Dị Giới  Võ Hiệp Bạch Bào Tổng Quản - Tiêu Thư

Thảo luận trong 'Thể Loại Khác' bắt đầu bởi Chpn, 28/6/18.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,850
    Bạch Bào Tổng Quản
    Tác giả: Tiêu Thư
    Chương 746: Mê hoặc

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    Sở Ly xoay người trở về, Tống Phi vội vã đuổi theo, quét mắt nhìn bốn người trên sân luyện công một chút, cũng âm thầm lắc đầu, kiên cường thì nên kiên cường tới cùng, thế nhưng đụng phải Triệu Đại Hà thì lại mềm nhũn, thực sự là mất mặt.

    - Lão Quách, chúng ta đi thu thập Phùng Xương Văn đi!

    Sở Ly ngồi xuống, nhìn Quách Sơn bên trong ghế Thái sư:

    - Nếu như không động thủ, để cho người khác giành trước, công lớn này sẽ không còn nữa!

    Hắn biết muốn đánh động người của Quang Minh thánh giáo thì không thể nóng lòng cầu thành, phải từng bước từng bước đi lên, nhưng cũng không thể quá chậm, phải lập đủ công lao nhanh một chút, lọt vào tầm mắt của Tam Tuyệt đường, tiến vào Lạc Châu thành.

    Hắn thông qua việc giúp Quách Sơn lập uy, đã đạt đến mục đích dương danh, trên dưới Hiệp Nghĩa bang hiện tại đều biết hắn đã đạt được kỳ ngộ, khí lực tăng lên nhiều, khó đối phó, không mấy người dám nói chắc chắn có thể thắng được hắn.

    Nhưng chỉ vẻn vẹn lập uy ở trong bang thôi thì còn chưa đủ, còn cần phải có danh tiếng ở toàn bộ Bình an trấn, thậm chí đánh động đến Lạc Châu thành.

    Giết Phùng Xương Văn chính là cơ hội rất tốt.

    Huống hồ Phùng Xương Văn này cũng là hung thủ giết Triệu Đại Hà thật, hắn cũng muốn báo thù thay Triệu Đại Hà.

    - Đừng nóng vội.

    Quách Sơn nói.

    Sở Ly tức giận:

    - Không vội không vội, tới lúc đó tới phân cũng nguội rồi!

    - Cái tên nhà ngươi!

    Quách Sơn lắc đầu bật cười.

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Hương chủ như ngươi cũng phải có đủ công lao thì mới có thể ngồi vững vàng được, hiện tại bọn họ bị ta đánh phục, chỉ cần công lao vừa được lập, mọi người cũng sẽ tâm phục khẩu phục!

    - Phùng Xương Văn rất khó đối phó.

    Quách Sơn than thở.

    Quả thực Triệu Đại Hà này đã khai khiếu, một câu nói ra là đã hiểu. Quả thực nên lập một phần công lao, khi đó mới có thể chân chính ngồi vững ở rên vị trí Hương chủ được.

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Ta có thể đến giết hắn!

    - Ngươi sao?

    Quách Sơn lắc đầu:

    - Không hẳn.

    - Cứ giao cho ta là được, tuyệt đối không thành vấn đề!

    Sở Ly vỗ ngực một cái.

    Quách Sơn nói:

    - Được rồi, ta sẽ đi nói một chút với bang chủ.

    Sở Ly nở một nụ cười.

    Lúc hai người đi về buổi tối, vẻ mặt Sở Ly bực tức, nổi giận đùng đùng.

    Quách Sơn đi tới chỗ bang chủ nói chuyện giết Phùng Xương Văn, kết quả bị bang chủ đuổi về, nói chuyện này hắn tự có sắp xếp, không cần bọn họ bận tâm.

    Ngày thứ hai bọn họ tiến vào Hiệp Nghĩa bang, Sở Ly đang luyện đao pháp ở sân luyện võ, Chu Hưng Bang đi tới gần hắn.

    Sở Ly quét mắt nhìn hắn một chút.

    Chu Hưng Bang ngoắc ngoắc tay, ra hiệu cho hắn tới đây.

    Sở Ly dừng đao lại đi tới chỗ gần hắn.

    Hai người đi tới bên cạnh sân luyện võ, cách mọi người một khoảng cách khá xa.

    - Nghe nói ngươi muốn giết nhất Phùng Xương Văn sao?

    - Đương nhiên muốn giết hắn rồi.

    Sở Ly gật đầu nói:

    - Thiếu chút nữa ta đã bị hắn hại chết, mặc dù nói bởi vậy mà ta có kỳ ngộ, nhưng ta không cảm ơn hắn một chút nào cả!

    - Hiện giờ bang chủ muốn ra vẻ yếu đuối.

    Chu Hưng Bang trầm giọng nói:

    - Muốn mê hoặc hắn một chút, sau đó sẽ phục kích hắn, hiện tại ngươi đừng quấy rối, quấy rầy kế hoạch của bang chủ!

    Sở Ly bĩu môi nói:

    - Còn ra vẻ địch mạnh ta yếu, hiện tại không cần giả bộ, đã là rất yếu rồi!

    - Triệu Đại Hà, ngươi…

    Chu Hưng Bang trầm mặt xuống, lạnh lùng nói:

    - Lẽ nào bang chủ ngươi cũng không nghe sao?

    - Bang chủ dùng kế sách nát gì vậy?

    Sở Ly rất không khách khí nói:

    - Còn ra vẻ yếu thế, không mau mau diệt hắn, còn muốn đùa nghịch mưu kế gì nữa chứ, quả thực là chết cười ta rồi!

    - Ngươi thì biết cái gì chứ?

    Chu Hưng Bang lạnh lùng nói:

    - Đối phó với Phùng Xương Văn có thể gấp được sao? Chuyện Phó bang chủ lần trước, không phải ngươi đã biết rồi sao? Vội vội vàng vàng nhào tới, kết quả thì sao?

    Sở Ly hừ lạnh một tiếng.

    Chu Hưng Bang nói:

    - Tiểu tử Phùng Xương Văn này cực kì tà dị, không chỉ có võ công tốt, đầu óc cũng rất tốt, muốn thu thập được một tên như vậy, không chỉ có động võ mà còn cần động não, đứa ngốc như ngươi, vội vội vàng vàng nhào tới sẽ không chạm được vào một sợi tóc của hắn!

    - Lão Chu, ta cảm thấy, hắn là kẻ gây họa, có thể thu thập sớm ngày nào thì nên thu thập sớm ngày đó, tránh cho sẽ có người bị té ngã!

    Sở Ly hừ lạnh nói.

    - Người nào mà không biết chuyện này chứ, còn cần ngươi nói nữa sao?

    Chu Hưng Bang thiếu kiên nhẫn vung vung tay lên, nói:

    - Nói chung, chuyện Phùng Xương Văn ngươi đừng nhúng tay, đừng làm loạn, cứ chờ tin tức tốt đi!

    Sở Ly hừ lạnh một tiếng.

    Chu Hưng Bang trừng mắt nhìn hắn hừ lạnh nói:

    - Ngươi nghe rõ chưa? Không cho phép nhúng tay vào nữa, nếu ngươi dám làm xằng bậy, trục xuất ngươi ra khỏi bang!

    Sở Ly bĩu môi:

    - Ngưi hù dọa ai đó?

    - Không tin ngươi cứ thử xem!

    Chu Hưng Bang lườm hắn một cái, quay đầu rời đi.

    Sở Ly nhìn bóng lưng của hắn rời đi, miệng nở một nụ cười.

    Địa vị của hắn ở trong bang đã tăng lên rất nhiều, bởi vì đã biểu hiện ra đủ sức mạnh, ép được mọi người, cho nên lập tức được coi trọng, nếu muốn giết Phùng Xương Văn thì sẽ làm cho bang chủ căng thẳng, sợ làm hỏng kế hoạch của hắn.

    Chuyện này đúng là thứ mà hắn muốn, xem ra cần phải làm ồn ào chút nữa, làm cho thanh danh của hắn sẽ không chỉ ở trong Hiệp Nghĩa bang, mà thậm chí sẽ lan ra Bình an trấn, Lạc Châu thành.

    Sớm tiến vào mắt của Quang Minh thánh giáo, như vậy mới có lợi cho việc tiến vào Quang Minh thánh giáo.

    Buổi tối ngày thứ hai, ánh trăng như nước.

    Hắn đang ăn cơm chùa trong nhà của Quách Sơn.

    Hai người ngồi ở trên phản, vừa ăn vừa uống rượu.

    Bỗng nhiên có tiếng bước chân vội vã vang lên, Tống Phi vọt vào.

    - Hương chủ, chuyện lớn không ổn rồi!

    Quách Sơn vung vung tay lên nói:

    - Ngươi lấy lại hơi, cẩn thận nói chuyện đi!

    Tống Phi hít sâu một hơi, vội nói:

    - Chu Hương chủ bị trọng thương, tính mạng đang nguy cấp!

    - Xảy ra chuyện gì?

    Quách Sơn cau mày.

    Tống Phi nói:

    - Chu Hương chủ bị đám người Phùng Xương Văn phục kích!

    - Lại phục kích?

    Quách Sơn cau mày.

    Sở Ly mạnh mẽ đập chiếc đũa lên trên bàn một cái, nói:

    - Rác rưởi!

    Quách Sơn quay đầu trừng mắt nhìn hắn:

    - Đừng nói lung tung!

    Sở Ly oán hận nói:

    - Nên thu thập Phùng Xương Văn từ sớm mới đúng, ngày hôm qua lão Chu lại chạy tới bảo ta yên tĩnh một chút, bang chủ đang ra vẻ địch mạnh ta yếu, muốn mê hoặc Phùng Xương Văn, như vậy mới có thể đột ngột bất ngờ phục kích hắn. Kết quả thì sao, không mê hoặc được Phùng Xương Văn, trước tiên đã làm mê hoặc chính mình, ngươi nói xem có phải là rác rưởi hay không?

    - Chuyện này chỉ có thể trách Phùng Xương Văn giả dối mà thôi!

    Quách Sơn lắc đầu nói.

    Sở Ly nói:

    - Ta thấy có nội gian!

    - Im miệng!

    Quách Sơn vội vã trợn to mắt lên, nói.

    Tống Phi lấy làm kinh hãi.

    Sở Ly nói:

    - Đây không phải là chuyện quá rõ ràng rồi sao, ta không tin Phùng Xương Văn thông minh được như vậy, phục kích lần nào là chắc lần đó, không có nội gian ai tin chứ?

    - Lời này ngươi cũng đừng nói lung tung!

    Quách Sơn vội vã xua tay, quay đầu nói:

    - Tiểu Tống, Chu Hương chủ bị thương rất nặng sao?

    - Vâng, bang chủ đã chạy tới.

    Tống Phi vội nói.

    - Vậy chúng ta cũng phải đến đó!

    Quách Sơn cầm lấy nạng, đi xuống giường:

    - Mau mau!

    - Ngươi đi làm sao được, đã muộn như vậy rồi!

    Sở Ly bĩu môi nói:

    - Thôi, để ta đi xem là được.

    Quách Sơn nói:

    - Đương nhiên ta phải đến chứ!

    Hắn chống nạng nhanh chóng đi ra ngoài, Sở Ly đi theo sau, Tống Phi cũng theo ở phía sau lưng hắn.

    Ba người đi chừng năm dặm, đi tới nhà của Chu Hưng Bang, bên ngoài đã có một đám người đứng, đều là bang chúng của Hiệp Nghĩa bang.

    Vừa nhìn thấy Quách Sơn đến, bọn họ liên tục chào hỏi.

    Quách Sơn tiến vào tiểu viện của Chu Hưng Bang, đi tới phòng khách, Kiều Chấn Hải đang ngồi cùng một chỗ nghị luận với Chu Hưng Bang.

    Sắc mặt của Chu Hưng Bang tái nhợt, cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

    Quách Sơn nhìn thấy hắn, thở phào nhẹ nhõm.

    Sở Ly thì lại nở một nụ cười gằn liếc xéo Chu Hưng Bang, bỗng nhiên cười lên:

    - Ra vẻ địch mạnh ta yếu, mê hoặc Phùng Xương Văn, ha ha, các ngươi thực sự là chết cười!

    Quách Sơn biến sắc, âm thầm ảo não, sao mình lại quên, không nên để hắn tiến vào đây cơ chứ?​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,850
    Bạch Bào Tổng Quản
    Tác giả: Tiêu Thư
    Chương 747: Đánh giết

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    Ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía bên này, đặc biệt là Chu Hưng Bang, hai mắt như muốn phun ra lửa, hận không thể đánh cho hắn một bạt tai.

    Sở Ly đón ánh mắt của hắn, toét miệng cười nói:

    - Ta nói sai rồi sao? Lão Chu, lúc trước ta nói thế nào, người như Phùng Xương Văn phải mau mau tiêu diệt trừ, nếu không sẽ xảy ra chuyện, nhưng ngươi muốn nói cái gì mà địch mạnh ta yếu để giành thắng lợi, hiện tại thì sao?

    - Triệu Đại Hà, nơi này không tới phiên ngươi nói chuyện!

    Chu Hưng Bang quát lên:

    - Cút sang một bên!

    - Khà khà, thẹn quá hóa giận rồi chứ gì?

    Sở Ly nhếch miệng cười lên, chỉ chỉ vào hắn rồi nói:

    - Trộm gà không xong còn làm mất nắm gạo, thực sự là mất mặt!

    - Đại Hà, ngươi đi ra ngoài trước đi!

    Quách Sơn vội vã xua tay, liều mạng nháy mắt cho hắn.

    Sở Ly nói:

    - Ta không thể nghe sao?

    - Nơi này là chỗ của các Hương chủ và bang chủ nói chuyện, nào đến phiên ngươi xen mồm vào, cút!

    Chu Hưng Bang quát lên.

    Hắn bỗng nhiên ho khan kịch liệt, cong người, sắc mặt đỏ lên.

    Quách Sơn vội vã xua tay:

    - Mau mau, nhanh đi ra ngoài đi!

    Hắn sợ nếu cứ tiếp tục như thế sẽ làm cho Chu Hưng Bang tức giận mà xảy ra chuyện bất trắc.

    Kiều Chấn Hải lắc đầu nói:

    - Đại Hà, đi ra ngoài chờ một lát đi.

    - Vâng.

    Sở Ly vẫn ra vẻ đủ tôn trọng với người bang chủ này, tuy rằng cảm thấy hắn do dự thiếu quyết đoán, thực sự không phải là một bang chủ tài năng, nhưng lại có sự dung hòa, thực sự rất khó có được, ở trên người hắn mơ hồ có cái bóng của Đại công tử Tiêu Thiết Ưng.

    Hắn sải bước đi ra bên ngoài.

    - Triệu Đại Hà, Chu Hương chủ thế nào rồi?

    Có người hỏi.

    Sở Ly quét mắt nhìn bọn họ một chút, hầu như các đệ tử trong bang đều đến, hắn hừ lạnh nói:

    - Yên tâm đi, không chết được!

    - Như vậy cũng tốt...

    Mọi người thở ra một hơi.

    Vừa mới chết một vị Ngô Hương chủ, nếu như lại chết thêm một vị Hương chủ, như vậy Hiệp Nghĩa bang sẽ rất là nguy hiểm, không cẩn thận sẽ bị Thiết Huyết bang tiêu diệt, như vậy vận mệnh của mọi người sẽ rất là gay go, chuyện này quan hệ tới vận mệnh của mình, bọn họ không thể kìm được không quan tâm tới nó.

    Sở Ly liếc xéo mọi người một chút, bĩu môi, ra vẻ rất xem thường.

    Bọn họ cũng không tiếp lời hắn mà từng người từng người tụ lại với nhau rồi nghị luận.

    Sở Ly đang muốn như vậy, hắn cũng không muốn có quan hệ gì với mọi người, đặc biệt là không muốn sinh ra cảm tình, bằng không sẽ tự mình chuốc lấy cực khổ.

    Một lát sau, Quách Sơn chống quải trượng đi ra, bắt chuyện với Sở Ly và hai mươi thủ hạ rồi đi ra ngoài.

    Sở Ly và hắn trở về nhà hắn, hai mươi thủ hạ không rời đi, Quách phu nhân sắp xếp bọn họ ở lại trong tiểu viện. Bắt đầu từ ngày hôm nay bọn họ sẽ ở lại nơi này, bảo vệ Quách Sơn, đề phòng bị Phùng Xương Văn dẫn người đánh lén.

    Sở Ly và hắn ngồi ở trong tiểu viện, Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Lão Quách, bang chủ nói thế nào?

    - Chờ một chút.

    Quách Sơn nói.

    Âm thanh của Sở Ly lập tức tăng cao lên, nói:

    - Còn muốn đợi thêm nữa sao?

    - Hiện giờ nhất định Phùng Xương Văn sẽ đề phòng nghiêm ngặt, nhất định Thiết Huyết bang đang đợi chúng ta nhào tới.

    Quách Sơn lắc đầu nói:

    - Đi tới cũng không chiếm được lợi ích gì cả, vì lẽ đó cứ chờ một chút, đợi bọn họ giảm bớt nhuệ khí rồi mới lại xuất kích.

    - Bang chủ thật là phiền phức, cứ vọt thẳng tới đó đánh là được rồi!

    Sở Ly không nhịn được nói:

    - Đã tới lúc này rồi mà còn nói tới kế sách gì nữa chứ?

    Quách Sơn tức giận:

    - Ngươi cho rằng chúng ta đánh thắng được Thiết Huyết bang hay sao?

    - Phải đánh qua mới biết được!

    Sở Ly hừ lạnh nói.

    Quách Sơn nói:

    - Thiết Huyết bang so với chúng ta còn nhiều hơn hai vị Hương chủ, hiện tại Ngô Hương chủ lại chết, ta lại như vậy, như vậy tính ra đã chênh lệch ba vị Hương chủ, ngươi ngẫm lại mà xem, một khi hai bang đấu võ, có thể đánh thắng được bọn họ sao?

    - Không phải còn có ta sao?

    Sở Ly vỗ ngực một cái rồi nói:

    - Ta đã đạt được kỳ ngộ đó!

    Quách Sơn lắc đầu bật cười:

    - Ngươi chỉ là một tên ngốc có khí lực mà thôi!

    Bọn họ biết Triệu Đại Hà có kỳ ngộ, khí lực tăng lên rất nhiều, nhưng dù sao vẫn có tu vi Hậu Thiên, trong tiềm thức đã cảm thấy dù Triệu Đại Hà có mạnh hơn cũng chẳng mạnh được đến đâu cả.

    Nếu như sau khi có kỳ ngộ, tu vi của hắn tăng mạnh, trở thành cao thủ Tiên Thiên, như vậy mọi người sẽ coi hắn là cao thủ, thế nhưng tu vi vẫn như trước đây, chỉ tăng lên một chút khí lực, vậy thì cũng chẳng có gì khác trước cả.

    - Quá uất ức!

    Sở Ly tức giận:

    - Nếu cứ tiếp tục như thế sẽ bị thu thập từng người, càng không có sức lực chống lại bọn chúng!

    - Bang chủ đã mua được một kẻ nội ứng.

    Quách Sơn nhẹ giọng nói:

    - Hai ngày nay đã có thể truyền đến tin tức của Phùng Xương Văn, đến lúc đó lại phục kích hắn!

    Sở Ly bán tín bán nghi hỏi:

    - Đáng tin không?

    Phùng Xương Văn giả dối như vậy, sao có thể không đề phòng nội ứng cơ chứ?

    - Tuyệt đối không thành vấn đề!

    Quách Sơn hừ lạnh nói:

    - Nắm giữ được hành tung của Phùng Xương Văn, chúng ta sẽ đánh ra một kíhc toàn lực, để xem hắn trốn đi đâu được nữa?

    Sở Ly lắc đầu nói:

    - Quá không thoải mái, theo ta thấy, vọt vào Thiết Huyết bang, giết hắn là thoải mái nhất!

    - Ngươi làm vậy là tự chịu diệt vong!

    Quách Sơn lắc đầu.

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Ngươi xem đi, sớm muộn gì cũng phải tới phiên ta!

    - Ngủ đi!

    Quách Sơn không phản đối mà chỉ cười nói.

    Sở Ly phẫn nộ rời đi.

    Lúc nửa đêm, bỗng nhiên có tiếng đập cửa, toàn bộ tiểu viện đều tỉnh lại.

    Mọi người nhấc theo binh khí đi ra ngoài.

    Quách Sơn cũng chống trượng đi ra.

    Sở Ly vuốt mắt đi tới trong viện, hai ngày nay hắn rất khắc chế kích động đi về An Vương phủ, mấy ngày nay rất quan trọng, không thể phân tâm được.

    Tống Phi chạy vào, nhìn thấy tất cả mọi người đang ở đây.

    Hắn vội vã đi tới trước người của Quách Sơn, miệng ghé sát vào trước lỗ tai của Quách Sơn.

    Quách Sơn cau mày lườm hắn một cái, nghiêng người qua, ghé lỗ tai vào miệng hắn.

    - Cái gì?

    Quách Sơn kêu lên một tiếng thất thanh.

    Tống Phi dùng sức gật đầu.

    Sở Ly nhìn về phía Quách Sơn rồi hỏi:

    - Lão Quách, tin tức gì thế?

    Quách Sơn khẽ cắn răng, trầm giọng nói:

    - Chu Hương chủ chết rồi!

    - Chết như thế nào?

    Sở Ly hỏi.

    Quách Sơn khẽ cắn răng:

    - Phùng Xương Văn lại mang theo một đám người vọt vào nhà của Chu Hương chủ, giết Chu Hương chủ và mười sáu tên thuộc hạ!

    - A.

    Mọi người khiếp sợ.

    Sở Ly lắc đầu cười gằn.

    Quách Sơn quay đầu nhìn về phía Sở Ly:

    - Ngươi biết Phùng Xương Văn giả dối thế nào rồi chứ?

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Đối với người như vậy không thể nói hai chữ kế sách, chri có một chữ, đánh!

    - Đúng, đánh!

    Mọi người vội vàng gật đầu.

    Liên tiếp bị giết hai vị Hương chủ, bọn họ cực kỳ tức giận.

    Quách Sơn tức giận:

    - Tất cả câm miệng!

    - Ầm.

    Bỗng nhiên có một tiếng vang trầm thấp vang lên, Quách Sơn vỗ bàn đá một cái lớn tiếng nói:

    - Có ngươi xông tới!

    Hắn quay đầu nói:

    - Mọi người chuẩn bị đón đánh!

    Mọi người ngẩn ra, thân thể lập tức căng thẳng lên.

    Sở Ly lập tức cười to hai tiếng:

    - Rốt cục đã đi qua tìm cái chết, nhìn ta đây!

    - Đại Hà, ngươi đừng cậy mạnh!

    Quách Sơn trầm giọng nói:

    - Có cao thủ Tiên Thiên!

    - Cao thủ Tiên Thiên là cái rắm gì chứ, một đao một tên!

    Sở Ly lớn tiếng nói.

    Hắn đẩy mọi người ra, đi tới cửa lớn, vừa vặn đứng ở bên trong ngưỡng cửa, có tư thế như một người đủ giữ quan ải.

    Chỉ thấy một đám người giống như tuấn mã xông lại, mỗi người đều vung vẩy đao kiếm, khí thế kinh người.

    Sở Ly vung trường đao lên, hét lớn một tiếng:

    - Đám ngu xuẩn Thiết Huyết bang, đi tìm cái chết đi!

    Trường đao sáng như tuyết vang lên tiếng ong ong.

    Hắn đã đổi một thanh đao tốt, tuy không tính là chém sắt như chém bùn, nhưng rất là nặng nề, là đặc chế dựa theo yêu cầu của hắn, có trọng lượng gấp mười lần trường đao bình thường.

    Dẫn đầu là một hán tử trung niên, Tiên Thiên viên mãn, nhìn thấy Sở Ly cuồng ngạo như vậy, đột nhiên hắn tăng tốc xông lên phía trước, trường đao trên tay mang theo lực lượng mạnh mẽ, khí thế ác liệt, quyết chí tiến lên chém về phía trước.

    Sở Ly cũng không tránh né mà chém ra Liêu Âm thức.

    - Keng...

    Hai đao va chạm vào nhau.

    Trường đao của hán tử trung niên bay ra ngoài, lăn lộn ở trên trời.

    Sở Ly thuận thế chém ra Bình Giang thức. ​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,850
    Bạch Bào Tổng Quản
    Tác giả: Tiêu Thư
    Chương 748: Thần uy

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    Hán tử trung niên vội vã lắc mình muốn tránh thoát một đạo này.

    Nhưng bởi vì tư thế vọt tới trước quá nhanh, cho nên hắn muốn xoay người cũng không linh hoạt được như vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn một đao chém tới đây, cái cổ tê rần, cảnh vật chung quanh tức thì đảo ngược, liên tục điên đảo, cuối cùng hóa thành bóng tối.

    Đầu của hán tử trung niên lăn xuống đất, thân thể vẫn còn vọt tới phía trước, bị một cước của Sở Ly đạp bay, bay ngược về phía đám người Thiết Huyết bang đang xông lại.

    Bọn họ lấy làm kinh hãi, vội vã né tránh.

    Trong đám người truyền đến tiếng hét lớn:

    - Xông tới, chém chết hắn!

    - Chém chết hắn!

    Tốc độ vọt tới trước của bang chúng Thiết Huyết bang lập tức tăng thêm, trong chớp mắt đã vọt tới trước mặt Sở Ly.

    Sở Ly cười ha hả một tiếng nói:

    - Thoải mái! Thoải mái!

    Trường đao của hắn đột nhiên vung lên, đón nhận mấy thanh đao của đối phương.

    - Leng keng leng keng...

    Trong tiếng vang trầm thấp, sáu thanh đao bay lên trên không trung, đầu người cũng bay theo lên trên không trung.

    Sở Ly xuất đao như điện, mặc kệ là đao hay là người, một đao chém tới, gặp đao chém đao, gặp người chém người, đao thế không thể ngăn cản nổi.

    Hắn đứng ở cửa, đồng thời người xông lại cũng có hạn, chỉ có sáu người đi song song mà thôi.

    Sở Ly lại chém ra một đạo Bình Giang thức, đám người phía trước vội vã lùi về phía sau, sau khi nhìn thấy đao thức ác liệt và thô bạo của Sở Ly, bọn hắn không dám tiếp tục đón đỡ mà muốn lùi về phía sau tránh né.

    Nhưng người phía sau muốn xông lên, người phía trước muốn lùi mà không thể lùi được.

    - Roẹt roẹt roẹt!

    Ba cái đầu bay lên.

    Sở Ly tiến lên phía trước một bước, cười to nói:

    - Đến đi, teieps tục!

    - Đi!

    Có người khẽ quát một tiếng, mọi người xoay người muốn chạy.

    Sở Ly đứng ở cửa cười to:

    - Ha ha, đám người Thiết Huyết bang quả thực là ngu xuẩn, nhìn nhìn lá gan của các ngươi kìa, lá gan so với con chuột còn nhỏ hơn, ha ha!

    Quách Sơn chống trượng nhanh chóng tới đây, lúc nhìn thấy cảnh tượng máu tanh và thi thể không đầu, hắn nhìn về phía Sở Ly, hưng phấn cười nói:

    - Hay.

    Sở Ly nhếch môi, cười gian nói:

    - Bản lĩnh của ta được chứ?

    - Hay hay.

    Quách Sơn vỗ vỗ bả vai của hắn cười nói:

    - Thật không nghĩ tới Đại Hà ngươi lại lợi hại như vậy!

    - Ta đã nói qua bao nhiêu lần rồi, các ngươi còn không tin!

    Sở Ly lắc đầu.

    - Phụt...

    Có vài bang chúng che miệng chạy ra xa, không dám nhìn cảnh tượng trước mắt.

    Tuy Hiệp Nghĩa bang và Thiết Huyết bang có xung đột, cũng có vết thương đao kiếm, nhưng tình cảnh khốc liệt như vậy lại chưa từng thấy, bọn họ không chịu được phần xung kích mạnh mẽ này, cho nên cũng không có cách nào ngăn chặn cảm giác muốn nôn mửa.

    - Thu thập một chút đi, mọi người tiếp tục cảnh giác, đừng ngủ quá sâu!

    Quách Sơn cất giọng nói.

    Tống Phi nói:

    - Hương chủ, để ta đi thám thính tin tức.

    - Đi đi.

    Quách Sơn cười nói:

    - Đừng để người ta bắt!

    - Hương chủ yên tâm!

    Tống Phi cười nói.

    Hắn nói đoạn chui ra ngoài, biến mất ở trong màn đêm.

    Sở Ly và Quách Sơn trở lại trong viện, ngồi vào bên cạnh cái bàn đá.

    - Đại Hà, không bị thương chứ?

    - Không có chuyện gì cả.

    Sở Ly vỗ ngực một cái, tự hào nói:

    - Chút chuyện nhỏ mà thôi!

    - Đám người lúc trước là cao thủ Tiên Thiên đó!

    Quách Sơn nói:

    - Nội lực hại người vô hình, ngươi phải cẩn thận!

    - Thân thể ta cực kỳ mạnh khỏe, một chút vết thương nhỏ không thành vấn đề, ngủ một giấc là được rồi!

    Sở Ly nói.

    Đạo nội lực vừa nãy đã vọt vào trong thân thể của hắn, chỉ là đối với thân thể cường hãn của hắn, đạo nội lực này có cũng được mà không có cũng được, không cần phải để ý tới.

    - Nhưng ngươi đã giết một vị cao thủ Tiên Thiên đó!

    Quách Sơn thở dài nói.

    Có bang chúng sợ đến mức nôn mửa, có bang chúng thì lại rất hưng phấn, rất nhanh đã thu dọn cẩn thận năm cỗ thi thể, trước tiên là dội nước, lại ném bùn lên, sau đó quét cả bùn đi, làm nhiều lần là có thể thu dọn sạch sẽ.

    Nhưng mùi máu tanh lại rất nồng nặc.

    Rất nhanh Tống Phi đã về đến nơi, hắn đi vào trong viện, thấp giọng nói:

    - Hương chủ, trên thôn trấn đều loạn cả lên, Thiết Huyết bang không chỉ công kích chúng ta và Chu Hương chủ, Đặng Hương chủ và Tô Hương chủ đều phải chịu công kích, còn bên bang chủ cũng bị đánh tới rồi.

    - Kết quả ra sao?

    Quách Sơn vội hỏi.

    - Vẫn còn đang đánh!

    Tống Phi nói.

    - Để ta đi xem xem!

    Sở Ly lập tức hưng phấn kêu lên:

    - Ta còn chưa giết đủ!

    Quách Sơn suy nghĩ một chút, gật gù:

    - Đúng thế, chúng ta không thể ngồi yên mà không để ý đến, phải đến giúp bọn họ... Trước tiên đi tới nhà của Tô Hương chủ đi, võ công của bang chủ cao thâm, chống đỡ được, không cần chúng ta lo lắng!

    Trong Bình an trấn, người có thể uy hiếp được đến bang chủ hầu như không có, cho dù là bang chủ Thiết Huyết bang cũng chưa chắc đã đánh thắng được bang chủ, cho dù có thể đánh được thì cũng không phải một chốc một lát là có thể phân ra được thắng bại.

    - Đi!

    Sở Ly vội nói.

    Quách Sơn giương giọng quát lên:

    - Mọi người cùng nhau đi cứu Tô Hương chủ, Thiết Huyết bang đã tuyên chiến đối với chúng ta, mạnh mẽ giáo huấn bọn họ, mọi người cùng nhau đi cứu Tô Hương chủ!

    - Vâng!

    Tinh thần mọi người rất cao.

    Tuy nói Hương chủ vẫn còn bị thương, nhưng bọn họ có Triệu Đại Hà, mấy đao tàn nhẫn và tàn khốc vừa nãy của Triệu Đại Hà lại làm cho bọn họ có người tâm phúc.

    Tuy rằng Quách Sơn chống trượng, thế nhưng tốc độ sải bước vẫn rất nhanh, sau khi ra khỏi tiểu viện trực tiếp đi về phía tây, hai dặm đường trong một cái chớp mắt đã tới, bọn họ cũng nghe được tiếng la giết và tiếng quát mắng từ cách đó không xa truyền đến.

    Ngay khi còn ở rất xa thì Sở Ly đã quát to một tiếng:

    - Đám ngu xuẩn Thiết Huyết bang, lão tử Triệu Đại Hà đến thu thập các ngươi đây!

    Hắn nhanh chân bước đi, chẳng khác nào một con tuấn mã chạy như điên.

    Mọi người vung vẩy binh khí phóng theo sau, rất nhanh đã chạy tới nơi.

    Quách Sơn xông vào phía trước mọi người, cách Sở Ly chừng mười bước.

    Hắn đã tính toán qua, khoảng cách này là thích hợp nhất, sẽ không giao thủ cùng đám người ở đợt thứ nhất, cũng sẽ không làm cho mọi người cảm thấy Hương chủ như mình yếu đuối, làn sóng đầu mạnh nhất sẽ bị Triệu Đại Hà hấp dẫn đi.

    Sở Ly như con tuấn mã vọt tới một toà nhà.

    Bốn mươi mấy người đang hỗn chiến thành một đoàn, trên đất có mười hai người nằm, đa phần là đệ tử của Hiệp Nghĩa bang.

    Sở Ly xông tới, giơ tay chém xuống, một đao một người, có người chém vào trên bả vai, có người chém ở cổ, có đao bổ trúng ngực, không ai có thể đỡ được, trong nháy mắt đã đánh từ đầu tới đuôi.

    Hương chủ Tô Thanh Hòa đang hỗn chiến cùng hai nam tử trung niên, người đã bị thương, tràn ngập nguy cơ.

    Hai nam tử trung niên này một người cao lớn, múa đao rất mạnh mẽ, một người gầy lùn, vung kiếm như rắn độc, ép cho Tô Thanh Hòa không còn một chút sức đánh trả nào cả.

    Sở Ly xông tới, múa đao chém về phía trung niên cao to kia.

    Trung niên cao to này mắt nhìn sáu đường, tai nghe bát phương, đã thấy khí thế hung hăng của Sở Ly, hắn lùi về phía sau một bước tránh ra thế đao, hàn khí trên mũi đao cách một thước những vẫn lan tràn tới, làm cho hắn âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

    Sở Ly thấy một đao Phách Sơn thức không trúng, theo tiến lên phía trước một bước hắn lại đánh ra một đao Bình Giang thức, hán tử trung niên kia lần nữa lui ra.

    Sở Ly không truy đuổi nữa mà quay đầu bổ về phía một trung niên gầy lùn khác đang đối chiến cùng Tô Thanh Hòa.

    Trung niên gầy lùn đang chăm chú đối địch với Tô Thanh Hòa, không thể chú ý tới hắn, cho nên lập tức vung kiếm đón nhận.

    - Keng...

    Trường kiếm bay lên, Sở Ly lại chém một đao về phía đầu hắn.

    Trung niên gầy lùn thấy tình thế không ổn, thân thể của hắn rất nhẹ nhàng, chật vật tránh ra, bàn tay còn đang tê dại, bởi vì trên thân kiếm truyền đến lực lượng quá cường đại.

    Sở Ly mặc kệ hắn mà đi tới trước mặt của Tô Thanh Hòa, cầm đao bảo vệ hắn:

    - Tô Hương chủ, có sao không?

    Tô Thanh Hòa lắc đầu, móc ra một cái bình sứ từ trong ngực, lại nhét một viên đan dược vào trong miệng, thở một hơi dài nhẹ nhõm:

    - Đại Hà, cũng may nhờ có ngươi!

    Sở Ly cầm đao bảo vệ ở trước mặt của hắn, nhìn quanh rồi nói:

    - Việc nhỏ mà thôi!

    - Sao các ngươi lại biết mà qua đây?

    - Đám người kia cũng tới đánh lén Quách Hương chủ, ta đã đánh đuổi bọn họ!

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Mấy Hương chủ đều bị công kích, chúng ta mới chạy tới hỗ trợ.

    Đám người của Thiết Huyết bang như thủy triều thối lui, Quách Sơn cũng không truy kích mà xông tới, sau khi nhìn thấy Tô Thanh Hòa còn sống sót, hắn thở một hơi dài nhẹ nhõm:

    - Cám ơn trời đất!

    Tô Thanh Hòa ôm quyền một cái, sắc mặt vẫn rất trắng xám, nói:

    - Quách Hương chủ, đa tạ!

    Quách Sơn xua tay:

    - Đều là huynh đệ trong bang, tự nhiên phải giúp đỡ rồi, Quách Hương chủ ngươi cứ chữa thương trước đi, chúng ta lại đi cứu Đặng Hương chủ, còn có bên bang chủ nữa.

    - Ta sẽ đi cùng mọi người!

    -... Được.

    Mọi người lao ra khỏi Tô trạch, đi về phía nam.

    Có điều sau khi bọn họ vọt tới tiểu viện của Đặng Tiên Lễ, thì đại chiến đã ngừng, trên đất có một đống người nằm.

    - Đặng Hương chủ đâu?

    Quách Sơn xông tới vội hỏi.

    Chúng đệ tử bi thương, ủ rũ nói:

    - Hương chủ... ​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,850
    Bạch Bào Tổng Quản
    Tác giả: Tiêu Thư
    Chương 749: Thủ kiến

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    Tô Thanh Hòa đi tới trước mặt một cỗ thi thể, thở dài nói:

    - Đặng Hương chủ đã đi rồi!

    Hắn thầm than, nếu như người Quách Sơn cứu trước là Đặng Tiên Lễ, như vậy bây giờ người nằm trên đất sẽ là hắn.

    - Chết thì chết, không có gì ghê gớm cả, lăn lộn trong võ lâm sao có thể không chết được chứ, chúng ta đi giúp bang chủ đi!

    Sở Ly nói.

    - Đúng, đi mau!

    Quách Sơn nói.

    Tất cả mọi người đi theo hai vị Hương chủ nhanh chóng chạy băng băng.

    Trên đường cái của Bình an trấn không có lấy một bóng người, một vầng trăng sáng treo ở trên bầu trời, tiếng bước chân của bọn họ phá vỡ sự yên tĩnh của Bình an trấn.

    Mọi người kinh hỉ, nhưng hai cánh cửa vẫn đóng chặt.

    Mọi người một hơi vọt vào bên trong Hiệp Nghĩa bang.

    Chỉ thấy một đám người đang vây sân luyện võ, giữa trường có kình phong gào thét, tiếng ầm ầm vang lên không dứt bên tai, mọi người đều đứng ở bên ngoài nhìn vào, không ai dám tới gần, đi lên phía trước.

    Giữa sân có hai người đang đối đầu, cách không giao thủ.

    Kiều Chấn Hải mặc một thân y phục màu xanh ngọc, mặt như ngọc, khí khái anh hùng hừng hực, đối diện hắn là một hán tử trung niên tuấn dật, động tác tiêu sái, chiêu thức của hai người nhìn như mềm mại không có khí thế ác liệt gì cả, thế nhưng mỗi một chiêu đều có kình khí cuồn cuộn, làm cho mọi người chỉ có thể liên tục lùi về phía sau mà thôi.

    Sở Ly quét mắt nhìn mọi người một chút, giương giọng kêu lên:

    - Làm thịt tất cả đám người ngu xuẩn của Thiết Huyết bang này chứ?

    Quách Sơn vội nói:

    - Chờ chút đã, nhìn rồi lại nói!

    Sở Ly nói:

    - Còn chờ cái gì nữa, để ta đến!

    Hắn nói xong lập tức múa đao xông lên phía trước.

    Quách Sơn vội vã đưa tay tóm hắn, thế nhưng lại không thể kéo lại được, hắn có cảm giác giống như bị ngựa dẫn theo, thiếu chút nữa đã không đứng vững mà ngã xuống đất.

    Bọn họ chỉ có hơn bốn mươi người, mà giữa trường thì lại có tám mươi người, chênh lệch không phải con số nhỏ, cần phải lấy một địch hai, nếu như bọn họ tùy tiện khiêu chiến, như vậy cũng sẽ không khác gì muốn chết, thế nhưng không nghĩ tới đầu óc của Triệu Đại Hà thẳng thắn, lại muốn chủ động tiến lên chiến đấu.

    Vốn hắn muốn chờ Kiều Chấn Hải và bang chủ Thiết Huyết bang Tống Thiết Hoa phân ra thắng bại, sau đó mới lại quyết định làm thế nào.

    Nếu như bang chủ thắng, như vậy bọn họ có thể thừa thắng xông lên, nếu như bang chủ thất bại, như vậy bọn họ cũng khỏi cậy mạnh, trước tiên cứ chạy là tốt nhất.

    Đám người Thiết Huyết bang quét mắt nhìn bọn họ một chút, không xông lên phía trước, như vậy bọn họ cũng có suy nghĩ này, đến lúc này, bang chủ phân ra thắng bại, khi đó bọn họ cũng sẽ không tốn quá nhiều thực lực.

    Người của hai bang đều có hiểu ngầm, vì lẽ đó không muốn động thủ, không ngờ Sở Ly lại phá sự hiểu ngầm giữa bọn họ.

    Sở Ly giơ tay lên chém hai người, lập tức đã chọc giận bang chúng Thiết Huyết bang.

    Bọn họ ỷ vào nhiều người thế mạnh, vốn đã không đặt đám người Hiệp Nghĩa bang vào trong mắt, chỉ không muốn tốn sức trừng trị bọn họ mà thôi. Thế nhưng lại không hề nghĩ rằng người của Hiệp Nghĩa bang lại không thức thời như vậy, như vậy tiêu diệt bọn họ là được!

    - Giết Triệu Đại Hà!

    Có người quát lên.

    Mọi người vọt lên, vây quanh Sở Ly, đao kiếm liên tiếp rơi xuống trên người hắn.

    Trường đao của Sở Ly múa vòng quanh thân một chút, chẳng khác nào một đạo dải lụa màu bạc che chở thân thể.

    - Leng keng leng keng...

    Trong tiếng va chạm liên tiếp vang vọng, trường đao trường kiếm liên tục bay lên.

    Hắn lại đánh ra một chiêu Bình Giang thức.

    Ba cái đầu người bay lên.

    Sở Ly ở trong đám người đấu đá lung tung, chỗ mà hắn đi qua, không ai có thể đỡ nổi, thế nhưng trên người hắn cũng khó tránh khỏi có vết đao kiếm, rất nhanh đã tràn ngập vết thương, nhưng hắn vẫn không để ý chút nào mà xông về phía trước để chém giết, sau đó lại xoay người giết về phía sau, một hơi giết hai mươi người.

    Cả người hắn đẫm máu, chẳng khác nào sát thần giáng thế, ánh mắt của mọi người đụng với ánh mắt lạnh lùng của hắn, trong lòng cảm thấy có chút đau lòng không tên.

    Sở Ly cười ha hả nói:

    - Đến, đến đây. Đám người ngu xuẩn Thiết Huyết bang, đến đây để Triệu gia gia nhà ngươi giết cho thoải mái nào!

    Hắn nói xong lại nhằm về phía đám người này.

    - Dùng ám khí!

    Có người quát lên.

    Lập tức có từng mảng từng mảng ám khí bao phủ về phía Sở Ly.

    Sở Ly vung trường đao lên, trong tiếng leng keng, không có một mũi ám khí nào rơi xuống người hắn được.

    Hắn một hơi vọt vào trong đám người, lần nữa múa đao chém đầu người xuống, Bình Giang thức khiến cho đầu của người ta rơi xuống đất, bên dưới Phách Sơn thức thì cánh tay rơi xuống đất, Liêu Âm thức thì lại mổ bụng, tình cảnh cực kỳ khốc liệt.

    Quách Sơn khẽ cắn răng, quát to:

    - Không thể để cho Triệu huynh đệ một mình xông lên được, mọi người cùng tiến lên!

    - Tiến lên!

    Mọi người thét to xông lên phía trước, đi tới phía sau lưng của Sở Ly.

    Sở Ly đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, chỗ hắn đi qua, không có người nào chống đỡ được nổi một hiệp.

    - Keng...

    Một tiếng giòn giã vang lên, trường đao của một người thanh niên bị đẩy ra, tạo thành một cái vòng tròn ở trên không trung, sau đó lại chém xuống một đao.

    Con mắt của Sở Ly trừng lớn, quát lên:

    - Phùng Xương Văn!

    Đây là một người thanh niên anh tuấn tới cực điểm, mày kiếm mắt sáng, tuấn lãng bức người, hai mắt lấp lánh, cho thấy một thân nội lực tinh thâm của hắn.

    Phùng Xương Văn mỉm cười nói:

    - Triệu Đại Hà ngươi quả nhiên đã đạt được kỳ ngộ, có mấy phần bản lĩnh!

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Ngươi cũng chỉ biết làm một chút chuyện lén lén lút lút mà thôi.

    Phùng Xương Văn cười nói:

    - Chỉ cần có thể làm thịt được ngươi, lén lén lút lút thì có làm sao, đón thêm một đao nữa của ta!

    Đao này của hắn so với lúc trước lại còn nhanh hơn nữa.

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Ngươi cũng tiếp một đao của ta đi!

    Hắn không để ý tới đao của Phùng Xương Văn mà chém ra một chiêu Liêu Âm thức.

    Đao của hắn so với Phùng Xương Văn còn nhanh hơn một bậc.

    Phùng Xương Văn chỉ có thể nghiêng người né tránh, sau đó lại đánh ra một đao.

    Sở Ly múa đao như điện chém ra một chiêu Phách Sơn thức, làm cho Phùng Xương Văn lại phải tránh né.

    Sở Ly vung một đao tiến thêm một bước, làm cho Phùng Xương Văn liên tục lùi về phía sau.

    Sở Ly cười to nói:

    - Phùng Xương Văn, ngươi chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi sao?!

    Phùng Xương Văn khoát tay, trong tay áo của hắn bắn ra một đạo hàn quang, trong nháy mắt đã bắn tới gần Sở Ly.

    Sở Ly vung đao đánh bay thứ này, đây là một mũi tên ngắn.

    Trường đao của Phùng Xương Văn đã chém tới, Sở Ly lại xoay ngang đao, ngăn cản một đao này, trên thân đao truyền đến lực lượng cuồn cuộn, còn có một luồng nội lực kỳ dị tiến vào trong thân thể của hắn, sắc mặt hắn lập tức hơi đổi một chút.

    Sắc mặt của Sở Ly biến hóa cũng không phải là bởi vì bị nội lực đả thương, mà đó là hắn rất quen thuộc với luồng nội lực này, đó là Đại Quang minh kinh!

    Sát cơ trong lòng hắn càng tăng lên, quát một tiếng, sau đó lại chém ra một đao.

    Phùng Xương Văn cảm giác được chuyện không ổn, trên thân đao truyền đến lực phản chấn làm cho cánh tay hắn tê dại, vô lực vung đao thứ hai, thân thể đột nhiên lùi về phía sau.

    Sở Ly xông lên phía trước.

    Phùng Xương Văn lướt người đi, rất là linh hoạt, như là theo đao thế mà bị đẩy ra, chẳng khác nào nước trên lá sen, mềm mại mà linh hoạt, trong nháy mắt đã lẻn vào trong đám người, biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

    Sở Ly không nghĩ tới khinh công của hắn lại lợi hại như vậy, lập tức giương giọng quát to:

    - Phùng Xương Văn, tiểu nhân lén lén lút lút nhà ngươi, chỉ có thể ám hại người khác, không dám quang minh chính đại chiến đấu, tiểu nhân hèn hạ!

    Hắn một bên múa đao một bên mắng to.

    Phùng Xương Văn lại ở trong đám người làm như không nghe thấy, không nhúc nhích, hòa vào trong đám người xung quanh.

    - Chúng ta đi!

    Có người thấp giọng quát lên.

    Sở Ly đã nghe thấy là lời của Phùng Xương Văn ở trong đám người kia phát ra.

    Đám người của Thiết Huyết bang lao ra, trong nháy mắt chỉ để lại người ở trên mặt đất mà thôi.

    Có người đang kêu thảm thiết, có người đã tắt thở, mùi máu tanh nồng nặc như thực chất, đa số sắc mặt của những người chung quanh đều trắng bệch, miệng muốn nôn mửa.

    Sở Ly giậm chân mắng to:

    - Đám Thiết Huyết bang ngu xuẩn, nhát như chuột kia đứng lại cho ta!

    - Ầm!

    Một bóng người xông lại, đánh một chưởng về phía ngực hắn.

    Hắn vội vã múa đao, nhưng lại không thể cản kịp, chỉ cảm thấy ngực như bị một cái búa lớn đánh trúng, thân thể hắn bắn thẳng ra ngoài.

    Sở Ly đã sớm thấy rõ một chưởng này của Tống Thiết Hoa, hắn có lòng tin đối với thân thể của mình, cho dù là cao thủ Thiên Ngoại Thiên nặng tay thì mình vẫn có thể chịu nổi.

    Huống hồ, là có thể chịu đựng được trong lúc nguy cấp, không thể lấy ra bản lĩnh thật sự của bản thân, bằng không sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

    - Ầm!

    Hắn bay ra hai mươi mấy thước, đụng vào trên một vách tường, giống một bức tranh dán ở trên tường, miệng phụt một cái, phun ra một ngụm máu.

    - Tống Thiết Hoa!

    Kiều Chấn Hải phẫn nộ hừ lạnh một tiếng, che ở trước người của Sở Ly. ​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,850
    Bạch Bào Tổng Quản
    Tác giả: Tiêu Thư
    Chương 750: Lại giết

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    Rất tốt!

    Tống Thiết Hoa lạnh lùng quét mắt nhìn Sở Ly một chút, nói với Kiều Chấn Hải:

    - Có dũng tướng như thế, ta phải chúc mừng Kiều bang chủ rồi!

    - Ngươi cũng thế!

    Kiều Chấn Hải hừ lạnh nói:

    - Quý bang có nhân vật như Phùng Xương Văn, quả thật là đáng mừng!

    - Vậy chúng ta cứ chờ xem đi

    Tống Thiết Hoa cười lạnh một tiếng, lại nhìn về phía Sở Ly:

    - Chỉ hy vọng dũng tướng như thế sẽ không chết trẻ!

    - Chết trẻ cái rắm!

    Sở Ly che ngực, căm hận chửi một câu:

    - Họ Tống, món nợ này ta sẽ nhớ kỹ, nhất định ta sẽ tìm ngươi để tính!

    - Ha ha!

    Tống Thiết Hoa cười to:

    - Cố gắng lên, ta sx chờ ngươi!

    Hắn nói xong rồi phóng lên trời, trong chớp mắt đã biến mất ở trong màn đêm.

    Sở Ly phốc một cái, lại phun ra một ngụm máu.

    Kiều Chấn Hải ngồi xổm xuống, thăm dò mạch tượng của hắn, gật gù nói:

    - Thân thể này của ngươi rất mạnh!

    - Bang chủ, không chết được chứ?

    Sở Ly nói.

    - Đương nhiên là không chết được.

    Kiều Chấn Hải cười nói:

    - Ăn đan dược vào, hai ngày nữa sẽ lại là một hán tử sinh long hoạt hổ!

    Sở Ly nhếch môi nói:

    - Bang chủ, lần này ta đã giết được không ít người!

    - Hừm, quả thật ngươi đã có công lớn lần này.

    Kiều Chấn Hải gật đầu.

    Sở Ly nói:

    - Như vậy ta làm Hương chủ không thành vấn đề gì chứ?

    - Chờ thương thế của ngươi khỏi rồi lại nói.

    Kiều Chấn Hải cười vỗ vỗ bả vai của hắn, nói:

    - Yên tâm, ta sẽ không bạc đãi ngươi.

    Sở Ly nở một nụ cười.

    Rất nhanh hắn đã bị nhấc về nhà mình, còn được ban cho một bình linh dược.

    Trong bốn người nhấc hắn về có Tống Phi, Sở Ly liếc mắt ra hiệu, ra hiệu hắn ở lại.

    Địa vị của Sở Ly đã vượt xa trước đây, Tống Phi rất biết điều tìm cái cớ, để bọn họ đi trước, mình thì ở lại.

    Sở Ly nằm ở trên giường nhỏ, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào Tống Phi nói:

    - Tiểu Tống, ta muốn nói với ngươi một chuyện!

    - Chuyện gì?

    Tống Phi nói.

    Hiện giờ hắn vẫn còn khó mà có thể tin được, nhân vật giết người như thần là Triệu Đại Hà.

    Sở Ly nói:

    - Ngươi biết nhà của Phùng Xương Văn ở chỗ nào không?

    - Biết.

    Tống Phi gật gù.

    Sở Ly nói:

    - Mang ta tới đó!

    Tống Phi trợn mắt lên.

    Mắt của hắn vốn đã rất nhỏ, khi nở nụ cười sẽ nhỏ tới mức không thấy đâu nữa, lúc này hắn lại dùng sức trừng mắt nhưng cũng không quá lớn.

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Mau dẫn đường!

    - Đại Hà, ngươi muốn đi giết hắn sao?

    Tống Phi nói.

    - Phí lời!

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Ta đã sớm muốn tìm đến nhà hắn, dùng một đao giết hắn, bang chủ lại liên tiếp không cho ta làm bừa, bảo ta đừng làm hỏng kế hoạch của hắn. Hiện tại thì tốt rồi, kế sách của hắn không có tác dụng, hay là khỏi nghe hắn đi, ta sẽ giết tới cửa cho thoải mái!

    - Đại Hà, Phùng Xương Văn quỷ kế đa đoan, phòng vệ ở chung quanh nhà hắn rất nghiêm.

    Tống Phi lắc đầu nói:

    - Nhất định bang chủ cũng muốn đi, nhưng lại không thể thực hiện được.

    - Không đi làm sao biết được chứ?

    Sở Ly vung vung tay, không nhịn được nói:

    - Ngươi cứ dẫn đường là được, mang ta tới thì ngươi cứ đi, không cần phải để ý đến ta!

    - Không bằng, gọi đám người Hương chủ đi...

    - Bọn họ đều là rác rưởi, phiền toái, không bằng một mình ta tới thì hơn!

    - Đại Hà, đừng nói như vậy...

    - Chẳng lẽ ta nói sai sao, bọn họ không phải là rác rưởi sao?

    Sở Ly hừ lạnh nói:

    - Một đại nam nhân như ngươi thật là dông dài, đi nhanh lên!

    Hắn nói xong đi xuống giường, đi ra ngoài.

    Tống Phi vội hỏi:

    - Ngươi còn bị thương mà.

    - Một chút thương thế nhỏ, không chết được!

    Sở Ly sải bước đi ra ngoài.

    Tống Phi biết tính khí của hắn thẳng thắn, cho nên bất đắc dĩ đuổi theo.

    Ánh trăng ở trên trời như đi theo hai người, bóng đêm âm trầm, Bình an trấn hoàn toàn yên tĩnh, dường như động tĩnh huyên náo lúc trước đã tản đi vậy.

    Tống Phi dán vào chân tường, ẩn ở trong bóng tối, thân thể khôi ngô cao to nhẹ như con báo, đi vô thanh vô tức, khinh công quả thật là có chỗ tuyệt diệu.

    - Chỗ của Phùng Xương Văn có ít nhất ba mươi hộ vệ.

    Tống Phi thấp giọng nói:

    - Nếu như Đại Hà một mình một ngựa qua đó sẽ rất nguy hiểm.

    Sở Ly không nói một lời.

    Tống Phi nói tiếp:

    - Không bằng gọi đám người Hương chủ, không chừng sẽ có thể thừa dịp Phùng Xương Văn bất cẩn, sẽ có một tia hi vọng.

    Sở Ly vẫn không nói lời nào.

    Tống Phi nói:

    - Ngươi đã bị thương, Phùng Xương Văn lại không bị thương, hơn nữa lại thêm hộ vệ của hắn, quả thực không có phần thắng.

    Sở Ly quay đầu mạnh mẽ lườm hắn một cái, nói:

    - Nếu như ngươi dài dòng nữa, ta sẽ dùng một đao chém ngươi!

    Tống Phi tiếp xúc với ánh mắt hung ác của hắn, trong lòng run lên, ngậm miệng lại.

    Sở Ly thầm thở dài một hơi, Tống Phi này đúng là nhát gan, vừa nói đã im, thế nhưng lại có một thân thể cao to khôi ngô.

    Kẻ ác tự có kẻ ác trị, xem ra sắm vai một kẻ ác rất là có lạc thú.

    Tính khí này của Triệu Đại Hà, có thể đấu đá lung tung, lục thân không nhận, trở mặt vô tình, hắn cảm thấy thoải mái tràn trề, còn khoan khoái, rất đã nghiền.

    Hắn đã làm người tốt nhiều lần, lúc này làm kẻ ác một lần, cũng có một phen cảm giác khác lạ.

    Hai người lặng lẽ đi được năm dặm đường, đi tới trước một gian trạch viện ở phía đông của trấn.

    Gian trạch viện lớn này là nơi ở của Quách Sơn, có ba tòa nhà lớn, bốn tiểu viện, bên trong có hai mươi mấy nha hoàn, hơn bốn mươi hộ vệ, con số mà Tống Phi nói ra vẫn còn là ít.

    Sở Ly nhíu nhíu mày.

    Hắn phát hiện ra ngoại trừ ba mươi người của Thiết Huyết bang ra vẫn còn có mười khuôn mặt xa lạ, mười tên hộ vệ này đều là cao thủ Tiên Thiên, chuyện này đối với Bình an trấn đã vượt xa đãi ngộ của một vị Hương chủ.

    Sở Ly vung vung tay, ra hiệu cho Tống Phi rời khỏi đây.

    Tống Phi chần chờ.

    Sở Ly trừng mắt lên, múa đao đánh xuống đỉnh đầu của hắn.

    Tống Phi nhảy một cái nhanh chân lui về phía sau.

    Sở Ly trừng mắt nhìn mắt, giơ giơ đao, ra vẻ uy hiếp, nếu như hắn không đi nữa thì mình sẽ chém thật.

    Tống Phi bất đắc dĩ gật gù, ôm quyền một cái rồi tiến vào trong bóng tối.

    Sở Ly biết hắn đang chạy về phía bang chủ, rất hợp ý của hắn.

    Sở Ly đã dùng Đại Viên Kính Trí nhìn thấy vị trí hiện tại của Phùng Xương Văn.

    Hắn đang tiến vào căn tiểu viện ở giữa, chậm rãi luyện một bộ quyền pháp, bốn mươi hộ vệ vây quanh, bảo vệ tiểu viện.

    Người bên ngoài muốn xông vào trong thì phải vượt qua vòng hộ vệ mới được.

    Nếu như hắn dùng Chỉ Xích Thiên Nhai, trong nháy mắt là có thể đến trước mặt đối phương, lại dùng một đao chém chết.

    Hắn cũng không thể dùng Chỉ Xích Thiên Nhai được, không thể vượt qua tuyệt học mà hắn thể hiện ra hiện tại, vĩnh viễn không thể coi thường người trong thiên hạ, người thông minh có quá nhiều, chỉ cần hơi lộ ra một chút kẽ hở thì cũng có thể phá hoại một phen cố gắng của hắn.

    Trừ phi là lúc sống còn, bình thường chắc chắn hắn sẽ không dùng.

    Hiện tại hắn Triệu Đại Hà, lực lớn vô cùng, đao pháp bá đạo, Triệu Đại Hà có thân thể mạnh mẽ, không có tu vi nội lực, không biết khinh công, chỉ dựa vào sức mạnh to lớn mà sinh ra lực bộc phát, vì lẽ đó mới có tốc độ rất nhanh trong giây lát.

    Nếu hắn muốn giết Phùng Xương Văn, như vậy chỉ có thể từng bước từng bước một xông qua mà thôi.

    Nghĩ tới đây, hắn bay ra đá một cước về phía cửa lớn.

    - Phanh...

    Cái cửa lớn bị đá ra thành một cái lỗ, sau đó lại là một cước, đạp cho cái lỗ này lớn hơn, kế đó hắn tự mình tiến vào.

    - Phùng Xương Văn, đi ra đây nhận lấy cái chết!

    Sở Ly mở miệng, cười lớn một tiếng nói:

    - Triệu Đại Hà ta đến đây!

    Bên trong Đại Viên Kính Trí đã nhìn thấy, trong bốn mươi hộ vệ có hai mươi người chạy tới như bay, hai mươi người còn lại không nhúc nhích, Phùng Xương Văn thì lại lười biếng luyện quyền, động tác rất tiêu sái, như nước chảy mây trôi, rất là tuấn lãng.

    Trên mặt hắn mang theo nụ cười trào phúng như có như không, hừ lạnh một tiếng:

    - Thật là không sợ chết!

    Sở Ly hét lớn một tiếng nói:

    - Phùng Xương Văn, ngươi nhát gan như quỷ, đi ra đây nhận lấy cái chết, đừng có phái ra đám rác rưởi này làm gì!

    Trong lúc hắn nói chuyện, múa đao đánh ra một chiêu Bình Giang thức, chém bay đầu của một người.

    Trong lúc hắn nói hai câu đã giết được ba người.

    Hai mươi hộ vệ vây quanh hắn vào giữa, vung vẩy trường đao điên cuồng tấn công.

    Trên người hắn trong chớp mắt đã có mười mấy vết thương, hắn không để ý tới một chút nào, dường như không phải là thân thể của hắn vậy, tay chỉ cầm một đao giết một người, tuyệt không đi không, tuyệt không thất thủ.

    Vốn hai mươi hộ vệ còn có chút dũng khí, cảm thấy một người một đao là có thể chém hắn thành thịt vụn.

    Lúc này lại bị hắn liên tục chém chết ba người, nhuệ khí tức thì biến mất, bước chân trở nên chần chờ, đao pháp cũng không ác liệt như cũ được nữa.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)