe vừa dừng tại nơi đó. Hắn vội vàng lên xe, mua vé rồi di chuyển tới phía sau tìm chỗ ngồi. Xe buýt tiếp tục đi qua vài điểm dừng, có mấy người khách lên xe khiến xe buýt đã chật kín người. Vào lúc này trên xe có một ông lão tầm ngoài 70 tuổi, tuy rằng Chu Minh tự nhận mình không phải người tốt lành gì, nhưng nếu là việc nhỏ mà hắn có đủ khả năng làm được thì việc có thể giúp hắn sẽ giúp.

    "Ông à, chỗ này còn trống, ông ngồi đây đi ạ" Chu Minh vội vàng đứng dậy nhường chỗ ngồi cho ông cụ.

    "Cảm ơn cháu, chàng trai" Ông lão cảm kích nói.

    "Không có gì ạ, giúp người là niềm vui mà, cũng không phải việc gì to tát cả, ông không cần cảm ơn đâu" Chu Minh khiêm tốn nói.

    "Nhưng cũng không có bao nhiêu người giống như cháu biết khiêm nhường như vậy, hiện giờ trong xã hội người như cháu càng ngày càng ít" Ông lão hơi xúc động nói.

    "Không đâu ạ, trên đời này vẫn còn nhiều người tốt, chỉ là không có gặp mà thôi" Chu Minh nói.

    "Nói cũng đúng, dù sao vẫn còn nhiều người tốt". Ông lão nói.

    Đúng lúc này, Chu Minh nhìn thấy một người đàn ông vẻ mặt hèn mọn khoảng chừng 20 tuổi cầm một con dao nhỏ rạch một lỗ trên túi da của một cô gái 18-19 tuổi, đang chuẩn bị lấy ví tiền từ trong túi ra, mà cô gái kia không hay biết gì.

    "Dừng tay!" Chu Minh quát to một tiếng, bước nhanh về phía người đàn ông kia, nắm lấy cổ tay đang cầm ví tiền của hắn.

    Hành khách trên xe bị tiếng quát của Chu Minh làm cho giật mình, dù sao cũng ít người dám ra tay ngăn cản hành động của bọn lưu manh trộm cắp. Hiện giờ mọi người phần lớn đều quan niệm việc không liên quan tới mình thì không nên nhúng mũi vào, nếu không muốn phiền phức. Họ đều biểu hiện như những người đứng xem trò vui mà thôi.

    "Làm gì đấy" Người đàn ông kia hung dữ nói.

    "Xin anh hãy trả lại ví cho cô gái này" Chu Minh bình tĩnh nói.

    "Ví gì chứ, đây là ví tiền của tao, tao chỉ cầm trên tay mà thôi." Người đàn ông ngụy biện.

    Lúc này, cô gái kia quay người lại nhìn thấy Chu Minh đang giữ cánh tay của người đàn ông kia, mà trên tay hắn lại chính là ví tiền của nàng.

    "Này! Đây rõ ràng là ví tiền của tôi, bên trong còn có chứng minh thư của tôi nữa" Cô gái vội vàng nói.

    Chu Minh bây giờ mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của nàng, Chu Minh hơi kinh ngạc, nguyên nhân là vì cô gái này thực sự không giống những cô gái bình thường, mà giống như tiên nữ trên trời vậy. Tại sao Chu Minh lại có cảm giác như vậy. Đầu tiên không nói khuôn mặt của nàng, chỉ nhìn khí chất của nàng thì đó là một loại khí chất hờ hững, giống như không dính một chút khói bụi trần gian vậy, lại nhìn khuôn mặt, quả thật so với những ngôi sao ca nhạc, diễn viên điện ảnh còn xinh đẹp hơn, thật làm cho người ta hoài nghi liệu nhân gian có cô gái như thế không.

    Chu Minh nhìn có chút sững sờ, mãi đến khi cô gái nhíu mày thì mới lấy lại tinh thần, bởi vì Chu Minh cũng không muốn mình thành một kẻ háo sắc, tuy nói phần lớn đàn ông đều là háo sắc, nhưng dù sao đứng trước cô gái này thì hắn cũng không muốn nàng hiểu lầm. Chu Minh vội vàng nhìn người đàn ông kia mà quát lên.

    "Anh lập tức trả lại ví tiền cho cô ấy, nếu không tôi sẽ đưa anh vào đồn công an." Chu Minh muốn lưu ấn tượng tốt đối với cô gái kia, không dễ dàng tạo hảo cảm với nàng, dù sao trong lòng mọi người ai cũng yêu thích cái đẹp.

    Gã hèn mọn kia không cam tâm nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là đem ví tiền trả lại cho cô gái, hắn không phải là sợ Chu Minh, mà là không muốn khiến quần chúng xung quanh tức giận. Bởi vì hành khách trên xe sau khi thấy được dung mạo của cô gái thì đều muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt nàng. Thậm chí có mấy vị kích động muốn đánh hắn một trận, muốn tỏ ra anh hùng trước mặt cô gái. Khi hắn đem ví tiền trả lại cho cô gái thì đi ngang qua trước mặt Chu Minh nhỏ giọng nói.

    "Mày chờ đó" Người đàn ông nói xong thì liền xuống xe.

    "Cảm ơn anh, nếu không em gặp xui xẻo rồi" Giọng nói nhỏ nhẹ, ôn hòa của cô gái vang lên bên tai Chu Minh.

    "Không có gì, anh nghĩ bất luận người nào nhìn thấy chuyện như thế đều sẽ can thiệp thôi". Chu Minh tay chân luống cuống, nói. Dù sao, bất luận người nào trước mặt cô gái xinh như tiên nữ này đều tay chân luống cuống cả thôi.

    "Nhưng trên xe nhiều người như vậy lại chỉ có anh giúp em, em tên Hoàng Vân Chi, anh tên gì?" Hoàng Vân Chi hỏi tên Chu Minh.

    "Anh là Chu Minh" Chu Minh vội vàng nói.

    "Em nhớ rồi, vậy hẹn gặp lại". Nói xong Hoàng Vân Chi cũng xuống xe.

    "Hẹn gặp lại". Chu Minh hơi tiếc nuối. Lần này may mắn gặp được nàng, không biết lần sau còn có thể gặp mặt hay không.

    Tiếp theo cũng không có chuyện gì xảy ra trên xe buýt cả, điểm dừng kế tiếp đã là phố Trần Nhân Tông rồi, Chu Minh chuẩn bị xuống xe.

    (chưa xong, còn tiếp)
    Chi muội đã xuất hiện, các lão cổ vũ đi nào:yy75:
    Bấm "Thanks" cổ vũ dùm với:baby1:
     
    Tiểu Hòa Thượng thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)