↑ ↓

 Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Q10 C3 - Trong Nháy Mắt Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 18: Chia phe

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Witch _ Nhóm dịch Fair Play

    Hạ Thiên Kỳ không có bất cứ biểu cảm gì, liếc nhìn Từ Thiên Hoa đang đứng cách mình một đoạn, lại phát hiện được vẻ mặt ông ta âm trầm, đang nhìn chằm chằm vào mình. Hạ Thiên Kỳ cũng không dám tiếp tục đối mặt với ông ta, nhanh chóng dời tầm nhìn.

    “Anh nói không sai, quả thật bây giờ chúng ta nên tìm ra một sách lược, không thể cứ tiếp tục tìm kiếm mù quáng như vậy được.”

    Vốn dĩ từ lúc Từ Thiên Hoa hạ lệnh chia ra tìm kiếm, thì cô gái tóc ngắn đã từng đề cập đến việc vạch ra sách lược này, chỉ tiếc rằng lúc ấy ông ta không những không để ý đến, mà còn cảnh cáo cô ta một phen.

    Lần này, mượn lời nói của Hạ Thiên Kỳ, cô ta lại đề nghị với Từ Thiên Hoa một lần nữa:

    “Giám sát Từ, chuyện ở đây là do ông chỉ huy, nói về kinh nghiệm giải quyết nhiệm vụ thì ông cũng là người dày dặn nhất, nhưng trước mắt, chúng tôi cũng rất cần vạch ra một kế hoạch cụ thể.

    Tôi chỉ sợ, con quỷ kia còn chưa xuất đầu lộ diện, đám người chúng ta đã bị nó giết sạch thôi.”

    Cô gái khéo léo đưa ra lời đề nghị với Từ Thiên Hoa, cũng có được sự đồng tình của mọi người. Nhưng nghe xong, Từ Thiên Hoa lại nhíu mày khó chịu, mở miệng nói:

    “Mọi người đang uy hiếp tôi?”

    “Tất nhiên là không phải, chỉ là chúng tôi không muốn có thêm người chết vô nghĩa.”

    “Mấy người không muốn có thêm người chết vô nghĩa ư?” Nghe xong, Từ Thiên Hoa cười lạnh một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ mỉa mai:

    “Trước mắt hình dáng con quỷ kia như thế nào mấy người còn chưa xác định được, vậy mà đã chết hơn phân nửa, nếu như bây giờ phát hiện được con quỷ kia, thì các người làm được cái gì chứ?

    Ngay cả những người dân sau khi chết biến thành quỷ cũng không đối phó được, các người còn phàn nàn là không có kế hoạch ư!

    Có câu này hi vọng mọi người nhớ cho kỹ, người không có giá trị thì không tồn tại được lâu đâu.”

    Hiển nhiên là Từ Thiên Hoa cảm thấy cái gọi là kế hoạch của đám người này rất buồn cười, tuy nhiên cũng có thể nói, ngay từ lúc bắt đầu, ông ta đã cảm thấy, nhóm người này chẳng có chút giá trị nào trong nhiệm vụ đoàn đội lần này.

    Đã thấy rõ thái độ của Từ Thiên Hoa, tất cả mọi người đều tức giận cuộn chặt nắm đấm, hận không thể tiến lên đánh cho ông ta một trận.

    Nhưng thực tế, bọn hắn cũng không dám làm như vậy. Đừng nói đến việc muốn tăng điểm vinh dự, mà nói cho cùng thì bọn hắn vẫn còn muốn trông cậy vào Từ Thiên Hoa để đối phó với con quỷ vật kia.

    Thấy mọi người không tiếp tục phản bác, vẻ mỉa mai trên mặt Từ Thiên Hoa càng sâu, nói tiếp:

    “Đừng nói tôi không cho các người cơ hôi, nếu muốn một mình hành động thì bây giờ có thể rời đi. Tôi cũng không ép buộc mọi người phải ở lại cùng một chỗ với tôi.”

    Lời nói của ông ta đã rất rõ ràng, không thể nghi ngờ gì nữa, ý của ông ta muốn nói là, nếu như có ai không muốn ở lại cùng ông ta, vậy thì bây giờ có thể đi.

    Trong lòng tất cả mọi người đều thấy rất bất mãn với Từ Thiên Hoa, nhưng lại không có đủ can đảm để rời đi.

    Cũng không phải sợ rời đi sẽ đắc tội với Từ Thiên Hoa, mà ai cũng cảm thấy, đối với việc con quỷ kia đang ra oai tác quái, thì đi theo bên cạnh ông ta sẽ an toàn hơn là hành động một mình.

    Hạ Thiên Kỳ tức đến sôi ruột, từ lần đầu tiên nhìn thấy Từ Thiên Hoa, ông ta đã để lại ấn tượng không tốt cho hắn, cho đến bây giờ. Hắn rất muốn lập tức rời đi, bởi vì hắn thấy rõ, trong mắt Từ Thiên Hoa chỉ có một mình ông ta, chính xác mà nói ông ta đúng là loại người rất máu lạnh.

    Vậy nên, dù có đi theo Từ Thiên Hoa, thì trong lúc nguy hiểm, khẳng định ông ta cũng không ra tay cứu trợ.

    Lúc này, Hạ Thiên Kỳ nhìn sang Lãnh Nguyệt một chút, lại thấy hắn ta đang nhìn mình, giống như cũng đợi xem quyết định của hắn.

    Thấy thế, Hạ Thiên Kỳ cũng không lo lắng gì nữa, bước lên phía trước, nói:

    “Giám sát Từ đã nói như vậy, vậy thì tôi sẽ ra ngoài một mình, cũng tranh thủ tốt nhiệm vụ ông giao, sẽ nhanh chóng tìm được con quỷ vật đáng ghét kia.”

    Từ Thiên Hoa nghe xong, chẳng nói gì, lúc này nhìn thấy ngoại trừ Lãnh Nguyệt, còn có cô gái tóc ngắn, cậu thiếu niên gầy yếu và Tống Khánh Cương cũng bước ra khỏi đám người. Xem ra cũng muốn rời đi.

    Thấy Tống Khánh Cương cũng bước ra, cậu thiếu niên gầy yếu không khỏi châm chọc, nói:

    “Lá gan của anh cũng không nhỏ, còn dám ở một chỗ với nhóm người có quỷ vật trà trộn vào.”

    “Im cái miệng thối của mày lại, ở đây không đến lượt mày lên tiếng!”

    Tống Khánh Cương trừng mắt nhìn cậu ta, ngược lại, cậu thiếu niên cũng không nói gì nữa, chỉ cười lạnh một cái.

    Nhìn thấy năm người sắp rời đi. Vương Khải cũng muốn đi theo, nhưng Triệu Thu Nhã ở bên cạnh lại không muốn, cảm thấy những người kia bỏ đi là tự mình tìm cái chết.

    Nữ sinh đeo kính do dự một chút, cũng không hề có động tĩnh gì, nhìn cô gái tóc ngắn kia ra hiệu muốn cô ta ở lại.

    Cứ như vậy, nhóm năm người Hạ Thiên Kỳ quyết định thành lập một đội, rời đi. Chỉ còn lại Vương Khải, Triệu Thu Nhã và nữ sinh đeo kính kia là quyết định ở lại, đi theo sự chỉ huy của Từ Thiên Hoa.

    Vác hành lý từ trong phòng bước ra, mọi người đều bị gió lạnh lùa tới lạnh run cả người, không khỏi nhao nhao chửi rủa vài tiếng.

    Bật đèn pin lên, cả năm người phối hợp với nhau chiếu về bốn phía, trong cái thôn lớn như vậy lại tĩnh mịch không có lấy một người. Đường đi vừa nhỏ, vừa ẩm ướt, xung quanh gió không ngừng thổi, nghe giống như từng chuỗi tiếng bước chân dồn dập, vang vọng từ nhiều nơi truyền đến.

    “Như vậy là đã rời đi, bất kể trước đó chúng ta có hiểu lầm gì, thì tạm thời đều bỏ qua nhé, dù sao bây giờ chúng ta cũng đang ở trên một chiếc thuyền, thuyền lật chẳng tốt cho ai cả.”

    Cô gái tóc ngắn vừa nói xong những lời này, Tống Khánh Cương và cậu thiếu niên gầy yếu cũng không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu đồng tình.

    Nhìn hai người kia đều có vẻ đồng tình, cô ta lại nhìn về phía Hạ Thiên Kỳ, hỏi:

    “Tiếp theo anh có tính toàn gì không, mấy người chúng tôi sẽ đi theo anh đó.”

    “Có cái gì thì nói cái đó thôi, đừng giao cho tôi trọng trách lớn như vậy.”

    Hạ Thiên Kỳ cũng không muốn vác cái gánh nặng này vào người, nên trực tiếp bác bỏ ý kiến của cô gái, sau khi suy nghĩ, lại lên tiếng đề nghị:

    “Trong lúc này, chúng ta cứ đứng ở đây khẳng định là không tốt chút nào, vậy nên tôi đề nghị mọi người đi về chỗ giao nhau của thông Đông và thôn Trong, trước mắt tìm một gian phòng nghỉ ngơi đã, sau đó hãy nói tiếp chuyện này, được không.”

    Đề nghị của Hạ Thiên Kỳ đều được mọi người tán thành, trên thực chỗ giao nhau giữa thông đông và thôn Trong cách bọn họ không quá một trăm mét, năm người bọn họ đi vaognf qua hai hàng ốc xá, rốt cục cũng ra khỏi khu vực thôn Đông.

    Sau đó, dưới sự chỉ dẫn dắt của Lãnh Nguyệt và cô gái tóc ngắn, nhóm người cũng nhẹ nhàng giải quyết xong ba con tiểu quỷ đang mai phục trong phòng, xem như tạm thời có được chỗ dừng chân.

    Sau khi đã kiểm tra kỹ khắp trong phòng một lượt, nhóm người nhanh chóng đóng cửa sổ lại, thắp hai ngọn đèn dầu đặt lên bàn.

    Trong phòng, ngọn đèn dầu chập chờn ảm đạm, khuôn mặt ai nấy đều nặng nề, ngồi vây quanh chiếc bàn, bắt đầu thảo luận kế hoạch cho nhiệm vụ đoàn đội lần này.

    Tuy nhiên, trước khi thảo luận, Tống Khánh Cương lại hỏi đến chuyện thiếu niên gầy yếu đã nói trước đó một lần nữa.

    “Tôi lúc ấy rõ ràng nhìn thấy cậu muốn nói nhưng lại thôi, hiện tại mọi người đặt tâm tư vào một chỗ, nếu cậu không muốn tôi nghi ngờ cậu, bây thì ngay trước mặt mọi người ở đây, cậu hãy nói cho rõ đi.

    Rốt cục thì lúc đó cậu thấy cái gì?”

    Nghe câu hỏi của Tống Khánh Cương, mấy người Hạ Thiên Kỳ cũng nhìn về phía cậu thiếu niên gầy yếu kia, trên thực tế thì bọn họ đều cảm thấy tò mò chuyện này.

    Cậu thiếu niên kia, do dự suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng gật đầu nói:

    “Quả thật tôi cũng không muốn giấu diếm, tại trong lúc ngọn đèn ấy sáng lên, đúng là tôi nhìn thấy, trong phòng có hai khuôn mặt giống như đúc.

    Chính xác mà nói…Tôi thấy có hai Từ Thiên Hoa.”

     
    banhdacua25 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 19: Kêu thảm

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Witch _ Nhóm dịch Fair Play

    “Gì cơ? Cậu nói lúc đó cậu nhìn thấy hai khuôn mặt của Từ Thiên Hoa!”

    Sau khi biết được chân tướng sự việc, nghe xong, sắc mặt của những người kia đều biến sắc, lộ rõ vẻ khó mà tin được, rất kinh sợ.

    Trời ạ, sao lại như thế được, không lẽ Từ Thiên Hoa là do quỷ vật tráo đổi? Nhưng ông ta là giám sát của toàn đội chúng ta, là người có năng lực mạnh nhất đó.”

    Bộ dáng của cậu thiếu niên kia không có chút gì là đùa giỡn, nhưng sự thật này thì mọi người khó có thể tiếp nhận được, bởi vì nếu chấp nhận nó, thì chẳng khác nào thừa nhận, Từ Thiên Hoa đã bị quỷ vật xử lý.

    Mặc kệ nhân phẩm của Từ Thiên Hoa như thế nào, nhưng ông ta lại là người có năng lực mạnh nhất trong đội, là đối tượng để bọn hắn dựa dẫm vào, mong tìm kiếm được con quỷ vật kia và có được cơ hội sống sót.

    Nhưng hiện tại, cậu con trai kia lại nói vậy, chẳng khác gì là nói với bọn hắn, kể từ bây giờ, nếu bọn hắn muốn sống thì phải hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân thôi sao.

    Thấy mọi người không tin tưởng lời nói của mình, thiếu niên gầy không khỏi cảm thấy ủy khuất, nói:

    “Tôi không nói thì mọi người nghi ngờ tôi bị quỷ vật tráo đổi, tôi nói rồi thì các người lại có bộ dạng này, tôi cần gì phải nói dối chuyện này chứ!”

    “Chúng tôi không nói cậu nói dối, chỉ là chuyện này xảy ra chúng tôi khó mà tiếp nhận được.”

    Cô gái tóc ngắn lấy tay xua đi mấy sợi tóc ngắn đang rũ trên trán, sau đó ôm lấy khuỷu tay, chóng lên bàn.

    “Không chỉ mọi người không tin, ngay cả tôi, tôi cũng không tin được, vậy nên lúc nãy mới không dám nói ra.”

    Cậu thiếu niên gầy yếu sợ mọi người sẽ vì chuyện này mà thêm hiểu nhầm cậu ta, vậy nên cũng không ngừng giải thích.

    Tống Khánh Cương buồn bực châm một điếu thuốc, sau khi rít mạnh một hơi, lại mắng:

    “Cái tên khốn Từ Thiên Hoa đó, từ lúc bắt đầu nhiệm vụ đoàn đội đến giờ đúng là rất khả nghi, nói thế nào thì chúng ta cũng là cấp dưới của ông ta, nhưng ngay cả một kế hoạch ông ta cũng không có, lại bắt chúng ta tách ra. Nếu nói ông ta bị quỷ vật tráo đổi, thì cũng khó khả năng!”

    Trong nhóm người, ngoại trừ Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt không nói gì thì tất cả đều phát biểu ý kiến, lúc này cả cô gái tóc ngắn lẫn hai người kia đều chuyển tầm nhìn sang hai người bọn hắn, hiển nhiên là muốn nghe bọn hắn suy nghĩ như thế nào.

    Lãnh Nguyệt chỉ là một con rùa, trong tình huống bình thường sẽ không mở miệng nói ra suy nghĩ của mình. Vậy nên, khi mấy người kia bày ra bộ dáng muốn thăm hỏi, thì Hạ Thiên Kỳ phải lên tiếng, nói:

    “Từ Thiên Hoa đối với cấp trên cũng là một dáng vẻ đáng chết như vậy, ngoài bản thân ông ta ra, thì bất kể là ai, ông ta cũng không quan tâm. Vậy nên chỉ dựa vào điểm này cũng không thể chứng minh, ông ta nhất định đã bị quỷ vật tráo đổi.”

    “Vấn đề không chỉ ở điểm này, vừa rồi anh không nghe cậu ta nói sao, cậu ta thấy được hai Từ Thiên Hoa giống đúc nhau. Chẳng lẽ chuyện này còn chưa rõ?”

    “Tôi nghe cả rồi.”

    Hạ Thiên Kỳ ra hiệu cho Tống Khánh Cương đừng cắt ngang lời hắn, sau đó nói tiếp:

    “Quả thật, lúc đó nhìn thấy có hai Từ Thiên Hoa là một chuyện hết sức quỷ dị, nhưng mọi người có nghĩ đến không. Lúc ấy, những chuyện xảy ra cứ lặp đi lặp lại, số người ở đó không nhiều cũng không ít.

    Hơn nữa, Từ Thiên Hoa cũng không có đủ thời gian để tráo đổi, bởi vì từ lúc mới bắt đầu tìm kiếm ở khu vực trong thôn, chúng ta đã theo hắn, thử hỏi rốt cục con quỷ vật đó đáng sợ đến mức nào mới làm được cái chuyện thần không biết quỷ không hay, xử lý Từ Thiên Hoa chứ?

    Nếu như con quỷ vật chúng ta đang tìm thật sự là lợi hại như vậy, vậy thì tại sao nó còn muốn trốn tránh chúng ta? Không phải xử lý ngay chúng ta là xong sao?”

    “Chuyện này…”

    Với suy luận của Hạ Thiên Kỳ, Tống Khánh Cương không thể nào phản bác, mà nghe xong, cô gái tóc ngắn cũng gật đầu tán thành, nói:

    “Quả thật là như vậy. Nhưng có một vấn đề mà tôi cũng đang suy nghĩ, đó là, vốn dĩ chúng ta muốn đi tìm quỷ vật. Thời gian hạn chế còn chưa nói, mà năng lực của con quỷ kia cũng không mạnh như vậy, hay nói cách khác, chúng ta muốn tìm đến con quỷ kia, thì nó cũng không thể nào dễ dàng giết chết chúng ta được, huống chi là đối phó với Từ Thiên Hoa.”

    “Đúng là như vậy, điều này có thể nhìn thấy qua biểu hiện của Từ Thiên Hoa. Nhiệm vụ đoàn đội dĩ nhiên là cửu tử nhất sinh. Nhưng đó chỉ là đối với những người có năng lực tương đối yếu như chúng ta, còn đối với Từ Thiên Hoa mà nói, có lẽ đây cũng chỉ là nhiệm vụ bình thường.”

    Hạ Thiên Kỳ cũng nói như vậy, chủ yếu là cân nhắc đến tính cách của Từ Thiên Hoa, dù sao ống ta đi đâu cũng lấy bản thân làm trung tâm, lúc nào cũng đề phòng người khác. Là rất khó để lật thuyền trong mương.

    Nghe xong những lời này của Hạ Thiên Kỳ và cô gái tóc ngắn, Tống Khánh Cương không khỏi quay ngược lại, hỏi cậu thiếu niên gầy yếu kia một lần nữa:

    “Hai người bọn họ nói rất có lý, vậy thì lời nói có vấn đề chính là cậu!”

    Nói dứt câu, Tống Khánh Cương cũng bày ra tư thế muốn ra tay với cậu thiếu niên kia, thấy thế, Hạ Thiên Kỳ vội ngăn cản, nói:

    “Trước tiên hãy tỉnh táo lại, chúng ta không thể xuất hiện nội chiến được. Phải biết, năng lực của quỷ cũng có hạn, vậy thì nếu chúng ta thiếu đi một người, thì con quỷ vật kia sẽ giảm đi một mối lo ngại.”

    “Đúng, chính là như vậy, mẹ nó, tôi thấy anh mới có vấn đề, động một chút lại nói tôi bị quỷ vật đánh tráo, ai biết có phải người bị đánh tráo là anh không.”

    Thấy Hạ Thiên Kỳ bênh vực cho mình, thiếu niên gầy tức giận, trừng mắt nhìn Tống Khánh Cương.

    “Rõ ràng là cậu cướp hô bắt trộm, giờ còn muốn cắn ngược lại tôi sao?”

    Thấy hai người bọn họ lại ầm ĩ lên, trong lòng Hạ Thiên Kỳ thầm chửi một câu, nhưng ngoài mặt vẫn đứng ra khuyên giải:

    “Có lẽ lúc ấy thật sự xuất hiện hai Từ Thiên Hoa, nhưng chúng ta cũng không thể không loại trừ khả năng quỷ vật làm ra chuyện đó.

    Dù sao việc làm cho chúng ta thấy hai gương mặt giống đúc nhau là rất dễ dàng, chỉ cần tạo ra cảnh ảo, có thể làm cho chúng ta phát sinh ra ảo giác, đây cũng là một trong những năng lực của những quỷ vật nằm giữa Mị Quỷ và Lệ Quỷ, cũng không tính là khó khăn gì.

    Còn nữa, cũng không thể ngoại trừ trường hợp Từ Thiên Hoa sử dụng pháp thuật, dù sao ông ta cũng là giám sát, năng lực vượt xa chúng ta, khó có thể nói ông ta có dùng thuật phân thân hay không.

    Tuy nhiên, rốt cục có hay không tôi cũng không biết, chỉ là tôi hi vọng mọi người đừng suy nghĩ vấn đề này quá mức phiến diện, tránh rơi vào bẫy của quỷ vật.

    Tôi nghĩ là mọi người còn chưa biết, loại quỷ vật Mị Quỷ này thực ra rất giảo quyệt.”

    Nghe Hạ Thiên Kỳ cố ý nói quá sự giảo quyệt của Mị Quỷ lên, mọi người đều gật nhẹ đầu đồng ý, hiển nhiên là trước đó từng thất bại trên phương diện này. Dù sao, với năng lực của nhân viên phổ thông bọn hắn mà nói, phần lớn quỷ vật tình cờ gặp phải trong quá trình thi hành nhiệm vụ là Mị Quỷ.

    Thấy Tống Khánh Cương và thiếu niên gầy đã nghĩ thông suốt, không còn cãi vã nữa, trong lòng Hạ Thiên Kỳ cảm thấy đạt được chút thành tựu, hẳn là cũng có phong cách của người dẫn đầu, không tránh khỏi đắc ý.

    “Anh đang cười gì vậy?”

    Nhìn thấy bộ dạng đó của Hạ Thiên Kỳ, trên mặt vậy mà lộ ra một nụ cười chế giễu, Lãnh Nguyệt không khỏi hỏi một câu.

    “Hử? Tôi cười sao? Tôi không biết nha.”

    Hạ Thiên Kỳ không để ý đến vẻ hoài nghi trên mặt Lãnh Nguyệt, sau khi cười ha hả trong lòng, tiếp tục nói với mọi người:

    “Thời gian cho nhiệm vụ lần này là 48 giờ, trước mắt đã trôi qua hơn 11 giờ, vậy nên…”

    Hạ Thiên Kỳ vừa nói dứt câu, thì ngoài cửa sổ cũng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của một cô gái.

     
    banhdacua25 thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 20: Phẫn nộ

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Witch _ Nhóm dịch Fair Play

    Tiếng kêu thảm thiết bất ngờ truyền vào phòng, chẳng những cắt ngang lời Hạ Thiên Kỳ còn làm cho nhóm người kinh khoảng, lúc này cũng nhao nhao nhìn về phía cửa sổ, nơi tiếng kêu đó vừa truyền đến.

    “Vừa rồi mọi người có nghe thấy không…”

    “Tôi nghe thấy, là tiếng kêu của một cô gái.”

    Đoạn đối thoại kia của cô gái tóc ngắn và thiếu niên gầy yếu cũng là điều những người khác muốn nói, có thể khẳng định vừa mới nãy mình không nghe nhầm, mà sự thật có tiếng kêu truyền vào trong phòng.

    “Xem ra không chỉ có thôn Đông là không an toàn.”

    Hạ Thiên Kỳ suy nghĩ một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ Hắc ám, thực tế trong lòng cũng không gợn sóng lắm, mặc dù bọn hắn không thể so sánh với Từ Thiên Hoa, nhưng năng lực của mỗi người cũng không phải là quá kém, cho nên ứng phó với mấy con tiểu quỷ kia, hẳn là không có gì khó khăn.

    “Ngoài cửa sổ không có gì cả.”

    Sau khi nhìn chằm chằm vào cửa sổ hồi lâu, cuối cùng Lãnh Nguyệt cũng kết luận một câu như vậy.

    “Có lẽ những con tiểu quỷ kia muốn dụ chúng ta ra ngoài, lại còn coi chúng ta là não tàn sao!”

    Tống Khánh Cương khinh thường chửi một câu, cũng không khẩn trương như trước đó, lúc này đã ngồi xuống ghế.

    Nhưng hắn ta chưa ngồi được bao lâu, thì cảm thấy có một giọt chất lỏng rơi xuống trên đầu mình, hắn ta theo bản năng sờ lên tóc, sau đó đưa đến trước mắt nhìn một chút.

    Không phải là giọt nước như hắn ta nghĩ, mà nó lại có màu đỏ sậm… Máu!

    Tống Khánh Cương thấy khó hiể, nên ngẩng đầu lên nhìn, sau đó, trong chớp mắt, hắn ta lại nhảy dựng lên, kinh hãi hét:

    “Người chết. Trên đỉnh đầu có một người chết!”

    Tống Khánh Cương bất ngờ kêu lên sợ hãi, cũng dọa cho mấy người đang tập trung nhìn chằm chằm vào cửa sổ giật mình, sau đó nhao nhao nhìn lên mái nhà, kết quả đúng như Tống Khánh Cương kêu lên, trên đỉnh đầu bọn hắn có một xác nữ bị treo ngược lên.

    Cái xác đó giống như được đính vào mái nhà, hai cánh tay hoàn toàn mở rộng. Một gương mặt trắng bệch, có dính máu khô, hai con mắt lồi ra ngoài, bên khóe miệng vẫn còn vài giọt máu chậm rãi rơi xuống.

    Nhìn thấy một màn này, Lãnh Nguyệt là người phản ứng đầu tiên, trầm giọng nói:

    “Tập trung vào cửa sổ!”

    Nhưng không đợi Lãnh Nguyệt nói xong câu, thì dưới ánh đèn, đã nhìn thấy một bộ móng vuốt mà máu bất ngờ từ cửa sổ bay vào.

    Theo âm thanh nứt vỡ của miếng thủy tinh, là hình ảnh cửa sổ pha lê vỡ vụn, một khuôn mặt quỷ đang nhe răng cười, xuyên qua lỗ hổng trên cửa nhìn chằm chằm vào bọn hắn.

    “Vạn quỷ bất xâm — đánh chết!”

    Tất cả mọi người đều bị con quỷ kia nhìn chằm chằm đến rùng mình, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe tiếng hét của Lãnh Nguyệt mang lên, tiếp theo ba lá bùa năm màu xuất hiện, đánh về phía con quỷ vật đang dán trên cửa kia.

    Lúc Hạ Thiên Kỳ đang quỷ hóa hai tay, ý định góp sức giúp Lãnh Nguyệt một tay thì đột nhiên cái xác chết đang treo trên đỉnh đầu bọn hắn rớt xuống, cũng may mấy người kia trốn tránh kịp thời. Tiếng thi thể rơi xuống nền nhà trầm vang.

    Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến nổi, vốn dĩ nhóm người cũng chưa từng ngờ đến.

    Lá bùa năm màu Lãnh Nguyệt vừa ném ra, thì cái mặt quỷ dán bên cửa sổ cũng thoáng chốc biến mất, không còn tăm tích. Lãnh Nguyệt đứng bên cửa sổ do dự một chút, sau đó lấy ra cây kiếm không lưỡi, nhảy qua cửa sổ, đuổi theo.

    “Đợi nguyên tại chỗ, đừng di chuyển!”

    Đây là lời dặn dò của Lãnh Nguyệt để lại cho Hạ Thiên Kỳ trước lúc ra ngoài.

    Từ lúc bọn hắn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của một cô gái ngoài cửa sổ, đến việc Tống Khánh Cương phát hiện ra thi thể trên đỉnh đầu, ngay cả Lãnh Nguyệt một mình đuổi theo quỷ, tất cả mọi chuyện đều vỏn vẹn xảy ra trong vài giây.

    Mặc dù nghe được lời nhắc nhở của Lãnh Nguyệt, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại rất muốn chạy theo hắn ta. Tuy năng lực của hắn kém hơn Lãnh Nguyệt một chút, nhưng dù gì cũng có thể giúp đỡ hắn ta một tay, so với việc Lãnh Nguyệt đi một mình cũng sẽ an toàn hơn.

    Chỉ là hắn còn chưa kịp đuổi theo, thì thi thể dưới chân bỗng nhiên phát ra một loạt tiếng vang “lộc cộc, lộc cộc”, sau đó cái xác nữ kia bắt đầu sống lại.

    “Trá thi!”

    Đột nhiên bị cái xác kia hù dọa, cũng đã cản trở việc Hạ Thiên Kỳ muốn theo giúp Lãnh Nguyệt. Hắn tức giận hét lên một tiếng, một quyền đánh bay tóc của cái xác kia văng đến bên tường.

    “Các người còn như thế đến bao giờ nữa!”

    Thu lại nắm đấm, Hạ Thiên Kỳ nhìn về phía mấy người đang ngây ngốc xem náo nhiệt, quát.

    Mà mãi đến khi nghe được tiếng hét của Hạ Thiên Kỳ, mấy người kia mới kịp phản ứng, bắt đầu xuất ra bản lĩnh của mình, hợp tác đối phó với tử thi đang bò dậy bên góc tường.

    Còn Hạ Thiên Kỳ cũng không xen vào nữa, một bước nhảy lên bệ cửa sổ, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.

    Bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, chỉ có tiếng gió lạnh rít gào, Lãnh Nguyệt và quỷ vật kia cũng chẳng thấy tăm tít đâu.

    “Chết tiệt!”

    Vốn dĩ Hạ Thiên Kỳ không phải là người lỗ mãng, hắn biết mình không có năng lực nhìn rõ vào ban đêm, vậy nên hắn nghĩ, lúc này nếu đuổi theo Lãnh Nguyệt thì chưa chắc đã tìm thấy hắn ta, vậy nên sau khi tức giận chửi rủa một tiếng, đã quay lại trong phòng.

    Lúc này, cái xác chết đang vùng lên sống dậy kia đã bị mấy người cô gái tóc ngắn khống chế lại, toàn thân bốc lên khói đen cuồn cuộn, chẳng mấy chốc đã biến thành một mảnh đen xám.

    Giải quyết xong những rắc rối trong phòng, ngoại trừ Hạ Thiên Kỳ còn đang lo lắng, thì ba người kia đều đã thở phào một cách nhẹ nhõm.

    Sau khi Tống Khánh Cương thở hổn hển vài tiếng, lại run rẩy mà hỏi Hạ Thiên Kỳ:

    “Rốt cục là chuyện gì xảy ra vậy!”

    “Còn phải hỏi sao, con quỷ vật kia để mắt đến chúng ta!”

    “Có ý gì?”

    Tống Khánh Cương không hiểu Hạ Thiên Kỳ nói gì, mở to mắt hỏi lại lần nữa.

    “Tại trước đó chúng ta tìm kiếm trong thôn, nên những người dân trong thôn chết đi biến thành tiểu quỷ, chạy đến đây tập kích chung ta sao?”

    “Không phải.” Ba người cùng nhau lắc đầu.

    “Tiểu quỷ sẽ không đến phòng mà tập kích chúng ta, vậy nên ngoại trừ tiểu quỷ bên trong thôn này ra, thì chính là quỷ vật mà chúng ta đang muốn tìm. Vậy nên có thể đến đây công kích chúng ta, chỉ có thể là nó.

    Kể cả việc trước đó Phương Hân Hân bị giết chết.”

    “Chuyện này nói rõ một chút đi. Theo lời anh nói, thì chỉ có con quỷ vật kia mới có thể đi tập kích chúng ta, vậy con quỷ vật chúng ta vừa xử lý thì nên giải thích như thế nào?”

    “Có vẻ như chưa ai từng nói qua, quỷ vật lần này chúng ta muốn tìm không chỉ có một đâu.”

    Nghe xong, cô gái tóc ngắn không biết đã nghĩ đến điều gì, lúc này nhìn về phía Hạ Thiên Kỳ, đột nhiên muốn nói nhưng lại thôi, rốt cục cũng không nói ra.

    Về phần Tống Khánh Cương, cũng không hỏi thêm nữa, có lẽ cảm thấy những lời này cũng chỉ là suy đoán của Hạ Thiên Kỳ, nên hỏi tiếp cũng không thu được kết quả gì.

    “Đúng rồi, cái người luôn đi cùng anh đâu rồi?”

    Thiếu niên gầy yếu lúc này mới giật mình nhớ đến Lãnh Nguyệt, quay sang hỏi Hạ Thiên Kỳ.

    “Hắn đuổi theo con quỷ vật kia rồi.”

    “Lá gan của anh ta thật lớn, đó không phải là chịu chết sao?”

    Nghe xong, cậu thiếu niên kia có chút khó tin, nói.

    “Im cái miệng thối của cậu lại, hắn không đuổi theo chẳng lẽ để cậu đuổi theo?”

    Thiếu niên gầy yếu bị Hạ Thiên Kỳ chặn họng, không thể nói ra thêm điều gì, một phần vì mình đuối lý, phần còn lại cũng do e ngại với Hạ Thiên Kỳ. Dù sao trước đó Hạ Thiên Kỳ đối phó với quỷ vật rất tàn bạo, đã để lại cho cậu ta ấn tượng rất sâu sắc.

    Vậy nên cậu ta sợ, nếu như mình nói thêm câu gì nữa, sẽ giống như con quỷ vật trước đó, bị Hạ Thiên Kỳ tung cho một cú đấm.

     
    banhdacua25 thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 21: Hai nơi

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Witch _ Nhóm dịch Fair Play

    Thiếu niên gầy yếu biết thức thời mà lựa chọn im miệng, ngược lại, lúc này cô gái tóc ngắn kia lại lên tiếng hỏi:

    “Tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ? Ra ngoài giúp đỡ hay là gọi Từ Thiên Hoa đến?”

    “Vừa rồi tôi đã nhìn thử, người đã chạy mất tăm rồi, lúc này mà đuổi theo thì đã quá muộn.”

    Mặc dù trong lòng rất lo lắng cho sự an nguy của Lãnh Nguyệt, nhưng Hạ Thiên Kỳ cũng không dám làm việc lỗ mãng, không phải hắn tiếc tính mạng mình, mà đơn giản là hắn tin tưởng hắn ta.

    Chỉ cần con quỷ đó không đạt đến cấp bậc Lệ Quỷ, thì Lãnh Nguyệt đều có thể ứng phó, nghĩ cách thoát thân chắc hẳn cũng không có vấn đề gì.

    Về phần có cần liên hệ với Từ Thiên Hoa hay không, trong lòng Hạ Thiên Kỳ nghĩ không cần phải như vậy. Không phải nói Từ Thiên Hoa sẽ không giúp đỡ, nhưng hiện tại bọn hắn cũng không biết Lãnh Nguyệt đã đuổi theo đến chỗ nào, hắn ta và con quỷ vật kia còn ở trong khu vực này hay không, vậy nên lúc này gọi Từ Thiên Hoa đến, với phong cách làm việc của ông ta, khẳng định cũng sẽ giống như bọn hắn bây giờ, trừng mắt to mắt nhỏ đứng chờ ở đây.

    Làm không tốt còn bị ông ta khiêu khích, châm chọc, dù sao bọn hắn cũng vừa mới rời khỏi ông ta, đã gặp phải chuyện như vậy.

    Vậy nên, sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, Hạ Thiên Kỳ đã lắc đầu bác bỏ đề nghị muốn báo cho Từ Thiên Hoa biết của cô gái tóc ngắn kia.

    “Hiện tại không cần phải gọi ông ta đến, bởi vì con quỷ vật kia cũng không có ở nơi này.”

    Không biết là đang cố ý muốn cùng Hạ Thiên Kỳ rút ngắn quan hệ, hay trong lòng thật sự cũng nghĩ như vậy, cậu thiếu niên kia đã vội vã gật đầu, tán thành với ý kiến của hắn:

    “Đúng vậy, nếu bây giờ ông ta đến cũng không tìm thấy con quỷ vật kia, đến lúc đó có thể ông ta sẽ trách chúng ta đùa giỡn với mình, như vậy quả thật rất oan uổng.”

    Nghe Hạ Thiên Kỳ và cậu thiếu niên nói như vậy, cô gái tóc ngắn cũng cảm thấy có lý, tạm thời bỏ qua ý nghĩ này.

    Sau đó, cả bốn người cũng không thảo luận gì nữa, tất cả đều đăm chiêu, trầm mặc một lúc, trong thời gian này bầu không khí trong phòng cũng trở nên ngột ngạt, giống như một vũng nước đọng vậy.

    Không biết là do cảm thấy trong phòng im lặng đến đáng sợ, hay là Tống Khánh Cương thật sự nghĩ đến điều gì, mà hắn ta đột nhiên mở miệng hỏi:

    “Lúc chúng ta vừa đến căn phòng này, đã kiểm tra tỉ mỉ rồi phải không?”

    “Ừm. Kiểm tra rất cấn thận.” Cô gái tóc ngắn gật nhẹ đầu, khẳng định. Sau đó hơi nghi hoặc, nhìn về phía Tống Khánh Cương:

    “Tại sao anh lại hỏi chuyện này?”

    “Không phải trước đó có một cái xác nữ treo trên đỉnh đầu ư.

    Chúng ta đã cẩn thận kiểm tra, vậy thì tại sao không phát hiện trên nóc nhà có treo một xác chết? Mọi người không cảm thấy chuyện này rất kỳ quái sao?”

    “Chuyện này có gì kỳ quái chứ, chắc là con quỷ vật kia có năng lực tạo ảo giác thôi, cố ý che giấu bản thân mình.”

    Nghe xong, thiếu niên gầy yếu xem thường nói.

    “Trẻ con đúng là trẻ con, suy nghĩ mọi chuyện cũng không trọn vẹn, cậu có hiểu tôi đang nói gì không vậy?”

    Tống Khánh Cương khinh thường, liếc mắt nhìn cậu ta, sau đó nói tiếp:

    “Ý của tôi là, con quỷ vật kia đã có thể qua mắt được tất cả chúng ta. Vậy thì hẳn là nó có được năng lực mê hoặc. Có thể làm chúng ta tự sinh ra ảo giác, cũng có thể tạo ra ảo cảnh.

    Kỳ thật tôi còn muốn nói, cái thôn này có phải là ảo cảnh do quỷ vật tạo ra hay không? Dù sao trước đó chúng ta cũng chưa từng đến đây, trên mạng cũng không có thông tin hay hình ảnh liên quan nào, vậy nên có thể nó là do quỷ vật biến hóa, vốn dĩ chúng ta không thể nhìn ra.”

    “Chúng ta không nhìn ra, nhưng Từ Thiên Hoa lại không nhìn ra sao?”

    Hạ Thiên Kỳ không đồng ý với phỏng đoán của Tống Khánh Cương, tiếp tục nói:

    “Tôi từng chứng kiến Từ Thiên Hoa giao đấu với một con Lệ Quỷ. Mặc dù cuối cùng ông ta thua, nhưng ngay lúc đối mặt với Lệ Quỷ, ông ta cũng không hề lui bước mà chủ động ra tay trước với con Lệ Quỷ kia.

    Điều này đủ để chứng minh, trong lòng Từ Thiên Hoa nhất định là có lòng tin, không lẽ, nếu đổi lại là anh, anh biết rõ mình không địch nổi nó mà vẫn ra tay sao? Huống chi Từ Thiên Hoa còn lại loại người đặc biệt cảnh giác, tuyệt đối sẽ không sai lầm mà chọn lấy trứng chọi đá đâu.

    Từ điểm này có thể thấy rõ, năng lực của Từ Thiên Hoa coi như không bằng cấp bậc lệ quỷ kia, nhưng tối thiểu cũng có thể chóng chọi với nó.

    Cho nên anh cảm thấy, Từ Thiên Hoa sẽ không nhìn ra mánh khóe ảo cảnh ở đây sao?

    Tuy nhiên, cũng không thể hoàn toàn phủ định khả năng này, chỉ là nói ra, thì xác suất không cao.”

    “Anh nói từng thấy Từ Thiên Hoa đối phó với Lệ Quỷ? Không lẽ trước đó anh đã từng tham gia vào nhiệm vụ đoàn đội?”

    Nghe xong, cậu thiếu niên gầy yếu lộ rõ vẻ kinh ngạc.

    “Không, đó là lúc tôi đang trải qua nhiệm vụ thử việc.”

    Hạ Thiên Kỳ cũng không cố ý phóng đại lên hay giấu diếm gì, nói đúng sự thật.

    “Thử việc mà xuất hiện quỷ vật cấp bậc Lệ Quỷ sao? Còn kinh động đến giám sát? Chuyện này… Thật quá giật gân rồi.”

    Ba người Tống Khánh Cương nghe xong đều lộ rõ vẻ khó tinh. Hiển nhiên đều cảm thấy, chuyện như vậy là không thể nào, dù sao bọn họ cũng đều trải qua kỳ thử việc, vốn dĩ là chưa từng nghe đến việc, thử việc lại có thể tình cờ gặp phải Lệ Quỷ.

    “Tôi cần gạt mọi người chuyện này sao?”

    Đối diện với sự nghi ngờ của ba người kia, Hạ Thiên Kỳ cũng không nổi giận, dù sao cũng không có nhiều người xui xẻo như hắn, thử việc gặp phải Lệ Quỷ không nói, đã thế còn phải thực hiện đến hai lần.

    “Không phải chúng tôi không tin, chẳng qua chỉ cảm thấy, chuyện này quá mức kinh người.”

    Có thể thấy cô gái tóc ngắn này rất tin tưởng Hạ Thiên Kỳ, xét trong bốn người bọn họ, thì hắn xứng đáng làm người dẫn đầu nhất.

    Một là sau khi hắn thể hiện năng lực quỷ hóa, hai là dựa vào khả năng phân tích như vừa rồi.

    “Đúng vậy, quả thật tôi cũng thấy khó tin.”

    Tống Khánh Cương cũng không tiếp tục chất vấn nữa, nhưng đối với việc con quỷ vật kia xuất hiện trên đầu bọn hắn cũng không thể nào tìm được lời lý giải.

    Đối với sự nghi hoặc của hắn ta, Hạ Thiên Kỳ suy nghĩ một chút, rồi giải thích:

    “Thực tế chuyện này cũng không khó giải thích, bởi vì dù sao, năng lực của chúng ta cũng thua Từ Thiên Hoa một chút, sỡ dĩ bị Mị Quỷ che mắt cũng là chuyện bình thường. Huống chi lúc đó, chúng ta cũng không hoàn toàn kiểm tra kĩ trên mái nhà, đều theo bản năng mà bỏ qua việc đó.”

    Nói đến đoạn này, không biết Hạ Thiên Kỳ lại nghĩ đến điều gì, sắc mặt hắn nặng nề thêm mấy phần:

    “Tôi cảm thấy trong nhiệm vụ đoàn đội lần này, quỷ vật chúng ta cần tìm để tiêu diệt không chỉ có một con, vậy nên trước mắt không thể lơ là, tránh trường hợp lại bị bất ngờ tập kích…”

    Cùng lúc đó, ở khu vực thôn Đông.

    Bởi vì nhóm người Hạ Thiên Kỳ rời đi, cho nên Từ Thiên Hoa không thể không sắp xếp lại người gác đêm.

    Từ từng tổ nhỏ gác đêm chuyển thành mỗi người gác một giờ.

    Nói thẳng ra là nữ sinh đeo kính kia một mình gác một giờ, Triệu Thu Nhã cũng một mình một giờ, Vương Khải cũng vậy. Tất nhiên, nếu có ai đó tự nguyện, thì hoàn toàn có thể cùng người khác gác đêm.

     
    banhdacua25 thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 22: Tiếng gọi

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Witch _ Nhóm dịch Fair Play

    Trong phòng, ánh đèn ảm đạm chập chờn, Từ Thiên Hoa nhắm nghiền hai mắt, tựa lưng vào tường nghỉ ngơi, cách đó không xa thì Triệu Thu Nhã đang trốn trong ngực Vương Khải. Còn nữ sinh đeo kính kia thì cơ thể lại căng cứng, đứng chính giữa phòng, cảnh giác nhìn khắp quanh phòng thậm chí bất kể ở ngoài cửa sổ có một ngọn gió thổi hay cây cỏ lay cũng để ý.

    Lúc nhóm người Hạ Thiên Kỳ chưa rời đi, bọn họ cũng không cảm thấy không khí trong phòng âm trầm đến vậy, thế mà bây giờ, ở đây lại rất trống trải.

    “Khải, anh nói đi, lúc ấy tại sao em lại ngu như vậy, biết rõ công ty này không bình thường, vậy mà vẫn ký hợp đồng.”

    Nhớ lại lúc ký hợp đồng, có thể nói là Triệu Thu Nhã hối hận đến muốn phát điên, vấn đề rõ ràng như vậy cũng không nhận ra, tiện tay ký thẳng vào tờ giấy đó.

    “Chuyện này có lẽ là vận mệnh, có rất nhiều chuyện chúng ta không thể lường trước được. Tuy nhiên không có chuyện gì đâu, chúng ta sẽ lần lượt hoàn thành nhiệm vụ, sau đó cũng mạnh lên sau từng nhiệm vụ.

    Tin tưởng anh, không có chuyện gì đâu.”

    Vương Khải ôm chặt Triệu Thu Nhã, nhẹ giọng an ủi với cô ta.

    “Tôi nói hai người có chịu thôi đi hay không, có biết sông cạn thì đá mòn không, chẳng đến đây trực đêm với tôi, cũng có thể được an toàn hơn.”

    Nữ sinh đeo kính có chút không quen, nhìn qua nhếch miệng một cái, trên thực tế, những câu nói tương tự như thế của Vương Khải, đêm nay cô ta đã nghe không dưới mười lần. Nếu bây giờ Triệu Thu Nhã muốn nghe tiếp, Vương Khải còn nói tiếp, thì thật sự, cô ta cũng nghe không nổi nữa.

    Cũng vì hai chữ “Buồn nôn”.

    “Dựa vào cái gì chúng tôi phải giúp cô trực đêm, cô chờ đến sáng mai đi!”

    Nghe thấy nữ sinh đeo kính nói mình, Triệu Thu Nhã từ trong ngực của Vương Khải, ngẩng đầu, hung hãn nói.

    “Không giúp thì không giúp thôi, cô cho rằng chị đây muốn vướng víu thêm sao? Tuy nhiên, tôi có câu này muốn tặng cho cô, người chỉ vì mình thì không có kết cục tốt đâu.”

    Nói xong, nữ sinh đeo kính nhìn Triệu Thu Nhã, lộ ra một nụ cười chế nhạo.

    “Cô nói cái gì! Đúng là đồ lập dị, trời sinh ra vốn dĩ không ai muốn dạy dỗ, tôi cũng tặng cô một câu. Người lập dị là người lập dị, đều bị vứt vào trong đống rác, không ai muốn hàng nát đâu!”

    “Có đúng không, trong hai ta, ai là hàng nát trong lòng cô rõ nhất.”

    Sau khi nữ sinh đeo kính tặng cho Triệu Thu Nhã một nụ cười lạnh, cũng không nói gì nữa, nhưng Triệu Thu Nhã kia lại vẫn như cũ, luôn miệng mắng mỏ:

    “Người lập dị như cô không sớm cũng muộn bị quỷ giết chết, không, bộ dạng thối tha như cô cho dù chết cũng bị phân thành tám mảnh…”

    “Thu Nhã. Đừng nói những lời như vậy, đã vào đây thì tâm trạng ai cũng không được tốt.”

    Rốt cục lúc này Vương Khải nghe cũng không lọt tai nữa, không khỏi ngăn Triệu Thu Nhã lại, nói.

    “Khải… Em thật sự là nhìn lầm anh, rõ ràng người lập dị kia nói chúng ta trước. Em nghe cô ta nói anh nên mới nổi giận, vừa rồi cô ta lại nói những lời khó nghe như vậy với em, anh không giúp em không nói, nay lại còn trách em…”

    Triệu Thu Nhã đẩy mạnh Vương Khải một cái, chạy sang chỗ khác, bụm mặt khóc “Ô ô.”

    “Thu Nhã… Anh… Anh không có ý đó…”

    Thấy Triệu Thu Nhã bị mình chọc giận mà khóc, chân tay Vương Khải lập tức luống cuống, lúc này cũng đứng dậy, đi về phía cô ta. Nhưng bất kể là như thế nào, Triệu Thu Nhã cũng không để ý đến hắn ta, khóc càng to hơn.

    Thấy vậy, nữ sinh đeo kính chỉ cười cười mỉa mai, cũng không thèm nói gì nữa, chuyên tâm vào trực đêm.

    Mặc dù mấy người kia đã cố ý nhỏ giọng, nhưng căn phòng lớn như vậy, bốn phía lại yên tĩnh, vậy nên những lời đó hẳn là đã truyền đến tai Từ Thiên Hoa, nhưng ông ta lại không có vẻ gì là nghe thấy. Vẫn nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi, không để ý đến chút nào.

    “Thu Nhã… Anh sai rồi, được chưa, em cũng đừng giận anh, vừa rồi anh không hề có ý đó, anh chỉ sợ làm kinh động đến giám sát Từ… Thật… Em có thể tin anh được không?”

    “Anh muốn em làm sao tin anh đây, anh giúp người ngoài nói em, nếu đổi lại, em giúp người đàn ông khác nói anh, thì tâm trạng anh như thế nào hả!”

    “Anh sai rồi, anh thề sẽ không bao giờ như vậy nữa.” Vương Khải không còn cách nào khác, chỉ có thể liên tục thề hứa. Cuối cùng, nói hết những lời ngon ngọt, phí hết bao nhiêu sức lực mới dỗ dành được Triệu Thu Nhã.

    Tiếng khóc của Triệu Thu Nhã biến mát, trong phòng lại trở nên yên tĩnh một lần nữa. Nữ sinh đeo kính nâng cổ tay, liếc nhìn thời gian trên đồng hồ vinh dự, phát hiện bây giờ đã là 5 giờ sáng, nhưng bên ngoài lại không có chút nào hửng sáng.

    Tuy nhiên trời có sáng hay không cũng không liên quan đến cô ta lắm, dù sao bọn họ chia nhau ba người lần lượt trực đêm, cô chỉ phụ trách đến 5 rưỡi, sau đó thì người gác có thể là Vương Khải cũng có thể Triệu Thu Nhã.

    Nghĩ đến nửa giờ nữa là đã có thể nghỉ ngơi, nữ sinh đeo kính lại dụi dụi con mắt, vực lại tinh thần một lần nữa.

    Về phần hai người đang tựa vào tường nghỉ ngơi, nhưng vẫn như cũ, không có chút nào buồn ngủ, nhất là Vương Khải, nét mặt dày đặc ưu sầu.

    “Hài, thật không biết vừa rồi Tống Khánh Cương nghĩ gì, lại cùng những người kia rời đi, cũng không biết hiện tại anh ta sao rồi.”

    Chỉ vì Triệu Thu Nhã, mà hắn và Tống Khánh Cương trở mặt với nhau, nhưng dù gì cũng từng là anh em, nói trong lòng hắn không lo lắng, chỉ e là lừa người gạt mình.

    Thấy Vương Khải hết chuyện để nói, lại nhắc đến một cái tên làm cô ta khó chịu, Triệu Thu Nhã lập tức nhăn nhó nói:

    “Nếu như anh đã không yên lòng với Tống Khánh Cương như vậy, vậy thì anh đi tìm hắn đi, đừng quan tâm em, anh đi tìm hắn đi!”

    Thấy Triệu Thu Nhã lại nổi lên tính tình đáng ghét đó, Vương Khai lập tức ngậm miệng, bất đắc dĩ giải thích:

    “Em so với hắn quan trọng hơn nhiều, anh chỉ lo lắng cho sự an toàn của em thôi.”

    “Thôi đi, ai mà tin những lời dối trá đó của anh…”

    “Đừng nói chuyện!”

    Ngay lúc Triệu Thu Nhã định cãi lại Vương Khải, thì đột nhiên nữ sinh đeo kinh kia phất tay cắt lời, sau đó giọng run run hỏi:

    “Hai người… Hai người có nghe thấy âm thanh gì không?”

    “Âm thanh?”

    Nghe vậy, Vương Khải cũng cảnh giác đưa mắt nhìn xung quanh phòng, sau đó lại nín thở nghe ngóng, nhưng cũng chỉ nghe thấy tiếng gió ngoài kia rít gào.

    “Là tiếng gió sao?”

    “Không, không phải tiếng gió, mà là tiếng của một ông lão.”

    “Tiếng của một ông lão? Tại sao tôi không nghe thấy?”

    Mặc dù Triệu Thu Nhã không biết xảy ra chuyện gì, nhưng đoạn đối thoại vừa rồi của hai người kia, không khỏi làm cô ta rùng mình. Cô ta co người lại trong ngực Vương Khải, thậm chí còn không dám ló đầu ra.

    Vương Khải nín thở lắng nghe, nhưng quả thật cũng không nghe được tiếng của ông lão nào.

    Nhưng lúc này, nữ sinh đeo kính kia lại giống như gặp phải ma, không ngừng hoảng sợ năn nỉ:

    “Tôi không nghe nhầm mà, là tiếng của một ông lão, ông ta gọi tôi… Ông ta gọi tên tôi!”

    “Thế nhưng tại sao tôi…”

    Lúc Vương Khải muốn nói hắn cũng không nghe được, thì bên tai lại truyền đến một tiếng gọi khàn khàn:

    “Vương Khải…”

    Nghe thấy tiếng gọi này, Vương Khải lập tức rùng mình một cái, lông tơ khắp toàn thân đều dựng đứng lên.

    “Ai?”

    Nhưng lúc Vương Khải nhìn về hai bên cửa sổ và bốn phía lại không hề nhìn thấy ai, cho dù là quỷ cũng không thấy.

    Thế nhưng cái giọng khàn khàn đó lại không ngừng kêu gọi, giống như U Linh Quỷ Mị, văng vẳng bên tai hắn không ngừng:

    “Vương Khải…”

    “Vương Khải…”

    “Vương Khải…”

     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)