↑ ↓

 Linh Dị Ác Linh Quốc Gia - Q10 C3 - Trong Nháy Mắt Cười Cười

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 7/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 1: Thử việc.

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Ánh sáng mặt trời biến mất, màn đêm buông xuống, mỗi người chúng ta đều chìm vào giấc mộng.

    Chân tướng của sự thật bị giả dối vùi lấp ở một góc lạnh như băng. Có người vô tình nhìn thấy nó, nhưng cuối cùng vẫn bỏ qua nó.

    Con ngươi trong mắt mèo đỏ lòm, nửa đêm đứng trước cửa sổ gọi bầy đàn.

    Trong bóng tối… có bóng người đáng sợ đang không ngừng tiến tới!

    Chó cùng rứt dậu, ác quỷ tụ hội, tuyệt vọng và căng thẳng đến cực điểm!

    Vô số những sự kiện khiến người ta phải sởn gai ốc liên tục xuất hiện. Là trầm luân trong tuyệt vọng? Hay là trong tuyệt vọng tìm được lối thoát?
    Vẫn phải chờ đợi lời tuyên án tàn nhẫn đến từ số phận?

    Đây là thế giới tại quốc gia ác quỷ, một thế giới tràn đầy khủng hoảng và chém giết.

    Dịch: Hàn Gia Băng _ Nhóm dịch PHL
    [​IMG]


    “Lương thử việc hai vạn, đài thọ Audi A6…”

    “ Tiền lương hai vạn…”

    ‘Audi A6…”

    Cho đến lúc vào ngồi trong xe, Hạ Thiên Kỳ vẫn chưa từ trong sung sướng hồi tỉnh lại.

    Trước đây không lâu, hắn vừa được thông qua kỳ phỏng vấn của một công ty lớn, cũng ký hợp đồng thử việc với một mức lương rất cao.

    Sở dĩ gọi là rất cao, bởi vì mức lương thử việc đã tới 2 vạn, đồng thời còn được đài thọ con Audi đang ngồi lái.

    Đúng là đãi ngộ lớn, đối với một người vừa tốt nghiệp sau ba năm đại học, ngay cả một chút kinh nghiệm làm việc Hạ Thiên Kỳ đều không có, chẳng khác gì tự nhiên có 500 vạn tiền thưởng lớn.

    Nói không phải điêu, chuyện như vậy đúng là vui như lên trời, ngay cả nằm mơ hắn cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới.

    “Nếu đã ký kết hợp đồng làm việc thì ngay bây giờ cậu có thể thực hiện chức trách của mình.”

    Hạ Thiên Kỳ vẫn còn đang muốn hưởng thụ sự sung sướng thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói trầm trầm.

    Hạ Thiên Kỳ bỗng bừng tỉnh lại, lúc này mới chợt nhớ tới trong xe không chỉ có mình hắn, mà còn có một ông chú khoảng bốn mươi tuổi.

    Ông chú này chính là người phỏng vấn hắn trước đây, từ đầu tới cuối đều rất kiệm lời, lại còn tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn, Hạ Thiên Kỳ cảm giác lão chỉ qua loa cho xong.

    Trên thực tế ông chú này cũng thật hời hợt, bởi vì ngay cả hợp đồng hắn cũng đã ký rồi nhưng… lại hoàn toàn không biết đây là công ty gì, công việc chức trách của bản thân ra sao.

    Nói đúng hơn là lúc đó do hắn còn đang mơ hồ đã vội ký hợp đồng.

    Mặc dù như thế, Hạ Thiên Kỳ cũng không hề lo lắng dù chỉ một chút về chuyện đây là công ty lừa gạt, bởi vì văn phòng công ty nằm ở tầng trên tòa nhà Hoàng Kim.

    Nếu như không phải công ty lớn kinh doanh hợp pháp, có quan hệ với Chính Phủ, vốn dĩ không thể có tư cách đặt văn phòng ở Hoàng Kim, huống chi công ty này còn độc chiếm hẳn ba tầng, chính điều này đã thể hiện rõ thực lực của nó.

    Nếu không dù tiền lương có cao và đãi ngộ có tốt đến đâu, hắn cũng sẽ không ký kết qua loa như vậy, dù sao thì thời buổi hiện nay cũng có rất nhiều vụ lừa đảo bán hàng đa cấp.

    Kỳ thật Hạ Thiên Kỳ rất muốn hỏi ông chú này một chuyện, rốt cục nhìn trúng mình ở điểm nào?

    Hắn nhớ rất rõ, vào thời điểm phỏng vấn, ông chú này không hề hỏi hắn học tại trường đại học nào, cũng không hỏi hắn chuyên về mảng nào, thậm chí ngay cả sự hứng thú yêu thích công việc cũng không hề đá động tới.

    Chỉ hỏi duy nhất một câu kỳ lạ, lá gan có đủ lớn hay không, có sợ ma hay không.

    “Chuyện kia… tính chất công việc có ngược lại với sở trường cũng không có vấn đề, nhưng mà… Ông còn chưa nói với tôi, thực ra công việc của tôi là làm gì.”

    Hạ Thiên Kỳ quay đầu nhìn về phía ông chú đang ngồi vị trí kế bên ghế lái, hai cánh tay thấp thỏm gõ nhẹ lên vô lăng.

    “Công việc của cậu là nghe theo sự sắp đặt của công ty, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Cụ thể, chờ cậu qua thời gian thử việc rồi nói sau, nếu không bây giờ nói cũng vô ích.”

    Ngữ khí của ông chú vẫn như cũ rất không kiên nhẫn, lần này Hạ Thiên Kỳ cũng không thể nhịn nữa, thẳng thắn nói:

    “Nhưng ông cái gì cũng không nói với tôi, tôi cũng không có cách nào để làm việc!”

    Mặc kệ Hạ Thiên Kỳ tỏ ra gấp gáp, nhưng thái độ của ông chú vẫn không có chút thay đổi, đưa tay chỉ về phía trước, ra lệnh:

    “Đi thôi, tới số 34 đường Bình An, tiệm sách Hâm Hoa.”

    Hâm Hoa là tiệm sách lớn nhất thành phố Phước Bình, trên dưới cộng lại cũng sở hữu tới sáu tầng, có thể nói chỉ cần trên thị trường vừa xuất bản loại sách mới, đều có thể mua được ở đây.

    Khi Hạ Thiên Kỳ chở ông chú này tới nơi, cũng là lúc tiệm sách Hâm Hoa đã đóng cửa.

    Tiệm sách Hâm Hoa chỉ mở cửa buôn bán từ 9 giờ sáng tới 6 giờ tối, mà bây giờ đã quá 7 giờ, không biết bọn hắn còn tới nơi này làm gì.

    “Xuống xe!”

    Chờ Hạ Thiên Kỳ đem xe đậu về phía sau, ông chú liền mở cửa xe bước xuống trước. Dù trong lòng Hạ Thiên Kỳ đầy nghi ngờ nhưng vẫn nghe lời theo sau.

    Vừa xuống xe, không khí oi bức lập tức xộc lên, khiến hô hấp trở nên khó khăn:

    “Thời tiết chết tiệt này, cảm giác như trong phòng tắm hơi.”

    Hạ Thiên Kỳ nói lầm bầm ngoài miệng, theo sau ông chú bước nhanh tới cửa chính của tiệm sách. Nhưng điều khiến Hạ Thiên Kỳ cảm thấy kỳ quái nhất, là cả tòa cao ốc của tiệm sách đều bị màn cửa che kín không khe hở bên trong, nhìn đi nhìn lại vẫn tạo cho người ta cảm giác nặng nề.

    “Bên trong đang sửa chữa đúng không? Còn tôi sẽ là người phụ trách giám sát?”

    Hạ Thiên Kỳ tỏ vẻ nghi hoặc nhìn ông chú bên cạnh mình.

    Ông chú cũng không vội trả lời câu hỏi của Hạ Thiên Kỳ, mà lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa ném cho hắn, rồi mới đáp:

    “Thời gian tới cậu sẽ làm việc ở chỗ này, còn muốn ở lại làm việc bao lâu, đều do cậu quyết định.

    Công việc của cậu rất đơn giản, chỉ cần mỗi tối đều ở lại trong tiếp sách trực ban, buổi sáng mở cửa, ban đêm đóng cửa.”

    “Để cho tôi làm nhân viên quản lý sách? À không, đây gọi là gõ mõ cầm canh.”

    Công việc này nghe qua khá đơn giản, hắn hoàn toàn có thể làm tốt, thật ra, nhưng trong lòng hắn chẳng hiểu sao cứ cảm thấy không muốn… Giống như chỉ cần đồng ý vào hiệu làm việc, thì đó cũng là lúc hắn rơi xuống địa ngục.

    Tuy nhiên hắn không còn sự lựa chọn nào khác, không thể từ chối nói công việc gõ mõ cầm canh này hắn không thể làm được.

    “Vậy được, dù sao chỉ cần nghe lời ông là được, ông nói thế nào thì làm thế đó. Nhưng mà tôi còn…”

    “Tôi biết cậu muốn hỏi chuyện gì.” Ông như nhìn thấy suy nghĩ của Hạ Thiên Kỳ, phất tay cắt ngang lời hắn:

    “Chờ sau khi qua thời gian thử việc rồi nói.”

    “Vậy thời gian thử việc là bao lâu? Chuyện này dù sao ông cũng nên trả lời cho tôi biết!” Hạ Thiên Kỳ không thể nhịn nữa tới mức muốn. chửi đổng lên.

    “Chờ tôi báo tin đi, lúc nào tôi thông báo cậu chuyển vị trí, lúc đó chính là lúc vượt qua thời gian thử việc…”

    5 phút sau, ông chú rời đi, để Hạ Thiên Kỳ ở lại nơi này.

    Hạ Thiên Kỳ nhìn tiệm sách trên tòa cao ốc, rồi liếc mắt sang chiếc Audi đậu trên đường cách đó không xa.Trên gương mặt hiện lên sự băn khoăn.

    Nhưng rất nhanh sau đó, Hạ Thiên Kỳ liền khôi phục trạng thái bình thường, bởi vì hắn cảm thấy chuyện này vỗn dĩ không cần phải lo lắng. Trước khi lái xa đến đây, hắn đã trao đổi với mấy đứa bạn cùng học có quan hệ không tệ. Chỉ cần qua hai mươi bốn giờ mà hắn không liên lạc lại thì bọn họ sẽ thông báo cho cảnh sát.

    Đương nhiên những thứ liên quan đến tiền lương phúc lợi này nọ, hắn vẫn cố tình giấu diếm.

    Bởi vì nếu nói ra thì sẽ chẳng có đứa bạn nào tin tưởng, ai cũng sẽ cho rằng hắn bị lừa một ngàn phần trăm.

    Sau đó, Hạ Thiên Kỳ đi lòng vòng xung quanh rồi dừng tại một cửa hàng bình dân mua ít đồ ăn vặt cùng đồ uống, rồi quay lại tiệm sách Hâm Hoa.

    Chiếc chìa khóa mà ông chú đưa cho hắn, phải thử mấy lần thì Hạ Thiên Kỳ mới mở được cái cửa bị khóa kín, trong lòng có chút bất an đi vào.

    Bên trong tiệm sách tối đen như mực, cũng bởi do tấm rèm cửa che kín, chút ánh đèn đường cũng không có, ngay cả đưa cánh tay lên cũng không thể nhìn thấy được năm đầu ngón.

    Cũng may lá gan của Hạ Thiên Kỳ từ nhỏ đã rất lớn, cho nên trong hoàn cảnh hắc ám vẫn có thể chống cự, không đến nỗi bị dọa tới mức không thể di chuyển được đôi chân.

    Mở đèn bin trong điện thoại di động lên, Hạ Thiên Kỳ dùng sức khóa kỹ cửa lại, dù sao bên trong cũng có nhiều sách như vậy, nếu bị thiếu mất quyển nào thì chẳng phải đều do hắn chịu trách nhiệm sao.

    Sau khi làm xong hết mọi việc, Hạ Thiên Kỳ cũng không vội đi vào bên trong mà vòng quanh một chút, rồi bước tới một cái cửa sổ…, dự định ngồi xuống ăn chút đồ ăn vặt.

    Chỉ là, hắn còn chưa kịp mang túi đồ ăn để xuống, thì bên tai đã nghe thấy những tiếng bước chân rất nhỏ.

    “Là ai!!!”

    Chính tiếng bước chân này dọa Hạ Thiên kỳ đến giật mình, dù sao hắn luôn nghĩ nơi này chỉ có mỗi hắn.

    Vậy mà vào giờ phút này, nơi đây lại xuất hiện thêm một người khác, há chẳng phải là trộm sao.

    “Sớm muộn gì không vào trộm, lại canh ngay lúc mình ở đây trực ban để trộm! Mẹ kiếp thật đáng giận!”

    Nghĩ thế, Hạ Thiên Kỳ vô cùng giận dữ. Tuy nhiên hắn sẽ không mạo hiểm đi liều mạng với đối phương. Chưa nói đến chuyện đấu không lại, nếu lỡ như hắn suy nghĩ sai, đối phương không phải trộm thì sao?

    Nhưng dù nói thế nào, để an toàn thì trước tiên vẫn nên gọi điện thoại thông báo cho ông chú, nhân tiện uy hiếp tên kia để hắn không dám làm gì.

    Điều Hạ Thiên Kỳ không nghĩ tới chính là bên trong tiệm sách điện thoại của hắn không có đến một chút tín hiệu, cũng chỉ có thể gọi điện báo cảnh sát.

    “Nếu bên trong là nhân viên tiệm sách đang làm việc thì nhất định sẽ bật đèn. Còn đây lại lén lút tiếp cận mình?”

    Nghĩ như vậy, Hạ Thiên Kỳ quyết định bấm điện thoại báo cảnh sát, nhưng mà, điện thoại chỉ vừa vang lên một tiếng đã tắt máy đột ngột.

    “Chết rồi, gặp ma thật rồi!”

    Điện thoại đột nhiên tắt máy, lần này thì Hạ Thiên Kỳ thực sự sợ hãi, nhất là khi nghĩ tới chuyện trong tay đối phương có dao.

    Càng nghĩ như vậy thì hai chân Hạ Thiên Kỳ càng mềm nhũn ra, lại càng không thể cứ đứng nguyên một chỗ chờ đợi, dựa vào trực giác vội vàng chạy tới nhanh hướng cửa, muốn mở khóa chạy ra bên ngoài tiệm sách.

    Nhưng mà, cái gì hắn cũng không thể nhìn rõ, cho nên trong lúc chạy, Hạ Thiên Kỳ xui xẻo va trúng vào giá sách, khiến cho đầu hắn choáng váng đến hoa mắt, kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống mặt đất.

    Tuy nhiên tiếng bước chân ẩn hiện sau lưng không hề dừng lại chút nào mà càng vang lên nhanh hơn, càng lúc càng gấp…

    Cho đến khi… Ánh sáng của bóng đèn chợt phát sáng lên trong tiệm sách.

    Cõ lẽ đã thích ứng trong bóng tối quá lâu, cho nên dù Hạ Thiên Kỳ bị choáng váng đến mức không thể mở mắt nổi, nhưng theo bản năng của bản thân hắn vẫn có thể tìm thấy một giá sách gần đó để núp, tránh bị người phía sau đánh lén.

    Cảm giác chóng mặt liền tan biến, thị giác Hạ Thiên Kỳ cùng dần khôi phục, kế đến, một thanh niên trạc tuổi hắn xuất hiện trước mặt hắn.

    Trên người cậu thanh niên mặc một bộ đồ lao động cũ, gương mặt hiện lên vài phần u ám, nhìn chằm chằm Hạ Thiên Kỳ không nói một lời.

    “Cậu là ai? Ở trong tiệm sách làm gì?”

    Khi nhìn rõ một lượt bộ dạng của đối phương, Hạ Thiên Kỳ liền lớn tiếng trách mắng.

    “Anh là người trực ban mới à?”

    Cậu thanh niên ngược lại không tỏ ra chút khẩn trương khi nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ, mà mở miệng hỏi ngược lại.

    “Đúng, đúng vậy.” Hạ Thiên Kỳ có chút kinh ngạc gật đầu nhẹ, lại hỏi:

    “ Cậu là ai?”

    “Cũng như anh không khác biệt lắm, tôi là nhân viên quản lý sách báo ở đây.” Chàng trai chậm rãi nói.

    “Cậu đúng là hù tôi sợ muốn chết, lúc đó còn nghĩ là trộm! Sao cậu không mở đèn hả?”

    “Vừa mới đứt cầu dao, cho nên tôi mới đi tuần tra một vòng ở bên kia, sau đó nghe bên này có tiếng động liền quay lại, tôi còn tưởng là có trộm.”

    Câu trả lời của cậu thanh niên xem như giải được khúc mắc của Hạ Thiên Kỳ trước đó, nghĩ lại thì từ lúc vào đây không hề mở đèn, cũng không phải là hắn không nghĩ tới, mà là căn bản do không biết công tắc nằm ở đâu.

    Vẫn chưa yên tâm nhìn một lượt những gì cậu thanh niên vừa nói xem xét, sau khi xác định không có vấn đề gì, Hạ Thiên Kỳ mới hoàn toàn xóa bỏ sự đề phòng với cậu thanh niên, với lại bất kể như thế nào, thêm một người để trò chuyện vẫn tốt hơn.

    Nhưng sau khi tiếp xúc, Hạ Thiên Kỳ mới phát hiện cậu thanh niên này cũng không phải là người thích nói nhiều, cho nên hắn phải mất cả nửa buổi, mới có thể từ miệng của cậu thanh niên biết được một số chuyện.

    Cậu thanh niên tên gọi là Trương Tiểu Thuận, từ lúc tốt nghiệp đại học tới giờ luôn ở tại nơi này, bởi vì tiền thuê phòng ở thực sự quá cao, lại không có bạn gái, cho nên hắn dứt khoát ở lại trong tiệm sách. Vừa thuận tiện trong việc quản lý tiệm sách, vừa tiết kiệm phần nào chi phí chi tiêu.

    Bởi vì Trương Tiểu Thuận không phải người thích nói nhiều, cho nên Hạ Thiên Kỳ cũng lười không tìm chuyện để nói, gặp phải loại người như vậy khiến hắn hôm nay tức nghẹn không nói được nửa lời.

    Từ lúc bắt đầu gặp ông chú kia, cho tới khi gặp cái tên Trương Tiểu Thuận, đều làm cho hắn cảm thấy bực bội.

    Bước tới cửa sổ, Hạ Thiên Kỳ lấy từ trong túi nhựa một cái bánh mì và một hộp sữa, do dự, hắn lại ném qua cho Trương Tiểu Thuận một chai nước uống, nhưng Trương Tiểu Thuận ngay cả liếc mắt nhìn hắn một chút cũng không có.

    “Móa, cả đám đều khốn khiếp như nhau!”

    Thầm mắng Trương Tiểu Thuận trong lòng một câu, nhưng ngoài miệng Hạ Thiên Kỳ lại cố nén vì nói cũng không có tác dụng. Hắn thử dùng tay đè vào nút mở máy, mới phát hiện dù có làm cách nào thì điện thoại cũng đều mở không lên, bèn quay qua hỏi Trương Tiểu Thuận:

    “Ở đây có chỗ nạp điện không?”

    “Lầu hai có phòng nghỉ ngơi ở giữa có thể nạp điện, bên trong có sạc pin.”

    Trương Tiểu Thuận dùng tay chỉ lên lầu hai, trả lời vô cùng ngắn gọn.

    Hạ Thiên Kỳ nhìn Trương Tiểu Thuận một lát, khóe miệng chợt hếch lên, sau đó đến gần hắn nói:

    “Vậy tôi mạn phép đi lên xin một chút điện, sau đó sẽ quay lại.”

    Nói xong, không quan tâm việc Trương Tiểu Thuận có đồng ý hay không, Hạ Thiên Kỳ bước qua hắn, nhanh chân bước lên cầu thang
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/11/16
    kuhoito, thienta, zHiePz and 2 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 2: Thi thể

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Trước đây Hạ Thiên Kỳ cũng không ít lần tới tiệm sách Hâm Hoa mua sách, cho nên khá rành đường ở đây, rất nhanh đã tới lầu hai.

    Sau khi đi lên hắn liền tìm cái phòng nghỉ ngơi ở giữa đi vào, không biết có phải đúng căn phòng Trương Tiểu Thuận nói hay không hắn cũng không rõ. Hắn mang cục sạc theo, chỉ muốn tìm chỗ nào cắm vào.

    Phòng nghỉ ngơi ở giữa có cái tên như ý nghĩa, là nơi dành cho nhân viên của tiệm sách nghỉ ngơi, tuy không lớn lắm nhưng bên trong lại đầy đủ tiện nghi.

    Hạ Thiên Kỳ ngạc nhiên khi phát hiện ra một cái giường ngủ ở đây, đồng thời nơi cắm điện lại nằm ngay vị trí đầu giường, vừa vặn hắn có thể vừa nằm trên giường nghịch điện thoại.

    Hạ Thiên Kỳ cũng không để ý nhiều nữa, sau khi cắm điện thoại sạc pin, hắn liền ngả lưng nằm trên giường.

    Thử một chút, điện thoại vẫn như cũ mở nguồn không lên, không biết có phải do điện ở đây có vấn đề, hoặc là… nó đã hỏng.

    Hạ Thiên Kỳ vốn định gọi điện thoại cho cha mẹ, nói với họ là hắn đã tìm được một công việc tốt để họ yên tâm. Bởi vì từ khi hắn tốt nghiệp đại học năm thứ ba đến nay, cha mẹ hắn rất lo lắng về chuyện tìm công việc cho hắn, vô tình lại tạo cho hắn một áp lực rất lớn.

    Dù sao thì thời buổi hiện tỉ lệ sinh viên xin việc làm rồi thất nghiệp rất lớn, ngay cả những người có điều kiện tốt học tại một trường đại học danh tiếng đều không tìm được việc làm, chứ nói gì đến người chỉ là học sinh đại học bình thường.

    Đương nhiên, hắn cũng chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất, nếu thực sự không tìm được việc làm, hắn sẽ theo gia gia học làm thầy bói.

    Không cần biết có gạt người hay không, chỉ cần có một tang lễ thì ít nhất phải hốt được năm sáu trăm… Còn hơn kẻ khác lúc đó vẫn phải sống bám gia đình. Cha hắn từ nhỏ đã khen hắn có tố chất theo nghề này, nếu không phải mẹ hắn sống chết ngăn cản. Không chừng hiện tại hắn cũng đã có chút tên tuổi trong nghề.

    Cũng may là trường hợp xấu nhất này cũng không xảy ra, chẳng những thế hắn còn tìm được một công việc vừa lòng……

    Chờ qua mấy ngày hắn lái Audi về nhà, khẳng định lúc đó cha mẹ của hắn sẽ kinh ngạc đến há hốc miệng không ngậm lại được.

    “Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó là hắn cảm thấy rất thoải mái, không được, tạm thời chưa thể nói với họ, nên giữ lại tạo cho họ niềm vui bất ngờ.”

    Trên mặt Hạ Thiên Kỳ hiện vẻ đắc ý, trong lòng cũng hạ quyết tâm phải cố gắng làm việc thật tốt, tranh thủ sớm tới ngày được nhận chính thức

    Nhưng có một chuyện hắn không thể không thừa nhận, chính là sự thần bí của công ty.

    Ngay cả trên mạng cũng không tra ra một chút tin tức liên quan tới công ty này, suy nghĩ kĩ lại, hắn cũng không nhớ rõ mình nộp sơ yếu lý lịch bằng cách nào.

    Còn chuyện ông chú phỏng vấn hắn, cũng hoàn toàn không có điểm nào chuyên nghiệp, lại nói, làm gì có chuyện công ty trả lương cho người ta một tháng hai vạn, chỉ để gõ mõ cầm canh?

    “Chẳng lẽ trong này còn có âm mưu gì đó không thể nói?”

    Nghĩ tới đây, Hạ Thiên Kỳ dùng sức lắc đầu, thầm nghĩ binh tới tướng đánh, nước đến đất ngăn. Nếu chỉ một chút dũng khí vượt qua phong ba cũng không có, chỉ sợ cả đời dậm chân tại chỗ.

    Dưới mắt xã hội này là vậy, gan lớn thừa ăn, gan nhỏ chết đói.

    Không suy nghĩ nữa, đi ngủ!

    Hạ Thiên Kỳ quyết định ngủ một giấc, sau đó xuống đổi phiên cho Trương Tiểu Thuận, dù sao ban đêm chỗ này người trực ban chính vẫn là hắn, đương nhiên, ông chú cũng không có ra quy định hắn không thể ngủ.

    Chỉ có nói ban đêm trực ban, ban ngày mở cửa mà thôi.

    Khóa ngược cánh cửa phòng nghỉ ngơi lại, Hạ Thiên Kỳ ngả lưng nằm xuống chiếc giường, rất nhanh sau đó liền ngủ thiếp đi.

    Không biết ngủ được bao lâu, Hạ Thiên Kỳ chợt bừng tỉnh vì mắc tiểu, theo thói quen hắn đưa tay càm lấy điện thoại di động xem giờ, nhưng lập tức giật mình phát hiện có gì đó lạ.

    Đột ngột quay đầu về hướng cánh cửa.

    Cửa phòng nghỉ… không biết đã được mở ra từ lúc nào!

    Thông qua khe hở ước chừng khoảng bảy tám centimet, có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài tối đen như mực.

    Đèn bên ngoài phòng khách hẳn là bị Trương Tiểu Thuận tắt đi, không phải hắn không thể nhìn thấy.

    Trương Tiểu Thuận, cậu phải không?

    Hạ Thiên Kỳ đột nhiên có cảm giác như ai đó đang nhìn lén mình, loại cảm giác này thực sự làm cho hắn cảm thấy không thoải mái chút nào.

    Nín thở trong chốc lát, Hạ Thiên Kỳ chợt phát hiện bên ngoài không có chút động tĩnh, chính điều này phần nào khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, dự định đi vào phòng vệ sinh cũng thuận tiện hơn một chút.

    Chỉ là không tài nào hiểu nổi, cái cảm giác thấp thỏm vì có người nhìn lén vẫn không thể nào biến đi.

    Hạ Thiên Kỳ cũng không suy nghĩ quá nhiều, tiếp tục bước về hướng cánh cửa, nhưng khi hắn vừa bước tới cạnh cánh cửa, cánh cửa của phòng nghỉ ngơi bỗng nhiên đóng lại Bành!

    Kế đến, là hàng loạt tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào.

    Cảm giác của Hạ Thiên Kỳ không hề sai, đúng là có người đang nhìn lén hắn qua khe cửa!

    “Cái tên khốn Trương Tiểu Thuận này!”

    Không thể không chửi, cửa phòng đột ngột bị đóng chặt lại khiến Hạ Thiên Kỳ giật nảy mình, chính điều này khiến hắn tức giận đến tột cùng. Chính xác mà nói, tính tình của hắn cũng không hề tốt.

    Trong cả tòa nhà rộng lớn của tiệm sách cũng chỉ có mình hắn và tên Trương Tiểu Thuận, hắn ngủ ở bên trong, như vậy người bên ngoài nhìn lén hắn nãy giờ cũng chỉ có tên Trương Tiểu Thuận.

    Còn về chuyện cánh cửa phòng nghỉ tại sao lại bị mở ra, cũng chỉ có tên Trương Tiểu Thuận dùng chìa khóa dự phòng mở từ bên ngoài, dù sao hắn cũng ở đây lâu như vậy, có chìa khóa cũng không phải chuyện kỳ lạ gì.

    “Cái tên khốn khiếp này chắc là không hài lòng việc mình nằm ngủ thoải mái ở chỗ này, cho nên mới giả thần giả quỷ hù dọa làm mình sợ!”

    Hạ Thiên Kỳ bực mình khạc cục đờm nhổ lên mặt đất, sau đó dùng tay đang đặt ở nắm cửa rồi kéo ra, tức giận bước ra ngoài.

    Sau khi ra ngoài, toàn khung cảnh vẫn y chang như lúc trước hắn nhìn xuyên qua khe của, toàn một màu đen kịt.

    Bởi vì điện thoại mở không lên, cho nên Hạ Thiên Kỷ không tài nào xác định được thời gian hiện tại,hắn do dự một lúc rồi quay lại chỗ ngủ, dự định về đó tìm xem có cái đèn pin nào không.

    Trong ngăn tủ được mở ra, Hạ Thiên Kỳ tìm thấy một cái đèn pin, sau khi thử hắn phát hiện có thể sử dụng được, chỉ là không được sáng cho lắm. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại thì có còn hơn không, nếu như không có đèn pin hắn chỉ sợ không tìm thấy nhà vệ sinh.

    Cầm đèn pin, Hạ Thiên Kỳ rời khỏi phòng nghỉ ngơi, bên ngoài chẳng những tối om, mà lại còn rất lạnh.

    “Cái tên khốn Trương Tiểu Thuận này chắc chắn là cố tình hạ thấp nhiệt độ điều hòa!”

    Hạ Thiên Kỳ càng nghĩ càng bực mình, ngay cả chuyện đi vệ sinh hắn cũng bỏ qua, bước thẳng xuống bậc thang, quay lại lầu một.

    “Trương Tiểu Thuận! Cậu có ở đó hay không!”

    Toàn thể lầu một cũng tối đen như mực, Hạ Thiên Kỳ vừa tức giận quát lên gọi Trương Tiểu Thuận, vừa lấy tay soi đèn pin khắp tứ phía.

    “Trương Tiểu Thuận! Tôi biết là cậu ở dưới, không cần chơi trò giả thần giả quỷ hù tôi, mau ra đây nói chuyện rõ ràng nào!”

    Hạ Thiên Kỳ cầm đèn pin đi tìm một vòng quanh đại sảnh lầu một, nhưng không nhìn thấy bóng ma nào.

    Có thể thấy Trương Tiểu Thuận không ở lầu một.

    Mặc dù không tìm thấy Trương Tiểu Thuận ở lầu một, nhưng Hạ Thiên Kỳ cũng không vì thế mà từ bỏ, hắn chính là người như vậy, làm chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi.

    Một lần nữa quay trở lại lầu hai, Hạ Thiên Kỳ bắt đầu “điều tra” ở căn phòng nghỉ ngơi, chỉ là vẫn như cũ không hề có bất kỳ phát hiện nào.

    Tiếp tục lục soát hết lầu hai, điều này cũng khiến cho Hạ Thiên Kỳ đuối sức, nhưng cho dù hắn gọi lớn hay thậm chí là la lên, thì cũng không thấy Trương Tiểu Thuận đáp lại.

    Giống như Trương Tiểu Thuận… chưa hề xuất hiện ở nơi này!

    Thở hồng hộc trên lầu ba, bỗng Hạ Thiên Kỳ kinh ngạc khi phát hiện, chiếc đèn pin trong tay chợt vụt lóe lên.

    Ông anh à, không nên mất điện vào lúc này nha!

    Dùng sức lắc nhẹ, nhưng chiếc đèn pin vẫn như cũ lấp lóe không ngừng, khiến cho khung cảnh phía trước lúc rõ lúc mờ.

    Trước đó Hạ Thiên Kỳ cũng chưa tìm được chốt mở, cho nên nếu bây giờ đèn pin không thể dùng được, hắn cũng lập tức trở thành tên mù. Chính vì vậy mà hắn không thể ngưng việc tìm kiếm, tranh thủ thời gian đi tìm phòng vệ sinh trước, rồi sau đó trở về lầu hai nghỉ ngơi.

    Ngày mai tính sổ vời tên Trương Tiểu Thuận là được.

    Trong lòng vừa nghĩ như vậy, Hạ Thiên Kỳ lập tức đi thẳng vào nhà vệ sinh lầu ba, đã vậy còn hèn hạ bước vào nhà vệ sinh nữ.

    Mọi người đều biết nhà vệ sinh nữ không có bồn tiểu cao, cho nên Trương Tiểu Thuận chỉ có thể đẩy cửa đi vô trong, nhưng khi vừa bước vào trong, cùng luc đó phòng sát vách đột ngột truyền ra một loạt âm thanh tiếng nước chảy!

    “Òa…!”

    Nghe đước tiếng nước chảy, gương mặt Hạ Thiên Kỳ lập tức tái nhợt, khi nghĩ đến chuyện nhà vệ sinh nữ lại có người!

    Hắn nhanh tay đóng kỹ cửa lại, lấy tay che miệng để tránh phát ra tiếng động rồi ngồi xổm xuống, mượn ánh sáng của đèn pin nhìn kỹ tấm bảng, (trên bảng phân rõ nam nữ) rốt cục phòng bên cạnh có phải phụ nữ hay không đây.

    “Ào ào” tiếng nước vẫn đang chảy, Hạ Thiên Kỳ thấp thỏm ngồi chồm hổm trên mặt đất, xuyên qua khe cửa nhìn vào phòng bên cạnh sát vách.

    Sau đó! Hắn nhìn thấy… một cái đầu khác đang chăm chú nhìn hắn!!!

    A ——!

    Hạ Thiên Kỳ bị dọa đến mức hét to lên, không phải bởi do gương mặt kia xuất hiện đột ngột, mà là vì… gương mặt đó hắn chưa bao giờ thấy qua!

    Gương mặt đó là đàn ông!

    Sau khi bình tĩnh lại, Hạ Thiên Kỳ soi đèn pin nhìn lại một lần nữa, thì phát hiện gương mặt kia đã biến mất, nhưng tiếng xả nước vẫn còn như cũ.

    “Mẹ kiếp ai ở bên đó!”

    Hạ Thiên Kỳ dùng sức đấm một quyền vào cửa phòng, không thể tin được hắn đã bị hù dọa. Nhưng mà, bên cạnh cũng không có bất kỳ ai trả lời.

    Kéo vội quần lên, Hạ Thiên Kỳ mở cửa đi ra, hắn vốn định mau chóng xuống lầu, nhưng thần xui quỷ khiến thế nào hắn lại đi tới cánh cửa ở phòng kế bên.

    Vào giờ phút này, tiếng âm thanh xả nước ở bồn cầu lại hoàn toàn biến mất, không gian u ám bao trùm khiến nhà vệ sinh nữ trở nên tĩnh lặng.

    Hạ Thiên Kỳ có một chút nghi ngờ, chính là người đàn ông kia vẫn còn bên trong. Bởi vì hắn luôn chú ý cao độ ở khu vực sát vách, nhưng mà hắn lại không hề nghe thấy tiếng có người đẩy cửa ra ngoài.

    Nhưng mà rất kỳ lạ, nếu như người đàn ông đó còn ở trong đó, thì tối thiểu cũng phải có một chút động tĩnh, nhưng trên thực tế… hoàn toàn không.

    Lúc này Hạ thiên Kỳ nắm thật chặt đèn pin trong tay, tuy không thể so sánh với một vài nhân vật có tiếng, nhưng xét về khả năng đánh đấm thì hắn cũng không tệ lắm, từ tiểu học đến bây giờ cũng có nhiều kinh nghiệm.

    Khó khăn nuốt nước miếng, Hạ Thiên Kỳ không quan tâm bên trong có người hay không, rốt cuộc là ai, hắn dùng sức trực tiếp đá văng cánh cửa.

    Sau đó… Hắn nhìn thấy một người đàn ông đang nằm sấp bên trong.

    Thân thể người đàn ông quái quỷ kia kẹt trong bồn cầu, cả thân hình không rõ cao thấp giờ chỉ còn lại cái đầu, trên mặt đất bóng loáng thì tràn đầy vết máu tươi.

    Chết… Người chết…!

    Hạ Thiên kỳ theo bản năng sợ hãi muốn kêu lên, nhưng lý trí ngoan cường khiến hắn không thốt thành lời.

    Hắn nhớ rất rõ ràng, tiếng bơm nước vang lên từ sau khi hắn bước vào, mà trên mặt đất máu tươi còn chưa khô, có thể thấy hung thủ vừa mới rời khỏi không lâu. Nói cách khác, hắn vẫn còn trong tòa nhà này!

    Nghĩ đến chuyện hung thủ ghiết người đang ở trong cùng một tòa nhà với mình, đồng thời cũng có khả năng cùng ở tại lầu một, toàn thân Hạ thiên Kỳ bỗng toát mồ hôi lạnh.

    “Có thể Trương Tiểu Thuận cũng đã bị giết chết?”

    Nghĩ đến chuyện mình cũng không tìm ra Trương Tiểu Thuận, Hạ Thiên Kỳ không khỏi suy nghĩ miên man.

    Cũng trong thời gian này, hắn lại có thêm phát hiện đáng sợ.

    Hắn phát hiện trên mỗi một cái cửa nhỏ phòng vệ sinh đều có một dấu tay lớn bằng máu!

    Thậm chí dấu tay đó hiện giờ còn không ngừng nhỏ từng giọt máu xuống, điều này cho thấy bọn họ cũng mới vừa làm.

    Hạ Thiên Kỳ chạy đến một cánh cửa phòng đang được đóng lại, đẩy cửa ra nhìn vào bên trong, lập tức khung cảnh bên trong dọa cho hắn đến phát sợ, đó là một thi thể.

    Chỉ khác đó chính là thi thể của phụ nữ.

    Sau đó, Hạ Thiên K lại tiếp tục đẩy hết từng cách cửa của gian phòng khác, kết quả phát hiện… Mỗi một căn phòng đều có một thi thể toàn máu!​
     
    dawnle and Vind like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 3: Nghi vấn trùng trùng

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    Hạ Thiên Kỳ vẫn không tài nào tin nổi vào mắt mình, bởi vì thi thể trong này thực sự quá nhiều!

    Xem ra tất cả vừa chết không bao lâu, bởi vì máu tươi vẫn đang chảy không ngừng chảy ra qua khe cửa.

    Tim hắn bắt đầu đập thình thịch, hô hấp cũng mỗi lúc một khó khăn, Hạ Thiên Kỳ có cảm giác bản thân không thể nào hít thở nổi.

    “Không được, không thể tiếp tục như vậy, mình phải tỉnh táo. Tuyệt đối không thể hoang mang!”

    Hạ Thiên Kỳ dùng sức đưa tay vuốt gương mặt của mình, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo lại.

    Đầu tiên hắn cần phải xác định rõ ràng vị trí nơi đây, cùng mục tiêu tiếp theo nên làm gì. Hoặc là nghĩ ra biện pháp làm sao để biết được chính xác chuyện gì đang diễn ra, hoặc là chạy ra khỏi tiệm sách báo cảnh sát.

    Không cần suy nghĩ nhiều, nếu như phải chọn, nhận định sẽ lựa chọn cái sau.

    “Có thể tên sát nhân điên cuồng này đã ở trong tòa nhà tiệm sách từ rất lâu, đồng thời vừa từ nhà vệ sinh nữ lầu ba chạy ra. Không, không đúng, “hắn” đã có khả năng giết nhiều người cùng lúc như vậy, đồng thời trước đó tiếng động lại phát ra rất rõ ràng, “hắn” không nên thờ ơ mới đúng chứ.

    Chẳng lẽ suy đoán trước đó của mình là sai, cái tên sát nhân điên cuồng trước đó không hề có mặt tại nhà vệ sinh nữ sao?”

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy rất có thể là như vậy, không phải vừa rồi chính hắn làm ra tiếng động, lại hét to, nếu như tên sát nhân điên cuồng thực sự ờ đây thì sẽ không mặc kệ mà buông tha cho hắn.

    “Có thể tên sát nhân điên cuồng không hề ở nơi này…”

    Nhớ lại chuyện mình ở dưới lầu tìm kiếm Trương Tiểu Thuận, Hạ Thiên Kỳ lập tức không khỏi hoảng sợ. Bất quá thông qua chuyện này cũng có thể kết luận, tên sát nhân điên cuồng có lẽ đã rời đi thật.

    “Vẫn là nhanh chân thoát khỏi nơi này thì hơn, lỡ như “Hắn” còn ở nơi này…”

    Vừa nghĩ trong đầu như vậy, Hạ Thiên Kỳ liền chạy xuống lầu, nhưng khi hắn vừa chạy ra khỏi nhà vệ sinh, liền thấy một bóng người đột ngột từ trong chui ra!

    Ai ——!

    Hạ Thiên Kỳ giật mình kêu lên, bình tĩnh thủ thế phòng bị, nhưng vẫn không tài nào che giấu được sự run rẩy.

    Lại một lần nữa chiếc đèn pin chợt vụt sáng, lợi dụng ánh sáng ngắn ngủi đó, Hạ thiên Kỳ có thể thấy rõ gương mặt của đối phương!

    Đó chính là Trương Tiểu Thuận mà hắn đang tìm kiếm.

    Mẹ kiếp, xém chút hù chết tôi!

    Trước đây Hạ Thiên Kỳ vẫn khó chịu khi nhìn Trương Tiểu Thuận, nhưng hiện tại thì nhìn thấy Trương Tiểu Thuện vẫn bình an vô sự, trong lòng của hắn thở vào nhẹ nhõm không ít. Dù sao có thêm một người ở bên cạnh, trong lòng hắn cũng bớt sợ phần nào.

    Trương Tiểu Thuận xem ra cũng bị dọa tới phát sợ, sắc mặt trắng bệch, đưa tay ôm tim:

    “Câu nói này hẳn là ta phải hỏi ngươi mới đúng!”

    Xuỵt…

    Trương Tiểu Thuận còn muốn nói gì đó, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại đưa tay lên làm dấu, nhỏ giọng ra hiệu:

    “Đừng lên tiếng, nghe tôi nói đã. Trong tòa nhà này rất có thể có một tên cuồng sát nhân ẩn núp đã lâu, trong dãy phòng nhà vệ sinh nữ đều là thi thể. Cậu mang điện thoại di động đúng không, chúng ta báo cảnh sát!”

    Nghe những lời Hạ Thiên Kỳ vừa nói, tròng mắt Trương Tiểu Thuận không khỏi co rút lại, bối rối lắc đầu nói:

    Tôi, tôi cũng không mang điện thoại!

    “Mẹ kiếp! Vậy cũng chỉ còn cách chạy thôi!”

    Hạ Thiên Kỳ có chút thất vọng mắng nhỏ một câu, sau đó nhỏ giọng nhắc nhở Trương Tiểu Thuận:

    “Cậu tương đối quen thuộc nơi này, mau dẫn ta xuống dưới.”

    Ừm.

    Thấy Trương Tiểu Thuận gật đầu, Hạ Thiên Kỳ dứt khoát tắt đèn pin, bởi vì ánh sáng lúc mờ lúc tỏ của chiếc đèn pin vừa làm cho hắn hoảng hốt, đồng thời khiến hắn dễ dàng bị phát hiện.

    Tắt đèn pin đi, trong mắt Hạ Thiên Kỳ bây giờ chỉ toàn một màu đen u ám.

    Theo bản năng hắn lấy tay nắm lấy áo Trương Tiểu Thuận, cẩn thận bước phía sau Trương Tiểu Thuận.

    Nhưng mà đi được vài bước, suy nghĩ trong đầu của Hạ Thiên Kỳ không còn bị nỗi sợ hãi khống chế nữa, đột nhiên hắn xuất hiện một phòng đoán đáng sợ.

    Hắn cũng không có nhìn thấy dáng vẻ của tên cuồng sát nhân, nói cách khác, tên cuồng sát nhân ngoại trừ mình ra thì cũng có thể là bất kỳ kẻ nào, cho dù là Trương Tiểu Thuận vũng không phải ngoại lệ!”

    Đồng thời Trương Tiểu Thuận đúng là rất khả nghi, lúc trước hắn ở dưới lầu la lớn tiếng như vậy, cũng không hề nghe thấy Trương Tiểu Thuận đáp lại, thế mà giờ lại gặp hắn tại bên ngoài nhà vệ sinh lầu 3. Đã vậy trên người mình cũng không đem theo điện thoại, lại càng không có đèn pin, làm sao mình vừa bước ra nhà vệ sinh hắn đã dám cho rằng mình là người vô tội?

    Hoặc là… Người tốt hay người xấu đối với hắn đều không quan trọng, bởi vì trong mắt hắn… Căn bản đều là người chết!

    Mặt khác, Trương Tiêu Thuận thực sự quá bình tĩnh, rừ đầu đến cuối đều không mở miệng nói câu nào.

    Bước chân của Hạ Thiện Kỳ đột ngột dừng lại, trên gương mặt xuất hiện vài đường mồ hôi lạnh chảy xuống, hắn thực sự không biết nên làm gì bây giờ.

    “Tại sao lại đột nhiên dừng lại?”

    Đột nhiên Trương Tiểu Thuận mở miệng nói.

    “Tôi… dây giày tôi bị tuột, buộc xong sẽ đi ngay.”

    Hạ Thiên Kỳ ra vẻ bình tĩnh đáp, cố gắng để che giấu biểu hiện hoang mang.

    “Làm sao bây giờ? Rốt cục Trương Tiểu Thuận có pải hay không là tên quỷ giết người”

    Sau khi suy nghĩ một hồi, cuối cùng Hạ Thiên Kỳ mặc kệ Trương Tiểu Thuận, một thân một mình trốn xuống lầu. Chỉ cần có thể thoát ra khỏi tiệm sách, thì hắn sẽ được an toàn, dù sao tên cuồng sát nhân cũng không dám ở trên đường mà giết người.

    Hạ quyết tâm trong lòng, Hạ Thiên Kỳ chuẩn bị tăng tốc vượt qua Trương Tiểu Thuận ở phía trước, nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị chạy, thì bỗng trong bóng tối trước mắt hắn, đột nhiên xuất hiện một bóng người.

    Người này không phải ai khác, chính là Trương Tiểu Thuận đứng ở cách đó không xa đợi hắn.

    Lúc này nhìn vào thân thể quỷ dị của Trương Tiểu Thuận thật không thể thốt lên lời, trên tay hắn rõ ràng không cầm bất cứ dụng cụ để phát sáng, nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn thấy hắn giống như được ánh trăng chiếu vào, quanh người toát lên sự âm u.

    “Anh muốn làm gì đây?”

    Đột nhiên Trương Tiểu Thuận lạnh lùng chất vấn Hạ Thiên Kỳ.

    “Tôi chỗ nào cũng không đi nữa… À mà, trên người của cậu sao lại có thể phát sáng thế kia?”

    Hạ Thiên Kỳ kiên trì nói, lại cố ý chuyển hướng sang đề tài khác.

    Nhưng mà Trương Tiểu Thuận không thèm để ý tới lời Hạ Thiên Kỳ, dùng ngón tay chỉ chỉ phía trước nói:

    “Bây giờ đổi, anh đi phía trước.”

    “Đổi… đổi tôi đi ở phía trước? Vì… vì sao?”

    Giọng nói Hạ Thiên Kỳ hơi run rẩy, nỗi sợ hãi trong lòng hắn đã đạt tới cực hạn, hắn thực sự không tài nào tiếp tục giả bộ được nữa.

    Cho nên vừa dứt lời, Hạ Thiên Kỳ lập tức xoay người, liều mạng chạy về một hướng.

    Đương nhiên, dù trong hòan cảnh này hắn cũng không quên mở đèn pin lên. Nếu chỉ bằng mắt thường thì hắn chắc chắn không thể tìm thấy được đường xuống lầu.

    Liều mạng chạy được một khoảng khá xa, khi Hạ Thiên Kỳ lấy tay chiếu ánh sáng về phía sau lưng nơi vừa đứng, hắn phát hiện Trương Tiểu Thuận biến mất không thấy dấu vết. Hắn cũng không vì vậy mà yên tâm, ai biết được Trương Tiểu Thuận có đứng chờ hắn tại tiệm sách.

    Bỏ qua một khúc ngoặt lớn, Hạ Thiên Kỳ đã chạy vọt tới đầu bậc thang, chỉ cần chạy thẳng xuống phía dưới lầu 1.

    Nhưng đúng lúc Hạ Thiên Kỳ sắp chạy ra đầu bậc thang, thì cánh cửa đột ngột đóng ầm lại!

    Cùng lúc đó, một thân hình kinh khủng chậm rãi đứng dậy từ bậc thang.

    Thấy con đường trước mắt bị chặn, Hạ Thiên Kỳ hốt hoảng trượt chân xuống, la lên thảm thiết lăn xuống bậc thang, ngất lịm.

    Trong lúc nửa tỉnh nửa mê hắn cảm giác ngực mình bị phỏng. Hình như có thứ nóng rực đóng áp lên ngực hắn, khiến hắn đau đớn muốn hét lên nhưng hết lần này tới lần khác không thể mở miệng được.

    Loại cảm giác này vẫn cứ kéo dài… Kéo dài…

    .

    Cho đến lúc có người đánh thức hắn.

    “Này, tỉnh…”

    Hạ Thiên Kỳ dùng hêt sức mở to mắt, sau đó hắn bị cảnh tượng trước mắt dọa đến giật nảy mình.

    Bên cạnh hắn có không dưới mười viên cảnh sát đang đứng.

    Không chỉ có thế, còn có rất nhiều người mặc áo khoác trắng đang làm việc bận rộn, khuân từ trên lầu xuống… thi thể!

    Nhìn qua một lượt đám cảnh sát một lúc lâu, Hạ Thiên Kỳ mới giật mình nhớ lại chuyện tối qua, sợ hãi nói:

    “Giết người! Lầu ba khắp nơi đều là thi thể, hung thủ còn muốn giết tôi…”

    “Cậu nói cậu nhìn thấy hung thủ?”

    Một cảnh sát có thân hình to con cắt ngang lời Hạ Thiên Kỳ hỏi.

    “Tôi nhìn thấy, hung thủ chính là nhân viên quản lý sách nơi này, tên hắn là Trương Tiểu Thuận.”

    “Là hắn cho tôi biết tên hắn là Trương Tiểu Thuận.”

    “Cảm phiền chú tới đây một chút, ở trong tiệm sách này có một người tên Trương Tiểu Thuận sao?” Cảnh sát lên tiếng gọi một người đàn ông trung niên hói đầu trong đám đông lại hỏi.

    “Không có.” Người đàn ông hói đầu khẳng định.

    Hạ Thiên Kỳ thấy thế lập tức nói:

    “Khẳng định có, hắn,ặc đồng phục của tiệm ông, tôi còn nhìn thấy hắn làm việc, hắn chính là Trương Tiểu Thuận, tóc húi cua, mắt một mí, không thích nói chuyện…”

    “Tôi chắc chắn ở đây không có người này!” Ông chú hói đầu kiên quyết khẳng định một lần nữa.

    Trong lúc Hạ Thiên Kỳ và ông chú hói đầu đang tranh luận, đột nhiên có một viên cảnh sát chạy tới nói:

    “Thưa sếp, máy thu hình hai bên đường cho thấy, chỉ có mình hắn đi vào.”

    “Ừm, được rồi.” Viên cảnh sát to cao nhẹ gật đầu, sau đó ra hiệu hai cảnh sát bên cạnh còng Hạ Thiên Kỳ lại:

    “Chúng tôi hoài nghi anh chính là hung thủ gây án, yêu cầu anh theo chúng tôi một chuyến.”

    Nói xong cũng không thèm cho Hạ Thiên Kỳ cơ hội phản bác, liền vung tay lên nói:

    “Dẫn đi!”

    ***

    Trước đây luôn luôn nghe người ta nói đến chuyện Thiên Đường và Địa Ngục chỉ cách nhau một bước, lúc ấy còn không để ý chút nào, nhưng bây giờ Hạ thiên Kỳ lại hoàn toàn tin.

    Mới hôm qua hắn còn đang sung sướng nhảy cẫng lên vì mức lương, nhưng nhắm mắt liền trở thành người hiềm nghi phạm tội, không thể không thừa nhận sự thật chẳng khác nào một vở hài kịch.

    Đến cục cảnh sát hình sự, HạThiên Kỳ được đưa vào một phòng cách ly. Khung cảnh quen thuộc trong phòng hắn đã được thấy qua phim ảnh, nhưng chính thức được ngồi tại đây là lần đầu tiên, đương nhiên, hắn cũng không muốn sẽ có lần thứ hai.

    Ngồi lên ghế có chút lạnh lẽo, Hạ Thiên Kỳ hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra, hắn cảm thấy trong đó có rất nhiều điểm trùng hợp đáng ngờ.

    Hắn cảm thấy chuyện ông chú và Trương Tiểu Thiện là cùng một phe, sở dĩ đưa ra mức lương cao như vậy, chính là để hắn làm người chết thay. Nghĩ như vậy, có thể giải thích rõ về vấn đề tiền lương đãi ngộ tốt, chính là để mua cái mạng này của hắn sao!

    Đúng lúc Hạ Thiên Kỳ đang hồi tưởng lại mọi chuyện, viên cảnh sát to cao đột nhiên mở cửa đi vào, đặt mông xuống chiếc ghế đối diện với hắn.

    “Cậu có gì muốn nói với tôi không?”

    “Tôi bị oan. Tôi không có giết người, những lời nói trước đó của tôi tại tiệm sách đều là sự thật. Trên thực tế tôi còn biết cái tên cuồng sát nhân kia còn đồng lõa, tôi còn có điện thoại của ông ta, đó là một người trung niên tóc húi cua, đại khái là vậy…”

    Là ông ta sao?

    Viên cảnh sát to cao vừa nói xong, liền thấy ông chú đi giày Tây bước đến.

    Nhìn thấy ông chú, Hạ Thiên Kỳ lập tức nổi trận lôi đình, liên tiếp mắng:

    “Chính là cái lão khốn khiếp này hãm hại tôi, hắn cùng hung thủ khẳng định là cùng một bọn…!”

    “Ừm, ta hiểu rồi, hiện tại cậu có thể đi.”

    Viên cảnh sát to cao nói xong, không thèm giải thích với Hạ Thiên Kỳ chuyện gì đang xảy ra liền mở còng tay cho hắn.

    Hạ Thiên kỳ ngơ ngác nhìn viên cảnh sát to cao, rồi nhìn qua ông chú đang đứng cạnh cửa im lặng không nói lời nào, chần chừ hơn lúc lâu mới nhấc mông lên.

    Tôi thật có thể đi rồi?

    “Đừng nói cậu còn muốn ở lại đây khảo cung nhé?” Viên cảnh sát cao to vừa cười vừa nói.

    Cảm ơn…

    Mặc dù không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng có thể rời khỏi cục cảnh sát là một chuyện tốt, cho nên Hạ thiên Kỳ cũng không nói nhiều nữa, mở miệng cám ơn rồi nhanh rời đi, cả ông chú cũng cùng hắn đi ra.

    Sau khi rời khỏi cục cảnh sát, Hạ Thiên Kỳ có một bụng nghi vấn muốn hỏi ông chú, nhưng cũng không có cơ hội để hỏi:

    “Lát nữa còn có hai người thử việc nữa qua trực ban, tôi sẽ đích thân đưa họ tới.”

    “Ông rốt cuộc là ai? Mẹ nữa đây là công ty gì! Hôm qua trong tiệm sách có người chết, ông có biết hay không, rất nhiều người chết! Con mẹ nó chứ thiếu chút nữa tôi cũng chết rồi, vậy mà bây giờ ông còn muốn tôi quay lại!”

    “Vậy thì đã sao? Không phải bây giờ cậu vẫn còn sống không chút tổn hại, cậu còn chưa qua được thời gian thử việc, cho nên cậu buộc phải quay về nơi đó làm việc.”

    Nói tới đây, ông chú dừng một chút rồi lại bổ sung thêm:

    “Không phải bây giờ chỉ còn một mình cậu, sẽ có người mới qua thử việc. Mặt khác, tôi không yêu cầu cậu từ chức về nhà, bởi vì như vậy sẽ gặp phiền phức lớn.

    Cuối cùng, chúc cậu may măn, hi vọng vẫn còn có thể nhìn thấy cậu còn sống.”

    Ông chú nói xong những lời này, tức giận xoay tay lái một đường cong, lái chiếc xe sang trọng rời đi.

    Đồng thời cũng để lại trong lòng Hạ thiên Kỳ nhiều nghi vấn.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 4: Chuyện lạ liên tục xuất hiện

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    “Con mẹ nó chứ! Ông đây suýt nữa bị giết, lại còn xém nữa ngồi trong tù, một lời giải thích ông cũng không có liền bỏ đi mất? Cuối cùng lại còn bắt tôi quay lại nơi đó? Con mẹ nó chứ về cái JB….!”

    Hạ Thiên Kỳ từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cảm thấy uất hận như lúc này, cũng chưa từng trải qua nguy hiểm như vậy. Hắn còn xém chút nữa bị giết chết, cuối cùng ông chú có vẻ vẫn hờ hững như không có chuyện gì xảy ra vậy.

    “Trừ khi giết ông đây, nếu không ông đây tuyệt đối không quay lại!”

    Hạ Thiên Kỳ căn bản không quan tâm đến lời nhắc nhở của ông chú ra gì, vì hiện tại hắn đang vô cùng tức giận.

    Một khi đã quyết định không làm nữa, thì chiếc Audi cũng tự nhiên trở nên vô duyên với hắn, Hạ Thiên Kỳ có chút đau lòng, nhưng còn hơn việc có thể mất mạng.

    Vốn dĩ định dùng điện thoại để gọi taxi, nhưng sau khi sờ sờ trên người Hạ Thiên Kỳ mới giật mình nhớ tới, thì ra chiếc điện thoại hắn đã để quên tại tiệm sách.

    “Hôm nay đúng là xui như chó vậy!”

    Hạ thiên Kỳ dùng sức dậm mạnh chân như muốn phát điên, cũng may là trong túi quần hắn còn chút tiền, nên không đến mức không thể trở về nhà được.

    Vẫy tay gọi một chiếc taxi đang chạy, cuối cùng sau một ngày hắn cũng về tới căn phòng trò của mình. Không, chính xác là một căn phòng rách nát, chẳng những thế còn nhỏ hơn phòng trọ bình thường nữa.

    Bởi vì tâm trạng đang bực bội, cho nên sau khi trở về thì việc đầu tiên Hạ Thiên Kỳ làm là vào thẳng phòng tắm nước lạnh.

    Mỗi lần trong lòng cảm thấy khó chịu, hay trong người bực bội, hắn đều dùng nước lạnh tắm để giải tỏa, đây cũng là thói quen được hình thành từ nhỏ tới giờ.

    Dùng khăn mặt xoa xoa đầu, Hạ Thiên Kỳ ngồi xuống chiếc giường rồi chìm vào suy nghĩ.

    “Rốt cục công ty kia là công ty gì? Ông chú này là người như thế nào?

    Vì sao lão lại có thể khiến đám cảnh sát thả người? Chuyện này đúng là không tài nào hiểu nổi, chẳng lẽ bọn họ là ZF – người của chính phủ?

    Nếu như vậy có thể nói rõ ràng với mình mà, cần gì cứ phải thần bí kiểu đó?

    Mặt khác còn có một điểm kỳ lạ, vì sao mức đãi ngộ của họ tốt thế mà chỉ bắt mình đi tới tiệm sách Hâm Hoa làm việc?

    Có rất nhiều người giỏi hơn mình, tại sao họ cứ phải chọn trúng mình?

    Hạ Thiên Kỳ càng nghĩ đến chuyện công ty, rồi đến chuyện ông chú thì nghi vấn lại càng nhiều.

    “Mặc kệ như thế nào! Cứ xem như các người là người của chính phủ, đánh chết ông đây cũng cương quyết không làm!”

    Hạ Thiên Kỳ tức giận dùng sức đá chiếc dép lê ra xa, xoay người nằm lên giường, nhưng chỉ vài giây sau, hắn liền giật mình ngồi dậy.

    Bởi vì hắn chợt nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng.

    Đó chính là… Hắn làm sao có thể sống sót được?

    Hắn rõ ràng nhớ kỹ khi chân bị trượt ngã lăn xuống cầu thang, mà trước đó, Trương Tiểu Thuận đã ỡ phía dưới chờ hắn.

    Nói đúng hơn, nếu như Trương tiểu Thuận là tên cuồng sát nhân, thì không có lý do gì lại buông tha cho mình?

    Chẳng lẽ hắn không phải là cái tên cuồng sát nhân kia? Cũng không đúng, bởi vì ông chú đầu hói ở tiệm sách cũng khẳng định là ở đó không có ai tên Trương Tiểu Thuận.

    Đồng thời suy nghĩ kỹ lại, hắn còn nhớ kỹ lúc sáng viên cảnh sát có nói qua, camera giám sát hai bên đường cũng chỉ quay lại được mỗi mình hắn.

    “Vì sao không có ai tin rằng Trương Tiểu Thuận tồn tại? Vì sao tất cả mọi chứng cớ đều cho thấy đêm đó chỉ có mình là người duy nhất trong tiệm sách?

    Chẳng lẽ Trương Tiểu Thuận là ma sao!”

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy suy nghĩ của mình có chút buồn cười, cho dù gia gia hắn là thầy bùa, thì trước giờ hắn cũng không hề tin trên đời này có chuyện ma quỷ. Đương nhiên, gia gia hắn cũng chưa từng nói với hắn như vậy.

    Tuy nhiên từ nhỏ đến lớn, gia gia hắn có đeo cho hắn một tấm bùa hộ mệnh. Lúc nhỏ bất kể hắn làm sai chuyện gì, khiến bao nhiêu người bực bội cũng không sao. Nhưng chỉ cần dám không đeo tấm bùa hộ mệnh thì gia gia sẽ đánh hắn một trận nhừ tử.

    Cho nên nhiều năm như vậy hắn vẫn luôn mang theo bên mình, ngay cả lúc tắm cũng không lấy xuống.

    Nghĩ đến gia gia, nghĩ đến bùa hộ thân bên mình, Hạ Thiên Kỳ theo bản năng đưa tay sờ lên miếng ngọc bội treo trước ngực.

    Miếng ngọc bội này được gọi là quỷ ngọc, nghe gia gia hắn nói miếng ngọc bồi này có tác dụng trừ tà, chỉ cần đeo nó thì ma quỷ không thể đến gần.

    Mặc dù hắn rất nghe lời mang theo bên mình, nhưng thực sự hắn vẫn không tin lời gia gia chút nào.

    Trong mắt hắn, gia gia là người không học thức lừa thần bán thánh, lừa gạt tiền từ những người mê tín. Muốn cho hắn – một người đã từng trải qua giáo dục cao đẳng tin tưởng, thì chắc chắc không thể nào.

    Cầm miếng ngọc bội đưa tới trước mắt, Hạ Thiên Kỳ theo thói quen nhìn vào hoa văn được phác họa trên đó, nhưng được một lúc, hắn chợt mở to hai mắt sợ hãi như nhìn thấy quỷ.

    Hắn nhìn thấy ngay trong miếng ngọc bội… Một con mắt!

    Nhưng mà, rõ ràng là không có con mắt này mới đúng, hắn nhớ rõ bình thường hay nhìn vào ban ngày, vốn dĩ là không hề thấy con mắt này.

    Hạ Thiên Kỳ nhìn chằm chằm thật kỹ vào miếng ngọc bội không chớp mắt một lúc lâu, sau đó phát hiện con mắt bỗng nhiên nhúc nhích!

    A?

    Lúc đầu Hạ Thiên Kỳ còn tưởng rằng mình hoa mắt, nên rất nhanh sau đó liền gạt phăng suy nghĩ này.

    Nhưng bây giờ thì khác, con mắt trong miếng ngọc bội đột nhiên mở to!

    Không còn nghi ngờ gì nữa, giống Hạ Thiên Kỳ mở to mắt nhìn nó, nó cũng như vậy nhìn chằm chằm vẻ mặt hoảng sợ của Hạ Thiên Kỳ.

    Cùng lúc đó, miếng ngọc bội đột nhiên vang lên một chuỗi âm thanh rạn nứt, mắt trần có thể nhìn rõ được vô số những vết rạn nhỏ.

    Con mắt kia là sinh vật sống!

    Nó muốn thoát ra!!!

    A!

    Trong lòng hoảng sợ,Hạ Thiên Kỳ lấy miếng ngọc bội đeo trên cổ xuống, ném thẳng về hướng cánh cửa.

    Miếng ngọc bội sau khi rơi xuống đất phát ra một tiếng vang giòn, nhưng cũng may cho Hạ Thiên Kỳ là miếng ngọc bội không vỡ nát ra.

    Hạ Thiên Kỳ ngây ngốc ngồi trên giường, sau đó, hắn giống như là đột nhiên nghĩ ra chuyện gì đó, bỗng nhiên nhả bật từ trên giường xuống chạy tới cạnh cửa, nhanh như chớp cầm chiếc ngọc bội ném ra ngoài cửa sổ.

    Sau khi ném đi, Hạ Thiên Kỳ bỗng cảm thấy hô hấp toàn thân đều bị bóp nghẽn, hắn khụy hai đầu gối xuống mặt đất khó khăn thở gấp, vẫn đang chìm trong nỗi hoảng sợ vô bờ.

    “Gặp ma… Lúc này thật sự là gặp ma…!”

    Hạ Thiên Kỳ ngơ ngác giữ tư thế đó hơn nửa ngày mới tỉnh táo lại, mặc dù trước đây hắn không hề tin trên đời này có ma, nhưng chuyện xảy ra vừa rồi, dù có lý giải thế nào cũng không thể hiểu nổi vì sao trong miếng ngọc bội lại có con mắt?

    Đã vậy còn là một con mắt biết cử động!

    “Chuyện gì đang xảy ra? Ai có thể nói cho tôi biết, con mẹ nó rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì…!”

    Hạ Thiên Kỳ tức giận gào thét, nhưng rất nhanh sau đó liền bình tĩnh lại, có một người có thể giải thích tất cả cho hắn.

    “Gia Gia! Ngọc bội là của gia gia cho mình, nếu thật trên đời này có ma quỷ, như vậy ông nhất định sẽ biết!”

    Nghĩ tới gia gia của mình, Hạ Thiên Kỳ như được sống lại, nhưng mà rất nhanh sau đó hắn liền phát điên dậm mạnh chân xuống, bởi vì nhớ đến chuyện để quên chiếc điện thoại.

    Đáng chết!

    “Con mẹ nó thật đáng chết!”

    Hạ Thiên Kỳ tức giận mắng hai câu, cũng may là hắn còn máy tính có thể lên mạng, chỉ mong sao hôm nay gia gia hắn có ở nhà.

    Đè xuống nút mở nguồn, tranh thủ trong thời gian chờ máy tính khởi động, Hạ thiên Kỳ vẫn không yên tâm đi tới bệ cửa sổ. Từ trên cửa sổ nhìn xuống dưới, ngoài một người đang tiểu bậy thì cũng chẳng có ai.

    Bởi vì ở trên cao, cho nên Hạ Thiên Kỳ cũng không nhìn rõ lắm.

    Thu hồi ánh mắt, một lần nữa quay lại chiếc bàn, Hạ Thiên Kỳ nhìn thấy máy tính đã được mở lên, hắn đang mở phần mềm nói chuyện trực tuyến lên, thì bỗng phát hiện một chuyện khiến hắn tức đến hộc máu.

    Phòng trò đột nhiên bị cúp điện!

    Hạ Thiên Kỳ từ trong cục cảnh sát đi ra đã là 6 giờ tối, cho nên bây giờ trời bên ngoài đã tối đen, cũng may còn có 1 chút ánh đèn thưa thớt, không đến nỗi tối om không nhìn thấy gì như lúc hắn ở trong tiệm sách tối qua.

    “Thực sự là muốn làm ta tức chết mà… Tuy nhiên không sao, lúc này mình đã suy nghĩ tường tận. Mình sẽ không tức giận, không sợ hãi, không nóng vội!”

    Hạ Thiên Kỳ cố gắng kìm chế cảm xúc tồi của bản thân. Không thể nói hắn là người dễ bị kích động, cho dù là ai liên tiếp gặp phải những chuyện này chắc chắn sẽ đều phát điên.

    Liên tục hít sâu vài cái, Hạ Thiên Kỳ mới cảm thấy lòng mình thư thả một chút.

    Lần đầu tiên trong nhà xuất hiện chuyện kỳ lạ kia, bây giờ thì đột nhiên mất điện, Hạ Thiên Kỳ hiện tại không thể đợi thêm một giây nào nữa.

    Thay bộ quần áo đầy mùi mổ hôi trên người. Hạ Thiên Kỳ lo lắng đi tới cạnh cửa, chưa kịp mở cánh cửa xuống dưới, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng động.

    Ai vậy!

    “Hạ Thiên Kỳ giật mình có chút khó kiểu, trên thực tế từ khi hắn dọn vào đây sống, cửa phòng hắn chưa bao giờ có ai tới gõ.

    Bình tĩnh mở miệng hỏi một tiếng, nhưng bên ngoài cửa vẫn không có ai trả lời.

    Tiếng gõ cửa lại tiếp tục vang lên “Cốc cốc cốc”!

    “Ai vậy? Sao không trả lời!”

    Hạ Thiên Kỳ càng lúc càng hoảng sợ, mồ hôi chảy ướt đẫm người, vừa thay bộ quần áo sạch giờ cũng như không.

    Liên tục hỏi thêm mấy lần, cũng không thấy người bên ngoài cửa đáp lại, Hạ Thiên Kỳ thấy thế không hỏi tiếp, mà trực tiếp ghé vào cạnh cửa, nhìn qua lỗ nhỏ để xem rõ người bên ngoài là ai.

    Nhưng nhìn xuyên qua lỗ nhỏ, cũng chỉ thấy một màu đỏ như máu!

    Ngoài cửa ngoại trừ màu đỏ máu kia, thì căn bản là… Không có người!

    Trái tim Hạ Thiên Kỳ như bị bóp nghẹn, nếu như ngoài cửa không có ai ở đó, vậy thì rốt cuộc là cái gì gõ cửa liên tục.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    161,578
    Ác Linh Quốc Gia
    Tác giả: Trong Nháy Mắt Cười Cười
    Quyển 1: Thư viện kinh hồn.
    Chương 5: Có ma?

    Nhóm dịch: Phượng Hoàng Lửa
    Nguồn: Truyencuatoi.com



    “Cốc cốc cốc…!”

    Tiếng gõ cửa như cơn ác mộng kéo dài, có cảm giác nếu như cánh cửa không được mở ra thì tiếng gõ cửa vĩnh viễn không bao giờ ngừng.

    Trên mặt Hạ Thiên Kỳ trên mặt tràn đầy mồ hôi lạnh tựa người vào cạnh cửa, sau đó hắn xoay lại nhìn qua lỗ nhỏ trên cánh cửa (mắt mèo) một lần nữa.

    Thông qua lỗ nhỏ có thể thấy mảng máu đã hoàn toàn không còn nữa, mà thay vào đó là… Một gương mặt gần trong gang tấc!”

    Đó là một lão bà có khuôn mặt già nua, trên gương mặt còn có vô số mụn bọc mọc lít nha lít nhít làm người ta phải buồn nôn.

    A!

    Hạ Thiên Kỳ bị dọa đến mức ngã phịch trên mặt đất, trong lòng của hắn đã bình tĩnh lại, nngười đàn bà mà hắn nhìn thấy thông qua lỗ nhỏ tuyệt đối không phải là người!

    Bởi vì nhìn qua mắt mèo đều nhìn thấy cảnh vật bị uốn cong giống như đang nhìn ra xa, cho nên không có khả năng gần trong gang tấc như vậy được.

    Trừ phi… Người phụ nữ kia sống ở bên trong cái mắt mèo!

    – Trừ phi đập nát cánh cửa, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không mở! Oan có đầu nợ có chủ, tìm ta làm gì!”

    Hạ Thiên Kỳ nhớ kỹ đã từng nghe bạn học nói qua, nói quỷ sợ người ác, nếu như có một ngày gặp phải quỷ, phải tỏ thái độ hung dữ một chút, đừng quan tâm là người ngay ma chứ mắng chửi thậm tệ là được.

    Trong bao nhiêu kế sách, hắn cũng chỉ còn cách dùng chiêu lấy ngựa chết giả làm ngựa sống, nếu không phải lá gan của hắn đủ lớn, đổi lại là người khác trong hoàn cảnh gặp phải con quỷ kinh dị như vậy, chỉ sợ sớm đã té xỉu.

    Không biết có phải cách làm của hắn có tác dụng hay không, mà tiếng gõ cửa liên hồi cuối cùng cũng dừng lại, Hạ Thiên Kỳ cố giữ bình tĩnh trong chốc lát, sau đó mới nhìn qua mắt xem bên ngoài ra sao.

    Người phụ nữ bên trong mắt mèo đã hoàn toàn biến mất, ngoài hành lang cũng có vẻ như đã khôi phục lại trạng thái như bình thường, bị bóng tối bao trùm.

    Thành công?

    Mặc dù đã nhìn thấy mọi thứ quay lại như bình thường, nhưng Hạ thiên Kỳ vẫn không dám buông lỏng cảnh giác dù chỉ một chút. Đề phòng trường hợp bất trắc, hắn di dời hết bàn ghế trong phòng ra, phàm là đồ vật có thể di chuyển được, tất cả đều bị hắn đem ra dùng chắn cửa.

    Vào thời khắc Hạ Thiên Kỳ đang dựa vào tường thở hồng hộc, cũng là lúc hoàn thành hết mọi việc, thì bỗng từ trong nhà vệ sinh của hắn đột ngột truyền ra tiếng bơm nước của bồn cầu.

    Róc rách…!

    Tiếng bơm nước kỳ lạ vang lên, khiến Hạ Thiên Kỳ không thể kiềm nén mà phải rùng mình một cái, những thi thể ở trong bồn cầu tối qua, bọn họ trước khi chết đều trải qua đau đớn, tra tấn, lại còn dính đầy máu tươi trên mặt, tất cả những hình ảnh đó đều hiện lên rõ trong đầu hắn mồn một.

    Không!

    Hạ Thiên Kỳ cũng không muốn bản thân chết oan uổng như vậy, tương lai rộng mở của hắn chỉ vừa mới bắt đầu, siêu xe, nhà đẹp, phụ nữ xinh đẹp cũng mọi thứ tốt trên đời này, hắn còn chưa một lần được nếm trải, làm sao có thể cam tâm chết như vậy.

    Chết ở một căn phòng trọ đã đủ xấu hổ, nếu như thi thể còn bị nhét vào trong bồn cầu… Hạ Thiên Kỳ cảm thấy nếu có chết thành ma cũng sẽ rất mất mặt, không thể ngẩng đầu lên được.

    Vội vàng xông vào nhà vệ sinh, Hạ Thiên Kỳ cúi đầu nhìn về phía bồn cầu đang không ngừng phát ra tiếng nước chảy, sau đó lại cảm thấy tiếng tim đập mạnh dữ dội.

    Bởi vì nhìn thấy nước trong bồn cầu, vào giờ khắc này lại chuyển thành máu tươi.

    Tình cảnh kỳ lạ như vậy đã hoàn toàn thay đổi thế giới quan của Hạ Thiên Kỳ. Chẳng lẽ trên đời thật sự có ma?

    Hắn cảm thấy từ giờ trở đi, nếu như còn được nghe tên khốn nào đó nói, trên đời này làm gì có ma quỷ, hắn nhất định sẽ cho tên khốn đó một trận ra trò.

    Cạch!

    Run rẩy đóng nắp bồn cầu lại, Hạ Thiên Kỳ tụng niệm A Di Đà Phật thật to cho tới khi về tới phòng ngủ. Sau khi tới nơi hắn bắt đầu lục tung căn phòng, lo lắng tìm bằng được cái rương đựng đồ.

    “Bùa hộ mệnh… Bùa hộ mệnh… Ta nhớ ta có rất nhiều mà… Chúng đâu hết rồi?”

    Hạ Thiên Kỳ vội vàng mấy cái gương đựng đồ đổ ra hết toàn bộ, cũng may ông trời không phụ lòng người, hắn tìm thấy từ trong đống rương được lật ra có một cái túi vải được thêu chữ “Khôn” màu đen bên trên.

    Cái túi này được gọi là túi càn khôn, ngoại trừ cái bị hắn vứt đi thì toàn bộ đều ở đây. Trước giờ trong mắt hắn những thứ này chả khác gì rác rưởi không đáng một đồng, còn hiện tại nó chẳng khác gì một túi vàng óng ánh.

    Đương nhiên, nếu chúng thật sự có tác dụng hộ mệnh.

    Cho dù có tác dụng thật hay không hắn cũng không hề quan tâm nữa, dù sao trong nhà vệ sinh của hắn xuất hiện điều gì tồi tệ.

    Hạ Thiên Kỳ vội vàng cầm cái túi càn khôn đi tới phòng vệ sinh, sau đó cắn răng nhấc nắp bồn cầu lên.

    Hạ Thiên Kỳ vốn định ném cái túi hộ thân vào trong bồn cầu, thử xem có tác dụng gì không, nhưng điều hắn không thể ngờ tới chính là, ngay khi hắn vừa nhấc nắp bồn cầu lên, thì bỗng một cánh tay trắng bệch thò lên, bất ngờ nắm lấy vai trái của hắn.

    A!

    Cảm giác lạnh run nhanh chóng lan truyền khắp cơ thể, Hạ Thiên Kỳ lập tức bị dọa đến mức sợ hãi phát ra tiếng la inh ỏi, không bận tâm chuyện gì đang xảy ra, hắn nhanh tay ném cả túi càn khôn ném vào trong bồn cầu.

    Sau vài giây khi bùa hộ thân rơi vào bồn cầu, từ trong bồn cầu liền phát sáng, cánh tay đầy móng vuốt đang nắm bả vai Hạ Thiên Kỳ, giống như bị điện giật, đột ngột rụt trở về.

    Nhìn thấy bùa hộ thân phát huy tác dụng, linh hồn của Hạ Thiên Kỳ đang treo cao lơ lửng cũng rơi xuống, nhưng cũng không dám nán lại trong phòng vệ sinh thêm nữa, nhanh chân trốn thoát khỏi đó.

    Sau khi chạy ra khỏi phòng vệ sinh, hắn vốn định rải bùa hộ thân khắp nơi trong phòng trọ, nhưng điều làm hắn hối hận nhất là, trong túi càn khôn chỉ còn lại duy nhất một bùa hộ thân.

    Những cái trước đây có trong túi càn khôn, do quá sợ hãi, đều bị hắn ném hết vào trong bồn cầu.

    Cũng may vẫn còn lại một cái để hắn phòng thân.

    Bởi vì lo lắng không biết cái thứ ma quỷ kia có lại xuất hiện hay không, cho nên Hạ Thiên Kỳ cả đêm đều không thể chợp mắt, không biết có phải hay không do bùa hộ thân phát tác dụng, cho tới khi trời sáng cũng không hề có chuyện gì xảy ra.

    Căn phòng trọ tạp nham tắm mình dưới ánh bình minh, trông như hôm qua chưa từng phát sinh chuyện gì.

    Dùng tay vuốt hai má của mình, Hạ Thiên kỳ cảm thấy toàn thân tràn đầy mệt mỏi và đau nhức, nhất là vai trái của hắn vô cùng đau đớn, phía trên bị lõm một góc vì bị bàn tay xương xẩu màu đen kia chộp vào.

    Thật sự là đau chết mất!

    Hạ Thiên Kỳ cẩn thận đưa cánh tay trái lên cử động, đúng là có chút đau, nhưng may mắn vẫn không hề ảnh hưởng tới sinh hoạt.

    Lát sau, Hạ Thiên Kỳ thấp thỏm đi vảo nhà vệ sinh, sau khi kiểm tra quanh một lượt thật kỹ, hắn phát hiện bồn cầu đã khôi phục như cũ, chỉ là ở phía trên mặt nược nổi lơ lửng đống tro tàn của bùa hộ thân.

    Xác định phòng vệ sinh đã an toàn, Hạ Thiên Kỳ lại tiến đến cái lỗ nhỏ nhìn ra phía hành lang bên ngoài… Chắc chắn mọi thứ đã an toàn, hắn mới dời những đồ vật chắn cửa đi, khôi phục mọi thứ về đúng vị trí ban đầu của căn phòng thuê.

    Sau khi ra ngoài, điều đầu tiên Hạ Thiên Kỳ làm, đó chính là đến một quán nét gần nhà.

    Bưng một bát mì nóng hổi để lên trước mặt, Hạ Thiên Kỳ tùy tiện tìm một máy còn trống ngồi xuống.

    Vốn dĩ hắn chỉ muốn đến tiệm sách Hâm Hoa lấy điện thoại, sau đó lại nghĩ tới khả năng chiếc điện thoại của mình bị cảnh sát lấy đi, hoặc có thể là người khác, cuối cùng hắn quyết định liên lạc với gia gia của hắn trước.

    Đăng nhập vào tài khoàn QQ, Hạ Thiên Kỳ ngạc nhiên phát hiện thấy gia gia hắn đang online, cho nên hắn thậm chí không để ý tới chuyện ăn mì, vội vàng nói vào micro.

    Vốn dĩ nghĩ gia gia đang mải mê chơi game không để ý tới hắn, nhưng thật không ngờ tới chuyện hắn vừa gửi tin nhắn, gia gia hắn đã lặp tức trả lời, chỉ là… Người đáp lại không phải là gia gia hắn, mà là mẹ của hắn.

    “Thiên Kỳ, cái thằng nhóc chết bầm này đang làm cái gì a? Ngay cả gọi cho người mẹ xinh đẹp này cũng không, nói ngay có phải đã có bạn gái? Tiểu tử thúi, đưa con dâu về đây nhanh… Mà khoan, ngoại hình có đẹp không, là người như thế nào, con nhà ai ở đâu…”

    “STOP! Ngừng! Mẹ à con sai rồi, đối với chuyện gần đây không thể liên lạc cũng rất áy náy, nhưng mà bây giờ, con muốn gặp gia gia!”

    “Mỗi lần như vậy mày đều nhận sai, nhưng lại không bao giờ sửa đổi! Mày tìm gia gia làm gì?”

    “Lần sau con sẽ sửa mà.” Hạ Thiên Kỳ nói xong, liền vội vàng tiếp lời:

    “Con tìm gia gia có việc. Là việc rất gấp.” Lần này hắn cũng không hề nói dối.

    Chuyện gì? Nói cho bà mẹ đẹp nhất trần đời này biết…

    “Kỳ thực là chuyện quan trọng con không thể nói…”

    “Dẹp, có bí mật gì mà không thể nói với mẹ mày, hả! Không thèm quan tâm nữa, gia gia không có ở nhà, đi du lịch rồi.”

    “Hả? Đi du lịch? Vậy sao vẫn còn treo nick trên QQ?”

    “Gia gia nói là để cho tao giúp ông đăng ký thăng cấp.”

    “Vậy thôi, con sẽ liên lạc với ông sau.”

    “Mày đang nói gọi điện thoại của gia gia à… Đúng rồi, nhắc đến mới nhớ, có phải điện thoại di động của mày mất rồi hay không?”

    Nghe mẹ của mình nói xong, Hạ Thiên Kỳ mới giật mình nhớ tới, bởi vì gia gia của hắn sợ phóng xạ của điện thoại, cho nên nhất quyết không dùng di động. Nếu như có ai muốn tìm ông làm tang lễ, đều là thông qua điện thoại bàn.

    Nói cách khác, tạm thời hắn không có cách nào nhờ gia gia giúp đỡ.

    “Này, tiểu tử thúi, có đang nghe mẹ nói gì không.”

    “Nghe đây.” Nhận được tin xấu này, tâm trạng Hạ thiên Kỳ trở lên hỗn loạn, mặt ủ rũ chau mày hỏi:

    “Làm sao mẹ biết được chuyện di động con mất chứ?”

    “Hôm qua có một người đàn ông gọi điện thoại cho mẹ, hỏi mẹ có phải là mẹ mày hay không, còn nói mẹ nhắn với mày gặp hắn lấy lại điện thoại. Hắn đưa cho mẹ một địa chỉ, nói là ở văn phòng Hoàng Kim tầng A33. Kêu con tới đó lấy. Nơi mẹ vừa nói mày biết không?”

    Làm sao Hạ Thiên Kỳ lại không biết nơi này được, bởi vì địa điểm này chính là nơi hắn phỏng vấn, cho nên cái người gọi điện thoại cho mẹ hắn, tám chín phần là ông chú kia.

    Ông chú đang cầm điện thoại của mình, Hạ Thiên Kỳ một chút cũng không thấy ngạc nhiên, bởi vì bất luận là nhân viên quản lý, hay nhân viên cảnh sát cũng sẽ đem điện thoại giao cho lão.

    Nghĩ kỹ, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy mình phải đi một chuyến, dù sao hắn cũng phải lấy lại đồ của mình.

    “Vậy sao nãy giờ mẹ không nói, con đi lấy điện thoại, nếu như gia gai trở về, nhất định phải báo cho con biết trước tiên…”

    Dập máy kết thúc cuộc trò chuyện với mẹ, Hạ Thiên Kỳ vội vàng ăn hai tô mì, liền tắt máy rồi rời khỏi tiệm net, sau đó đón xe thẳng đến văn phòng Hoàng Kim.​
     
    thienta, dawnle and Vind like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)