V.I.P  Võng Du Ác Ma Doanh Địa - Vân Chi Triệu

  1. llovenovel

    llovenovel Banned Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    19/1/19
    Bài viết:
    35
    Được thích:
    10
    Truyện ra đều mỗi ngày 5 chương, giá 2,5 zen/ chương sau 20 chương free. Anh em ủng hộ.

    Giới thiệu:

    Chỉ vì một phút nông nỗi trong men say mà Tiêu Phàm bị hệ thống nhận nhầm thành loại "không bình thường", bị ném vào doanh địa tập hợp rặt một lũ "không bình thường" chính hiệu. Một thiên tài player như hắn phải chịu cảnh sống chung với lũ người chơi vô cùng biến thái trong trận doanh Ác Ma.
    Chị đại quyến rũ cuốn hút là một kẻ cuồng S (1).
    Em gái mắt kính điềm tĩnh lại là một kẻ cuồng M (2).
    Cô bé dễ thương hiền lành nhà bên cạnh là kiểu người hai mặt.
    Cô em đáng yêu ngọt ngào thì mắc chứng sợ hãi vô cùng nặng.
    Chỉ có một cô nàng xinh đẹp, trông có vẻ bình thường nhất thì lại bình tĩnh nói với hắn: "Xin lỗi, anh nhầm rồi, tôi là nam. Tôi chỉ thích giả nữ chút thôi."
    "Chỉ thích một chút cái đầu anh anh ấy!" Tiêu Phàm thật muốn ôm mặt thét dài.
    Kết quả là từ đó về sau Tiêu Phàm phải trải qua cuộc sống của người bình thường trong xã hội biến thái. Xã hội sẽ đồng hóa hắn? Hay bản thân hắn sẽ lật trời thay đổi xã hội đó đây? Tất cả sẽ được giải đáp theo từng chương truyện của "Ác Ma Doanh Địa".

    Ghi chú:

    (1) + (2): SM: S là viết tắt của Sadist có nghĩa là người bạo dâm hay còn gọi là ác dâm. Con M là viết tắt của từ Masochist là người cuồng dâm, thống dâm.
    Ngoài ra nó cũng có thể là S: Servant có nghĩa là người hầu còn M: Master là chủ nhân.
    Dù cho bạn có hiểu nó theo cách nào đi nữa thì ở đây SM luôn thể hiện một mối liên hệ giữa một cặp người trong đó một người luôn thích thú khi được hành hạ người khác, người còn lại thì hứng thú và hạnh phúc khi được đối phương hành hạ.
     
    Last edited by a moderator: 29/1/19
    Chpn thích bài này.
  2. llovenovel

    llovenovel Banned Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    19/1/19
    Bài viết:
    35
    Được thích:
    10
    Chương 1: Anh biến thái về phương diện gì vậy?
    Nhóm dịch: VTC
    Tháng thứ chín khi "Tân Sinh" được nghiên cứu chế tạo, tại hội nghị trường kỳ của tổ nghiên cứu phát minh...

    Johan - đại diện tổ nghiên cứu của nước Mỹ đang sửa sang lại những ghi chép của ngày hôm qua. Ông mỉm cười nhìn những đồng nghiệp của các quốc gia khác: "Hội nghị lần này là do tôi chủ trì, tôi đề nghị dùng kỹ thuật kiểm tra tâm lý vào trò chơi. Tức là, khi người chơi sáng tạo nhân vật thì phân người chơi tính cách có vấn đề vào một trận doanh đặc biệt, điều này có ích cho sự phát triển hài hòa của trò chơi trong giai đoạn đầu, giúp cho những người chơi bình thường được thoải mái hơn, càng hấp dẫn nhiều người chơi hơn."

    "Tôi phản đối, đây là kỳ thị rõ rệt!" Đại diện của Ấn Độ - Nehru phản đối một cách kịch liệt.

    "Mặc dù quốc gia của ông được gọi vui là dân tộc bật hack thế nhưng tôi không phải là nhằm vào nước ông, tôi đang suy nghĩ vì lợi ích của cộng đồng." Johan cười khẽ.

    "Tôi cũng phản đối! Quá không công bằng đối với những người đó rồi! Hơn nữa cùng chơi một trò chơi thì cuối cùng hai bên cũng phải gặp nhau, sự phân chia này sẽ gây ra rất nhiều mâu thuẫn." Một ông lão cũng lên tiếng, trên áo ông ta in hình có cờ đỏ và năm ngôi sao, nói rõ ông lão này có địa vị rất cao.

    "Ông bạn già của tôi ơi, chuyện này thì có gì khó, chỉ cần để hệ thống gửi tới một tin đó là: ngài rất may mắn được hệ thống chọn gia nhập trận doanh xxx, hơn nữa bọn họ sẽ có thêm một kỹ năng đặc biệt mà không gây ảnh hưởng tới sự cân bằng của trò chơi. Như vậy chắc chắn người nhận được tin tức này sẽ cảm thấy vô cùng hài lòng. Còn tới lúc gặp nhau à, đây là một trò chơi cho cả thế giới nên đương nhiên khi đạt đến một cấp độ nào đó thì chúng tôi sẽ cho liên thông các trận doanh với nhau, cũng giống như liên thông giữa các quốc gia với nhau theo kế hoạch vậy, có gì mâu thuẫn đâu."

    "Tôi đồng ý với ý kiến của tiến sĩ Johan." Đại diện của Nhật Bản - Koizumi Shojiro phát biểu.

    "Trong nhóm người bị tách ra chắc chắn sẽ có người phát hiện được những dấu hiệu bất thường, tới lúc đó lỡ như họ khiếu nại thì phải làm sao?"

    "Ông bạn già cứ yên tâm, chọn con cóc từ những con ếch ra rồi để vào cùng một chỗ, sẽ chẳng có ai phát hiện điều gì khác biệt cả. Mọi người sẽ chỉ cảm thấy "có lẽ là thế giới vốn như thế này" mà thôi."

    "Không biết mọi người có còn nhớ một game mà lúc chúng ta còn trẻ rất hot, tên là Liên Minh Huyền Thoại do Riot Games phát hành hay không? Khi anh đang chuẩn bị vào một trận đấu thăng hạng mà gặp được một đồng đội tâm lý biến thái, một thằng chuyên phá game thì khi thua sẽ khó chịu như thế nào..." Johan đúng là một nhà diễn thuyết vô cùng điêu luyện, nói có đạo lý rõ ràng. Những người này nghĩ tới Liên Minh Huyền Thoại mà ai cũng đã từng chơi rồi thì liền đồng loạt gật đầu, tỏ ý tán đồng.

    ...

    Sau khi hội nghị thường kỳ kết thúc thì việc phân chia của người chơi cũng đã được thông qua: "Ông bạn già, tôi muốn trò chơi này tốt hơn thôi." Nói xong thì Johan cười hì hì rời đi.

    Đợi tới khi Johan đi xa: "Tiến sĩ Mã, ngày có ý kiến gì với cách làm của tiến sĩ Johan lần này không?" Một nghiên cứu viên trẻ tuổi nhìn về phía ông lão đáng tôn kính, hỏi.

    "Mặc dù tôi không nhìn ra có gì khác lạ thế nhưng người Mỹ vốn chẳng phải là người chỉ hành động vì tinh thần cộng đồng đâu, hiện tại còn không phát hiện điều gì không ổn nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì là lạ." Ông lão thở dài một tiếng nói.

    Ngày 25 tháng 9, năm 2990, ngày đầu tiên "Tân Sinh" khai mở...

    Tiêu Phàm chém về phía sau một đao xử lý thêm một người chơi nữa. Hắn ngước nhìn bầu trời màu đỏ như máu, vẻ mặt đong đầy nét buồn bã của cao thủ cô đơn xen lẫn vẻ khó hiểu "Chuyện gì trong đây thế này?"

    [Tên : Mệnh Phàm]

    [Đẳng cấp: 1]

    [Kinh nghiệm: 0/100]

    [Chủng Tộc: Ác Ma]

    [HP: 38%]

    [Thể Lực: 100/100]

    [Thiên phú: Tửu tinh cuồng ẩm]

    [Giá trị đặc biệt (chưa mở)]

    [Sở trường (chưa mở)]

    [PK: -100]

    [Quang vinh: 0]

    "A a a! PK đã lên tới -100 rồi! Ông đây mới cấp 1 mà PK đã vậy rồi, mặc dù rất đẹp trai nhưng như vậy thì quá không bình thường rồi đấy, biết không hả!" Một người chơi có cái tên "Mệnh Phàm" đỏ chót đang gào lên như bị điên.

    Tiêu Phàm tạm ngưng hành động giết người, nghĩ lại những gì đã xảy ra...

    Ngày 25 tháng 9 năm 2990, một trò chơi có độ chân thật đạt tới 99% được mở ra.

    Một trò chơi có thể nói là vượt thời đại được những nhân viên nghiên cứu của cả thế giới nghiên cứu trong mười năm, cuối cùng đã ra đời.

    Tiêu Phàm luôn mong đợi và có một sự yêu thích đặc biệt đối với thế giới trò chơi, vì để ăn mừng cho "thời đại mới" sắp tới nên một ngày trước khi game khai mở hắn đã uống rượu tới say mèm...

    Khoảng 15h ngày thứ hai (game đã mở lúc 9h sáng) hắn mới bò vào trong máy chơi game mặc dù đầu vẫn đau và khó chịu. Thời điểm này đã chậm hơn sáu tiếng rồi nên phải nhanh chóng tham gia, đón đầu một khiêu chiến mới thôi!

    [Hoan nghênh ngài đã sử dụng sản phẩm của công ty, đang quét hình, xin chờ một chút...]

    [Quét hình hoàn thành, xác nhận ID450xxxx0925xxx, tên: Tiêu Phàm, đang kiểm tra vấn đề bảo mật...]

    [Chưa phát hiện phần mềm của bên thứ ba, trò chơi đang khởi động, mười giây sau sẽ đi vào...]

    Đập vào mắt hắn là một mảnh đất khô cạn, bầu trời màu đỏ như máu, hoàn toàn không có những cảnh đẹp lộng lẫy mà nhà phát hành đã nói.

    Tiêu Phàm ngơ ngẩn, đã tạo xong nhân vật rồi à? Tại sao lại không thấy Tiên tử xinh đẹp nắm tay "tạo nhân vật" vậy? Hoàn toàn không giống với những trò chơi bình thường thế này?

    Khi Tiêu Phàm còn đang chửi bới khâu sáng tạo nhân vật thì có một tiếng xé gió truyền tới, nhìn lại thì thấy một nắm đấm lớn đập thẳng mặt mình, rơi mất 15% máu!

    "Há, thẳng nhóc, nhìn mày chảnh thật đấy, nhìn cái gì hả? Đang nói mày đó! Mẹ nó, còn tinh tướng như vậy nữa, muốn ăn đập tiếp sao?"

    Chuyện đầu tiên mà hắn gặp khi đăng nhập trò chơi đó là bị PK...

    [Bạn bị người chơi: A Quý Ca tấn công]

    Ngay sau khi bị tấn công thì Tiêu Phàm lập tức phản kháng, mặc dù các phương diện khác Tiêu Phàm rất bình thường thế nhưng chơi trò chơi lại rất giỏi, mặc dù đây lần đầu tiên tiếp xúc với trò chơi kiểu mới này nhưng thiên phú vẫn còn, mặc dù kỹ thuật PK của hắn kém hơn nhiều khi chơi những trò chơi bằng bàn phím và con chuột thế nhưng chỉ cần kỹ thuật của đối thủ kém hơn thì chắc chắn hắn chính là cao thủ rồi!

    Tránh thoát một đấm, Tiêu Phàm dùng dao găm của mình chém thẳng vào người đối phương, thừa dịp đối phương không kịp phản ứng bồi thêm hai đao nữa khiến cho đối thủ phải đo đất. Hừ, muốn PK mà không chịu chọn đối tượng, kết quả là như vậy đó!

    Giải quyết cái tên ngớ ngẩn kia xong thì liền có một người chơi khác đi tới: "Người anh em, cái thằng này làm sao vậy, tại sao lại muốn PK tôi..."

    "Ha ha, lính mới, mày PK cũng giỏi đấy chứ nhỉ, để ông đây xử lý mày!" Tiêu Phàm trưng ra bộ mặt vui vẻ hỏi chuyện thì cái nhận lại là một nắm đấm lớn đấm tới...

    [Bạn bị người chơi: A Phát Ca công kích]

    ...

    Hô, còn có 50% máu, lại giết được một tên nữa. Tình huống bây giờ là sao đây? Thật sự là không thể nào hiểu nổi, tại sao gặp kẻ nào cũng đều y chang phần tử IS thế này, chẳng lẽ các ngươi không thể yêu thích hòa bình giống tôi được sao?

    "Mẹ nó!" Còn chưa kịp nghỉ ngơi được chút nào thì đã thấy một màn quen thuộc, lại là một nắm đấm lớn bay tới...

    Tiêu Phàm có cảm giác như mình có skill khiêu khích vậy, vừa bước vào trò chơi là đã liên tục PK, PK không ngừng không nghỉ. Chẳng lẽ những chuyện không có nhân tính mình làm đã bị người phát hiện rồi à nên giờ đây mới bị toàn xã hội tấn công? Không đúng, mình còn chưa làm chuyện nào có thể xem là mất nhân tính kia mà. Mình chỉ là thấy những tên côn đồ tiểu bậy thì cởi quần giúp chúng rồi đâm thủng lỗ Durex trong cửa hàng khi tới lễ tình nhân mà thôi, những chuyện này đều để xã hội tốt hơn và để con người có thể được sinh sôi nhiều hơn mà, sai trái chỗ nào đâu kia chứ?

    Có câu nói là: đi đêm lắm có ngày gặp ma, cho dù kỹ thuật của hắn có cao hơn nữa thì dưới sự vây công của cả bầy sói như thế cũng phải tử trận, cuối cùng Tiêu Phàm cũng bị chiến thuật biển đè cho bẹp dí.

    Tại điểm phục sinh…

    Tiêu Phàm mới phát hiện mình đã đánh giá mình quá cao. Chẳng phải hắn bị cả xã hội căm ghét mà là… Làm người, cần phải biết nhìn xa trông rộng vì đôi khi sự thật lại là...
     
    bacgiang thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)