Dị Giới  Võ Hiệp Bạch Bào Tổng Quản - Tiêu Thư

Thảo luận trong 'Thể Loại Khác' bắt đầu bởi Chpn, 28/6/18.

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    190,913
    Bạch Bào Tổng Quản
    Nguồn: Sưu tầm
    ===*===

    Giới Thiệu:

    Chuyển thế hồi sinh đến thế giới lấy võ làm chủ đạo, hắn mang theo thần thông của Phật gia, từ một kẻ tạp dịch trong phủ quốc công trở thành tổng quản của vương phủ.

    Từ một kẻ bình thường trở thành võ học tông sư đứng đầu một nước.

    Từ một kẻ không có gì trong tay bỗng nhiên nắm quyền thế, mỹ nữ vây quanh, tận hưởng những điều tuyệt diệu của thế giới.

    Chương 1: Thần thông

    Vương triều Đại Quý, phủ Dật Quốc Công.

    Sở Ly chèo thuyền trên hồ, gió thổi hiu hiu, tâm hồn nhẹ bỗng.

    Phủ Dật Quốc Công tọa lạc trên một mặt hồ mênh mông, trên hồ có chín mươi chín đảo lớn nhỏ. Diễn Võ điện mà Sở Ly muốn đến cách Đông Hoa viên khoảng mười tám dặm.

    Trên thuyền là một chàng trai dáng người tầm thước, tà áo xanh tung bay trong gió. Dung mạo hắn tuy bình thường nhưng khí chất lại rất oai hùng. Mặt nước mênh mông, tâm trạng của hắn cũng trôi lãng đãng theo dòng nước.

    Mười chín năm hai tháng lẻ ba ngày, đã mười chín năm hai tháng lẻ ba ngày rồi!

    Từng là một nhà nghiên cứu vật lý năng lượng cao nổi tiếng, là một nhân tài tiền đồ xán lạn nhưng chỉ vì một lỗi nhỏ trong phòng thí nghiệm thôi, tất cả nổ tung. Sau đó hắn đến thế giới này, đầu thai thành một người khác.

    “Phịch! Phịch!” một tiếng động vang lên kéo hắn ra khỏi bầu suy tư hiện tại, hắn ngoái đầu nhìn thì thấy một con cá chép vàng óng ánh đang nằm giãy giãy trên thuyền.

    Sở Ly lắc lắc đầu, cúi người bắt cá thả lại xuống hồ.

    Khi đứng dậy, một tòa lầu cao hiện lên trước mắt hắn.

    Tòa lầu cao hơn trăm thước, màu đồng ánh lên trong nắng, càng tôn lên vẻ uy nghi, tráng lệ của phủ Quốc Công.

    Tòa nhà màu đồng tráng lệ ấy chính là Diễn Võ điện.

    Trước Diễn Võ điện là một sân luyện võ rộng lớn, nền được làm bằng đất đỏ. Có rất nhiều người đang luyện tập ở đây, người luyện võ, kẻ luyện đao, tỉ thí… đủ cả, không khí vô cùng náo nhiệt.

    Sở Ly cho thuyền tấp vào bờ, bước vào sân luyện võ, đi được vài bước thì một thiếu niên tuấn tú đột nhiên xuất hiện trước mặt. Thiếu niên này vẻ mặt vô cùng phấn khởi.

    Thiếu niên có dáng người cao, cao hơn Sở Ly một cái đầu, khoanh tay nhìn Sở Ly:

    - Họ Sở kia, đến đây làm gì?

    Sở Ly nhíu mày:

    - Tránh ra, chó khôn không cản đường!

    - Ha ha.

    Thiếu niên đó bật cười, nói:

    - Không lẽ ngươi muốn luyện võ?

    Sở Ly chỉ mỉm cười, tiếp tục bước đi và nói:

    - Trác Phi Dương, nếu ta nằm vạ dưới đất kêu la, ngươi có gánh nổi hậu quả không?

    Trong phủ nghiêm cấm đánh nhau. Hộ vệ và thị vệ đều do phủ cai quản, một bên võ, một bên văn, hai bên tuyệt đối không được đấu đá nhau. Nếu có, nhẹ thì giáng phẩm, nặng thì đuổi khỏi phủ.

    Sở Ly là thị vệ chưa có phẩm cấp còn Trác Phi Dương là hộ vệ bát phẩm, hộ vệ ra tay với thị vệ là điều đại kỵ trong phủ, thế nên nếu như hắn nằm dưới đất kêu gào thì Trác Phi Dương dù có là thiên tài cũng không tránh khỏi bị trách phạt.

    Trác Phi Dương nghe xong nhíu mày:

    - Họ Sở kia, được rồi, đồ trơ tráo!

    Sở Ly tiếp tục đi.

    Trác Phi Dương nghiêng người nhường đường, mặt hầm hầm:

    - Họ Sở kia, ngươi chỉ biết có mấy thủ đoạn cỏn con đó thôi sao?

    Sở Ly cười nói:

    - Đối phó với loại người xuẩn ngốc như ngươi, thủ đoạn cỏn con cũng đủ rồi!

    Trác Phi Dương tức giận nhìn trừng trừng vào mặt Sở Ly, nắm đấm càng lúc càng chặt, tưởng như sẽ tung ra bất cứ lúc nào. Sở Ly uể oải nhìn hắn đầy vẻ khiêu khích.

    Đột nhiên Trác Phi Dương nở nụ cười rất tươi, vẫy vẫy tay gọi:

    - Triệu sư muội!

    Từ xa, một thiếu nữ da trắng như tuyết, vô cùng xinh đẹp đang thướt tha bước đến.

    Sở Ly mặt biến sắc, là Triệu Dĩnh, vào phủ cùng lúc với hắn, xinh đẹp, hiền thục, dịu dàng, là một cô nương mà bất kỳ nam nhân nào cũng thích.

    Triệu Dĩnh nhẹ nhàng bước đến, vẻ ngạc nhiên hỏi:

    - Trác sư huynh? Sở sư huynh?

    Sở Ly nhoẻn miệng cười:

    - Triệu sư muội, đã lâu không gặp.

    Kể từ khi được phân công về Đông Hoa viên thì phần lớn thời gian hắn đều ở trong Tàng Thư lầu, rất hiếm khi đến Diễn Võ điện.

    Lần này đến Diễn Võ điện chủ yếu là vì muốn xem sách và các ghi chép có liên quan đến Tẩy Mạch quyết, do khi luyện Tẩy Mạch quyết hắn gặp không ít khó khăn.

    Triệu Dĩnh cười nói:

    - Chúc mừng Sở sư huynh, Đông Hoa viên là một nơi rất đẹp.

    Sở Ly gật đầu:

    - Cũng đẹp.

    Đông Hoa viên nằm trên Ngọc Kỳ Đảo của tam tiểu thư Tiêu Kỳ, ở đó chỉ có hai thị vệ là hắn và Lý Việt. Hai người rất nhàn nhã, còn có cơ hội gặp tam tiểu thư, một khi lọt vào mắt xanh của tiểu thư thì ngày huy hoàng cũng không xa.

    Trác Phi Dương hít thở sâu, tên này thật may mắn, khi không vào lại được vào Đông Hoa viên, ông trời không có mắt mà, nhất định phải cho hắn biết tay mới được!

    - Triệu sư muội, đừng để ý đến đồ bỏ đi này, hôm qua huynh vừa luyện xong Phá Vọng kiếm pháp, muội có muốn tỉ thí với huynh không?

    - Trác sư huynh!

    Triệu Dĩnh nhíu mày nhắc nhở, cảm thấy Trác Phi Dương ăn nói rất khó nghe.

    - Được rồi, được rồi, hắn không phải là đồ bỏ đi là được chứ gì!

    Trác Phi Dương vội vã đính chính rồi liếc nhìn Sở Ly nói:

    - Mặc dù hắn đích thị là đồ bỏ đi!

    Triệu Dĩnh bất mãn trừng hắn:

    - Còn dám nói nữa!

    Sở Ly cười nói:

    - Triệu sư muội, không sao đâu, đừng thèm tính toán với hạng người ngu xuẩn này.

    Triệu Dĩnh tức giận kêu lên:

    - Sở sư huynh!

    Sở Ly giơ tay ra vẻ đầu hàng:

    - Triệu sư muội, đến Đông Hoa viên chơi đi, ở đó phong cảnh rất đẹp, tài nấu nướng của Lý sư huynh cũng rất tuyệt đấy.

    Triệu Dĩnh cười toe toét đáp:

    - Được đó, trước giờ muội luôn muốn đến Đông Hoa viên chơi…

    Trác Phi Dương trề trề môi:

    - Hừ, có gì đáng xem chứ, cũng chỉ là vài bãi cỏ, mấy luống hoa thôi, thời gian đó để luyện võ còn hơn, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng!

    - Ý ngươi muốn nói là tam tiểu thư và đại công tử đều là hạng chơi bời lêu lổng, không sánh bằng ngươi sao?

    Sở Ly nhếch nhếch miệng hỏi.

    Tây Hoa Viên là nơi ở của đại công tử Tiêu Thiết Ưng.

    Mặt Trác Phi Dương đỏ bừng lên, cười lạnh lùng, nhất quyết không đấu khẩu với Sở Ly.

    - Triệu sư huynh, Sở sư huynh! Hai người thôi đi có được không... Sở sư huynh, muội sẽ đến Đông Hoa viên chơi, huynh hãy đi giải quyết việc của mình trước đi nhé.

    Triệu Dĩnh nói giọng bất mãn.

    Sở Ly nhìn Triệu Dĩnh:

    - Triệu sư muội, có người bề ngoài khôi ngô tuấn tú nhưng trong lòng thế nào không ai biết, ngày dài mới biết lòng người. Sư muội đừng nhẹ dạ cả tin!

    Trác Phi Dương gào lên:

    - Họ Sở kia, nói vậy là ý gì hả?

    Sở Ly chẳng thèm đoái hoài đến hắn, chỉ chắp tay bái biệt Triệu Dĩnh.

    Sở Ly xoay người bỏ đi.

    Trác Phi Dương đuổi theo, nhân lúc Triệu Dĩnh không để ý liền giơ tay ra.

    Trác Phi Dương định tát vào mặt Sở Ly, nhưng Sở Ly nhanh chóng né được. Bề ngoài tưởng như Sở Ly không chú ý nhưng thật ra là hắn đã vận nội lực để tránh cú tát đó.

    Sở Ly nhẹ nhàng né qua một bên, cái tát của Trác Phi Dương sượt qua mặt hắn, một làn gió thổi qua, có thể thấy cái tát đó không nhẹ.

    “Bộp”, tiếng tát tai vang lên.

    Sở Ly dùng tay trái tự tát vào mặt mình rồi nhanh chóng thu tay về, cái tát không mạnh nhưng cũng đủ để tạo thành tiếng.

    Triệu Dĩnh vội vàng quay đầu lại.

    Sở Ly thần sắc không đổi, dường như cái tát đó không phải tát vào mặt mình.

    Trác Phi Dương tức giận trừng hắn.

    Sở Ly cười cười, sờ sờ mặt:

    - Quả nhiên là công phu giỏi, bái phục!

    Trác Phi Dương càng tức tối hơn, trợn mắt nhìn hắn.

    Triệu Dĩnh tức giận quát:

    - Trác sư huynh!

    Trác Phi Dương nghiến răng nói:

    - Xin lỗi, xin lỗi, ta không cố ý, Sở sư đệ cũng không để bụng chứ, đúng không, Sở sư đệ?

    Sở Ly quay đầu cười nói:

    - Triệu sư muội, bỏ đi.

    Triệu Dĩnh ngại ngùng nhìn hắn sau đó kéo Trác Phi Dương đi, tưởng như hai người sắp đánh nhau một trận to!

    Sở Ly đứng nhìn dáng vẻ thướt tha đang rời đi của Triệu Dĩnh một hồi lâu, sau đó giơ tay xoa xoa lên má trái, dùng Đại Viên Kính Trí để kìm nén cơn giận trong lòng.

    Nếu như không có Đại Viên Kính Trí thì chắc sẽ không tránh khỏi bị Trác Phi Dương chơi xấu.

    Trong một thế giới mà võ công là trên hết này, được Triệu Dĩnh bao bọc, bảo vệ, hắn cảm thấy vô cùng cảm động.

    Nhưng là một nam tử hán, sao lại để một cô nương bảo bọc được, nghĩ đến đây, hắn không thể chịu đựng được!

    Trác Phi Dương, Phá Vọng kiếm pháp...

    Hắn đi qua sân luyện võ, vào Diễn Võ điện.

    Hắn lấy lệnh bài xuống trình cho thiếu niên ở trước điện, thiếu niên nhanh chóng nhìn hắn một lượt rồi ra hiệu cho hắn vào.

    Vừa bước vào, đập vào mắt hắn là các dãy sách dài, hắn cứ bước đi, thi thoảng lại dừng lại rút ra một quyển sách gì đó, nhanh chóng xem lướt qua rồi lại để sách về chỗ cũ, sau đó tiếp tục bước, lại dừng rồi lại lấy sách xuống đọc.

    Chỉ trong một canh giờ, hắn đã đọc qua hai mươi hai quyển sách.

    Hắn dường như đã biết trước vị trí của những quyển sách này, nên khi vào chỉ cần đến thẳng chỗ để sách là được, thật ra đây là lần đầu tiên hắn đến đây, Tẩy Mạch quyết là hắn xem ở Tàng Thư lầu.

    Cả Diễn Võ điện dường như hiển hiện lên trong đầu hắn, mỗi dãy sách, tên của từng quyển sách dường như đều in rõ trong trí óc hắn.

    Hắn rảo bước lên lầu, đến thẳng dãy sách thứ ba rồi giơ tay lấy quyển Phá Vọng kiếm phổ từ ngăn thứ hai xuống, đọc qua một lượt, rồi lại lấy tiếp bảy bản ghi chép khác xuống xem. Các bản ghi chép này ghi lại những điều tâm đắc khi luyện Phá Vọng kiếm phổ.

    Khi hắn rời khỏi Diễn Võ điện, trong đầu hắn đã có nội dung của ba mươi bản ghi chép trong đó là hai mươi hai bản ghi chép tu luyện Tẩy Mạch quyết, một quyển Phá Vọng kiếm phổ và bảy bản ghi chép các tâm đắc khi luyện Phá Vọng kiếm phổ.

    Hắn chèo thuyền về lại Đông Hoa viên, gió vi vu thổi, lòng người cũng thư thái hơn.

    Ba mươi bản ghi chép vừa đọc ở Diễn Võ điện cũng bắt đầu in sâu vào đầu hắn.



    Giờ Ngọ, ánh mặt trời chói chang, hắn cũng về đến Đông Hoa viên.

    Đông Hoa viên là một hòn đảo nhỏ rộng chừng hai dặm, Đông Hoa viên được chia thành nhiều hoa viên nhỏ, mỗi hoa viên trồng một loài hoa quý hiếm khác nhau, hương hoa lan tỏa khắp đảo.

    Trên đảo chỉ có một ngôi nhà nhỏ, Sở Ly đẩy cổng bước vào, không khí mát mẻ ập tới, một cây cổ thụ to chiếm hết nửa mảnh sân nhà, phủ bóng mát rượi.

    Hắn đi vào căn phòng phía Tây, sau đó mang một thanh kiếm đồng ra bắt đầu luyện kiếm. Từng đường kiếm chầm chậm lướt qua, một lúc sau cả người hắn đều ướt đẫm mồ hôi.

    Nội dung của các bản ghi chép hắn xem qua đều in sâu vào đầu, Phá Vọng kiếm pháp vừa học được ở Diễn Võ điện quả nhiên uy lực vô song nhưng cũng hao tốn rất nhiều sức lực.

    “Kẹt kẹt…” một thanh niên cường tráng, mặt tròn, mắt hí xuất hiện ở gian chính của ngôi nhà.

    Hắn ta như một con gấu đen, bước đi khệnh khạng, vừa đi vừa vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài xong mới uể oải cất giọng:

    - Người huynh đệ, sao về sớm vậy?

    Sở Ly chuyên tâm luyện kiếm nên chỉ đáp “ừ” một tiếng.

    Lý Việt, thị vệ cửu phẩm, là người phụ trách Đông Hoa viên cùng Sở Ly, thích ăn uống, có tài nấu nướng, võ công giỏi nhưng vì sợ chết nên không muốn vào Cửu Phẩm Lầu mà chỉ cam tâm làm thị vệ.

    Hộ vệ và thị vệ trong phủ Quốc Công đều chia thành chín phẩm, tiền công chênh nhau mười lần.

    Thị vệ tiền công ít, phẩm cấp dựa vào kinh nghiệm là chính, ba năm cửu phẩm, mười năm bát phẩm, hai mươi năm thất phẩm, bốn mươi năm lục phẩm, bảy mươi năm ngũ phẩm.

    Còn hộ vệ muốn thăng phẩm thì chỉ cần có võ công là được, nếu có thể vượt Cửu Phẩm Lầu thì mỗi vượt một tầng sẽ được thăng một phẩm.

    Hộ vệ tiền công nhiều, còn có thể ra phủ làm nhiệm vụ, cuộc sống phong phú đa dạng, còn thị vệ thì chỉ suốt ngày ở phủ hầu hạ nhưng chỉ cần có chút năng lực là sẽ được làm hộ vệ.

    Lý Việt xoay xoay cổ, rướn rướn chân, các khớp xương vang lên âm thanh tanh tách, sau đó bắt đầu vung tay luyện quyền, từng đường quyền nhẹ nhàng lướt qua như mưa sao băng, từng làn gió nhẹ cũng theo quyền lượn lờ qua lại.

    - Người huynh đệ, đừng luyện kiếm, luyện quyền với ta đi!

    Lý Việt dường như không thể im lặng được một phút giây nào.

    Sở Ly vẫn im lặng.

    - Không thể luyện nội công thì luyện quyền pháp để cơ thể khỏe mạnh cũng được mà, luyện kiếm gì chứ!

    - Im miệng!

    Sở Ly cất tiếng khi mồ hôi đầm đìa trên trán.

    Trong thế giới tôn sùng võ học này, hầu như mọi người đều luyện võ từ nhỏ

    Từ tám đến mười tám tuổi là thời gian để luyện các tâm pháp cơ bản, thời gian này phải luyện cho kinh mạch được cường tráng, khỏe mạnh, nếu không sẽ không chịu được các xung kích của nội lực, gây nguy hiểm đến tính mạng.

    Qua giai đoạn đó, một khi kinh mạch đã định hình thì dù tâm pháp có thần kỳ đến đâu thì kết quả cũng không được gì, đến lúc đó nếu muốn kinh mạch khỏe mạnh thì phải bỏ ra rất nhiều công sức để luyện.

    Mười tám tuổi trở về trước, hắn đang ở Thu Diệp tự khổ luyện Đại Tri Độ Bổn Nguyên kinh, bỏ lỡ cơ hội luyện các tâm pháp cơ bản của võ thuật.

    Hắn là một người luôn kiên trì, quyết tâm hơn người, tinh thần vững như bàn thạch.

    Thêm nữa, kiếp trước hắn là một nhà nghiên cứu vật lý năng lượng cao, nên kiến thức về thế giới đương nhiên cao hơn rất nhiều người.

    Hai thứ này hòa vào nhau giúp hắn luyện thành Đại Tri Độ Bổn Nguyên kinh mà thành tựu chính là Đại Viên Kính Trí thần thông.

    Tinh thần vững vàng nên thời gian tu luyện của hắn nhiều hơn người khác rất nhiều, thông minh trác việt, chỉ cần nhìn là sẽ nhớ, thế nên Tẩy Mạch quyết hắn học rất nhanh, chỉ năm năm là đã luyện thành.

    - Ha ha, nhìn kiếm của đệ đi, giết gà còn không được mà còn bày đặt luyện cái gì?

    Sở Ly đột nhiên thu kiếm, nói:

    - Đấu không?

    Hắn thở hổn hển, cả người lảo đảo, phải chống kiếm xuống đất mới có thể đứng vững được, Phá Vọng kiếm pháp tổn hao rất nhiều sức lực của hắn.
     
    dragonsavior thích bài này.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    190,913
    Bạch Bào Tổng Quản
    Chương 2: Khô vinh

    - Ha ha.

    Lý Việt cười lớn, quyền đánh ra càng mạnh.

    - Huynh đánh không lại đệ đâu!

    - Ha ha! Ha ha!

    Lý Việt cười lớn hơn.

    - Cười cái gì!

    Sở Ly tức giận nói:

    - Không dám đấu chứ gì?

    Lý Việt thu quyền lại, cười cười nói:

    - Muốn đấu thật hả?

    - Nói nhiều quá!

    - Ha ha, đừng tự hại mình chứ, huynh đánh thắng hộ vệ cửu phẩm đấy!

    - Đừng nhiều lời, đấu không?

    - Được thôi, đấu thì đấu.

    Sở Ly để Thanh Phong kiếm lên bàn đá, sau đó cầm vỏ kiếm lên:

    - Cẩn thận đấy!

    - Được thôi!

    Lý Việt nghiến nghiến răng.

    Sở Lý vung vỏ kiếm lên:

    - Lên đi!

    - Xem quyền đây!

    Lý Việt sợ nếu không ra tay thì Sở Ly sẽ lại nói ra những lời lẽ khó nghe nữa, nên vội xuất liền chiêu Hắc Hổ Đào Tâm.

    Lý Việt xuất chiêu vô cùng tự tin, quả nhiên người có nội công và người bình thường cứ như người lớn và trẻ con vậy.

    Sở Ly vận Đại Viên Kính Trí, cảnh quang trước mắt đột nhiên thay đổi.

    Trong mắt hắn, Lý Việt phút chốc biến thành một khô lâu, kinh mạch màu trắng, nội lực xanh lục. Trong đầu Lý Việt xuất hiện một cảnh tượng đó là Sở Ly trúng chiêu, ngã xuống đất và chịu thua.

    Tất cả những thứ trên người Lý Việt như thân thủ thế nào, nội lực ra sao, trong đầu đang nghĩ gì đều hiện rõ trong mắt Sở Ly, rõ như đang soi gương vậy.

    Vỏ kiếm của hắn vung lên đánh khẽ một cái, tất cả chuyển biến đột nhiên dừng lại, Lý Việt cứ như là đang ngoan ngoãn đứng chờ, không chút phản kháng.

    - A...

    Lý Việt la lên, dùng lực xoa bắp tay.

    Sở Ly cười cười:

    - Tiếp không?

    - Đỡ này!

    Lý Việt hét lên.

    Sở Ly khẽ xoay cổ tay, đâm thẳng ra, Lý Việt dường như đang ra quyền tấn công, nhưng lại một tiếng la nữa, nửa người Lý Việt tê rần cả lên, không thể điều khiển.

    Vỏ kiếm của Sở Ly đang ở trước cổ Lý Việt:

    - Lý huynh, huynh tiêu rồi!

    Lý Việt trợn mắt:

    - Đây là kiếm pháp gì?

    - Phá Vọng kiếm, tiếp nữa không?

    - Tiếp!... Ta còn chưa ra tuyệt chiêu mà!

    Lý Việt mặt đỏ bừng bừng gào lên.

    Lý Việt cảm thấy lúc nãy dường như mình tự nộp mạng, Sở Ly hình như đều biết chiêu thức của hắn nên đã phá chiêu trước, chiêu này lần đầu tiên dùng, nhất định Sở Ly sẽ không biết!

    - Bao nhiêu lần cũng vậy thôi, lên đi!

    - Hây!

    Lý Việt gào to như tiếng sấm nổ, sau đó liền thi triển vô số chiêu thức tấn công Sở Ly.

    Sở Ly dáng vẻ biếng nhác đâm kiếm về phía trước, Lý Việt lại một lần nữa la lên “A”, sau đó loạng choạng lùi lại.

    Sở Ly tiến tới một bước, vỏ kiếm vung lên kề ngay yết hầu của Lý Việt nói:

    - Huynh lại tiêu rồi!

    - Tà môn, bà nội nhà nó chứ, đúng là tà môn mà!

    Lý Việt vừa xoa cổ tay vừa trợn mắt nhìn Sở Ly:

    - Quyền pháp này của ta đệ chưa từng thấy qua mà.

    Sở Ly thu vỏ kiếm về đáp:

    - Quyền pháp gì cũng vậy thôi.

    - Phá Vọng kiếm pháp vi diệu vậy sao?

    Lý Việt nghi ngờ hỏi:

    - Không có nội lực mà uy lực cũng mạnh vậy à?

    Sở Ly gật đầu:

    - Huynh luyện thử xem sao.

    Trước đây Sở Ly cũng luyện kiếm pháp nhưng kiếm pháp đó hoàn toàn khác với kiếm pháp này, nếu đánh nhất định sẽ thua Trác Phi Dương.

    Phá Vọng kiếm pháp cũng giống như Độc Cô Cửu Kiếm vậy, nếu kết hợp với Đại Viên Kính Trí của hắn thì khi thi triển uy lực càng mạnh, xem ra, bây giờ hắn có thể đấu với Trác Phi Dương một trận ra trò rồi đây!

    - Thôi bỏ đi, ta không có tư chất luyện kiếm.

    Lý Việt vội khoát tay nói:

    - Kiếm pháp này của đệ nhất định sẽ vượt qua Cửu Phẩm Lầu.

    Sở Ly khó chịu khẽ đáp:

    - Ám khí đâu!

    - Ha ha…

    Lý Việt bừng tỉnh, cười hì hì nói giọng vui vẻ:

    - Tiếc là đệ không có nền tảng võ học, nếu không lại là Trác Phi Dương thứ hai!

    Vào phủ một năm vượt hai ải, Trác Phi Dương hiện là thị vệ bát phẩm, là một thiên tài tiền đồ xán lạn.

    - Trác Phi Dương...

    Sở Ly nhếch mép cười lạnh lùng.

    Lý Việt xáp lại gần, nói nhỏ:

    - Huynh đệ này, đệ và Trác Phi Dương kia rốt cuộc là có hận thù gì?

    Sở Ly chỉ ừ một tiếng.

    Lý Việt hiếu kỳ hỏi:

    - Hai người chẳng phải là đồng môn sao? Quan hệ chắc là tốt lắm.

    - Đừng nhắc tới hắn, mất cả hứng!

    Sở Ly khoát tay, tra Thanh Phong kiếm vào vỏ.

    Giờ Trác Phi Dương đã nổi tiếng còn mình thì vẫn là một tên hộ vệ suốt ngày làm việc vặt, khác biệt một trời một vực. Còn Triệu Dĩnh nữa, có kháng cự được sự theo đuổi của Trác Phi Dương không? Sở Ly bất giác cảm thấy mọi việc đang vô cùng cấp bách!

    Sở Ly thở dài buồn bã sau đó trở về gian phòng phía Tây nằm vật xuống giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.

    Nhìn thấu thế giới, tâm trí thanh tịnh, đó chính là Đại Viên Kính Trí.

    Đại Viên Kính Trí chính là sự kết hợp giữa Thiên Nhãn Thông và Tâm Thông của hắn.

    Đại Viên Kính Trí bao trùm hết tất cả mọi sự vật trên đời, bao gồm những thứ bên trong và bên ngoài cơ thể người như thân thể, xương cốt, huyết dịch, kinh mạch, tinh khí và nội lực, thậm chí là những hình ảnh, ý nghĩ trong đầu con người.

    Sau khi luyện thành Đại Trí Độ Bổn Nguyên kinh, tất cả những gì hắn xem qua đều in rõ trong đầu hắn, trí óc hắn vượt xa những người bình thường khác.

    Hay là hắn dùng tài cán này để hưởng thụ tất cả mọi vinh hoa phú quý, thâu tóm quyền lực và vui chơi với các cô nương đẹp.

    Nghĩ đến đây, hắn lắc lắc đầu.

    Sư phụ đã nhờ vả nhiều người mới có thể đưa hắn vào phủ Quốc Công này, sau khi vào hắn mới biết là mình không có nền tảng võ học, kém cỏi hơn rất nhiều người nên cần phải bỏ ra rất nhiều công sức để đuổi kịp họ.

    Vào rồi mới biết là phủ Dật Quốc Công không phải là nơi dễ chịu và hòa thuận gì.

    Lúc mới vào phủ, hắn cùng những người mới vào khác đều phải học quy tắc trong phủ. Hắn không thể luyện võ nên thường xuyên bị xem thường, chế giễu, bắt nạt, nhục mạ, và có một kẻ thù không đội trời chung là Trác Phi Dương, một thiên tài luyện võ. Trác Phi Dương giờ đã là thị vệ bát phẩm, còn hắn đến giờ vẫn chỉ là một tên làm việc vặt chưa được thăng phẩm.

    Trác Phi Dương lúc nào cũng đối đầu với hắn, nếu như hắn không phải là người của hai thế giới và không có Đại Viên Kính Trí, chắc đã nổi khùng từ lâu rồi, giờ hắn đã luyện thành công Phá Vọng kiếm pháp, thế nên nỗi hận kia không thể nhịn được nữa!



    Sáng sớm ngày hôm sau, hắn luyện lại hai lần Phá Vọng kiếm pháp, sau đó chèo thuyền đến một hòn đảo nhỏ nơi có Tàng Thư lầu. Tàng Thư lầu cũng chính là tòa nhà bằng đồng uy nghi duy nhất trên đảo.

    Tàng Thư lầu uy nghi đồ sộ phát ra ánh sáng lóng lánh, người đứng phía dưới nhỏ như những chú kiến vậy.

    Trước cổng Tàng Thư lầu có hai chiếc đĩnh bằng đồng khổng lồ, cao bằng ba tầng lầu.

    Trên bậc thang bằng đá xanh là một chiếc ghế bành, một bà lão tóc bạc phơ, dáng người thấp gầy đang ngồi trên ghế vui vẻ đọc sách, mái tóc của bà vô cùng gọn gàng, một cọng cũng không rối.

    - Tôn bà bà!

    Sở Ly tiến đến hành lễ.

    Tôn bà bà mắt không rời quyển sách, khoát khoát tay.

    Sở Ly lại hành lễ, sau đó nhẹ nhàng đi vào trong.

    Vừa vào bên trong, trong phút chốc hắn cảm giác thời gian như bị đảo lộn, dường như hắn đang trong thư viện của thế giới trước khi hắn vượt thời gian, từng dãy từng dãy sách tỏa ra mùi mực thơm dìu dịu.

    Hắn đọc hết kệ này đến kệ khác, đọc xong sách ở tầng trệt lại tiếp tục đọc sách ở lầu một. Không lâu sau, tất cả sách ở tầng trệt và phân nửa sách ở lầu một hắn đều đã đọc xong.

    Trong Tàng Thư lầu chỉ có một mình hắn, đa số mọi người đều đến Diễn Võ điện hết cả, nơi đó là nơi chuyên về võ học nên rất ít người đến Tàng Thư lầu này.

    Từ khi Sở Ly đến Tàng Thư lầu này đọc sách, hắn chỉ thấy mỗi mình Tôn bà bà, ngoài ra không thấy một ai khác.

    Hắn vừa thấy tiếc nhưng cũng thấy rất vui, bởi vì những người kia đều không xem trọng những quyển sách ở đây, không biết rằng tri thức chính là sức mạnh, tri thức có thể chuyển hóa thành trí tuệ, mà trí tuệ là một sức mạnh không thua gì võ công.

    - Ơ?

    Hắn đột nhiên dừng lại, thở sâu để kiềm chế sự vui mừng của mình, sau đó nhìn kỹ lại lần nữa, trang này đúng là Khô Vinh Thụ đồ!

    Chẳng lẽ vận may của mình đến rồi sao? Quả nhiên Khô Vinh Thụ đồ đã xuất hiện, đây chẳng khác gì trúng vé số độc đắc vậy!


    Thu Diệp tự có hai bảo điển trấn tự, một là Đại Trí Độ Bổn Nguyên kinh, hai là Khô Vinh kinh. Đại Trí Độ Bổn Nguyên kinh thì hắn đã luyện xong, nhưng còn Khô Vinh kinh vì thiếu mất Khô Vinh Thụ đồ nên hắn không thể luyện được.

    Khô Vinh Thụ là một vật trong truyền thuyết, chỉ có ở Tam Thập Tam Thiên, không bẩn không hư, thường dùng để độ kiếp, phúc thọ vô lượng.

    Vật của Tam Thập Tam Thiên sao lại xuất hiện ở nhân gian chứ, vì hiếu kỳ nên hắn cũng không bận tâm về điều này cho lắm. Tiện thể có Khô Vinh Thụ đồ ở đây nên hắn quyết định sẽ luyện nốt Khô Vinh kinh, dù sao thì nếu luyện thành sẽ trường sinh bất lão.

    Gặp được Khô Vinh Thụ đồ ở đây, phải chăng vận may của mình đã đến?

    Hắn nhắm mắt, đầu óc trống rỗng, có một sức mạnh vô hình nào đó ngăn cản không cho hắn ghi nhớ Khô Vinh Thụ, hay đấy, xem ra là hình thật!

    Hắn xuất hiện ở bậc thang trước cổng:

    - Tôn bà bà, hình vẽ này rất hay, ta muốn mô phỏng lại.

    - Khô Vinh Thụ đồ?

    Tôn bà bà nhìn qua một cái, bèn đứng dậy đi vào trong:

    - Chờ chút.

    Tô bà bà nhanh chóng trở ra và tặng hắn một bức tranh:

    - Đây là bút tích thật của Lý Ngọc Minh, tặng ngươi đấy.

    Sở Ly giở ra xem, lập tức lùi lại một bước.

    Đây cũng là một bức Khô Vinh Thụ đồ, một thân cây lớn dường như đang nhảy ra khỏi hình, nét vẽ vô cùng sinh dộng và chân thật, đột nhiên hắn muốn quỳ rạp xuống đất.

    Tôn bà bà cười hì hì nhìn hắn:

    - Hay đấy!

    Sở Ly là người đầu tiên nhìn thấy bức vẽ này mà không quỳ rạp xuống đất. Bà cười thầm, Tiểu Sở này quả nhiên không phải người tầm thường.

    - Đa tạ Tôn bà bà!

    Sở Ly vội vàng cuốn tranh lại, cung tay hành lễ.

    - Được rồi...

    Tôn bà bà lắc lắc đầu:

    - Người trẻ tuổi thích đọc sách ngày càng ít, đứa nào cũng nông nổi, không có tương lai, hiếm thấy đứa nào thích đọc sách như ngươi đó!

    Sở Ly cáo từ rời khỏi, sau đó chèo thuyền trở về Đông Hoa viên.

    Chiếc thuyền chầm chậm lướt trên mặt hồ, đáy hồ là một lớp cát màu lam nên càng làm cho nước trong hồ trở nên trong xanh hơn, từng đàn cá nhẩn nha bơi lội, lá sen dập dờn lay động trong gió.

    Sở Ly ngẩng mặt đón gió, cảm thấy tràn trề hi vọng, tất cả đều trở nên tốt đẹp hẳn.

    Hi vọng là Khô Vinh kinh có thể bù đắp nền tảng võ học, có thể giúp bản thân luyện được nội lực!




    Cứ như vậy sau một hồi lâu nhưng lại không có kết quả gì, hắn nghiến răng, vận Đại Viên Kính Trí.

    “Ầm ầm!” Một tiếng nổ vang lên, trên trời dường như rầm rền tiếng sấm, toàn thân hắn đột nhiên chấn động, giống như bị sét đánh vậy, cả người cứng đờ, không thể động đậy.

    Bên tai cứ nghe tiếng sấm ầm ầm vang dội, mọi thứ trước mắt đều lay động không rõ, một luồng sức mạnh xâm nhập vào thân thể hắn, cứ như muốn cấu xé hắn vậy.

    Tất cả bỗng nhiên dừng lại, dường như rất nhanh nhưng cũng dường như rất lâu vậy, ngũ quan dần hồi phục như cũ, tất cả mọi đau đớn đều biến mất, chỉ còn lại sự dễ chịu và thoải mái.

    Hắn dứng dậy đi ra giữa sân, ngước mặt nhìn trời, nở nụ cười sảng khoái.

    Dường như hắn đã được giải phóng khỏi vỏ bọc chật chội, khó chịu kia, ngũ quan cũng được phóng thích, một cảm giác tự do tự tại, hòa mình với thiên nhiên khiến hắn vô cùng vui sướng.

    Hắn chính là một thân cây, một ngọn gió, một viên đá, thậm chí là cả một vùng đất rộng lớn bao la…

    Sờ vào một gốc mai, trong phút chốc hắn cảm nhận được hắn và cây như đang hòa vào nhau, hắn như đang hóa thân thành gốc mai đó vậy, có thể cảm nhận được hơi ấm của đất trời, cảm nhận được ánh nắng chói chang, không khí trong lành. Tất cả những thứ đó cứ như được gốc mai đó chuyển hóa thành sức mạnh bao bọc lấy hắn.

    Khí tức của cây hòa vào thân thể hắn, khiến Tẩy Mạch quyết bắt đầu chuyển vận, không lâu sau, hiệu quả đã vượt xa trước đây.

    Dùng khí tức của cây mai để luyện, chỉ cần bốn năm.

    Ngoài mai ra, hắn còn thử luyện với rất nhiều loài cây khác như liễu, tùng, song tử diệp... cuối cùng hắn quyết định chọn hoa Thanh Tang để luyện.

    Hoa Thanh Tang là một loài hoa tương tự hoa Cúc, cánh hoa mỏng manh yếu ớt nhưng khí tức lại mát rượi và thanh tao hơn các loài cây khác, thế nên chỉ cần ba năm là có thể luyện xong Tẩy Mạch quyết.

    Hắn muốn ngẩng mặt cười thật to, Khô Vinh kinh quả nhiên lợi hại!

    Hoa Thanh Tang vốn là linh hoa cửu phẩm, vì hoa đẹp nên tam tiểu thư Tiêu Kỳ rất thích, thế nên trong Đông Hoa viên cũng có trồng.

    Dược Viên được phân làm cửu phẩm, thị vệ Dược Viên có phẩm cấp cao hơn so với thị vệ các vườn hoa khác ít nhất là tám phẩm, ngoài ra các thị vệ này còn phải tinh thông các loài hoa cỏ mới được vào Dược Viên cửu phẩm.

    Việc cần làm hiện giờ là thăng phẩm!

    Sau khi thăng phẩm, sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với các loài linh thảo thượng phẩm, sẽ giúp ích rất nhiều cho việc luyện Tẩy Mạch quyết, sớm bổ sung nền tảng võ học để có thể giành lại Triệu Dĩnh!

    - Huynh đệ, không xong rồi!

    Lý Việt vội vàng chạy đến, làm gián đoạn suy nghĩ của hắn.

    - Có chuyện gì?

    Sở Ly chậm rãi hỏi, hắn dường như vẫn đang lâng lâng trong cảm tưởng tươi đẹp kia.

    - Tuyết Lan bệnh rồi, mau đi xem thôi!

    Lý Việt lôi hắn chạy đi.

    Sở Ly vừa nghe Tuyết Lan bị bệnh liền vội vã chạy đến vườn Tuyết Lan.

    Tuyết Lan không giống như các loài hoa lan khác, lá của nó trắng trong như băng tuyết, có thể nói là một loài hoa vô cùng thần kỳ của tạo hóa.

    Vườn Tuyết Lan có tổng cộng một trăm hai mươi gốc, bước vào vườn cứ ngỡ như bước vào một thế giới hoàn mỹ, tâm hồn cũng trở nên thanh thản, nhẹ nhàng hơn.

    Lúc này, lá của năm mươi gốc Tuyết Lan đột nhiên có hai chấm đen, nhìn vào là thấy.

    Hắn xông vào ngửi ngửi, mùi hôi tanh xộc vào mũi, hắn nhăn mặt nói:

    - Không phải bệnh đốm lá!

    - Vậy là bệnh gì?

    Lý Việt sốt ruột hỏi:

    - Lần này tiêu rồi!

    Tuyết Lan bên ngoài bán mười lượng một gốc, nếu như trồng bị chết trong phủ sẽ phạt mười lăm lượng, nếu hơn năm mươi gốc lan đều chết thì không những bị phạt tiền mà còn bị giáng phẩm, bị đuổi khỏi Đông Hoa viên nữa.

    Ở Đông Hoa viên có thể tự do tự tại, hơn nữa còn là hoa viên của tam tiểu thư Tiêu Kỳ, được tam tiểu thư vô cùng yêu thích, vậy thì còn gì bằng nữa.

    Sở Ly giơ tay ra sờ vào Tuyết Lan để có thể tương thông với nó nhưng không có bất kỳ một sự tương thông nào.

    Hắn nhíu mày suy nghĩ, lục lọi trong mớ ký ức của mình.

    Một lát sau, hắn mới nói:

    - Là sâu ăn sương!

    - Sâu ăn sương?

    Lý Việt trợn mắt.

    Sở Ly nói:

    - Lý huynh, huynh có thể đi lấy Đoạn Trường thảo và Tố Hồn thảo không?

    - Đều là những loài cỏ kịch độc... ta cửu phẩm, chỉ có thể lấy mười cây thôi.

    - Vậy thì lấy mười cây, trộn nước của chúng vào với nhau.

    - Được!

    Lý Việt vội vàng chạy vù đi.

    Sở Ly ngồi trong vườn Tuyết Lan, hai tay mỗi tay sờ vào hai gốc lan, chuyển khí tức của Tuyết Lan khỏe mạnh sang cho Tuyết Lan bị bệnh.

    Sâu ăn sương là một loài sâu rất khỏe mạnh, chúng rất thích ăn sương, nước bọt của chúng rất độc, có thể nuốt chửng tất cả sinh khí.

    Những gốc Tuyết Lan bị đốm đen nguyên khí bị tổn hại nghiêm trọng, héo úa ủ rũ, thậm chí có gốc chỉ còn hơi thở thoi thóp sắp lìa đời, nếu như không có Khô Vinh kinh, chắc chắn là đã chết hết mấy gốc rồi.

    Chờ Lý Việt xách theo hai chiếc hộp chạy đến thì năm gốc lan bệnh nặng nhất đã hồi phục, Sở Ly cũng thờ phào nhẹ nhõm, như là chết đi sống lại vậy!

    Sở Ly lấy một chiếc chày nhỏ, dầm cỏ ra lấy nước, sau đó dùng nước này cẩn thận thoa lên các đốm đen trên lá Tuyết Lan, lấy độc trị độc.

    Lý Việt không dám mó tay vào, hắn ta tay chân cục mịch, không làm được những chuyện tỉ mỉ cẩn thận như Sở Ly.

    - Huynh đệ, hay ta mời Mạnh Lão đến xem.

    Lý Việt cất giọng hỏi.

    Sở Ly khoát khoát tay trái.

    Lý Việt ngại ngùng vò vò đầu, hành động này cho thấy là hắn ta không tin Sở Ly, nhưng do sự việc vô cùng hệ trọng nên phải đành chịu.

    Sở Ly cũng chẳng bận tâm, bởi vì dù sao thì Lý Việt cũng là người nhát gan, hơn nữa hắn ta cũng không biết sự lợi hại của mình.
     
    dragonsavior thích bài này.
  3. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    190,913
    Bạch Bào Tổng Quản
    Chương 3: Thăng phẩm

    Một lúc sau, có tiếng bước chân tiến đến, Lý Việt đang theo sau một người béo tròn, hắn ta tươi cười hớn hở, đúng kiểu xu nịnh.

    Mạnh Khánh Lâm, người chuyên chăm sóc Bách Thảo viện, thị vệ lục phẩm.

    Mặt lão ta tròn núc ních, mắt ti hí. Vừa nhìn thấy đốm đen trên lá Tuyết Lan liền trợn tròn mắt, cao giọng quát:

    - Còn không dừng tay lại!

    Sở Ly để chiếc chày xuống, cung tay hành lễ:

    - Mạnh Lão.

    - Tiểu Sở, ngươi làm gì vậy?

    Mạnh Khánh Lâm xông tới, trừng mắt nhìn hắn.

    Hắn xáp lại gần một gốc Tuyết Lan bị bệnh, xem tới xem lui, ngửi qua ngửi lại, sau đó lại nằm xuống đất ngửi ngửi, tiếp đến lại hốt một nắm đất đưa lên miệng nếm.

    - Không phải bệnh đốm lá!

    Mạnh Khánh Lâm nhíu mày, miệng phì phì phun đất vừa nếm ra.

    Lý Việt nịnh nọt đem trà nước lên, cười giả lả.

    Mạnh Khánh Lâm súc súc miệng, mặt ủ mày chau, bệnh đốm lá là bệnh thường gặp của Tuyết Lan và có rất nhiều biến thể, nhưng mấy đốm đen này lại không giống như bệnh đốm lá.

    Cặp mắt ti hí của Mạnh Khánh Lâm trừng lên nhìn Sở Ly hỏi:

    - Tiểu Sở, ngươi không phải đang trị bệnh đốm lá chứ?

    Sở Ly trả lời:

    - Là sâu ăn sương.

    - Sâu ăn sương?

    Mạnh Khánh Lâm chớp chớp cặp mắt hí, có chút ấn tượng rồi nói tiếp:

    - Ngươi chắc không?

    - Sáu phần.

    - Tiểu tử ngươi, gan cũng to lắm!

    Mạnh Khánh Lâm đưa cốc trà qua, nói:

    - Nếu ngươi làm Tuyết Lan chết, kiếp này coi như ngươi xong đời!

    Sở Ly cười cười, tiến đến nhận cốc trà.

    Thấy hắn tự tin như vậy Mạnh Khánh Lâm lại nói:

    - Mấy ngày sẽ có kết quả đây?

    - Chỉ cần bốn ngày thôi.

    - Vậy được, vậy hãy chờ xem sao, nếu Tuyết Lan chết, ngươi đừng hòng ở lại đây!

    Nói đoạn, Mạnh Khánh Lâm phẩy tay áo quay người bỏ đi, Lý Việt mặt hớn hở chạy theo sau, Sở Ly thì chắp tay tiễn, sau đó để cốc trà xuống, tiếp tục thoa nước thuốc.



    Sở Ly ngày đêm ở trong vườn Tuyết Lan, nếu có gốc Tuyết Lan nào bệnh nặng liền chuyển khí tức vào, Lý Việt ở bên cạnh lo chuyện ăn uống, lập tức phát hiện hiện tượng bất thường.

    Những gốc Tuyết Lan bệnh nặng, sắp không sống nổi, sau khi được Sở Ly sờ vào liền lập tức có sinh khí, giống như được ăn Bồi Nguyên đan vậy.

    Hắn ta hiếu kỳ hỏi Sở Ly, Sở Ly chỉ nói đó là do khả năng thiên bẩm của mình nhằm bịt miệng Lý Việt lại, tránh việc hắn ta đi nói lung tung. Lý Việt phấn khởi vỗ ngực bảo đảm.

    Đông Hoa viên tuy nhàn nhã nhưng trách nhiệm cũng rất nặng nề. Nếu để xảy ra chuyện gì lập tức sẽ bị phạt rất nặng, cho nên khi Lý Việt thấy hoa bị bệnh liền lo lắng tột độ, ăn không ngon, ngủ không yên.

    Giờ thì tốt rồi, Sở Ly có bản lĩnh đặc biệt đó, cuối cùng cũng được ngủ yên rồi!

    Ba ngày sau, đốm đen biến mất, lá Tuyết Lan khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, tuyệt đối không nhìn thấy bất kỳ dấu tích bị bệnh nào.

    Lý Việt mời Mạnh Khánh Lâm đến kiểm tra. Mạnh Khánh Lâm đã xem qua những ghi chép về sâu ăn sương, lại thấy Sở Ly chữa bệnh thành công nên cũng hết lời khen ngợi, còn nói sẽ cố gắng hết sức để cất nhắc hắn.

    Thị vệ muốn thăng phẩm ngoài kinh nghiệm ra còn có thể lập công. Chỉ cần lập đại công thì có thể được cất nhắc thăng phẩm.

    Lần này, Tuyết Lan trong phủ Quốc Công bị dịch bệnh tổn hại rất nhiều, nếu như dùng cách của Sở Ly, nhất định sẽ lập đại công, miễn cưỡng cũng được thăng phẩm.



    Buổi trưa, sau khi ăn cơm xong, ánh mặt trời chói chang khiến người ta cũng cảm thấy lười biếng. Đương lúc Sở Ly định đi nghỉ trưa thì có vài âm thanh lao xao vang lên, có người lên đảo. Ngay lập tức, Sở Ly và Lý Việt vội vã chạy ra bờ sông để xem là đã xảy ra chuyện gì.

    Chỉ thấy Mạnh Khánh Lâm đang cười tít mắt bước xuống thuyền, vẻ mặt rạng rỡ.

    Sở Ly và Lý Việt bèn tiến đến hành lễ.

    - Tốt, tốt!

    Mạnh Khánh Lâm vỗ vỗ vai Sở Ly, thân mật nói:

    - Tiểu Sở, lần này nhờ phúc của ngươi nên Đông Hoa viên ta có thể nở mày nở mặt rồi.

    Bách Thảo viện là nơi cai quản tất cả dược liệu trong phủ, Đông Hoa viên thuộc sự cai quản của tam tiểu thư Tiêu Kỳ, Tây Hoa viên do đại công tử Tiêu Thiết Ưng cai quản. Ở Bách Thảo viện, hai phe đấu nhau rất dữ dội, đương nhiên, Mạnh Khánh Lâm thuộc phe Đông Hoa viên.

    - Đều hết bệnh rồi sao?

    Sở Ly cười hỏi.

    Mạnh Khánh Lâm cười lớn nói:

    - Tổng cộng ba trăm gốc Tuyết Lan!

    Lý Việt vội hỏi:

    - Mạnh lão, vậy Sở huynh đệ có được thăng phẩm không?

    - Từ hôm nay, Tiểu Sở sẽ là thị vệ cửu phầm, Tiểu Lý, ngươi cũng được ăn theo, bát phẩm!

    Mạnh Khánh Lâm cười hì hì móc ra hai tờ ngân phiếu nói tiếp:

    - Một vạn lượng là của Tiểu Sở, còn hai ngàn lượng là của Tiểu Lý, đây là tiền thưởng của Bách Thảo viện chúng ta.

    Sở Ly nhận lấy ngân phiếu, chắp tay cười nói:

    - Đa tạ Mạnh Lão!

    Có được phần thưởng lớn như vầy, Mạnh Khánh Lâm nhất định là đã bỏ ra rất nhiều công sức.

    - Được lắm Tiểu Sở, nhân tài có thể bồi dưỡng đây!

    Mạnh Khánh Lâm tiếp lời:

    - Lần này xem như là đã cho Cố Lập Đồng biết mặt rồi!

    Lý Việt kinh ngạc hỏi:

    - Cố Lập Đồng lần này không tìm ra cách trị bệnh cho Tuyết Lan sao? Hắn ta là thiên tài mà!

    Cố Lập Đồng vào phủ được ba năm, là thị vệ bát phẩm, lập đại công hai lần, đã giới thiệu được hai loài hoa quý hiếm, tiền đồ xán lạn.

    Mạnh Khánh Lâm khoát khoát cánh tay tròn múp míp của mình nói:

    - Hắn không có tâm trạng làm chuyện này.

    Sở Ly nói:

    - Mạnh Lão, ta có thỉnh cầu này.

    - Nói thử xem!

    - Ta muốn tham quan Dược Viên.

    - Ôi chao, dã tâm cũng lớn đấy, muốn vào Dược Viên?

    - Chỉ là nghe danh đã lâu, nên rất hiếu kỳ.

    - Ừm…

    Mạnh Khánh Lâm nghĩ ngợi một lát rồi cười nói:

    - Được rồi, chỉ được vào Dược Viên cửu phẩm!

    - Đa tạ Mạnh Lão!

    - Dược Viên không đẹp như tưởng tượng đâu, đi thôi!

    Mạnh Khánh Lâm dẫn hai người lên thuyền, hắn đứng ở đầu thuyền chỉ huy, Lý Việt chèo thuyền, khoảng hơn nửa giờ sau cả ba đến một đảo nhỏ.

    Bốn hộ vệ trung niên tiến đến, ánh mắt sắc như tên, Mạnh Khánh Lâm đưa lệnh bài ra, các hộ vệ liền cúi đầu lùi xuống nhường đường.

    Lý Việt nhăn mặt bịt mũi, tưởng như có thể nôn mửa bất kỳ lúc nào.

    Sở Ly lắc đầu buồn bã, hòn đảo này nặng mùi quá, vô số mùi vị pha trộn vào nhau, thơm không thơm, hôi không hôi, mà vô cùng khó chịu.

    Mạnh Khánh Lâm nhìn Lý Việt cười nói:

    - Tiểu Lý, ở trong Dược Viên lâu ngày, trên người cũng sẽ có mùi này, có tắm sao cũng không sạch, thấy sao, thơm không, ha ha!

    Lý Việt nhăn mặt nói:

    - Vậy thì sao mà đến Yêu Nguyệt lầu cho được, cô nương nào chịu nổi mùi này chứ!

    Mạnh Khánh Lâm cười nói:

    - Ngươi tưởng tiền thưởng là thưởng không đấy à?

    Một lúc sau, ba người đến một mảnh sân nhỏ.

    Sở Ly dùng Đại Viên Kính Trí nhìn ra xa một dặm theo hình vuông, liền thấy có rất nhiều mảnh sân nhỏ nối tiếp nhau, mỗi mảnh sân là một ruộng trồng thảo dược, một loại linh dược.

    Ruộng thảo dược trước mặt họ chuyên trồng cỏ Đuôi Chó, Sở Ly nhận ra đây là Phù Không thảo, là một loài thảo dược đứng đầu trong các linh dược cửu phẩm.

    Một nam tử trung niên gầy gò đang cúi người cuốc cỏ, cẩn thận từng chút một, hắn sợ cuốc trúng Phù Không thảo. Cuốc mà hắn đang dùng được làm bằng ngọc bích, vô cùng tinh xảo.

    - Mạnh Lão!

    Nam tử trung niên nghe tiếng bước chân liền quay đầu nhìn, sau đó chắp tay hành lễ.

    Mạnh Khánh Lâm khoát tay:

    - Tiểu Kinh, ngươi cứ làm việc đi, ta dẫn họ tham quan một chút.

    - Người mới à?

    Kinh Trị Hải cười hỏi.

    Mạnh Khánh Lâm đáp:

    - Lập công, được cất nhắc thăng phẩm, dẫn họ tham quan Dược Viên xem như thưởng khích lệ vậy.

    Kinh Trị Hải mặt biến sắc, trịnh trọng chắp tay lại nói:

    - Thất lễ rồi, hai vị huynh đệ cứ tự nhiên.

    Được cất nhắc thăng phẩm không phải là chuyện dễ, những người như thế thường rất có tiền đồ, có chức quan gì cũng ưu tiên chọn thị vệ được cất nhắc trước.

    - Kinh tiền bối, ta có thể sờ chút không?

    - … Đương nhiên rồi, nhưng phải cẩn thận, chúng rất mỏng manh yếu ớt.

    Sở Ly gật đầu cám ơn, cẩn thận đụng vào một cây Phù Không thảo, một luồng khí tức thuần khiết tràn vào.

    Dùng nó luyện Tẩy Mạch quyết cần hai năm.

    Đây là linh dược cửu phẩm, nếu như là linh dược nhất phẩm, thì còn nhanh hơn nhiều!

    Kết hợp tinh khí của linh dược và Tẩy Mạch quyết sẽ hiệu quả hơn dùng Thuế Phàm quả nữa. Thuế Phàm quả có thể giúp xương tủy thay đổi, nhanh chóng hoàn thành nền tảng võ học, thậm chí còn đem lại nhiều lợi ích nữa, chỉ tiếc đó chỉ là loại quả trong truyền thuyết.

    Tinh khí của linh dược cũng giống như tinh khí của ngũ cốc mà con người thường dùng, một khi đã chết đi thì tinh khí cũng tiêu tan, hiệu lực chữa bệnh của linh dược và tinh khí là hai thứ hoàn toàn khác nhau.

    Nội công là chuyển hóa tinh khí của ngũ cốc thành nội lực, tinh khí của ngũ cốc có thời hạn còn tinh khí của cỏ cây là vô hạn, dùng nó để thay thế tinh khí của ngũ cốc thì hiệu quả luyện công sẽ tăng nhanh chóng!

    Nghĩ đến đây, Sở Ly cảm thấy tràn trề hi vọng!

    - Tiểu tử, đang nghĩ đến chuyện tốt đẹp gì thế?

    Mạnh Khánh Lâm cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

    Sở Ly buông tay ra cười cười.

    - Đến nơi khác xem thôi, Tiểu Kinh, ngươi làm việc đi nhé.

    Mạnh Khánh Lâm khoát khoát tay.

    Kinh Trị Hải cung kính tiễn ba người ra tận cửa.

    Ba người họ tiếp tục tham quan thêm năm mảnh vườn khác nữa, Sở Ly phát hiện tinh khí của Phù Không thảo là thuần khiết nhất. Thế nên hắn cần phải nhanh chóng thăng phẩm để sớm được đến đây tu luyện.

    Trên đường trở về, Lý Việt chèo thuyền, Mạnh Khánh Lâm cười nói với Sở Ly.

    - Tiểu Sở, muốn vào đó sao?

    Sở Ly gật gật đầu.

    Lý Việt vội nói:

    - Huynh đệ, ngươi không muốn ở Đông Hoa viên nữa à?

    - Chạy qua chạy lại hai bên thôi.

    - Tiểu Sở, kinh nghiệm của ngươi còn ít quá, phải chờ mấy năm nữa.

    - Mạnh Lão sẽ có cách chứ.

    - Cách à, có đấy, lập công!

    - Mong Mạnh Lão chỉ dẫn cho!

    - Ngươi biết là Cố Lập Đồng đang nghiên cứu Nguyệt Quang lan chứ?

    Mạnh Khánh Lâm cười tít mắt nói:

    - Chỉ cần ngươi có thể trồng được Nguyệt Quang lan trước hắn, ta đảm bảo ngươi sẽ được vào Dược Viên cửu phẩm!

    - Nguyệt Quang lan…

    Sở Ly nhíu mày.

    Lá cong cong, ban đêm sẽ phát sáng, trông như ánh trăng khuyết nên mới có tên là Nguyệt Quang lan.

    Loài hoa này sống ở Nguyệt Quang đảo, chỉ cần rời đảo là chỉ sống được một tháng thôi, trước giờ không có ngoại lệ nào. Nhưng vì là loài hoa tuyệt đẹp nên được rất nhiều người thích.

    Một gốc Nguyệt Quang lan ít nhất chũng hai trăm lượng bạc.

    Hai trăm lượng bạc có thể mua được một ngôi nhà nhỏ ở Sùng Minh Thành.

    Sở Ly là thị vệ cửu phẩm, một tháng được mười lượng bạc đã là cao rồi, làm một năm cũng không mua được một gốc Nguyệt Quang lan nữa, thế mới biết nó đắt cỡ nào.

    Nguyệt Quang lan đắt đỏ thế nên có rất nhiều cao thủ nghiên cứu kéo dài tuổi thọ cho nó, tiếc là không ai thành công. Cố Lập Đồng tự cao tự đại nên mới dám thử thách như vậy.

    - Không dám ư?

    Mạnh Khánh Lâm cười toe nhìn hắn hỏi.

    Lý Việt không ngừng nháy mắt với Sở Ly.

    Sở Ly gật đầu:

    - Được, ta sẽ thử xem sao.

    Sau khi đưa Mạnh Khánh Lâm về, hai người liền về Đông Hoa viên, Lý Việt vừa chèo thuyền vừa trách móc Sở Ly:

    - Huynh đệ, sao đệ gan vậy, là Nguyệt Quang lan đấy!

    Sở Ly ngẩng mặt hóng gió cười nói:

    - Thử thôi mà.

    - Nếu như Cố Lập Đồng biết được, nhất định sẽ có chuyện đấy!

    Sở Ly chỉ mỉm cười không nói gì.

    - Ôi, gan của đệ…

    Lý Việt chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

    Hắn ta rất khâm phục tính tình thoải mái của Sở Ly, hình như không gì có thể làm Sở Ly bận lòng cả. Nhưng tính tình như vậy lại rất dễ đắc tội người khác, rất dễ gây họa.

    Sở Ly thấy Lý Việt lo lắng, bèn cười nói:

    - Hắn dù sao cũng không dám xông vào Đông Hoa viên đâu nhỉ?

    - Đương nhiên rồi, nhưng mà hắn lòng dạ hẹp hòi, bất chấp thủ đoạn, nhất định sẽ kiếm chuyện với đệ cho xem!

    - Vậy thì hãy giữ bí mật, im lặng mà làm!

    - Ta đương nhiên là không thành vấn đề rồi!

    Lý Việt cao giọng đáp.

    Sở Ly bất giác lắc lắc đầu, người như Lý Việt, chắc chắn là không thể giữ bí mật được.

    Lý Việt lại nói lớn:

    - Ta tuyệt đối sẽ không nói ra đâu!
     
    dragonsavior thích bài này.
  4. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    190,913
    Bạch Bào Tổng Quản
    Chương 4: Khiêu chiến

    Sở Ly và Lý Việt đến Kỳ Thảo hiên.

    Cách Kỳ Thảo hiên một con đường là một khu thuộc trung tâm Sùng Minh Thành. Tuy chỉ cách một con đường nhỏ nhưng nơi đó phồn hoa, náo nhiệt, người ngựa như nêm còn bên này thì yên tĩnh, thanh vắng, cứ như hai thế giới khác biệt nhau vậy.

    Cổng Kỳ Thảo hiên cũ kỹ, hoang tàn, xung quanh là vài sạp đồ cổ và trang sức ế ẩm, như sắp dẹp tiệm vậy.

    Tuy nhiên, Sở Ly lại không xem thường nơi này, ba năm không khai trương, khai trương sẽ ăn ba năm.

    Vén rèm bước vào, một khung cảnh rộng lớn hiện ra trước mắt, đại sảnh rộng rãi, sáng sủa thoang thoảng hương hoa, từng chậu kỳ hoa dị thảo được đặt trên các kệ cổ vô cùng tinh xảo.

    Chính giữa đại sảnh là một chiếc bàn Bát Tiên, một lão giả râu tóc bạc phơ đang thản nhiên ngồi uống trà.

    Thấy hai người đến, lão giả cười tít mắt đứng dậy, chắp tay nói:

    - Hai vị tiểu ca, xin cứ tự nhiên.

    Ánh mắt của Sở Ly và Lý Việt lập tức dán vào Nguyệt Quang lan, cành lá xanh, dáng cong cong ánh lên tia sáng xinh tươi cứ như được chạm trổ bằng ngọc bích vậy, đẹp không tì vết.

    Lão giả tiến đến, cười ha ha nói:

    - Hai vị thích Nguyệt Quang lan?

    Lý Việt đáp:

    - Ai mà không thích chứ!

    - Lão bản, Nguyệt Quang lan này còn có thể sống được bao lâu?

    - Mới chuyển đến đây thôi.

    Lão giả giơ ra hai ngón tay:

    - Ít nhất là hai tháng!

    - Mười ngày thôi!

    Sở Ly cười nói.

    Lý Việt vỗ vỗ lưng, nói:

    - Lão bản, mở mắt to ra chút đi!

    - Ha ha, là người của phủ Quốc Công sao?

    Lão giả mặt biến sắc, chắp tay cười nói:

    - Thất lễ, thất lễ… vậy thì lão cũng không dám giấu gì, đích thực là chỉ sống được mười ngày thôi. Tuy nhiên năm nay cũng chỉ có một gốc này rời đảo thôi, gốc kế tiếp phải chờ đến sang năm, lão còn cả nhà phải nuôi dưỡng, nên có chết cũng sẽ không bán lỗ vốn đâu!

    Lý Việt khoát khoát tay, nói:

    - Đừng giả vờ tội nghiệp nữa, chiêu này bọn ta biết hết rồi!

    Vô gian bất thương, những người có thể mở tiệm ở đây không ai nghèo cả.

    Sở Ly chạm nhẹ vào Nguyệt Quang lan nói:

    - Ra giá đi!

    Tinh khí của Nguyệt Quang lan rất thuần khiết, dùng luyện Tẩy Mạch quyết chỉ mất một tuần.

    Hắn thở mạnh ra, kiềm chế niềm vui tột độ của mình, quả nhiên là linh khí thuần khiết! Một năm, chỉ cần một năm là sẽ có được nền tảng mà hắn còn thiếu!

    Lão giả định trả lời thì đột nhiên có tiếng bước chân đi đến. Một thanh niên bước vào, hai tay vén màn, cung kính cúi người, ngoài cửa có tiếng người vang lên.

    - Triệu sư muội, mời!

    - Trác sư huynh, huynh vào trước đi!

    Một thanh niên khôi ngô tuấn tú bước vào, lưng mang trường kiếm, vẻ phấn khởi, kiêu ngạo đưa mắt nhìn xung quanh. Người này chính là Trác Phi Dương.

    Theo sau là hai thiếu nữ xinh đẹp, một người thì gương mặt thanh tú, người còn lại thì da trắng như tuyết, không ai khác là Triệu Dĩnh.

    Sở Ly và Trác Phi Dương đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều chau mày lại.

    Sở Ly nhìn sang Triệu Dĩnh.

    Đại Viên Kính Trí lại chuyển động, Sở Ly thầm thở phào một cái, may là Triệu Dĩnh vẫn chưa động lòng, nàng chỉ kéo cô nương kia bước đến.

    Trác Phi Dương lạnh lùng cất tiếng:

    - Sao ngươi lại ở đây?

    Sở Ly cười nhạt nói:

    - Vậy là ý gì, sao ta lại không được đến đây?

    Trác Phi Dương gầm gừ:

    - Tạp dịch không phẩm cấp gì, một cọng cỏ còn không mua nỗi nữa là, đến đây xem cho đã mắt thôi chứ gì, tội nghiệp quá!

    - Trác công tử cũng rảnh rỗi quá nhỉ!

    Lý Việt đứng kế bên, nghĩ bụng sẽ có chuyện không hay xảy ra đây. Dù gì cũng là thiên tài Trác Phi Dương, nếu hắn và Sở Ly xảy ra xung đột thì không tốt.

    Nghĩ đoạn, Lý Việt liền cung tay, cười lớn nói:

    - Ha ha, Trác huynh, Triệu cô nương, ta là Lý Việt ở Đông Hoa viên!

    Trác Phi Dương lạnh lùng liếc Lý Việt một cái, sau đó im lặng không nói gì.

    Còn Triệu Dĩnh thì cười, đáp lễ:

    - Lý sư huynh.

    Trác Phi Dương kênh kiệu nói:

    - Tên họ Sở kia, còn không mau cút, chó khôn không cản đường!

    - Trác Phi Dương, người khác gọi ngươi là thiên tài nên ngươi tưởng mình tài thật sao?

    - Ta đương nhiên là thiên tài rồi!

    Trác Phi Dương ngẩng mặt lên trời vỗ ngực nói tiếp:

    - Ngươi có thông minh đến đâu đi nữa cũng chẳng được gì, cũng chỉ là một tên không có nội lực không có nền tảng thôi.

    - Ôi trời… võ công có cao cấp mấy, nếu không có đầu óc thì cũng chỉ là hạng đần độn, ngu xuẩn mà thôi!

    Sở Ly lắc lắc đầu đáp trả.

    Trác Phi Dương nghiến răng, nhìn hắn với vẻ khinh thường rồi nói:

    - Thế giới này, võ công là tất cả… tên họ Sở kia, ta hiện giờ là bát phẩm, năm nay có thể lên thất phẩm, còn ngươi, chẳng qua chỉ là một tên sai vặt, muốn lên bát phẩm cũng phải chờ thêm hai mươi năm nữa, hơn nữa còn phải không được sai sót gì, một tên vô đức vô năng như ngươi không gây họa mới lạ.

    - Đầu óc bã đậu như ngươi, dù võ công có cao cường đến mấy cũng chỉ là hạng chó giữ nhà, không có tích sự gì!

    Trác Phi Dương gào lên:

    - Không tích sự gì cũng còn hơn ngươi!

    - Trác sư huynh, Sở sư huynh!

    Triệu Dĩnh dậm chân hờn dỗi kêu lên.

    Trác Phi Dương ngay lập tức thay đổi sắc mặt, dịu dàng cười nói:

    - Triệu sư muội, Nguyệt Quang lan này thế nào?

    - Đẹp lắm, nhưng đắt quá.

    Triệu Dĩnh khẽ lắc đầu, sau đó vẻ tiếc nuối rời mắt khỏi Nguyệt Quang lan.

    Trác Phi Dương nhìn Nguyệt Quang lan, sau đó cười nói:

    - Triệu sư muội, hay là chúng ta đi nơi khác xem thử đi, ở đây với hắn xui xẻo lắm, đi!

    - Sở sư huynh…

    Triệu Dĩnh cười ngượng ngùng, biết là không nên để hai người ở chung.

    Sở Ly khoát khoát tay ý nói không sao, nhưng mặt thì đăm chiêu nhìn họ rời đi.

    - Phù…

    Lý Việt đột nhiên thở phào một cái, ngán ngẩm nhìn Sở Ly nói:

    - Huynh đệ, đệ…

    Trác Phi Dương là một nhân tài xuất chúng, trong tương lai nhất định là một nhân vật nổi tiếng, tốt nhất là đừng đụng đến, nếu không hậu hoạn khó lường.

    Sở Ly khoát tay nói:

    - Lão giả, ra giá đi.

    Lão giả cười lớn nói:

    - Giá hữu nghị, hai trăm lượng!

    - Quả nhiên là gian thương!

    Lý Việt lắc đầu móc ngân phiếu ra.

    - Đợi đã!

    Rèn cửa vén lên, một người trẻ tuổi bước vào, người này dáng vẻ cao gầy, tướng mạo anh tuấn, hắn ta không phải ai khác mà chính là thị vệ đứng sau Trác Phi Dương lúc nãy.

    Bạch Tri Tiết, thị vệ cửu phẩm, gặp ai cũng cười.

    Nhưng lúc này, hắn ta lạnh lùng tiến đến trước mặt lão giả nói:

    - Ta ra giá ba trăm lượng!

    Lý Việt Trố mắt kêu lên:

    - Tiểu Bạch?

    Tên này bình thường gặp mình là cười toe toét, luôn miệng gọi Lý ca này Lý ca nọ, sao giờ lại đột nhiên lật mặt vậy, cứ như là hai người khác nhau vậy!

    - Lão bản, sao hả?

    Bạch Tri Tiết chẳng thèm đếm xỉa gì đến Lý Việt, chỉ lạnh lùng nhìn chủ tiệm.

    Lão giả do dự nói:

    - Chuyện này…

    Hắn ta nhìn Sở Ly, sau đó lại quay sang nhìn Bạch Tri Tiết, người của phủ Quốc Công đều không thể đắc tội nhưng món hời trước mắt này cũng không thể không động lòng.

    Hắn nhìn Sở Ly vẻ ái ngại.

    Sở Ly nói:

    - Năm trăm lượng!

    - Sáu trăm lượng!

    - Bảy trăm!

    - Tám trăm!

    - Một ngàn!

    - Một ngàn mốt!

    Bạch Tri Tiết lạnh lùng nhìn Sở Ly nói:

    - Sở huynh đệ, ta khuyên ngươi nên nghĩ cho kỹ, rốt cuộc có muốn đối đầu với Trác công tử hay không!

    Sở Ly nhìn Bạch Tri Tiết cười nói:

    - Một vạn lượng!

    Bạch Tri Tiết nhìn Sở Ly chằm chằm nói tiếp:

    - Sở huynh đệ, ngươi muốn đi vào đường cùng sao?

    Sở Ly chỉ cười cười.

    Bạch Tri Tiết do dự hồi lâu, cuối cùng ra giá:

    - Một vạn mốt!

    Sở Ly chắp tay cười nói:

    - Bái phục, ngươi thắng rồi!

    Nói xong hắn quay người bỏ đi, Lý Việt trừng mắt nhìn Bạch Tri Tiết, vội vã chạy theo.

    Trên con đường náo nhiệt, đông người qua lại, Sở Ly tức giận tột độ, dường như chỉ muốn đánh tên Trác Phi Dương đó một trận nên thân.

    Phải một năm nữa mới lại có thêm một gốc Nguyệt Quang lan. Một năm, Cố Lập Đồng có thể sẽ thành công, Trác Phi Dương cũng sẽ lên làm hộ vệ thất phẩm, còn mình thì không được thăng phẩm, nền tảng cũng vô vọng nốt!

    Lý Việt thấy sắc mặt Sở Ly u ám, buồn bã bèn khuyên răn:

    - Huynh đệ, nghĩ thoáng chút đi, Trác Phi Dương kia giàu có, ngang ngược, đấu không lại đâu.

    Sở Ly chỉ chau mày im lặng không nói gì, hắn cũng chẳng còn tâm trí đi chơi nên chỉ đành hồi phủ.

    Sáng ngày hôm sau, khi Sở Ly đang luyện công trong vườn hoa Thanh Tang thì Lý Việt chạy đến nói:

    - Huynh đệ, không xong rồi, không xong rồi!

    Sở Ly chau mày nhìn hắn ta.

    Lý Việt bèn nói:

    - Tên Trác Phi Dương kia quả nhiên bụng dạ hẹp hòi.

    - Nói mau!

    Sở Ly bực bội hối thúc.

    Lý Việt tức giận nói:

    - Trác Phi Dương muốn đổi thị vệ!

    Sở Ly mặt biến sắc:

    - Ta sao?

    Lý Việt gật đầu, đấm xuống đất một cái:

    - Thật là ức hiếp người quá đáng mà!

    Thị vệ và hộ vệ tiền công chênh lệch nhau rất lớn, về địa vị còn cách biệt lớn hơn. Hộ vệ bát phẩm có thể đi chung với một thị vệ cửu phẩm, tương tự, thị vệ bát phẩm có thể đi chung với một hộ vệ cửu phẩm.

    Trác Phi Dương đòi người của Bách Thảo viện, đương nhiên Bách Thảo viện cũng không muốn vì mình mà đắc tội với thiên tài này.

    Hơn nữa, thị vệ của hộ vệ cũng hơn hẳn những thị vệ khác. Hộ vệ một năm có hơn mười tháng ra ngoài làm nhiệm vụ, lúc này thị vệ chỉ rảnh rang trong phủ thôi, tự do tự tại, không cần làm gì cả. Hộ vệ làm nhiệm vụ sẽ được thưởng rất nhiều, ngoài ra còn có thêm bổng lộc từ bên ngoài, chỉ cần họ bỏ ra chút ít thôi là những thị vệ đi theo sẽ được ăn uống phủ phê suốt ngày.

    Nếu như mình từ chối, người khác chắc chắn sẽ nghĩ là mình không biết trời cao đất dày!

    Trác Phi Dương, giỏi lắm, có tiến bộ, chiêu này đê tiện lắm!

    - Làm sao đây?

    Lý Việt sốt ruột nói.

    Nếu như không có Sở Ly thì bản thân hắn ta cũng sẽ ăn không ngon, ngủ không yên. Hoa cỏ trong Đông Hoa viên đắt đỏ là thế, hở cái là bệnh.

    Sở Ly nói:

    - Đành phải dùng chiêu cuối cùng!

    - Nói mau!

    Lý Việt hối thúc.

    Sở Ly tiếp:

    - Ta sẽ viết một tấm thiệp khiêu chiến, Lý huynh giúp ta đem qua đó.

    - Đệ muốn khiêu chiến Trác Phi Dương?

    Lý Việt nghi ngờ hỏi:

    - Huynh đệ, có mạo hiểm lắm không?

    Kiếm pháp của Sở Ly mạnh mẽ là thế nhưng Trác Phi Dương không phải là hắn ta nên chưa chắc sẽ thắng.

    Sở Ly cười đáp:

    - Thử xem sao.

    - Trời ơi… gan của đệ…

    Lý Việt lắc đầu ngán ngẩm, Sở Ly không bận tâm đến gì cả, chuyện gì cũng dám làm.

    Sở Ly trở về phòng, viết liền hai tấm thiệp, một thiệp khiêu chiến gửi Trác Phi Dương, thiệp còn lại là thiệp mời Triệu Dĩnh.

    Lý Việt không hiểu bèn hỏi:

    - Sao lại còn mời Triệu cô nương nữa?

    - Không mời Triệu sư muội, tên Trác Phi Dương kia sẽ giở trò!

    - Không phải vậy chứ?

    - Hắn không chính trực, ngay thẳng như huynh nghĩ đâu, đê tiện lắm!

    - …Thôi được rồi.

    Lý Việt bán tín bán nghi nhận lời.
     
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    190,913
    Bạch Bào Tổng Quản
    Chương 5: Kiếm pháp

    Một chiếc thuyền nhỏ đang rẽ nước lướt nhẹ về phía Đông Hoa viên trên mặt hồ mờ mịt sương mù.

    Trên thuyền có ba người, Bạch Tri Tiết chèo chuyền, Trác Phi Dương và Triệu Dĩnh đứng ở đầu thuyền, gió hiu hiu thổi, tà áo của hai người họ bay phất phơ trong gió.

    Triệu Dĩnh hôm nay vận trang phục xanh, nhẹ nhàng hỏi:

    - Trác sư huynh, rốt cuộc là tại sao huynh và Sở sư huynh lại kết thù kết oán với nhau?

    Trác Phi Dương chau mày nghĩ ngợi:

    - Lần đầu tiên gặp hắn là thấy không ưa rồi… đã không có tài cán gì, lại cứ hay khoe khoang, nhìn là thấy ghét, chỉ muốn tát hắn một cái chết tươi cho xong!

    - Hai người đều không có thâm thù gì, sao lại như vậy chứ!

    Triệu Dĩnh chỉ biết lắc đầu cười, hai người này đều rất kiêu ngạo. Trác sư huynh kiêu ngạo thì còn hiểu được, nhưng còn Sở sư huynh thì lại không thể luyện công, nhưng hình như là có chỗ dựa hay sao ấy nên mới không xem Trác sư huynh ra gì. Chắc vì thế mà Trác sư huynh mới ghét Sở sư huynh như vậy.

    Gửi thiệp khiêu chiến, vốn không phải chuyện đùa.

    Phủ Quốc Công nghiêm cấm đấu đá nhau, một khi có thương vong, nhẹ thì phế võ công đuổi khỏi phủ, nặng thì xử tội chết. Nhưng còn khiêu chiến thì lại được phép, đối phương có thể từ chối, nhưng một khi đã nhận lời thì chỉ cần không chết, không phế thì sẽ không bị gì cả.

    Sở sư huynh chủ động khiêu chiến, dù có bị Trác sư huynh đánh bị thương thì phủ Quốc Công cũng sẽ không quan tâm.

    Trác Phi Dương nói:

    - Ta không ưa cái vẻ ngạo mạn của hắn!

    Triệu Dĩnh chỉ biết lắc lắc đầu, người kiêu ngạo thường ghét người khác kiêu ngạo hơn mình.

    - Trác sư huynh, huynh định ra tay thật sao?

    - Đương nhiên rồi!

    Trác Phi Dương đáp:

    -Hắn muốn chết mà, huynh là người thích hoàn thành tâm nguyện của người khác, nên huynh sẽ biến hắn thành một tên vô dụng!

    Triệu Dĩnh chau mày, không hợp tính là sẽ ra tay độc ác sau, thật quá đáng. Nghĩ đoạn, nàng liền nói:

    - Sao Sở sư huynh lại dám khiêu chiến chứ?

    - Thì tức giận quá nên vậy chứ sao!

    Trác Phi Dương đắc ý nói tiếp:

    - Hắn ngạo mạn như vậy sao lại chịu làm thị vệ của huynh chứ!

    - Ôi trời…

    Triệu Dĩnh chỉ biết lắc đầu ngao ngán:

    - Trác sư huynh, thật ra hai người chẳng thù hằn gì với nhau cả, hà tất phải như thế!

    - Triệu sư muội, muội không hiểu.

    Trác Phi Dương khoát tay cắt ngang lời Triệu Dĩnh:

    - Cần ghét thì phải ghét, tên đó… một khi có cơ hội thì phải đánh cho chết!

    - Vốn là đồng môn với nhau mà…

    Triệu Dĩnh thở dài.

    Trác Phi Dương tiếp:

    - Triệu sư muội, muội không được mềm lòng!

    - Ôi trời…

    Triệu Dĩnh thở dài ngao ngán, nàng quyết định sẽ ra tay ngăn cản lúc dầu sôi lửa bỏng nhất.

    Nàng thầm trách Sở Ly, lúc nào cần nhịn thì nhịn, thua thiệt chút rồi cũng sẽ qua thôi, hà tất phải đối đầu với Trác sư huynh như thế!

    Lúc này, Bạch Tri Tiết báo:

    - Công tử, Triệu cô nương, đến rồi!

    Ba người nhìn thấy một hòn đảo nhỏ hiện ra trước mắt, hòn đảo tuy nhỏ nhưng lại có rất nhiều cây xanh, các cây bao bọc quanh đảo còn rũ xuống mặt hồ càng làm cho hòn đảo thêm tươi đẹp khác thường.

    Trác Phi Dương nói:

    - Tri Tiết, ngươi chờ trên thuyền.

    - Công tử, xin cẩn thận!

    Bạch Tri Tiết nói:

    - Dù sao thì cũng là địa bàn của chúng!

    - Ta muốn xem xem hắn định giờ trò gì!

    Trác Phi Dương khoát tay nói tiếp:

    - Dù là trò gì thì khi gặp võ công cũng sẽ chẳng được trò trống gì đâu!

    - Công tử nói chí phải.

    Bạch Tri Tiết cung kính gật đầu.


    Sở Ly và Lý Việt xuất hiện, lưng Sở Ly đang vắt một thanh kiếm, dáng vẻ vô cùng anh tuấn, uy dũng.

    Sở Ly đứng trên cao nhìn xuống gật gật đầu nói:

    - Trác Phi Dương, ngươi cũng gan đấy chứ! Triệu sư muội, hoan nghênh muội đến!

    Mặt Trác Phi Dương ụ xuống, thấy Sở Ly đứng trên cao nhìn mình như thế hắn ta vô cùng bất mãn, liền cười nhạt đáp:

    - Ngươi là một tên bất tài vô dụng, có gì đáng sợ chứ!

    Sở Ly quay đầu hỏi:

    - Triệu sư muội, vào trong uống trà thôi.

    Nhưng, Trác Phi Dương lại gào lên:

    - Uống trà gì chứ, ai biết ngươi có bỏ độc không, không phải muốn khiêu chiến ta sao? Đừng nhiều lời, mau ra tay đi!

    - Không cần gấp như vậy đâu.

    - Đừng giở trò nữa!

    Trác Phi Dương cắt ngang lời Sở Ly, tiếp tục gào lên:

    - Tên họ Sở kia, muốn ra tay thì ra tay nhanh đi, còn không thì chịu thua, ngoan ngoãn làm thị vệ của ta!

    - Ngươi đó, lỗ mãng quá! Sẽ không được trò trống gì đâu!

    Sở Ly lắc lắc đầu nói.

    - Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói câu đó?

    Trác Phi Dương nhếch mép cười lạnh lùng.

    Sở Ly nói:

    - Ra tay, cũng được thôi, nhưng phải có điều kiện gì mới được chứ. Trác Phi Dương, nếu ta thắng, thì ngươi phải làm hộ vệ của ta!

    - Nằm mơ!

    Trác Phi Dương cười to:

    - Tên họ Sở kia, ngươi đang nằm mơ sao, muốn ta làm hộ vệ cho ngươi ư?

    - Sao, ngươi cảm thấy mình sẽ thua ư?

    - Đương nhiên là không rồi!

    - Vậy tại sao lại không dám nhận lời chứ? Không tự tin à?

    - Sao mà không dám chứ!

    - Còn Nguyệt Quang lan nữa, nếu thua thì phải đưa Nguyệt Quang lan cho ta!

    - Ngươi cũng tham lam nhỉ!

    Trác Phi Dương cười lạnh lùng vẻ châm biếm, sau đó nghiến răng nói:

    - Một vạn mốt lượng đó!

    Vừa nghĩ đến đây, Trác Phi Dương cảm thấy vô cùng tức giận, một vạn một ngàn lượng, đúng là bị lừa mà!

    Triệu Dĩnh lúc này mới cười nói:

    - Sở sư huynh, chỉ cần huynh thắng, Nguyệt Quang lan sẽ thuộc về huynh!

    Sở Ly chắp tay cười đáp:

    - Vậy đa tạ Triệu sư muội!

    Đây không phải là lúc khách sáo, Nguyệt Quang lan hiện tại đang là thứ có thể thay đổi vận mệnh!

    Triệu Dĩnh nói tiếp:

    - Sở sư huynh, không phải huynh không thể luyện công sao?

    - Không thể luyện nội công tâm pháp.

    Sở Ly lắc đầu:

    - Nhưng kiếm pháp thì có thể luyện.

    Triệu Dĩnh nhìn hắn hỏi tiếp:

    - Vậy thì được gì chứ?

    Sở Ly liếc nhìn Trác Phi Dương:

    - Đối phó hạng người xuẩn ngốc như hắn, không cần dùng nội công!

    - Họ Sở kia, mạnh miệng quá nhỉ!

    Trác Phi Dương cười một tràng dài nói:

    - Không có nội công, để xem ngươi đánh bằng gì?

    Sở Ly nói:

    - Ta đã luyện Phá Vọng kiếm pháp, nhiêu đó cũng đủ để đối phó ngươi rồi!

    - Phá Vọng kiếm pháp? Ha ha!

    Trác Phi Dương cười lớn nói:

    - Một tên vô dụng như ngươi, dù cho có bảo kiếm trong tay thì được tích sự gì chứ?

    Triệu Dĩnh cảm thấy lời Trác Phi Dương nói tuy hơi khó nghe nhưng lại không sai, không có nội công sẽ không thể phát huy được uy lực của kiếm pháp.

    Sở Ly nói:

    - Trác Phi Dương, vậy ngươi có nhận lời không?

    - Nếu ngươi thua thì sao?

    Trác Phi Dương nghiêm mặt hỏi:

    - Ta cũng phải ra điều kiện chứ, không thể để ngươi một mình ra điều kiện được.

    Sở Ly vỗ ngực đáp:

    - Một vạn ngân lượng sẽ thuộc về ngươi, ta sẽ rời khỏi phủ Quốc Công!

    - Ngân lượng ta có, một vạn lượng chẳng đáng là bao!

    Trác Phi Dương tiếp:

    - Chỉ cần ngươi cút khỏi phủ Quốc Công, không làm chướng mắt ta là được!

    - Quyết định vậy nhé, Triệu sư muội làm chứng!

    Triệu Dĩnh chau mày nói:

    - Sở sư huynh, hai người hà tất phải đến nước này?

    - Không còn cách nào khác, Trác Phi Dương lòng dạ hẹp hòi, lúc nào cũng kiếm chuyện với ta, nên ta đành phải cho hắn biết tay, có vậy hắn mới chịu dừng tay!

    Sở Ly lắc đầu nói.

    - Làm thị vệ của Trác sư huynh thật ra cũng tốt mà, có gì phải xấu hổ đâu.

    Triệu Dĩnh cố gắng khuyên răn.

    Sở Ly nhìn nàng rồi nói:

    - Muội quả nhiên là một cô nương ngây thơ, lương thiện!

    Triệu Dĩnh cười ngại ngùng. Huynh ấy kiêu ngạo như vậy, nếu làm thị vệ cho Trác sư huynh thì cũng khó cho huynh ấy quá, Trác sư huynh lần này cũng thật quá đáng.

    Sở Ly rút kiếm ra:

    - Trác Phi Dương, xuất kiếm đi!

    Trác Phi Dương cười ngạo nghễ, bước đến trước mặt Sở Ly, giơ tay ra nói:

    - Đối phó với ngươi, không cần dùng kiếm!

    - Hãy xem kiếm pháp của ta đây!

    Sở Ly đâm kiếm ra.

    Trác Phi Dương đưa tay trái ra đỡ lấy kiếm, tiếp đến tấn công thẳng vào trung cung, dáng vẻ hết sức khinh thường Sở Ly.

    Sở Ly lùi lại né chiêu, sau đó lại đâm kiếm tới.

    - Ơ?

    Trác Phi Dương giơ tay lên đỡ, mặt chau lại.

    Sở Ly lại tiếp tục tấn công.

    Trác Phi Dương lại đỡ, sau đó hắn ta quyết định dùng chưởng pháp khác, thế kiếm tuy không có lực nhưng mỗi một kiếm đánh ra đều nhắm vào yếu huyệt, nên hắn nghĩ tên họ Sở kia nhất định là rất thông thạo chưởng pháp lúc nãy hắn dùng.

    Sở Ly lại tiếp tục đâm kiếm tới.

    Trác Phi Dương ngỡ ngàng, không kịp đỡ, chỉ biết nhìn kiếm đâm thẳng vào cổ tay phải của mình.

    Sở Ly thu kiếm lại, cười toe toét nói:

    - Còn muốn đánh nữa không?

    - Tiếp đi!

    Trác Phi Dương nghiến răng hét lên.

    Sở Ly lại vung kiếm lên.

    Trác Phi Dương chuyển chưởng thành quyền, hắn ra một quyền thật mạnh, Sở Ly bình thản đâm kiếm tới.

    - A!

    Trác Phi Dương hét lên đau đớn, lòng bàn tay phải đã bị trúng kiếm.

    Sở Ly mặt trắng bệch, phải dùng kiếm chống xuống đất mới không bị ngã, nhát kiếm lúc nãy hắn đã dùng hết sức lực của mình, hắn cảm giác cả người không còn chút sức lực nào, rất khó chịu.

    Mũi kiếm đâm thẳng vào lòng bàn tay của Trác Phi Dương.

    Triệu Dĩnh vội vàng lấy ra một bình sứ, nhanh chóng giúp Trác Phi Dương cầm máu, nhìn hắn đầy vẻ lo lắng.

    Trác Phi Dương tức giận tột độ, trừng mắt nhìn Sở Ly.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)