Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Trong Nháy Mắt Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 16: Trốn

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Thời gian chốc lát lại trôi qua, thân thể Lãnh Nguyệt lại tăng thêm vài vết thương khá sâu lộ rõ cả phần xương bên trong, khuôn mặt nhợt nhạt không một chút máu, mồ hôi lạnh tuôn ra liên tục thành một mảng lớn trên trán.

    Có thể nói rằng, Lãnh Nguyệt phải hoàn toàn dựa vào người Hạ Thiên Kỳ mới có được một chút hy vọng, còn hắn thì đang khổ cực chống đỡ lấy cậu.

    Nhưng tình hình chật vật thế này còn có thể kéo dài trong bao lâu, bất luận đối với anh hay là đối với Hạ Thiên Kỳ cũng là một nghi vấn lớn, bởi vì có lẽ một giây sau bọn họ sẽ lần lượt bị nữ quỷ áo đỏ đó bắt gặp và giết chết.

    “Chết tiệt! Rốt cuộc lối ra ở nơi nào?

    Mắt thấy Lãnh Nguyệt sắp sức cùng lực kiệt, mà Hạ Thiên Kỳ tìm mãi cũng không thấy lối ra, trong lòng cũng bắt đầu trở nên nóng nảy.

    Không phải nói chơi, bây giờ áp lực đã bắt đầu đè nặng lên hắn, dù sao thì lúc ở bên kia Lãnh Nguyệt đã giúp hắn có thêm thời gian mà cố hết sức chống cự lại với nữ quỷ áo đỏ. Cho nên nếu như ở bên đây mà hắn không tìm thấy lối ra thì Lãnh Nguyệt rất có thể sẽ bị giết chết. Và như vậy thì tất nhiên hắn cũng chỉ có con đường chết.

    Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra làm cho hắn có một chút cảm giác mát mát, từng giọt từng giọt đổ xuống gò má. Đồng thời, ở vị trí cách hắn không xa, LãnhNguyệt lại một lần nữa vì không có sức lực ngăn cản nữ quỷ áo đỏ nên bị cô tahung hãn đánh bay ra ngoài.

    Tìm được rồi!

    Ngay khi Lãnh Nguyệt rơi vào trạng thái “Ngàn cân treo sợi tóc” thì Hạ Thiên Kỳ cuối cùng cũng không phụ lòng anh mà tìm ra được một lối thoát có thể dẫn họ thông thẳng ra ngoài.

    Đương nhiên cái cánh cửa này có thể giúp họ ra khỏi phòng tắm này.

    Trên thực tế, Hạ Thiên Kỳ cũng rất mau chứng minh được điểm này, bởi vì khi hắn thuận lợi xuyên qua cánh cửa này thì phát hiện rằng đây vốn là khu phòng tắm trong đại sảnh, trong nháy mắt đã hoàn toàn thay đổi và lộ ra diện mạo vốn có của nó.

    Cái này vốn dĩ không phải là phòng tắm tầng bốn, mà là… hành lang tầng tám!

    Dĩ nhiên họ cũng dừng lại ở hành lang tầng tám!

    Giả tưởng hư ảo biến mất, Hạ Thiên Kỳ lo lắng chờ ở đầu bậc cầu thang, nhìn về phía Lãnh Nguyệt đang cố gắng cầm chân nữ quỷ áo đỏ kêu lên:

    Mau lên! Nhanh chóng thoát khỏi nó và qua bên này ngay!

    Dù cho không có Hạ Thiên Kỳ nhắc nhở thì Lãnh Nguyệt cũng biết mình lúc này cần phải làm gì. Hắn đương nhiên không muốn dây dưa với quỷ áo đỏ mà còn muốn nhanh chóng thoát khỏi. Nhưng bất đắt dĩ là, hắn bây giờ lực bất tòng tâm. Chẳng những pháp lực bị hao hụt hết, mà ngay cả sức lực cũng không còn lại bao nhiêu, “Kiếm Laser” trong tay cũng mờ nhạt đi, gần như không thấy được.

    Mày mau trốn đi…

    Lãnh Nguyệt quay đầu đáp trả Hạ Thiên Kỳ bằng một giọng khàn khàn, trong câu nói mang đầy ngụ ý rằng hắn sẽ chết tại đây.

    Thực chất thì Hạ Thiên Kỳ không có biện pháp nào để thoát đi.

    Nghe vậy, trong lòng Hạ Thiên Kỳ bỗng nhiên cảm thấy thương cảm, một lần nữa anh lại hét lớn về phía hắn:

    Mày ở đây một mình để làm cái quái gì? Mau chóng nghĩ ra biện pháp tiêu diệt con nữ quỷ ngu ngốc đó đi, đừng có ở đó mà ngồi chờ chết

    Hạ Thiên Kỳ bị Lãnh Nguyệt liên tục hối thúc rời đi, hắn cho dù không phải là một người nhiệt tình, nhưng lại rất hiểu về đạo lý có ơn thì phải báo ơn. Việc bắt hắn bất chấp liều mạng với con nữ quỷ đó để cứu Lãnh Nguyệt là việc không thể nào nhưng việc bỏ chạy để hắn ta một mình ở lại đối phó với con nữ quỷ kia thì không phải là phong cách làm việc của hắn.

    Cuối cùng thì ngươi có phải đàn ông không vậy? Mẹ nó! Ngươi mà là đàn ông. Không chỉ không được mà thật sự chính là không được. Ta cũng rất muốn nghĩ ngươi là đàn ông lắm dù chỉ trong chốc lát! Ngươi đừng khiến ta cảm thấy ngươi từ trên xuống dưới giả gái đấy!

    Lãnh Nguyệt có bị lời lẽ của Hạ Thiên Kỳ kích tướng hay không. Lúc này hắn bỏ vô miệng mình thứ gì đó. Chỉ trong vòng một thoáng, cơ thể hắn phát ra một thứ ánh sáng rất mạnh, giống như Đạn Tia Chớp nổ vậy làm chói cả mắt.

    Quỷ áo đỏ rất kiêng kị với cái ánh sáng rực rỡ này, cho nên dù không muốn nhưng cũng chỉ có thể tránh sang một bên, Lãnh Nguyệt liền nắm bắt cơ hội, mạnh dạn đứng dậy kéo Hạ Thiên Kỳ chạy đến đầu bậc cầu thang.

    Thấy Lãnh Nguyệt thành công thoát khỏi quỷ áo đỏ, trái tim Hạ Thiên Kỳ bị kéo lên giờ cũng coi như buông xuống được vài phần. Nhưng tim của hắn còn chưa kịp trở lại vị trí cũ thì lại hung hăng nhảy lên tới tận trên cổ họng.

    Đúng ngay thời điểm này, Lãnh Nguyệt vì không còn đủ thể lực để chống đỡ nữa nên đã ngất đi.

    Con mẹ nó! Mày đúng là chỉ được cái mạnh miệng! Bây giờ coi như chúng ta tiêu đời rồi!

    Thấy Lãnh Nguyệt nằm yên bất động trên mặt đất cứ như một cái xác chết. Hạ Thiên Kỳ tuy ngoài miệng la mắng nhưng vẫn là không nhẫn tâm nên đi tới bên cạnh Lãnh Nguyệt, sau đó hắn vừa bế cậu lên lưng vừa liều mạng chạy thẳng về phía đầu bậc cầu thang.

    Cùng lúc đó, quỷ áo đỏ cũng đã tránh khỏi sự ảnh hưởng của tia sáng, gầm thét lên rồi đuổi theo Hạ Thiên Kỳ.

    Cũng may mắn là đầu bậc thang đã gần trong gang tấc. Cho nên chỉ trong nháy mắt, Hạ Thiên Kỳ đã nhanh chóng cõng Lãnh Nguyệt trốn xuống cầu thang.

    Trốn được xuống lầu không có nghĩa là đã thoát được sự uy hiếp từ quỷ áo đỏ. Nó vẫn không chịu từ bỏ mà bám theo họ đi xuống lầu.

    Cmn mười tám đời tổ tông nhà mày! Nếu như vẫn tiếp tục đuổi theo tao, tao cam đoan tất cả các kiếp sau của mày đều sinh con không có cái lỗ đít! Còn nữa con của mày cũng như cái lỗ đít nên sẽ bị người ta đặt tên là Lỗ Đít!

    Hạ Thiên Kỳ không thể đứng lại để mắng quỷ áo đỏ, bởi vì cho dù hắn có ý nguyện đó hay không thì việc bọn họ bị nó bắt lấy cũng chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi. Tốc độ của quỷ áo đỏ không hề chậm hơn hắn một chút nào huống gì trên người hắn còn đang cõng thêm một người vốn dĩ không có cách nào để dừng lại quá lâu.

    Nên hắn cảm giác mình có khả năng trả thù nó đấy, cũng chỉ có thể chửi nó thêm vài câu.

    Về phần quỷ áo đỏ, vốn dĩ nó chỉ nghe loáng thoáng và cũng chả hiểu Hạ Thiên Kỳ đang nói cái gì hết, mắt thấy sắp bắt kịp Hạ Thiên Kỳ.

    Chẳng lẽ tôi phải chết ở đây sao?

    Hạ Thiên Kỳ bắt đầu thấy tuyệt vọng.

    Ngay lúc này, một âm thanh rất nhỏ thì thầm vào tai hắn.

    Đến tầng dưới kia thì dừng lại, tôi đã có biện pháp phong ấn nó trong một thời gian ngắn rồi

    Cậu đã tỉnh? Thật là đúng lúc!

    Bình tâm thì Lãnh Nguyệt giống như là đưa than cho Hạ Thiên Kỳ sưởi ấm trong ngày tuyết rơi vậy. Câu nói của cậu làm hắn cảm thấy mừng rỡ vì thế tốc độ cũng theo đó nhanh hơn vài phần.

    Cùng lúc đó, sau lưng hắn vang lên tiếng niệm chú của Lãnh Nguyệt:

    Đông, nam, tây, bắc!

    Tứ phương nguyền rủa, hồn nguyền rủa.

    Khốn!

    Theo ngữ điệu của chữ “khốn” thân thể Lãnh Nguyệt trở nên nặng nề, Hạ Thiên Kỳ chợt cảm thấy có một lực gì đó rất nặng đè lên lưng hắn, hắn kêu thảm một tiếng rồi người của hắn bị ấn mạnh xuống đất.

    Ah…!

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy lần này hắn bị ép tới nỗi eo hắn như muốn gãy vụn. Tuy nói như thế nhưng hắn lại không dám dừng lại, vội vàng cắn răng vựt người dậy mà tiếp tục bò đi.

    Theo bản năng, Hạ Thiên Kỳ đưa mắt nhìn về phía cầu thang trên lầu, hắn cảm thấy vô cùng vui mừng. Trên bậc thang lại xuất hiện một Khối băng cực lớn, còn con nữ quỷ áo đỏ kia thì đang ở bên trong điên cuồng giãy dụa!

    Bị nhốt thật rồi ư?

    Vì không xác định được con nữ quỷ áo đỏ kia giãy dụa như vậy có thể tự mình thoát ra ngoài hay không, cho nên Hạ Thiên Kỳ coi loại phong ấn này chỉ mang tính cách tạm thời. Vốn dĩ không dám do dự thêm nữa, liền cõng Lãnh Nguyệt đang hôn mê, bắt đầu liều mạng chạy khỏi chỗ này.

    Trong quá trình xuống lầu, hắn nghe rõ ràng tiếng của khối băng bị rạn nứt rồi vỡ thành từng mảnh.

    Đại ca? Cái tên chúa lạnh lùng kia? Cậu còn sống không đấy? Đừng ngay thời điểm này ngất đi chứ, cậu không phải là đang làm khó tôi đó sao!

    Hạ Thiên Kỳ một bên liều mạng chạy một bên lớn tiếng gọi Lãnh Nguyệt. Chỉ là lúc này đây, Lãnh Nguyệt đã bất tỉnh nhân sự hoàn toàn.

    Hiện tại, cứ nhất quyết trốn xuống dưới cũng không phải là biện pháp tốt. Dù sao cửa ra vào ký túc xá sớm đã bị khóa lại rồi. Còn một điều đáng nói nữa là thể lực của hắn cũng đã gần cạn kiệt.

    Nên Hạ Thiên Kỳ chợt nghĩ ra điều gì đó rồi đột nhiên ngừng lại, sau đó chuyển hướng chạy đến một bên đầu bậc cầu thang sau đó đi thẳng lên lầu.

    Hành vi này của hắn phù hợp với một câu nói rất là chí lý – Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 17: Một con quỷ khác

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Hạ Thiên Kỳ chạy một hơi đến tầng thứ sáu mới dừng lại, dành chút thời gian ngắn ngủi để nghỉ ngơi.

    Lãnh Nguyệt? Lạnh thần? Lạnh…?

    Dừng lại Hạ Thiên Kỳ mới nhẹ giọng gọi nhỏ ai đó cả buổi, thế nhưng Lãnh Nguyệt hoàn toàn không có chút gì gọi là phản ứng lại, có thể nói sức lực chỉ còn lại phân nửa.

    “Tức thật, coi như cậu may mắn gặp được tôi, bằng không đổi lại là người khác cậu đã không còn được ở đây, sớm bị ném khỏi nơi quỷ quái này từ lâu rồi, mẹ nó!”

    Không nghi ngờ gì nữa, Lãnh Nguyệt đã trở thành gánh nặng của Hạ Thiên Kỳ, bởi vì việc phải cõng hắn tiếp tục chạy trối chết thực sự rất bất tiện, cũng không mấy an toàn. Điểm này, lúc trước Hạ Thiên Kỳ đi theo Lãnh Nguyệt cũng là gánh nặng cho Lãnh Nguyệt, vì hắn chẳng biết chút phép thuật nào cả. Bây giờ Lãnh Nguyệt mất đi khả năng chiến đấu, thì trở thành gánh nặng ngược lại cho Hạ Thiên Kỳ.

    Dù sao bản thân hắn hiện giờ không còn bất kỳ sức lực nào để đối phó với quỷ, cho nên một khi quỷ áo đỏ kia mà thoát ra và tìm được bọn hắn, vậy thì hắn và Lãnh Nguyệt xem như đã bị tuyên án tử hình.

    Cho nên, bọn hắn bây giờ phải tách nhau ra, một nửa còn có thể tránh khỏi bị quỷ áo đỏ “bao vây”. Một nửa khác là hai người còn gia tăng được tỉ lệ sống sót.

    Trong nội tâm, lòng đã ra quyết định ra quyết định, Hạ Thiên Kỳ không còn bất cứ do dự nào, đợi khi có được chút phí sức đích lưng cuối cùng, nảy sinh Lãnh Nguyệt về sau, rồi đi tới tầng sâu nhất là mấy gian ký túc xá.

    Sau khi đi vào, hắn không lập tức đẩy cửa vào. Mà cứ do dự đứng ngoài cửa mấy căn phòng ký túc xá trong chốc lát, về sau khi cảm thấy đã thuận mắt thì mới đẩy cửa đi vào.

    Nhìn một lượt, gian ký túc xá này cũng được coi là dọn dẹp sạch sẽ, chỉ trừ mấy chỗ đầu giường hay trên lan can treo mấy cái đồ lót rất dễ thương, không biết là ký túc xá này bỏ quên lấy đi, hay là vẫn cố tình để ở chỗ này đấy.

    Nhìn cậu cũng tương đương tôi, vậy mà còn nặng hơn heo nữa! Thật là tôi mệt muốn chết.”

    Cõng Lãnh Nguyệt đi một đoạn đường này, cũng khiến Cầm Hạ Thiên Kỳ mệt mỏi không nhẹ, cho nên đợi khi vào được ký túc xá, hắn không khách khí mà thả phăng Cầm Lãnh Nguyệt trên mặt đất.

    Về phần hắn thì đặt mông ngồi mạnh xuống giường mệt mỏi, không kịp thở hay nghỉ ngơi.

    Tuy nhiên nghĩ đến không thể giải trừ sự uy hiếp của quỷ áo đỏ, nó lúc nào cũng có thể trốn thoát ra khỏi đó, cho nên hắn cũng không dám ngồi nghỉ nhiều, vội vàng đứng lên đạp nửa người Cầm Lãnh Nguyệt giấu vào dưới gầm giường.

    Vì rớt xuống nên Lãnh Nguyệt thở dốc, hắn nhìn trên lan can treo mấy cái đồ lót của nữ sinh, hắn còn cầm mấy bộ đồ lót của nữ sinh đang treo trên lan can đặt lên mặt Lãnh Nguyệt, biến hắn ta thành một siêu nhân đồ lót.

    Nếu không phải là tình huống không cho phép, hắn thật muốn dùng di động để chụp Lãnh Nguyệt tiện nhân kia một tấm làm hình kỷ niệm.

    Về sau vì không yên lòng ở lại ký túc xá, hắn lập tức đi dạo một vòng. Sau khi xác định vừa mở cửa ký túc xá ra, Lãnh Nguyệt cũng sẽ không bị phát hiện, hắn mới yên tâm rời đi. Lần nữa, đi tới đầu bậc thang.

    Về phần dấu mình của Lãnh Nguyệt đã được giải quyết ổn thỏa. Nhưng còn bản thân mình phải đi đâu, trong lòng hắn lại không có chút manh mối nào!

    Ở chỗ này, hắn có nên tìm một tầng ở giữa ký túc xá mà trốn vào?

    Có nên trốn hay không?

    Hay phải tiếp tục đi lên?

    Dành chút thời gian ngắn ngủi để suy nghĩ một lát, hắn nghĩ nếu như khả năng quỷ áo đỏ trốn thoát khỏi đó mà nói…, thì tám chín phần mười sẽ đuổi đến truy tìm bọn họ ở mấy tầng dưới, dù sao lúc ấy bọn hắn cũng để lại chút ấn tượng cho quỷ áo đỏ, chính là liều mình bỏ chạy xuống lầu xém chút thì đã bỏ luôn cái mạng.

    Cho dù suy luận này có chút gì đó không suôn sẻ, nhưng dường như cũng chỉ có suy đoán này là có điểm hợp lý. Lúc đầu thời gian ngắn, hắn chỉ muốn so sánh phía trên với phía dưới, rốt cuộc có mấy tầng lầu có thể coi là an toàn.

    “Không JB xía vào, phải đi lên trên lầu!”

    Hạ Thiên Kỳ sợ hãi cắn răng một cái, cũng không mong muốn lãng phí thời gian rầu rĩ nữa, nhìn thoáng qua phía trên tầng lầu u ám kia một cái, hắn liền vội vã chạy lên.

    Mặc dù khu vực càng nguy hiểm thì càng an toàn, nhưng đúng là hắn vẫn không có chút xíu can đảm nào để tiến lên tầng 8, dù sao thì rất nhiều người đều bị giết chết ở tầng 8 này.

    Suy nghĩ đúng ra là câu kia “Nơi nguy hiểm nhất, lại chính là nơi an toàn nhất” lời này cũng không nhất định sẽ gặp phải quỷ, bằng không cũng sẽ không nói như vậy.

    Chọn một chỗ cẩn thận chèo thuyền đi qua vạn kiếp người, vẫn là giữ lấy thái độ bảo thủ một chút sẽ an toàn hơn.

    Trong lòng cân nhắc một lát, Hạ Thiên Kỳ cuối cùng cũng quyết định lập tức dừng lại ở tầng 7, tìm cái ký túc xá, cảm thấy thuận mắt thì mới quyết định trốn vào.

    Về phần trốn vào ký túc xá nào, trong lòng hắn sớm đã có chủ ý, hắn lập tức bước nhanh tới bên ngoài cửa phòng 703 của ký túc xá.

    Chọn gian ký túc xá này, nguyên nhân lớn nhất, hắn với nơi này vốn rất quen thuộc, cho nên lúc bắt đầu lựa chọn, ý niệm đầu tiên thoáng qua trong đầu chính là nơi này, phòng 703 của ký túc xá.

    “Xem ra, mình thật sự đối với nơi này ưa thích không muốn rời à!”

    Hạ Thiên Kỳ trong lòng cảm thán một câu, sau đó thở ra một hơi đẩy cửa đi vào.

    Cùng lúc đó.

    Khối băng kia, lúc trước giam cầm nữ quỷ áo đỏ ở bên trong. Lúc này đây ở phía trên tốc độ vết nứt đang bắt đầu tăng lên, nhìn giống như những mảnh vỡ của vỏ trứng, ranh giới của các vết nứt hoàn toàn vỡ vụn.



    Sau khi Hạ Thiên Kỳ tiến vào phòng ký túc xá 703, hắn lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, bởi vì ở đằng kia, trên giường đã có một người nằm ở đó!

    Nữ sinh mặc một bộ quần áo ngủ, dài đến mông nhìn đáng yêu, đang chưng ra một cái “Lớn” chữ hình nằm gáy o… o…, giữa hai chân đầy đặn, có thể nói là nhìn một cái không sót chỗ nào.

    Không ai khác, chính là nữ sinh mặc như không mặc trống trơn, sớm đã bị hắn nhìn thấy hết.

    “Cô ta, sao lại ở chỗ này?”

    Đồng thời ngay lúc Hạ Thiên Kỳ trong lòng nảy sinh nghi ngờ, thì thấy nữ sinh kia dụi mắt, còn buồn ngủ từ trên giường ngồi dậy, cũng là lúc nữ sinh phát hiện Hạ Thiên Kỳ đang đứng ngay cạnh cửa, đột nhiên mở to hai mắt.

    Anh….?

    Nữ sinh kia vốn dĩ còn chưa có cơ hội mở miệng, đã bị Hạ Thiên Kỳ lập tức tiến vào, hung hăng chặn miệng cô lại.

    “Tôi hỏi thì cô mới được trả lời, không hỏi thì không được lên tiếng. Cô làm được không?”

    “Ừm.” Nữ sinh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ nhẹ gật đầu.

    Mặc dù là hơi quá đáng, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại không có nửa ý muốn buông tay, ngay sau đó hắn bắt đầu hỏi.

    “Những học sinh khác cũng đi, vì cái gì mà cô không đi?”

    “Tôi… tôi ngày hôm qua đi suốt đêm… Cũng không biết… Bọn họ đi khi nào đấy.”

    “Thật sao?” Nghe nữ sinh nói ra một lý do hết sức tức cười, Hạ Thiên Kỳ khuôn mặt lộ ra một tia cười lạnh, ánh mắt cũng trở nên sắc bén:

    “Suốt đêm? Cô chẳng lẽ không biết nơi này tối qua có người chết sao? Hơn nữa trong đó còn bao gồm một người bạn cùng phòng của cô!”

    Đối với sự chất vấn của Hạ Thiên Kỳ nữ sinh kia không dám nói xạo một câu, nhưng vẻ mặt thì bắt đầu trở nên dữ tợn.

    Thấy vậy, Hạ Thiên Kỳ trong lòng đột nhiên trầm xuống một chút, quả nhiên hắn đoán không sai, nữ sinh có bộ dáng khả ái này rất có thể đã bị nữ quỷ kia nhập vào.

    Hạ Thiên Kỳ trách cho nhịp tim mình đập loạn, hắn phỏng đoán cho dù cô ta bị nữ quỷ kia nhập vào, cũng không có năng lực giết người. Nhưng nói trắng ra là đây chỉ là suy nghĩ của hắn, trước mặt hắn lúc này thật sự là một con quỷ cái.

    Cho nên nếu nói không chột dạ, đến bản thân hắn cũng không tin.

    “Tại sao phải làm như vậy, tại sao phải đẩy chúng tôi vào chỗ chết!”

    Hạ Thiên Kỳ siết chặt cổ của nữ sinh, tức giận hét lên

    “Cả anh cũng sẽ chết!”

    Nữ sinh độc ác kêu lên.

    “Con mẹ nó, ngược lại để xem tôi với cô, ai mới là người chết trước!”​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 18: Hoang mang

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Lúc này, Hạ Thiên Kì hung hãn dùng sức bóp mạnh vào cổ tay của nữ sinh, làm cho cô ấy giãy giụa kịch liệt.

    Tóm lại, bất kể là thế nào thì hồn của con quỷ kia cũng đã nhập vào người của nữ sinh, cho nên hắn chỉ có thể bóp chết nó!

    Từ việc nữ sinh giãy giụa ngày càng kịch liệt, có thể thấy, hắn thật sự chỉ có thể dựa vào sức mạnh của mình để giải quyết con quỷ kia.

    Nhưng, nữ sinh giãy giụa đã dần trở nên yếu đi rồi yên lặng hẳn, tròng trắng mắt thậm chí cũng đã lật lên, nữ sinh ấy sắp bị Hạ Thiên Kì bóp chết.

    Tuy vậy, Hạ Thiên Kì lại không hề cảm thấy dễ chịu, dù sao nữ sinh kia cũng là người vô tội, bị quỷ khống chế, căn bản vẫn là không có tội, xét cho cùng cũng không nên bị hắn bóp chết.

    Huống chi, nếu như nữ sinh ấy đã bị hắn bóp chết, như vậy cuối cùng hắn cũng đã có thể sống sót mà rời khỏi nơi này, còn không biết được có vào tù vì tội giết người hay không. Đương nhiên, việc này hoàn toàn có khả năng xảy ra cho dù thứ hắn muốn giết chính là linh hồn của con quỷ đã nhập vào người nữ sinh kia.

    Nói như vậy, hắn đúng là lỗ nặng.

    Cho nên, vào lúc này, mặc dù Hạ Thiên Kì đang có biểu hiện vô cùng độc ác, nhưng thực tế, trong lòng hắn đang vô cùng do dự.

    Tuy nhiên lúc hắn đang do dự, định buông hai tay đang bóp cổ nữ sinh ra, nữ sinh ban nãy còn giãy giụa kịch liệt, bây giờ tự nhiên lại yên lặng đến lạ thường!

    Thấy vậy, Hạ Thiên Kì vội vàng buông tay, tự cho là mình đã lỡ tay bóp chết nữ sinh kia.

    Chưa kịp kiểm tra tình hình của nữ sinh kia, thân thể hắn đã trở nên cứng ngắt, như bị một sợi dây thừng vô hình trói chặt, không thể nhúc nhích được.

    Xảy ra chuyện như vậy, nội tâm Hạ Thiên Kỳ cũng cảm thấy hoảng hốt, phát ra vài tiếng kinh hãi, nhưng cũng liền bất động bởi vì trước mắt hắn là một cái bóng đang xông tới.

    Cái bóng ấy sau khi thoáng qua liền trực tiếp nhập vào trong thân thể hắn!

    Vào lúc này, trong đầu Hạ Thiên Kì bỗng thoáng qua một ý nghĩ đáng sợ—– nhập xác!

    Linh hồn của con quỷ này đã nhập vào người nữ sinh kia, bây giờ còn muốn tìm tới hắn!

    Giờ phút này, đầu óc Hạ Thiên Kì hoàn toàn trống rỗng, trong lòng sợ hãi không nói nên lời.

    Khi hắn suy nghĩ lí do tại sao con quỷ kia lại lựa chọn nhập vào thân xác hắn, nhất định là vì khi nãy nó cảm thấy hắn sẽ bóp chết nữ sinh kia, cho nên mới buông tha cho thân thể của nữ sinh, ngược lại muốn nhập vào người của hắn.

    Có khi còn có một khả năng khác, đó là mượn việc nhập xác để trừ đi thứ nguy hiểm với nó là hắn.

    Trong thâm tâm Hạ Thiên Kỳ sợ hãi, không ngừng hét lên, hắn không thể tưởng tượng được nếu như hắn thật sự bị quỷ nhập thì chuyện gì sẽ xảy ra.

    Nếu như trong những cuốn tiểu thuyết huyền ảo, tiếp theo đó, thần trí của hắn sẽ bị quỷ hồn xoá sạch, từ đó về sau hắn sẽ bị con quỷ kia khống chế, nhưng hắn vẫn còn sống trong mắt của những người khác.

    Mặc dù hắn không cam tâm, cảm thấy vô cùng phẫn nộ, nhưng thực tế tàn khốc ấy không hề cho phép hắn phản kháng, bất kể là chuyện gì. Thân thể như bị trói chặt, điều hắn có thể làm bây giờ, chỉ có thể là cầu nguyện.

    Nhưng đáng tiếc là, cho tới tận bây giờ, hắn cũng không hề tin rằng sẽ có Thượng Đế, bởi vì nếu Thượng Đế thật sự xuất hiện, thì trên đời này sẽ không hề có những điều bất hạnh xảy ra.

    Cho nên lúc này, khi hắn cầu nguyện Thượng Đế, chỉ mong kiếp sau hắn đẹp trai hơn một chút, để con quỷ kia sẽ không nhập vào thân xác hắn.

    Tóm lại, vào thời khắc này, Hạ Thiên Kì hoàn toàn không có cảm xúc.

    Thế nhưng, sự suy sụp này không kéo dài quá lâu, bởi vì trong chớp mắt, bên tai hắn truyền đến một tiếng kêu rên thảm thiết, thê lương.

    Cùng lúc đó, Hạ Thiên Kì liền cảm thấy lực trói trên người hắn đột nhiên biến mất, hắn đã có thể khống chế bản thân mình.

    Khôi phục lai tinh thần, Hạ Thiên Kì bất lực ngã xuống mặt đất, một lúc lâu sau, cảm giác sụp đổ như mới nãy chầm chậm xuất hiện, hắn liền giật mình ngồi dậy, bắt đầu tìm kiếm bốn phía.

    Vậy mà trong phòng vẫn vậy, không có người nào, cũng chẳng có thứ gì mới mẻ.

    Nếu như so với trước kia thì thật sự vào lúc này, trong phòng có sự thay đổi, đó là thân xác của nữ sinh kia đang hôn mê.

    Cmn, chuyện gì vừa mới xảy ra vậy?

    Tiếng kêu thảm thiết kia là của ai? Tại sao mình lại không bị nhập nữa?

    Đột nhiên, rất nhiều nghi vấn hiện lên, làm cho đầu óc Hạ Thiên Kì mê hoặc, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra.

    Còn con quỷ kia đang ở đâu? Tại sao lại đột nhiên buông tha hắn? Hắn không nghĩ rằng bởi vì hắn quá đẹp trai nên con quỷ kia mới mặc cảm, tự ti mà thu tay lại.

    Ngồi xổm xuống, hắn lấy tay nhéo nhéo khuôn mặt nữ sinh kia, vô cùng mềm mại đàn hồi, khiến Hạ Thiên Kỳ không nhịn được, liếc vào bên trong áo của cô gái, bình tĩnh nói:

    Này? Cô đừng cho là tôi giết cô đấy! Cô mau tỉnh lại, nghe không…?

    Do không biết linh hồn con quỷ kia có nhập vào thân xác của nữ sinh lần nữa hay không, cho nên Hạ Thiên Kì đối xử với nữ sinh ấy có chút thô lỗ, hai tay đánh bành bạch xuống khiến gò má của nữ sinh ấy đã sớm sưng phồng lên.

    Ngất thật à!

    Sau một hồi hành hạ nữ sinh kia nhưng không có kết quả, Hạ Thiên Kì liền đứng lên.

    Xoa hai bên huyệt thái dương, rốt cuộc hắn cũng đã phát giác ra một chút gì đó, không còn cảm thấy rối rắm như ban nãy.

    Sở dĩ quỷ hồn nhập vào thân xác hắn, có lẽ không phải để bảo vệ nữ sinh kia mà là vì nếu người nhập xác gặp bất trắc, nó cũng sẽ phải chịu chung cảnh ngộ.

    Cho nên quỷ hồn đã quyết định nhập vào người của hắn, như vậy vừa có thể bảo vệ bản thân không bị tổn thương, vừa có thể giải quyết phiền toái, đó gọi là một công đôi việc. Chỉ có điều, trong quá trình nhập xác lại xảy ra việc ngoài ý muốn, làm cho nó chẳng những nhập xác không thành công, mà còn bị tổn thương rất lớn, thậm chí là…đã bị giết chết.

    Cho dù có chút khó tin, nhưng khi vừa nhìn thấy sự việc, cũng có thể xem như lời giải thích này là vô cùng hợp lí.

    Chỉ là, trong lúc này, hắn còn có một nghi vấn, đó là quỷ hồn đã nhập vào người của hắn, cuối cùng đã bị ai giết chết?

    Chẳng lẽ nơi này có người lợi hại như vậy? Chẳng lẽ là Nhược Vân hoặc một người nào đó đi ngang qua, thấy tình hình khó khăn nên giúp đỡ?

    Chẳng biết tại sao, Hạ Thiên Kì lại đột nhiên nhớ đến người chủ quản xinh đẹp kia, nhưng nghĩ lại cảm thấy không đúng lắm, dù sao cửa phòng 703 của kí túc xá vẫn đang đóng, mà hắn cũng không thấy người nào đi vào.

    Không lẽ vị cao nhân kia không cần nhìn cũng có thể giải quyết quỷ hồn.

    Được rồi, kệ xác nó, để nghĩ xem bây giờ nên làm thế nào!

    Không nghĩ được đáp án, Hạ Thiên Kỳ cũng lười suy nghĩ tiếp, chẳng thà mượn cơ hội trong chốc lát này giết chết quỷ áo đỏ.​
     
    thienta and Vind like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 19: Đầu mối

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Từ lúc hắn đi vào phòng 703 của ký túc xá đến giờ, thời gian không vượt quá 3 phút. Nếu vào lúc bình thường thì chẳng sao, nhưng trong hoàn cảnh như lúc này, thời gian đó quả thật rất dài.

    Dù sao quỷ áo đỏ kia lúc nào cũng có thể trốn thoát ra ngoài, thời gian càng kéo dài càng nguy hiểm.

    Hạ Thiên Kỳ lại vỗ vỗ vào nữ sinh đang trong tình trạng ngủ mê kia, nhưng nữ sinh đó vẫn như cũ, giấc ngủ rất sâu, khả năng để đánh thức cô ấy dậy là rất nhỏ.

    Được rồi, làm việc tốt thì làm đến cùng, sẽ để cô ở lại phòng ký túc này.

    Hạ Thiên Kỳ ngậm ngùi nói, hắn đối đãi với cô ấy cũng giống như Lãnh Nguyệt lúc trước giấu nữ sinh kia dưới giường, sau đó dùng một ít ga giường che đi.

    Sau đó, hắn rời khỏi phòng 703.

    Từ trong phòng ký túc xá đi ra, hắn không ngừng cảm thấy bất an, theo bản năng nhìn lại hành lang trống không, không tránh khỏi rùng mình một cái.

    Nghĩ đến việc quỷ áo đỏ kia có thể đã trốn thoát, vậy nên hắn cũng không dám chậm trễ, vội vàng chui vào trong phòng ký túc xá 704 ngay sát bên cạnh.

    Sau đó, hắn cũng đóng kín cửa phòng rồi trốn vào gầm giường.

    Trốn dưới gầm giường vừa chật hẹp, vừa có nhiều lớp bụi, trong đầu Hạ Thiên Kỳ không ngừng nhớ lại những việc liên quan đến quá trình đi tới học viện nữ sinh Tề Hà. Hắn cảm thấy ở nơi này có lẽ tồn tại mấu chốt, có thể xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại một chỗ.

    Suy nghĩ từ lúc đó đến bây giờ, xem ra hắn đã có được đầu mối.

    Nguyên nhân gây ra những chuyện này là một học sinh bị quỷ nhập vào, sau đó dụ dỗ những người khác chơi trò Gọi hồn, dẫn gọi âm hồn ma quỷ, nên quỷ nữ áo đỏ được gọi tới.

    Tiếp đó, ngay ngày hôm sau thi thể của nữ sinh có khả năng bị ma nhập đó được phát hiện ở tầng 8.

    Mà ngày ấy, lúc bọn hắn chạy tới nơi này, hắn giống như trông thấy ở tầng 8, con quỷ áo đỏ kia chợt xuất hiện rồi đột ngột biến mất, hơn nữa, trước kia bởi vì bọn hắn bị con ma nhập trong nữ sinh kia lừa gạt, lầm tưởng nơi chứa ma quỷ là phòng tắm ở tầng 4, cũng chính tại nơi đó đã phát hiện tử thi của Hàn Hi Nguyên.

    Nghĩ như vậy, trong lòng hắn càng không khỏi thêm nghi ngờ, cái đó là quỷ nhập xác người tại sao phải làm cho bọn hắn nhầm lẫn, lúc ấy bọn hắn đang ở phòng tắm tầng 4, chứ đâu phải là ở hành lang tầng 8 này?

    Năng lực giết người của quỷ áo đỏ như thế nào, chuyện này lúc trước, khi hắn bị đuổi giết có thể nhận thấy.

    Không lẽ con quỷ nhập xác kia chỉ là thứ để trêu chọc bọn hắn? Cảm thấy làm như thế là thú vị chăng?

    Không có đầu mối gì, Hạ Thiên Kỳ chán nản lắc đầu, tuy nhiên hắn cảm thấy quỷ áo đỏ ở phòng tắm tầng 4 và con quỷ tầng 8, chắc chắn có phương thức liên lạc nào đó.

    Nếu như quỷ áo đỏ kia chỉ có thể giết người ở tầng 8, như vậy tất cả mọi việc sẽ không khó khăn để giải thích. Hài…

    Bất đắc dĩ thở dài, Hạ Thiên Kỳ thấy điều mình nghĩ bây giờ thật ngốc nghếch, nhưng vẫn cảm thấy quỷ áo đỏ chỉ có thể giết người ở tầng 8.

    Suy nghĩ việc nhóm người Lý Tiếu Tiếu chết vào tối hôm qua, là cùng bị giết chết ở cái tầng lầu ấy.

    Bởi vì mỗi người bọn họ cũng không có lý do gì để đêm hôm khuya khoắt, một mình chạy lên tầng 8 chịu chết.

    Hài, cái công ty này thật sự là quá lừa người rồi, thật là không gài bẫy mình thì không bỏ qua.

    Vì vẫn kiên trì dừng chân ở chỗ này nên bây giờ, Hạ Thiên Kỳ cũng chỉ có thể tìm đối tượng mà hắn thù hận, rồi chửi bới một phen cho hả giận.

    Tuy nhiên có chửi bới cũng vô dụng, hắn chỉ hi vọng là mình đang nằm mơ, như vậy thì khi tỉnh mộng tất cả mọi chuyện sẽ tan biến. Hắn vẫn đang vì muốn nhận được lương thực tập mà không ngừng nộp lý lịch đại học. Không có công ty biến thái này, cũng không có tiền lương cao, cạm bẫy bằng phúc lợi cao như vậy.

    Hài, nếu như trước mắt đây, tất cả đều là giấc mộng hư ảo thì tốt biết bao nhiêu… Khoan đã…! Hư ảo?

    Liên tưởng đến mộng hư ảo, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy trước đây trong đầu mình có một đường thẳng bị gián đoạn nay đã được nối lại, giúp hắn tiếp cận với chân tướng sự thật.

    Quỷ áo đỏ có lẽ có thật – cũng chỉ có thể giết người ở tầng 8!

    Đầu tiên, trước khi những người kia bị giết, ngoại trừ người chết thứ nhất là Vương Di Nhiên và Hàn Hi Nguyên ra thì hắn không biết địa điểm tử vong của những người khác.

    Hay nói một cách khác, bọn họ có thể bị giết ở tầng 8 hoặc là bị giết ở bất kì một tầng lầu nào đó.

    Hơn nữa, theo một suy luận bình thường mà nói, sẽ không có một ai khi đã biết ở tầng 8 có người chết mà dám một mình đêm hôm khuya khoắt đi lên đó.

    Thế nhưng! Có một điều kiện khiến cho điều bình thường này trở nên bất bình thường.

    Việc quỷ áo đỏ đuổi giết bọn hắn hoàn toàn là giả, càng làm cho hắn thêm khẳng định quỷ áo đỏ chỉ có thể giết người ở tầng 8.

    Mà điều kiện này chính là – bọn họ không biết mình đang ở tầng 8.

    Cũng giống như việc bọn hắn nghĩ rằng mình đang ở phòng tắm tầng 4.

    Chuyện này dù sao cũng không thể xem nhẹ, vậy mà lúc trước bọn hắn lại hoàn toàn sơ sót, không nghĩ đến ngoài quỷ áo đỏ ra, bên ngoài còn có một con quỷ nhập xác người khác.

    Bởi vì bọn hắn bị quỷ áo đỏ đuổi giết, nên cho rằng thảm kịch nơi này là do người nào đó tạo ra, quả thật không nghĩ tới chuyện này là do một tay quỷ nhập xác người sắp đặt.

    Quỷ nhập xác người không chỉ có năng lực nhập xác, mà nó còn có thể mê hoặc người khác, hay nói đúng hơn là tạo ra ảo giác. Vì bản thân nó không có khả năng giết người, cho nên chỉ có thể nhập xác và lợi dụng việc tạo ra ảo cảnh để đưa đến quỷ áo đỏ chính là hung thủ giết người.

    Lúc mới xuất hiện, quỷ áo đỏ có lẽ không lợi hại được như vậy, mà sau khi giết chết nhóm người Vương Di Nhiên, Lý Tiếu Tiếu, khí thế hung ác trên người nó mới càng ngày càng lớn, càng trở nên nguy hiểm.

    Tuy nói quỷ áo đỏ rất lợi hại, nhưng bản thân nó cũng tồn tại một nhược điểm trí mạng, đó là chỉ có thể hoạt động ở tầng 8 ký túc xá. Vậy nên, nó muốn giết người còn phải phụ thuộc vào năng lực tạo ra ảo cảnh, làm cho người bị hại không biết là mình đang đi tới tầng 8.

    Càng nghĩ, Hạ Thiên Kỳ càng thấy chân tướng đúng là như vậy. Bắt đầu… từ lúc hắn đặt chân vào phòng 703, nhìn thấy nữ sinh bị quỷ nhập đang nghĩ ngơi, đó chính là ảo giác mà nó tạo ra.

    Tuy nhiên lúc này lại xuất hiện một vấn đề không thể lí giải. Lúc đó bọn họ đã trốn thoát khỏi tầng 8, cũng xem như là đã phá tan nơi con quỷ đó tạo ra ảo cảnh, vậy thì nó còn thao túng cái gì được?

    Trừ trường hợp!

    Lúc ấy bọn hắn không hề trốn khỏi chỗ tạo ra ảo cảnh của quỷ.

    Nói cách khác, ảo cảnh mà chúng tạo ra không chỉ có ở một tầng.

    Bọn hắn cho rằng mình đã trốn khỏi tầng 8, nhưng trên thực tế chỉ là tạm thời thoát khỏi một ảo cảnh, nhưng sau đó lại gặp phải một ảo cảnh khác.

    Từ đầu đến cuối, bọn hắn không hề thoát khỏi tầng 8!

    Nếu như những giả thiết này của hắn là đúng, vậy thì nơi này không phải là tầng 7, quỷ áo đỏ cũng không thể bị Lãnh Nguyệt giam cầm, mà nó đang ở nơi này!

    Quả thật hắn và quỷ áo đỏ vẫn luôn ở cùng một chỗ, chỉ là không phát hiện ra vì ảo cảnh mà nó tạo nên mà thôi.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 20: Chạm tay tới cái ác

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Tưởng tượng đến con quỷ áo đỏ vô cùng hung hăng dữ tợn kia rất có thể ở ngay bên cạnh hắn, toàn thân Hạ Thiên Kỳ toát mồ hôi lạnh, hắn sợ đến nỗi vội vàng bò từ dưới giừơng đi ra.

    Hắn liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ đến ngây người.

    Chỉ thấy ký túc xá vốn rất sạch sẽ tươm tất bỗng nhiên trở thành một đống lộn xộn. Trên mặt đất chất đầy bụi, nơi các góc tường bám đầy mạng nhện. Hiển nhiên đây chính là phòng ký túc xá bị bỏ hoang.

    Chẳng trách sao dưới gầm giường lại nhiều bụi bậm như thế. Nơi này quả nhiên là tầng tám!

    Hạ Thiên Kỳ vô cùng kinh ngạc, cảnh vật trước mắt xảy ra biến hóa lớn. Cái này càng cho thấy những phỏng đoán trước kia của hắn là đúng. Bọn hắn dù cố cách mấy cũng chẳng thể thoát khỏi cái ảo cảnh của quỷ nhập xác tạo ra.

    Suy cho cùng, sở dĩ ảo cảnh kia biến mất là do quỷ nhập xác gặp chuyện cho nên mới thấy được cảnh tượng thật sự của nó.

    Về phần người bị nhập kia không biết là đã bị giết chết hay bị thương nặng rồi trốn đi rồi. Việc này cũng không phải là điều mà hắn muốn biết. Điều mà hắn thật sự quan tâm chính là an toàn của bản thân.

    Đương nhiên cũng có thể nói là quỷ áo đỏ kia không chừng đã trốn thoát rồi.

    Chạy mau!

    Trong thời điểm này, trong đầu Hạ Thiên Kỳ chỉ có duy nhất một ý niệm là chạy khỏi đây, mùi vị của cái chết tràn ngập trong mũi hắn. Truyền đến tai hắn là tiếng bước chân của tử thần đang tới gần.

    Hạ Thiên Kỳ sở gai ốc, lao nhanh tới trước, chẳng mấy chốc đã đến hành lang. Hắn bất động, lông tơ trên người đều dựng đứng cả lên.

    Bởi vì cách hắn vẻn vẹn có mấy mét ở cửa cầu thang, một khối băng cực lớn với đầy những vết nứt đang rung động kịch liệt.

    Có thể nhìn thấy rõ ràng quỷ áo đỏ đang giãy dụa và gào thét không ngừng ở trong đó.

    Không nghi ngờ gì nữa, không thể giam cầm nó thêm được rồi. Nó sắp phá tan khối băng và xông ra rồi.

    Thấy vậy, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy tê hết cả da đầu. Không dám tiếp tục do dự, vội vàng hít một hơi thật đầy rồi liều mạng chạy trốn tới đầu bậc cầu thang. Sau đó một mạch trốn xuống lầu.

    Thật là quá nguy hiểm rồi, may mà ta kịp thời phát hiện không thì cứ ngây dại ra mà chờ ở đó, có thể là mất luôn cái mạng rồi

    Cảm thấy mình thật may mắn, Hạ Thiên Kỳ thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng may mắn của hắn chỉ dừng lại ở đấy, mặt hắn liền cứng lại trông cực kỳ khó coi.

    Bởi vì đột nhiên hắn nghĩ đến một người – là Lãnh Nguyệt.

    Lãnh Nguyệt vẫn còn ở trên kia!

    Mẹ nó! Tiện nhân này!

    Nghĩ đến Lãnh Nguyệt còn ở trên kia, Hạ Thiên Kỳ tuy rằng ngoài miệng không khỏi bực mình mà mắng một câu nhưng vẫn cấp tốc quay trở lại lên lầu.

    Sở dĩ hắn mạo hiệm quay trở lại là vì hai nguyên nhân.

    Một đương nhiên là muốn cứu Lãnh Nguyệt, còn hai là do sợ quỷ áo đỏ sẽ tiếp tục trở nên mạnh hơn.

    Hắn nhớ Lãnh Nguyệt từng nói rằng quỷ áo đỏ càng giết nhiều người thì nó sẽ càng mạnh. Mà trên lầu chẳng những có Lãnh Nguyệt mà còn có nữ sinh đang bị quỷ nhập xác nhập vào. Nếu như cả hai đều bị quỷ áo đỏ giết chết. Thật không dám nói là quỷ áo đỏ sẽ không lao xuống lầu để giết người.

    Nếu thật là vậy thì vẫn là như cũ tránh được lần đầu không tránh khỏi mười năm, sớm muộn gì thì hắn cũng sẽ bị giết. Cho nên không muốn gặp nguy hiểm thì phải nhân lúc quỷ áo đỏ còn bị nhốt mà giết chết nó từ trong trứng nước.

    Nghĩ là một chuyện đích thân đi làm liền lại là một chuyện hoàn toàn khác.

    Hạ Thiên Kỳ làm đủ mọi phân tích trong đầu. Việc trở lại là một quyết định vô cùng chính xác. Chẳng những có thể bảo vệ tính mạng còn có thể giúp người. Đúng là một công đôi việc.

    Trong lòng hắn như có cả ngàn con ngựa đang lao nhanh, chính là có một chút không muốn quay trở lại đó. Nếu như làm không tốt thì việc này tương đương với việc tự đi tìm cái chết vậy.

    Hắn bây giờ đã hoàn toàn hiểu đước ý nghĩa của câu nói: Nguy hiểm đi đôi với cơ hội

    Không muốn xảy ra, tuyệt đối đừng thoát ra nhanh như vậy…

    Hạ Thiên Kỳ vừa cầu nguyện trong lòng mong rằng quỷ áo đỏ đừng thoát ra nhanh như vậy, vừa liều mạng chạy như bay trên hành lang. Gã không bỏ sót một phòng nào trong ký túc xá bị bỏ hoang.

    Dù sao lúc trước hắn vẫn còn trong ảo cảnh, cho nên bây giờ hắn cũng không xác định được Lãnh Nguyệt đã bị hắn giấu trong căn phòng nào.

    Ở nơi nào… Nơi nào chứ… Đáng chết thiệt mà!

    Càng gấp gáp thì con người càng trở nên nóng nảy trong mọi chuyện. Bây giờ Hạ Thiên Kỳ chính là như vậy. Càng muốn nhanh chóng tìm được Lãnh Nguyệt thì càng không tìm thấy. Trái lại, chỗ của quỷ áo đỏ, tiếng vỡ vụn của Khối băng càng ngày càng lớn làm chói cả tai.

    Ngay tại thời điểm Hạ Thiên Kỳ gấp đến độ phát điên thì rốt cục hắn cũng phát hiện ra một người. Có điều, người này không phải Lãnh Nguyệt, mà là nữ sinh bị quỷ nhập.

    Được rồi! tìm được một người coi như là được một người

    Hạ Thiên Kỳ do dự một chút rồi nhanh chóng vác nữ sinh lên vai. Tiếp tục chạy như bay đến dãy hành lang khác, chỉ hi vọng rằng có thể mau chóng tìm được Lãnh Nguyệt.

    Tuy nữ sinh kia không phải là nặng lắm nhưng phải cân nhắc việc quỷ áo đỏ có thể thoát ra bất kỳ lúc nào. Cộng thêm hắn không đủ khả năng cõng cả hai người cùng lúc – Lãnh Nguyệt và cô nữ sinh trên lưng. Cho nên khi đi ngang đầu bậc cầu thang, hắn bỏ nữ sinh xuống trên bậc thang phía dưới.

    Hắn lại nhanh chóng chạy không ngừng trở về, tiếp tục chạy dọc theo từng phòng để tìm kiếm Lãnh Nguyệt.

    Cứ làm vậy được một lúc, đảo mắt một cái mà nó đã đi qua gần ba phút đồng hồ. Nhưng vẫn như cũ, nơi này cũng không thấy bóng dáng của Lãnh Nguyệt đâu.

    Nhìn lại sau lưng, quỷ áo đỏ đã thoát ra được hơn nửa người. điều này khiến hắn bỗng muốn ngừng lại. Không nói đến trường hợp tìm không thấy Lãnh Nguyệt chỉ sợ còn tự dâng mình vào miệng cọp.

    Dù sao, vị trí hiện tại của hắn cũng không cách xa đầu bậc cầu thang kế tiếp là mấy.

    Đang lúc Hạ Thiên Kỳ cảm thấy do dự trong lòng, điều ngạc nhiên là hắn lại phát hiện ra Lãnh Nguyệt. Điều này làm cho hắn thở phào nhẹ nhỏm, vội vàng chạy nhanh vào ký túc xá bỏ hoang.

    Vì Lãnh Nguyệt nặng hơn nữ sinh kia rất nhiều cho nên Hạ Thiên Kỳ chỉ có thể vác hắn bên người. Cố hết sức chạy mà thôi.

    Phía bên này Hạ Thiên Kỳ vừa cõng Lãnh Nguyệt từ túc xá bỏ hoang đi ra, ngoài hành lang đột ngột truyền đến tiếng tảng băng vỡ tan thành năm sáu mảnh

    Âm thanh này làm sắc mặt Hạ Thiên Kỳ chuyển thành màu xám xịt như tro. Cảm giác Lãnh Nguyệt càng ngày càng nặng thêm.

    Không hề nghi ngờ nữa – quỷ áo đỏ đã trốn thoát ra ngoài.

    Đáng chết!

    Sau giây phút bần thần đó, hắn bắt đầu liều mạng chạy như bay. Bởi vì biết quỷ áo đỏ ở ngay phía sau hắn cho nên hắn thậm chí cũng không liếc mắt nhìn một cái, chỉ là một lòng một dạ muốn chạy đến chỗ đầu bậc cầu thang gần nhất để mà trốn.

    Sau lưng hắn, quỷ áo đỏ vừa thoát ra đã nhanh chóng đuổi theo. Nó gào lên từng đợt khiến da đầu người ta trở nên tê dại.

    Cho dù Hạ Thiên Kỳ dốc sức hết sức liều mạng để mà thoát khỏi đây. Nhưng khí lực của hắn vốn dĩ còn lại không nhiều. Huống hồ gì trên người hắn còn vác thêm một tên con trai nặng hơn một trăm ký. Không phải phóng đại, nếu mà gặp người có thể chất yếu một chút đã sớm gục xuống vì quá mệt mỏi rồi.

    Điều duy nhất có thể coi như trong cái rủi còn có cái may chính là đầu bậc thang cách hắn không còn xa mấy, chỉ cần quỷ áo đỏ…

    A!

    Đang lúc hắn nghĩ như vậy thì đột nhiên một luồng gió lạnh ập đến sau lưng. Theo bản năng, hắn quay đầu thì thấy quỷ áo đỏ không biết từ lúc nào đã đi tới phía sau hắn.

    Cũng chỉ cách xa hắn có mấy mét. Chẳng mấy chốc là có thể chạm tay tới hắn.

    Cái này là ép Hạ Thiên Kỳ không thể không tiếp tục đào móc tiềm lực của mình. Chỉ là tình thế trước mắt không thể lạc quan được. Dù sao tốc độ quỷ áo đỏ nhanh hơn hắn rất nhiều, hắn không dám khẳng định mình có còn mạng để tiếp tục chạy đến đầu bậc thang kia hay không.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)