↑ ↓

 Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Q8 C40 - Trong Nháy Mắt Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 5: Giải quyết tình huống phòng 703

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Giờ Hạ Thiên Kỳ suy nghĩ, hồn ma là con người sau khi chết hóa thành đồ vật, sở dĩ chúng giết người là vì khi còn sống mang theo thù oán, nếu như có thể đem thù oán hóa giải, nói không chừng còn có thể biến nguy thành an, để những lo lắng về quỷ ở nơi đây sẽ biến mất.

    Mặc kệ những biện pháp này có thể làm được hay không, hắn vẫn cảm thấy đây là một con đường giải quyết phiền phức, phải xem lại một chút.

    Về phần ba người mới kia, tạm thời hắn không muốn quản ý tứ, ngược lại người con gái tên Lãnh Nguyệt, qua cách nói chuyện, hắn luôn cảm thấy đối phương có chút không đơn giản.

    Mặc dù kế hoạch đã được làm xong, nhưng Hạ Thiên Kỳ cũng không hành động nóng vội, dù sao hôm nay mới là ngày đầu tiên hắn tới đây, ít nhất cũng phải là người quen thuộc với các học sinh một thời gian.

    Hy vọng con quỷ không tìm đến gây phiền phức cho mình nhanh quá!

    Trong lòng âm thầm cầu nguyện, Hạ Thiên Kỳ bắt tay vào bố trí, đem mấy tấm bùa hộ thân mà lúc sớm hắn tranh thủ vào chùa xin được, tận lực sắp đặt ở các ngõ ngách phòng trực ban.

    Dù sao tương lai thời gian sau này, đây sẽ là hang ổ của hắn, nên đương nhiên là muốn chuẩn bị đầy đủ.

    Cùng lúc đó, ba tên người mới đến.

    “Đúng là phát tài, đi lừa đảo chưa chắc đã được nhiều như vậy!”

    Mặt Hàn Hi Nguyên dâm. Từ Từ lấy trong ba lô ra một cái camera bé xíu, rồi cậu ta cẩn thận đặt ở vị trí gần trên cửa.

    Những chiếc camera bé xíu đó có thể nói là vật rất quan trọng với cậu ta khi đi ra ngoài, trên thực tế trước kia cậu ta dựa vào chụp những bức ảnh thể loại như Nhìn trộm sắc khí rồi bán trên mạng để sống qua ngày. Cho nên khi biết hắn sẽ tới thì những nữ học viện liền túc quản lại một chút rồi đi ra.

    Mỗi cái tầng lầu phòng tắm đều được cậu ta lắp đặt, về phần một số camera còn lại thì được để an toàn tại những nơi không có ai trong kí túc xá.

    Sau khi làm xong tất cả từ trong kí túc xá đi ra, Hàn Hi Nguyên thấy tim mình đập nhanh bởi vì quá hưng phấn mà sắp nổ tung.

    Trong đầu toàn là hình ảnh những thiếu nữ xinh đẹp đứng trước mắt mình mà tắm rửa.

    Ngày thứ hai tới nhanh lên một chút đi!

    Hàn Hi Nguyên không thể chờ đợi nổi khi nghĩ tới lúc cậu ta được chụp ảnh đến những cảnh đẹp

    Lý Tiếu Tiếu ngồi trên giường ở phòng trực ban, đang cùng một người bạn nói chuyện điện thoại, bỗng nhiên có vài học sinh từ đằng trước đi qua cửa sổ, những lúc như thế này cô thường nhìn về phía học sinh bên ngoài cười cười, e rằng sau này phải quản lí các học sinh thay vì những cái nhìn quen mắt.

    Hở, cậu nói dựa vào công ty nhà này không đáng tin cậy ư? Vì cái gì thì trong lòng tôi một chút lí do cũng không có!

    Cậu sợ cái gì chứ? Không phải tôi đã nói cậu đến cục công thương của công ty nhà này đăng kí sao, còn nữa, nếu đúng là có vấn đề thì cậu bên này cứ gọi điện thoại báo cho tôi biết, yên tâm đi…

    Tắt điện thoại, Lý Tiếu Tiếu thở dài một tiếng rồi đi xuống giường, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất an.

    Cảm giác như sẽ có chuyện gì đó không hay phát sinh.

    Lãnh Nguyệt mang theo một thứ đồ nhìn bên ngoài giống thức ăn đóng hộp, mỗi một tầng cô đi đến đều lấy ra từ trong đó một ít bột phấn rồi vẩy trên mặt đất, cứ vậy cho tới khi cô đi đến tầng cao nhất mới thôi.

    Không biết việc mở cửa sổ có liên quan gì không, ở tầng cao nhất gió lớn hơn mấy tầng phía dưới rõ rệt, thổi lên trên người khiến lông mày của Lãnh Nguyệt xinh đẹp nhíu chặt, đúng là có chút không thoải mái.

    Xem ra người kia không hề nói dối, đúng là nơi này đang có quỷ, không biết có làm náo loạn lợi hại hay thấp kém.

    Vừa lẩm bẩm, cô vừa lấy từ trong hộp ra một lá bùa màu vàng nhạt, tiếp theo cô kẹp lá bùa ở giữa hai ngón tay rồi lắc mạnh theo đường vòng cung, hai ngón tay chỉ về phía trước một cái:

    Bùa cảnh báo, định!

    Giọng của Lãnh Nguyệt hạ xuống, cô liền lấy tờ giấy kia dán thật chặt lên tường, chờ tới khi chắc chắn sau này lá bùa sẽ không bị rơi, cô liền quay người đi xuống dưới lầu.

    Tờ giấy vừa mới được dán lên trên tường thì đã có tác dụng báo cảnh sát, nói một cách khác, nếu như nơi này thật sự có quỷ, đồng thời gây ra động tĩnh gì đó thì lập tức cô sẽ cảm thấy.

    Trừ khi…Con quỷ kia có năng lực còn mạnh hơn nàng.

    Tại mấy người chuẩn bị ở bên trong mất quá nhiều thời gian, làm nháy mắt đã sắp tới giờ đi tắt đèn.

    Hạ Thiên Kỳ nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại di động, hiện tại mọi thứ đều tốt, thời gian trường học quy định tắt đèn cách còn có nửa giờ, cậu ta dự định thừa dịp trong khoảng thời gian này đi tới tầng 7.

    Thực ra ở thời điểm trước 8 giờ tối, cậu ta có đi qua đây rồi hỏi thăm ở ký túc xá một lần, hỏi thăm việc quan trọng là mấy ngày trước có một vụ tự sát ở tầng cao nhất.

    Nhưng việc để cậu ta chưa nghĩ tới là người biết chuyện này hay có thể kể rõ chuyện này thì cũng không có nhiều, họ chỉ biết là có chuyện như vậy, nhưng cụ thể Vương Di Nhiên chết như thế nào thì bọn chúng thật sự cũng không rõ.

    Về phần nhân viên nhà trường thi nói rằng Vương Di Nhiên bởi vì học tập quá áp lực nên mới dại dột sử dụng nhiều thuốc ngủ để tự sát.

    Hạ Thiện Kỳ đi hỏi trọn vẹn một vòng, nhưng lại không biết được bất luận manh mối gì có giá trị, cuối cùng đành phải đặt hết hy vọng vào những người chơi thân với người chết trong kí túc xá 703.

    Nhưng bởi vì lúc trước cậu ta đã vô tình thấy hết bên trong của một học sinh cho nên cậu ta mới do dự là chờ hay không chờ.

    Chưa được bao lâu đã phải gặp mặt, chắc chắn là không thể không lúng túng.

    Bất quá nghĩ cái mạng nhỏ của mình vẫn là quan trọng nhất, cho nên Hạ Thiên Kỳ vẫn quyết định đi lên trên hỏi lại một chút.

    Bởi vì các học sinh đều biết giờ tới nam quản lí, cho nên hầu hết các nữ sinh sau khi trở về phòng đều sợ khóa hết cửa lại, còn lại ăn mặc nội y đồ lót đứng dài đầy hành lang, cũng nghiễm nhiên đó lại trở thành quá khứ.

    Bất quá cũng không sợ nhìn, không khóa cửa, cũng có quan hệ mật thiết với người chết ở kí túc xá 703.

    Hạ Thiên Kỳ vốn định gõ cửa, kết quả mà cậu ta không dám nghĩ tới là nắm tay của cậu vừa mới chạm vào cánh cửa kí túc xá thì liền két két một tiếng rồi mở ra, tiếp theo xuất hiện bốn người bóng trắng.

    Chỉ thấy bốn nữ sinh ăn mặc nội y đồ lót mỏng, ngồi cùng nhau ở trên giường kí túc xá uống rượu, bên trong tràn ngập khói thuốc.

    Hạ Thiên Kỳ nghĩ rằng, bốn người ít nhất cũng phải hút hết hai bao thuốc.

    Tất cả là tại cửa kí túc xá mở nhanh quá, bốn nữ sinh vô thức nhìn ra phía ngoài cửa, kết quả là Hạ Thiên Kỳ lại lúng túng đỏ mặt, lần này đúng là hắn chỉ vô tình.

    Việc này chỉ là ngoài ý muốn, bốn nữ sinh kia biểu hiện đối với cậu ta có vẻ rất bình tĩnh, đương nhiên cái này cũng không có là gì, vì lúc sáng cậu đã nhìn thấy hết đồ của nữ sinh kia rồi.

    A…!

    Một nữ sinh sau mấy giây kinh ngạc, lập tức thét lên rồi chạy lên trên giường, dúng chăn mền che kín người lại.

    Mặc khác ba nữ sinh còn lại thì tỏ ra rất bình tĩnh, hoặc là do họ bị phát hiện ở trong kí túc xá uống rượu hút thuốc, lại bị quản lí nhìn thấy hết nên càng thêm nghiêm trọng.

    Khụ khụ. Sau giây phút xấu hổ ngắn ngủi, Hạ Thiên Kỳ ngẩng gương mặt đang đỏ bừng lên, ra vẻ nghiêm chỉnh ho khan hai tiếng, rồi không một chút hoang mang nói:

    Sự tình vừa rồi, tôi cũng không phải cố ý muốn vào, chẳng qua là do lúc đập cửa ở xảy ra việc ngoài ý muốn thôi.

    Đương nhiên đó cũng không phải điều quan trọng, quan trọng là việc các cô ở trong kí túc xá uống rượu! Đồng thời lại gây ra khói lớn như vậy, các cô muốn đốt trường học hay sao?

    Nói đến đây, Hạ Thiên Kỳ cố nhấn mạnh, bởi vì nội quy của nữ học viện bên trong có nói rõ, kí túc xá trường học tuyệt đối không được uống rượu, người vi phạm sẽ bị đuổi thẳng.

    Chúng tôi… Chúng tôi uống đồ uống thôi. Thấy bộ dạng của Hạ Thiên Kỳ không có ý định buông tha, một nữ sinh đành phải kiên trì ngụy biện nói.

    Cô cho rằng tôi là đồ ngốc sao? Ngay cả bia với đồ uống đóng gói cũng không phân biệt được? Hạ Thiên kỳ cảm thấy mình như trở thành não tàn, cậu ta ra hiệu cho mấy nữ sinh vào bên trong mặc quần áo trước, còn cậu thì không coi ai ra gì đóng kỹ cửa kí túc xá lại, rồi đi thẳng đến.

    Nói cho ông biết, đừng tưởng rằng bắt được chúng tôi uống rượu thì ông có thể tùy ý làm gì thì làm, cùng lắm là bị đuổi, ông cũng không hơn được!

    Chúng tôi tuyệt đối sẽ khiến ông…!

    Buổi sáng nữ sinh kia gặp Hạ Thiên Kỳ đang đi thẳng đến, lúc này đúng là có chút sợ hãi.

    Không cần nóng tính như thế, tôi cũng không nói sẽ trừng phạt các cô, càng không nói sẽ dựa vào đó để uy hiếp. Chẳng qua là có chuyện tôi muốn hỏi các cô, nếu các cố thành thật trả lời thì chuyện hút thuốc uống rượu tôi sẽ coi như chưa từng nhìn thấy.

    Dù sao lúc đó ta thật sự ta cũng ngượng ngùng, biết rằng không nên nhìn đồ.

    Lúc nói, Hạ THiên Kỳ còn cố ý nhìn nữ sinh kia một chút, biểu cảm trên mặt cũng trở nên sinh động.

    Học sinh kia trừng mắt nhìn cậu ta một cái, lạnh hừ một tiếng quay đầu sang một bên. Ngược lại mặt khác ba nữ sinh kia, vì biết không bị đuổi nên thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi Hạ Thiên Kỳ muốn hỏi gì các cô.

    Hạ Thiên Kỳ thấy các cô đều chịu hợp tác, nên cũng không lãng phí thời gian, đi thẳng vào vấn đề mà hỏi:

    Vương Di Nhiên chắc các cô cũng không lạ lẫm gì, tôi muốn biết trước đêm cô ta xảy ra chuyện thì giữa các cô đã có chuyện gì?

    Nói đến chỗ này, Hạ Thiên Kỳ đột nhiên nói thêm:

    Kỳ lạ thật, tôi là một cảnh sát, sở dĩ tôi tới đây quản lí chính là vì điều tra chuyện của Vương Di Nhiên, chúng tôi nghi ngờ rằng cô ta không phải là tự sát, mà là bị bị giết…!

    Hạ Thiên Kỳ lập lại chiêu cũ chuyển sang thân phận giả là cảnh sát, dù sao đối phương cũng là mấy học sinh cấp ba, không có nhiều cảnh giác thì sẽ không phát hiện ra sơ hở, sẽ không nhất định phải nhìn cậu ta căn cứ chính xác sự việc.

    Đương nhiên, hắn làm quản lí, hơn nữa còn có thân phận là một người con trai quản lí kí túc xá, đây là thứ ngụy trang tốt nhất. Đây là trường nữ nhưng sao lại để một người con trai, hơn nữa là thanh niên quản lí kí túc xá nữ?

    Tất cả đúng như Hạ Thiên Kì dự đoán, về sau khi biết cậu ta là cảnh sát, sắc mặt các nữ sinh dần có chút dịu lại.

    Ông là cảnh sát thật sao?

    Cô nghĩ rằng một học sinh nam cấp ba có thể trở thành quản lí của nơi này sao?

    Nhìn thấy chiêu này dễ dùng, Hạ Thiên Kỳ trong lòng cũng không khỏi thấy tự tin hơn nhiều, trong giọng nói cũng nghiêm khắc hơn mấy lần:

    Tốt, bây giờ câu hỏi của tôi đi, nhớ kĩ là không được nói thiếu bất kì chi tiết nào!

    …​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 7: Quỷ ảnh

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Rất nhanh thích ứng, mắt của Hạ Thiên Kỳ dần dần quen với bóng tối, thật ra cũng không tối đến mức không thấy rõ năm đầu ngón tay.

    Mặc dù cất giấu trong người những món đồ có khả năng khắc chế ma quỷ, nhưng dù sao đây cũng chỉ là truyền thuyết mẹ hắn kể, Hạ Thiên Kỳ thật không có gan lấy mang mình đem đi cược.

    Vì vậy, hắn cũng không lo lắng thêm nữa, vừa xoay người về phía sau liền liều mạng chạy theo phía cầu thang bỏ trốn.

    Lầy này trước mắt ta buông tha cho ngươi, chờ ta tìm ra biện pháp, ta không tin không thể nghiền nát xương thịt ngươi thành tro!

    Hạ Thiên Kỳ tự nhủ trong lòng, nhưng đôi chân cũng không dám chậm lại một nhịp nào, chẳng bao lâu đã trốn về tầng một.

    Trong lòng hắn cũng không thể yên tâm, đôi mắt không tự chủ hướng về phía trên, cũng may là cặp mắt máu đỏ đó không có xuất hiện nữa.

    Mặc dù thế, Hạ Thiên Kỳ cũng không có chút nào lơ là, hiện tại trong lòng hắn vẫn chứa đầy sự bất an. Cái cảm giác này quá sức mãnh liệt, khiến hắn không thể đợi hơn được nữa.

    Nhưng mà cũng không có chuyện gì xảy ra.

    Cửa lớn ký túc xá không biết đã bị thằng khốn nào khóa lại, hắn thử đẩy cửa nhưng nó không hề nhúc nhích, tông mạnh vào nhiều lần cũng không thể nào phá được.

    Hắn tìm đến ba cái cửa khác rồi khẳng định, bây giờ muốn trốn thoát ra ngoài hầu như là không có khả năng.

    Đắn đo suy nghĩ một lúc, Hạ Thiên Kỳ cuối cùng cũng quay trở lại phòng trực ban. Dù sao ở đây hắn cũng đã bố trí rất tỉ mỉ, còn về khả năng phòng ngự thế nào thì chỉ có thể hỏi ông trời.

    Ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào cánh cửa, Hạ Thiên Kỳ đảo mắt quanh phòng để chắc chắn không có ai khác ở đây.

    Cùng lúc đó, Lý Tiếu Tiếu đang thực hiện trách nhiệm của mình:

    Đã hơn mười giờ rưỡi, tất cả mọi người không ồn ào nữa, đi ngủ đúng giờ sáng mai còn dậy sớm.

    Bởi vì buổi sáng, lúc ở cùng hiệu trưởng, ông ấy có nhắc đến nhiệm vụ của quản lí ký túc xá bọn cô, một trong những trách nhiệm đó là phải thúc giục các học sinh tắt đèn đi ngủ đúng giờ.

    Cho nên, dù trong lòng rất không muốn rời khỏi phòng trực ban, nhưng cô vẫn phải kiên trì bước ra ngoài.

    Bởi vì bên ngoài ký túc xá đen như mực, tầm nhìn cũng rất hạn chế, cho nên Lý Tiếu Tiếu cứ đi được mấy bước lại quay đầu nhìn về phía sau lưng mình, dùng ánh sáng phát ra từ điện thoại để quan sát mọi thứ xung quanh.

    Cô vậy nhưng lá gan rất nhỏ, còn nhớ lúc đi học, có bạn học ở bên cạnh cô kể chuyện ma, thậm chí còn chưa nói đến những chuyện kinh dị cô đã bị dọa cho khóc lớn rồi.

    Tuy nói sau khi lớn lên có đỡ hơn trước một chút, nhưng từ trước tới giờ cô cũng không dám một mình đi đường vào ban đêm hay ở nhà một mình.

    10 giờ rưỡi rồi, mọi người đừng nói chuyện nữa, nghỉ ngơi đi.

    Lý Tiếu Tiếu cố gắng nói to giữ cho giọng mình không run rẩy, tuy ngoài miệng cô không ngừng nhắc nhở các học sinh đi ngủ đúng giờ song trong lòng lại rất hi vọng có thể nghe thấy một chút âm thanh xì xào nói chuyện, chứ không phải là tĩnh mịch như bây giờ.

    Tiếp tục đi lên lầu trên, cô cảm giác như tiếng bước chân của mình bị phóng to vô số lần, thậm chí còn có tiếng vang vọng trong không gian.

    Cảm giác như vậy, giống như là… có người sau lưng cô cùng bước lên lầu.

    Bỗng nhiên cô quay đầu lại, dùng đèn pin rọi quanh một lượt, cũng may là không có bất cứ thứ gì.

    Lo lắng, đề phòng đi đến tầng 7, âm thanh cửa sổ va đập do gió thổi càng làm sự sợ hãi trong lòng Lý Tiếu Tiếu tăng cao.

    Âm thanh đó giống như là tiếng móng tay cào lên bảng.

    Nó làm cho người nghe cảm thấy sợ hãi, suy nghĩ đó làm cô cực kì không thoải mái.

    Tuy nhiên, đây cũng không phải là nguyên nhân chính khiến cô sợ hãi. Mà lí do thực sự làm cô cảm thấy rùng mình là cô đột nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện của Hạ Thiên Kỳ cùng mình vào buổi sáng.

    Bất kể là Hà Thiên Kỳ hay là Lãnh Nguyệt, tới nơi này phỏng vấn xin việc lúc quay về đều nói ở đây có ma quỷ bát nháo.

    Cô tuy ngoài miệng nói không tin, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, lại thấy chuyện này không hẳn là không có căn cứ. Theo như lời Lãnh Nguyệt kể với bọn cô, nếu như trường học xem bọn họ như là các đạo sĩ trừ ma, thì việc nhận lương thử việc cũng rất phù hợp với lẽ thường tình.

    Nhưng mình cũng không phải đạo sĩ, làm sao bắt được ma? Nhưng… Nơi này thật sự có ma sao?

    Con người nhiều khi là vậy, càng sợ hãi càng nghĩ, càng nghĩ lại càng sợ hãi.

    Lý Tiếu Tiếu là đang trong tình huống như vậy, nội tâm cô đang rất sợ hãi song lại một mực cố giữ lý trí để bản thân không suy nghĩ lung tung, điều này càng làm cô cảm thấy xung quanh âm u, chứa đầy hình ảnh ma quỷ.

    10 giờ… 10 giờ rưỡi, mọi người… Mọi người nhanh lên một chút nghỉ ngơi…

    Đăng đăng…

    Lúc Lý Tiếu Tiếu định quay người đi xuống thì một chuỗi âm thanh tiếng bước chân từ dưới bước lên lầu khiến thân thể cô không khỏi cứng đờ.

    Có… Có ai không?

    Lý Tiếu Tiếu theo bản năng hỏi một câu, đôi chân không tự chủ cũng run lên.

    Xung quanh một lần nữa khôi phục lại trạng thái tĩnh mịch trước đó, tất cả đều yên tĩnh, ngay cả âm thanh cũng đều không có. Lý Tiếu Tiếu vỗ vỗ vào ngực mình, thở gấp, liên tục tự nhủ với bản thân là mình vừa mới nghe nhầm.

    Tuy nhiên, lúc cô dự định xoay người bước xuống lầu trở về phòng trực ban, thì một lần nữa thân thể cô lại trở nên cứng đờ.

    Bởi vì phía trên bậc thang kia, không biết từ lúc nào lại xuất hiện một một nữ nhân mặc áo đỏ.

    Người đó xõa tóc, mái tóc rất dài che khuất gần hết toàn bộ khuôn mặt, kỳ thực, Lý Tiếu Tiếu chỉ có thể thấy được miệng của cô gái đó.

    Đó là một hình ảnh hết sức quỷ dị, vì nhờ ánh sáng phát ra từ di động cô thấy nữ nhân kia giống như là đang cười.

    Nụ cười đó rất khó để hình dung, đó không giống như là nụ cười vui vẻ, cũng không phải là giễu cợt, mà giống như là một loại… Cười nham hiểm?

    Lý Tiếu Tiếu cũng không biết tại sao mình lại nghĩ đến hai chữ nham hiểm này, tóm lại, nụ cười trên khuôn mặt kia là rất không thoải mái.

    Sự thật, nữ nhân áo đỏ này đem đến cho cô rất nhiều sợ hãi.

    Rùng mình!

    Cô… Cô là… Là gì ở ký túc xá… Học sinh?

    Lý Tiếu Tiếu cố gắng giữ bản thân trấn tĩnh, nhưng hiệu quả lại hiển nhiên rất thấp.

    Đối với câu hỏi của Lý Tiếu Tiếu, cô gái áo đỏ kia cũng không có trả lời, thậm chí ngay cả đầu cũng không có một chút cử động.

    Mà loại tình huống này cũng làm cho Lý Tiếu Tiếu càng trở nên bất an, cô thậm chí đã bắt đầu hoài nghi người kia là người hay là quỷ?

    Lúc… Thời gian không còn sớm, cô… Cô về ngủ sớm một chút đi.

    Lý Tiếu Tiếu lắp ba lắp bắp nói xong câu, liền không để ý đến người đó nữa, quyết tâm đi xuống lầu. Tuy nhiên, tại thời điểm cô sắp đi vòng qua thì cô ta lại đột nhiên cử động.

    Người đó đưa một cánh tay, ngăn cản bước chân Lý Tiếu Tiếu xuống lầu, tiếp theo, đột nhiên tấm áo phủ kia xuất ra che khuất hơn phân nửa gương mặt, đánh về phía Lý Tiếu Tiếu.

    Lý Tiếu Tiếu còn chưa kịp nói gì thì đầu của cô đã lìa khỏi cổ.

    Nhưng điều kinh sợ hơn chính là, máu từ miệng vết thương trên cơ thể Lý Tiếu Tiếu không phun tung tóe ra bên ngoài, dù chỉ một ít, điều đó càng làm nữ nhân thân mang Áo đỏ kia thêm trở nên đáng sợ.

    Cô ta đứng nguyên tại chỗ vài giây, sau đó chậm rãi bước xuống lầu.

    Cùng lúc đó, Lãnh Nguyệt đang ngồi trên giường ở phòng trực ban nghỉ ngơi, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên từ trên giường leo xuống, rời khỏi phòng trực ban.

    Tầng 7, phòng 703.

    Lăng Yến, cậu nói trên đời này thật ra có ma hay không?

    Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai đây? Có lẽ có, mà cũng có lẽ không.

    Cậu nói như thế không phải là đang nói nhảm sao?

    Thôi đi, cũng không cần thảo luận loại chuyện này, cái này tin có thì tồn tại, còn không tin thì không tồn tại.

    Đúng vậy, các cậu cứ nói chuyện này cả đêm, dọa tớ cũng không dám đi ngủ.

    Được rồi, được rồi, đi ngủ, để cho các cậu đi ngủ. Bất quá tớ muốn đi tiểu, có chị em tốt nào đi cùng tớ không?

    Hô hô…

    Các cậu thật sự là chị em tốt của tớ nha!

    Thấy những người khác giả vờ ngủ, không chịu cùng đi, nữ sinh này đành thất vọng cầm điện thoại di động lên, tuy nhiên đang lúc cô dự định một mình đi thì có một nữ sinh khác trượng nghĩa đứng dậy.

    A Mỹ, tớ đi cùng cậu.



    Bởi vì ký túc xá không có nhà vệ sinh, nên muốn đi nhà xí cũng chỉ có thể đi ra bên ngoài. Nhưng mà khoảng cách giữa ký túc xá và nhà vệ sinh cũng không hẳn là quá xa. Vừa đi vừa về tính ra không quá 15 mét. Có thể nói đi mấy bước liền đến nơi.

    Chuyện này, nữ sinh đột nhiên mắc tiểu phải gọi là vạn bất đắc dĩ, trên thực tế cô nàng một chút cũng không muốn đi đến đây, bởi vì cô cảm thấy Vương Di Nhiên là bị người ta giết chết mà không phải tự sát. Về phần hung thủ thì cô nghĩ, có lẽ là một học sinh nào đó ở bên trong tòa nhà này.

    Đi đến cửa phòng vệ sinh, cô nàng vạn bất đắc dĩ kia cũng không quên nói thêm vài câu cảm ơn với nữ học sinh đi cùng mình.

    Cậu đi nhanh lên, tớ ở đây chờ cậu.

    Nghe được lời hứa của cô bạn, cô nàng cảm thấy trong lòng ấm áp, cũng không nói nhảm thêm nữa, liền chạy vào nhà vệ sinh.

    Hành lang tĩnh mịch, chỉ còn lại một mình nữ sinh kia, trên mặt cô nàng xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 8: Không bình tĩnh

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Ngồi xổm trong cái phòng đang bốc lên mùi nước tiểu nồng đặc, Doãn Diêm Tĩnh giống như một con mèo đang bị hoảng sợ, lông tơ toàn thân đều không khống chế được mà dựng đứng cả lên.

    Trong lúc chờ đợi mình giải quyết vấn đề kia, Doãn Diêm Tĩnh thậm chí còn chưa có đi tiểu xong liền như gặp phải quỷ, nhanh chóng thoát ra khỏi căn phòng nọ.

    “Mẹ kiếp, thật sự là nặng mùi quá đi!

    Doãn Diêm Tĩnh không chịu được liền chửi tục, sau đó bước nhanh đến bồn rửa tay trước mặt, vừa vặn vòi nước vừa lên tiếng nói với nữ sinh đang ở bên ngoài.

    “Đợi tôi thêm một chút nữa nha, tôi rửa tay cái đã!”

    Bất quá câu hỏi dò chừng này cũng không có bất kỳ câu trả lời nào, Doãn Diêm Tĩnh đối với sự im lặng của nữ sinh kia cũng không thèm để ý, dù sao cô cũng đã rửa tay xong, vốn dĩ cũng không mất nhiều thời gian cho lắm.

    Vặn chặt vòi nước lại, nhanh chân bước ra khỏi nhà vệ sinh, Doãn Diêm Tĩnh bị gió lạnh thổi ở bên ngoài hành lang dọa cho giật mình.

    Bởi vì giờ phút này đây, trong hành lang không có bất kỳ một người nào, nữ sinh kia trước đó có nói sau khi xong sẽ ở bên ngoài chờ cô, nhưng lúc này đã không còn nhìn thấy.

    “Đồ điên?”

    “Đồ điên? Cô còn có ở đó hay không vậy?”

    “Vương Phượng Sắc? Nói cho cô biết, cô đừng có mà dọa tôi, đi ra mau lên đi…!”

    Nhìn hành lang không có một ai, Doãn Diêm Tĩnh cũng không mấy tin tưởng Vương Phượng Sắc sẽ nghe lời cô mà đi ra, cái này vốn dĩ chính là muốn trêu chọc cô.

    Nhưng cô nghĩ vậy hay không cũng vô ích, vì thực sự nữ sinh kia không có ở đây.

    “Không trách lập tức đồng ý sẽ đi cùng mình, xem ra mấy tiện nhân kia trước đó đã thương lượng xong muốn trêu mình đây mà. Đợi mình trở về lột da cả đám xuống.”

    Trong lòng tuy lên tiếng hung dữ, nhưng cô lại không kiềm chế được sự sợ hãi, run lên bần bật.

    Doãn Diêm Tĩnh đang lúc chuẩn bị nới rộng hai chân một hơi chạy ngay về ký túc xá, thì từ phía trước trong bóng tối đột nhiên lại nhô ra một cái đầu.

    “A…”

    “Xuỵt…”

    Doãn Diêm Tĩnh giật mình khi nhìn thấy một cái đầu đang nhô ra, bất quá rất nhanh sau đó cô liền thở phào, bởi vì người kia chính là nữ sinh nói muốn ở đây đợi cô.

    “Cô cái đồ điên xấu xa này, muốn hù chết tôi hả? Không phải đã nói là ở ngoài cửa chờ tôi sao, như thế nào lại chạy tới bên kia?”

    Doãn Diêm Tĩnh một bên khó chịu oán trách, một bên hướng phía nữ sinh mà tiến lại gần.

    “Xuỵt…. ”

    Nữ sinh kia không nói lời nào, chỉ đưa một ngón tay lên môi, hướng Doãn Diêm Tĩnh làm động tác im lặng, nói khẽ:

    “Qua đây một chút, mình vừa mới phát hiện cái này.”

    “Đêm hôm khuya khoắt có thể phát hiện cái gì à?”

    Trong lòng có chút hoài nghi, nhưng nhìn thấy nữ sinh kia bộ dáng thần bí, Doãn Diêm Tĩnh cuối cùng không kiềm chế được sự hiếu kỳ mà đi tới.

    Đi vào nơi nữ sinh đang đứng, cô liếc nhìn lên phía trên cầu thang một cái, sau đó rất đỗi kinh ngạc khi nhìn thấy phía trên kia lóe lên ra một tia sáng màu đỏ.

    “Phía trên… phía trên kia có người?”

    Doãn Diêm Tĩnh không hiểu đã trễ như vậy, còn có ai ngu ngốc đến nỗi ở lại trên kia, nên biết bên trên từng có người chết nha, xác của Vương Di Nhiên chính là được phát hiện ở chỗ này.

    “Không có!”

    Nữ sinh kia lắc đầu, sau đó chỉ tay lên phía trên cầu thang nói tiếp:

    “Chúng ta lên trên đi!”

    “Tôi không đi!” – nhịp tim Doãn Diêm Tĩnh đập dồn dập, vào lúc này mà đi lên trên kia, cô vốn dĩ không có lá gan lớn như vậy.

    “Lăng Yến bọn họ đều đang ở trên đó.” – Thấy Doãn Diêm Tĩnh cự tuyệt đi lên, nữ sinh kia lại nhàn nhạt bổ sung một câu.

    “Lăng Yến, bọn họ đang ở trên đó?”

    “Ừm, nhanh đi lên.”

    Nữ sinh kia gật nhẹ đầu khẳng định, sau đó không thèm để ý đến Doãn Diêm Tĩnh nữa, một mình chạy lên phía trên. Doãn Diêm Tĩnh trong lòng còn đang u mê chưa rõ, nhưng nghe nói những người khác ở ký túc xá đều ở phía trên, liền không còn nghi ngờ cũng theo sau nữ sinh kia đi lên lầu.

    Theo sau nữ sinh đến tầng cao nhất, Doãn Diêm Tĩnh bị khí lạnh thổi đến toàn thân đều phát lạnh, không khỏi ôm lấy hai cánh tay.

    “Lăng Yến, bọn họ rút cuộc là đang ở đâu vậy?”

    “Ở trong này!”

    Nữ sinh kia đột nhiên dừng lại bên ngoài một căn phòng bỏ trống của ký túc xá, cánh tay có chút máy móc chỉ chỉ vào bên trong, sau đó chậm rãi đi vào.

    “Này! Đồ điên, cô chậm lại một chút, chờ tôi với!”

    Doãn Diêm Tĩnh vốn dĩ không dám ở lại bên ngoài hành lang, cô dù sao cũng rất sợ, Vương Di Nhiên chính là chết ở đây.

    Chạy nhanh đến gian phòng bỏ trống của ký túc xá, Doãn Diêm Tĩnh theo bản năng dùng di động chiếu vào bên trong căn phòng, sau đó…. cô liền nhìn thấy một người chết.

    Đúng hơn là cô nhìn thấy một cái đầu người chết, được đặt ở chính giữa bệ cửa sổ.

    Đôi mắt lồi ra ngoài giống hệt mắt cá chết, trợn trừng đến sung huyết.

    “Áaaa….. ”

    Doãn Diêm Tĩnh theo phản xạ hét to lên một tiếng, bên trong đột nhiên xuất hiện hai cái móng vuốt trắng bệch bóp chặt lấy cổ cô, nhanh chóng lôi Doãn Diêm Tĩnh vào trong phòng.

    Sau đó, chớp mắt một cái, cánh cửa căn phòng liền bị đóng lại.

    Hành lang tầng 8 trở lại như cũ, lần nữa lóe lên tia sáng đỏ như máu.

    Cùng lúc đó, tại phòng trực ban lầu 1.

    Hạ Thiên Kỳ tựa vào cửa của phòng trực ban, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Lúc trước trong lòng hắn dâng lên một dự cảm không lành, mà lúc này đây cái dự cảm chết tiệt kia chẳng những không có bớt đi, ngược lại còn trở nên mãnh liệt thêm. Đó là một loại cảm giác giống như thần chết đang tới gần, áp lực mãnh liệt làm bất an trong lòng hắn càng thêm lớn.

    “Mẹ kiếp, lá gan của mình cũng không đến mức nhỏ như vậy đi, làm sao ngay cả đồ lót cũng đều ướt sũng.”

    Hạ Thiên Kỳ sờ cái mông bị mồ hôi lạnh thấm ướt, hắn cắn răng từ dưới đất đứng lên.

    “Nếu cứ một mực làm con rùa đen rút đầu thì làm sao có cách giải quyết hết Quỷ Hồn!”

    Ngoài miệng tức giận mắng một câu, Hạ Thiên Kỳ liền mượn cơn phẫn nộ kéo tung cửa phòng trực ban, bước một bước dài đi nhanh ra ngoài. Nhưng mà còn chưa đợi chân mình đứng vững, hắn liền nhanh chóng quay lại phòng trực, đồng thời một lần nữa đem cửa khóa chặt lại.

    “Manh động là ngu xuẩn, người thông minh trước giờ đều không lấy cứng đối cứng!”

    Hạ Thiên Kỳ lần nữa lại rơi vào thế bị động, nhưng không thể phủ nhận, trước mắt đây làm cách làm đúng đắn nhất.

    Lúc này mà ở bên ngoài chạy loạn tuyệt đối sẽ còn nguy hiểm hơn trốn ở chỗ này nhiều, còn nữa, hắn vốn dĩ không có bản lãnh bắt quỷ trâu bò như Lương Nhược Vân, không nhận mình sợ mà trốn tránh thì hắn có thể được làm cái gì?

    Chẳng lẽ hắn một hơi xông lên tầng 8, sau đó dùng tay chỉ vào cái mũi của con quỷ kia mà nói cho nó biết, ông mày đây mới là kẻ mạnh nhất, trâu bò nhất? Đến lúc đó, ngay cả bản thân chết thế nào hắn cũng không biết.

    Đang lúc trong lòng Hạ Thiên Kỳ đấu tranh mãnh liệt, hắn chợt nghe bên ngoài hành lang vang lên một chuỗi tiếng bước chân dồn dập. Đồng thời tiếng bước chân càng lúc càng trở nên lớn hơn.

    “Là người ……hay là quỷ?”

    Hạ Thiên Kỳ chật vật nuốt nước bọt, mặc kệ cái thứ đang tiến lại gần kia là cái gì, tóm lại trốn trước rồi hẵn tính.

    Bất quá, hắn cũng không cẩu huyết đến nổi trốn xuống gầm giường, nhưng vậy vốn dĩ là tự cắt đứt đường lui của mình, chẳng bằng trốn sau cánh cửa khi nó tới cũng có thể tự vệ.

    Dán chặt người trên vách tường, Hạ Thiên Kỳ một tay nắm chặt bùa hộ thân, tay kia siết chặt kiếm Đào Mộc xin được từ trong chùa miếu, trong lòng âm thầm chuẩn bị cho kết quả xấu nhất. Hắn ở sau cánh cửa nín thở chờ đợi, thứ kia rút cuộc cũng tới gần bước chân đã dừng lại.

    Ngoài hành lang lần nữa trở lại tĩnh mịch như cũ.​
     
    thienta and Vind like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 9: Tới gần

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Ở sau cánh cửa, Hạ Thiên Kỳ cố gắng nín thở, không dám phát ra chút âm thanh nào.

    Khoảng ba mươi giây, từ trên bảng cửa phòng trực xuất hiện một đường xước do móng tay cào.

    Tê…

    Kèm theo đó, một âm thanh nhỏ truyền đến làm Hạ Thiên Kỳ có cảm giác tim của mình bị nhảy lên tận cổ họng.

    Tiêu rồi. Một con quỷ thật sự!

    Trong lòng Hạ Thiên Kỳ thầm hô không ổn, hắn đang rất thống khổ nhưng cũng đành kiên trì chịu ấm ức, chỉ có thể hi vọng con quỷ ngoài kia không thu hoạch được gì thì rời đi.

    Trên thực tế thì tình thế đang phát triển theo chiều hướng tốt, hắn có thể thấy rõ ràng một cô gái tóc dài khi nhìn xuyên qua cửa kính của phòng trực ban.

    Cũng có thể đó đúng là một cô gái. Vì mái tóc dài gần như hoàn toàn che khuất khuôn mặt nên kỳ thật Hạ Thiên Kỳ cũng không thể chắc chắn hoàn toàn được.

    Ngay tại thời điểm này, cô gái kia liền dừng chân đứng yên ngay phía trước cửa sổ của phòng trực ban. Theo như góc độ quan sát thì Hạ Thiên Kỳ chắc chắn cô gái đó cũng không nhìn thấy hắn.

    Quần áo màu đỏ sao? Là quỷ áo đỏ

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy cô gái ấy cứ như là mặc nguyên một chiếc áo màu đỏ lòm lên người. Trong ấn tượng của hắn hình như có nghe ai nói qua quỷ áo đỏ đa số vì oán niệm cực lớn nên trở thành lệ quỷ nên không dễ đối phó.

    Ấm ức cũng hơn một nửa canh giờ làm sức chịu đựng của Hạ Thiên Kỳ đến giới hạn cao nhất, khuôn mặt hắn đỏ ửng lên.

    Cũng may là vận khí của hắn đủ tốt. Phía ngoài kia, cô gái áo đỏ sau một phen dò xét, thấy không có kết quả nên rốt cục cũng quyết định rời đi.

    Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân đều đặn đang dần dần đi đến.

    Lộp cộp!

    Hút hô…!

    Hạ Thiên Kỳ thề rằng hắn chưa bao giờ nín thở lâu như vậy, chỉ cảm thấy toàn bộ lồng ngực đều như muốn nổ tung.

    Mẹ ơi! Rốt cuộc thì cũng rời đi…

    Hạ Thiên Kỳ vừa xoa cái lồng ngực khó chịu của mình vừa than thở trong lòng

    Đang lúc hắn cảm thấy nguy hiểm đã rời đi và chuẩn bị thả lỏng cơ thể thì người hắn không hiểu sao lại rùng mình một cái. Theo bản năng hắn đưa mắt về phía ngoài cửa sổ nhìn một cái.

    Một ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Thiên Kỳ làm hắn có cảm giác như rơi vào một cái động băng vậy.

    Là cô!

    Là cô gái mặc áo đỏ kia.

    Không biết từ lúc nào mà cô ta đã quay trở lại!

    Về phần hắn… Thì không hề lo lắng việc mình sẽ bị phát hiện.

    Nhìn ra ngoài cửa sổ Hạ Thiên Kỳ chợt rùng mình, đôi đồng tử của cô gái áo đỏ đang nhìn chằm chằm vào hắn.

    Không! Phải nói là nữ quỷ áo đỏ mới đúng.

    Bởi vì từ đầu cho đến cuối, mặt của nó đều được tóc che lấp chỉ để lộ ra cái miệng với nụ cười quỷ dị trên môi.

    Hoặc vốn dĩ thì nó không có mặt.

    Không cần phải sợ hãi, trong phòng ban này được ta dán nhiều bùa chú hộ thân như vậy, nó nhất định…

    Không đợi cho Hạ Thiên Kỳ an ủi bản thân xong thì nữ quỷ áo đỏ đã phá nát cửa kính rồi xông vào phòng trực ban. Những tấm bùa chú hộ thân được hắn dán tại cửa sổ và bốn phía của căn phòng trước đó thì bây giờ giống như giấy vụn và rơi xuống đất cùng những mảnh thủy tinh.

    Có thể thấy, những cái bùa chú hộ thân mà hắn tốn không ít tiền để cầu mua vốn dĩ chẳng có tác dụng quái gì.

    Nói cho ma đầu nhà ngươi biết nhé, ông đây giết quỷ không nháy mắt, nữ quỷ chết trong tay ta một xe lớn cũng kéo không hết, cho nên khôn ngoan thì cút nhanh!

    Mặc dù biết cái cách biến mình thành người xấu sẽ không có tác dụng nhưng là lấy ngựa chết làm ngựa sống. Hạ Thiên Kỳ kiên trì lớn tiếng, nhưng hiển nhiên là vẫn không có bất cứ tác dụng gì.

    Nữ quỷ đang từng bước tiến lại gần.

    Đương nhiên, Hạ Thiên Kỳ cũng không phải dạng người dễ dàng bị dọa mà tay chân mềm nhũn, dù nói thế nào thì hắn cũng từng gặp phải cảnh tượng hoành tráng tại tiệm sách Hâm Hoa một lần, ít ra thì cũng có mấy phần dũng khí.

    Cho nên khi thấy đóng vai người ác đã trở nên vô dụng thì Hạ Thiên Kỳ liền lập tức phóng ra trước tay nắm chặt thanh kiếm làm từ gỗ đào. Gỗ Đào là vật được nhiều người dùng để tiêu diệt yêu ma. Hắn chạy một mạch ra ngoài không dám quay đầu lại.

    Sau khi chạy khỏi phòng trực ban, Hạ Thiên Kỳ cũng không suy nghĩ được gì nhiều liền trực tiếp lớn giọng kêu lên, hắn không tin nữ quỷ áo đỏ kia có thể giết chết toàn bộ học sinh ở hai lầu của tòa nhà ký túc xá này.

    Tiếng bước chân vang lên liên hồi trên hành lang, Hạ Thiên Kỳ hướng về phía trước liều mạng chạy thật nhanh, nhưng vị nữ quỷ áo đỏ kia thì cứ bám riết theo hắn không buông.

    Hạ Thiên Kỳ vừa hét to chạy trốn, vừa lần lượt gõ từng cánh cửa của các phòng. Không lâu sau đó trong túc xá liền truyền ra những tiếng oán trách của các học sinh. (Hạ Thiên Kỳ chỉ có ý định gọi, không hề có ý cầu cứu).

    Mọi người đều cảm thấy phiền phức, Hạ Thiên Kỳ hắn đã không ngủ được đã đành, khi không còn chạy vòng vòng rồi gõ cửa ầm ầm, thét lớn như một tên tâm thần.

    Cũng không biết việc Hạ Thiên Kỳ trốn lên lầu có quan hệ gì, nhưng việc hắn cố ý làm kinh động học sinh rất hiệu quả. Tóm lại, khi hắn trốn lên trên tầng hai, quay đầu lại thì đã không còn nhìn thấy vị nữ quỷ áo đỏ lúc nãy đuổi giết hắn nữa.

    Nhưng để an toàn hơn tránh rước họa về sau, lần này hắn không dám lơ là, vẫn như cũ chạy đi gõ cửa lần lượt toàn bộ các phòng lần nữa, rồi lại trốn lên trên tầng ba.

    Cùng lúc đó, tại lầu hai, không gian bên ngoài vô cùng yên tĩnh.

    Két két…

    Lãnh Nghuyệt thận trọng đẩy cửa phòng, liền phát hiện sau cửa là ba thi thể lạ, đầu một nơi thân một nẻo.

    Trông thấy cảnh này, Lãnh Nguyệt không hẹn mà rợn cả tóc gáy, khóe miệng cũng không nhịn được mà co giật vài lần, rõ ràng cảnh tượng này nằm ngoài dự kiến của cô.

    Mấy cái đầu tròn trịa đều cứ như không ngừng trừng lớn đôi mắt nhìn cô chằm chằm, từ đó không khó để cảm nhận được rằng trước khi chết thì các cô gái ấy đã phải sợ hãi lớn cỡ nào.

    Thật sự là…Quá mức đáng thương.”

    Lãnh Nguyệt ra vẻ tức giận thốt lên một câu, nhưng mà âm thanh kia… Lại là tiếng của một người đàn ông.

    Cẩn thận gõ gõ cho ba cái đầu rớt xuống đất, Lãnh Nguyệt nhận ra thân phận một người trong số đó, chính là một trong bốn tên quản lí ký túc xá – Lý Tiếu Tiếu.

    Không biết lúc nào mà cũng đã bị giết chết.

    Sự tình xem ra khó giải quyết a, nhất định phải đi báo cho các học sinh khác mới được, như vậy sẽ không phải sợ một người nào mất mạng.”

    Ngoài miệng lẩm bẩm nói, Lãnh Nguyệt liền đi vào trong túc xá, đem luôn Lý Tiếu Tiếu cùng hai thi thể kia kéo ra hết.

    Đêm nay đối với Hạ Thiên Kỳ nhất định là một đêm không ngủ.

    Bởi vì hắn luôn cảm thấy vị nữ quỷ áo đỏ thừa lúc ở những chỗ vắng người mà ra tay, cho nên hắn cũng không thể về phòng mình mà khóa cửa đi ngủ.

    Cứ như vậy, lo lắng đề phòng hết một đêm, đợi cho đến khi trời sắp sáng, hắn mới một lần nữa quay về phòng trực ban.

    Đêm nay đối với Hạ Thiên Kỳ phải nói là vô cùng cực khổ, hên cho hắn trong cái rủi cũng có cái may, mấy nữ sinh ở ký túc xá suốt cả buổi tối đều ngủ như lợn chết nên không ai phát hiện hắn.

    Vì sợ bị hoài nghi, hắn còn cố ý quét dọn sạch sẽ phòng trực ban, trong lúc hắn làm thì có không ít học sinh ngủ gà ngủ gật, mặc y nguyên trên người bộ đồ ngủ đi nhà xí.

    Kết quả là tất cả đều bị Hạ Thiên Kỳ trông thấy hết.

    Bởi vì cả đêm qua đều không hề nghỉ ngơi, cộng với việc bị ma nữ áo đỏ truy sát đuổi theo, thiếu chút là mất mạng. Nên Hạ Thiên Kỳ tinh thần lẫn thể lực đều cảm thấy rất mệt mỏi và đuối sức, liền chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.

    Lúc hắn tỉnh dậy từ trong cơn mê thì đã thấy cảnh sát đứng đầy trong phòng nghỉ chật hẹp

    Chưa kịp thăm hỏi chuyện gì thì hắn đã bị mấy tên cảnh sát lôi từ trên giường xuống. Tiếp theo thì bị kéo ra lầu ký túc xá một cách mơ hồ.

    Từ bên trong đi ra, hắn nghe mấy tên cảnh sát thảo luận thì mới biết được chuyện gì đang xảy ra.

    Thì ra nguyên nhân là vào thời điểm sáng hôm nay, có học sinh phát hiện trên lầu ký túc xá có ba thi thể thế là liền đi báo cảnh sát.

    Sở dĩ hắn bị cảnh sát áp giải đi là vì tối qua hắn có một số cử chỉ rất kì lạ như kêu to, phá cửa,… đại loại thế. Cho nên bị liệt vào danh sách các đối tượng bị hoài nghi nhiều nhất.

    Về phần của hai người quản lý túc xá khác là Lãnh Nguyệt và Hàn Hi Nguyên cũng không thể tránh khỏi số phận bị hoài nghi, đều bị bắt đến đồn cảnh sát gần nhất.​
     
    thienta and Vind like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 2: Âm hồn.
    Chương 10: Thả lại

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Mặc dù bị đưa vào đồn công an, thế nhưng trong nội tâm của Hạ Thiên Kỳ không hề lo lắng, bởi vì hắn vô cùng tin tưởng vào thực lực của công ty, chẳng mấy chốc, đồn công an cũng sẽ thả người.

    Thực sự là như hắn nghĩ, bị bắt vào đồn chưa được bao lâu, công an lại đưa bọn họ ra ngoài.

    Con mẹ nó, thật là xui xẻo, lại bị tống vào cục cảnh sát, vậy mới nói, những đồng tiền này thật sự rất khó kiếm đáng ra tao phải sớm nghĩ tới…

    Từ đồn công an đi ra, miệng Hàn Hi Nguyên liền thoăn thoắt như súng máy, liên tục phàn nàn vì chuyện vừa xảy ra.

    Ngược lại, ở bên này, Lãnh Nguyệt lại rất bình tĩnh, điều này biểu hiện tố chất tâm lý của cô rất tốt.

    Đại ca à, ngươi im lặng một chút được không?

    Hàn Hi Nguyên lên mặt mà không được, rốt cuộc hắn cũng đã chọc giận Hạ Thiên Kỳ, liền nghe hắn tức giận quát.

    Hàn Hi Nguyên cũng không phải đèn đã cạn dầu, nghe xong liền mắng lại Hạ Thiên Kỳ:

    Miệng thì mắng tôi. Nhưng con mẹ nó chứ, cậu là cái quái gì mà quản đuợc tôi!

    Bây giờ tôi sẽ cho cậu biết tôi là cái quái gì…!

    Còn chưa nói xong, Hạ Thiên Kỳ liền bước đến đánh vào gương mặt béo phì kia của Hàn Hi Nguyên, khiến hắn kêu đau một tiếng rồi ngã ra sàn.

    Dù vậy nhưng Hạ Thiên Kỳ vẫn không có ý định ngừng tay, đi về nơi hắn đang nằm, dùng hai chân đạp vào gương mặt béo phì của hắn.

    Cậu lại nói nữa đi! Nói một câu dễ nghe là không có chuyện gì rồi, bộ cậu tưởng tôi là người hiền à?

    Hạ Thiên Kỳ từ nhỏ đã cũng gia gia của hắn luyện võ, không chỉ có võ thuật, thân thể hắn quả thật cũng không tồi, sức bật được, tốc độ nhanh, thể lực mạnh, cho nên từ nhỏ hắn chưa bao giờ chịu thua bất kì ai.

    Sự thật, nếu như là một người khác nói hắn như vậy, có lẽ hắn sẽ không nổi hứng mà đánh người như vậy, nhiều lắm cũng chỉ là nói vài câu mà thôi. Nhưng đây là Hàn Hi Nguyên, hắn không thể tha thứ, bởi vì gương mặt đó khiến người khác vừa nhìn liền cảm thấy chán ghét.

    Bây giờ không phải là lúc đánh nhau đâu!

    Không biết từ khi nào Lãnh Nguyệt đã đi đến bên cạnh Hạ Thiên Kỳ, nhắc nhở hắn không nên quá nóng nảy.

    Sau khi Lãnh Nguyệt nói xong, Hạ Thiên Kỳ liền rơi vào trạng thái ngây như phỗng, sau khi hoàn hồn, hắn như gặp quỷ mà hét lên:

    Cậu… Cậu chính là bê đê!

    Đương nhiên cũng không thể trách tại sao Hạ Thiên Kỳ lại kinh ngạc như vậy, dù sao lúc trước bất luận là thanh âm thế nào, khi thốt ra cũng thật sự là một người phụ nữ. Mà giờ đây, âm thanh ấy lại là của con trai. Chuyện này thật là trái với tự nhiên, khiến hắn nhất thời không thể thích ứng được.

    Tôi không phải là bê đê, còn nữa, tôi cũng chưa bao giờ nói tôi là con gái.

    Lãnh Nguyệt thờ ơ giải thích.

    Cậu đang nói gì vậy? Cậu đừng có giải thích cái vấn đề giới tính này như là một trò chơi có được không? Chẳng lẽ tôi không nói tôi là con trai thì cậu không thể xác định giới tính của tôi à?

    Được thôi, nếu như cậu không phải là bê đê, cũng chẳng phải con gái, vậy tôi có thể nghĩ cậu là biến thái hay không? Nếu không thì tại sao cậu phải ăn mặc giống con gái?

    Chúng tôi chỉ là muốn ở nơi này với thân phận là một nữ sinh. Lãnh Nguyệt thờ ơ trả lời khiến Hạ Thiên Kỳ cảm thấy tức tối.

    Được rồi, cậu là ai cũng không quan trọng, bởi vì dù cậu là gì cũng không liên quan đến tôi.

    Hạ Thiên Kỳ trả lời qua loa, nhưng thật ra hắn đang tức đến phun máu, lúc trước hắn còn tự sướng vì được Lãnh Nguyệt nháy mắt với mình, nghĩ như vậy, hắn càng thấy nổi da gà.

    Đối với chuyện này, hắn cũng chỉ biết cảm thán, không biết nói gì hơn, đúng là thế giới rộng lớn không thiếu những điều kì lạ.

    Thế nhưng, càng nhìn kĩ ngoại hình của Lãnh Nguyệt càng khiến hắn cảm thấy xấu hổ. Cậu ta đúng là mỹ nữ trong mỹ nữ, nói như vậy không hề quá lời.

    Trong lúc Hạ Thiên Kỳ đang kinh ngạc về Lãnh Nguyệt, Hàn Hi Nguyên cũng đã bụm lấy chỗ đau mà từ từ bò dậy, nhưng không dám nói tiếng nào.

    Trên thực tế, Lãnh Nguyệt là con trai, Hàn Hi Nguyên và Lý Tiếu Tiếu đều biết, sở dĩ Lãnh Nguyệt giả dạng làm con gái là vì hắn cảm thấy, nếu như hắn lấy thân phận là con trai tiến vào kia túc xá nữ, thì sẽ mang lại rất nhiều phiền toái.

    Dù sao giá trị nhan sắc của hắn vẫn cao chót vót.

    Bởi vì hắn quá đẹp trai, nếu không giả gái mà tiến vào, thì sẽ khiến bọn nữ sinh phát điên lên.

    Bỗng chốc bị Lãnh Nguyệt làm cho thất vọng, Hạ Thiên Kỳ ở phía sau chà xát khuôn mặt của mình, buồn bực nói:

    Cả đem có ba người chết, trường học có thể sẽ tập trung mọi người để dễ dàng theo dõi, nếu tình hình cứ tiến triển theo chiều hướng này, vậy thì chúng ta buộc phải từ bỏ công việc này, trực tiếp lộ diện thân phận thật.

    Nếu vậy thì chúng ta thảm rồi, chỉ sợ ngay cả chạy trốn cũng không được.

    Ngươi sai lầm rồi. Hạ Thiên Kỳ còn chưa nói xong, Lãnh Nguyệt đột nhiên mở miệng, liếc nhìn hắn rồi nói tiếp:

    Tồn tại trong kí túc xá ấy rất có thể là Lệ Quỷ, mà điểm mạnh của Lệ Quỷ chính là lệ khí. Nói đơn giản, chính là nó càng giết nhiều người thì càng lợi hại, lúc đó sẽ càng không dễ đối phó.

    Cho nên nếu như tập trung mọi người lại, vậy thì chúng ta chỉ cần chờ đợi, hắn sẽ không thể mạnh hơn nữa, cho nên sẽ có lợi cho chúng ta.

    Tại sao cậu lại biết rõ đến như vậy? Hạ Thiên Kỳ hoài nghi nhìn Lãnh Nguyệt, chợt thấy khuôn mặt hắn liền tỏ ra chợt hiểu, mừng rỡ kêu lên:

    Cậu biết cách bắt quỷ? Đúng không?

    Đúng, tôi biết một chút Lãnh Nguyệt gật đầu thừa nhận, sau đó lại bổ sung thêm một câu:

    Nhưng tôi cũng không chắc là có thể bắt nó thành công, bởi vì tôi thật sự chỉ biết một chút.

    Tôi mặc kệ cậu là cọng lông hay cái rắm gì, tóm lại, so với loại chó má như tôi, cái gì cũng không biết, thì cậu hơn hẳn rồi!

    Mặc dù Lãnh Nguyệt là người rất khiêm tốn, nhưng Hạ Thiên Kỳ cũng đã xem hắn là chúa cứu thế, nếu như hắn có thể tiếp tục sống, thì phần lớn là nhờ vào thực lực của Lãnh Nguyệt.

    Nói đi cũng phải nói lại, hắn cũng không phải là loại người luôn trông cậy vào người khác, đem mạng sống của mình giao cho người khác.

    Cho nên hắn sẽ dùng hết khả năng của mình để nghĩ ra biện pháp mới, dựa vào thực lực của mình để giải quyết.

    Cho dù, thoạt nhìn, khả năng này là cực kì bé nhỏ.

    Trước khi trở về học viện, không cần chuẩn bị gì sao?

    Hạ Thiên Kỳ không yên tâm hỏi.

    Chỉ cần chuẩn bị mấy cây nến, xăng, thêm hạc giấy.

    Hả, hạt giấy cũng dùng loại giấy kia tạo thành đúng không?

    Ừm. Lãnh Nguyệt gật đầu khẳng định

    Trong lòng Lãnh Nguyệt rất muốn hắn ghi nhớ những vật dụng cần thiết này, có thể dùng trong mọi trường hợp, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy nếu như lần này hắn may mắn sống sót, nhất định hắn phải cùng Lãnh Nguyệt dự trữ một ít bùa để trừ quỷ, dù không thấm thía vào đâu cũng được.

    Cái đồ chơi này trước kia chỉ làm cho hắn cảm thấy gạt người, cho tới bây giờ mới cảm thấy suy nghĩ của mình thật sai lệch.

    Hạ Thiên Kỳ thảo luận với Lãnh Nguyệt vài câu, sau đó tiến lên phía trên hỗ trợ mọi người chuẩn bị vật phẩm.

    Cả buổi đó, Hàn Hi Nguyên không nói nửa lời, chỉ đi theo phía sau bọn hắn, vô tình liếc nhìn Hạ Thiên Kỳ một cái, trong ánh mắt liền lộ ra vẻ cay độc mà người khác không dễ dàng nhìn thấy được.

    Lúc ba người bọn họ rời đồn công an là đã hơn ba giờ chiều, cho nên lúc Hạ Thiên Kỳ mua đồ xong, ba người liền bắt xe trở về học viện nữ sinh, trời đã bắt đầu sụp tối.

    Bước xuống taxi, bọn hắn đi đến phòng trực ban, liền biết rằng trường học bắt đầu từ sáng đến 10 giờ là bắt đầu nghỉ, học sinh hầu như đều đi hết.

    Dù sao tầng lầu mà Vương Di Nhiên từng ở cũng đã có thêm bốn người chết, về căn bản mọi người sẽ không dám đi đến nơi này.

    Ba người đi dọc theo con đường chạy, mọi người dường như đều biết được hướng đi về phía kí túc xá, cách đó không xa, hai nóc của kí túc xá vào ban đêm khiến cho người ta cảm thấy sởn gai óc, giống như ta đang trong nồi nấu máu thịt người ở Địa Ngục.

    Lặng lẽ chờ đợi ba người bọn họ chui đầu vào lưới.

    Hạ Thiên Kì không tự chủ, ôm lấy bả vai của mình, cảm thấy phía bên ngoài, gió thổi ngày càng lớn hơn.​
     
    thienta and Vind like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)