↑ ↓

Võng Du Anh Hùng Ngục Giam - Hoàng Hoa Dật - Chương 398

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi cuonghv, 31/7/14.

  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    21,671
    Anh Hùng Ngục Giam
    Tác giả: Hoàng Hoa Dật
    Nguồn: Vipvandan
    Shared: Premium Group
    === oOo ===

    Chương 1: Ngục Giam​





    Đây là một nhà tù, âm u ẩn ướt, trong không khí tản ra một mùi mốc.

    Một bóng người ngồi xếp bằng giữa bóng tối, biểu tình bình tĩnh, trầm như giếng nước cổ, lại như một pho tượng phật đà.

    Trong phòng giam không có bất luận thứ gì, thậm chí ngay cả một người nói chuyện cũng không có, ngày qua ngày, năm qua năm, mãi cho đến khi chết đi, rất nhiều phạm nhân đều bởi vì tuyệt vọng mà lựa chọn tự sát.

    Nhưng người này không hề tuyệt vọng, hắn đang chờ đợi một cơ hội.

    Đúng lúc này, ánh rạng đông của sáng sớm mọc lên, đi qua khe cửa sổ cỡ nắm tay trên tường, mông lung chiếu vào, giống như một đạo thánh quang đâm phá bóng tối trong phòng giam, bao phủ trên người hắn, làm mái tóc trên đầu của hắn nhuộm thành sắc vàng óng ánh, ấm áp thần thánh, dường như một pho tượng phật đà đang niết bàn.

    Rồi đột nhiên, người này mở mắt, giống như phật đà niết bàn hoàn tất, hồi sinh lại, nhà tù tối đen tựa như cũng sáng ngời theo!

    "Ăn cơm!" Dường như trong dự liệu, ngoài cửa truyền tới một âm thanh lạnh lùng, sau đó một cái khay đưa qua song sắt cánh cửa, đặt trên mặt đất.

    Khóe miệng của bóng người hơi nhếch lên, cơ hội hắn đợi, rốt cục tới!

    Hắn đứng lên, bình tĩnh từ chỗ sâu trong bóng tối chậm rãi đi ra, dần dần hiển hiện ra toàn cảnh. Thân thể của hắn có chút gầy, tuổi tác không lớn, dĩ nhiên chỉ là một thiếu niên.

    Thiếu niên nhìn khay cơm trên mặt đất một chút, trong khay là một chén cơm trắng và một cái đĩa rau xanh, vô cùng đơn giản, không có bất luận cái gì dư thừa, nhưng đối với tội phạm đói bụng một đêm mà nói, cũng là mỹ vị vô thượng. Hắn nâng chén cơm trắng, đưa vào miệng nhỏ ăn, mỗi một ngụm đều ăn rất chậm, tựa như đang cẩn thận nếm mùi vị của từng hạt cơm.

    Ngoài cửa sắt, hai gã ngục cảnh nhìn chằm chằm người thiếu niên, cảnh côn trong tay tùy thời phòng bị, theo dõi mỗi một động tác của hắn, dường như phòng bị một con mãnh thú, dù cho con mãnh thú đó lúc này đang bị nhốt trong lồng sắt.

    Hồi lâu sau đó, thiếu niên rốt cục ăn xong, đem cái khay đây ra ngoài, nhưng đĩa rau xanh lại không đúng qua, hắn chỉ ăn chén cơm trắng.

    Sau đó, thiếu niên một lần nữa dung nhập vào trong bóng tối, tất cả đều trở lại yên tĩnh.

    Hai gã ngục cảnh rốt cục thở ra một hơi, nhanh chóng cầm lấy cái khay, rời khỏi đây giống như bỏ trốn, tựa như không muốn ở chỗ này thêm một phút giây nào.

    Thiếu niên đi trở về bóng tối, lần thứ hai ngồi xếp bằng xuống, trên mặt thanh tú đột nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị.

    Sau một giây, hắn làm ra một động tác -- vươn tay đặt ở dưới miệng, hé miệng, phun ra.

    Nhất thời, một hạt cơm nho nhỏ nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay.

    Hạt cơm này rất bình thường, bình thường như trăm ngàn hạt cơm khác, giấu trong chén cơm vừa rồi, trước sau trải qua ba thiết bị kiểm tra, năm gã ngục cảnh luân phiên giám sát, cuối cùng dưới mí mắt của hai gã ngục cảnh vừa rồi, được thiếu niên ăn vào trong miệng, nhưng thiếu niên lại đem nó nhét dưới kẽ răng, không có nuốt vào.

    Bởi vì mùi vị của hạt cơm này có một chút khác biệt, hắn sở dĩ không ăn đĩa rau xanh ngon lành kia, chính là vì đề phòng bị mất mùi vị.

    Hạt cơm này là một hy vọng, rất nhiều người phối hợp nghiêm mật rất lâu, thực thi rất nhiều kế hoạch, mới rốt cục khiến cho hạt cơm này đột phá vô số phong tỏa, nhắn nhủ đến tay hắn.

    Thiếu niên lấy hai ngón tay kẹp lấy hạt cơm, nhẹ nhàng bóp nhẹ.

    Hạt cơm nhất thời vỡ vụn, bọc bên trong là một mẫu giấy cỡ bằng hạt vừng!

    Thiếu niên mỉm cười, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa nắn mẫu giấy kia, nhẹ nhàng chậm chạp không gì sánh được, lực đạo đều đều, giống như đang âu yếm bộ phận mẫn cảm nào đó trên người một cô gái.

    Chà một hồi lâu, tờ giấy tựa như đến giới hạn, rốt cục bung ra, biến thành một tờ giấy còn nhỏ hơn so với móng tay cái. Thiếu niên hít sâu một hơi, đem tờ giấy đưa lên trước mắt ngưng thần mà nhìn.

    Trên tờ giấy chỉ có một chữ -- "Điểu "

    Chân mày của thiếu niên cau lại, không nhúc nhích trong bóng đêm, dường như là một vị trí giả trầm tư, tự hỏi hàm nghĩa của chữ "Điểu" này.

    “Điểu” bình thường có hai loại hàm nghĩa, một là chỉ động vật, hai là chỉ một loại “cơ quan” trên người “động vật”. ( Có thể dịch như sau : 1 - “Chim”, 2 - “Trym”; tên cũng như nghĩa !!! )

    Rất trùng hợp, thiếu niên cũng có loại cơ quan này, hắn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mang theo một loại hoài nghi, một loại suy đoán, một loại do dự, nhẹ nhàng mở quần của mình ra, cúi đầu nhìn một chút.

    Trong bóng tối, “điểu” của hắn lẳng lặng cuộn mình, hình dạng nhu thuận, tư thế ngốc manh, không có bất luận cái gì dị dạng.

    Thiếu niên đem quần một lần nữa bó buộc khởi, lông mày lần thứ hai nhíu lại, tinh tế địa suy tư về.

    Chữ "Điểu" này hiển nhiên không phải chỉ cơ quan, giải thích duy nhất cũng là động vật.

    "Phach phạch phạch!" Đúng lúc này, khe cửa sổ nhỏ trên chỗ cao bỗng nhiên truyền đến một âm thanh rất nhỏ.

    Loại âm thanh này rất nhỏ, hầu như giống âm thanh vỗ cánh của con ngài, nếu như không có thính giác nhạy cảm, căn bản không cách nào phát hiện âm thanh này.

    Thiếu niên đương nhiên là nghe được, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía khe cửa sổ nhỏ kia.

    Trên khe cửa sổ nhỏ, một con vật nhỏ không gì sánh được, đang đập cánh bay đến, ngoài miệng ngậm một vòng tròn nhỏ.

    Nhìn cái vòng tròn nhỏ kia, thiếu niên cả người giật này lên, không nhúc nhích ngẩng đầu nhìn lên, con mắt dần dần trở nên ướt át.

    Không ai biết, trước sau có bao nhiêu người hi sinh, bao nhiêu kế hoạch chu đáo chặt chẽ, bao nhiêu lần cẩn thận thử nghiệm, mới rốt cục khiến cho con chim nhỏ này bay đến trước mắt hắn!

    Tòa ngục giam này, tên là Hoa Hồng Ngục Giam, nó còn có một thân phận -- ngục giam đệ nhất thế giới.

    Người thiếu niên này, tên là Hoàng Dật, hắn còn có một thân phận --tội phạm số một của Hoa Hồng Ngục Giam.

    Hoa Hồng Ngục Giam giam giữ tất cả tội phạm siêu cấp nhất toàn cầu, bọn họ có thể là hacker siêu cấp, trùm sỏ chính giới, chuyên gia hạt nhân, tỷ phú tài chính, sát thủ đỉnh cấp. . . Vì giam giữ đám người điên này, Hoa Hồng Ngục Giam chọn dùng phòng ngự nghiêm mật nhất trên thế giới, nghiêm cấm bất luận liên hệ gì của tội phạm với bên ngoài!

    Hoa Hồng Ngục Giam nằm ở một hoang đảo trên Thái Bình Dương, bốn phía là biển rộng mênh mông, ngoài mười hải lý có tuần dương hạm tuần tra liên tục, hai mươi bốn tiếng đồng hồ cũng không gián đoạn. Mà trên hoang đảo càng là nửa bước khó đi, năm bước một tốp, mười bước một trạm, nơi nơi đều là thủ vệ. Cả hoang đảo không cho phép bất luận người ngoài nào tiến vào, ngay cả thăm tù đều không thể, muốn đột phá tầng này, chỉ có thể từ không trung tiến vào!

    Tầng phòng ngự thứ hai của Hoa Hồng Ngục Giam--khu kiểm tra kim loại, chỉ cần kiểm tra được có kim loại bay qua trên không trung, cho dù là một mảnh kim loại cỡ móng tay, cũng sẽ chủ động tiến hành tấn công bằng laser, cắt đứt tất cả thiết bị bay nhân tạo, muốn đột phá tầng này, chỉ có loài chim và côn trùng có thể làm được!

    Tầng phòng ngự thứ ba của Hoa Hồng Ngục Giam-- lưới ngăn chim, toàn bộ Hoa Hồng Ngục Giam được ba tầng lưới ngăn chim nghiêm mật vây quanh, loại lưới ngăn chim này còn nghiêm mật gấp mười lần so với lưới ngăn chim của sân bay Charles de Gaulle nước Pháp, khe lưới chỉ rộng 5cm, chỉ cho phép con ngài, con bướm, con ruồi cùng các loại nhỏ côn trùng tiến vào!

    Mà bản thân Hoa Hồng Ngục Giam, càng là một khu vực nguy cơ tứ phía. Vì phòng ngừa tội phạm vượt ngục, các nơi của ngục giam bố trí các loại cơ quan ẩn mật, cơ quan này sẽ tự động tấn công các vật thể nào tiến qua khi không được phép. Toàn bộ ngục giam, chỉ cho phép một ít côn trùng loại nhỏ không có uy hiếp ra vào!

    Mà cho dù là côn trùng, cũng không nguyện ý bay vào Hoa Hồng Ngục Giam, bởi vì trong vật liệu xây dựng của Hoa Hồng Ngục Giam, có trộn lẫn Hùng Hoàng thạch phong phú trên hoang đảo, mà loại Hùng Hoàng thạch bề ngoài vàng óng ánh này, chính là thiên địch của trùng xà!

    Có thể nói, Hoàng Dật đang ở trong một trạng thái ngăn cách với nhân thế, người ngoài muốn đạt được liên hệ với hắn hầu như là không có khả năng, càng không cần phải nói đem đồ đưa vào tay hắn!

    Nhưng thiên nhiên rất thần kỳ, nó sinh ra trăm triệu loại sinh vật kỳ lạ, bên trong thì có một loài chim cực kỳ đặc thù-- chim ruồi ong!

    Chim ruồi ong là một loại chim ruồi hình thể nhỏ nhất, thể trọng chỉ có 2 gram, không khác biệt con ngài lắm, không hề bắt mắt, cho dù bị tra xét được cũng rất dễ bị xem thành côn trùng mà bỏ qua, nhưng nó lại có bản lĩnh mà rất nhiều côn trùng và loài chim không có.

    Chim ruồi là loài chim duy nhất có thể dừng trên không và bay ngược, cái này khiến nó có thể đột phá các loại cản trở phức tạp trong Hoa Hồng Ngục Giam.

    Càng quan trọng hơn là bản thân chim ruồi có năng lực ghi nhớ cường đại nhất trong tất cả loài chim và côn trùng, sau khi trải qua con người thuần hóa, nó có thể từ hơn một ngàn nhà tù trong Hoa Hồng Ngục Giam, tìm kiếm chính xác đến một gian nhà tù của Hoàng Dật, đem đồ vật đưa vào.

    Đây là kiệt tác của thiên nhiên, cũng là thiên sứ trong mắt của Hoàng Dật.

    Đúng lúc này, con chim ruồi kia như được huấn luyện tốt, miệng nhả ra, đem cái vòng tròn nhỏ thả xuống.

    Hoàng Dật lập tức vươn tay, đem vòng tròn nhỏ hứng trong tay.

    Một vật phẩm đến từ thế giới bên ngoài, cứ như thế rơi vào trong nhà tù ngăn cách với nhân thế này!

    Lúc này, thế giới có mười tỷ câu chuyện đang xảy ra, cái này chỉ là một trong số đó.

    Nhưng câu chuyện này, đã có ý nghĩa thay đổi thế giới.
     
  2. Tử Hồng

    Tử Hồng Đẹp Trai Nhất Xóm !!! Premium Moderator

    Được thích:
    2,056
    Anh Hùng Ngục Giam
    Tác giả: Hoàng Hoa Dật
    Nguồn: Vipvandan
    Shared: Premium Group
    === oOo ===


    Chương 2 : Vòng tròn nhỏ​



    Hoàng Dật cúi đầu nhìn vòng tròn nhỏ trong tay, vòng tròn nhỏ này là một chiếc nhẫn, nhưng chất liệu vô cùng đặc thù, không phải kim loại cũng không phải bằng đá, không phải gỗ cũng chẳng phải da, không giống với bất luận loại vật liệu nào trên thế giới, nhưng toàn bộ thế giới bất luận ai đều nhận ra nó.

    Bởi vì, nó có thể kết nối với “thế giới kia”.

    Hoàng Dật lập tức đem vòng tròn nhỏ này mang vào ngón trỏ trên tay phải, năm giây sau đó, trước mắt hắn chợt tối đen, cái gì đều không nhìn thấy.

    "Mời nhập mật mã chính xác, sau khi thất bại hai lần, sẽ khởi động chương trình tự hủy" Rất nhanh, trong đầu truyền tới một âm thanh do điện tử tạo thành.

    Hiển nhiên, những người bên ngoài sợ chiếc nhẫn này rơi vào người khác tay, cho nên mới cài đặt mật mã.

    "1" Hoàng Dật nói ra một con số quen thuộc không gì sánh được, đây là một mã số lóng, trước khi bị bỏ tù cũng đã bí mật ước định, trừ phi xảy ra biến cố trọng đại mới có thể hủy bỏ.

    "Sai mật mã! Nếu như lần thứ hai thất bại, sẽ khởi động chương trình tự hủy." Âm thanh điện tử không mang theo chút tình cảm nào vang lên.

    Hoàng Dật trong lòng trầm xuống, mã số lóng bị hủy.

    Cái này cho thấy đã có trọng đại chuyện xảy ra!

    Xem ra, mật mã chỉ có thể là chữ trên tờ giấy, Hoàng Dật nói ra mật mã thứ hai: "Điểu!"

    "Mật mã chính xác!" Sau một khắc, âm thanh điện tử vang lên, "Kiểm tra vân tay hoàn tất! Thành công chuyện đỉnh thành nhẫn vàng!"

    Lúc này, Hoàng Dật rốt cục tự do!

    Tuy rằng cái này chỉ là tự do trên ý thức, nhưng hắn đã có một cơ hội khiến cho thân thể cũng tự do.

    Ngay sau đó, trước mắt Hoàng Dật xuất hiện một thế giới giả thuyết hoàn toàn mới, lúc này hắn xuất hiện giữa bầu trời rộng lớn, dường như chim ưng tự do tự tại bay lượn. Mặt đất càng không ngừng xẹt qua hồ nước, núi cao, thảo nguyên, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi, trong không khí tản ra mùi hoa nhàn nhạt, hít vào một hơi làm cả người nhẹ nhàng khoan khoái, Hoàng Dật không nhịn được hít một hơi sâu.

    So sánh với nhà tù âm u lạnh lẽo ẩm ướt, ở đây chính là thiên đường!

    Đúng lúc này, nơi xa có một tiểu tinh linh đột nhiên bay tới, nó chỉ bằng cỡ nắm tay, đập đôi cánh nhỏ trong suốt, ngồi ở trên vai của Hoàng Dật, ôn nhu nói: "Chào ngài! Nơi này là Thế Giới Thứ Hai do công ty Thời Đại sáng tạo, trước tiên, có một bức thư muốn giao cho ngài!" Ngay sau đó, nó vung tay nhỏ lên, lập tức biến ra một bức thư nhỏ, nằm trong tay của Hoàng Dật.

    Hoàng Dật mở ra nhìn --

    “1:

    Em là 7, nếu như anh có thể nhận được bức thư này, vậy nói rõ kế hoạch của chúng ta rốt cục thành công.

    Đầu tiên, rất khó nói với anh, 3 và 8 đã hi sinh trong một lần hành động, lực lượng của chúng ta càng ngày càng mỏng, kế hoạch lần này đã hao hết tất cả tài nguyên của chúng ta, kế tiếp chúng ta phải nghỉ ngơi lấy lại sức một thời gian. Hiện tại trọng tâm của nhân loại đã hướng về Thế Giới Thứ Hai, kế tiếp chúng ta cũng sẽ dời trọng tâm, toàn lực phát triển trong Thế Giới Thứ Hai, tạm thời sẽ không thực thi kế hoạch có quan hệ với anh. Nhưng tổ chức tuyệt đối sẽ không vứt bỏ anh, sự hi sinh của mọi người, đều là vì đổi lấy tự do của anh, bất quá cái này cần một ít thời gian, xin anh kiên trì đợi.

    Hiện tại, trên toàn bộ thế giới có thể lập tức cho anh tự do, chỉ có một người, đó chính là tổng giám đốc của công ty Thời Đại Hoàng Sa tiên sinh, ông ta chỉ cần nói một câu, là có thể ra lệnh cho liên bang, đem anh thả ra.

    Nhưng anh cũng biết, Hoàng Sa tiên sinh cũng không lộ diện, hơn nữa tài phú và địa vị của ông ta, cũng không phải chúng ta có thể chạm đến, cho dù tổ chức chúng ta tại thời kỳ toàn thịnh, vận dụng toàn bộ tài nguyên, cũng không cách nào liên hệ được ông ta, càng không cách nào khiến cho ông ta đáp ứng yêu cầu của chúng ta. Chúng ta cũng không cách nào cho ông ta bất luận cái gì, bởi vì ông ta có thể mua được bất kỳ thứ gì có khả năng xuất hiện trên thế giới, ngay cả Thế Giới Thứ Hai cũng là công ty của ông ta sáng tạo.

    Trước đó không lâu, 4 chiếm được một phần tình báo, trong Thế Giới Thứ Hai có một phần quà thần bí, phần quà thần bí này do Hoàng Sa tiên sinh tự mình phát thưởng. Đây là cách duy nhất có thể liên hệ ông ta mà chúng ta biết cho tới nay.

    Mà phần quà thần bí này, cần người sử dụng nhẫn vàng hoàn thành nhiệm vụ hi hữu mới có thể nhận được.

    Bởi vì Thế Giới Thứ Hai đã mở ra nhiều ngày, trước khi biết được tình báo, chúng ta đã dùng thiết bị giả thuyết còn lại hoàn thành nhiệm vụ hi hữu, cho nên không cách nào tiến hành thử nghiệm lần nữa. Tổ chức vì thế nỗ lực rất lâu, chọn hai mươi tâm phúc chưa bao giờ tiến vào Thế Giới Thứ Hai, mỗi người một nhẫn vàng, để cho bọn họ tiến hành thử. Nhưng nhiệm vụ hi hữu do người sử dụng nhẫn vàng tiếp thu, độ khó sẽ gấp đôi, ngay cả em cũng không có nắm chắc hoàn toàn, tuy rằng năng lực của hai mươi người kia rất mạnh, nhưng vẫn không có một người có thể hoàn thành.

    Bởi nhẫn vàng là thiết bị giả thuyết sang quý nhất, giá cả cao tới một tỷ đôla một chiếc, hiện tại tổ chức nguyên khí đại thương, còn phải tránh né kẻ địch lùng bắt, tạm thời vô lực tiến hành thử nghiệm nhiều hơn, cho nên chỉ có thể mạo hiểm đem một nhẫn vàng đưa vào tay anh, cho anh tự thân ra tay.

    Sau khi anh hoàn thành nhiệm vụ hi hữu, gặp được Hoàng Sa tiên sinh, hỏi ông ta có thể ra lệnh đem anh thả ra không. Sau đó, vô luận kết quả ra sao, mời đi đến Long Đô liên hệ 9, tên của cô ấy trong Thế Giới Thứ Hai gọi là "Tần Thời Vũ", cô ấy sẽ mang anh đi cứ điểm trong Thế Giới Thứ Hai.

    Tất cả mọi người, đều đang chờ đợi anh trở về!

    --7”

    Xem xong bức thư này, Hoàng Dật trong lòng đau xót, nhắm hai mắt lại.

    Tình huống càng tẹ hơn so với hắn tưởng tượng, ngay cả 3 và 8 đều hi sinh, đây là thảm thống trước nay chưa có.

    Thời gian ngày xưa này kề vai chiến đấu lại hiện ra, hình ảnh của 3 và 8 rõ ràng ở lại trong trí nhớ của hắn, khi đó mỗi khi hành động, Hoàng Dật đều sẽ tự mình chỉnh áo cho bọn họ, ra lệnh bọn họ phải sống sót, mà bọn họ cũng đều viên mãn hoàn thành nhiệm vụ, chưa bao giờ thất thủ.

    Mà hiện tại, thời gian này đã vĩnh viễn không trở về được!

    Hai giọt nước mắt trong suốt, từ trong mắt của Hoàng Dật chậm rãi chảy xuống.

    "Số 3, số 8, các người rốt cục có thể nghỉ ngơi!" Âm thanh nỉ non của Hoàng Dật, theo hai giọt nước mắt của hắn, tiêu tán giữa thiên địa.

    . . .

    Một phút đồng hồ sau, Hoàng Dật mở mắt, tất cả bi thương lập tức biến mất, cũng không nhìn ra một chút vết tích.

    Nước mắt dành cho người thân, máu tươi dành cho kẻ địch.

    Kế tiếp, hắn sẽ đi làm chuyện đổ máu.

    Hoàng Dật quay đầu nhìn tiểu tinh linh trên vai một chút, kiên định nói: "Ta xong rồi, bắt đầu đi!"

    Tiểu tinh linh gật đầu, nói: "Trước khi chính thức tiến vào Thế Giới Thứ Hai, ngài phải hoàn thiện tin tức thân phận, mời ngài chọn cho mình một cái tên."

    "Ngẫu nhiên."

    "Tốt, trải qua hệ thống tự chọn, tên của ngài là: Miểu Sát. Mời ngài tạo vẻ ngoài của mình."

    "Ngẫu nhiên."

    "Tốt, vẻ ngoài của ngài tự chọn hoàn tất! Mời ngài lựa chọn quốc tịch."

    "Trung Quốc." Hoàng Dật trang trọng nói, cái khác hắn có thể ngẫu nhiên, chỉ riêng cái này không thể.

    "Tốt, kế tiếp, ngài có thể lựa chọn chủng tộc và nghề nghiệp của mình, chúng tôi có ba loại chủng tộc và nghề nghiệp, nhưng chủng tộc và nghề nghiệp càng mạnh, yêu cầu cũng càng cao. Thứ nhất là chủng tộc bình thường và chức nghiệp bình thường yếu nhất, người người đều có thể chọn; Loại thứ hai là chủng tộc cao cấp và chức nghiệp cao cấp cường đại, chỉ có người chơi có thiết bị giả thuyết đỉnh cấp giống như ngài mới có thể lựa chọn. Đương nhiên, nếu như ngài còn chưa đủ, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, vậy có thể lựa chọn loại thứ ba, loại thứ ba là chủng tộc hi hữu và chức nghiệp hi hữu, người người đều có cơ hội lựa chọn, chỉ cần hoàn thành một nhiệm vụ hi hữu là được!"

    "Ta tiếp nhận nhiệm vụ hi hữu!" Hoàng Dật trực tiếp nói.

    "Xin trịnh trọng nhắc nhở! Bởi ngài là người sử dụng nhẫn vàng tôn quý, cho nên sẽ có một chút đặc thù. Ngài vốn là có thể trực tiếp thu được chủng tộc cao cấp và chức nghiệp cao cấp, nhưng nếu như ngài tiếp nhận nhiệm vụ hi hữu, độ khó nhiệm vụ sẽ gấp đôi, hơn nữa cho dù là từ bỏ chủng tộc cao cấp và chức nghiệp cao cấp, chỉ cần thất bại cũng chỉ có thể lựa chọn chúng tộc bình thường và chức nghiệp bình thường, tương đương với lãng phí một tỷ đôla. Bất quá chỉ cần thành công, ngoại trừ có thể lựa chọn chủng tộc hi hữu và chức nghiệp hi hữu, còn có thể thu được thêm một phần quà thần bí, để ca ngợi dũng khí của ngài, mạo hiểm với kỳ ngộ cùng tồn tại, ngài xác định muốn tiếp nhận nhiệm vụ hi hữu sao?"

    "Xác định!"

    "Tôn trọng lựa chọn của ngài, kế tiếp ngài sẽ được truyền tống đến khu vực nhiệm vụ, ngài có ba tháng thời gian để hoàn thành nhiệm vụ này, nhiệm vụ này không quan hệ với thực lực bản thân ngài, nó có phương thức nào đó. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ tối đa có thể tử vong 10 lần, số lần tử vong vượt quá 10 lần, hoặc là trong thời gian nhiệm vụ không thể hoàn thành nhiệm vụ, sẽ được phán định là nhiệm vụ thất bại, đến lúc đó chỉ có thể lựa chọn chủng tộc bình thường và nghề nghiệp bình thường."

    Sau khi nói xong, thân thể đang lơ lửng của Hoàng Dật đột nhiên bắt đầu rơi xuống, cảnh vật xung quanh cũng nhanh chóng thay đổi, dần dần biến thành một mảnh quang ảnh không rõ, cho đến một lúc lâu sau đó, tốc độ rơi xuống của Hoàng Dật mới đột nhiên chậm lại, vững vàng đáp xuống mặt đất, còn chưa thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, thì nghe thấy được âm thanh của tinh linh tiếp dẫn --

    "Nhiệm vụ của ngài là: giết chết một tên tội phạm trong Anh Hùng giam ngục "

     
    thanhla, phuongvy, Phong and 4 others like this.
  3. Tử Hồng

    Tử Hồng Đẹp Trai Nhất Xóm !!! Premium Moderator

    Được thích:
    2,056
    Anh Hùng Ngục Giam
    Tác giả: Hoàng Hoa Dật
    Nguồn: Vipvandan
    Shared: Premium Group
    === oOo ===


    Chương 3 : Anh hùng​


    Hoàng Dật quay đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh một chút, nơi này là một thạch thất lớn giống như một phòng tra khảo, trên đầu có một ngọn đèn ma pháp lúc sáng lúc tối, tường xung quanh dùng một loại đá rất cao xây thành. Trên những bờ tường đầy vết máu loang lổ, còn có một ít công cụ hành hình lớn, cái loại công cụ hành hình này có móc sắt, có dây thừng, có gai nhọn, đủ loại kiểu dáng. Trên mặt còn dính một ít thịt nát, một vài con ruồi bay lượn trên ấy, tham lam hút lấy vết máu, trong không khí tràn ngập một mùi hôi thối dày đặc.

    Đường duy nhất bên trong của thạch thất là một hành lang bên trái, đi thông xuống dưới đất, thấy không rõ sâu cạn, chỉ có bóng đen vô tận. Trong chỗ sâu của bóng đen mơ hồ truyền đến từng tiếng gầm rú, làm toàn bộ thạch thất nổi bật lên một vẻ kinh khủng.

    Hoàng Dật tỉ mỉ đánh giá hoàn cảnh bốn phía, rất nhanh phát hiện dòng chữ nhỏ trên một bức tường --

    Anh Hùng giam ngục, do Tử Thần thành lập từ thời kỳ Tuyên Cổ Hồng Hoang, giam giữ tất cả tội phạm từ năm thời đại lớn Tuyên Cổ, Thái Cổ, Viễn Cổ, Thượng Cổ, Cận Cổ của Tử Thần điện, năm tháng đã lâu, danh chấn chúng thần.

    Từ cái giới thiệu vắn tắt ngắn gọn này mà xem, Anh Hùng giam ngục rất không đơn giản, tội phạm bên trong có thể nhấc lên quan hệ cùng Tử Thần, vậy thực lực của bản thân cũng là cực kỳ cường đại. Hoàng Dật bất quá chỉ là một người chơi cấp một, muốn dùng thực lực bản thân giết chết tội phạm ở đây căn bản không có khả năng, chỉ có thể đi qua phương thức khác hoàn thành.

    Hoàng Dật quan sát bản thân một chút, quần áo trên thân là đồ vải bình thường, trên người không có bất luận binh khí gì, chỉ có một chiếc nhẫn trên ngón trỏ tay phải.

    Hắn sờ sờ chiếc nhẫn, lập tức nhận ra bên trong có một không gian nhỏ, xem ra đây là trữ vật giới chỉ (chiếc nhẫn chứa đồ), dùng để cất giữ đạo cụ, bất quá hiện ở bên trong trống rỗng, cái gì cũng không có.

    Đúng lúc này, trong trời đất vang lên một âm thanh uy nghiêm:

    "【 hệ thống thông báo 】: Người chơi Trung Quốc 【 Đao Phong 】 dẫn đầu hoàn thành chuyển chức đầu tiên, khen thưởng danh vọng công cộng 1000 điểm, thu được 【 thành tựu duy nhất 】-【nhất chuyển đệ nhất nhân】, điềm vinh dự quốc gia Trung Quốc +1."

    Hiện tại, người chơi đã hoàn thành chuyển chức lần đầu, mà Hoàng Dật mới vừa đăng nhập còn kẹt ở đây, thua xa rất nhiều người. Bất quá hắn cũng không thèm để ý, đẳng cấp sau này có thể chậm rãi đuổi theo, chuyện quan trọng nhất của hắn hiện nay, cũng là hoàn thành nhiệm vụ hi hữu, liên hệ Hoàng Sa tiên sinh, vì tự do mà nỗ lực.

    Hắn quay đầu nhìn mật đạo sâu thẳm một chút, cất bước đi qua.

    "Bịch bịch" tiếng bước chân của Hoàng Dật quanh quẩn trong hành lang tối đen, truyền đi phương xa không biết tên, truyền đến từng căn phòng giam đã tồn tại từ thời kỳ Tuyên Cổ. Trong bóng tối thường truyền đến một tiếng rống lên, tựa hồ là một sự tồn tại cường đại nào đó đang phát tiết cái gì, bầu không khí của Anh Hùng giam ngục làm cho người ta có một cảm giác hít thở không thông.

    Hoàng Dật tùy thời chú ý bốn phía, nhưng tia sáng quá mờ, thấy không rõ tình hình cụ thể, chỉ có thể thỉnh thoảng nhận thấy được một vài con dơi bay qua đỉnh đầu, rắn chuột bò qua dưới chân, âm trầm kinh khủng.

    Đi như thế vài phút, phía trước rốt cục bắt đầu có ánh sáng, trên vách tường của hành lang bên cạnh dần dần xuất hiện đèn ma pháp. Mà tình hình trong thông đạo cũng xảy ra thay đổi, hai bên hành lang xuất hiện từng phòng giam to lớn, cao chừng mấy chục mét. Những phòng giam này bị cửa sắt khổng lồ đóng chặt, trên mặt dính đầy bụi và mạng nhện, chỉ để lại một khe cửa rộng nửa mét.

    "Phù! Phù! Phù!" Lúc này, trong một phòng giam bên cạnh truyền đến một âm thanh có tiết tấu, tựa hồ là âm thanh của gió thổi qua.

    Hoàng Dật thả chậm bước chân, xuyên qua khe cửa của phòng giam nhìn vào. Trong phòng giam rất âm u, chỉ có thể mơ hồ thấy được một mặt tường đầy lông, nhưng bức tường này lại đang phập phồng theo tiết tấu, giống như là đang sống!

    Hoàng Dật đến gần vài bước nhìn một chút, lúc này đến gần nhìn mới phát hiện, đó căn bản là không phải tường, mà là một cái chân! Chỉ bất quá cái chân kia quá lớn, thế cho nên thoạt nhìn giống như là một mặt tường!

    Hoàng Dật ngửa đầu nhìn lên theo chân lớn, chỉ thấy trong phòng giam tối đen ấy, giam giữ một Ma Ảnh khổng lồ cao tới mấy chục mét. Vẻ ngoài của nó dữ tợn, bị một sợi xích to lớn khóa lại, Ma Ảnh kia tựa như đang ngủ, thân thể cao lớn phập phồng có tiết tấu, phát ra tiếng ngáy, tiếng ngáy giống như là từng đợt gió, tản mát ra một cảm giác áp bách không gì sánh kịp.

    Trên cửa sắt của phòng giam có gắn một tấm bảng bằng sắt lớn, trên mặt viết ngắn gọn về giới thiệu của tội phạm bên trong:

    Người sói [The Lycanthrope] - Banehallow ( cấp 128, đánh số 8723)

    Tồn tại cường đại tiếng tăm lừng lẫy của thời kỳ Cận Cổ, bởi vì trong hỗn loạn chi chiến, giết liền mười ba con cốt long của nguyên soái thứ tám Darius trong Tử Thần điện, tội ác tày trời, đặc biệt bắt vào phòng giam này, giam cầm cả đời.

    Đúng lúc này, ma vật kia tựa như đã nhận ra sự tồn tại của Hoàng Dật, đột nhiên mở mắt, toàn bộ phòng giam dường như hiện lên một đạo hàn quang, con mắt xanh yếu ớt của ma vật, quỷ dị nhìn chằm chằm Hoàng Dật, làm cho người ta cực sợ.

    Vài con chuột già rắn nhỏ bị kinh động, sợ đến mức nhanh chóng từ khe cửa bò ra, bò chạy tứ tán. Có một con rắn bò hơi chậm, Ma Ảnh vươn một đầu lưỡi thật dài như thiểm điện, giống như một ngọn roi, đem con rắn kia cuốn vào trong miệng, cẩn thận nhấm nuốt, phát ra âm thanh làm cho người ta cảm thấy rợn cả sóng lưng.

    Thấy một màn máu tanh như vậy, Hoàng Dật đã có lý giải sâu sắc hơn đối với Anh Hùng giam ngục này. Tùy tiện nhìn thấy một tên tội phạm cũng đã như vậy, mà toàn bộ ngục giam còn giam giữ không biết bao nhiêu ma đầu, muốn hoàn thành nhiệm vụ trong đám ma đầu này, độ khó có thể nghĩ.

    Hoàng Dật tiếp tục đi phía trước đi đến, nhìn về phía giới thiệu của cả đám tội phạm. . .

    Mạt Nhật Sử Giả [The Doom Bringer] - Lucifer ( cấp 172, đánh số 2780)

    Cường giả của thời kỳ Thượng Cổ, đạp trên Mạt Nhật Hỏa Diễm mà đến, bởi vì đốt cháy ba mươi lăm tên địa ngục sứ giả của Tử Thần điện, tội ác tày trời, đặc biệt bắt vào phòng giam này, giam cầm cả đời!

    Thợ săn tiền thưởng [Bounty Hunter] - Gondar ( cấp 143, đánh số 7221)

    Thời kỳ Thượng Cổ, một trong mười đại Liệp Ma nhân (người săn ma), bởi vì săn sát phi pháp ba mươi ba con chó địa ngục cảa trưởng lão thứ năm trong Tử Thần điện, đặc biệt bắt vào phòng giam này, giam cầm cả đời!

    Dung nham cự thú [Shard of the Monolith] - Malphite ( cấp 155, đánh số 4750)

    Thời kỳ Cận Cổ, một trong năm đại Cự Thậch nhân (người đá khổng lồ), bởi vì lẻn vào hậu hoa viên của Tử Thần điện ăn cắp Tử Linh chi hồn, đặc biệt bắt vào phòng giam này, giam cầm cả đời!

    Hư không hành giả [The Void Walker] - Kassadin ( cấp 154, đánh số 4770)

    Thời kỳ Cận Cổ, tồn tại cường đại đến từ hư không, bởi vì giết chết ba gã vong linh vệ binh của Tử Thần điện, đặc biệt bắt bỏ vào phòng giam này, giam cầm cả đời!

    . . .

    Dọc theo đường đi đều là từng phòng giam khổng lồ, những phòng giam này đều giam giữ những ma vật to lớn, nhìn không thấy thực thể, chỉ có thể mơ hồ thấy một hình dáng dữ tợn, làm cho người ta cực sợ. Những ma vật này đều là một vài sự tồn tại cường đại, yếu nhất đều hơn cấp 100, bọn họ đều không ngoại lệ tất cả đều đắc tội với "Tử Thần điện".

    Tử Thần điện, danh như ý nghĩa, hẳn cũng là thế lực dưới trướng của Tử Thần. Tử Thần là đại thần lừng lẫy nổi danh, thế lực bản thân tự nhiên không nhỏ, những tội phạm này có một số là bởi vì một ít việc nhỏ đắc tội Tử Thần điện, đều bị bắt vào đây, bị giam cầm cả đời, nhận hết dằn vặt, không có ngày mai.

    Bất quá, Hoàng Dật xem giới thiệu của nhiều tội phạm như vậy, nhưng không có thấy một ai là trực tiếp đắc tội bản thân Tử Thần, phỏng chừng thực lực của bọn họ còn quá mức nhỏ yếu, không cách nào đạt được trình độ đắc tội Tử Thần.

    Hoàng Dật lúc này vừa đi, liền đi hồi lâu. Anh Hùng giam ngục vô cùng rộng, bốn phương thông suốt, đường đi rất nhiều, dường như một mê cung Labyrinthe khổng lồ [Mê cung giam giữ quái vật Minotaur trong thần thoại Hi Lạp], Hoàng Dật đi hồi lâu cũng không thể đi ra ngoài, ngược lại còn lạc mất phương hướng.

    Đi tới đi lui, bỗng nhiên, Hoàng Dật dừng bước chân lại, nhìn chằm chằm bảng giới thiệu của phòng giam phía trước.


     
    thanhla, phuongvy, lamca0883 and 2 others like this.
  4. Tử Hồng

    Tử Hồng Đẹp Trai Nhất Xóm !!! Premium Moderator

    Được thích:
    2,056
    Anh Hùng Ngục Giam
    Tác giả: Hoàng Hoa Dật
    Nguồn: Vipvandan
    Shared: Premium Group
    === oOo ===

    Chương 4 : Rắn chín đầu​




    "Thiên tứ chi nhân?" Hoàng Dật nghe được danh từ này, lại suy nghĩ một chút, lý giải từ mặt chữ cũng là người từ trên trời đi xuống, hẳn cũng là chỉ người chơi, hắn hơi gật đầu: "Đúng vậy, tôi là thiên tứ chi nhân, tôi là Miểu Sát."

    "Phù!" Năm người kia sắc mặt thả lỏng, nam tử mặt dài dẫn đầu thở phào một hơi, cung kính khom người, nói: " Miểu Sát tiên sinh tôn kính, tôi là trưởng ngục giam Rolls của Anh Hùng giam ngục, bốn vị này là thủ hạ của tôi, chúng tôi sẽ hiệp trợ ngài hoàn thành nhiệm vụ."

    Năm người này cũng là NPC, Hoàng Dật rốt cục tìm được một đầu mối, lập tức hỏi: "Ngục giam này có bao nhiêu phạm nhân?"

    "Trong Anh Hùng giam ngục, tổng cộng có 16532 gian phòng giam, nhưng rất nhiều phạm nhân đều đã chết, hiện nay chỉ còn 5452 tên phạm nhân còn sống!" Rolls cung kính đáp.

    " Thực lực của phạm nhân yếu nhất bên trong ra sao? Tôi có thể giết chết hắn không?"

    "Xin lỗi, không thể!" Rolls rất thẳng thắn lắc đầu, "Trong Anh Hùng giam ngục, cho dù phạm nhân yếu nhất của cũng đạt được trình tự Thánh Vực, với thực lực hiện tại của ngài, căn bản không có cách nào giết chết bọn họ."

    "Vậy các người trợ giúp cho tôi như thế nào? Có thể ra tay hay không?"

    Rolls vẫn lắc đầu: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ có thể phối hợp ngài hoàn thành nhiệm vụ, cũng không trực tiếp trợ giúp ngài hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi tối đa chỉ có thể cho một ít chỉ dẫn cơ bản."

    "Tôi đã biết." Hoàng Dật gật đầu, "Vậy trong Anh Hùng giam ngục, trừ năm người các người ra, còn có bao nhiêu lính coi ngục?"

    "Toàn bộ Anh Hùng giam ngục, chỉ có năm lính coi ngục chúng tôi!"

    "Hả? Chỉ năm lính coi ngục các người, sao quản được hơn năm ngàn phạm nhân?"

    " Bản thân Anh Hùng giam ngục cũng đã đủ kiên cố, nó có chức năng phong ma và cấm ma, những phạm nhân này bị giam giữ ở đây, tuyệt đối không có cách nào chạy thoát, năm người chúng tôi quản lý đã đủ rồi."

    Kế tiếp, Hoàng Dật lại hỏi rất nhiều vấn đề, Rolls đều giải đáp cho hắn.

    Anh Hùng giam ngục từ thời đại Tuyên Cổ chúng thần đến bây giờ, đã có vô số quá khứ, giam giữ một nhóm rồi lại một nhóm tồn tại cường đại, bọn họ vĩnh viễn bị phong ấn ở đây, mãi đến khi chết già. Hiện nay, phạm nhân có thể sống sót trong Anh Hùng ngục giam, không ai mà không phải là sự tồn tại cực kỳ cường đại, tùy tiện một người chạy trốn ra bên ngoài cũng sẽ làm sinh linh đồ thán, sinh linh hạo kiếp. Muốn giết chết đám tội phạm nghịch thiên này, với thực lực hiện tại của Hoàng Dật là tuyệt đối không thể.

    Xem ra chỗ then chốt của nhiệm vụ này còn cần đi tìm hiểu, chỉ cần biết chỗ then chốt, vậy hoàn thành nhiệm vụ cũng là chuyện nước chảy thành sông.

    Hoàng Dật nhìn bọn họ, nói: "Các người theo tôi đi dạo một vòng ngục giam đi!"

    Dứt lời, Hoàng Dật liền đi phía trước, bắt đầu đi dạo chung quanh ngục giam, Rolls và vài tên lính coi ngục cùng đi theo sau.

    Đoàn người đi dạo khắp ngục giam mà không có mục đích, hai bên là từng gian phòng giam lớn, giam giữ từng tên tội phạm cấp BOSS, mắt lạnh nhìn chằm chằm bọn họ.

    Hoàng Dật vừa đi vừa tự hỏi nhiệm vụ này, sự kiên trì của hắn rất tốt, có thể suy nghĩ tại một vấn đề rất lâu, phân tích từ đầu đến cuối từ trong ra ngoài, mãi đến khi đem vấn đề hoàn toàn nghĩ thấu.

    Đi hồi lâu, Hoàng Dật vẫn như cũ không có dừng lại, nhưng đoàn người Rolls đã có chút mệt mỏi, Hoàng Dật không hoàn thành nhiệm vụ, bọn họ cũng không được nghỉ ngơi, từ ý nghĩa nào đó mà nói, bọn họ cũng bị kéo vào cùng với nhiệm vụ này.

    " Miểu Sát tiên sinh tôn kính." Lúc này, Rolls mở miệng, nhưng có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi.

    "Chuyện gì?" Hoàng Dật từ trong tư tưởng đi ra, quay đầu lại nhìn hắn.

    Rolls do dự một hồi, cắn răng, nói: "Ngài không cần đi tới đi lui không mục đích như vậy, thật ra nhiệm vụ này rất đơn giản, chỉ cần. . ." Nói xong, Rolls ngừng lại.

    "Chỉ cần cái gì?" Hoàng Dật truy vấn. Với biểu tình của Rolls mà xem, một đầu mối gần trồi lên mặt nước rồi!

    Rolls nhếch miệng, tựa như đang tổ chức ngôn ngữ, một lát sau, gã mới nói: "Với thực lực bản thân ngài là hoàn toàn không cách nào giết chết những tội phạm này, thực lực của ngài quá yếu, trừ phi ngài có thể tìm một một trợ giúp vô cùng cường lực."

    "Trợ giúp?" Hoàng Dật nhíu nhíu mày, "Chẳng lẽ trong Anh Hùng ngục giam còn có người khác?"

    "Cũng có thể nói như vậy, thật ra trong ngục giam cũng không chỉ có chúng tôi, còn có rất nhiều. . . Thứ có thực lực vô cùng cường đại. . ." Rolls nói xong, ánh mắt có ý định như vô tình nhìn vào một phòng giam bên cạnh.

    Hoàng Dật theo ánh mắt của gã nhìn qua, lập tức nhìn thấy một con BOSS trong phòng giam. . . Rồi đột nhiên, hắn rõ ràng ý của Rolls, không khỏi chỉ chỉ vào phòng giam, nói: "Ông nói những tội phạm này?"

    "Không phải tôi nói, là chính ngài đoán được!" Rolls lập tức lắc đầu, nhưng sắc mặt đã rõ ràng mang theo trầm tĩnh, hiển nhiên là cam chịu cách nói của Hoàng Dật, chỉ là ngoài miệng không ủng hộ mà thôi.

    Hoàng Dật nhìn vẻ mặt của gã, trong lòng lập tức sáng tỏ, lão Rolls này đã sớm nói qua không thể trực tiếp cung cấp trợ giúp, cho nên mới nói bóng nói gió chỉ dẫn mình đi đoán phương diện này, rốt cuộc coi như là gián tiếp giúp.

    "Thả mấy tên tội phạm, để cho bọn họ tự giết lẫn nhau, sau đó tôi ở một bên ngồi làm ngư ông đắc lợi, được sao?" Hoàng Dật nhìn về phía Rolls, sắc mặt có chút nghi hoặc, phương pháp này khó tránh quá đơn giản, hoàn toàn không giống độ khó mà nhiệm vụ hi hữu nên có.

    "Đúng vậy! Ngài rốt cục đoán được!" Rolls lập tức gật đầu, "Bất quá thực lực của những tội phạm này đều rất mạnh, cho dù là tự giết lẫn nhau cũng rất khó giết chết đối phương, sẽ để đối phương bỏ trốn, trừ phi có thể thả ra một tên tội phạm thực lực siêu quần!"

    Nghe đến đó, Hoàng Dật lập tức nhớ tới rắn chín đầu - Hydra, đó là tội phạm mạnh nhất mà hắn gặp qua, cao tới cấp 250, từng là thú cưỡi cảa Pháp Thần, thực lực như vậy đi giết tội phạm hơn cấp 100 khẳng định không thành vấn đề. Bất quá loại tội phạm siêu cường này rất ít, người duy nhất hắn biết cũng là con rắn chín đầu - Hydra kia, nhưng nó đã chết.

    "Nói vậy Miểu Sát tiên sinh đã biết, tội phạm thực lực càng mạnh trong Anh Hùng giam ngục này, con số cảa nó càng cao, nhất là đám tội phạm được đánh số trước 100, chúng nó đều là sự tồn tại cường đại nhất trên thế giới này, tùy tiện một người đều có thể đơn giản giúp ngài hoàn thành nhiệm vụ." Rolls nói xong, nhìn Hoàng Dật một chút, chuyển giọng : "Thế nhưng chúng nó quá mức cường đại, chỉ có thể giam giữ trong phòng giam phong ấn, bị phong ấn hoàn toàn, phòng giam này không có bất luận khe hở gì, không cách nào bị tra xét, ngay cả tôi làm trưởng ngục giam cũng không biết chúng nó chết sống ra sao!" Nói đến đây, Rolls dừng một chút, nuốt nước bọt nói: "Tôi duy nhất biết được, chỉ có vị tội phạm đánh số 11. . . Hắn, còn sống!"

    "Đánh số 11? Bên trong giam giữ vật gì vậy?" Hoàng Dật nổi lên một tia hứng thú, con số này đã vô cùng cao, có thể nói gần như là BOSS cuối cùng trong toàn bộ Anh Hùng giam ngục, bên trong rốt cuộc giam giữ thứ gì?

     
    thanhla, phuongvy, lamca0883 and 2 others like this.
  5. Tử Hồng

    Tử Hồng Đẹp Trai Nhất Xóm !!! Premium Moderator

    Được thích:
    2,056
    Anh Hùng Ngục Giam
    Tác giả: Hoàng Hoa Dật
    Nguồn: Vipvandan
    Shared: Premium Group
    === oOo ===


    Chương 5 : Tội phạm số 11​


    "Thiên tứ chi nhân?" Hoàng Dật nghe được danh từ này, lại suy nghĩ một chút, lý giải từ mặt chữ cũng là người từ trên trời đi xuống, hẳn cũng là chỉ người chơi, hắn hơi gật đầu: "Đúng vậy, tôi là thiên tứ chi nhân, tôi là Miểu Sát."

    "Phù!" Năm người kia sắc mặt thả lỏng, nam tử mặt dài dẫn đầu thở phào một hơi, cung kính khom người, nói: " Miểu Sát tiên sinh tôn kính, tôi là trưởng ngục giam Rolls của Anh Hùng giam ngục, bốn vị này là thủ hạ của tôi, chúng tôi sẽ hiệp trợ ngài hoàn thành nhiệm vụ."

    Năm người này cũng là NPC, Hoàng Dật rốt cục tìm được một đầu mối, lập tức hỏi: "Ngục giam này có bao nhiêu phạm nhân?"

    "Trong Anh Hùng giam ngục, tổng cộng có 16532 gian phòng giam, nhưng rất nhiều phạm nhân đều đã chết, hiện nay chỉ còn 5452 tên phạm nhân còn sống!" Rolls cung kính đáp.

    " Thực lực của phạm nhân yếu nhất bên trong ra sao? Tôi có thể giết chết hắn không?"

    "Xin lỗi, không thể!" Rolls rất thẳng thắn lắc đầu, "Trong Anh Hùng giam ngục, cho dù phạm nhân yếu nhất của cũng đạt được trình tự Thánh Vực, với thực lực hiện tại của ngài, căn bản không có cách nào giết chết bọn họ."

    "Vậy các người trợ giúp cho tôi như thế nào? Có thể ra tay hay không?"

    Rolls vẫn lắc đầu: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ có thể phối hợp ngài hoàn thành nhiệm vụ, cũng không trực tiếp trợ giúp ngài hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi tối đa chỉ có thể cho một ít chỉ dẫn cơ bản."

    "Tôi đã biết." Hoàng Dật gật đầu, "Vậy trong Anh Hùng giam ngục, trừ năm người các người ra, còn có bao nhiêu lính coi ngục?"

    "Toàn bộ Anh Hùng giam ngục, chỉ có năm lính coi ngục chúng tôi!"

    "Hả? Chỉ năm lính coi ngục các người, sao quản được hơn năm ngàn phạm nhân?"

    " Bản thân Anh Hùng giam ngục cũng đã đủ kiên cố, nó có chức năng phong ma và cấm ma, những phạm nhân này bị giam giữ ở đây, tuyệt đối không có cách nào chạy thoát, năm người chúng tôi quản lý đã đủ rồi."

    Kế tiếp, Hoàng Dật lại hỏi rất nhiều vấn đề, Rolls đều giải đáp cho hắn.

    Anh Hùng giam ngục từ thời đại Tuyên Cổ chúng thần đến bây giờ, đã có vô số quá khứ, giam giữ một nhóm rồi lại một nhóm tồn tại cường đại, bọn họ vĩnh viễn bị phong ấn ở đây, mãi đến khi chết già. Hiện nay, phạm nhân có thể sống sót trong Anh Hùng ngục giam, không ai mà không phải là sự tồn tại cực kỳ cường đại, tùy tiện một người chạy trốn ra bên ngoài cũng sẽ làm sinh linh đồ thán, sinh linh hạo kiếp. Muốn giết chết đám tội phạm nghịch thiên này, với thực lực hiện tại của Hoàng Dật là tuyệt đối không thể.

    Xem ra chỗ then chốt của nhiệm vụ này còn cần đi tìm hiểu, chỉ cần biết chỗ then chốt, vậy hoàn thành nhiệm vụ cũng là chuyện nước chảy thành sông.

    Hoàng Dật nhìn bọn họ, nói: "Các người theo tôi đi dạo một vòng ngục giam đi!"

    Dứt lời, Hoàng Dật liền đi phía trước, bắt đầu đi dạo chung quanh ngục giam, Rolls và vài tên lính coi ngục cùng đi theo sau.

    Đoàn người đi dạo khắp ngục giam mà không có mục đích, hai bên là từng gian phòng giam lớn, giam giữ từng tên tội phạm cấp BOSS, mắt lạnh nhìn chằm chằm bọn họ.

    Hoàng Dật vừa đi vừa tự hỏi nhiệm vụ này, sự kiên trì của hắn rất tốt, có thể suy nghĩ tại một vấn đề rất lâu, phân tích từ đầu đến cuối từ trong ra ngoài, mãi đến khi đem vấn đề hoàn toàn nghĩ thấu.

    Đi hồi lâu, Hoàng Dật vẫn như cũ không có dừng lại, nhưng đoàn người Rolls đã có chút mệt mỏi, Hoàng Dật không hoàn thành nhiệm vụ, bọn họ cũng không được nghỉ ngơi, từ ý nghĩa nào đó mà nói, bọn họ cũng bị kéo vào cùng với nhiệm vụ này.

    " Miểu Sát tiên sinh tôn kính." Lúc này, Rolls mở miệng, nhưng có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi.

    "Chuyện gì?" Hoàng Dật từ trong tư tưởng đi ra, quay đầu lại nhìn hắn.

    Rolls do dự một hồi, cắn răng, nói: "Ngài không cần đi tới đi lui không mục đích như vậy, thật ra nhiệm vụ này rất đơn giản, chỉ cần. . ." Nói xong, Rolls ngừng lại.

    "Chỉ cần cái gì?" Hoàng Dật truy vấn. Với biểu tình của Rolls mà xem, một đầu mối gần trồi lên mặt nước rồi!

    Rolls nhếch miệng, tựa như đang tổ chức ngôn ngữ, một lát sau, gã mới nói: "Với thực lực bản thân ngài là hoàn toàn không cách nào giết chết những tội phạm này, thực lực của ngài quá yếu, trừ phi ngài có thể tìm một một trợ giúp vô cùng cường lực."

    "Trợ giúp?" Hoàng Dật nhíu nhíu mày, "Chẳng lẽ trong Anh Hùng ngục giam còn có người khác?"

    "Cũng có thể nói như vậy, thật ra trong ngục giam cũng không chỉ có chúng tôi, còn có rất nhiều. . . Thứ có thực lực vô cùng cường đại. . ." Rolls nói xong, ánh mắt có ý định như vô tình nhìn vào một phòng giam bên cạnh.

    Hoàng Dật theo ánh mắt của gã nhìn qua, lập tức nhìn thấy một con BOSS trong phòng giam. . . Rồi đột nhiên, hắn rõ ràng ý của Rolls, không khỏi chỉ chỉ vào phòng giam, nói: "Ông nói những tội phạm này?"

    "Không phải tôi nói, là chính ngài đoán được!" Rolls lập tức lắc đầu, nhưng sắc mặt đã rõ ràng mang theo trầm tĩnh, hiển nhiên là cam chịu cách nói của Hoàng Dật, chỉ là ngoài miệng không ủng hộ mà thôi.

    Hoàng Dật nhìn vẻ mặt của gã, trong lòng lập tức sáng tỏ, lão Rolls này đã sớm nói qua không thể trực tiếp cung cấp trợ giúp, cho nên mới nói bóng nói gió chỉ dẫn mình đi đoán phương diện này, rốt cuộc coi như là gián tiếp giúp.

    "Thả mấy tên tội phạm, để cho bọn họ tự giết lẫn nhau, sau đó tôi ở một bên ngồi làm ngư ông đắc lợi, được sao?" Hoàng Dật nhìn về phía Rolls, sắc mặt có chút nghi hoặc, phương pháp này khó tránh quá đơn giản, hoàn toàn không giống độ khó mà nhiệm vụ hi hữu nên có.

    "Đúng vậy! Ngài rốt cục đoán được!" Rolls lập tức gật đầu, "Bất quá thực lực của những tội phạm này đều rất mạnh, cho dù là tự giết lẫn nhau cũng rất khó giết chết đối phương, sẽ để đối phương bỏ trốn, trừ phi có thể thả ra một tên tội phạm thực lực siêu quần!"

    Nghe đến đó, Hoàng Dật lập tức nhớ tới rắn chín đầu - Hydra, đó là tội phạm mạnh nhất mà hắn gặp qua, cao tới cấp 250, từng là thú cưỡi của Pháp Thần, thực lực như vậy đi giết tội phạm hơn cấp 100 khẳng định không thành vấn đề. Bất quá loại tội phạm siêu cường này rất ít, người duy nhất hắn biết cũng là con rắn chín đầu - Hydra kia, nhưng nó đã chết.

    "Nói vậy Miểu Sát tiên sinh đã biết, tội phạm thực lực càng mạnh trong Anh Hùng giam ngục này, con số của nó càng cao, nhất là đám tội phạm được đánh số trước 100, chúng nó đều là sự tồn tại cường đại nhất trên thế giới này, tùy tiện một người đều có thể đơn giản giúp ngài hoàn thành nhiệm vụ." Rolls nói xong, nhìn Hoàng Dật một chút, chuyển giọng : "Thế nhưng chúng nó quá mức cường đại, chỉ có thể giam giữ trong phòng giam phong ấn, bị phong ấn hoàn toàn, phòng giam này không có bất luận khe hở gì, không cách nào bị tra xét, ngay cả tôi làm trưởng ngục giam cũng không biết chúng nó chết sống ra sao!" Nói đến đây, Rolls dừng một chút, nuốt nước bọt nói: "Tôi duy nhất biết được, chỉ có vị tội phạm đánh số 11. . . Hắn, còn sống!"

    "Đánh số 11? Bên trong giam giữ vật gì vậy?" Hoàng Dật nổi lên một tia hứng thú, con số này đã vô cùng cao, có thể nói gần như là BOSS cuối cùng trong toàn bộ Anh Hùng giam ngục, bên trong rốt cuộc giam giữ thứ gì?


     
    thanhla, lamca0883 and hunghiep like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)