↑ ↓

 Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Q8 C33 - Trong Nháy Mắt 3Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,693
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 11

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Mặc dù biết mình trở về là chui đầu vào lưới, nhưng hắn quả thật không còn biện pháp nào khác, bởi vì nếu trốn đi, quỷ cũng sẽ tìm đến, không chừng sẽ còn chết nhanh hơn. Chẳng bằng trực tiếp đối diện với nó, sau đó tìm cách giải quyết sau.

    Đến lúc đó chỉ có thể trong cậy vào anh, tôi và tên mập chết tiệt kia chỉ có thể hỗ trợ cho anh thôi.

    Hừm. Tôi sẽ cố gắng hết sức.

    Lãnh Nguyệt nghe xong, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, giống như trời sinh vốn dĩ đã trơ trơ như thế, nhiều nhất cũng chỉ lạnh lùng hơn một chút.

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy tính cách của Lãnh Nguyệt là như vậy, bề ngoài có vẻ lạnh lùng, không thể nào nói chuyện yêu đương, tuy nhiên, sau một thời gian ngắn tiếp xúc, hắn cảm thấy con người cô ta cũng không tệ.

    Mặc dù ít nói, nhưng cũng không làm người khác khó chịu, hơn nữa, hắn còn cảm thấy Lãnh Nguyệt thật ra rất nhiệt tình.

    Điều này, có thể nhận thấy qua việc cô ấy sảng khoái, tận tình giúp đỡ hắn. Nói một câu có vẻ tự khinh bỉ mình, nhưng nếu như để cho hắn và Lãnh Nguyệt hoán đổi cho nhau, để cho hắn có được năng lực bắt quỷ của cô ấy, nói một cách chính xác, ngay cả làm hắn cũng không dám.

    Tất nhiên, với sự thiện lương của hắn thì không đến nỗi bỏ mặc mọi người, chỉ là hắn muốn đảm bảo mình phải được an toàn trước đã.

    Điều này quả thật rất thực tế, nếu như ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được thì nói gì đến việc bảo vệ người khác? Đó không phải là tự tìm đường chết sao?

    Tuy nhiên, nói đến tự tìm đường chết, hắn không khỏi liếc mắt nhìn Hàn Hi Nguyên, hắn đang cúi đầu, không biết là đang suy nghĩ cái gì. Mà cái biểu hiện của tên mập mạp chết bầm quả thật rất kỳ quái.

    Hắn không nên cương quyết đi theo bọn người kia, rồi trở về mới đúng.

    Nếu biết đi cùng Lý Tiếu Tiếu sẽ bị giết, hơn nữa bọn hắn đã nói trong các tầng lầu ký túc xá này có quỷ, lại còn mất đi người bảo vệ sau này, bọn hắn còn có thể đã trực tiếp đối mặt với quỷ.

    Gặp chuyện như thế rồi trở về, thì khác gì người đã chết đâu. Mặc dù Lãnh Nguyệt có một chút bản lĩnh đối phó quỷ, nhưng cũng có thể sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa Lãnh Nguyệt cũng chưa từng hứa với bọn hắn, sẽ chắc chắn giải quyết được quỷ ở nơi này.

    Không lẽ tên mập này cũng là cao nhân ẩn mình?

    Hạ Thiên Kỳ bắt đầu nhíu chặt chân mày, cảm thấy khó hiểu, nếu hắn ta quả thật là cao nhân thì lúc ấy đã chẳng bị mình đè ra nện cho một trận.

    Tên khốn nạn thật ra đang định làm cái quái gì? Không lẽ ghi hận trong lòng, muốn tìm cách cho mình đi chầu Âm Vương?

    Càng lúc, Hạ Thiên Kỳ càng cảm thấy suy đoán của mình là đúng. Với Hàn Hi Nguyên đang tỏ ra nguy hiểm ở đằng kia, hắn không thể nào không đề cao cảnh giác.

    Trong tầng lầu này có quỷ hồn rất đáng sợ đó, Lý Tiếu Tiếu chính là bị quỷ giết, không lẽ cậu không sợ?

    Lúc này, Hạ Thiên Kỳ cuối cùng cũng thăm dò được ý tứ của Hàn Hi Nguyên.

    Hại… Sợ chứ, ai nói với cậu là tôi không sợ?

    Hàn Hi Nguyên sợ hãi, nói cà lăm.

    Sợ? Sợ mà cậu còn có thể quay về để đi cùng bọn tôi? Tại sao tôi lại thấy không giống?

    Vậy cậu muốn tôi như thế nào, không lẽ vừa khóc vừa nói?

    Hàn Hi Nguyên tỏ ra rầu rĩ, xen chút dữ tợn, rõ ràng là hắn rất khó chịu với Hạ Thiên Kỳ, nhưng lại không dám liều mạng, chọc giận hắn một lần nữa.

    Cậu đừng có mà giở trò, nếu để bọn tôi phát hiện ra cậu làm gì, tôi sẽ đánh chết cậu.

    Hạ Thiên Kỳ giơ nắm đấm về phía Hàn Hi Nguyên, giọng điệu lạnh băng làm cho cả người hắn ta thấy lạnh.

    Không để ý tới Hàn Hi Nguyên nữa, ánh mắt Hạ Thiên Kỳ dừng lại trên người Lãnh Nguyệt, hỏi:

    Nếu chúng ta muốn giải quyết nó ở nơi này, phải dùng biện pháp mạnh sao? Không còn cách nào để hóa giải?

    Về những phương thức trừ quỷ, Hạ Thiên Kỳ chỉ biết đến mấy chiêu thức dùng mực đỏ, gạo, đốt… giống như ông chú Lâm đối phó với xác chết.

    Chúng ta dùng cách tiên lễ hậu bình không được sao? Trước tiên thử siêu độ cho nó, xem thử có thể hóa giải oán khí được cho nó hay không. Nếu không hóa giải được thì tiêu diệt nó sau. Bằng không lỡ như nó thật sự có ý muốn hòa giải với chúng ta, mà chúng ta lại khước từ mà tiêu diệt nó thì thật không hay chút nào

    Ừ, có thể thử làm theo cách của anh.

    Nghe xong, Lãnh Nguyệt gật nhẹ đầu, sau đó đột nhiên nhìn về phía Hạ Thiên Kỳ.

    Để anh siêu độ, được chứ?

    Tôi có nói là mình siêu độ được sao, thật ***? – Lúc này, Hạ Thiên Kỳ mới nhớ ra chuyện này, lên tiếng.

    Ba người vừa nghiên cứu thảo luận chuyện này (trên thực tế chỉ có Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt đang thảo luận), vừa đi đến khu vực trực của Lãnh Nguyệt, bởi vì gia hỏa Lãnh Nguyệt ở trong phòng trực ban, không có gia hỏa thì không có cách nào tiêu diệt quỷ được.

    Tôi chuẩn bị chút, các anh đợi một lát.

    Nói xong, Lãnh Nguyệt đi vào phòng trực ban, ngoài hành lang chỉ còn lại Hạ Thiên Kỳ và Hàn Hi Nguyên.

    Vốn dĩ cả hai người đến không muốn đối phó với nhau, cho nên không ai nói gì, về sau, không khí có chút buồn bực, Hàn Hi Nguyên liền lên tiếng:

    Tôi cũng vậy, tôi đến phòng trực ban để lấy một vài thứ.

    Hả? Cậu cũng muốn hàng yêu trừ ma à? Nghe xong, Hạ Thiên Kỳ nhếch miệng cười, nói.

    Tôi không có bản lĩnh vậy đâu, chỉ là ví và điện thoại tôi bỏ trong đó.

    Mặc dù rất khó chịu với Hàn Hi Nguyên, nhưng bọn hắn cũng không phải là chết đi mới thôi đối địch, nên Hạ Thiên Kỳ vẫn nhắc nhở một câu:

    Nếu cậu đã cố ý muốn lấy thì cứ đi đi, nhưng cậu biết trong tầng lầu này có quỷ đấy, thừa dịp cậu lạc đàn, sẽ giết cậu đấy.

    Chuyện này…

    Nghe Hạ Thiên Kỳ nói vậy, sắc mặt Hàn Hi Nguyên biến đổi, có phần do dự, nghiêm túc cân nhắc lời nhắc nhở này, tuy nhiên cuối cùng vẫn cắn răng quyết định:

    Tôi sẽ không xui xẻo như vậy đâu, 5 phút sau sẽ quay lại.

    Mặc dù đã nhắc nhở, cũng như đề nghị Hàn Hi Nguyên không được tách khỏi bọn hắn, nhưng cuối cùng hắn ta cũng mặc kệ, men theo hành lang rời đi.

    Mặc dù trước khi khuyên, Hạ Thiên Kỳ đã sớm biết Hàn Hi Nguyên là cái loại não tàn, nhưng hắn đã đánh giá quá thấp trình độ não tàn của hắn ta. Đã nói với hắn ta ở đây có quỷ, một mình hành động có thể sẽ bị giết, vậy mà vẫn khăng khăng cố chấp.

    Đây không phải là hành động ngu xuẩn à.

    Nhìn tên mập Hàn Hi Nguyên chạy mất tăm, Hạ Thiên Kỳ im lặng, nhếch miệng, cũng không để ý đến nữa.

    Cho dù Hàn Hi Nguyên rất béo, nhưng lại chạy rất nhanh, dù sao những gì Hạ Thiên Kỳ nhắc nhở vẫn còn văng vẳng bên tai, không biết được lúc nào quỷ sẽ giết mình.

    Có điều trong lòng hắn vẫn ôm vài phần hi vọng mình sẽ may mắn, cho dù không đi, lát nữa quỷ cũng sẽ tìm đến thôi.

    Tuy nhiên, nguyên nhân hắn ta trở lại không phải vì lấy điện thoại, mà thực chất là để lấy máy thu hình.

    Tối hôm qua, hắn đã lắp đặt trong phòng ký túc xá của nữ sinh và phòng tắm để thu hình lại.

    Hắn ta sở dĩ không nói tiếng nào cùng Hạ Thiên Kỳ đi tới nơi này, chính là muốn lấy lại những vật này, một khi vật tới tay hắn ta sẽ rời khỏi nơi này ngay.

    Các người ngu xuẩn, cũng bắt tôi ngu xuẩn theo sao?

    Hàn Hi Nguyên không biết rằng, nếu như hắn trốn đi, quỷ sẽ tìm được hắn. Hắn cứ tưởng lời cảnh cáo của Hạ Thiên Kỳ là giả, xem hắn ta như là trẻ lên ba, chỉ trẻ lên ba mới tin những lời này.

    Không kịp thở chạy lên lầu, Hạ Hi Nguyên ngay cả nghỉ cũng không dám, liền nhanh chóng tháo hết những thứ hắn đã lắp đặt trước đó.

    Máy thu hình tuy rất nhiều, nhưng không mất thời gian đứng tháo, vì có thể dùng tay tháo được, cho nên hắn ta rất nhanh tháo hết tất cả máy quay từ các tầng lầu đến nhà tắm.

    Đẩy cửa đi vào phòng tắm ở lầu 4, Hàn Hi Nguyên bỗng dừng lại.

    Bởi vì…bên trong phòng tắm đang tràn ngập nước.

    Còn có người nào ở đây sao?

    Cảnh tượng trước mắt, làm Hàn Hi Nguyên cảm thấy nghi hoặc.​
     
    thienta and Vind like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,693
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 12: Lãnh nguyệt

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Đứng trước cửa phòng tắm, Hàn Hi Nguyên nín thở, lắng nghe âm thanh bên trong, không lâu sau cũng nhẹ nhàng thở ra, bởi vì bên trong không có bất cứ âm thanh kỳ lạ nào.

    Mặc dù có chút kỳ quái, nhưng hắn nghĩ là do trước đó có học sinh tắm ở đây, mà sau khi người đó rời đi, không mở rộng cửa phòng tắm, nên hơi nước mới đọng lại.

    Hàn Hi Nguyên đứng ở cửa suy nghĩ, xem như là tự tìm cho một một lý do để yên tâm hơn.

    Vì không dám trì hoãn quá lâu, nên hắn bất chấp những hoài nghi, vội vàng bước vào phòng tắm.

    Trong phòng tắm, hơi nước dày đặc giống như sương trắng, hơn nữa lại không giống như sẽ tán đi, sương trắng tràn vào lỗ mũi, làm cho Hàn Hi Nguyên cảm thấy khó thở.

    Ồ?

    Trong quá trình bước sâu hơn vào trong phòng tắm, Hàn Hi Nguyên thốt lên một tiếng, bởi vì hắn không ngờ được, sương trắng trong này còn dày hơn lúc hắn vừa mới bước vào.

    Nói không phóng đại chút nào, bây giờ ở nơi này, hắn chỉ có thể thấy một mảnh sương mù trắng xóa, hay nói theo cách khác là đưa tay lên cũng không thể thấy rõ năm đầu ngón tay.

    Nhìn thấy nơi này sương mù càng lúc càng nhiều, nỗi bất an trong lòng Hàn Hi Nguyên càng lớn. Tuy nhiên, lúc hắn quyết định từ bỏ cameras ở nơi này, đang định xoay người rời khỏi phòng tắm thì hắn lại hoảng sợ, phát hiện mình đã hoàn toàn không xác định được phương hướng nữa.

    Cửa ra ở đâu, gặp quỷ thật mẹ nó rồi!

    Có thể nói cho đến lúc này, Hàn Hi Nguyên cuối cùng cũng nhận ra không khí vô cùng quỷ dị trong phòng tắm.

    Nhưng vì cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, hắn kiềm chế mình, không được nghĩ đến chuyện ma quỷ. Nhưng dù thế, trái tim hắn vẫn như trước, thót lên đến trên cổ họng.

    Đến cùng, nỗi sợ hãi cũng bắt đầu từ đáy lòng hắn, lan tỏa ra khắp toàn cơ thể.

    Liên tục có những giọt nước lạnh như băng rơi xuống trên mặt, Hàn Hi Nguyên đã không thể phân biệt được đó là mồ hôi lạnh của mình hay là giọt nước do hơi nước ngưng tụ thành nữa.

    Phải ra sức giang rộng cả hai tay ra, hắn thận trọng bước từng bước, ngay cả thở, cũng không dám thở mạnh, sờ soạng mò mẫm đường đi.

    Cùng lúc đó, Hạ Thiên Kỳ đang ở khu vực phòng trực ban.

    Từ lúc Lãnh Nguyệt đi vào phòng trực ban đến giờ, thời gian đã khoảng 10 phút, vậy mà vẫn chưa có dấu hiệu trở ra.

    Hạ Thiên Kỳ lo lắng, đi qua đi lại, trong lòng không ngừng mắng cô nàng Lãnh Nguyệt này đúng là yêu nghiệt.

    Tuy nhiên, đến lúc Hạ Thiên Kỳ không còn kiên nhẫn để chờ nữa, muốn gõ cửa thủy tinh, hỏi Lãnh Nguyệt đã xong chưa thì cô ấy bước ra.

    Sau hơn 10 phút, lại nhìn thấy Lãnh Nguyệt, Hạ Thiên Kỳ không tránh khỏi ngạc nhiên, há to miệng, yết hầu không ngừng chuyển động, hơn nữa ngày cũng không thể nói lên lời.

    Cô… Cmn!

    Nhẫn nhịn cả buổi, cuối cùng Hạ Thiên Kỳ chỉ có thể văng tục, như vậy mới thể hiện được tâm tình của hắn lúc này.

    Bởi vì Lãnh Nguyệt đã hoàn toàn thay đi trang phục con gái lúc trước, mặc vào một bộ đồ đen tuyền, thoải mái, làm lộ ra một thân hình cực kỳ thon thả.

    Nếu hình dung thêm một chút, nếu Lãnh Nguyệt là đàn ông thì quả thật rất đẹp trai, thật sự là rất giống đàn ông.

    Nhưng dù thế nào, trong lòng Hạ Thiên Kỳ cũng không hề nghĩ như vậy, nếu có thì chỉ là sau này nên tránh xa Lãnh Nguyệt một chút, hi vọng về sau, giữa bọn họ sẽ không xuất hiện bất cứ chuyện gì.

    Vì vậy, tên con trai chết tiệt này vẫn hoàn toàn che giấu thân phận với hắn, như trước, vẫn kiêu ngạo với nhan sắc của mình.

    Biểu hiện kinh ngạc của Hạ Thiên Kỳ lúc này, quả thật rất phô trương. Chỉ là Lãnh Nguyệt không để ý chút nào, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, hắn ta lại biểu lộ sự nhiệt tình.

    Hàn Hi Nguyên đâu rồi?

    Lãnh Nguyệt theo bản năng tìm kiếm trong hành lang, nhưng cũng không nhìn thấy Hàn Hi Nguyên đâu, không khỏi quay đầu nhìn Hạ Thiên Kỳ, nhíu chặt hai hàng lông mày, thể hiện rõ sự hoài nghi đối với hắn.

    Ánh mắt nghi ngờ của Lãnh Nguyệt làm Hạ Thiên Kỳ nhất thời cảm thấy oan uổng, đồng thời cũng làm cho hắn cực kỳ khó chịu:

    Là tên Hàn mập đó tự đi đấy, cậu ta nói phải về phòng trực ban lấy điện thoại, rất nhanh sẽ trở về.

    Ngoài ra!

    Nói đến đây, giọng nói của Hạ Thiên Kỳ cũng cao hơn một chút:

    Tôi đã nghiêm túc nhắc nhở, thêm cả cảnh cáo để cậu ta không được hành động một mình, nhưng mà cậu ta vẫn khăng khăng cố chấp. Tôi thật là hết lòng giúp đỡ rồi, cho dù cậu ta bị quỷ giết, cũng không hề liên quan đến tôi.

    Hơn nữa, tôi lại con mẹ nó, không phải là cha mẹ cậu ta, dựa vào cái gì mà muốn trông chừng cậu ta chứ!

    Mặc dù rất khó chịu với sự hoài nghi của Lãnh Nguyệt, nhưng về vấn đề rời đi của Hàn Hi Nguyên, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy mình cần phải giải thích rõ ràng. Dù sao, trước mắt chỉ có duy nhất Lãnh Nguyệt này mới có khả năng giúp hắn sống sót. Vậy nên không thể để cho hắn ta hiểu lầm.

    Bây giờ chúng ta đi tìm cậu ta.

    Không biết vốn dĩ Lãnh Nguyệt không tin lời Hạ Thiên Kỳ, hay là lo lắng cho Hàn Hi Nguyên, mà lúc này quyết định đi tìm hắn ta.

    Nghe xong, Hạ Thiên Kỳ khó chịu nhếch miệng, lén trợn mắt liếc Lãnh Nguyệt một cái, cảm thấy Lãnh Nguyệt này là đa nghi hay là quá hiền lành ngây thơ đây.

    Nhưng bất kể thế nào, hiện tại mọi chuyện đều là do người ta quyết định, vậy nên hắn chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.

    Trước lúc đi tìm Hàn Hi Nguyên, Lãnh Nguyệt còn vác theo một cái túi vải màu vàng đất, nếu nhìn không kỹ còn tưởng là hắn đang vác một đống phân di động lớn.

    Cái túi này của cô… Ha ha… Thật là buồn cười… Ha ha…

    Trong lòng Hạ Thiên Kỳ vốn còn rất không thoải mái, tuy nhiên lúc hắn nhìn thấy cái túi của Lãnh Nguyệt, lại nhất thời bị chọc cười.

    Lãnh Nguyệt cũng khó xử, khuôn mặt lạnh lùng lộ ra một chút vẻ lúng túng, lên tiếng giải thích:

    Cái túi này là túi khốn pháp, nếu không cất giấu pháp khí đuổi quỷ ở bên trong, thời gian trôi đi sẽ làm mất pháp lực.

    Pháp lực là cái gì? Còn cô là đạo sĩ sao?

    Nghe xong, Hạ Thiên Kỳ ngưng cười, hỏi.

    Tôi không phải đạo sĩ, mà là thầy trừ ma. Còn pháp lực, cái này không phải người trong nghề thì khó mà hiểu.

    Cô không nói tôi hiểu cái ***

    Trong lòng Hạ Thiên Kỳ lại chửi Lãnh Nguyệt một trận, nhưng vẫn như cũ, không ngừng học hỏi cô ta:

    Thầy trừ ma chính là chuyên môn đối phó với ma quỷ à? Vậy tại sao cô lại gia nhập công ty này?

    Chúng tôi không biết trên đời có quỷ, vậy nên không thắng nổi cám dỗ mới ký hợp đồng, còn cô đã biết rõ công việc này, sao còn bị mắc lừa?

    Bởi vì…

    Lãnh Nguyệt do dự một chút, sau đó lắc đầu nói:

    Đây là chuyện của tôi, anh biết cũng không làm được gì.

    Con khỉ!

    Hạ Thiên Kỳ đột nhiên cảm thấy ẩn sâu trong con người lạnh lùng này, có vài phần đê tiện.

    Trong khoảng thời gian sau đó, cả hai người đều không nói gì nữa, rất nhanh, bọn hắn đã đi đến khu vực mà Hàn Hi Nguyên phụ trách.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,693
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 13: Tiếng vang trên lầu

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dừng lại, nhìn thoáng trong phòng trực ban, Hạ Thiên Kỳ cũng không nhìn thấy bóng Hàn Hi Nguyên.

    Tên mập mạp chết bầm kia không hề có ở đây!

    Hạ Thiên Kỳ quay đầu nói với Lãnh Nguyệt.

    Lãnh Nguyệt nghe xong không nói gì, thấy vậy Hạ Thiên kỳ tiếp tục nói:

    Nói không chừng hắn sợ quá nên chạy rồi, tôi cảm thấy khả năng này rất lớn. Nếu không…

    Bang……!

    Hạ Thiên Kỳ còn chưa nói xong, cánh cửa lớn phía sau họ liền Bang một tiếng đóng chặt lại.

    Cửa bị khóa chặt rồi!

    Lãnh Nguyệt đi tới bên cánh cửa, đẩy thử rồi kết luận nói.

    Không có cách nào mở ra sao?

    Lúc này Hạ Thiên Kỳ chạy tới, sắc mặt rất khó coi, đúng như Lãnh Nguyệt nói, cửa ra vào đã bị khóa cứng.

    Để tôi xem có thể mở nó ra không?

    Lãnh Nguyệt để cho Hạ Thiên Kỳ tránh sang một bên trước, sau đó lấy cái túi vải nhìn như đống phân từ trên lưng xuống, rồi từ trong đó lấy ra một lá bùa màu vàng đen, kẹp ở ngón giữa, nói:

    Phá Phong phù! Phá…!

    Khẽ quát lên một tiếng, Lãnh Nguyệt cắn đầu lưỡi sau đó phun ra một ngụm máu vào lá bùa kia, phút chốc lá bùa vốn dĩ màu ố vàng bỗng nhiên phát sáng.

    Đi!

    Lãnh Nguyệt nhẹ nhàng bắn ra, lá bùa liền biến thành một luồng ánh sáng màu vàng, bay đến dính vào cửa chính.

    Hạ thiên kỳ nhìn thấy vậy thầm ngạc nhiên, không khỏi mong đợi đến lúc nào đó tự bản thân hắn cũng làm được như vậy.

    Có thể mở cửa chưa?

    Hạ Thiên kỳ nhìn Lãnh Nguyệt tò mò hỏi.

    Không được, phá phong phù không phá hỏng được phong ấn trên cửa linh dị, chắc là do pháp lực của tôi quá thấp.

    Cậu nói như vậy là có ý gì… Chẳng lẽ con quỷ kia lợi hại hơn cậu sao?

    Hạ thiên kỳ thấy việc này có vẻ khó liền nuốt nước bọt nhìn Lãnh Nguyệt với vẻ lo lắng.

    Việc tôi không phá nổi phong ấn cũng chẳng nói lên điều gì. Có thể vì trình độ luyện Phá Phong phù của tôi không đủ. Có điều, khả năng này không cao lắm

    Lãnh Nguyệt xác định quỷ ở nơi này rất khó đối phó, làm cho Hạ Thiên Kỳ cảm thấy lạnh thấu tim, một lúc sau mới trở lại bình thường, nhìn Lãnh Nguyệt hỏi

    Vậy cậu có biết con quỷ kia hiện đang ở chỗ nào không? À không, chính xác là hai con quỷ.

    Hả? Có tới hai con quỷ?

    Nghe Hạ Thiên Kỳ nói có đến hai con quỷ, khuôn mặt Lãnh Nguyệt hiện lên một loạt biểu cảm.

    Thấy vậy, Hạ Thiên Kỳ sợ muốn rụng tim.

    Hở? Chẳng lẽ cậu không biết sao?

    Thấy Lãnh Nguyệt vẫn chưng ra bộ dạng không biết gì. Hạ Thiên Kỳ cảm thấy điều hắn lo lắng quả nhiên không sai.

    Tôi còn tưởng rằng chỉ có một con quỷ. Lúc này sắc mặt Lãnh Nguyệt cũng trở nên khó coi, nhìn Hạ Thiên Kỳ nói:

    Cậu thấy hai con quỷ sao? Có phải…

    Điều tra, phân tích, suy luận đó đại ca… Chẳng lẽ việc gì cũng phải nhìn tận mắt hay sao?

    Hạ Thiên Kỳ đột nhiên cảm thấy Lãnh Nguyệt cũng bình thường thôi, vốn dĩ chẳng lợi hại giống như tưởng tượng của hắn.

    Dù sao bọn hắn cũng sắp đối đầu với ác quỷ rồi, vậy mà Lãnh Nguyệt lại nói vậy, hắn ngay cả nơi này có mấy con quỷ cũng không biết.

    Cho dù sự mong đợi của hắn dành cho Lãnh Nguyệt đã gần như biến mất. Nhưng ngay cả một chút pháp thuật đuổi quỷ hắn cũng không biết, vậy nên con mẹ nó, không còn lựa chọn nào khác

    Cùng lắm đổi cách thức khác, để xem có thể đá Lãnh Nguyệt khỏi vị trí chủ đạo không.

    Phải để Lãnh Nguyệt hành động theo ý mình, chứ cứ không có kế hoạch mà cứ đi loạn xạ thế này… chỉ sợ sớm muộn gì cũng lành ít dữ nhiều.

    Trong lòng có quyết định, đưa một số tình huống mà lúc trước hắn điều tra và phân tích được cho Lãnh Nguyệt không chút giấu giếm.

    Lãnh Nguyệt nghe xong lập tức im lặng.

    Lãnh Nguyệt không có thời gian để suy nghĩ. Hạ Thiên kỳ cứ đứng bên cạnh liên tục lo lắng kêu lên:

    Lãnh ca, Lãnh đại ca, vị đại ca lạnh lùng… cầu mong cậu giúp tôi được an tâm một chút. Rốt cuộc cậu có nắm chắc đối phó được 2 con quỷ kia không? Là có, có một chút, có rất nhiều, hay vỗn dĩ vẫn là không có vậy?

    Ngược lại Hạ Thiên Kỳ không hề sợ lời nói vừa rồi của mình khiến Lãnh Nguyệt phản cảm, có khi còn phải cám ơn hắn nữa đấy. Nếu Lãnh Nguyệt vốn dĩ không có niềm tin chắc chắn, như vậy cũng tốt hắn sẽ dành thời gian kiếm đường sống khác.

    Lông mày của Lãnh Nguyệt nhíu chặt lại, làm như rất nghiêm túc đánh giá vấn đề này, tiếp đến nhìn Hạ Thiên Kỳ lắc đầu nói

    Không nắm chắc.

    Tôi sớm nên nghĩ tới, bằng không Lý Tiếu Tiếu bọn hắn đêm qua cũng sẽ không bị quỷ giết chết như vậy.

    Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng thực tế trong nội tâm Hạ Thiên Kỳ một chút cũng không muốn tiếp nhận sự thật này, bởi vì….. thời điểm này bọn hắn cần phải suy nghĩ hết mọi cách để bảo toàn mạng sống.

    Mà trước mắt phải chủ động tìm ra cách để giải quyết hai con quỷ kia.

    Có thể nói là hoàn toàn phụ thuộc vào tình huống, ở trong tình thế trước cũng đã xảy ra chuyển biến rất lớn.

    Đã không giải quyết được thì tốt hơn đừng có lớn tiếng như vậy, ngay cả xuất hiện một chút cũng không dám.

    Hạ Thiên Kỳ bị Lãnh Nguyệt chọc cho tức giận muốn hộc máu, rốt cục nhịn không được nữa mắng một câu cmn.

    Sau thời điểm này Lãnh Nguyệt cũng không biết nên suy nghĩ gì, đối với việc bị Hạ Thiên Kỳ châm chọc cũng không có đáp lại, nói cách khác, Lãnh Nguyệt vốn dĩ không thèm để ý đến hắn.

    Mặc kệ Lãnh Nguyệt nghĩ như thế nào, bây giờ hắn chỉ quan tâm đến việc làm sao để có thể sống sót.

    Nhưng quả nhiên, muốn tìm được biện pháp là cực kỳ khó khăn. Dù sao cái chiến thuật Lấy cứng trị cứng đã chắc chắn không thể thực hiện, chỉ còn có thể trông cậy vào chiến thuật đánh lén thôi.

    Đang lúc Hạ Thiên Kỳ định cùng Lãnh Nguyệt xem xét thử cần phải làm gì thì đột nhiên nghe được một tiếng bang do cửa bị đóng lại ở đầu bậc cầu thang cách đó không xa.

    Tiếng vang này truyền tới hết sức rõ ràng, hắn rất chắc chắn là truyền từ trên lầu xuống

    Đi lên xem một chút

    Trong lúc Hạ Thiên Kỳ kinh ngạc, Lãnh Nguyệt không chút nghĩ ngợi nói

    Đi lên? Cậu điên rồi sao? nghe Lãnh Nguyệt nói muốn đi lên, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy đầu của Lãnh Nguyệt toàn đậu hủ, bởi tiếng vang đó rất có thể do hai con quỷ kia làm ra, mục đích là dụ bọn hắn đi lên.

    Nếu Lãnh Nguyệt có thể đối phó với chúng nó thì may rồi, trực tiếp cứng đối cứng giải quyết hai con quỷ kia, nhưng vấn đề là cậu ta không nắm chắc được phần thắng.

    Cậu chẳng lẽ muốn tôi chịu chết với cậu sao?

    Cậu có thể không cần theo tôi.

    Những lời này vô cùng bất đồng này, không để ý đến Hạ Thiên Kỳ đang ngăn cản, Lãnh Nguyệt bước nhanh lên đầu bậc thang, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

    Cmn, so với hai cái này, thật chẳng ra cái quái gì. Thật là làm ta tức chết mà!

    Hạ Thiên Kỳ cảm giác như phổi mình sắp nổ tung vậy, trước đó hắn cũng đã nói rõ, Lãnh Nguyệt đã không nắm chắc được phần thắng khi đối phó với hai con quỷ kia, như vậy thì ít xuất hiện một chút, mọi người bình tĩnh cùng ngồi xuống bàn bạc tìm ra biện pháp tốt hơn.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,693
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 14

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Mẹ nó, kết quả vừa vặn rất tốt, chẳng những không trốn thoát được không nói, mà ngay cả cái bẫy rõ ràng như vậy cũng không nhận ra, còn liều mạng mà nhảy vào.

    Là hai! Là hai! Là hai… Bỉ ổi! Bỉ ổi! Bỉ ổi…!

    Mặc dù hắn một vạn lần khó chịu với Lãnh Nguyệt, trong nội tâm một vạn lần không muốn đi lên cùng cô ấy, nhưng đành phải vậy vì ở nơi này có hai con quỷ chứ không phải một con.

    Ai biết hai con quỷ đó có dùng kế điệu hổ ly sơn với bọn họ hay không, một con phụ trách dụ Lãnh Nguyệt, một con khác lại chủ ý lượn quanh đây để giết hắn.

    Cho nên, tuy ngoài miệng hắn chửi rủa, nhưng bước chân cũng không hề chậm lại, thật ra là hắn đang liều mạng đuổi theo Lãnh Nguyệt, cuối cùng đến tầng 4 cũng bắt kịp cô ấy.

    Cô thật là làm tôi mệt muốn chết…

    Hạ Thiên Kỳ chống đầu gối thở hổn hễn, còn Lãnh Nguyệt lại chăm chú nhìn vào một gian phòng tắm cách đó không xa.

    Tiếp theo, hắn liền cất bước đi tới.

    Cmn, cô có thể chờ tôi một chút hay không!

    Hạ Thiên Kỳ sắp không nhịn được ra tay với Lãnh Nguyệt, đánh quỷ có lẽ hắn không làm được, nhưng đánh người thì hắn có thể.

    Hắn theo sát Lãnh Nguyệt đẩy cửa bước vào phòng tắm ở tầng này, cả hai không hẹn mà cùng ôm lấy bả vai mình, bởi vì nhiệt độ ở trong này khác với bên ngoài, không phải phóng đại, ngoài kia y như mùa hè còn trong này lại chẳng khác gì mùa đông.

    Trái tim của Hạ Thiên Kỳ giật thót lên đến cổ họng, cả hai người cùng đứng ở cửa phòng tắm mà mở to mắt nhìn vào bên trong tìm kiếm, trong lòng thấp thỏm lo âu tới cực điểm.

    Bên kia, Lãnh Nguyệt cũng không dám lơ là chút nào, trợ thủ đắc lực của cô nắm chặt một tờ bùa chú trong tay, cũng cảnh giác vô cùng.

    Không khí lạnh như băng, vừa nặng nề lại vừa tĩnh mịch.

    Hai người đi thẳng đến trước tủ thay đồ, trong lúc đó, ở phía trước có một cánh cửa nhỏ đang không ngừng lay động.

    Không chớp mắt một cái, cứ mãi nhìn chằm chằm vào cánh cửa vẫn không ngừng rung rung kia, Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt không hẹn mà nhìn nhau, từ ánh mắt của đối phương đều cảm nhận được sự bất an và e dè.

    Cấm chế nguyền rủa! A… Ni sờ đây thử ồ…

    Thu hồi ánh mắt, miệng Lãnh Nguyệt lẩm nhẩm niệm chú, Hạ Thiên Kỳ bên cạnh không hiểu cô đang nói gì, tiếp theo hai ngón tay cô chạm vào một chỗ trên cánh cửa kia:

    Cấm!

    Hành động của Lãnh Nguyệt với âm thanh Cấm này gần như là đồng thời phát ra, cánh cửa kia đang không ngừng lay động đột ngột bật mở!

    Từ trong đó lộ ra một người chết, tựa như một đóng thịt bị nhét đầy trong ngăn tủ… Hàn Hi Nguyên!

    Lúc này, xương cốt của Hàn Hi Nguyên gần như đã nát bấy, thân thể bị uốn ép bỏ vào một ngăn tủ kích thước không quá 40 ly, chỉ còn đôi mắt là mở thật to được xem là còn nguyên vẹn.

    Bằng không, bọn họ tuyệt đối cũng không nhận ra, Hàn Hi Nguyên là đang ở trong tủ chén kia.

    Hai mắt mở rất to, miệng ngoác lớn đến mức khó tin, tất cả biểu hiện này giống như là Hàn Hi Nguyên thê lương nhắc nhở bọn hắn, nơi này… Có ma!

    Giờ khắc này, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy máu toàn thân mình đông cứng lại, một luồng khí lạnh như xác chết đang lan tỏa khắp cơ thể.

    Xem ra trong này, cũng chỉ còn lại hai chúng ta còn sống.

    Cho dù trước đây cùng Hàn Hi Nguyên có chút mâu thuẫn, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là ở lời nói, chứ không tồn tại thù oán gì, cho nên dù thế nào đi nữa, hắn cũng không đành lòng thấy gã ta chết. Huống hồ bọn hắn đều là người mới, còn có một loại xót thương đồng cảm khác.

    Bởi vì nếu không may mắn, người kế tiếp chết thê thảm như vậy có lẽ… chính là mình.

    Không biết là vì nhìn thấy thi thể của Hàn Hi Nguyên, hay bởi vì khả năng của ma quỷ nằm ngoài suy nghĩ của mình mà sắc mặt Lãnh Nguyệt lúc này rất khó coi.

    Thấy Lãnh Nguyệt không nói gì, cũng không biểu hiện thái độ gì cả, Hạ Thiên Kỳ vội vã nói:

    Như vậy là Hàn Hi Nguyên đã chết rồi, chúng ta cũng không cần phải ở lại nơi này, huống hồ tôi cảm thấy ma quỷ đang gài bẫy chúng ta ở đây. Chúng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào…

    Ồ… Đó là cái gì!!!

    Hạ Thiên Kỳ đang nói, cũng không biết nhìn thấy gì, đột nhiên hoảng sợ mở to hai mắt, chỉ vào tủ chứa áo quần kia kêu lên.

    Nhìn theo hướng Hạ Thiên Kỳ chỉ, Lãnh Nguyệt cũng nhất thời cả kinh, thấy ở tủ áo quần lại lộ ra một túm tóc.

    Nói một cách khác…

    Phía sau ngăn tủ kia chắc chắn có ma!

    Mà từ lúc hai người Hạ Thiên Kỳ phát hiện điều đó, một phần gương mặt bị tóc hoàn toàn che kín kia cơ hồ lộ ra.

    Thứ duy nhất xuất hiện trong tầm mắt bọn họ lúc này là khóe miệng có chút nhếch lên tạo thành một nụ cười quỷ dị.

    Sau đó trong chớp mắt, tủ áo quần đã nặng nề đổ ập về phía bọn họ trong sự kinh ngạc của cả hai người.

    Ah…!

    Cả hai cùng hét lên kinh hãi, theo bản năng lùi về phía sau.

    Trong lúc đó, Lãnh Nguyệt vội lấy lại tinh thần, nhanh chóng lấy một xấp lá bùa từ trong ba lô ra, sau đó cắn vào đầu lưỡi, phun ra một ít máu vào lá bùa trong tay:

    Đốt bùa quỷ! Yêu ma quỷ quái mau nhận lấy cái chết!

    Lãnh Nguyệt tức giận quát một tiếng, liền thấy lá bùa trong tay cô đã nhất thời bay ra, sau đó tự cháy trên không trung, tạo thành một vòng lửa lớn, bao phủ hoàn toàn hộc tủ và tất cả những thứ ở phía trong.

    Tuyệt kỹ chiêu thức ấy Hạ Thiên Kỳ cảm thấy cực kỳ quen thuộc, rất nhanh hắn đã nhớ ra tại sao lại có cảm giác này, bởi vì lúc ở nhà trọ Hâm Hoa, ông chú kia cũng làm như vậy, không có sai biệt lắm.

    Đợi lúc đã hoàn toàn giam cầm được ma quỷ trong đám lửa lớn đó, Lãnh Nguyệt lại đưa tay ra lệnh, tức giận nói:

    Đốt!

    Một tiếng Đốt vừa nói ra, lửa trong nháy mắt đã biến thành một vùng Biển lửa, không lâu từ trong đó vang lên một tràng tiếng kêu thảm thiết, thê lương.

    Trong lúc đó, Hạ Thiên Kỳ theo Lãnh Nguyệt lùi về phía sau. Nhưng khi bọn hắn lùi về đến cạnh cửa mới phát hiện, cửa phòng tắm đã bị khóa kín, hai người có dùng sức thế nào nó cũng không hề suy chuyển.

    Đáng chết!

    Hạ Thiên Kỳ hung hăng đạp mạnh lên cửa, cảm giác như là đá vào vách tường, ngay cả một lay động nhỏ cũng không có.

    Tạm thời không thể trốn thoát được, như vậy hắn cũng chỉ có thể gửi hi vọng ở Lãnh Nguyệt, có thể vây khốn quỷ hay là hoàn toàn trừ khử được ma quỷ. Chỉ tiếc là, kết quả lại không rơi vào bất kì một trường hợp nào.

    Khi Biển lửa dần tắt, cảnh tượng đốt cháy ma quỷ hầu như không còn, cũng giống như chưa từng xuất hiện, mà thay vào đó lại là hình dáng của ma nữ áo đỏ.

    Chỉ có miệng chứ không có mặt!

    Về phần con ma đó, trước kia người toàn màu đỏ nhưng giờ khắc này đã cháy rụi hết.

    Cmn!

    Thấy được hình dáng của ma nữ, hai chân Hạ Thiên Kỳ không ngừng run rẩy, hiển nhiên ma nữ kia không bị Lãnh Nguyệt đốt chết, mà ngược lại bị cô ta hoàn toàn chọc giận.

    Lãnh Nguyệt cũng đã ý thức được điều này, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm, giống như đã bó tay hết cách.

    Làm sao bây giờ, cô không phải là đại sư bắt ma sao, nghĩ cách đi, không cần giết chết nó, chỉ cần mở cửa ra cho chúng ta chạy trốn cũng tốt rồi!

    Hạ Thiên Kỳ thề, đây là lời nói uất ức nhất của hắn từ trước đến nay.

    Lát nữa tôi sẽ khống chế nó, anh hãy trốn đi!

    Lãnh Nguyệt hít sâu một hơi, từ trong ba lô lấy ra một thanh chỉ có chuôi kiếm, không có mũi kiếm bằng gỗ. Tiến lên một bước, chắn phía trước người Hạ Thiên Kỳ.​
     
    thienta and Vind like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,693
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 15: Ảo cảnh

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Mẹ nó! Ngươi đang nói vớ vẩn gì thế? Cho ta lời nói như vậy có cảm động được không, chúng ta phải cùng đi à!

    Hạ Thiên Kỳ thực sự bị lời nói của Lãnh Nguyệt làm cảm động, cho dù sự cảm động đó chỉ thoáng qua một chút rồi tan biến.

    Bởi vì rất nhanh sau đó hắn liền bị Lãnh Nguyệt dội cho một gầu nước lạnh:

    Nếu ngươi có biện pháp cho cửa mở ra.

    Muốn ta tự nghĩ biện pháp mở cửa? Hạ Thiên kỳ nghe xong liền sững sờ,

    Sau đó tức giận mắng:

    **Đây là đang trêu chọc ta sao! Cậu và hai người chúng ta cùng tiến lên đi theo quỷ liều mạng có gì khác biệt, một khi ngươi bị giải quyết rồi thì kế tiếp chẳng phải đến phiên ta!

    Hạ Thiên kỳ bị tiện nhân Lãnh Nguyệt chọc đến tức giận phát điên, không phải nói đùa chứ nếu không có quỷ áo đỏ uy hiếp thì chắc chắn 100% hắn sẽ tiến lên liều mạng với Lãnh Nguyệt.

    Giết chết tiện nhận này chắc chắn là không thể.

    Về phần Lãnh Nguyệt bên này là lộ ra rất tỉnh táo, ngoài miệng lại một lần nữa bắt đầu nỉ non liên tục, xem bộ dáng là đã làm tốt cùng kia áo đỏ quỷ lấy mạng đổi mạng chuẩn bị.

    Tâm tư Lãnh Nguyệt lúc này tỏ ra rất tỉnh táo, miệng lại liên tục nài nỉ, có vẻ đã chuẩn bị dốc hết sức mạng đổi mạng với con quỷ.

    Thời điểm này có thể nói so với Hạ Thiên Kỳ nóng nảy đã tạo thành sự chênh lệch quá rõ ràng.

    A! Ni sờ đây thử à…

    Lãnh Nguyệt bắt đầu nài nỉ nhanh hơn, liền thấy thanh kiếm vốn dĩ không có mũi kiếm gỗ, cũng là vào lúc này tạo ra một thanh có mũi kiếm màu đỏ.

    Nhìn ngoại hình giống như là kiếm laser, thậm chí còn có phần kì dị.

    Quá trình này đối với lãnh Nguyệt mà nói dường như không thoải mái trong quá trình thực hiện, chẳng có chút giọt máu nào.

    Chẳng có chút giọt máu nào

    Mà khi lúc Lãnh Nguyệt chuẩn bị sẵn sàng thì bên đối diện quỷ nữ áo đỏ rốt cuộc cũng kìm nén không được, đột nhiên biến thành một chuỗi hình ảnh hư ảo lao đến!

    Tốc độ của quỷ áo đỏ nhanh giống như tốc độ ánh sáng, Hạ Thiên Kỳ thậm chí nhìn không có rõ ràng, móng vuốt nó sắc bén đã xuyên qua bả vai Lãnh Nguyệt.

    A…!

    Máu tươi văng ra khắp nơi, Lãnh Nguyệt gào lên một tiếng thống khổ mà tay vẫn không dừng lại, máu trên mũi kiếm lóng lánh, chỉ một tiếng động, một cánh tay quỷ áo đỏ đã rơi xuống.

    Gào thét!

    Chỉ cần một kiếm là cánh tay quỷ áo đỏ đã bị chém xuống, quanh người Lãnh Nguyệt tỏa ra khí thế hừng hực, hoàn toàn không để ý mình bị thương ở bả vai, thời điểm này nàng từ thế bị động chuyển sang chủ động, trước một bước kiếm quỷ áo đỏ lướt đi.

    Về phần quỷ áo đỏ sau khi mất đi một cánh tay cũng lộ rõ vẻ vô cùng điên cuồng, hét lên vài tiếng điếc tai nhức óc.

    Một người, một quỷ trong lúc nhất thời chiến đấu đến khó phân thắng bại.

    Ở trong lúc này Hạ Thiên Kỳ như bị thế giới cô lập, vừa sợ hãi, vừa núp mà không đỡ Lãnh Nguyệt, ngơ ngác nhìn Lãnh Nguyệt chém giết với quỷ áo đỏ.

    Không được! Ta không thể tiếp tục đứng nhìn như vậy nữa!

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy chỉ có người vô dụng mới thấp thỏm, lo âu chờ chỗ này, hắn đặt hết hi vọng của mình lên người khác, để người ta quyết định số phận của mình.

    Ta nhất định phải nghĩ ra biện pháp chạy khỏi nơi này mới được!

    Cho dù mới nhìn thì Lãnh Nguyệt và quỷ áo đỏ đánh nhau khó phân thắng bại, trong thời gian ngắn người này vẫn chưa thể làm gì được người kia nhưng quỷ áo đỏ không cần thể lực với cách chèo chống còn Lãnh Nguyệt thì không được như thế, hắn chẳng những cần thể lực chèo chống hơn nữa pháp lực của bản thân cũng chỉ có hạn.

    Một khi trong thời gian ngắn không có biện pháp phân thắng bại thì kết cục cuối cùng chỉ còn là đường chết.

    Khoảng thời gian này nói Lãnh Nguyệt vì muốn bảo vệ hắn nên mới liều mạng, không bằng nói Lãnh Nguyệt liều mạng để hắn tranh thủ thời gian.

    Bởi hắn – Hạ Thiên Kỳ mới là người có thể thay đổi cục diện ván đấu này!

    Cho dù loại phương pháp khích lệ này vô cùng tự sướng, tự nghĩ rằng mình là nhân tố quan trọng để thay đổi cục diện nhưng không thể phủ định điều này làm giúp hắn cảm thấy toàn thâm tràn đầy ý chí chiến đấu, còn những cái sợ hãi hoàn toàn được khai trừ khỏi tâm trí.

    Mà khi hoàn toàn tỉnh táo lại, chuyện thứ nhất Hạ Thiên Kỳ làm là đá cho cửa phòng một cước tàn nhẫn nhưng kết quả trêu ngươi thay khi cửa phòng tắm vẫn như trước không một chút sứt mẻ.

    Mẹ nó! Bên kia đấu nhau kịch liệt như vậy chẳng lẽ quỷ áo đỏ còn có sức lực để khống chế cửa bên này?

    Hạ Thiên Kỳ vừa nghĩ xong, liền thấy quỷ quái vỗ vỗ tay, trong quá trình hắn giống như giật mình nghĩ đến chuyện gì đó, cả cơ thể nhất thời không thể cử động.

    Đúng rồi! Quỷ trong lầu này không chỉ có một con, vẫn còn một con nữa. Ta xém nữa đã quên chuyện này.

    Nghĩ đến còn có một con khác không có quỷ hiện thân, Hạ Thiên Kỳ vì sao lại bị vây ở chỗ này, trong nội tâm cũng đã hiểu ra.

    Chắc chắn thứ đưa bọn chúng vây bắt ở chỗ này không phải là quỷ áo đỏ kia mà là một con khác.

    Cái suy nghĩ của hắn ở bên trong có đủ khả năng để mê hoặc quỷ.

    Bọn hắn đã lầm tưởng khi cho rằng bọn hắn đang ở trong phòng tắm tầng 4 nhưng sự thật có lẽ không phải như vậy.

    Có thể bọn hắn đang ở một nơi khác.

    Hiện tại rất có thể là do một con quỷ khác bày ra ảo cảnh để mê hoặc.

    Nghĩ thông suốt về điểm này, Hạ Thiên Kỳ lập tức hành động.

    Bởi vì khi hắn suy nghĩ, nơi này cho dù nơi này là cảnh tượng chân thực trong chỗ nào thì cũng tuyệt đối không rời khỏi phạm vi ký túc xá.

    Mà chỉ cần là ở trong lầu ký túc xá, nhất định sẽ có lối ra.

    Tuy rằng thị giác của bọn họ bị quỷ mê hoặc nhưng chuyện này cũng không có nghĩa ảnh hưởng đến xúc giác bọn họ. Chắc chắn chỉ cần tỉ mỉ một chút, cho hắn thời gian thì nhất định sẽ tìm được lối ra.

    Nghĩ là làm ngay, tuy nhiên trước khi hành động vẫn nhìn sang phía Lãnh Nguyệt, nhìn xong nhất thời làm cho hắn lạnh hơn phân nửa.

    Bời vì Lãnh Nguyệt đang đánh nhau với nữ quỷ áo đỏ trừ đầu bị thương tổn thì vai trái, bụng, cánh tay đều có vết bị quỷ xé mở một lỗ hổng rất dài.

    Hơn nữa pháp lực của hắn dường như cũng sắp hết bởi vì giống như mũi kiếm bị kích quang vậy, mũi kiếm đã trở nên hơi hư ảo rồi, cảm giác thực sự đã kém đi rất nhiều.

    Ta biết chúng ta làm như thế nào để thoát rồi, nhưng trước đó ngươi nhất định phải chống đỡ nha!

    Cho dù Lãnh Nguyệt ở trong mắt Hạ Thiên Kỳ cũng chẳng tốt đẹp gì nhưng bây giờ bọn hắn cùng bị buộc sợi dây thừng châu chấu, cho nên vẫn ra sức giúp đỡ, khích lệ lẫn nhau.

    Lời nói vọng về phía Lãnh Nguyệt đang khổ sở chèo chống, Hạ Thiên Kỳ không trì hoãn được nữa vội vàng giang hai tay, dọc theo hướng hắn có thể thấy vách tường hơi nghiêng.

    Giống như những gì hắn phỏng đoán, nơi này đích thị là ảo cảnh mê hoặc bọn họ.

    Bởi vì phía trên của nơi đây là vách tường nhưng cánh tay của hắn lại có thể xuyên thấy vào mà không thấy có cái địa phương jia, khả năng đột ngột ngăn hắn đu về phía trước.

    Phát hiện này cũng làm cho Hạ Thiên Kỳ tin tưởng vào chấn động lớn, dốc hết sức để tìm ra được.

    Mà thời gian đến ngưỡng cửa tử thần đã gần tới rồi.​
     
    thienta and Vind like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)