↑ ↓

 Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Q8 C12 - Trong Nháy Mắt Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 8: Khẩn cấp

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Hạ Tuyết _ Nhóm dịch Colorful



    Cậu ta nhìn thấy một khuôn mặt!

    Đại Hải gần như bị dọa cho hồn phi phách tán, mặt mày xanh lét.

    “Đại Hải, cậu nói xem những người của các đội kia có thể hay không đã phát hiện được gì đó rồi?”

    Nữ sinh tóc vàng lúc này ở bên cạnh Đại Hải có chút tò mò lên tiếng hỏi. Chỉ là không có người nào lên tiếng trả lời cô.

    “Đại Hải?”

    Nữ sinh tóc vàng quay đầu nhìn sang bên cạnh, mới phát hiện Đại Hải vốn dĩ không có ở bên cạnh mình, cô quay lại phía sau lưng cũng không thấy.

    “Không… Không xong rồi! Đại Hải… Đại Hải, cậu ta không thấy đâu nữa rồi!”

    Nữ sinh tóc vàng hốt hoảng lên tiếng, khiến cho Mã Hồng Lâm cùng người thanh niên cao gầy đi đằng trước thân thể lập tức cứng đờ. Hai người vô ý thức xoay người lại, đúng như lời nữ sinh tóc vàng kia vừa nói. Đại Hải đã biến mất!

    “Chuyện này xảy ra khi nào?”

    Mã Hồng Lâm cảm thấy người sở hữu Ác Linh thể chất như Đại Hải, xen lẫn vào nhóm bọn họ chính là sự vướng víu. Nhưng hắn ta cũng không hy vọng dùng cách này loại cậu ta ra khỏi nhóm.

    Sắc mặt Mã Hồng Lâm lúc này trở nên cực kỳ khó coi, trên trán cũng bắt đầu xuất hiện những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu.

    Về phần người thanh niên cao gầy cũng bị dọa đến nỗi không nói được gì, chỉ có thể trừng mắt, theo bản năng quan sát bốn phía.

    “Tôi… tôi cũng không biết nữa, lúc tôi phát hiện ra thì đã không thấy cậu ta nữa rồi!”

    Nữ sinh tóc vàng vừa nói, vừa sợ hãi khóc nức nở:

    “Đại Hải… Đại Hải, cậu ta sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

    “Tôi cũng thật sự là phục cô, một người sống sờ sờ đi bên cạnh cô bị mất tích, cô thậm chí ngay cả một chút phát giác cũng không có. Bây giờ còn không biết xấu hổ mà ở đó khóc lóc!”

    Mã Hồng Lâm trong lòng cực kỳ sợ hãi, hắn ta thấy nữ sinh tóc vàng lên tiếng hỏi câu này thật sự là đồ ngu.

    Đại Hải vốn sở hữu thể chất Ác Linh, bản thân vốn dĩ không có năng lực tự vệ. Cho nên tuyệt đối cậu ta một tất cũng không dám rời xa bọn họ, trông chờ vào sự bảo hộ của ba người. Nếu cậu ta muốn đi nhà xí, hoặc phát giác ra cái gì đó muốn rời đi kiểm tra. Cũng nhất định nói với bọn họ một tiếng, sẽ không thể không một tiếng động mà biến mất như vậy.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, Đại Hải nhất định đã bị quỷ vật kia không một tiếng động mà giết chết.

    “Đáng chết! Chúng ta nhiều người như vậy, mà đến một chút tiếng động cũng không phát hiện được!”

    Mấy người bọn họ trước đó đều cảm thấy may mắn mà thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi Đại Hải mất tích, sự nhẹ nhõm lúc trước đều mất sạch. Trong lòng lúc này chỉ còn có nỗi sợ hãi vô tận, cùng cảm giác khí tử vong ở đây càng lúc càng nồng nặc.

    “Chúng ta sẽ không đến mức xui xẻo như vậy đâu. Đại Hải nhất định là rời đi trước rồi cũng nên!”

    Người thanh niên cao gầy, sau khi rối loạn trong chốc lát, khó mà tiếp nhận sự thật này. Lên tiếng nói:

    “Rời đi sao? Nếu đổi lại là cậu, cậu có rời đi không? Còn nữa, chúng ta vốn dĩ là đi rất chậm, còn nhắm đường thẳng mà đi. Cậu nói coi, làm thế nào mà cậu ta có thể bỏ chạy trước? Tỉnh táo lại đi, cậu ta nhất định đã bị quỷ vật kia giết chết rồi!”

    “Ngậm cái miệng thúi của ông lại, Đại Hải nhất định còn chưa có chết!”

    Người thanh niên cao gầy vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Mã Hồng Lâm, tâm trạng của hắn lúc này đang hết sức kích động:

    “Đại Hải là bằng hữu của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không thấy chết mà không cứu!”

    “Cậu có hay không bị điên rồi? Cậu cho rằng mình vẫn còn đang ở nhà, cho rằng mình vẫn còn đang chơi game, nếu chết đi rồi vẫn có thể chơi lại? Con quỷ kia có thể thần không biết quỷ không hay mà bắt đi bạn của hai người, như vậy nếu nó muốn bắt chúng ta cũng không phải việc gì khó khăn cả!

    Quỷ vật đáng sợ như vậy dựa vào chúng ta có thể đối phó được sao? Cậu biết cậu ta bị bắt tới chổ nào sao, cho dù cậu biết đi nữa, cậu có thể làm được cái gì? Tìm tới cửa chịu chết?

    Câu dám hành động ngu xuẩn như vậy sao?”

    Mã Hồng Lâm lúc nói ra những lời này, trong lòng đã âm thầm quyết định. Một khi hai người ngu xuẩn này quyết tâm đi tìm chết, hắn ta nhất định sẽ cùng bọn họ, mỗi người đi mỗi ngã!

    Nữ sinh tóc vàng lúc này thì ngược lại rất bình tĩnh, hướng người thanh niên cao gầy kia lên tiếng an ủi:

    “Hứa Mộc, ông chú này nói cũng không có sai. Chúng ta đừng nói là tìm không thấy Đại Hải, nếu tìm thấy thi sao? Chúng ta đối mặt với quỷ vật kia cũng chỉ có con đường chết!

    Trước mắt chỉ có thể mang tình huống bên này báo cho Từ chủ quản biết, xem thử ông ta có thể hay không tìm đến đây. Sau đó nhờ ông ta giúp chúng ta tìm Đại Hải, cứu cậu ta trở về!”

    Nghe thấy nữ sinh tóc vàng lên tiếng, Mã Hồng Lâm ở một bên cũng nhẹ gật đầu phụ họa:

    “Em gái này nói cũng không tệ, hiện tại trước mắt chúng ta tốt nhất nên thông báo cho Từ chủ quản. Sau đó chúng nhanh chóng tới khu vực trong thôn tập hợp cùng với bọn họ, đây mới là cách làm an toàn nhất!”

    Nói xong, hắn ta cũng không đợi người thanh niên cao gầy đồng ý hay không, lập tức dùng điện thoại truyền tin tức bên này cho Từ Thiên Hoa.

    Không lâu sau, Từ Thiên Hoa nhắn tin lại: “Tất cả các nhóm trong thôn tập hợp!”

    Sau khi ra lệnh cho toàn đội tập hợp, ánh mắt Từ Thiên Hoa lộ ra tia lạnh lẽo, nhìn thoáng qua Hạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Nguyệt một cái, lại tiếp tục ra lệnh:

    “Theo tôi đi tới phía đông thôn!”

    Nói xong cũng không cho đám người kia có cơ hội lên tiếng đặt câu hỏi, Từ Thiên Hoa lập tức hướng phía đông thôn đi tới.

    Hạ Thiên Kỳ bĩu môi khinh thường, nhìn thoáng qua nữ sinh đang khóc sướt mướt đứng bên cạnh Lãnh Nguyệt. Hắn lại liếc mắt nhìn vẻ mặt vẫn như cũ của Lãnh Nguyệt, không chắc chắn lên tiếng:

    “Có lẽ phía đông thôn có phát hiện, chúng ta cũng nhanh một chút, đi xem thử đi!”

    Nói xong, Hạ Thiên Kỳ lại có lòng tốt, nhắc nhở nữ sinh kia một câu:

    “Cô cũng đừng có khóc nữa, nếu không phải mạng cô lớn, lúc này cũng sớm đã đi theo cô ấy vào lòng đất mà bầu bạn rồi. Ở chỗ này, nếu không mạnh mẽ một chút, sẽ không sống sót được đâu!”

    Nữ sinh này gọi là Phương Hân Hân, tố chất tâm ý hiển nhiên là vô cùng bình thường. Trước đó cùng với một nữ sinh khác sau khi năn nỉ Từ Thiên Hoa không được, cả hai chỉ có thể kiên trì cùng nhau tiến vào bên trong một gian phòng tiến hành tìm kiếm.

    Kết quả vừa đi vào lập tức gặp phải quỷ, nữ sinh kia trực tiếp núp ở bên trong gian phòng lập tức bị tiểu quỷ chém đứt đầu, Phương Hân Hân ngược lại may mắn chạy thoát.

    Từ Thiên Hoa còn tưởng rằng Phương Hân Hân cùng nữ sinh kia phát hiện ra quỷ vật, thế nhưng khi cẩn thận tới xem xét mới phát hiện ra chỉ là một con tiểu quỷ không có nhiều năng lực cho lắm.

    Sau khi chờ ông ta tiện tay mang tiểu quỷ kia tiêu diệt, rồi dẫn Phương Hân Hân từ trong nhà ra bên ngoài.

    Hạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Nguyệt từ trong nhà sau đi ra, Từ Thiên Hoa cũng không có nói gì thêm. Một mực đăm chiêu suy nghĩ, hiển nhiên hắn cũng nghĩ cái thôn Tử Dụ này, có lẽ thật sự đã biến thành một âm phủ đích thực.

    Nữ sinh kia bị hoảng sợ, sau đó cứ một mực khóc sướt mướt. Hạ Thiên Kỳ sự rằng nữ sinh kia sẽ chọc giận Từ Thiên Hoa, nên cố tình làm người tốt khuyên bảo vài câu. Tiếp theo không bao lâu Từ Thiên Hoa nhận được tin tức từ đội tìm kiếm khu vực phía đông thôn, vội vàng đi đến phía đông thôn.

    Phương Hân Hân trước đó chưa cùng Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt quen biết, nhưng lúc này cô có thể cảm nhận được thiện ý của hai người, nên cũng lập tức không còn khóc nữa. Đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, hướng Hạ Thiên Kỳ nói cảm ơn:

    “Cảm ơn anh, tôi vừa rồi thật sự rất sợ hãi!”

    “Không có gì, mau đi thôi. Tránh cho lại bị Từ Thiên Hoa trừ điểm vinh dự!”

    Hạ Thiên Kỳ không dám đồng tình cũng Phương Hân Hân, dù sao năng lực của Phương Hân Hân không mạnh, lá gan lại bé tẹo. Tố chất tâm lý còn rất kém, những sự kiện như vầy, loại người này là dễ dàng bị giết nhất.

    Một khi hắn có tâm tư đồng tình cùng cô ta, như vậy bản thân cũng rất có thể bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm.​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 9: Khóa chặt khu vực

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Hạ Tuyết _ Nhóm dịch Colorful



    Khi ba người Hạ Thiên Kỳ đuổi theo theo Từ Thiên Hoa tới phía đông thôn, bọn họ lập tức phát hiện nhóm người nói chờ bọn họ ở nơi này đều không thấy!

    “Làm sao lại không có một ai vậy? Những người của nhóm phụ trách tìm kiếm khu vực này đâu rồi?”

    Thấy những đội viên của nhóm kia vốn hẳn phải chờ ở chỗ này, nhưng lại không thấy, Phương Hân Hân cũng cảm thấy có vấn đề. Nhưng cô không dám đi hỏi Từ Thiên Hoa cho nên chỉ có thể hỏi Hạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Nguyệt.

    “Chúng ta vốn đã chạy tới đây rất nhanh, đáng lý họn họ phải ở chỗ này chờ chúng ta chứ? Có thể hay không bọn họ đã đi tới chỗ kia muốn cùng chúng ta tập hợp? Nếu là trường hợp trước, khi chúng ta tới nơi này phải thấy họ. Nên có lẽ là trường hợp sau, mà cũng không đúng, nếu như vậy, hẳn khi chúng ta chạy tới đây thì trên đường nhất định đã gặp bọn họ. Nhưng bây giờ, trường hợp nào cũng không phải, vậy bọn họ đã đi chỗ nào rồi?

    Hạ Thiên Kỳ khẽ vuốt cằm, làm ra bộ dáng đang phân tích mọi việc, sau đó mới nói ra suy nghĩ của mình:

    “Có lẽ đều đã bị quỷ giết chết rồi!”

    “Bị giết chết? Thật… Tất cả mọi người luôn sao?”

    Phương Hân Hân trợn tròn mắt, kinh ngạc. Trước đó cô mới vừa ngừng khóc, nhưng lúc này nước mắt lại đang có nguy cơ tuôn trào.

    “Đây là chuyện rõ như ban ngày rồi, chứ không, cô nghĩ bọn họ giờ phút này đang đi nhà xí sao?”

    “Sao cậu có thể nói ra một câu không có não như vậy?”

    Nghe Hạ Thiên Kỳ nói một câu không nghiêm chỉnh, Lãnh Nguyệt im lặng nhìn hắn một lúc. Tuy nhiên cũng không chịu thua lỗ, bốp chát lại hắn một câu “không có não” khiến Phương Hân Hân bị chọc cho bật cười.

    “Xem đi, xem đi… Đúng là nói chuyện với loại người không có khiếu hài hước thì không có cách nào giao lưu được mà!”

    “Chẳng lẽ hài hước là giống như đi mao xí à?”

    “…”

    Lãnh Nguyệt ngang ngạnh một lần nữa, làm cho Hạ Thiên Kỳ phải nghẹn họng không nói ra lời. Vì nếu như hài hước giống như đi nhà xí, thì quỷ vật kia nếu có tính khôi hài, có hay không cũng chờ bọn hắn ở nhà xí?

    Hạ Thiên Kỳ đột nhiên nghĩ đến ý tứ kia của Lãnh Nguyệt, tên xấu xa này nói khi bọn hắn khi đi nhà xí nhất định phải nghiêm túc.

    “Phốc…”

    Hạ Thiên Kỳ rốt cuộc cũng không nhịn được nữa bật cười, cười càng lúc càng to hơn. Đến cuối cùng liền ngồi xổm trên đất mà cười.

    “Ha ha… Không được… Lãnh Nguyệt, cậu thật sự là quá biết đùa…”

    Lãnh Nguyệt trên trán nổi đầy hắc tuyến, liếc Hạ Thiên Kỳ. Cậu ta lúc này đang có một loại cảm giác, muốn trực tiếp một cước đá bay Hạ Thiên Kỳ cho rồi. Đương nhiên, cơn tức giận trong lòng kia cũng bao gồm cả phẫn nộ cùng bực bội với Từ Thiên Hoa.

    “Đều sắp chết rồi, mà vẫn còn tâm trạng đùa giỡn như vậy?”

    Tâm trạng Từ Thiên Hoa lúc này đang cực kỳ khó chịu. Mà một người tâm tình đang không tốt, đương nhiên nhìn người khác đùa giỡn vui vẻ như vậy sẽ có chút không vừa mắt. Nhìn Hạ Thiên Kỳ phình bụng cười to, Từ Thiên Hoa tự nhiên sẽ có cảm giác tức giận muốn mắng người.

    Nghe Từ Thiên Hoa lạnh lùng lên tiếng, cơn buồn cười của Hạ Thiên Kỳ trước đó lập tức tan thành mây khói. Hắn từ dưới đất đứng lên, cười mà như không cười, đưa mắt nhìn Từ Thiên Hoa:

    “Từ chủ quản nói như vậy sai rồi, nói tôi sắp chết lúc này hình như còn hơi sớm đấy!”

    “Thật sao?”

    “Không phải sao? Từ chủ quản không tin?”

    Khi Từ Thiên Hoa muốn há miệng tiếp tục lên tiếng, thì những người của hai nhóm phụ trách tìm kiếm khu vực phía nam cùng phía bắc của thôn cũng vừa chạy tới.

    Những người của hai nhóm kia vừa tới, cũng vừa hay hóa giải cái không khí bắt đầu tràn ngập mùi thuốc súng giữa Hạ Thiên Kỳ cùng Từ Thiên Hoa.

    Trước đó vì thời gian được phân công có chút chênh lệch, cho nên hai nhóm này về trước một bước so với nhóm phụ trách tìm kiếm khu vực phía tây .

    Trong đó nhóm phụ trách tìm kiếm phía bắc thôn có ba người, nhóm phụ trách tìm kiếm phía nam thôn có bốn người.

    Từ Thiên Hoa nhìn lướt qua nhân số, thấy cũng không có thiếu người nào. Lập tức mở miệng hỏi người của hai nhóm kia:

    “Hai nhóm các cậu ở bên kia tìm kiếm thế nào rồi?”

    “Vẫn chưa tìm kiếm xong, tuy nhiên cũng không phát hiện được chuyện gì kỳ quái cả!”

    Tống Khánh Cương cùng Vương Khải, còn có Triệu Thu Nhã ba người cùng một nhóm. Lúc trả lời câu hỏi của Từ Thiên Hoa, Triệu Thu Nhã cùng Vương Khải vốn dĩ không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta.

    Từ Thiên Hoa nghe xong, cười khan một tiếng:

    “Thật? Trách sao không thấy bên các người một chút sự tình cũng không có!”

    Câu nói này của Từ Thiên Hoa rõ ràng trong lời nói còn có hàm ý khác, khiến Tống Khánh Cương nghe xong khuôn mặt lập tức cứng đờ. Ấp a, ấp úng một chút, cũng không dám ở lại chỗ đó nữa.

    “Còn các người thì sao?” – Từ Thiên Hoa nhìn về phía nhóm bốn người phụ trách tìm kiếm khu vực phía nam.

    “Chúng tôi bên kia cũng không phát giác được chuyện gì kỳ quái.” – Trả lời Từ Thiên Hoa là cô gái tóc ngắn, trước đó từng đặt câu hỏi với ông ta.

    “Thật sao? Xem ra các người ở hai khu vực kia đều rất bình an!”

    Từ Thiên Hoa cơ hồ nghiến răng khi nói ra câu này, sắc mặt của bọn họ lập tức trở nên khó coi. Từ Thiên Hoa đương nhiên cũng nhìn ra được, bọn người kia chắc chắn là không có cẩn thận tìm kiếm.

    Hạ Thiên Kỳ sớm đã biết được sẽ là cái dạng này. Cái thôn Tử Dụ này, bên trong chỉ nhìn qua cũng khiến người ta cảm thấy vạn phần quỷ dị. Làm sao có kẻ nào dám mạo hiểm tiến vào bên trong mấy ngôi nhà ma âm trầm kia.

    Chỉ có bọn hắn, mấy người bị Từ Thiên Hoa an bài ở bên cạnh ông ta, mới không thể không kiên trì đi vào.

    Từ Thiên Hoa đè nén cơn tức giận trong lòng xuống, mà lúc nay nhóm người phụ trách tìm kiếm khu vực phía tây cũng vừa lúc chạy đến. Tuy nhiên, nhìn sơ qua so với hai nhóm trước, nhóm người này có vẻ chật vật hơn.

    Vốn dĩ nhóm này có bốn người, giờ đây chỉ con lại hai người. Mà một trong hai người đó trên cánh tay còn bị thương nhẹ.

    “Từ chủ quản, bên chỗ chúng tôi đã xảy ra chuyện. Vì cái gì ông không dẫn người tới?”

    Lên tiếng là một người thân thể cực kỳ cường tráng, nhưng dáng người lại không cao. Đồng thời màu da lại đen sì, nhìn cực kỳ trái ngược với củ khoai tây.

    “Vì trước đó lúc tôi tính tới chỗ các cậu lại có tin tức truyền đến, nên đành lập tức ra lệnh đi qua bên này.”

    Từ Thiên Hoa có chút vượt quá dự kiến của Hạ Thiên Kỳ mà lên tiếng giải thích, sau đó lại nghe ông ta tiếp tục hỏi:

    “Bây giờ tình huống bên các cậu thế nào rồi?”

    Trong nhà của những thôn dân kia đều có quỷ, số lượng không chỉ có một con. Bốn người chúng tôi lúc đầu còn tưởng là thôn dân bình thường. Kết quả trở ra mới phát hiện đó vốn dĩ chỉ là từng khối thi thể, có nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới những thi thể kia đều còn sống. Cho nên mới bị đánh lén, hai người kia đều đã bị giết chết, hai người chúng tôi may mắn chạy thoát.”

    “Phế vật!” – Đột nhiên một giọng nói khàn khàn từ nhóm người phụ trách tìm kiếm khu vực phía nam thôn truyền ra.

    Gã đàn ông to con nghe thấy, lập tức tức giận nhìn sang, lên tiếng chửi bới:

    “Con mẹ nó, mày nói ai là phế vật? Mau lăn ra đây cho tao!”

    “Chỉ đối phó với mấy con tiểu quỷ mà đã chật vật bỏ chạy, còn dám nói mình không phải là phế vật?”

    Hạ Thiên Kỳ lúc này mới thấy nhìn rõ, người lên tiếng chính là người thiếu niên nhỏ tuổi nhất trong đám.

    “Thằng oắt con, có hay không muốn tao đánh chết mày?”

    Gã đàn ông to con thấy đúng là người thiếu niên kia đang làm nhục gã, lập tức nổi trận lôi đình. Muốn tiến lên đánh người, nhưng bị Từ Thiên Hoa quát lớn:

    “Các người muốn làm cái gì hả? Chúng ta lần này tập hợp lại là để mấy người nội bộ đánh hay sao? Tất cả các người muốn chết rồi phải không?”

    “Tao khinh, mày cứ chờ đó!”

    Gã đàn ông to con vì ngại Từ Thiên Hoa nên mới không dám làm càng, nhưng vẫn trừng mắt uy hiếp nhìn thiếu niên kia. Tuy nhiên thiếu niên kia cũng vẫn giữ thái độ xem thường gã, lần nữa lui về bên trong nhóm người của mình.

    Hạ Thiên Kỳ có chút ấn tượng với tên thiếu niên kia. Thoạt nhìn cậu ta nhỏ tuổi nhất đám, đồng thời thân thể cũng rất gầy yếu, dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi cậu ta bay mất.

    Kết quả thật khiến hắn được mở rộng tầm mắt, thiếu niên kia không mở miệng còn tốt, vừa mở miệng lập tức như vậy nói một câu cực kỳ bất lịch sự như vậy!

    Từ Thiên Hoa lúc này giơ cổ tay lên, cũng không biết ông ta nhìn thấy cái gì ở trên đồng hồ vinh dự, lập tức lên tiếng:​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 10: Phòng bếp

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Hạ Tuyết _ Nhóm dịch Colorful



    “Chúng ta ở khu vực phía tây thôn cũng gặp được quỷ, như vậy bên kia cùng có thể có khả năng này!”

    Từ Thiên Hoa sau khi phỏng đoán như vậy, liếc nhìn qua gã đàn ông có chút giống như củ khoai tây to con kia, cùng nhóm người của cậu thanh niên vừa rồi tràn ngập nghi ngờ lên tiếng:

    “Nếu chỉ tính quỷ, thì cả cái thôn này vô luận là chỗ nào cũng đều có quỷ xuất hiện. Nhưng thứ chúng ta muốn tìm, không phải là những tiểu quỷ do những thôn dân kia hóa thành, mà là Lệ Quỷ hay Quỷ Mị xen lẫn với đám tiểu quỷ kia.”

    Nói đến đây, Từ Thiên Hoa còn cố ý quét mắt qua hai nhóm người phụ trách tìm kiếm khu vực phía nam, cùng khu vực phía bắc. Đương nhiên là cố ý nhắc nhở bọn họ, bởi trước đó bọn họ cũng không có cẩn thận tìm kiếm khu vực do mình phụ trách.

    Đám người thuộc hai nhóm của Vương Khải, cùng nữ sinh tóc ngắn chỉ biết cúi đầu không dám lên tiếng. Nghĩ đến Từ Thiên Hoa lúc này lên tiếng thật sự rất khó nghe, nhưng bọn họ cũng chỉ biết nín thinh chịu trận. Ai kêu bọn họ trước đó không có cẩn thận đi tìm kiếm.

    Tuy nhiên nói đi cũng phải nghĩ lại, nếu trước đó bọn họ cứ như vậy ngu xuẩn đến từng nhà tiến hành tìm kiếm. Có lẽ sẽ không có nhiều người may mắn sống sót mà trở tập hợp ở đây.

    May mà phía đông của thôn có phát hiện, cho nên Từ Thiên Hoa cũng không nhiều lời nữa. Tiếp tục nghe ông ta phân phó:

    “Quỷ vật vốn dĩ đã quen tay giết chóc, mà con người với bọn nó cũng giống như thiên địch. Cho nên trong lúc chúng ta tiến hành tìm kiếm, có khả năng bọn nó cũng đang ở trong tối mà hành động. Vì vậy một chút nữa tôi sẽ cùng mọi người ở phía đông thôn này tiến hành tìm kiếm, đến từng nhà lục soát lần nữa.”

    Sau khi cho đám người này một chút yên ổn, Từ Thiên Hoa lại lập tức bắt đầu lên tiếng sai khiến:

    “Hiện tại nhóm người phụ trách tìm kiếm khu vực phía đông đã không còn. Về phần bốn nhóm còn lại thay phiên nhau tiến vào mấy ngôi nhà kia mà tiến hành tìm kiếm. Đương nhiên nếu đồng ý, các cậu cũng có thể hợp thành một nhóm lớn mà tiến vào, tôi sẽ theo sau các cậu!”

    Cứ cho nghe thấy Từ Thiên Hoa nói có thể hợp thành một nhóm lớn mà tìm kiếm, nhưng những nhóm nhỏ kia đều không có ý định hợp tác. Hay nói đúng hơn, chỉ sợ có chủ động yêu cầu thì chưa chắc nhóm của đối phương sẽ tươi cười mà đồng ý.

    Hạ Thiên Kỳ vốn dĩ cũng không có ý định hợp tác với đám người kia, bởi hắn thấy đám người này tồn tại rất ít người có thực lực. Mà tìm người có thể đạt được cấp bậc giống như Lãnh Nguyệt lại càng không có. Cho nên, nếu muốn bọn hắn hợp tác cùng đám người kia, không thể nghi ngờ chính là cản trở bọn hắn.

    Trái lại với Hạ Thiên Kỳ, Lãnh Nguyệt không có suy nghĩ nhiều như vậy. Lãnh Nguyệt sẽ không chủ động biểu hiện ra ý định hợp tác với đám người kia, nhưng nếu có người chủ động gia nhập, Lãnh Nguyệt cũng không có ý định cự tuyệt. Chỉ là đám người kia cũng không ý định hợp tác cùng bọn hắn.

    Từ Thiên Hoa giống như đã sớm đoán được, đám người kia chỉ muốn tự mình hành động. Ông ta cũng không tiếp tục chờ đợi nữa, đưa tay chỉ vào ba người Hạ Thiên Kỳ, Lãnh Nguyệt còn có Phương Hân Hân, lên tiếng:

    “Bắt đầu từ các người, tiến hành phụ trách tìm kiếm ở khu vực này!”

    Lần nữa bị yêu cầu tìm kiếm trong mấy ngôi nhà ma kia, Hạ Thiên Kỳ trước đó đã từng hoảng hốt qua, trong lòng sớm đã có chuẩn bị. Cho nên so với lần trước, tâm lý lần này của hắn tốt hơn rất nhiều.

    So với sự trấn định của Lãnh Nguyệt cùng Hạ Thiên Kỳ, tố chất tâm lý của Phương Hân Hân không có tốt đến như vậy. Mới từ ngoài cửa lớn tiến vào trong viện, Phương Hân Hân lập tức nắm chặt lấy cách tay của Hạ Thiên Kỳ.

    Hạ Thiên Kỳ đã nhiều lần khuyên bảo, muốn Phương Hân Hân ổn định tâm lý mà buông tay ra. Nhưng cô ta chết sống cũng không chịu buông, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, để mặc cho cô ta nắm lấy tay mình

    Sau khi ba người Hạ Thiên Kỳ tiến vào bên trong viện, Từ Thiên Hoa cùng ba nhóm người kia cũng theo vào. Nhưng cũng chỉ là dừng lại ở ngoài viện, chứ không có cùng ba người tiến vào trong phòng.

    Từ Thiên Hoa biết rõ trong phòng kia có oán khí của tiểu quỷ, nhưng vẫn là không theo vào. Có thể thấy ông ta muốn mượn tay tiểu quỷ kia xử lý đám người Hạ Thiên Kỳ, đương nhiên nếu không thành công, cũng có thể dò xét một xem thực lực của bọn hắn cao thấp thế nào.

    Tuy nói người trong nhóm có thể xem là người nhà, chủ quản tuy có nghĩa vụ phải bảo vệ nhân viên cấp dưới, nhưng vẻn vẹn cũng chỉ là nghĩa vụ thôi. Nếu cấp dưới chết hết, với chủ quản là ông ta mà nói cũng không có ảnh hưởng lớn gì.

    Bởi nếu toàn bộ nhân viên đều bị giết, thân là chủ quản thất trách, ông ta cũng chỉ bị khấu trừ có năm điểm vinh dự. Năm điểm vinh dự nhìn qua tựa như rất nhiều, nhưng nếu nhiệm vụ lần này thành công, ông lập tức thu được ba mươi điểm vinh dự. Như vậy năm điểm bị trừ kia vốn dĩ là không đáng nhắc tới.

    Cứ cho là ông ta có năng lực bảo vệ đám người kia, nhưng lâu dài làm việc làm công việc “chết sống” này đã khiến ông ta mất hết tình cảm với nhân viên. Bởi công ty vốn là muốn tiếp tục đổi mới nhân viên, một khi đối với một nhân viên nào đó có một chút quan hệ thân thiết. Như vậy khả năng ông ta sẽ bị thương tổn là rất lớn.

    Nhân viên công ty vừa đi vừa nghỉ, không nói viên chức, chỉ cùng cấp bậc chủ quản như ông ta đã bị giết không biết là bao nhiêu người rồi. Với loại người vốn coi bản thân mình trung tâm như ông ta mà nói, làm việc ở công ty này lòng dạ tự nhiên cũng sớm trở nên cứng ngắc như sắc đá.

    “Có thể mặc kệ lập tức mặc kệ, cậu sống hay chết với tôi có liên hệ gì?” – Đã sớm trở thành chân lý khi làm việc ở công ty này của Từ Thiên Hoa.

    Đám người Hạ Thiên Kỳ vừa bước vào con đường của thôn Tử Vực thì trời đã là chạng vạng tối, tuy sắc trời có chút tối nhưng cũng không đến mức cần dùng dèn pin để chiếu sáng. Nhưng bây giờ sắc trời đã triệt để đen thui, bầu trời Tử Vực thôn u ám, không có điều kiện chiếu sáng lập tức giống như một người mù dò dẫm tìm đường đi.

    Hạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Nguyệt lập tức lấy đèn pin ra, dưới chân tựa như đang bước trên một lớp băng mỏng mà cẩn thận tiến vào bên trong phòng.

    Trong phòng không yên tĩnh giống như những gì bọn hắn thấy qua ở bên ngoài, bọn hắn vừa mới tiến vào, lập tức nghe thấy bên trong phòng bếp vang ra những tiếng “phập phập” giống như tiếng dao phay đang chặt xương.

    Nghe được tiếng động kỳ quái truyền ra từ phong bếp, Phương Hân Hân hai chân lập tức nhũn ra té ngồi trên mặt đất. Sau đó hướng nơi đám người Từ Thiên Hoa dừng lại ở bên ngoài viện mà kêu lớn:

    “Các người mau… mau vào đây, trong này có tiếng động…”

    Nghe thấy Phương Hân Hân hét lớn, Hạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Nguyệt nhịn không được mà ngừng lại. Cùng nhau nhìn về phía viện tử sau lưng, đương nhiên là đang chờ đợi Từ Thiên Hoa phản ứng. Nhưng lập tức không ngoài dự liệu của bọn hắn, Từ Thiên Hoa chỉ lắc đầu, ra hiệu cho bọn hắn tiếp tục tiến hành tìm kiếm. Vốn dĩ không có ý định đến hỗ trợ.

    Thấy đám người Từ Thiên Hoa hoàn toàn là bộ dáng xem náo nhiệt, Hạ Thiên Kỳ khẽ cười lạnh. Đưa chiếc đèn pin đang cầm trên tay, rọi vào người Phương Hân Hân đang ngồi bất động trên mặt đất. Có chút bực mình, lên tiếng nhắc nhở:

    “Cô có thể hay không đừng hễ động một chút thì lập tức kêu khóc, quỷ còn chưa có xuất hiện, chúng tôi đã bị cô hù cho sợ chết rồi! Còn nữa tôi khuyên cô, nên từ bỏ cái suy nghĩ Từ Thiên Hoa sẽ bảo vệ cô đi. Cũng không nên tin tưởng các chủ quản sẽ ra tay bảo vệ cấp dưới của mình, cũng đừng ngây thơ tin rằng chỉ cần theo sát bọn này sẽ không gặp nguy hiểm.”

    “Nhưng tôi… Tôi thật sự rất sợ hãi…”

    “Sợ hãi thì làm được cái gì… ”

    Hạ Thiên Kỳ còn chưa có nói xong, lập tức phát hiện cửa phòng lúc đầu còn mở toang, lúc này đột ngột bị đóng lại. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của hắn, đang chiếu vào người Phương Hân Hân, lúc này cũng bắt đầu chớp tắt.

    Tiếp theo từ trong phòng bếp đột nhiên truyền ra một trận tiếng “xèo xèo”, âm thanh này tựa như có người nào đó đang nấu đồ ăn ở trong phòng bếp.​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 11: Nở mày nở mặt!

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Hạ Tuyết _ Nhóm dịch Colorful



    “Phòng bếp… Trong phòng bếp có cái gì đó!”

    Nghe được âm thanh xào rau từ phòng bếp truyền ra, Phương Hân Hân lập tức sợ hãi kêu lên.

    “Nắm lấy tay tôi, đừng lộn xộn!”

    Hạ Thiên Kỳ còn chưa dứt lời, áng sáng từ đèn pin của hắn cùng Lãnh Nguyệt lập tức bị hai người tắt đi. Trong phòng thoáng chốc đã tối đen như mực, đưa tay không thấy rõ năm ngón.

    Trong phòng bếp lúc này truyền ra tiếng xào rau lúc có lúc không, Hạ Thiên Kỳ đưa cánh tay mò mẫm trong bóng tối cẩn thận đi tới trước. Sau lưng Phương Hân Hân gắt gao bám chặt lấy hắn không buông.

    Hạ Thiên Kỳ trước mắt đã có chút năng lực có thể tự bảo vệ mình, nhưng điều quan trọng là hắn đang phải đối mặt với loại quỷ nào. Nếu trước mặt là tiểu quỷ do đám thôn dân kia chết mà hóa thành thì còn tốt, còn đổi lại là con quỷ mà Từ Thiên Hoa đang tìm thì hắn dẫu có mười cái mạng cũng không đủ để nó giết.

    Cùng lúc đó, đám người ở bên ngoài viện cũng nhìn thấy cửa phòng đột nhiên đóng lại.

    Thấy thế, Triệu Thu Nhã con ngươi khẽ co lại, quay sang Từ Thiên Hoa lên tiếng hỏi:

    “Cánh cửa này chắc chắn không phải do mấy người trong kia đóng lại, chúng ta có nên hay không vào xem thử!”

    “Cứ chờ ở chỗ này xem thế nào đã!”

    Từ Thiên Hoa quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Triệu Thu Nhã một cái. Khẽ khoác tay, giống như đang cảnh cáo cô không cần nhiều chuyện như vậy.

    Những người khác hiển nhiên cũng nhìn ra ý tứ của Từ Thiên Hoa, sắc mặt tất cả mọi người lập tức đều trở nên khó coi, trong lòng sự kiêng kị với Từ Thiên Hoa càng thêm sâu.

    Tất cả đều cảm thấy bọn người Hạ Thiên Kỳ lúc trước đi theo Từ Thiên Hoa tìm kiếm ở khu vực trong thôn, chắc chắn đã đắc tội gì đó với ông ta, cho nên lúc này mới khiến Từ Thiên Hoa ra tay trả thù.

    Trong lòng mọi người đều cất giấu tâm tư riêng, ngoại trừ một số ít người thể hiện ra bên ngoài nét mặt cho rằng ba người Hạ Thiên Kỳ nhất định là chết chắc rồi. Chỉ có người thanh niên trước đó lên tiếng chê bai gã đàn ông to con giống củ khoai tây kia, cùng với cô gái tóc ngắn là trên mặt không bộc lộ bao nhiêu biểu tình.

    Mà lúc này đây, tiếng xào rau trong phòng bếp đột nhiên biến mất.

    Thiếu cái tiếng động kia, khiến không khí trong phòng chốc lát, rơi vào trong tĩnh mịch. Vì quá yên tĩnh, cho nên Hạ Thiên Kỳ có thể nghe rõ tiếng trái tim hắn đập từng nhịp “thình thịch” trong bóng tối.

    Phía sau lưng cũng không nghe thấy tiếng của Lãnh Nguyệt hay âm thanh khóc lóc của Phương Hân Hân. Hạ Thiên Kỳ lập tức cảm thấy da đầu tê dại một trận, không biết hai người kia có xảy ra chuyện gì hay không, hay hắn lại bị quỷ vật mê hoặc?

    “Lãnh Nguyệt…?”

    Hạ Thiên Kỳ thử lên tiếng gọi Lãnh Nguyệt một tiếng, nhưng âm thanh của hắn giống như bị chìm vào lòng biển. Hắn chật vật nuốt nước miếng, thận trọng hướng về phía sau bước lùi lại. Hạ Thiên Kỳ lúc này đưa tay muốn chạm thử vào Phương Hân Hân vẫn còn ở phía sau lưng, gắt gao bám chặt lấy hắn.

    Không biết Phương Hân Hân có phải hay không đã bị dọa cho sợ đến mất hồn, đến mức cả sức để khóc lóc cũng không có. Ngay khi Hạ Thiên Kỳ xoay tay muốn chạm vào cô, sau lưng cũng không có truyền tới bất kỳ động tĩnh nào.

    “Bị dọa ngất đi rồi?”

    Hạ Thiên Kỳ tuy trong lòng suy nghĩ như vậy, nhưng vẫn để cho an toàn hơn. Hắn âm thầm khẽ động, chuyển hóa cánh tay mình thành tay quỷ.

    Cùng lúc đó, hai cánh tay sau khi chuyển hóa thành tay quỷ, cũng đã chạm tới Phương Hân Hân ở phía sau.

    Tay Hạ Thiên Kỳ chạm tay vào mặt của Phương Hân Hân, khuôn mặt cô ta lạnh như băng. Đồng thời không có biết bị dích thứ gì rất nhớp nhúa.

    “Phương Hân Hân, cô… ?”

    Hạ Thiên Kỳ lại khẽ kêu lên một tiếng, sau đó hắn nhanh chóng thu tay lại. Nhưng trong quá trình đó, trước người hắn lại truyền đến một luồng ánh sáng màu vàng.

    Hạ Thiên Kỳ còn không kịp nhìn xem ánh sáng kia xuất hiện như thế nào, bởi toàn bộ sự chú ý của hắn đều gắt gao tập trung vào con quỷ đang ở sau lưng.

    Đúng! Thứ đang gắt gao nắm lắy thắt lưng hắn chính là một con quỷ, vốn dĩ không phải là cô nàng Phương Hân Hân kia.

    Mà còn là một nữ quỷ mặt đầy máu me!

    Nữ quỷ này chỉ có một nửa thân thể, trên mặt còn dính rất nhiều máu, khiến tóc tai rối bời dích chặt vào khuôn mặt. Một đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi, trong bóng tối không biết đã gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn trong bao lâu.

    “Aaaaa…!”

    Tuy lá gan của Hạ Thiên Kỳ rất lớn, nhưng lại trông thấy rõ ràng phía sau mình bị một nử quỷ bám chặt lấy. Vẫn bị dọa cho kinh hãi kêu lên một tiếng, hai chân vô thức lui về phía sau một bước.

    Cũng chính lúc thụt lùi về phía sau, hắn mới có thể nhìn thấy Phương Hân Hân ngã cạnh cửa không rõ sống chết. Nghĩ đến việc Phương Hân Hân sớm đã bị dọa cho ngất xỉu, sau khi bọn hắn tắt đèn pin đi, cái thứ một mực vẫn luôn gắt gao nắm lấy thắt lưng hắn lại chính là nữ quỷ này.

    “Đáng chết!”

    Tuy nhiên Hạ Thiên Kỳ lại có chút ngoài ý muốn, chính là đôi mắt của nữ quỷ kia đang theo dõi hắn lại tràn đầy sợ hãi. Cứ một mực ở bên cạnh bám chặt lấy hắn, nhưng chung quy lại không dám động thủ.

    “Nó đang sợ hãi mình sao?”

    Hạ Thiên Kỳ liếc nhìn một chút qua hai cánh tay đã chuyển hóa thành tay quỷ màu đen, hắn cảm thấy có thể là do hai cánh tay quỷ này đã áp chế nữ quỷ kia.

    “Mày đã sợ hãi tao như vậy, thì đối phó với mày quá dễ dàng rồi!”

    Hạ Thiên Kỳ cười lạnh một tiếng, tiếp sau đó nhanh chóng hướng nữ quỷ kia đi tới, thân thể nhanh như tia chớp, chớp mắt đã tới trước mặt nữ quỷ kia.

    “Mau cút xéo cho tao!”

    Chớp mắt một cái, Hạ Thiên Kỳ lập tức tung ra một quyền đánh bay nữ quỷ kia. Bị đánh văng ra bên ngoài sân cùng với nữ quỷ còn có cánh cửa của căn phòng này, trước đó đã bị đóng chặt.

    Ngoài viện, mọi người đều bị nữ quỷ cùng cánh cửa kia đột ngột xuất hiện dọa cho kinh sợ kêu lên. Chỉ có Từ Thiên Hoa sắc mặt u ám đang nhìn vào bên trong, đồng thời Hạ Thiên Kỳ cũng đang nhìn ông ta.

    Hạ Thiên Kỳ nắm chặt bàn tay quỷ thành nắm đấm, cảm giác lúc này có thể đánh bay hết thảy mọi thứ. Khiến lòng tin của hắn không ngừng gia tăng, một quyền vừa đánh ra kia, cũng vừa hay giúp hắn phát tiết hết phiền muộn chất chứa bấy lâu trong lòng.

    Hắn trước đó còn chưa thấu hiểu mọi việc đã gia nhập công ty, sau đó chỉ có thể một mức chạy trốn, một mực dựa dẫm vào người khác, một mực bị người ta xem là cái đồ vướng víu. Mà lúc này đây, hắn rốt cuộc cũng đã có thể nở mày nở mặt.

    Cánh cửa căn phòng bị đánh bay ngược về phía sau, trước đó căn phòng vốn tối thui một màu do mất đi ánh sáng của đèn pin lúc này đã khôi phục lại độ sáng bình thường. Hạ Thiên Kỳ thu hồi ánh mắt, lúc này mới phát hiện Lãnh Nguyệt đang đứng ở sau lưng mình.

    “Đi xem phòng bếp!”

    Hạ Thiên Kỳ đột nhiên nhớ lại tiếng âm thanh xào rau đã biến mất, đang lúc hắn muốn chạy vào phòng bếp xem xét, lập tức nhìn thấy Lãnh Nguyệt sắc mặt không thay đổi từ bên trong đi ra.

    “Ra ngoài thôi, nơi này không có quỷ vật chúng ta muốn tìm, chỉ có mấy con tiểu quỷ!”

    Lãnh Nguyệt không một tiếng động, lập tức ở giữa xử lý mấy con tiểu quỷ. Lần này Hạ Thiên Kỳ cùng không thể không cảm thán một tiếng, hắn cùng Lãnh Nguyệt vẫn còn chênh lệch nhiều lắm.

    Lãnh Nguyệt lúc này cũng vừa nhìn thấy đôi tay quỷ kia của Hạ Thiên Kỳ, sắc mặt lúc đầu vốn không hề thay đổi, đột nhiên lộ ra một chút kinh ngạc:

    “Cậu sở hữu quỷ hóa?”

    “Kỳ thật tôi cũng không muốn sở hữu cái này, khi không cẩn thận lập tức biến đổi. Haizzz… tôi cũng không còn cách nào khác!”

    Hạ Thiên kỳ lập tức lên tiếng, giả bộ đưa cánh tay lên nhìn một lượt. Dù sao, sau này cơ hội ở trước mặt Lãnh Nguyệt mà lên mặt quả thật không nhiều.

    “Về sau chờ xem biểu hiện của cậu!”

    Lãnh Nguyệt không muốn nghe Hạ Thiên Kỳ tiếp tục giả bộ, buông ra một câu, sau đó lập tức hướng phía bên cạnh cửa đi tới.

    “Về sau chờ xem biểu hiện của tôi là có ý gì?”

    Hạ Thiên Kỳ không hiểu, rốt cuộc Lãnh Nguyệt nói ra câu này đến cùng là có ý tứ gì!

    Còn chưa đợi Hạ Thiên Kỳ trở ra, Lãnh Nguyệt lập tức bế Phương Hân Hân dưới đất lên. Xem ra cô ta chỉ là bị dọa cho sợ hãi mà ngất đi, nên chắc cũng không có nguy hiểm gì.

    Đi theo Lãnh Nguyệt ra khỏi phòng, hai người tiến đến chỗ sân đám người Từ Thiên Hoa đang đứng. Hạ Thiên Kỳ đối mặt với ánh mắt mọi người không che giấu việc lấy lòng, hắn ra vẻ nhẹ nhỏm lên tiếng với Từ Thiên Hoa:

    “Từ chủ quản, trong căn phòng này không có quỷ vật mà chúng ta muốn tìm. Chỉ có mấy con tiểu quỷ, đã bị chúng tôi xử lý, giống như ông vừa trông thấy!”

    “Ừm, rời khỏi nơi này, tiếp theo tìm kiếm khu vực ở giữa!”

    Từ Thiên Hoa không nói gì thêm, sau khi nhẹ gật đầu. Lập tức hướng phía đám người kia khoác tay, dẫn đầu ra khỏi cửa sân.

    (còn tiếp.)​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    ๖ۣۜQuyển 7: Núi hoang ở ngoại ô.
    Chương 12: Gác đêm

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Dịch: Lạc Cảnh Băng _ Nhóm dịch Fair Play



    Sau đó, dưới sự chỉ huy của Từ Thiên Hoa, ba nhóm nhỏ kia cũng đều tham gia vào tìm kiếm người ở thôn Đông.

    Nhưng chỉ có nhóm của Hạ Thiên Kỳ có vẻ nhẹ nhàng vòng qua một lượt, còn ba nhóm kia có tới hai người bị giết.

    Từ khi bắt đầu cho đến bây giờ, toàn đội tìm kiếm ở thôn Đông có 18 người, nhưng đã thiệt mạng hết 9 người. Hay nói cách khác, từ khi nhiệm vụ mở ra, vẫn chưa tới 3 tiếng đồng hồ, đội của hắn đã tổn thất hết phân nửa số người.

    Mà buồn cười hơn là, bọn hắn đã rất cố gắng, vậy mà ngay cả cái bóng của con quỷ kia cũng không thấy. Theo như suy đoán, có lẽ nó đang ẩn núp đâu đó trong thôn Đông, nhưng suy đoán cũng chỉ là suy đoán thôi.

    Cho dù nhóm điều tra bên ngoài cho rằng nó đã biến mất không còn tung tích, thì vẫn không có chứng cứ cho thấy con quỷ đáng sợ kia đang ở bên đây.

    Nhưng Từ Thiên Hoa vẫn không chịu thu binh, ông ta buộc cấp dưới phải kiên trì tiếp tục tìm kiếm.

    Có lẽ là bọn hắn điều tra quá chậm, cũng có lẽ cảm thấy có sự mâu thuẫn, cho nên Từ Thiên Hoa cũng bắt đầu tham gia vào cuộc tìm kiếm, mà những tiểu quỷ ẩn trốn ở trong phòng, ông ta chỉ tiện tay xuất ra một chiêu, đã có thể xử lý chúng, thấy vậy, nhóm người không khỏi âm thầm cảm thấy kinh hãi.

    Ở bên đây, Hạ Thiên Kỳ cũng đang âm thầm so sánh Lãnh Nguyệt và Từ Thiên Hoa, để kiểm tra xem Lãnh Nguyệt thua kém hay mạnh hơn Từ Thiên Hoa.

    Bởi vì Từ Thiên Hoa có lẽ không hề dùng hết sức lực, Lãnh Nguyệt bên kia cũng rất nhẹ nhàng, cho nên hắn so sánh nửa ngày cũng không biết ai hơn ai.

    Nhưng Từ Thiên Hoa là một ông chủ, nếu so về mặt này thì Lãnh Nguyệt có chút bất lợi, dựa vào số điểm vinh dự thì ông lại càng lúc càng nhiều rồi vượt trội.

    Tuy rằng Hạ Thiên Kỳ thừa nhận Lãnh Nguyệt rất giỏi, nhưng hễ nghĩ đến chuyện thực lực của Lãnh Nguyệt hơi kém Từ Thiên Hoa một chút, hắn vẫn cảm thấy không cam tâm. Dù sao, dựa vào biểu hiện của những nhóm nhỏ khác khi đối mặt với những tiểu quỷ kia, xem ra cũng không khó để Lãnh Nguyệt vung tay đánh bọn chúng bay mỗi con một đường.

    Cũng có mấy người. Nhìn qua không hề cảm thấy khó khăn.

    Trong số đó, để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc, chính là Tống Đức Cương, Vương Khải, người thiếu nữ tóc ngắn kia, cùng với người thanh niên thoạt nhìn vô cùng ốm yếu.

    Bốn người đó, ngoại trừ Vương Khải có một cánh tay quỷ hóa, những người khác đều có phép thuật.

    Bởi vì trong ấn tượng, người thiếu niên gầy yếu kia lại từng mở miệng mỉa mai một người đàn ông cường tráng nọ, cho nên Hạ Thiên Kỳ đặc biệt chú ý, biểu hiện của hắn khi gặp quỷ không hề sợ hãi. Trình độ của hắn không thua kém Lãnh Nguyệt chút nào.

    Thấy thế Hạ Thiên Kỳ cũng chỉ âm thầm líu lưỡi, trong lòng thầm nghĩ đối phương chắc hẳn cũng có vốn liếng trong chuyện này.

    Về phần xung đột trước đó của cậu ta với người đàn ông cường tráng kia thì không nên thấy cảnh này, nếu trong lúc tìm kiếm lúc nãy bị xử lý, chỉ e là sẽ phải hối hận vì những lời nói đã kêu gào lúc ấy.

    Bởi vì thời gian cho nhiệm vụ đoàn đội lần này là có hạn, nên Từ Thiên Hoa rất nghiêm khắc, ra lệnh cho nhóm người kia không được phép dừng lại, phải tìm kiếm đến khi có kết quả.

    Thời gian trôi qua vài giờ, mặc dù nhóm người không có tổn thất về số lượng người, nhưng trên cơ thể của mỗi người đều có một hoặc nhiều vết thương.

    Vào khoảng một giờ, lúc nửa đêm. Bởi vì pháp lực và thể lực của mọi người đều hao tổn, khó mà tiếp tục tìm kiếm nữa. Tuy Từ Thiên Hoa vẫn muốn liều mạng tiếp tục, nhưng nghĩ đến đội của mình lúc này đang tìm kiếm quỷ vật, nhưng quỷ vật cũng rất có thể sẽ đánh lén lại bọn hắn, vậy nên mới hạ lệnh cho nhóm người vào trong nghỉ ngơi, đợi sau khi khôi phục lại sức lực rồi tiếp tục tìm kiếm.

    Người nắm giữ pháp thuật, quan trọng nhất phải là giữ lại sức lực để thi triển pháp thuật, bởi vì Hạ Thiên Kỳ nắm giữ thể chất quỷ vật, vậy nên vấn đề về pháp thuật, hắn không hiểu rõ lắm, chẳng qua là hắn cảm thấy, trong nhiệm vụ này, muốn xuất tuyệt kỹ, nhất định phải cần có sức lực.

    Số pháp lực mà mỗi người giữ được là khác nhau. Giống như Lãnh Nguyệt, cô gái tóc ngắn và thiếu niên kia chỉ tổn hao một chút, nhưng nhìn qua những người khác, lại thấy họ đang suy yếu, xem ra bây giờ cần dùng đến sức lực, ngay một chút cũng không dùng được.

    Sau khi nhóm người đi vào nhà, Từ Thiên Hoa lại bắt đầu chỉ huy, chia 9 người còn lại ra làm 3 nhóm, mỗi nhóm 3 người thay nhau gác đêm.

    Theo lần lượt là Triệu Thu Nhã, Vương Khải, Tống Khánh Cương một nhóm.

    Cô gái tóc ngắn, cậu thiếu niên, và nữ sinh đeo kính làm một nhóm.

    Còn lại Hạ Thiên Kỳ, Lãnh Nguyệt và Phương Hân Hân cùng một nhóm.

    Ba tổ gác đêm dựa trên lịch ông ta phân, nhóm của Hạ Thiên Kỳ phụ trách khoảng thời gian từ 1 đến hơn 3 giờ sáng, tổ của Triệu Thu Nhã lại từ khoảng 3 giờ đến hơn 5 giờ, cuối cùng là nhóm của cô gái tóc ngắn, từ sau 5 giờ đến 7 giờ sáng.

    Hạ Thiên Kỳ nghĩ, thời gian từ lúc 5 giờ đến 7 giờ là an toàn nhất, bởi vì bình thường lúc giết người, quỷ vật thường chọn thời gian vào đêm tối. Nhưng khoảng thời gian đó thì trời đã bắt đầu sáng rồi.

    Nhưng Từ Thiên Hoa đã sắp xếp như vậy, bọn hắn cũng không thể nào đổi được, vậy nên chỉ có thể tự giác mà đi gác.

    Mặc dù bọn họ đã thấy rõ năng lực của Lãnh Nguyệt và Hạ Thiên Kỳ, nhưng để cho an toàn, mỗi người đều cẩn thận dán bùa chú khắp gian phòng.

    Đối với hành động “tốt đẹp” này của nhóm người kia trong lòng Hạ Thiên Kỳ lại cảm thấy rất ngây thơ. Dù sao bọn hắn là muốn đối phó với quỷ vật, năng lực nó lại ngang ngửa với Lệ Quỷ, cho nên suy nghĩ lại một chút, thì thấy rõ, những lá bùa kia chẳng là cái quái gì trong mắt con quỷ vật đó cả.

    Thế nhưng bọn họ đã muốn làm vậy thì hắn cũng không nên nói ra những lời đáng mất mặt đó, dù sao đây cũng là một cách để trấn an tâm lý.

    Tất cả mọi người đều tập trung lại trong phòng, bọn họ không chia chỗ nghỉ ngơi, mà lại chen chúc vào một lối nhỏ, từng người có thể dựa lưng vào nhau, bả vai cũng kề sát bả vai, nếu như vậy, một khi có động tĩnh gì, cũng có thể nhanh chóng tỉnh táo lại.

    Đối với sự sắp xếp này của Từ Thiên Hoa, Hạ Thiên Kỳ khá hài lòng, nếu như lúc trước ông ta chỉ được một nửa như vậy, hẳn là bọn hắn sẽ không bị chết nhiều người như vậy.

    Bầu không khí trong phòng rất nặng nề, mặc dù tất cả mọi người đều ở cùng một chỗ, nhưng không ai lên tiếng. Có nhiều người yên lặng hút thuốc lá, trong lúc nhất thời, khói thuốc tràn ngập khắp phòng, tiếng ho khan của những nữ sinh không ngừng vang lên.

    Mặc dù mấy cô gái kia bị hun khói đến mức khó chịu, nhưng không có ai dám nói gì, bởi vì trong số những người hút thuốc, có cả Từ Thiên Hoa.

    Tạm thời bọn họ đều không buồn ngủ, nhóm người Hạ Thiên Kỳ cũng thêm vui vẻ, vì ít nhất cũng giảm được một chút áp lực khi gác đêm.

    “Chúng ta ăn chút gì đi, tôi đói muốn chết rồi.”

    Hạ Thiên Kỳ lấy một ít đồ ăn nước uống từ trong ba lô ra, bởi vì Lãnh Nguyệt và Phương Hân Hân đều có, nên hắn cũng không để ý đến hai người bọn họ, bắt đầu ăn một mình.

    Mãi đến khi nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ cắm cúi ăn, mọi người mới nhớ đến đồ ăn mình mang theo, thế là nhao nhao mở ra, sau đó cũng bắt đầu ăn.

    Lúc tất cả đều ăn xong, dần dần cũng xuất hiện vài lúc lúng túng, thời gian trôi qua đã hơn một giờ.

    Hạ Thiên Kỳ và Phương Hân Hân cũng liên tục ngáp lên ngáp xuống, nhưng đều cố gắng cắn mạnh vào môi, ép bản thân tỉnh táo.

    Ngược lại Lãnh Nguyệt lại trừng lớn hai mắt như cú mèo, dưới ánh nến ảm đạm, tĩnh mịch.

    Thời gian lại trôi qua nửa giờ, nhóm người bên kia đều đã vang lên tiếng ngáy.​
     
    banhdacua25 thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)