Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Trong Nháy Mắt Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    177,760
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 6: Lựa chọn bất đắc dĩ

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Hạ Thiên Kỳ cũng không nói chuyện xảy ra tối qua cho mẹ hắn biết. Nguyên nhân rất đơn giản, hắn chỉ là không muốn khiến cho mẹ phải lo lắng.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù hắn có nói đi chăng nữa thì mẹ của hắn – một cô giáo dạy Ngữ văn bình thường tới mức không thể bình thường hơn, làm sao có thể giúp hắn chuyện gì được.

    Đương nhiên, muốn nói nhất hố cha người còn muốn thuộc gia gia của hắn, bởi vì sớm không đi du lịch muộn không đi du lịch, hết lần này tới lần khác muốn chọn hắn tao ngộ phiền phức, nhu cầu cấp bách trợ giúp mấu chốt đi. Đồng thời nhất chỗ chết người nhất chính là, hắn còn hoàn toàn liên lạc không được người.

    Đương nhiên, có trách cũng phải trách gia gia hắn, sớm không đi muộn không đi du lịch, lại chọn đúng thời điểm quan trọng này, lúc cần nhất thì lại đi. Đồng thời đáng chết nhất chính là, hắn không có cách nào liên lạc được với ông.

    Gia gia của Hạ Thiên Kỳ là một lão già có tính cách vô cùng cổ quái, ngay cả bạn hữu lão cũng phải đặt cho một biệt hiệu là Lão Ngoan Đồng. Tuy nhiên, mặc dù được gọi là Lão Ngoan Đồng, nhưng tính tình thì lại quá cố chấp, thích gì làm đó, muốn làm gì thì phải làm cho bằng được, không cần quan tâm đến người trong nhà có đồng ý hay không, bạn bé có bằng lòng hay không.

    Ngồi trên chiếc taxi chạy nhanh, đầu óc Hạ Thiên Kỳ suy nghĩ lung tung, tuy nhiên cho tới lúc bước xuống xe taxi, hắn liền quên hết sạch những suy nghĩ đó.

    Lại lần nữa bước vào văn phòng Hoàng Kim, Hạ Thiên Kỳ đã không còn kích động như trước, mà thay vào đó là sự bất an và lo âu.

    Thực chất quyết định quay lại nơi này, lấy điện thoại cũng chỉ là cái cớ, chứ nguyên nhân chính vẫn là muốn gặp ông chú để hỏi rõ về những chuyện đã xảy ra.

    Cho dù không có bằng chứng, nhưng hắn luôn có cảm giác bản thân mình trong hai ngày gặp quá nhiều chuyện kinh khủng, chắc chắn có liên quan tới ông chú, không, nói chính xác hơn là, chắc chắn có quan hệ với công ty thần bí kia.

    Mang theo một loạt nghi vấn, Hạ Thiên Kỳ bước vào thang máy, không hề hay biết đã đến tầng 33 từ lúc nào.

    Nhưng mà lần này tới đây có một chuyện rất khác lần trước, đó là khi hắn vừa bước chân ra khỏi thang máy, liền nhìn thấy ông chú đang đứng trước mắt chờ hắn.

    “Đi theo tôi!”

    Ông chú vẫn như trước rất kiệm lời, chỉ nói vài câu ngắn gọn. Nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ bước ra khỏi thang máy, liền quay người đi về một bên.

    “Cậu vẫn còn chưa chết à?”

    Hạ Thiên Kỳ bực mình nhếch khóe miệng, nhưng vẫn đi theo sau ông chú, mắt thì nhìn chăm chú xung quanh quan sát xem tình hình.

    Trên thực tế cũng không có gì để dò xét, bởi vì nơi đây cũng chỉ giống những văn phòng làm việc bình thường, nếu hơn cũng chỉ là xa hoa hơn mà thôi. Cũng không phải là những căn phòng nối tiếp nhau có tường trong suốt thường thấy, mà đều là phòng riêng có tường có vách hẳn hoi.

    Cho nên những người đang làm việc bên trong phòng là ai, hoặc có người trong văn phòng hay không, Hạ Thiên Kỳ cũng không thể biết được.

    Không lâu sau, Hạ Thiên Kỳ cùng ông chú bước vào một gian phòng cực kỳ sang trọng xa hoa.

    Văn phòng rất rộng rãi, bốn phía trên tường rất nhiều họa tiết, từ đó cũng không khó nhận ra sở thích của ông chú.

    Không đợi ông chú nói gì, ngay sau khi vào Hạ thiên Kỳ liền bước đến ghế sa lon ngồi xuống rất tự nhiên, sau đó hỏi thẳng vào chủ đề chính:

    “Điện thoại di động tạm thời không nói đến, tôi có mấy vấn đề nhất định phải biết đáp án ngay bây giờ!”

    Hạ Thiên Kỳ lời nói này nói có thể nói là chém đinh chặt sắt, căn bản không cho trung niên đại thúc bất luận cái gì từ chối chỗ trống. Đương nhiên, về phần trung niên đại thúc chim mặc xác hắn, có thể hay không hoàn toàn không nhìn hắn, cái kia chính là một chuyện khác.

    Lời của Hạ Thiên Kỳ rất cương quyết, căn bản không cho ông chú có cơ hội từ chối dù vì bất kỳ lý do gì. Đương nhiên, về phần ông chú có muốn trả lời hay không lại là chuyện

    “Cậu muốn hỏi chuyện gì?” Ông chú nghe xong nhẹ nhàng trả lời.

    “Tôi muốn biết ông, và cả cái công ty này đến tột cùng là làm cái gì!” Hạ Thiên Kỳ thẳng thắn nói ra nghi vấn trong lòng.

    “Hiện tại cậu chưa có tư cách hỏi đến chuyện này, nên tôi không thể trả lời được.” Ông chú cũng thẳng thắn từ chối.

    Thấy ông chú cự tuyệt trả lời, lửa giận trong lòng Hạ Thiên Kỳ lập tức bốc lên:

    “Chuyện này không thể trả lời, chuyện kia không có tư cách biết đến! Tốt thôi… Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi ông một vấn đề, ông nên nói cho tôi biết, rốt cuộc ông có thể nói cho ta biết chuyện gì?”

    Trung niên đại thúc ánh mắt thâm thúy nhìn lấy chính một mặt hỏa khí Hạ Thiên Kỳ, tại ngắn ngủi trầm mặc sau nghe hắn chậm rãi nói ra:

    Ông chú dùng ánh mắt sâu xa nhìn Hạ Thiên Kỳ đang giận dữ, trầm mặc một lúc rồi đáp:

    “Tôi chỉ nói một lần, hy vọng cậu không chen vào làm gián đoạn lời tôi.”

    Hạ Thiên Kỳ nghe xong vội gật đầu nhẹ, nếu như không có chuyện gì, hắn cũng sẽ không vô cớ chen vào cắt ngang.

    “Tôi nghĩ cậu đêm đó ở tiệm sách Hâm Hoa, thêm tối hôm qua, chắc chắn là có gặp vài chuyện kỳ lạ không tài nào giải thích được. Hoặc nói chính xác, cậu nhìn thấy ma phải không?

    “Ông cũng biết chuyện này?”

    Nghe ông chú nói thẳng chuyện hai ngày qua hắn gặp ma, Hạ Thiên Kỳ không khỏi ngạc nhiên. Tuy vậy, nghĩ đến chuyện ông chú nói trước đó, hắn vội vàng ngậm chặt miệng lại, ra hiệu cho ông chú nói tiếp.

    Ông chú dừng một lát, rồi tiếp:

    .

    “Tôi cũng từng nhắc nhở cậu, đương nhiên, cậu cũng có thể hiểu là một lời khuyên.

    Nếu như tối nay cậu không quay lại làm việc cho tốt, nghĩ biện pháp hoàn thành tốt công việc, nếu không cậu nhất định rất khó vượt qua đêm nay. Cứ cho là trên người cậu có ít ‘đồ chơi vớ vẩn’.Tôi nghĩ hẳn là cậu đủ thông minh để hiểu ý tôi chứ.”

    Hạ Thiên Kỳ có chút hoang mang nhìn về phía ông chú, đầu tiên là gật đầu nhẹ tỏ vẻ thông suốt, sau đó lại mơ hồ hỏi:

    “Ý của ông muốn nói, sở dĩ hôm qua tôi gặp ma, cũng là do tôi không đến tiệm sách làm?”

    “Cậu có thể hiểu như vậy.” Ông chú nhẹ gật đầu khẳng định.

    Thấy ông chú gật đầu, Hạ Thiên Kỳ vội vàng hỏi tiếp:

    “Vậy có phải hay không, chỉ cần tôi quay lại tiệm sách trực ban, liền sẽ không thấy ma nữa?”

    “Không cần tự mình lừa mình, đáp án của chuyện này, trong lòng cậu ắt hẳn đã có đáp án rõ ràng mới đúng.” Ông chú trực tiếp dội cho Hạ thiên Kỳ một gáo nước lạnh.

    Hạ Thiên Kỳ trái tim lại bắt đầu kịch liệt co quắp, hắn sắc mặt khó coi bưng bít lấy trái tim, không gián đoạn làm lấy hít sâu. Một hồi lâu, mới lại chật vật nói ra:

    Trái tim Hạ Thiên Kỳ thắt lại, sắc mặt hắn rất khó coi, đưa tay ôm tim, thở không ra hơi. Một lúc lâu, hắn mới khó khăn nói:

    “Chuyện là vào ban đêm ở tiệm sách sẽ xuất hiện ma đúng không, về phần con quỷ kia hẳn là Trương Tiểu Thuận. Đêm đó tất cả những thi thể tôi nhìn thấy, cũng đều do hắn ra tay giết chết. Vốn dĩ tôi cũng không thể thoát chết, nếu không nhầm thì nhờ miếng ngọc bội hộ thân mà gia gia cho tôi có tác dụng, cho nên lúc đó tôi mới được bình an.”

    Càng nói, Hạ Thiên Kỳ càng cảm thấy cảm xúc không ổn định, cuối cùng biến thành gào thét:

    “Đến tiệm sách sẽ bị quỷ giết, không đến tiệm sách cũng vẫn bị quỷ giết, làm gì cũng phải chết, mẹ kiếp có phải hay không ông muốn đùa chết tôi? Trước đây tôi đã đắc tội gì với ông, hay làm sai chuyện gì với con ông? Không thù oán, tại sao lại đẩy tôi vào chỗ chết!”

    “Con đường này chính là do cậu lựa chọn, hợp đồng cũng là tự cậu ký, không ai ép buộc cậu ký, càng không có ai ký thay cậu. Còn nữa, có vẻ như cũng chưa có ai nói qua cho cậu biết, quay lại tiệm sách làm việc chính là bước vào con đường chết.”

    Trông ông chú chẳng hề có tí đùa cợt nào.

    Chẳng lẽ không đúng sao?

    “Chẳng lẽ sao?”Ông chú hỏi ngược lại: “ Tôi có nói qua không có cách nào chống cự bọn chúng sao?”

    Nghe được những lời ông chú nói như vậy, tinh thần Hạ Thiên Kỳ lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt căm hận đang nhìn ông chú, cũng lập tức chuyển thành nịnh nọt thân mật:

    “Nhanh, mau nói cho tôi biết phải làm sao để đánh trả bọn chúng!”

    “Không thể trả lời, chuyện này cậu cần tự tìm cách. Về phần công ty, nếu về sau cậu được chuyển thành “nhân viên chính thức” thì sẽ được biết hết. Tốt, bây giờ lấy điện thoại di động rồi đi đi. Tí nữa tôi sẽ dắt thêm người mới sang.”

    Nói tới đây, ông chú cố ý đến gần Hạ Thiên Kỳ, kế đến đưa điện thoại di động đặt vào tay của hắn. Sau đó giả bộ như vừa sực nhớ ra chuyện gì, ông ta ngẩng đầu nói với Hạ Thiên Kỳ:

    “Có một số chuyện con người phàm tục không thể nào nhúng tay vào, cho nên mới cần hạng người như chúng ta giải quyết.”

    Nói xong, ông chú lại ném cho Hạ Thiên Kỳ 1 chuỗi chìa khóa xe.

    “Chìa khóa xe cậu, trả lại cho cậu…”

    Căn bản Hạ Thiên Kỳ cũng không biết rời văn phòng Hoàng Kim bằng cash nào, hoặc có lẽ do hắn quá đắm chìm vào suy nghĩ, mải mê nói chuyện với ông chú.

    Toàn thân đau nhức ngồi trên bậc thang của văn phòng Hoàng Kim, trong lòng Hạ Thiên Kỳ cũng giống như thủy triều nước biển không thể nào bình tĩnh được.

    Tuy nhiên lần này đến văn phòng Hoàng Kim, hắn có thể hiểu được rõ ràng không ít chuyện.

    Đầu tiên chính là hoàn cảnh của hắn trước mắt..

    Hắn chỉ có hai lựa chọn, một là quay trở về tiệm sách để chịu chết, hai là không quay lại tiệm sách để chờ chết.

    Hai sự chọn lựa của ông chú đưa ra vẫn luôn ám ảnh hắn, cái trước hẳn là chín phần chết một phần sống, cái sau thì là chắc chắn chết không nghi ngờ.

    Đồng thời chắc ông chú cũng biết chuyện trên người hắn có bùa hộ thân. Hắn tính trước rằng, gia gia hắn có thể sẽ tới giúp hắn, nhưng hắn cũng không thể chắc chắn rằng mình sẽ bình yên vô sự đợi đến lúc đó.

    Huống chi hắn cũng không muốn để cho mọi người trong nhà lo lắng vì mình, để người vô tội bị liên lụy.

    Mặt khác, nguyên nhân khiến hắn bị quỷ ám, hiện tại hắn cũng hiểu được một chút. Tám chín phần cũng là do hắn được thông qua phỏng vấn của công ty, rồi chuyện ký vào bản hợp đồng “Ma” kia!”

    Cho nên bây giờ hắn nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của công ty, một lần nữa trở về tiếm sách Hâm Hoa.

    Cuối cùng, mọi chuyện liên quan đến công ty thần bí, chỉ có chờ tới khi hắn được thông qua kỳ thử việc, trở thành nhân viên chính thức mới có tư cách biết được.

    Mặc dù hiện tại hắn không biết làm cách nào để có thể thông qua kỳ thử việc.

    Tuy nhiên không sao, mặc dù nói hắn còn rất nhiều nghi hoặc không có lời giải, nhưng hiện tại hắn đã hiểu rõ tình cảnh của bản thân, không đến mức như trước đó vô cùng hoảng loạn.

    Hắn đã xác định được bản thân nên làm gì.

    Đó chính là vẫn nên quay lại tiệm sách Hâm Hoa trực đêm, cũng nên nghĩ biện pháp chống lại Quỷ Hồn, mới sống sót được.

    Ông chú vẫn chưa nói cho hắn biết làm cách nào mới có thể đối phó với Qủy Hồn, tuy nhiên có nói rõ với hắn một điểm, đó chính là ma quỷ hoàn toàn không phải khó đối phó.

    Nói đúng hơn, chỉ cần tìm đúng phương pháp, đồng nghĩa với việc có thể tiêu diệt hết dám chúng nó!​
     
    dawnle and Vind like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    177,760
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 7: Trở lại tiệm sách

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Đến tối mọi việc sẽ bắt đầu cho nên Hạ Thiên Kỳ cũng không dám lãng phí thời gian nữa, vội vàng tìm một quán net gần đó rồi đi vào.

    “Hải Công Công, chúng ta sau này còn có thể gặp lại hay không, tôi không phải nói nếu như qua 24 giờ mà tôi không liên lạc với cậu, cậu lập tức báo cảnh sát sao? Tại sao cậu và bọn Tôn Long vẫn không có động tĩnh!”

    “Nè, cậu có bị tâm thần thì kệ cậu, cũng không nên kéo theo chúng tôi tâm thần theo chứ!”

    “Tôi không đùa cậu đâu, nói thật đấy, con mẹ nó tôi thật sự đang gặp nguy hiểm.”

    “Ai da, đúng lúc, tôi hiện tại cũng đang gặp nguy hiểm, cũng vừa mới xài hết tiền học phí…”

    Thật ra, mục đích Hạ Thiên Kỳ gọi điện thoại cho mấy đứa bạn xấu xa này, chỉ là muốn bọn họ sẽ an ủi cổ vũ, để bọn họ có thể chia sẻ một chút cảm xúc hoảng loạn trong lòng.

    Nhưng mà điều khiến hắn vô cùng đau xót chính là, tất cả mọi người đều cho là hắn đang nói đùa, hoàn toàn không quan tâm.

    “Lũ khốn nạn kia, ông đây trước kia đã cùng bọn họ trải qua biết bao hoạn nạn! May mà tôi là người ở hiền gặp lành, nếu cứ trông chờ vào mấy tên khốn khiếp các người báo cảnh sát, con mẹ nó không biết đã sớm chết mấy lần rối!”

    Ngoài miệng Hạ Thiên Kỳ không ngừng mắng chửi mấy đứa bạn xấu xa thời đại học, thật ra bọn họ trước đây cũng từng ở chung một phòng với nhau.

    Sở dĩ hắn dọn ra ngoài kí túc xá ở, chính là để thuận tiện cho việc đi lại phỏng vấn tìm việc làm một chút, không bị quản thúc giờ giấc, ai biết được lại thực sự xui xẻo như vậy.

    Bây giờ điều khiến hắn bực mình nhất chính là tìm không được gia gia, mấy đứa bạn học thì không đáng tin cậy, ngay cả cảnh sát lại càng không thể tin được. Tóm lại không thể nào gọi điện báo mình nhìn thấy ma, lại càng không thể nói với cảnh sát rằng hung thủ giết người tại tiệm sách Hâm Hoa là quỷ được.

    Chuyện này hiển nhiên không thực tế chút nào, lại càng không thể tin.

    Dù sao thì Qủy Hồn vốn là thứ tồn tại siêu nhiên, chẳng ai tin nó có thật cả.

    Hà…!

    Hạ thiên Kỳ bực bội thở dài, từ nhỏ đến lớn thì đây chính là lần đầu tiên hắn cảm thấy bản thân bất lực như vậy.

    Cũng may hắn là người có tính cách cứng rắn, cũng là người có suy nghĩ lạc quan, cho nên ngược lại sẽ không dễ dàng sụp đổ.

    Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, hắn một mực tin tưởng sẽ có biện pháp dù hơi khó khăn, cho nên khi nào xuất hiện khó khăn, lúc đó nghĩ biện pháp giải quyết cũng được.

    Nhìn vào thời gian trên màn hình máy vi tính, phía trên hiển thị khoảng 10 giờ 30 phút, từ giờ đến lúc về tiệm sách trực đêm vẫn còn khá lâu.

    Lại nghĩ tới chuyện đêm qua bản thân không hề nghỉ ngơi, não như nhũn ra, Hạ Thiên Kỳ quyết định tìm một chỗ thích hợp ngủ lại ở quán nét một lúc, chờ sau khi tỉnh lại sẽ suy nghĩ tiếp về chuyện trực ban tối nay.

    Dù sao hắn cũng cần đầu óc tỉnh táo để tính toán mọi việc.

    Tuy nhiên có chút lố so với dự kiến ban đầu của Hạ thiên Kỳ, hắn ngủ thẳng một giấc tới hơn bốn giờ chiều, cho dù không thể khiến cho tâm thoải mái bao nhiêu, nhưng cũng may là đầu óc tỉnh táo hơn nhiều so với trước đó.

    Đi tới phòng vệ sinh rửa mặt, Hạ Thiên Kỳ một lần nữa quay lại trước máy vi tính, bắt đầu tìm hiểu trên mạng.

    “Gặp quỷ thì phải làm sao?”

    “Làm thế nào để không bị quỷ giết?”

    “Biện pháp khống chế Quỷ Hồn?”

    “Làm thế nào mới có thể giết quỷ?”

    Tìm kiếm trên mạng cả nửa ngày trời, Hạ Thiên Kỳ đã đọc hết toàn bộ những bày vẽ trên đó.

    Tất cả đều có đáp án, nhưng khiến hắn có cảm giác đầu gối như trúng mấy mũi tên chính là đằng sau những đáp án đó đều có các lời bình luận cố tình chửi bởi, công kích. Thật sự chẳng có cách nào biết được rốt cuộc ai đúng, ai sai.

    Đâu là biện pháp đúng đắn, đâu là tìm đường chết.

    Trên mấy chỗ tranh luận có một cách hắn thuộc làu, hôm qua cũng đã thử, đó là lý luận “Quỷ sợ kẻ xấu!”.

    Nó nói rằng nếu gặp được Qủy Hồn tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi, nhất định phải tỏ ra hung dữ, thật hung dữ, chẳng những phải mắng quỷ thật nhiều, mà còn phải tỏ ra giận dữ đến mức muốn đánh nó.

    “Không thể tiếp tục xem mấy thứ này được, chẳng biết mình sẽ còn gặp phải thể loại não tàn cỡ nào nữa. Đâu là mạng người, đâu thể tin vào mấy thông tin vớ vẩn này được!”

    Bởi vì trên mạng cũng không thể tìm được biện pháp đối phó quỷ, vậy nên ý nghĩ tiếp tục nán lại quán net cũng tan biến.

    Sau khi tắt máy lại bước ra ngoài, Hạ Thiên Kỳ liền lái xe đi tới một siêu thị tổng hợp gần tiệm sách Hâm Hoa.

    Ngoài việc tới đây mua chút đồ ăn vặt, thì quan trọng là đã sắp tới giờ “trực ban”.

    Cứ như thế, Hạ Thiên Kỳ ở trong siêu thị đi dạo đến đúng sáu giờ, mới xách hai túi đồ lớn rời đi, sau đó thì đón taxi đến thẳng tiệm sách Hâm Hoa.

    Bởi vì thời gian còn chưa qua sáu giờ, cho nên tiệm sách Hâm Hoa vẫn đang mở cửa buôn bán bình thường. Có rất nhiều khách trong tiệm, nhân viên cũng đều làm việc rất bận rộn. Hạ Thiên Kỳ muốn vào, nếu không phải là tự hắn đã trải qua, chắc chắn sẽ chẳng có ai tin, nơi này chỉ cần vừa tối sẽ biến thành địa ngục.

    Không ngờ có nhiều người chết trong tiệm sách như vậy nhưng vẫn như cũ đâu vào đấy buôn bán như bình thường, hắn cũng không thể nào hiểu được.

    Bởi vì ở trong quốc gia những chuyện kiểu này đa phần sẽ bị giấu nhẹm đi. Cho nên sự kiện kinh khủng xảy ra ở nơi này sẽ bị che giấu không để ai biết.

    Đứng chờ ở bên ngoài tiệm sách quan sát kỹ tình hình bên trong một lát, Hạ Thiên Kỳ liền đi vào con đường dẫn tới bãi đỗ xe.

    Điều khiến hắn vui mừng chính là, chiếc Audi vẫn còn đậu ở phía trong.

    Mở cửa xe, Hạ thiên Kỳ không chần chừ mà ngồi lên, trong lòng vẫn rất hưng phấn.

    Mẹ của hắn mặc dù là giáo viên ngữ văn cấp 3, nhưng bởi vì không phải là giáo viên chủ nhiệm, cũng không có mở lớp dạy học thêm, cho nên căn bản không thể kiếm thêm thu nhập ngoài. Còn cha của hắn cũng không khác gì, chỉ là một công nhân viên chức nhỏ, nên cũng không thể kiếm thêm thu nhập ngoài luồng.

    Cho nên nghiêm túc mà nói, tuy nhà hắn chưa đến mức quá nghèo nhưng cũng không phải khá giả, cùng lắm chỉ ở tầm một gia đình bình thường đủ sống mà thôi.

    Đương nhiên, cũng không bao gồm cả gia gia của hắn trong này. Hoàn cảnh của gia gia hắn như thế nào, hắn cũng không được rõ, bởi vì gia gia hắn hiện tại vẫn đang ở nhà hắn, cho đến bây giờ thì hắn vẫn chưa bao giờ thấy gia gia móc tiền ra phụ chi.

    Cũng chính bởi vì xuất thân từ một gia đình bình thường, cho nên từ nhỏ tới lớn, Hạ Thiên Kỳ vẫn luôn mong muốn được sở hữu những thứ đồ mắc tiền.

    Chẳng hạn như ở biệt thự lớn, lái xe xịn, có công việc tốt như trong mơ.

    Nếu mượn lời của một tên bạn xấu thời đại học của hắn thì giấc mộng kia của hắn hết sức dung tục, không thể dung tục hơn, chẳng có tí hoa mỹ nào.

    Cho nên chuyện được sở hữu một chiếc xe Audi đối với Hạ thiên Kỳ là một chuyện cực kỳ vui sướng, mặc kệ sắp tới có bao nhiêu kinh hoàng đang đón chờ.

    Hạ Thiên Kỳ nhớ tới chuyện một lát ông chú cũng sẽ tới, cho nên tạm thời hắn cũng không vội tới tiệm sách.

    Mở radio trên xe lên, chỉnh vào kênh âm nhạc để thư giãn, Hạ Thiên Kỳ không khỏi hài lòng hát theo. Chỉ sau vài phút ngắn ngủi, hắn đã cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.

    Ngồi trong xe chờ đúng một giờ, Hạ Thiên Kỳ không cam tâm bước xuống xe, sau đó bước từng bước uể oải tới tiệm sách Hâm Hoa.

    Lúc Hạ Thiên Kỳ bước vào tiệm sách, thì tiệm sách đã đóng cửa ngừng kinh doanh, cách đó không xa là đường đi cũng vắng tanh, cơ hồ không có người qua lại.

    Tuy nhiên tại cổng tiệm sách, lại có ba người đứng đó. Đó là ba người trẻ tuổi, hai nữ một nam.

    Nhìn thấy ba người này đứng trước cửa ra vào, Hạ Thiên Kỳ theo bản năng quan sát xung quanh, và điều làm hắn cảm thấy lạ nhất chính là không hề nhìn thấy bóng dáng của ông chú.

    “Cho hỏi… Cậu là Hạ Thiên Kỳ, Hạ tiên sinh sao?”

    Đúng lúc Hạ Thiên Kỳ đang mải miết tìm ông chú khắp nơi, thì bỗng nghe thấy một giọng nữ nhẹ nhàng phát ra.

    “Ừm, là tôi.”

    Mặc dù đã đoán được ba người này chính là người mới tới mà sáng nay ông chú có nhắc, nhưng Hạ Thiên Kỳ vẫn hỏi một câu để chắc chắn:

    “Các người là?”

    “Chúng tôi là người mới tới đây thử việc. Do ông chú có nói cậu cũng ở đây, cho nên chúng tôi mới đứng ở đây chờ cậu.”

    “À” Hạ Thiên Kỳ ra vẻ hiểu rõ nhẹ gật đầu, sau đó nghĩ một lát rồi lại hỏi:

    “Ông ta đâu rồi? Sao tôi không nhìn thấy.”

    “Lúc nãy ổng có đến, tuy nhiên có vẻ như có chuyện gấp, cho nên liền đi rồi.”

    Lần này trả lời Hạ Thiên Kỳ, là một tên …. đeo kính, giọng nói hệt như… Thái giám.

    Sắc mặt Hạ Thiên Kỳ lập tức trở nên kỳ lạ, có kìm nén để không bật cười, tỏ vẻ trầm tư nói:

    “Tốt a, chúng ta đều cùng làm một vị trí, cho nên đêm nay đành trông cậy ở các vị.”

    Nói xong, cũng không để cho ba người họ có thời gian phản ứng kịp, Hạ Thiên Kỳ liền mở cửa tiệm sách ra, bước vào trước.

    Bên trong tiệm sách vẫn như cũ tối đen như mực, có thể nhìn thấy hay không thì khỏi phải bàn.

    Cứ nghĩ tới việc tối đến nơi này đầy quỷ, lại còn quỷ có thể giết được người, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy dọc sóng lưng của mình chợt lạnh toát, hai chân cũng bắt đầu run lên.

    Nếu nói lúc này nói không sợ, tuyệt đối chỉ là lừa người dối mình.

    Cứ nghĩ đến việc phải đối mặt với những sự kiện sắp phát sinh mà mình chẳng hay biết chút nào về nó, tối đen đến mức xòe bàn tay cũng không thể nhìn thấy năm ngón, cả ba người đều biểu hiện sự sợ hãi khác nhau.

    “Nơi này làm sao tối đen như vậy, ngay cả đưa tay lên cũng không thể thấy nổi năm ngón, cái gì cũng không nhìn thấy!”

    “Đúng vậy đó, ít nhất cũng nên bật cái đèn lên, như vậy sẽ không quá ghê rợn.”

    “Mọi người cẩn thận, để tôi lấy điện thoại di động ra phát sáng…”

    Cho đến khi một người trong nhóm lấy điện thoại di động ra chiếu đèn thì mới có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong tiệm sách một chút. Sau đó một người bật đèn pin lên thì rõ thêm tí nữa.

    Nhìn thấy một chút ánh sáng, lúc này Hạ Thiên Kỳ mới bỏ tạm gói đồ trong tay xuống, saư đó mới lấy ra ba cái đèn pin.

    Hắn giữ lại một cái, còn hai cái đèn pin thì đưa cho ba người mới.

    “Đây có hai cái đèn pin, ba người cầm dùng đi, trên thực tế tôi cũng không biết chốt bật điện của tiệm sách nằm ở đâu.”

    Sở dĩ Hạ Thiên Kỳ mua ít đèn pin, không phải vì hắn tiếc mười mấy đồng, mà bởi vì hắn nghe ông chú nói chỉ đưa hai người mới tới mà thôi.

    Cũng không cách nào nhắc nhở bọn họ không nên đi vào, dù sao cả bọn nhất định phải canh gác nơi này cả đêm.

    Đối với việc Hạ Thiên Kỳ chuẩn bị sẵn đèn pin đều khiến cho cả ba người bất ngờ, tất nhiên bọn họ đều cảm thấy việc tìm nguồn điện vẫn tốt hơn, dùng đèn pin không tiện cho lắm

    “Chuyện kia… Hay là chúng ta chia ra tìm xem đi, nơi này không thể nào không có công tắc điện.”

    Sau khi Hạ Thiên Kỳ dứt lời thì một người đề nghị.

    Đối với lời đề nghị của người mới này, hai người còn lại nghe xong cũng đều ra vẻ đồng ý, chỉ có Hạ Thiên Kỳ lắc đầu nói:

    ”Trước tiên, tôi có vài vấn đề muốn mọi người.”​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    177,760
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 8: Bị bóng tối bao trùm

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Nghe thấy Hạ Thiên Kỳ có chuyện muốn hỏi bọn hắn, cả ba người tỏ ra hợp tác, dừng lại không tiếp tục đi nữa.

    Nhìn thấy những người mới đều nhanh chóng phối hợp, Hạ Thiên Kỳ cũng tranh thủ thời gian, hỏi thẳng vào vấn đề chính:

    “Mọi người có biết gì về công ty này không? Nói cách khác, bản thân các người hiểu về công ty này được bao nhiêu?”

    “Ý anh là gì?” Cả ba người nghe xong đều có chút khó hiểu: “Có thể nói rõ chút nữa được không?”

    “Ý của tôi là, mọi người hiểu rõ về công ty này bao nhiêu mà đã nhận lời làm việc? Có biết công ty này làm gì, vì sao lại tuyển mọi người?”

    Hạ Thiên Kỳ nói rõ ý của mình.

    “Chuyện này… Thật đúng là không rõ ràng.”

    Lúc này ba người mới hiểu ý Hạ Thiên Kỳ, tuy nhiên lại không biết về những câu hỏi của hắn.

    “Chuyện kia… Hạ tiên sinh, cậu có biết gì về công ty này không?” Người đàn ông có giọng nói như công công hỏi.

    Hạ Thiên Kỳ nhìn người có giọng nói như công công kia một lúc, tuy nhiên cũng không có trả lời câu hỏi của hắn, mà tiếp tục hỏi thêm:

    “Người phỏng vấn rồi đưa mọi người đến đây có phải là một ông chú?”

    “Ừm, là ông ta. Nhìn dữ dằn.” Ba người mới vừa nghe xong đều đồng loạt gật đầu khẳng định.

    “Vậy tiền lương của mọi người là bao nhiêu?”Hạ Thiên Kỳ nói xong liền bổ sung thêm:

    “Tiền lương thử việc của tôi là hai vạn, mặt khác còn được thêm một con Audi. Còn các người thì sao?”

    “Tôi cũng vậy, cũng là con số này.”

    “Tôi cũng thế.”

    “Tôi cũng giống vậy.”

    Lại lần nữa cả ba đồng thanh trả lời, có thể thấy được mức đãi ngộ thử việc của tất cả đều giống nhau.

    Sau khi xác nhận rõ điểm này, Hạ Thiên Kỳ hơi trầm ngâm một lúc, lại tiếp tục hỏi:

    “Vào lúc mọi người phỏng vấn, và trên quãng đường đi đến đây, ông chú kia có nói chuyện gì cho mọi người biết không? Chẳng hạn như bao lâu mới có thể thành nhân viên chính thức, hoặc tại sao lại phải tới nơi này thử việc, công ty này rốt cuộc làm cái gì…?

    Sau đó Hạ Thiên Kỳ nhìn cả ba người mới, hỏi thăm tường tận một phen, từ đó cũng biết được tên tuổi cả ba người.

    Người đàn ông có giọng nói như công công đang nói chuyện tên Phùng Vĩ. Hai người còn lại là con gái. Người có giọng nói êm ái ngọt ngào là Vương Nhã Chi, người lạnh lùng là Triệu Sảng.

    Ngoài những điều này ra thì hắn chẳng hỏi thêm được thông tin gì giá trị.

    Nói cách khác, cả ba người mới này cũng đều giống như hắn, đều không biết những gì liên quan tới công ty.

    Sở dĩ hào hứng ký hợp đồng lao động, đồng ý tới nơi này trực ban, nói trắng ra cũng là vì phần tiền đãi ngộ hấp dẫn kia. Cho nên dù bản thân có cảm thấy không đáng tin lắm, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều liền thử một phen.

    Đương nhiên, trước khi bọn họ tới nơi này, cũng đã nghe bạn bè hoặc người thân nói nói về tòa nhà kia. Vì vậy, cũng không sợ bị công ty của ông chú lừa đảo.

    Khi biết được nguyên nhân cả ba người mới ký hợp đồng, Hạ Thiên Kỳ chợt dở khóc dở cười, bởi vì lúc trước hắn cũng nghĩ như vậy. Tuy nhiên sau đó, cũng chỉ có trong lòng hắn mới hiểu rõ, chuyện tiền lương đãi ngộ mê người thực chất đều có lý do, không biết đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì.

    Cúi đầu, im lặng trầm tư một lúc, Hạ Thiên Kỳ nghiến chặt răng, quyết định sẽ nói ra hết những chuyện hắn biết.

    Làm như vậy cũng không phải vì hắn tốt bụng, quân tử, chỉ đơn giản cảm thấy cả bốn người cùng đối phó, nhất định sẽ mạnh hơn một mình hắn. Măc dù hắn cũng không chắc cả ba người họ có tin những gì hắn nói không, dù sao bọn họ cũng chưa từng trải qua những việc đáng sợ kia.

    Hạ quyết tâm trong lòng, Hạ Thiên Kỳ ngẩng đầu nhìn thẳng ba người kia nghiêm túc nói:

    “Trước tiên tôi nói cho các bạn nghe vài điều. Những điều mà tôi sắp đề cập tới đây nghe thì giống nói hươu nói vượn, chẳng khác gì kể chuyện ma, nhưng thực tế tôi rất nghiêm túc. Mỗi một sự kiện đều là đích thân tôi đã trải qua. Quan trọng các bạn phải có lòng tin vào tôi, nếu không có thể sẽ gặp chuyện không hay.”

    “Muốn hay không thì cũng đừng làm vẻ kinh khủng như vậy chứ, dọa đến mức tôi cũng không dám nghe.” Vương Nhã Chi nghe xong có chút sợ hãi nói.

    “Đúng vậy đó, dọa đến mức lông tơ của tôi đều dựng đứng hết cả lên.”

    Lúc này cả công công lẫn Triệu Sảng cũng phụ họa hai câu, nhất Phùng Vĩ công công, nói xong, còn lo lắng đưa tay chiếu đèn pin về phía sau lưng nhìn quanh quất.

    Nhìn thấy bộ dạng giả vờ như nghe chuyện ma của cả ba người, Hạ Thiên Kỳ không khỏi nhếch miệng, cười đểu:

    “Tôi nói lại lần nữa, tôi thực sự rất nghiêm túc!” Dứt lời, Hạ Thiên Kỳ gằn giọng.

    “Cái công ty mà chúng ta đang làm việc, trên thực tế là một công ty gian ác, rất thâm hiểm. Tóm lại chả khác gì một công ty rác rưởi lừa gạt. Bọn họ dùng tiền lương cao, phúc lợi lớn nhằm dẫn dụ chúng ta mắc câu. Một khi ký hợp đồng với họ, chúng ta không thể nào không nghe theo sự sắp xếp của họ. Bằng chứng là chúng ta bây giờ, bị công ty cố ý an bài ở chỗ này thử việc.”

    “Tới nơi này thử việc thì đã sao, không phải chỉ có ban đêm ở lại trực ban thôi sao?” Gã công công một lần nữa cắt ngang lời Hạ Thiên Kỳ, tỏ vẻ xem thường nói.

    Hạ Thiên Kỳ lạnh lùng trừng mắt nhìn gã công công một lát, sau đó hạ giọng nói:

    “Nếu như ở đây không có gì, như vậy buổi tối ở lại trực ban cũng chẳng sao, nhưng vấn đề là mọi người biết nơi này có cái gì không?”

    “Có cái gì?” Lúc này Triệu Sảng hỏi một câu.

    “Có ma! Ác quỷ thích giết người!”

    Hạ Thiên Kỳ như muốn hét lên nói câu này, trên thực tế nói càng nhiều thì trong lòng của hắn càng sợ hãi.

    Nhưng đã nói đến đoạn này, hắn cho dù sợ cũng vẫn cố kiên trì nói tiếp:

    “Đây là một công ty rất thần bí, một khi ký kết hợp đồng làm việc với nó, nó phân phối chúng ta đến những nơi có quỷ để làm việc. Ví dụ tiệm sách này ban đêm sẽ xuất hiện ma quỷ! Nếu như chúng ta không đi, hoặc là lựa chọn bỏ trốn, như vậy sẽ liền gặp những oan hồn bám lấy không tha để trả thù, cho đến khi giết chết được chúng ta mới thôi…!”

    Để cho ba người mới hiểu rõ hơn về hoàn cảnh của bản thân và có thể hỗ trợ cho Hạ Thiên Kỳ nhiều hơn, nên hắn cố sức giải thích rõ ràng, không giấu diếm điều gì.

    Tất cả những thứ xảy ra trong hai ngày qua, ngay cả chuyện kinh khủng nhất là gặp ma hắn cũng đều nói ra. Nhưng việc mà hắn không ngờ tới nhất chính là, cả ba tên người mới đều không tin hắn.

    “Câu chuyện ma này nghe ghê đấy, nhưng vô lý quá!”

    Triệu Sảng có chút sợ hãi khoanh tay lại, nhưng miệng thì bảo không tin. Gã công công cũng bồi vào:

    “Anh có chứng cứ gì để chứng minh những lời anh nói là sự thật?”

    “Nếu tôi mà gọi ác quỷ tới, chỉ sợ tất cả chúng ta đều cầm chắc cái chế!”

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy cái gã công công đúng là não tàn, hắn không nhìn thẳng gã, quay sang Vương Nhã Chi và Triệu Sảng hỏi:

    “Cô cũng không tin?”

    “Tôi vốn dĩ không tin…” Vương Nhã Chi nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ có chút tức giận, liền nhẹ nhàng nói:

    “Chỉ là có chút kỳ lạ, Nếu anh nói là sự thật, nơi này còn nguy hiểm như vậy, nhưng tại sao anh lại còn muốn quay về?”

    “Vừa rồi tôi đã có nói, chỉ có nghe theo sự sắp xếp của công ty, quay lại đây làm việc mới giữ được mạng sống. Còn nếu bỏ trốn, hoặc ở nhà thì đều chỉ có một con đường chết.”

    Hạ Thiên Kỳ không sợ ai khó chịu, nhấn mạnh lại lần nữa.

    “Tôi cảm thấy anh ấy không giống như đang nói dối…” Vương Nhã Chi lại hơi tin lời Hạ Thiên Kỳ, nói với Triệu Sảng, nhưng lại bị gã công công cắt ngang:

    “Tôi nghĩ chúng ta vẫn là nên chia nhau ra để tìm công tắc điện mở lên. Nơi này thực sự quá tối.”

    Hạ Thiên Kỳ làm sao mà không biết cái gã công công kia đang cố tình nói vậy, cho nên hắn kiên quyết từ chối:

    “Chúng ta không thể tách ra! Nếu không, một khi chỉ có một mình sẽ gặp quỷ, chẳng dám chắc sẽ không bị nó giết!”

    “Gọi cậu Hạ đại ca một tiếng thì cậu lên mặt à? Mở miệng cũng quỷ ngậm miệng cũng quỷ, trên đời này làm gì có quỷ! Bọn tôi chẳng ai quan tâm đến cậu đâu. Cậu thích làm gì thì làm. Giờ cậu câm mồm lại được rồi đấy. Nếu không chẳng biết còn lải nhải chuyện này đến bao giờ!”

    Triệu Sảng không hiểu chuyện chửi lại, khiến Hạ Thiên Kỳ tức đến một đập cho ả một trận. Nhưng nghĩ lại đối phương là phụ nữ, nên hắn vẫn cố nhịn.

    “Các người muốn tin hay không thì tùy. Chứ con mẹ nó, tôi đây cũng không thẹn với lương tâm. Muốn làm người tốt cũng không được, mẹ nó từ nay đếch làm nữa!”

    Hạ Thiên Kỳ xem như chơi bài ngửa với ba người này, dù sao cả ba người bọn họ vốn dĩ cũng không tin hắn, hắn nói thật nói nhiều cũng đều là nói nhảm.

    “Chúng tôi không có ý này.” Vương Nhã Chi nhìn thấy cũng không muốn bọn họ to tiếng không thoải mái.

    “Đừng để ý đến hắn, chúng ta đi tìm chốt mở.” Lúc này gã công công quay sang nói với Vương Nhã Chi.

    Vương Nhã Chi nhìn gã công công, rồi quay đầu liếc qua gương mặt tức giận của Hạ Thiên Kỳ, do dự một lát trả lời:

    “Hai người đi trước đi, chúng tôi tìm bên này.”

    Nghe thấy Vương Nhã Chi muốn ở lại đây cùng Hạ thiên Kỳ, gã công công khó chịu hừ lạnh một tiếng, sau đó cùng Triệu Sảng đi về một hướng.

    Đối với chuyện Vương Nhã Chi ở lại, thực sự là nằm ngoài ý muốn của Hạ Thiên Kỳ, dù sao ba người này cùng đến đây, huống chi bên kia còn một người phụ nữ. Nhưng cũng không thể nào phủ nhận, hiện giờ trong lòng của gã ít nhiều cũng có chút an ủi.

    “Tại sao cô không đi cùng với bọn họ?” Nét mặt Hạ Thiên Kỳ hơi giãn ra.

    “Đó là vì tôi cảm thấy anh không có vẻ gì là đang nói láo. Tuy nhiên, vẫn là nên phòng ngừa vạn nhất nha.”

    Nói xong, Vương Nhã Chi còn ngượng ngùng lấy tay che miệng cười khẽ hai tiếng.

    “Đúng không, tôi đẹp trai như vậy thì làm sao có thể nói dối, cũng chỉ có hai người kia mới không tin tôi.”

    Hạ Thiên Kỳ cũng chả rảnh gây sự với bọn họ, dù sao bây giờ việc bảo toàn tính mạng vẫn quan trọng hơn, ai biết được lúc nào con quỷ kia sẽ hiện lên giết người.

    “Đi thôi, chúng ta đi tìm chốt mở đi…”

    Mặc dù Vương Nhã Chi nhìn thì có vẻ yếu đuối, tướng mạo cũng rất bình thường, nhưng ít ra có người ở bên cạnh cũng có thể chia sẻ được chút áp lực.

    “Tòa nhà này đúng thật kỳ lạ, ngay cả cái chốt mở cũng không tìm thấy.”

    Phùng Vĩ một mặt tỏ ra bất mãn lẩm bẩm, một mặt dọc theo bên cửa sổ vừa đi vừa nghỉ, cứ đi được mấy bước liền quay đầu lại chiếu sáng phía sau lưng.

    Trên thực tế từ lúc tranh luận cùng Hạ Thiên Kỳ tới bây giờ, hắn luôn có cảm giác bản thân bị theo dõi, nhưng cứ mỗi khi hắn quay đầu lại nhìn thì không hề có bất kỳ phát hiện nào. Thật ra, trước đó trong lòng của hắn vẫn có để tâm đến những lời Hạ Thiên Kỳ nói, chỉ là ngoài miệng tỏ ra không tin tưởng thơi.

    Đi qua liên tiếp hai cái cửa sổ, Phùng Vĩ phát hiện mấy tấm rèm cửa đều được khép rất chặt, cũng chính vì vậy nên trong tòa nhà mới tối om đến nỗi xòe năm ngón tay cũng không thấy gì.

    Lần nữa đi đến một cái cửa sổ, lúc này Phùng Vĩ không tỏ ra như không thấy nữa, mà là dùng tay kéo tấm rèm ra hơn phân nửa, để ánh trăng chiếu sáng xuyên qua cửa sổ vào bên trong.

    Tuy nhiên lúc đó, còn có…

    Theo bản năng Phùng Vĩ nhìn về hướng cửa sổ, sau đó hắn liền trở nên ngơ ngẩn.

    A!

    Rất nhanh chỉ vài giây sau đó, một tiếng hét sợ hãi vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh tại nơi này.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    177,760
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 9: Chỉ có hai?

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Nghe thấy tiếng la hét sợ hãi, theo bản năng Hạ Thiên Kỳ và Vương Nhã Chi dừng bước chân.

    Âm thanh được truyền tới từ phía sau lưng bọn hắn.

    “Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng Phùng Vĩ?”

    Vương Nhã Chi sợ hãi quay lại nhìn về phía sau lưng. Khoảng cách giữa cô và Hạ Thiên Kỳ ngày càng thu hẹp lại. Thậm chí, Hạ Thiên Kỳ còn có thể cảm nhận được thân thể Vương Nhã Chi đang run rẩy.

    Trên thực tế không phải chỉ có một mình Vương Nhã Chi sợ hãi, mà Hạ Thiên Kỳ cũng rất bất an.

    “Ừm, vừa rồi tôi cũng nghe được.”

    Cứ thế âm thanh nhỏ dần, nhưng bởi vì bên trong tiệm sách quá yên tĩnh nên vẫn nghe rõ mồn một.

    Hạ Thiên Kỳ cũng không biết Phùng Vĩ và Triệu Sảng gặp phải chuyện gì ở bên kia. Tuy nhiên hắn đã phần nào đoán được chuyện gì đã xảy ra. Chắc chắn ác quỷ đã xuất hiện!

    Nhưng bất luận xảy ra chuyện gì, hắn cũng chưa từng có ý định sẽ đến xem. Nếu hắn đoán đúng thì hi vọng cái gã công công Phùng Vĩ kia nên tự cầu phúc cho mình.

    “Đó là chuyện của bọn họ. Chúng ta chỉ cần đứng đợi ở đây là được rồi. Tuy nhiên, chúng ta cũng nên cẩn thận, vừa mới đi được một đoạn đã thế rồi. Không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa?

    Ừm…

    Vương Nhã Chi vẫn luôn rất tin tưởng Hạ Thiên Kỳ, mặc dù “ma quỷ” mà hắn từng kể tới giờ vẫn chưa thấy xuất hiện. Có điều, loại cảm giác mơ hồ kỳ quái cô có thể cảm nhận được rõ ràng. Từ lúc bước vào nhà sách, Vương Nhã Chi đã có cảm giác nó khá âm u đáng sợ.

    “Tôi muốn ra ngoài thử gọi điện thoại cho bạn bè…”

    Đột nhiên Vương Nhã Chi đề nghị.

    .

    Cùng lúc đó, ở một địa điểm khác tại lầu một.

    Phùng Vĩ dùng sức dụi dụi hai mắt, vẫn không tài nào tin nổi vào mắt mình, bởi vì mọi thứ trước mắt… thật sự là rất quái lạ.

    Bên trên cửa sổ có một thứ chất lỏng giống máu tươi đang từ từ chảy ra.

    “Đó là thứ gì…”

    Phùng Vĩ khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, sau đó gọi to:

    “Triệu Sảng, cô ở đâu? Nhanh tới đây xem nè!”

    Triệu, Triệu Sảng?

    Thấy cảnh tượng ghê người này, lá gan Phùng Vĩ không có cách nào chấp nhận nổi, cho nên theo bản năng liền suy nghĩ tới việc gọi Triệu Sảng tới.

    Nhưng Triệu Sảng lại không hề trả lời hắn.

    “Nè? Triệu Sảng? Cô có ở đó hay không? Ít ra nên trả lời một tiếng chứ! Đừng dọa tôi mà!”

    Phùng Vĩ cảm thấy giọng nói của mình rất lớn, nơi này lại yên tĩnh như vậy, ngay cả đến lầu ba, lầu bốn còn có thể nghe rõ ràng, Triệu Sảng hẳn phải biết mới đúng.

    Tê tê…

    Ngay khi Phùng Vĩ đang sợ hãi gọi to tên Triệu Sảng thì thứ chất lỏng giống máu vẫn không ngừng chảy ra từ cửa sổ. Lúc này không gian càng lúc càng yên tĩnh không một tiếng động. Phùng Vĩ mơ hồ thấy một người đang nằm ngọ nguậy trên vũng máu.

    Đúng lúc tròng lòng Phùng Vĩ có cảm giác phải tiếp tục nhìn về phía cửa sổ thì lúc này, một luồng ánh sáng trắng toát đột ngột chiếu thẳng vào một bên mặt của hắn.

    A!

    Do ánh sáng xuất hiện quá đột ngột, và thần kinh của Phùng Vĩ cũng đang rất căng thẳng, nên ngay lập tức bị dọa đến mức hoảng sợ la lên.

    “Anh có thể đừng dọa người ta chết khiếp thế không hả?

    “Cộp cộp” tiếng động giày cao gót vang lên, Triệu Sảng đang đi tới với gương mặt lạnh tanh.

    Nhìn thấy Triệu Sảng, Phùng Vĩ lập tức thở phào:

    “Vừa rồi cô chạy đi đâu thế? Gọi cô nhiều vậy cũng không thấy trả lời. Còn tưởng cô không có ở đây.”

    Phùng Vĩ tức giận nói xong, liền giật mình nhớ tới tấm kiếng có thứ chất lỏng giống máu đang chảy ra trên cửa sổ, thế là vội vàng thông báo với Triệu Sảng:

    “Đùng rồi, cô mau nhìn tấm kiếng trên cửa sổ. Bên trong có một thứ chất lỏng giống máu đang chảy ra. Vô cùng kỳ lạ.”

    Chất lỏng gì?

    Triệu Sảng nhìn qua cửa sổ, tỏ vẻ khó hiểu.

    Chính là… A?

    Vốn dĩ Phùng Vĩ muốn nói bên trên cái cửa sổ có máu. Nhưng lời vừa tới cổ họng đã bị hắn nuốt ngược vào trở lại.

    Chỉ thấy tấm kiếng trên cửa sổ đã bị rèm cửa che lại cực kỳ kín đáo. Đừng nói là chất lỏng gì bên trong, ngay cả tấm kiếng trong suốt cũng không thể nhìn thấy.

    “Cô kéo cái màn cửa này lên hả?”

    Phùng Vĩ nhìn Triệu Sảng với vẻ hoài nghi.

    “Anh đang nói cái gì vậy, tôi vừa mới tới mà.”

    Triệu Sảng trừng mắt nhìn Phùng Vĩ, không thèm để ý bước tới chỗ gã.

    “Không đúng, rõ ràng tôi vừa mới kéo rèm cửa ra. Nơi này cũng chỉ có hai chúng ta, tôi không làm, cô cũng không làm, vậy chẳng lẻ ma làm?”

    Phùng Vĩ ngơ ngẩn gãi đầu, sau đó lẩm bẩm:

    “Được rồi, bây giờ tôi kéo ra cho cô xem.”

    Dứt lời, Phùng Vĩ kéo màn cửa ra một cái “xoẹt”. Điều khiến hắn cảm thấy vô cùng hoang mang đó chính là… bên trên cửa sổ không còn thứ chất lỏng kia nữa.

    Nó chỉ là một cái cửa sổ bình thường như bao cái cửa khác. Ánh trăng chiếu rọi vào, cũng chỉ tản ra một thứ ánh sáng nhạt.

    “Chuyện này… Thực sự không thể nào… Rõ ràng tôi vừa nhìn thấy…”

    “Anh vừa rõ ràng nhìn thấy gì! Thực sự là không có gì mà!”

    Phùng Vĩ còn muốn giải thích điều, tuy nhiên lại bị Triệu Sảng thẳng thừng cắt ngang. Hiển nhiên, cô ta cảm thấy nhàm chán với kiểu ở không kiếm chuyện của tên Phùng Vĩ này.

    “Được rồi, có thể là tôi hoa mắt. Chắc do ánh sáng bên ngoài phản chiếu.”

    Phùng Vĩ lê bước lên mấy bậc thang. Sau đó giống như vừa nghĩ tới gì đó, giật mình quay lại hỏi Triệu Sảng:

    “Mà này, cô vừa mới đi đâu? Tại sao tôi gọi cô cả nửa ngày cũng không thèm trả lời lấy một tiếng vậy?”

    “Vừa rồi tôi ở bên kia.” Triệu Sảng đưa tay chỉ vào bậc thang cách đó không xa.

    Phùng Vĩ quay sang phía bậc thang bên kia chiếu chiếu đèn pin, sau đó có chút hoài nghi hỏi:

    “Cô lên lầu rồi?”

    “Ừm.” Triệu Sảng gật đầu nhẹ, sau đó đi tới ghé sát tai Phùng Vĩ, cố ý nói nhỏ:

    “Tôi vừa phát hiện ra một bí mật ở trên kia.”



    Hạ Thiên Kỳ đưa Vương Nhã Chi đi loanh quanh gần đó vài vòng. Mặc dù không tìm thấy công tắc điện, nhưng cũng may không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì.

    Trong lúc đi, Vương Nhã Chi thử gọi điện thoại cho bạn bè mấy lần, nhưng không có cách nào kết nối được.

    Càng kỳ lạ hơn là, tín hiệu sóng trên điện thoại rõ ràng là rất mạnh, nhưng khi Hạ Thiên Kỳ thử gọi, ngay cả báo cảnh sát cũng không thể, đồng nghĩa với việc không thể kết nối.

    Sự kiện kỳ lạ này khiến Vương Nhã Chi gần như suy sụp, còn lòng Hạ Thiên Kỳ cũng ngày một nặng nề hơn.

    Không gian đen tối tĩnh mịch bao trùm, đè ép tâm hồn mỗi người.

    “Tôi không muốn đợi ở chỗ này nữa, tôi muốn về ký túc xá!”

    Không biết có phải vì Vương Nhã Chi quá mức sợ hãi hay không mà đột nhiên nắm lấy cánh tay Hạ Thiên Kỳ, khóc nức nở.

    “Ý kiến hay đấy, cô có thể về.” Hạ thiên Kỳ đồng ý, sau đó thì lại bổ sung thêm:

    “Tối nay cô quyết định rời khỏi đây, nhưng ngày mai cô có còn muốn quay lại đây không? Chỉ e cô chưa kịp trở về đã bị giết đó! Không phải tôi từng nói qua chuyện tôi gặp phải vào hai ngày trước sao!”

    Vì Hạ thiên Kỳ có ấn tượng tốt với Vương Nhã Chi nên mới tôn trọng ý kiến cô ta. Nhưng quan trọng là nếu như Phương Nhã Chi bỏ trốn vào lúc này, như vậy không phải nơi đây chỉ còn lại mình hắn sao.

    “Anh đừng dọa tôi… Tôi không muốn chết…”

    Vương Nhã Chi vừa nói, vừa khóc “oa oa”, ngày càng trở nên kích động.

    “Tôi chỉ muốn kiếm thêm nhiều tiền một chút gửi cho cha mẹ… Cho nên mới rời trường đi…”

    “Tại sao tôi lại gặp phải chuyện này… Tôi còn chưa muốn chết…”

    “Càng ngày, Vương Nhã Chi khóc càng to. Hiển nhiên, đã mất đi khống chế với bản thân.

    Trên thực tế, Hạ Thiên Kỳ không thể nào chịu được, cũng không biết làm gì khi nhìn thấy con gái khóc.

    Tình huống khó xử này đừng nói là ở đây, mà đổi lại khi ở bên ngoài cũng khiến hắn cực kỳ đau đầu. Nghĩ kỹ, Hạ Thiên Kỳ cũng chỉ còn cách dùng giọng điệu uy hiếp nói:

    “Nếu như cô còn muốn giữ mạng sống, không muốn chết nhanh như vậy thì câm miệng ngay đi! Tiếng khóc của cô rất dễ dụ nó tới. Đến lúc đó, cả hai chúng ta chẳng ai sống sót đâu!”

    Mặc dù việc nổi nóng với đàn bà khá mất hình tượng. Nhưng vào tình cảnh sống chết trước mắt ai mà nghĩ được gì nữa. Huống chi, bản thân Hạ Thiên Kỳ cũng chẳng phải người câu nệ tiểu tiết.

    Tuy nhiên mấy câu này thực sự rất hiệu quả. Vương Nhã Chi vừa nghe xong lập tức hoảng sợ im ngay, không dám kêu lên tiếng nào vì sợ sẽ bị quỷ giết chết.

    Thấy Vương Nhã Chi bình tĩnh lại, gương mặt Hạ Thiên Kỳ cũng giãn ra vài phần, nói:

    “Trên đời này, dù việc khó khăn cỡ nào cũng sẽ có cách giải quyết. Cho nên chúng ta nhất định sẽ không sao!”

    Câu nói này của Hạ Thiên Kỳ vừa an ủi Vương Nhã Chi, đồng thời cũng tự an ủi chính bản thân hắn.

    Hiện tại tâm tình hắn cũng rất tồi tệ, toàn bộ tầng một ngoại trừ bọn họ ra thì không nghe thấy âm thanh nào khác cả.Trước đó hắn nghe thấy tiếng Phùng Vĩ hét, cũng không biết bên đó đã xảy ra chuyện gì. Triệu Sảng và Phùng Vĩ có phải đã chết rồi hay không?

    Loại cảm giác như sống trong địa ngục thực sự quá dày vò người ta. Bởi vì, bạn không biết được lúc nào sẽ có một đôi tay từ phía sau thò lên bóp nát cổ của bạn!

    Có lẽ bị ảnh hưởng bởi câu nói của Hạ Thiên Kỳ, Vương Nhã Chi đã thực sự bình tĩnh trở lại.

    Cũng vào lúc này, Hạ Thiên Kỳ bỗng giật mình nhớ tới một chuyện:

    “Đúng rồi, tôi chưa hỏi mọi người một chuyện.”

    “Lúc các cô đến đây, nơi này đã nghỉ kinh doanh chưa? Các cô có thấy nhân viên làm việc ở bên trong kéo rèm cửa vào hay không?”

    “Không biết, lúc tôi cùng Phùng vĩ tới thì nơi này đã đóng cửa rồi.”

    Vương Nhã Chi lắc đầu, nhưng rất nhanh sau đó sựt nhớ ra điều gì, nói:

    “Triệu Sảng biết đó. Cô ta đứng chờ ở hiệu sách từ trước.”

    “Là sao?” Hạ thiên Kỳ không nghe rõ hỏi lại:

    “Không phải tất cả bọn cô được ông chú đưa tới à?

    “Không!” Vương Nhã Chi lắc đầu, giải thích:

    “Chỉ có tôi và Phùng vĩ là được ông chú đưa tới. Còn Triệu Sảng, sau khi ông chú về, cô ta mới đi ra từ trong tiệm sách.”

    Nghe xong, Hạ Thiên Kỳ chợt cảm thấy lạnh toát, cảm giác lạnh bắt đầu từ lòng bàn chân rồi lan tỏa ra khắp cơ thể hắn.

    “Tí nữa tôi sẽ đưa hai người thử việc mới qua đó…”

    Lúc này, Hạ Thiên Kỳ mới giật mình nhớ lại, trước đây ông chú đã từng nói với hắn như thế.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    177,760
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 10: Vị khách ngoài ý muốn

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    “Tôi nói này Triệu Sảng, cô sẽ không phải là cố ý đùa tôi chứ, trong tiệm sách này thì có thể có bí mật gì.”

    Theo sát Triệu Sảng lên tới bốn lầu, mặc dù trong lòng Phùng Vĩ không hề cảm thấy sợ hãi, nhưng ít nhiều cũng cảm thấy có chút gì đó không ổn.

    “Đừng vội, chờ đến lúc đó sẽ biết thôi.”

    Giọng điệu của Triệu Sảng vẫn cứng ngắc như trước, nghe qua chẳng khác gì một người máy đang nói.

    Lại lần nữa sự khủng hoảng trong lòng Phùng Vĩ lại dâng cao, nhất là khi cảm thấy nhiệt độ bốn phía ngày càng thấp dần. Phùng Vĩ theo bản năng ôm lấy bả vai, nhưng vẫn không cách nào ngăn cản cái rét xâm nhập.

    “Làm sao lại lạnh như vậy hả, lạnh chết tôi rồi!”

    Phùng Vĩ khoanh tay đứng tại chỗ nhảy lên, chịu không được quay sang Triệu Sảng phàn nàn.

    “Cảm thấy lạnh quá rồi, vậy chúng ta nhanh vào đi.”

    Không biết có phải do nghe Phùng Vĩ vô cớ oán trách, mà đột nhiên Triệu Sảng ở phía trước chợt dừng lại, sau đó kéo một cánh cửa ở gian phòng nghỉ ngơi:

    “Chính là chỗ này, tới đây nhanh lên.”

    Cho dù lúc này nhìn qua Triệu Sảng cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng Phùng Vĩ vẫn không nghi ngờ bước nhanh tới.

    Kỳ thật trong lòng của hắn rất mong đợi, dù sao cả hai cũng là cô nam quả nữ ở chỗ này, Triệu Sảng lại có biểu hiện giống như là đang chủ động… Mặc dù giọng nói của hắn có chút ẻo lả giống công công, nhưng thực chất vẫn là đàn ông thực thụ.

    Bước vào cánh cửa phòng nghỉ ngơi, đứng song song cùng với Triệu Sảng, Phùng Vĩ theo bản năng lấy tay cầm đèn pin hướng vào bên trong chiếu chiếu, tuy nhiên cũng không có phát hiện gì đặc biệt.

    “Cô chắc chắn trong này có bí mật?”

    Hiện tại Phùng Vĩ dám chắc chắn tới 9 phần, Triệu Sảng là lừa hắn tới, vốn dĩ nơi này không hề có bí mật gì hết.

    Còn về nguyên nhân lừa hắn tới…

    Phùng Vĩ liếc mắt nhìn qua gương mặt không chút biểu cảm của Triệu Sảng đang đứng rất gần hắn, nhưng bởi vì ánh sáng quá mờ, cho nên hắn không thể nào nhìn thấy chút biểu cảm nào trên gương mặt Triệu Sảng.

    Nhưng vào lúc này, Triệu Sảng cũng đã bước vào trong phòng nghỉ.

    Nhìn thấy Triệu Sảng đi vào trước, Phùng Vĩ cũng vội bước theo sau, chỉ là hắn không nghĩ tới chuyện, khi chân trước hắn vừa bước vào phòng, thì đột nhiên cánh cửa phòng nghỉ kêu lên“rầm” một tiếng đóng lại.

    Kế đó không đợi Phùng Vĩ quay đầu lại xem, thì hay bàn tay lạnh như băng nhanh như chớp liền bóp chặt lấy cổ của hắn.

    Triệu Sảng…

    Bởi vì trong tay Phùng Vĩ còn cầm đèn pin, cho nên lần này nhờ chút ánh sáng hắn có thể nhìn rõ gương mặt Triệu Sảng, đó là một người _ _ có gương mặt cực kỳ trắng bệch!

    “Tôi muốn…”

    Mặc dù gương mặt trắng bệch dọa người, giống như quỷ hút máu của Triệu Sảng, nhưng khi vừa nghe thấy giọng nói mang chút hờn dỗi thì Phùng Vĩ lập tức không còn đề phòng nữa.

    Phùng Vĩ trợn tròn mắt nhìn Triệu Sảng mỗi lúc một đến gần mình hơn, thân thể của hắn không kiềm chế được và run lên bần bật, bởi vì thân thể của Triệu Sảng thực sự quá lạnh.

    “Tôi muốn…”

    Triệu Sảng lại tiến gần hơn, một lần nữa thở gấp nói với Phùng Vĩ.

    Thịt dâng đến tận miệng, Phùng Vĩ chả lẽ không ăn, thế là cũng rất phối hợp nói:

    “Cô muốn cái gì?”

    Lúc này gương mặt Triệu Sảng đã hoàn toàn áp sát mặt Phùng Vĩ.

    “Cô muốn cái gì?” Hai cành tay của phùng Vĩ bắt đầu không yên phận cởi bỏ quần áo của Triệu Sảng.

    “Ta muốn… Muốn! Ngươi!! Chết!”

    Giọng nói của Triệu Sảng đột nhiên trở nên khàn khàn, cùng lúc đó, Phùng Vĩ cũng ngửi thấy một mùi hôi thối khiến hắn muốn buồn nôn…

    Tại đầu bậc thang ở lầu một của tiệm sách, Hạ Thiên Kỳ và vương Nhã Chi đang đứng đợi ở đây.

    “Anh nói cái gì? Triệu… Triệu Sảng là quỷ!”

    Vương Nhã Chi thực sự hoài nghi không biết tai mình có nghe nhầm không nữa, làm sao có thể tin nổi một người còn sống sờ sờ thế kia lại có thể là quỷ.

    “Tôi cũng chỉ nói là có thể, bởi vì ông chú cũng chỉ nói là sẽ đưa hai người tới, huống chi cô ta lại xuất hiện sau khi ông chú rời đi.”

    Nghĩ đến chuyện trước đây ác quỷ đã từng biến thành nhân viên quản lý sách Trương Tiểu Thuận để lừa hắn, Hạ Thiên Kỳ càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng.

    “Nếu như anh nói là sự thật, vậy thì… Vậy thì Phùng Vĩ..” Vương Nhã Chi đã sợ tới mức không thể nói thành lời.

    Hạ Thiên Kỳ ra hiệu cho cô giữ bình tĩnh, sau đó lắc đầu nói:

    “Không biết, cũng chỉ hi vọng rằng hắn có thể tự cầu phúc, dù sao bây giờ chúng ta cũng còn lo cho bản thân không xong, không biết sẽ bị phát hiện lúc nào.”

    Nói đến đây, có lẽ do sợ Vương Nhã Chi không giữ được bình tĩnh, Hạ Thiên Kỳ lại bổ sung thêm:

    Tuy nhiên cũng không phải là không có cách để đối phó, nghe nói ác quỷ sợ ác nhân, chỉ cần chúng ta tỏ ra hung ác mốt chút chắc sẽ không gặp nguy hiểm.”

    “Thật sao?” Vương Nhã Chi như nhìn thấy tia hy vọng.

    “Ừm.” Hạ thiên Kỳ nhẹ gật đầu, sau đó còn nói thêm:

    “Ngoài ra tôi còn có một suy đoán, có thể con ác của kia rất sợ ánh sáng.”

    Sợ ánh sáng?

    “Ừm, cô không cảm thấy kỳ lạ sao, cả tiệm sách này chẳng hề có một chút ánh sáng nào.

    .

    Tất cả các cửa sổ đều giống nhau bị màn cửa che khuất, ngay cả công tắc điện cũng rất khó tìm, điểm quan trọng nhất chính là… Ác quỷ chỉ có thể xuất hiện vào buổi tối.

    Cho nên tôi mới phát hiện được chuyện ác quỷ hoặc là sợ ánh sáng, hoặc là sợ nóng.

    Còn nữa, không phải trong phim ảnh đều có thể thấy ác quỷ rất sợ ánh sáng mà!”

    Đam những đều bản thân phỏng đoán nói một hơi, Hạ Thiên kỳ cũng không quan tâm Vương Nhã Chi nghe có hiểu gì hay không, hắn liên nói tiếp:

    “Cho nên bây giờ chúng ta nên lấy tay chuẩn bị!”

    Lấy… Lấy tay chuẩn bị? Chuẩn bị… Chuẩn bị cái gì?

    “Đương nhiên là nghĩ biện pháp đưa ánh sáng đến đây, nếu chỉ dựa vào một chút ánh sáng ở đèn pin thì nhất định không được. Chúng ta đi kéo hết màn cửa ở tầng một ra.”

    Hạ Thiên Kỳ vốn là một người không có khái niệm chờ đợi, hắn cũng không thích phó thác mạng sống cho trời, hay đem vận mệnh cho người khác nắm giữ.

    Đưa Vương Nhã Chi theo, Hạ Thiên Kỳ thận trọng bước tới một cái cửa sổ phía trước, nhưng chưa kịp kéo màn cửa ra, bỗng có vài giọt chất lỏng, rơi xuống đỉnh đầu bọn họ.

    Cái gì…?

    Theo bản năng Hạ Thiên Kỳ đưa tay lên sờ vào cái thứ chất lỏng trên đầu mình, sau đó từ từ ngẩng đầu lên, lấy tay chiếu ành sáng đèn pin lên phía trên.

    Á ——!

    Sau khi nhìn thấy cảnh tưởng trên đỉnh đầu bọn họ, Cả Hạ thiên Kỳ lẫn Vương Á Chi đều hít vào một ngụm khí lạnh.

    Bởi vì ngay trên đỉnh đầu cảu bọn họ chính là… Chính là một người chết bị treo ngược!

    Chiếc đèn pin trên tay đột nhiên bỗng vụt sáng, sau lưng, tiếng hét thất thanh vì sợ hãi của Vương Nhã Chi như muốn đâm thủng màng nhĩ.

    Cho dù chỉ là ngẩng đầu nhìn một chút, nhưng Hạ thiên Kỳ vẫn có thể nhận ra cái xác kia là ai, không phải ai khác, đó chính là gã công công Phùng Vĩ

    Tuy nhiên, hạ Thiên Kỳ cũng không phải nhận ra nhờ bộ dạng của hắn đang treo ngược ở phía trên, mà là qua cách ăn mặc của hắn.

    .

    Bởi vì lúc này Phụng Vĩ đã không còn nguyên vẹn như trước nữa, ngoài thi thể bị biến dạng nghiệm trọng đến mức không thể nào diễn tả chính là bộ não trong đầu chỉ còn lại một nửa, trông cực kỳ thê thảm treo ở bên trên.

    Mà cái thứ chất lỏng rớt xuống đầu bọn họ, chính là từ miệng vết thương của Phùng Vĩ nhỏ xuống _ _ óc!

    “Hắn bị treo lên trên từ lúc nào…!”

    Hạ Thiên Kỳ chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, thân thể cũng bắt đầu trở nên run rẩy. Còn Vương Nhã Chi luôn theo sau hắn, cũng không biết đã trốn đi đâu.

    Dùng tay vỗ vỗ hai má của mình, Hạ Thiên Kỳ đang cố gắng để bản thân giữ tỉnh táo.

    Thực ra thì chuyện Phùng Vĩ chết cũng không nằm ngoài suy đoán của hắn, còn nguyên nhân khiến hắn hoảng sợ như thế thì nói thẳng ra chính là, cái thi thể này ở quá gần bọn họ.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, điều này đã nói cho hắn biết __ __ Nó đang ở gần đây!

    “Mau chạy ra khỏi chỗ này!”

    Hạ Thiên Kỳ không dám do dự, vội vàng cử động đôi chân chạy thẳng về phía đầu bậc thang, dự định chạy lên lầu.

    Nhưng vừa chạy được không bao xa, trong lòng hắn chợt cảm giác như có người đang nhìn mình, loại cảm giác này thực sự là quá mãnh liệt, mãnh liệt đến mức dù hắn không quay đầu lại nhìn, cũng có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang ở phía sau lưng hắn!

    Thực ra cảm giác của hắn hoàn toàn chính xác, bởi vì đúng lúc hắn mạo hiểm định quay đầu lại nhìn, thì một bên bả vai hắn bỗng có thứ gì nắm lấy, sau đó truyền ra một lực mạnh mẽ khến hắn không tài nào hống cự được, kéo mạnh hắn ngã xuống đất.

    A…!

    Sau khi ngã xuống đất, những cảm xúc sợ hãi mà Hạ Thiên Kỳ kìm ném lại khi nãy bắt đầu bộc phát ra.

    Chiếc đèn pin hắn cầm trong tay trước đó, không biết có phải do rớt xuống bể, hay là do hết pin, không gian hoàn toàn chìm ngập trong bóng tối.

    Màn đêm vô tận cùng tuyệt vọng giống như một cơn sóng giận dữ, trong khoảnh khắc đã nuốt chửng Hạ Thiên Kỳ.

    .

    Hạ Thiên Kỳ sợ hãi muốn đứng dậy, lại phát hiện trên người đột nhiên có một thứ chất lỏng đang chảy ra, đồng thời có một vật gì đó với trọng lực không nhẹ đang đè trên người hắn.

    Có thứ gì đó… Có thứ gì đó đang đè lên người hắn!

    Nhưng mà… Cái gì hắn cũng đều không nhìn thấy.

    Mình phải chết sao…

    Lần đầu tiên Hạ Thiên Kỳ nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng. Đó là sự pha trộn của cảm giác cực đoan, bất lực cùng bất đắc dĩ.

    Tuy nhiên hắn lại đột nhiên nghĩ đến một vật, có lẽ đồ vật này có thể cứu được mạng hắn tạm thời, đó chính là bùa hộ thân mà gia gia đưa cho hắn!

    Trước kia hắn không suy nghĩ ném hết bùa hộ thân vào trong bồn cầu, nhưng vẫn còn sót lại một cái, hắn luôn để trong trong túi quần.

    Nghĩ đến bùa hộ thân, ham muốn sinh tồn trong lòng Hạ Thiên Kỳ lại trỗi dậy, hắn liều mạng dãy dụa lấy bùa hộ thân trong túi ra, sau đó mặc kệ việc nó có tác dụng hay không liền để xuống cái thứ đang đè phía trên người.

    Cả quá trình, Hạ Thiên Kỳ chỉ cảm thấy bùa hộ thân trên tay như rơi vào một đống bùn nhão. Có điều sau một cái chớp mắt, từng đốm lửa nhỏ bỗng cháy rực lên trước mặt hắn.

    Hắn vô cùng kinh hãi khi nhìn thấy tay mình bị thiêu cháy, không, chính xác mà nói là tấm bùa hộ thân hắn đang cầm trong tay đang cháy dữ dội, nhưng mà quái lạ là ở chỗ, tay của hắn lại hoàn toàn không cảm thấy nóng..

    Cũng nhờ vào ánh sáng của lửa, hắn rốt cục cũng nhìn thấy rõ cái thứ đang đè lên người mình.

    Chính là con ác quỷ đêm đó ngụy trang thành Trương Tiểu Thuận suýt giết hắn!

    Toàn thân vẫn như cũ, bộ mặt đầy mủ trông thật buồn nôn.

    Bùa hộ thân có tác dụng rất rõ khi thiêu đốt ác quỷ rất rõ rệt, thân thể của nó giống như bị điện giật, đứng giữa không trung run lên bần bật cho đến khi tách khỏi hoàn toàn Hạ Thiên Kỳ.

    Còn Hạ Thiên Kỳ cũng không ngu ngốc ở nguyên chỗ, vội vàng trở mình thừa cơ hội đứng lên, chuẩn bị chạy về phái cầu thang.

    Lúc này nhìn lại bùa hộ thân, có lẽ bị thiêu cháy gần như là không còn gì.

    Nói cách khác, Hạ Thiên Kỳ đã mất đi vật phòng thân, bây giờ muốn giữ mạng sống cũng chỉ còn cách chạy trốn. Chỉ là khi hắn chưa kịp đào tẩu, thì bỗng một trùm ánh sáng chói mắt liền chiếu lên gương mặt hắn.

    “Người sau lưng cậu quả thật không đơn giản, cũng không biết là cán bộ cấp nào!”

    Nhưng điều khiến Hạ Thiên Kỳ cảm thấy bất ngờ, chính là giọng nói của ông chú đột ngột vang lên.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)