Chào mừng bạn đến với Bàn Long Hội.
Trang 9 của 19 Đầu tiênĐầu tiên ... 5678910111213 ... CuốiCuối
Kết quả 41 đến 45 của 95
  1. #41
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Vị trí hiện tại
    Sài Gòn
    Bài viết
    20,447
    Zen
    11,398
    Thanks
    3,770
    Thanked 278,319 times in 20,368 Posts

    Mặc định Re: Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Đô Thị Sắc Hài (Dịch - Chương 40)

    Phong Lưu Đạo Sĩ
    Chương 41: Giết đi, tao cóc quan tâm!
    Dịch: Duy Linh
    Nguồn: banlong.us




    [HIDE]
    Thượng Đế rất công bình, một khi cá lớn chạy thoát sẽ có cá con lưu lại, cái này cũng được gọi là trúng an ủi.

    Sự thật cũng là như thế, con cá nhỏ Sói Vàng bị giữ lại, bởi vì hắn là đặc công, một khi nhiệm vụ thất bại thì chỉ có một kết cục, đó chính là bị vứt bỏ.

    Rõ ràng cá lớn đã mắc câu nhưng vẫn chạy thoát được nên Thiên Lộc Tử cảm thấy rất mất mặt, trong lòng vô cùng tức giận. Hắn muốn phát tiết, cho nên hắn đem mũi dùi nhắm vào Sói Vàng, từng bước từng bước tới gần.

    Sói Vàng không có xe, chỉ có phương tiện di chuyển nguyên thủy nhất chính là hai chân. Bởi vậy Thiên Lộc Tử tuyệt không lo lắng hắn sẽ chạy thoát, đối với tốc độ của mình hắn vẫn có lòng tin.

    -Fuck!
    Sói Vàng thấy chiếc Chevrolet Subur càng lúc càng xa tức giận chửi thề, hắn cuối xuống rút khẩu súng giấu ở gót giày ra, vừa lui về phía sau vừa chĩa họng súng vào Thiên Lộc Tử.

    Bị hóng súng nhắm vào, Thiên Lộc Tử cũng không có hốt hoảng, vẫn không nhanh không chậm bước tới, hai mắt của hắn thì nhìn chằm chằm vào ngón tay của Sói Vàng đang đặt trên cò súng.

    - Đứng lại, không được qua đây, nếu không tao sẽ nổ súng.
    Sắc mặt Sói Vàng tái xanh, thanh âm run rẩy, hiển nhiên là bị dọa không nhẹ.

    Nhưng biết làm sao được. Người hắn đang đối mặt là một tên biến thái, một đặc công có tài bắn súng chính xác đến từng milimet, dùng súng lục ổ quay M50 bắn liền năm phát, vậy mà hắn vẫn tránh được. Đối mặt với một quái thai như vậy, mấy ai có thể bình tĩnh cho được?

    Lần này Sói Vàng dùng tiếng Hoa để nói, tuy rằng rất không lưu loát, nhưng Thiên Lộc Tử nghe thấy vẫn hiểu. Vì vậy hắn rất buồn cười nói:
    - Ngu ngốc, có ai cấm mày bắn đâu, mày cứ bắn tự nhiên!

    - Mày…mày đừng ép tao.
    Sói Vàng một lần nữa lên tiếng cảnh cáo.

    - Mịa, người gì đâu mà tự ti bà cố, có súng trong tay mà không dám bóp cò.
    Thiên Lộc Tử xổ ra một câu kinh điển, câu này là hắn đã đọc được trong bách khoa toàn thư.

    Ài, sách vở hại người a. Một tuyệt tác như bách khoa toàn thư, vậy mà lại đem những câu đối thoại kinh điển như thế cho vào, đây chẳng phải là dạy hư người sao.

    Kẻ điên! Tên người Hoa này chắc chắn bị điên, chắc hẳn hắn mới từ trung tâm nghiên cứu người không bình thường trốn ra! Sói Vàng có cảm giác muốn qua đời, nào có ai bị súng nhắm vào người còn cổ động người cầm súng bóp cò cơ chứ.

    Mình chẳng qua chỉ là một tên đặc công nho nhỏ, tại sao lại vớ phải một kẻ điên như vậy hả trời?

    - Đoàng!
    Cuối cùng Sói Vàng cũng nổ súng.

    Trước khi Sói Vàng bóp cò một giây, Thiên Lộc Tử liền động, Thái Cực Bộ lần nữa sử xuất, thân thể nghiêng về một bên tránh viên đạn.

    Uy lực cũng như tốc độ viên đạn bắn ra của súng lục cải tiến không cách nào sánh được với súng lục ổ quay M50, thậm chí không cách nào bằng được Desert Eagle.

    Bởi vậy, Thiên Lộc Tử rất nhẹ nhàng tránh được. Đương nhiên đây là Thiên Lộc Tử, còn người thường thì không chắc có thể tránh được.

    - Fuck! Công phu Hoa Hạ, ta hận công phu Hoa Hạ.
    Sói Vàng lầm bầm, sau đó hắn lại điên cuồng nổ súng.

    Lần này hắn liên tiếp bắn ra hai viên đạn, không phải hắn không muốn bắn nhiều thêm mấy phát, mà vì súng lục cải tiến của hắn chỉ có ba viên đạn.

    Giờ khắc này hắn đã hối hận đến mức kêu cha gọi mẹ. Vì cái gì lúc cải tiến khẩu súng này hắn không cải tiến luôn ổ đạn.

    Thiên Lộc Tử lại thi triển Thái Cực Bộ để tránh đạn, vẻ tươi cười trên mặt hắn càng lúc càng tăng. Hắn cười rất rạng rỡ, nhưng trong mắt của Sói Vàng, nụ cười này rất đáng bị ăn đòn.

    - Chính là lúc này!
    Thiên Lộc Tử dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới trước.

    Hắn từng nghiên cứu qua Desert Eagle nên hắn biết rõ dung lượng băng đạn là định chết, không thể thay đổi. Hắn bức Sói vàng nổ súng là muốn Sói Vàng bắn hết đạn mà thôi.

    Trên thế giới này không có nhiều người điên như vậy, Thiên Lộc Tử càng không phải là người điên.

    Sói Vàng vứt súng, cũng không biết từ chỗ nào móc ra một thanh mã tấu, hắn không trốn mà chọn phản công.

    - Ồ!
    Thiên Lộc Tử hơi bị kinh ngạc, hắn thật không ngờ Sói Vàng vẫn còn dũng khí phản công.

    Tuy nhiên, hắn chỉ hơi kinh ngạc mà thôi, nếu như đối thủ đã muốn phản công, vậy hắn sẵn sàng nghênh đón.

    Lấy tịnh chế động, đây là sở trường của Thái Cực, đó cũng là điều Thiên Lộc Tử yêu thích.

    Kỳ thật, để có thể trở thành một người đặc công, ai không phải trải qua huấn luyện, luyện cho tâm trí cứng cỏi. Nếu muốn phá hủy thần trí của đặc công chỉ sợ còn khó hơn một tên liệt dương muốn thông ass.

    Mã tấu đâm tới rất nhanh, rất mạnh mẽ, mang theo một đạo quang ảnh lạnh lẽo. Mặc dù chỉ đơn giản là đâm thẳng, lại có thể căn cứ vào phản ứng của đối thủ mà biến chiêu vô cùng linh hoạt.

    Đây là tiêu chuẩn đao kỹ của quân đội, không hề hoa mỹ, chỉ cần nhanh, tàn nhẫn, chính xác, một kích đoạt mạng.

    Thiên Lộc Tử cũng động thủ, tay phải chậm rãi vươn về trước đón nhận mã tấu đang đâm tới. Hắn muốn làm gì? Hắn muốn dùng tay không tiếp đao hay là hắn bị đứt cầu chì?

    Sói Vàng thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn cho rằng trên đời này không một ai có thể dùng tay không tiếp được mã tấu của hắn, bởi vì mã tấu của hắn đã từng phá qua Thiết Bố Sam của một tăng nhân Thiếu Lâm.

    Nói thì chậm, nhưng diễn biến lại rất nhanh, trong lúc Sói Vàng tin tưởng mã tấu sẽ chém vào tay của Thiên Lộc Tử thì Thiên Lộc Tử bỗng nhiên biến mất.

    Nhanh! Quá nhanh, khi Sói Vàng phát hiện có dị biến thì tay của Thiên Lộc Tử đã gạt mã tấu ra và bắt được tay của hắn.

    Khuôn mặt của Thiên Lộc Tử vẫn mang theo nụ cười, ám kình dồn vào ngón cái sau đó hắn nhấn một cái, tiếp đến cánh tay phát lực kéo về phía sau, tay còn lại thì vươn về phía trước…

    - Bịch!
    Sói Vàng chỉ cảm thấy cổ tay của mình truyền đến từng cơn đau đớn kịch liệt, tay cầm mã tấu đã trở nên vô lực, mã tấu rơi xuống đất. Hắn vô cùng kinh hãi muốn lui về phía sau, nào ngờ một cỗ lực kéo mạnh mẽ truyền đến, thân thể của hắn bị mất khống chế nhào tới phía trước.

    Cái này là công phu gì thế? Từ lúc nào Hoa Hạ có loại công phu quái dị như vậy?

    Trong lúc Sói Vàng còn đang hoang mang thì đai lưng hắn đã bị một bàn tay bắt chặt.

    Tay, dĩ nhiên là tay của Thiên Lộc Tử.

    Trọng tâm cơ thể của Thiên Lộc Tử khẽ nghiêng, chân cùng eo đồng thời phát lực, cả người xoay nửa vòng, mang Sói Vàng quăng ra ngoài.

    - Phanh!
    Sói Vàng rớt xuống đất, lăn liên tục mấy vòng mới dừng lại được, mặt mày dính đầy bụi.

    Toàn thân kịch liệt đau nhức đã kích thích thần kinh của Sói Vàng, hắn không có công phu, chỉ dựa vào ý chí kinh người, hắn cố nén đau nhức đứng lên, lảo đảo chạy trốn.

    - Trốn? mày thoát được sao?
    Thiên Lộc Tử cười khinh miệt, thi triển Thái Cực Bộ đuổi theo.

    Nhưng mà lần này hắn đã tính sai, bởi vì Sói Vàng căn bản không phải muốn chạy trốn, hắn chạy về hướng Tẩy Mặc Hồ. Hắn muốn bắt con tin.

    - Nguy hiểm! Chạy mau!
    Thiên Lộc Tử hét lớn, thế nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.

    Sói Vàng vọt tới chỗ một đôi tình nhân đang chuẩn bị xuống hồ, một cước mang nam nhân đạp rơi xuống nước, tay biến thành trảo bắt được yết hầu của cô gái.

    Sói Vàng xuất thân quân nhân nên ra tay rất nặng.

    Yết hầu của cô gái bị bóp chặt nên không thể thở, do bị thiếu dưỡng khí nên khuôn mặt của nàng trở nên đỏ bừng. Tay chân nàng đạp loạn xạ nhưng vẫn không cách nào thoát khỏi tay Sói Vàng.

    Trong lúc tuyệt vọng, cô gái nhìn về phía bạn trai của mình với ánh mắt cầu cứu. Hắn là chỗ dựa của nàng, bởi vậy nàng trước tiên hướng hắn cầu cứu mà không phải người khác.

    Cũng như bao phụ nữ khác, nàng hy vọng hắn có thể cưỡi con ngựa trắng, cầm trong tay thập tự kiếm, một kiếm chém chết ác ma, cứu nàng trong lúc dầu sôi lửa bỏng.

    Ý nghĩ thì như vậy, nhưng hiện thực lại vô cùng tàn khốc, bạn trai của nàng cũng không có cưỡi con ngựa trắng, không có cầm trong tay thập tự kiếm, càng không cứu nàng trong lúc nguy nan.

    Bi kịch chính là, bạn trai của nàng bị dọa đến té cứt té đái, vứt nàng lại mà chạy trốn một mình, thậm chí ngay cả báo động đều miễn bàn đến.

    Nàng tuyệt vọng, thân thể giống như đã bị khoét rỗng.

    - Lũ hèn nhát!
    Thiên Lộc Tử mắng to, nếu không phải thời cơ không thích hợp, chỉ sợ hắn đã đuổi theo tên nhu nhược kia, sau đó đá cho hắn thành thái giám.

    - Khốn kiếp! Mày không được qua đây, bước tới bước nữa tao sẽ giết nàng!
    Sói Vàng hét lên, tay hắn càng bóp chặt yết hầu của cô gái.

    Thiên Lộc Tử nghiêm mặt, hắn ghét nhất là bị người uy hiếp.

    Tuy nhiên, sau khi nghĩ lại, hắn cũng liền bình thường trở lại, nụ cười lại xuất hiện trên môi. Đạo pháp tự nhiên, sinh tử luân hồi không phải là một loại quy luật tự nhiên sao?

    Hắn không biết cô gái này, chết thì chết. Hắn không phải là đấng cứu thế, không có nghĩa vụ phải cứu vớt thế nhân.

    Sau khi nghĩ thông suốt, Thiên Lộc Tử không ngừng bước tới, vừa đi vừa nói:
    - Mày giết đi, tao cóc quan tâm!

    - Mày không được qua đây!
    Sói vàng trở nên luống cuống, đòn sát thủ của hắn đã hết đất dụng võ rồi.

    Thiên Lộc Tử càng bước nhanh hơn, vừa cười vừa nói:
    - Tại sao tao phải nghe lời mày? Mày bảo tao không được qua đó, tao lại càng muốn qua! Không ai có thể uy hiếp cũng như trói buộc được tao!

    Tên này có còn là con người hay không, nếu là con người sao lại coi thường sinh mệnh như thế! Hắn không phải là người, hắn là ác ma! Đại ác ma tội ác tày trời!

    Tay của Sói Vàng càng lúc càng bóp chặt yết hầu của cô gái, hắn chỉ cần thêm chút lực là có thể bẻ gãy cổ của nàng. Không còn da bao phủ, yết hầu lộ hẳn ra ngoài, máu chảy đầm đìa vô cùng khủng khiếp.

    Sói Vàng muốn giết cô gái, chỉ cần bóp một phát là xong, không cần phải xé toạc da làm yết hầu lộ ra như vậy. Hắn cố ý làm vậy, mục đích là muốn bức Thiên Lộc Tử lui.

    Nhưng hắn đành phải thất vọng rồi, Thiên Lộc Tử mắt thấy hết thảy nhưng sắc mặt hắn không hề thay đổi, thậm chí trong mắt cũng không có một tia gợn sóng, tựa như đang chứng kiến một việc không thể đơn giản hơn.

    Lạnh lùng! Đây là một loại coi thường chúng sinh lạnh lùng…

    [/HIDE]
    Sửa lần cuối bởi Dạ Tâm; 21-02-2014 lúc 05:49:54 PM.
    Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Sắc Hài (Dịch - Chương 93)

  2. Đã có 107 thành viên cảm ơn Duy Linh vì bài viết này!


  3. #42
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Vị trí hiện tại
    Sài Gòn
    Bài viết
    20,447
    Zen
    11,398
    Thanks
    3,770
    Thanked 278,319 times in 20,368 Posts

    Mặc định Re: Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Đô Thị Sắc Hài (Dịch - Chương 41)

    Phong Lưu Đạo Sĩ
    Chương 42: Cực hình ngựa gỗ bạo cúc hoa!
    Dịch: Sói
    Nguồn: banlong.us




    [HIDE]
    Là một đặc công, Sói Vàng ngoại trừ tinh thông ngụy trang, xã giao cùng nhiều quốc ngữ, nắm giữ kỹ năng chiến đấu và tài bắn súng, hắn còn có khả năng quan sát cực kỳ sắc bén.

    Thông qua ánh mắt lạnh lùng của Thiên Lộc Tử, Sói Vàng đã biết người trước mắt không hề quan tâm đến sống chết của cô gái này. Vì vậy hắn buông tay ra, đem nữ tử nhẹ nhàng để dưới đất.

    - Như thế nào? Mày không phải nói muốn giết nàng sao?
    Thiên Lộc Tử vẫn từng bước ép sát nói.

    - Mày nên biết, thật sự ý tao không phải là muốn giết nàng, chỉ là vì muốn bức lui mày mà thôi.
    Sói Vàng uể oải nói:
    - Nếu như bức lui không được mày, tao tội gì phải giết người đây này?

    - Sao lại khẳng định như thế? Mày cũng không hoài nghi tao đang giả bộ à, kì thật trong lòng tao rất quan tâm tính mệnh của cô gái kia sao?

    - Tao cũng từng hoài nghi, nhưng sau đó nhìn ánh mắt của mày, tao không còn hoài nghi nữa! Tao chưa từng thấy ánh mắt lạnh lùng như vậy, cũng chưa từng thấy người Hoa nào giống như mày vậy. Hoặc là nói, tao chưa từng thấy người nào có một đôi mắt lạnh lùng như thế.

    - Sao nghe mày nói giống như tao không phải là người thế?

    - Tiếng Hoa của tao không được tốt, không biết cách giải thích.

    Thiên Lộc Tử trợn trắng mắt lên, người Tây Dương này cũng quá cực phẩm đi.

    Liếc mắt nhìn cô gái nằm trên đất, Thiên Lộc Tử phát hiện cổ họng nàng tuy lộ ra ngoài nhưng chưa gãy, nhất thời nửa khắc có lẽ còn chưa chết. Vì vậy hắn không tự mình động thủ cứu người mà lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.

    Trong lúc hắn gọi điện thoại, Sói Vàng cũng không có bất kỳ động tác gì, đến chạy trốn cũng không.

    - Vì sao không trốn?
    Khuôn mặt Thiên Lộc Tử vừa tươi cười vừa nghi hoặc.

    - Đã biết là trốn không thoát, sao tao phải làm chuyện vô nghĩa như thế? Hơn nữa, coi như tao có thể trốn thoát thì tao còn có chỗ để đi hay sao?
    Sói Vàng khổ sở nói.

    Một đặc công bỏ trốn sẽ không có tổ chức nào thu nhận. Hơn nữa bọn hắn từ nhỏ đã được tổ chức huấn luyện, liền xem tổ chức là nhà mình. Hôm nay không về lại được tổ chức, cũng giống như không có nhà để mà về.

    - Đã vậy, chúng ta có thể nói chuyện?

    Thiên Lộc Tử vừa nói, một bên hướng phía rừng cây trước mặt đi tới, hắn cũng không muốn bị đưa đến cục cảnh sát lần nữa. Có lẽ bởi vì lần trước đến cục cảnh sát đã xảy ra chuyện không vui, đến hiện tại trong lòng hắn vẫn rất mâu thuẫn với cục cảnh sát, cũng rất phản cảm.

    - Mày không thể moi được tin tức gì hữu dụng từ miệng tao đâu.
    Sói Vàng vừa theo sát Thiên Lộc Tử vừa nói.

    Nhìn theo bóng lưng của Thiên Lộc Tử, có một khắc Sói Vàng nghĩ đến việc đánh lén, bất quá cuối cùng hắn cũng không ra tay. Bởi vì hắn không có chút nắm chắc nào.

    Đối mặt với một người dám đem sau lưng đưa ra trước mặt địch nhân, mà chính mình lại không có chút nắm chắc tiêu diệt người ta. Đây là lần đầu tiên Sói Vàng gặp được, trong lòng hắn không khỏi buồn bực.

    Trong rừng cây, Thiên Lộc Tử đi đến một băng ghế dài dưới cây rồi ngồi xuống một đầu. Nguyên bản tại đầu băng ghế này đậu không ít chim nhỏ, thế nhưng chúng lại không sợ mà bay mất, phảng phất như chúng vốn không nhìn thấy Thiên Lộc Tử.

    Trong mắt Sói Vàng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền biến mất. Nam tử người Hoa Hạ trước mắt này đã cho hắn quá nhiều kinh ngạc rồi, nên giờ hắn thấy nhưng cũng không bất ngờ lắm.

    Sói Vàng cũng đi đến đầu bên kia của băng ghế ngồi xuống không chút do dự, chỉ khác một điều là những chú chim nhỏ trên đó sợ bay đi mất tiêu.

    Sau khi ngồi xuống, toàn thân hắn buông lỏng không chút đề phòng, bởi vì không cần thiết. Thiên Lộc Tử nếu muốn giết hắn, hắn sớm đã chết rồi.

    - Bọn mày muốn giết bạn của tao?
    Thiên Lộc Tử đột nhiên mở lời nói, trên mặt mang theo vẻ mỉm cười làm cho người khác không biết hắn đang nghĩ gì. Kỳ thật hắn đương nhiên đoán được Sói Vàng là vì Kỷ Ngọc Nhàn mà đến.

    Đây gọi là giả heo ăn thịt cọp, lừa người không chỗ chôn xương! Trong lòng Sói Vàng thoáng nghĩ như thế, lắc lắc đầu nói:
    - Tao đã nói qua, tao cái gì cũng không biết.

    - Mày biết tiếng Hoa, vậy chắc cũng biết một chút lịch sử Hoa Hạ?

    - Biết một chút.
    Tuy rằng không biết Thiên Lộc Tử đang nói đến cái gì, nhưng Sói Vàng vẫn trả lời thành thật.

    - Biết rõ về các cực hình của Hoa Hạ không?

    Sói Vàng vừa nghe liền cảm thấy sau lưng đổ mồ hôi lạnh, hắn cố trấn định nói:
    - Biết một chút, tao đã nghiên cứu qua Thập đại cực hình thời Mãn Thanh.

    Nụ cười trên mặt Thiên Lộc Tử càng rạng ngời, thanh âm ngược lại trở nên dị thường, nói:
    - Tao định dùng Mộc Mã Hình chào hỏi mày.

    Mộc Mã Hình, thế nhân chỉ biết đó là cực hình đứng đầu trong Thập đại cực hình thời Mãn Thanh. Kỳ thật từ trước thời Mãn Thanh, nó đã tồn tại rồi.

    Cực hình này chuyên dùng để hành hạ nữ tội phạm, trên lưng ngựa gỗ có một cái côn gỗ to và dài, nữ tử bị cưỡng chế ngồi lên lưng ngựa gỗ, sau đó côn gỗ sẽ đâm vào âm động của nữ tử. Côn gỗ rất to, có thể căng nứt âm động của nữ tử đâm thẳng vào tử cung.

    Lúc hành hình, hai chân nữ tử sẽ bị buộc chặt hai bên ngựa gỗ, làm cho không rơi khỏi lưng ngựa được. Người chấp hành hình pháp còn có thể khiến ngựa gỗ di chuyển, khiến cho lưng ngựa lắc lư kịch liệt, làm cho âm động của nữ tử bị tổn thương không thể chữa trị, cuối cùng chết đi.

    Có câu nói về hình phạt Mộc Mã Hình: Nếu như nàng không tuân thủ quy tắc của một người vợ, thích bị chơi, vậy thì chơi chết nàng.

    Sói Vàng theo bản năng kẹp hai chân lại, trên mặt hiện lên thần sắc không tự nhiên. Thật lâu sau hắn mới mở lời:
    - Mộc Mã Hình sao có thể dùng trên người tao, tao là nam nhân, cũng không có bộ phận sinh dục của nữ nhân.

    - Nhưng mày vẫn có lỗ nhị, cọc gỗ trên lưng ngựa không chỉ có thể làm cho nữ nhân thoải mái mà còn có thể chọc cái chỗ ấy của nam nhân.
    Thiên Lộc Tử âm hiểm cười nói:
    - Cái này gọi là gì nhỉ? À đúng rồi, hiện tại nam nhân nào cũng gọi đó là bạo cúc!

    Mộc Mã Hình dùng để bạo cúc hoa của nam nhân, từ cổ chí kim chắc chỉ có Thiên Lộc Tử người này là có ý nghĩ đó. Thời đại này cái gì cũng cần phải sáng tạo mới hơn, Thiên Lộc Tử không thể nghi ngờ là người đầu tiên sáng tạo phương thức mới của cổ hình.

    Sắc mặt Sói Vàng rốt cuộc thay đổi, cúc hoa theo bản năng thắt chặt lại. Nói chuyện cũng mất tự nhiên, cố gắng tự tin nói:
    - Tao có phương pháp tự sát, tao có thể tự sát trước khi bị mày tra tấn.

    Kỳ thật đặc công ngoại trừ những kỹ năng ngoài thân làm cho nhiều người hâm mộ, trong thời khắc bọn hắn phải bảo vệ bí mật, công phu tự sát cũng có thể nói là xuất thần nhập hóa.

    Nào là giấu độc trong hàm răng, đầu lưỡi giấu châm, trong đũng quần treo bom..., các thủ đoạn tự sát phải gọi là tầng tầng lớp lớp. Thậm chí một đặc công tự sát trước mặt ngươi mà ngươi còn chưa biết chuyện gì xảy ra.

    - Thế nhân vô tri đều cho rằng chết là hết, kỳ thật cũng không phải như vậy.
    Thiên Lộc Tử mỉm cười:
    - Mày chết, tao vẫn có biện pháp tra tấn mày.

    Sói Vàng cả kinh, không chắc chắn dò xét:
    - Ý mày là quỷ hồn?

    - Người Tây Dương bọn mày thì gọi như thế, người Hoa bọn tao gọi là linh hồn.

    - Năng lực của mày rất mạnh mẽ, nhưng mày cũng chỉ biết thổi phồng. Linh hồn chỉ là một loại tồn tại hư vô mờ mịt...
    Sói Vàng còn chưa nói được một nửa thì đã bị ngắt lời.

    - Đó là do bọn mày tự cho là như thế mà thôi, đương nhiên mày có thể thử một chút.
    Thiên Lộc Tử nói.

    Chủ đề buồn cười như vậy, lý trí Sói Vàng nói cho hắn biết là hắn không nên tin tưởng chuyện phiếm của cái người Hoa trước mặt này. Nhưng không biết vì cái gì, sâu trong lòng hắn vẫn không sinh ra được một chút hoài nghi.

    Trầm ngâm thật lâu, Sói Vàng mới lên tiếng:
    - Tao nguyện ý thử xem.

    Thiên Lộc Tử sửng sốt một chút, tiếp theo khổ sở nói:
    - Thôi vậy đi, mày hãy đi đi.

    - Mày cứ như vậy thả tao đi? Không phải mày nói muốn tra tấn linh hồn tao sao?

    - Không cần thiết, mày căn bản không biết nhiều lắm, không đáng để cho tao lãng phí thời gian.

    ...

    Vẻ mặt Sói Vàng đầy vẻ hồ nghi nhìn Thiên Lộc Tử hồi lâu, sau đó mới quay người ly khai. Đi vài bước, hắn không cam lòng quay đầu lại hỏi:
    - Mày thực sự có thể tra tấn linh hồn của một người?

    Thiên Lộc Tử gật đầu khẳng định:
    - Có thể!

    Trương Tam Phong Bát Pháp chi đạo, Thiên Lộc Tử có thể thật sự tra tấn, giam cầm linh hồn một người, đương nhiên điều này cần phí một phen đại công phu.

    Qua một phen quan sát, Thiên Lộc Tử cũng đã sớm nhìn ra Sói Vàng chẳng qua là một thành viên vòng ngoài của một tổ chức mà thôi. Như vậy hắn cũng chỉ biết dựa theo mệnh lệnh chấp hành nhiệm vụ, nội tình thì hắn cũng không biết nhiều lắm. Bởi vậy Thiên Lộc Tử dứt khoát để hắn ly khai.

    Sự tình đã xong, Thiên Lộc Tử trở về Dương Đại, trên đường xa xa thấy xung quanh không ít phóng viên, cái cô gái bị thương kia đã được khiêng đi.

    Tại Dương Thành xảy ra bắn nhau, các phóng viên của các tòa soạn báo nhao nhao tìm đến, muốn vượt lên trước hỏi han.

    Phóng viên:
    - Xin hỏi vị nhân huynh này, anh có chứng kiến chuyện đã xảy ra hay không?

    Người qua đường chỉ mặc một chiếc quần lót nói:
    - Ân, thủ phạm chính là một người ngoại quốc tóc vàng, một người Hoa đã đuổi theo hắn. Người Hoa rất lợi hại, người ngoại quốc có súng cũng không bắn trúng hắn. Hắn chính là quỷ!

    Phóng viên:
    - Hạ thủ đối với một cô gái như vậy, hung thủ hoàn toàn có thể được xưng tụng là quỷ.

    Người qua đường kích động:
    - Không phải người ngoại quốc mà là người Hoa. Hắn đang ép người ngoại quốc giết cô gái kia...

    - Anh có nhìn rõ khuôn mặt của người Hoa với người ngoại quốc hay không?

    - Không thấy rõ ràng, khoảng cách xa quá.

    - Cuối cùng không phải là người Hoa chế ngự tên bắt cóc?

    - Không đúng, thật ra là người ngoại quốc chính tay thả con tin, sau đó cùng người Hoa kia ly khai, bộ dáng rất là hảo hữu.

    - Nhân huynh, anh đã quá kích động không thích hợp để phỏng vấn. Hơn nữa, tôi đề nghị anh nên đến tìm bác sĩ tâm thần, có bệnh nên sớm chữa trị.

    Phóng viên đồng tình nhìn người qua đường, hắn đã đem người này xếp cùng hàng với người bệnh thần kinh rồi.

    Chưa từng ăn thịt heo thì ta cũng thấy heo chạy qua đường rồi nha. Anh hùng cùng kẻ bắt cóc thể nào lại cùng nhau ly khai, còn rất hảo hữu?

    Thật là ngu vkl, ta cũng có xem phim đấy, bình thường lúc kẻ bắt cóc cưỡng ép con tin, người thấy việc nghĩa bất bình ra tay sẽ khuyên kẻ bắt cóc tỉnh táo không nên thương tổn con tin, cuối cùng kẻ bắt cóc bị thuyết phục đi đầu hàng. Hoặc là kẻ bắt cóc thất thần, người anh hùng sẽ nắm bắt thời cơ xông lên chế trụ kẻ bắt cóc.

    Người qua đường biểu hiện so với Thị Mầu còn oan hơn. Ta chẳng qua là ăn ngay nói thật mà thôi, kết quả là bị biến thành người bị bệnh thần kinh, ta có trêu ai ghẹo ai đâu...

    Người này còn không biết, lời nói thật thường không được người đời tin tưởng, người đời thích bị lừa gạt.

    [/HIDE]
    Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Sắc Hài (Dịch - Chương 93)


  4. #43
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Vị trí hiện tại
    Sài Gòn
    Bài viết
    20,447
    Zen
    11,398
    Thanks
    3,770
    Thanked 278,319 times in 20,368 Posts

    Mặc định Re: Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Đô Thị Sắc Hài (Dịch - Chương 42)

    Phong Lưu Đạo Sĩ
    Chương 43: Giả thần giả quỷ, kỳ tâm bất chính
    Dịch: Sói
    Nguồn: banlong.us




    [HIDE]
    Buổi tối, trước sân vận động Dương Thành người, xe tấp nập. Tuy rằng buổi hòa nhạc còn chưa bắt đầu, thậm chí còn chưa đến thời gian vào rạp nhưng đã có vô số người chen lấn tại lối vào.

    Trên không trung của sân vận động, rất nhiều cột sáng từ các đèn chiếu bắn ra đung đưa qua lại, bên trong sân vận động còn truyền ra từng bản nhạc. Hiển nhiên, các kỹ thuật viên ánh sáng và nhạc sĩ đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi hòa nhạc.

    Thiên Lộc Tử vừa bước xuống từ taxi thấy như thế, lúc này hắn mới biết được tên tuổi của Nam Như Hân nổi tiếnuảnhư thế nào. Sau một khắc hắn lại nhíu mày.

    Nơi đông người là nơi dễ bị người khác ám toán nhất, trải qua lần trước bị ninja cùng đặc công tập trung truy sát, Thiên Lộc Tử đã có điểm lo xa rồi. Hắn cảnh giác lưu ý động tĩnh bốn phía, tùy thời điểm theo sát bên người Kỷ Ngọc Nhàn.

    - Các ngươi nhìn bên kia đông người chưa kìa, hẳn là có gì vui lắm, chúng ta qua đó nhìn một chút đi!
    Âu Dương Anh Tử hưng phấn la lên.

    Người này chính là rất ưa náo nhiệt, thấy có chỗ đông liền chạy đến xem trước tiên. Vì cái ham mê này mà không ít lần nàng bị mắc lừa thua thiệt. Nhưng bản tính nàng đã như vậy rồi, rất khó đổi.

    Lý Hân Nhiên biết rõ tính cách của Âu Dương Anh Tử, cũng biết nàng không ít lần do ham vui mà chịu thiệt nên mở lời khuyên nhủ:
    - Hiện tại đông người quá, rất là loạn, hay là chúng ta đừng sang đó.

    Âu Dương Anh Tử trong lòng không thể buông tha, làm bộ dáng đáng thương nhìn Trần Nhu. Trần Nhu nhìn đồng hồ nói:
    - Bây giờ còn cách thời gian vào cửa một chút, chúng ta qua đó nhìn một chút giết thời gian cũng được. Bất quá vì lý do an toàn, chúng ta nên mời theo vài vệ sỹ.

    Trần Nhu vừa dứt lời, ba nữ lưu manh rất ăn ý đều dùng bộ dáng đáng thương nhìn ba thổ hào, các nàng ra sức chứng minh cái gì gọi là “lòng dạ Tư Mã Chiêu, người thiên hạ nhìn vào đều biết.”

    Đối mặt với ba nữ hài tử làm bộ dạng đáng thương nhìn sang, chỉ sợ là nam nhân liền không thể cự tuyệt được a. Ba tên thổ nào rất nhanh liền thỏa hiệp, bởi vì ba cái nữ lưu manh kia rất nhanh liền phân biệt kéo cánh tay bọn hắn.

    Khương Tuyết oánh cũng học theo kéo kéo cánh tay của Lý Phong, quay sang Thiên Lộc Tử và Kỷ Ngọc Nhàn nói:
    - Cùng đi xem một chút đi.

    Kỷ Ngọc Nhàn vừa muốn mở lời đã bị Thiên Lộc Tử nói trước:
    - Thôi, chúng tôi không thích tham gia náo nhiệt, các người cứ qua xem đi, gặp lại sau.

    - Vậy cũng được, gặp lại sau!
    Khương Tuyết nói xong, kéo cánh tay của Lý Phong chen vào trong đám người.

    Nhìn thấy thân ảnh của Khương Tuyết Oánh cùng Lý Phong hòa nhập vào trong dòng người biến mất, Thiên Lộc Tử mới thu hồi ánh mắt, kéo tay Kỷ Ngọc Nhàn đi ra bên ngoài.

    Hai người rời khỏi chỗ đông người, đi tới một góc tường yên ắng đứng đó.

    - Còn một chút nữa là sẽ tới giờ vào cửa, cô ngồi nghỉ một chút đi.
    Thiên Lộc Tử nhìn xung quanh một chút, chỉ vào băng ghế ở góc tường nói.

    - Uhm!
    Kỷ Ngọc Nhàn khéo léo ngồi xuống.

    Lúc ra khỏi nhà, Kỷ Ngọc Nhàn cố ý sửa soạn một chút. Cô mặc một cái váy liền áo màu xanh đậm ôm lấy cơ thể, ở trên còn viền ren, tô lên những đường cong hoàn mỹ. Cổ áo không cao không thấp mang xuân quang trước ngực hầu hết che lại. Có điều hai bầu ngực nàng thật sự là quá to đi, hơn nữa còn cao ngất, tựa hồ là muốn nổ tung cái váy hung hăng nhảy ra ngoài.

    Mép váy dưới vừa vặn qua gối, lộ ra cặp chân ngọc thon dài. Dưới gót ngọc là một đôi giày cao gót màu xanh đậm làm bàn chân nhỏ trắng như tuyết nổi bật lên, đặc biệt hấp dẫn và thiêu đốt ánh mắt người khác.

    Thần sắc Thiên Lộc Tử thay đổi phức tạp, ánh mắt cứ chăm chăm nhìn đôi chân ngọc của Kỷ Ngọc Nhàn, thiếu chút nữa là chảy nước miếng, bộ dáng như trư ca.

    Kỷ Ngọc Nhàn vốn kinh ngạc trước phản ứng ngốc trệ của Thiên Lộc Tử, lúc thấy ánh mắt hắn chăm chú nhìn hai chân mình, khuôn mặt xinh đẹp của nàng liền đỏ lên, tận đáy lòng không khỏi dâng lên một tia mừng rỡ.

    - Cũng không biết có phải là không quen đi giày cao gót hay không mà vừa đi vài bước liền thấy đau đau.

    Không biết thần xui quỷ khiến thế nào mà Kỷ Ngọc Nhàn lại thấp giọng nói ra một câu như vậy. Sau khi nói xong, mặt nàng càng đỏ hơn. Tự tìm đường chết a, chính mình lúc nào lại trở nên ti tiện như vậy, không ngờ lại chủ động câu dẫn nam nhân.

    Thanh âm tuy nhỏ, nhưng Thiên Lộc Tử vẫn nghe được. Vì thế, hai mắt hắn liền phát sáng, nói:
    - Hay là tôi giúp cô xoa chân nhé.
    Thời điểm này, trong đầu hắn không có chút linh quang nào, căn bản không nhìn ra Kỷ Ngọc Nhàn đang cố ý dụ dỗ hắn.

    Kỷ Ngọc Nhàn xấu hổ đỏ tận tai, không lắc đầu cũng không đáp ứng, nàng đây là ngầm đồng ý.

    Thiên Lộc Tử ngồi xổm xuống, thưởng thức đôi gót sen của Kỷ Ngọc Nhàn trong khoảng cách gần. Cởi đôi giày cao gót ra, sau đó bàn tay của hắn nắm chặt bàn chân nhỏ của Kỷ mỹ nhân.

    Chân Kỷ Ngọc Nhàn rất nhỏ, bàn tay to lớn của Thiên Lộc Tử có thể đem cả bàn chân nàng nắm gọn trong tay, cảm giác trong tay là một phiến trắng nõn mềm mại. Sau đó, hắn dùng tay xoa xoa chân nàng ngụy trang, thật ra là bắt đầu sờ loạn một hồi.

    Kỷ Ngọc Nhàn vô cùng thích cái cảm giác bàn chân mình được tay Thiên Lộc Tử nắm lấy, cảm giác ấm áp này rất an toàn. Vô ý thức, hai tay nàng xoa nhẹ lên đầu Thiên Lộc Tử.

    Một màn rất ấm áp, vừa tràn ngập yêu thương vừa không quá biến thái, còn tốt chán so với việc nam nhân yêu bộ ngực của nữ nhân.

    - Cô không trách tôi kéo cô đến đây chứ, không cho cô xem náo nhiệt?
    Hai tay Thiên Lộc Tử không ngừng lại, đột nhiên hỏi một câu.

    - Không, anh chỉ là không muốn tôi gặp nạn mà thôi.
    Kỷ Ngọc Nhàn đỏ mặt nói, chân nàng đã thích ứng với sự vuốt ve của bàn tay Thiên Lộc Tử.

    - Cô biết?

    - Tôi có thể không biết sao? Tôi đã tận mắt nhìn thấy ninja tấn công. Không phải lời này của tôi có ý gì khác, anh cho rằng tôi rất đần, ngay cả việc này cũng không biết hay sao?Kỷ Ngọc Nhàn ra vẻ giận nói.

    - Tôi không có ý đó.
    Thiên Lộc Tử đổ mồ hôi, tâm tư của nữ nhân này thật sự là khó nắm bắt a.

    - Buổi sáng những người kia lại tới nữa à?
    Kỷ Ngọc Nhàn đem sợi dây chuyền bát quái dưới lớp áo váy móc ra, nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt vô cùng ôn nhu.

    - Không phải ninja, ba người kia thật ra là người Tây Dương, xem ra từng lớp người ngựa sẽ đến gây bất lợi cho cô.
    Thiên Lộc Tử đã bớt nghiện rồi, một bên vừa giúp Kỷ Ngọc Nhàn mang giày vừa nói:
    - Nếu không hay là chúng ta đến hỏi lão cày ruộng một chút?

    Kỷ Ngọc Nhàn trầm ngâm một chút, lắc đầu nói:
    - Cha tôi không nói, nhất định là có lý do của người, vẫn là không nên hỏi a. Đến lúc thích hợp người sẽ nói cho chúng ta biết.

    Thiên Lộc Tử gật gật đầu, đứng lên nói:
    - Vậy cũng tốt.

    - Cám ơn sợi dây chuyền của anh.
    Kỷ Ngọc Nhàn kéo câu chuyện sang chủ đề khác, nói:
    - Nó thật sự có thể bảo vệ tôi bình an sao?

    Thiên Lộc Tử khẳng định:
    - Đương nhiên có thể!

    Đúng vào lúc này, một nam nhân vác một cái bao lớn đi tới, Thiên Lộc Tử theo bản năng quay người lại, như vô tình mang Kỷ Ngọc Nhàn ngăn ở phía sau.

    Người tới là một người khuôn mặt rất bình thường, bình thường đến nỗi ở trên đường có thể bắt gặp một đống. Mũ lưỡi trai đội thấp che mắt, cặp mắt đầy quầng thâm, chòm râu làm cho vẻ mặt có chút tang thương, người này tuyệt đối là một kẻ hèn mọn.

    - Tôi thấy các ánh mắt các ngươi hậm hực như vậy, chắc chắn các ngươi không mua được vé.
    Tên này cũng không có tự giới thiệu, vừa đến liền phun ra một câu.

    Thiên Lộc Tử cùng Kỷ Ngọc Nhàn nhìn nhau rồi cười một cách tự nhiên. Mấy tên hèn mọn thường hiếm thấy, năm nay đặc biệt nhiều nha.

    - Làm sao ngươi biết bọn tôi không mua được vé?
    Thiên Lộc Tử buồn cười nói.

    - Hiện tại cũng sắp đến thời gian vào cửa, các người không ở lối vào chờ, không phải không mua được vé thì là gì?
    Tên hèn mọn ra vẻ tự cho là đúng nói:
    - Rất thất vọng có phải không?

    Cũng không biết vì sao mà Thiên Lộc Tử gật đầu nhẹ.

    - Tôi đã nói rồi, tôi nhìn người rất chuẩn.
    Tên hèn mọn lại tiếp tục chém gió:
    - Kỳ thật các ngươi cũng không cần thất vọng, ta ở đây vừa vặn còn dư hai tấm vé, bán rẻ cho các người, thế nào?

    Lúc này, Thiên Lộc Tử cùng Kỷ Ngọc Nhàn rốt cuộc cũng biết tên hèn mọn này muốn gì, hóa ra bắn là muốn bán vé.

    - Không mua! Ngươi đi đi!
    Không đợi Thiên Lộc Tử trả lời, Kỷ Ngọc Nhàn đã trở lại một cách không thiện chí.

    Nàng đối với mấy người tích trữ vé rất không có hảo cảm, cũng phải vì những người đó mà nhiều người muốn xem buổi hòa nhạc không mua được vé.

    Nên biết là Kỷ Ngọc Nhàn đã tự mình xếp hàng thế nhưng không mua được vé. Muốn nàng có hảo cảm với mấy người bán vé chợ đen, đó mới là việc lạ.

    - Các người không nên một lời liền từ chối nha, các người đều đã đến đây, không thể vào trong xem chẳng phải là đi một chuyến trắng tay sao…
    Tên hèn mọn thao thao bất tuyệt nói, làm giáo dục tư tưởng cho hai người Thiên Lộc Tử cùng Kỷ Ngọc Nhàn.

    - Ngươi có đi hay không? Không đi ta liền báo cảnh sát.
    Kỷ Ngọc Nhàn chán ghét nói.

    Tên hèn mọn khó chịu nhìn Kỷ Ngọc Nhàn một cái, hậm hực ly khai.

    - Đại ca ca, bạn gái của anh thật xinh đẹp nha.
    Tên hèn mọn này mới rời đi, một tràng âm thanh liền từ bên cạnh truyền tới.

    Thiên Lộc Tử cùng Kỷ Ngọc Nhàn hai người theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy một tiểu cô nương khoảng mười tuổi cầm theo một giỏ hoa hồng đỏ đi tới, nguyên lai là một cô bé bán hoa.

    Vừa rời thấy một tên bán vé chợ đen, tâm tình Kỷ Ngọc Nhàn không được tốt. Lúc này đột nhiên thấy một cô bé đáng yêu đang bán hoa, tâm tình của nàng lập tức tốt hơn nhiều, lòng cảnh giác cũng theo đó giảm xuống không ít.

    Vừa gặp một chuyện ghê tởm sau đó đột nhiên thấy một chuyện tốt đẹp, tâm tình chắc chắn sẽ tốt hơn, so với bình thường càng dẽ tiếp nhận điều tốt đẹp đó hơn.

    - Đại ca ca, mua cho bạn gái anh một cành hoa nha.
    Tiểu cô nương vừa nói, liền muốn đến gần một chút.

    Đúng lúc này, Thiên Lộc Tử đột nhiên động thủ, hắn đá một cước về phía cô bé.

    Phanh! Cô bé bị đá văng ra xa mấy mét, nhưng cũng không có té xuống đất mà là vững vàng đứng đó, ngược lại những bông hoa hồng kia lại rơi đầy đất.

    Kỷ Ngọc Nhàn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì thân hình cao lớn của Thiên Lộc Tử một lần nữa lại chắn trước mặt nàng.

    - Ngụy trang không tệ, lòng dạ càng sâu! Ngươi đến cùng là a?
    Thiên Lộc Tử khai triển thức mở đầu của Thái Cực, nghiêm nghị hét lớn.

    - Ngươi sao có thể nhìn ra?
    Cô bé lúc này mở miệng, thanh âm của co không ngờ đã thay đổi, biến thành giọng nói của một nữ nhân thành thục.

    Sắc mặt Kỷ Ngọc Nhàn thay đổi, đến lúc này nàng có ngu đi nữa thì cũng biết cô bé bán hoa kia là muốn gây bất lợi cho nàng.

    - Không thể không nói, ngươi ngụy trang rất không tồi, cũng rất hiểu cách lợi dụng lòng người, ngươi cơ hồ đã gạt được ta. Nhưng ánh mắt thì không gạt được người, cô bé mười tuổi ánh mắt phải trong vắt vô cùng. Nhưng ánh mắt ngươi lại đục ngầu, bởi vậy ngươi tuyệt đối không thể là một cô bé chỉ có mười tuổi. Giả thần giả quỷ chắc chắn tâm thuật bất chính!

    [/HIDE]
    Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Sắc Hài (Dịch - Chương 93)


  5. #44
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Vị trí hiện tại
    Sài Gòn
    Bài viết
    20,447
    Zen
    11,398
    Thanks
    3,770
    Thanked 278,319 times in 20,368 Posts

    Mặc định Re: Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Đô Thị Sắc Hài (Dịch - Chương 43)

    Phong Lưu Đạo Sĩ
    Chương 44: Hoa hồng nhuốm máu
    Dịch: vugiang2
    Nguồn: banlong.us




    [HIDE]
    - Hóa ra là ánh mắt làm lộ tẩy, chẳng trách! Lần tới phải cải tiến mới được.
    “Tiểu cô nương” vừa nói vừa gật đầu, ngoại trừ giọng nói có chút già dặn, hành vi và thần sắc thì tuyệt đối giống y hệt một tiểu cô nương.

    Móa! Đây cũng là người sao, chẳng lẽ là Thiên Sơn Đồng Mỗ vesion hiện thực? Kỷ Ngọc Nhàn cảm thấy choáng váng, đầu óc sững sờ.

    - Thiên Lộc, buổi hòa nhạc sắp bắt đầu rồi.
    Kỷ Ngọc Nhàn nhìn thời gian, có chút lo lắng.

    Thiên Lộc Tử nghe vậy thiếu chút nữa ngồi phệt mông xuống đất.

    Fap fap fap, cô nương ngươi có thể bình thường chút không, nơi này còn có một nhân vật hung ác đang muốn hại ngươi đó! Tôi liều mạng bảo hộ cô, vậy mà cô lại bảo buổi hòa nhạc đã sắp bắt đầu, cô là người không có tim, không có phổi sao?

    - Tiểu tử, ta thừa nhận năng lực quan sát của ngươi rất kinh người. Nhưng làm người thì sẽ phạm sai lầm, ngươi không sợ chính mình nhìn lầm, lỡ tay đạp chết một tiểu cô nương sao?
    “Tiểu cô nương” kỳ dị nói.

    - Nhìn lầm? Điều này ta chưa từng nghĩ qua, ta rất tự tin về ánh mắt của mình.

    Thiên Lộc Tử ngượng ngùng nói một câu, cười nói:
    - Cho dù lỡ tay giết chết một tiểu cô nương thì sao? Một mạng mà thôi, cũng chẳng khác giết ếch giết nhái là mấy!

    Một mạng mà thôi! Thần sắc “tiểu cô nương” trở lại kỳ quái, trong thiên hạ vẫn còn người xem thường tính mạng người khác hơn cô sao.

    - Bớt sàm ngôn đi, chẳng phải ngươi muốn giết người sao? Mau mau động thủ, ta còn phải đi xem hòa nhạc đó.
    Thiên Lộc Tử thúc giục, trong suy nghĩ của hắn không hề đặt “tiểu cô nương” này vào mắt.

    Miệt thị! Đây là miệt thị trắng trợn! “Tiểu cô nương” nổi giận, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận nhìn vô cùng đáng yêu. Nhưng mà dưới khuôn mặt nhỏ nhắng đáng yêu đó lại ẩn giấu sát cơ mãnh liệt.

    Vèo! Ô quang hiện lên, một thanh chủy thủ phía trên đầy hoa văn màu vàng xuất hiện trong tay “tiểu cô nương”. Sau đó cô lập tức di động, dáng người uyển chuyển, tốc độ rất nhanh, khiến người ta không tự chủ được nghĩ tới thích khách trong tiểu thuyết.

    Sấm nổ bên cạnh không giật mình, Thái Sơn sụp đổ mà không kinh! Thiên Lộc Tử vẫn tươi cười như cũ, hắn đang đợi thời cơ thích hợp để ra tay.

    Người làm vô tâm, người xem hữu ý! Trên mặt Kỷ Ngọc Nhàn lo lắng, hai tay cầm chắc lấy sợi dây chuyền bát quái, chắc hẳn là đang lo lắng và cầu nguyện cho Thiên Lộc Tử.

    Một nữ tử thật tốt, chỉ là hơi mê tín một chút.

    Tới gần, càng gần, “tiểu cô nương” đột nhiên ngả người xuống đất, chủy thủ trong tay dùng góc độ xảo trá đâm tới dưới háng Thiên Lộc Tử.

    Âm hiểm! Quá âm hiểm! Vừa ra tay liền muốn đoạn tuyệt tử tuyệt tôn đối phương, người này tuyệt đối là Diệt Tuyệt sư thái phiên bản hiện đại.

    Thiên Lộc Tử không chút hoang mang, nắm đúng thời cơ, một chiêu mò kim đáy biển, vớt lấy thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của “tiểu cô nương” lên.

    Không ngờ, “tiểu cô nương” kề sát đất tấn công đột nhiên một cước đạp mạnh lên mặt đất, toàn thân mượn lực nhảy lên, chủy thủ trong tay đâm thẳng về phía yết đầu Thiên Lộc Tử.

    Hóa ra “tiểu cô nương” trước mặt sử dụng hư chiêu, quả là một người âm hiểm.

    Thiên Lộc Tử thu hồi vẻ mặt tươi cười, địch nhân khó chơi hơn so với tưởng tượng của hắn một chút. Trong khi khẩn cấp, hai tay không kịp thu hổi, hắn dồn lực vào phần eo, toàn thân ngửa ra sau.

    Vèo! Chủy thủ lướt qua cằm Thiên Lộc Tử. Nếu vừa rồi động tác của hắn chậm hơn một chút, vậy cổ họng ắt bị đâm xuyên qua.

    Ngửa ra sau tránh được một kích trí mạng, chân Thiên Lộc Tử vừa chạm đất, toàn thân lui ra sau 1m, kéo xa khoảng cách với “tiểu cô nương”. Một kích vừa rồi không thành công, nhưng “tiểu cô nương” vẫn di chuyển chủy thủ bám sát theo.

    Thiên Lộc Tử đứng thẳng người, thi triển Thái Cực Bộ, không lui mà tiến, ám kình trong cơ thể vận chuyển đến hai tay. Hắn chắp tay trước ngực, kẹp chặt lấy thanh chủy thủ. Đồng thời, hắn lấn người tới, ám kình tràn tới vai, va chạm tới trước.

    Bịch! T2 nhất thời không phản ứng kịp, hoặc là do thế tới của Thiên Lộc Tử quá mức mạnh mẽ, không thủ thế được, bị bả vai Thiên Lộc Tử đụng vào.

    T2 dính ám kình của Thiên Lộc Tử, toàn thân bắn ra ngoài, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung.

    Phụt! “tiểu cô nương” phun máu, tạo thành một màn sương máu. Sương máu rơi xuống, bông hoa hồng đỏ tươi trên mặt đất bị nhuộm đỏ hơn.

    - Lão tam! Bên cạnh truyền tới tiếng hét lớn của ba thổ hào.

    Hóa ra thấy thời gian biểu diễn sắp tới, nhưng lại không thấy Thiên Lộc Tử và Kỷ Ngọc Nhàn đâu. Vì vậy mọi người liền vội vàng tìm kiếm khắp nơi. Vất vả lắm mới tìm ra, lại phát hiện Thiên Lộc Tử đang đánh nhau với trẻ con liền vội vàng chạy tới.

    - Không được qua đây!
    Thiên Lộc Tử sắc mặt ngưng trọng, hắn sợ “tiểu cô nương” âm hiểm kia chuyển hướng, ra tay với ba thổ hào.

    Trần Cương là người luyện võ, vừa liếc mắt nhìn ra có điểm không thích hợp, lập tức cản mọi người lại. Hắn chưa từng thấy Thiên Lộc Tử lại thận trọng như vậy, hiển nhiên đứa nhóc con kia cũng không đơn giản.

    Lúc này, “tiểu cô nương” bị đánh bay kia từ từ bò dậy, bàn tay nhỏ bé run rẩy lau vết máu ở khóe miệng.

    - Không ngờ được còn có cao thủ Thái Cực trên đời, lần này ta nhận thua! Chỉ có điều ta sẽ còn trở lại!
    T2 nói xong, liền quay đầu lao nhanh ra ngoài, hướng về phía đường cái.

    Thiên Lộc Tử nhìn thấy đối phương chạy trốn cũng không đuổi theo. Hắn lo lắng có địch nhân mai phục, thừa dịp hắn đuổi theo sẽ ra tay đối phó với Kỷ Ngọc Nhàn.

    - Trốn chỗ nào! Trần Cương bước nhanh đuổi theo. Người này hình thể quá lớn, mỗi bước đều khiến mặt đất chấn động, chỉ có điều tốc độ không hề chậm.

    Trần Cương toàn lực đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn chậm hơn đối phương. Chờ khi hắn đuổi tới ven đường, “tiểu cô nương” kia đã đột ngột nhảy vào một chiếc Mercesdes, trốn thoát.

    - Má ơi, tốc độ con nhóc kia sao lại nhanh vậy.
    Trần Cương hùng hổ quay lại, nói với Thiên Lộc Tử:
    - Lão Tam, không có chuyện gì chứ?

    - Ta không sao!
    Thiên Lộc Tử lắc đầu, vỗ vỗ y phục trên người nói.

    - Con nhóc kia có lai lịch gì? Tuổi còn nhỏ tốc độ lại nhanh như vậy, khi lớn lên thì phá kỷ lục của Usal Bolt à?!
    Trần Cương hỏi.

    - Tạm thời vẫn chưa rõ! Không nói tới chuyện này nữa, buổi hòa nhạc sắp bắt đầu, chúng ta đi nhanh thôi!
    Thiên Lộc Tử nhìn về phía xa, thấy dòng người đã bắt đầu tiến vào trong.

    Mọi người gật gật đầu, đi nhanh vào. Duy chỉ có Thiên Lộc Tử bất động, cúi xuống đất cầm một bông hoa hồng không bị đạp nát lên, sau đó vội đuổi theo.

    Kỷ Ngọc Nhàn đi ở cuối cùng, dựa vào tốc độ kinh người của Thiên Lộc Tử thì rất nhanh đã đuổi kịp.

    - Tặng cho cô!
    Thiên Lộc Tử mang không nhiều không ít, vừa vặn chín đóa hoa hồng đưa cho Kỷ Ngọc Nhàn, mỉm cười vô hại.

    Kỷ Ngọc Nhàn sững sờ, sau đó thẹn thùng nhận lấy, cẩn thận ôm vào trong ngực. Hoa hồng nhuốm máu, chính là máu của “tiểu cô nương” kia, trong hương hoa nồng mùi máu tươi.

    Hoa hồng nhuốm máu, lại còn là chín đóa, khẳng định sẽ khiến trái tim thiếu nữ tan chảy. Đúng vậy, trái tim Kỷ Ngọc Nhàn đang tan chảy, khi đón nhận hoa hồng, cô biết lòng mình đã in dấu bóng hình một người con trai.

    Thiên Lộc Tử không biết rõ ý nghĩa tặng hoa cho con gái, nhưng Kỷ Ngọc Nhàn hiểu rõ. Nhìn nam tử cao hơn mình hơn hai cái đầu, nàng cảm thấy mình như đóa hoa hồng nhuốm máu được bảo vệ kia.

    Máu là máu địch nhân, hoa hồng được nam tử bảo vệ cũng không đổ máu, chỉ có thể nhiễm máu người khác.

    Lối vào cũng có phân đẳng cấp, mấy người Thiên Lộc Tử cầm vé vào cửa VIP mà đi tới cửa cấp 4, kết quả bị khách khí mời ra ngoài.

    Đúng lúc đó tên bán vé chợ đen nhìn thấy, trên mặt hiện vẻ hả hê. Thế nhưng ngay sau đó hắn liền chấn kinh, bởi vì mấy người Thiên Lộc Tử vào từ cửa VIP.

    - Gặp quỷ rồi!

    Hắn cảm thấy xấu hổ vô cùng, hận không thể đào một cái lỗ mà chui vào, vĩnh viễn không đi ra.

    Chỗ ngồi VIP kỳ thực chính là mấy hàng ghế đối diện gần sân khấu nhất, mấy người Thiên Lộc Từ dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

    Buổi hòa nhạc còn chưa bắt đầu, mấy người phụ nữ đã bắt đầu tám:

    - Thật kích động nha, tôi chưa từng nghĩ tới có ngày có thể xem hòa nhạc gần như vậy.

    - Đúng vậy, chỗ ngồi này không phải có tiền là mua được, đương nhiên ta cũng không có tiền. Cha mẹ cho chút đỉnh như vậy, tiền mua đồ ăn vặt còn không đủ nè.

    - Hì hì, chẳng phải chúng ta dính chút ánh sáng của Ngọc Nhàn hay sao?

    - Này này này, mấy người nói đợi chút nữa hòa nhạc bắt đầu chúng ta có thể được bắt tay với Nam Như Hân không?

    - Cô ngớ ngẩn sao, tay Nam Như Hân dùng để đánh đàn, sẽ không bắt tay với cô.



    Mấy người đó tám không hề có mặt của Kỷ Ngọc Nhàn. Khi họ đang trò chuyện, cô đang chăm chú nhìn đóa hoa hồng trên tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thiên Lộc Tử.

    Người sáng suốt đều biết mỹ nữ động xuân tình rồi. Nhưng Thiên Lộc Tử không biết, đây không phải là vì hắn mù rồi, chỉ vì hắn là người cổ đại.

    Tuy rằng đã tiến vào hội trường buổi hòa nhạc, nhưng Thiên Lộc Tử vẫn không buông lỏng cảnh giác, vẫn chú ý tới động tĩnh xung quanh.

    Đột nhiên, ánh đèn toàn trường chợt tắt, hội trường tối om.

    Thiên Lộc Tử cả kinh, trước tiên ôm Kỷ Ngọc Nhàn vào ngực mình, đặt lên đùi mình, miệng hét lớn một tiếng:
    - Cẩn thận!

    Ha ha ha…!
    Toàn trường chợt cười lên.

    Trong bóng tối, tất cả mọi người đều nhìn về phía giọng nói vang lên. Dưới tình cảnh tối om như vậy, chỉ có thể lờ mờ trông thấy một thân ảnh cao lớn.

    - Ha ha, đây là đồ nhà quê từ nơi nào bò ra vậy, khẳng định trước đây chưa từng xem hòa nhạc nha.

    - Người anh em này rất có tiềm chất diễn hài nha, không đi đóng hài thực sự là lãng phí tài năng.

    - Không được, ta đau bụng quá, không cười nổi nữa, ha ha!

    [/HIDE]
    Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Sắc Hài (Dịch - Chương 93)


  6. #45
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Vị trí hiện tại
    Sài Gòn
    Bài viết
    20,447
    Zen
    11,398
    Thanks
    3,770
    Thanked 278,319 times in 20,368 Posts

    Mặc định Re: Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Đô Thị Sắc Hài (Dịch - Chương 44)

    Phong Lưu Đạo Sĩ
    Chương 45: Thổi tiêu?
    Dịch: Duy Linh
    Nguồn: banlong.us




    [HIDE]
    Trên sân khấu, ánh đèn từ từ sáng lên, lúc đầu chỉ như ánh sáng đom đóm, sau đó ánh đèn càng ngày càng sáng.

    Qua ánh đèn lờ mờ, mọi người rốt cuộc cũng nhìn thấy ‘anh chàng cẩn thận’ kia. Đồng thời bọn hắn còn thấy được một mỹ nữ đang nằm trên đùi của ‘anh chàng cẩn thận’ này.

    Thổi tiêu sao? Ba thổ hào, ba nữ lưu manh cùng Khương Tuyết Oánh và Lý Phong đều triệt để ngây ngốc.

    Thời buổi này, thổi tiêu cơ hồ là động tác thiết yếu trên giường, phàm là mười tuổi trở lên, không ai không biết thổi tiêu đấy!

    Vấn đề là, đây là nơi công cộng, phải có bao nhiêu dũng khí mới có thể làm ra 'hành động vĩ đại' như vậy.

    Lúc này, Kỷ Ngọc Nhàn cũng phát hiện chính mình lại đang ghé miệng vào giữa hai chân của Thiên Lộc Tử, miệng đặt ngay 'thằng nhỏ' của hắn.

    - Vèo!
    Kỷ Ngọc Nhàn giống như bị điện giật, ngay lập tức ngồi dậy. Nhìn xung quanh, tất cả đều là ánh mắt ‘ta hiểu mà’ cùng với nụ cười xấu xa.

    Ngược lại, người khởi xướng là Thiên Lộc Tử lại giống như không hề xảy ra chuyện gì, ngồi nghiêm trang tại chỗ, giả bộ làm một người quân tử.

    Hắn không biết mình quýnh quáng rồi sao? Dĩ nhiên không phải, chính là vì hắn biết mình đang quýnh quáng nên mới bày ra bộ dáng cao nhân đạo mạo như vậy.

    Xạo vkl a, ít xạo một chút ngươi sẽ chết sao? Từ đáy lòng tất cả mọi người đều vô cùng khinh bỉ Thiên Lộc Tử, cảm thấy Kỷ Ngọc Nhàn giúp hắn thổi tiêu thật không đáng chút nào.

    Nếu như con gái người ta đã giúp ngươi thổi tiêu, ngươi ít ra phải biểu hiện chút gì đó, tối thiểu nhất là ôm nàng mới không phụ lòng con gái người ta chứ.

    Ba thổ hào kinh ngạc xong nhao nhao đối với Thiên Lộc Tử giơ ngón cái. Đây là cực phẩm nam nhân điển hình, thử hỏi có bạn gái của nam nhân nào dám ở nơi công cộng giúp bạn trai mình thổi tiêu đây này.

    Còn ba nữ lưu manh thì ngay lập tức công kích Kỷ Ngọc Nhàn:

    - Được a Ngọc Nhàn, bình thường thấy ngươi vô cùng nhã nhặn, ai ngờ cũng có lúc điên cuồng như cầm thú.

    - Hiện tại đều là nghèo giả bộ nhiều tiền, nhiều tiền giả bộ nghèo. Nhã nhặn giả bộ cầm thú, cầm thú giả bộ nhã nhặn.

    - Ngọc Nhàn à, ngươi nói nhỏ cho ta biết, nam nhân kia hương vị ra sao? Miệng nhỏ của ngươi có thể ngậm hết không?

    ……

    Ai nói nữ nhân không lưu manh, nữ nhân không lưu manh không phải là nữ nhân!

    Trong lúc Kỷ Ngọc Nhàn đang bị ba nữ lưu manh vây công, cảm giác vô cùng xấu hổ, nàng cảm thấy mình so Đậu Nga còn oan ức hơn, muốn đập đầu vào miếng đậu hũ chết mịa cho rồi. Đột nhiên tiếng đàn vang lên….

    Trên sân khấu, đèn màu rực rỡ, thập phần chói mắt, dưới ánh đèn, chính giữa sân khấu có một cái bục đang từ từ được nâng lên.

    Một người, một bàn, một cổ cầm, trên bàn đặt một lư hương, khói hương lượn lờ, mùi hương lan tỏa khắp nơi. Một cô gái mặc váy lụa mỏng, đầu cài trâm bát bảo toàn châu, mái tóc buông xỏa ngang vai.

    Cô gái này da trắng như ngọc, mặt hồng như đào chín, mày lá liễu, hai mắt sáng long lanh như hai vì sao, đôi môi đỏ mọng vô cùng gợi cảm… Tuy rằng váy lụa mỏng buông theo cơ thể, nhưng cũng không thể che giấu dáng người hoàn mỹ của nàng, thật đúng là mỹ nhân cổ đại tái thế.

    Hiện trường hoàn toàn im ắng khi nàng xuất hiện, nhưng sự im lặng không kéo dài bao lâu, ngay lập tức giống như ong vỡ tổ, tiếng la hét vang trời.

    - Như Hân, tôi yêu cô!
    Toàn trường, fan nữ la hét rung trời, Kỷ Ngọc Nhàn cũng là một trong số đó, hơn nữa nàng lại đặc biệt điên cuồng.

    - Như Hân, Như Hân, chúng tôi yêu cô! Nữ thần vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
    Đám fan nam cũng không cam chịu yếu thế, ngửa cổ gào thét giống như sói tru.

    - Bùm bùm…hú.... hú
    Tiếng đập đồ vật xen lẫn tiếng reo hò không dứt, thỉnh thoảng còn có vài ba tiếng sói tru…

    Trong khoảng thời gian ngắn, khí thế rung trời, tràng diện rung động dị thường.

    Mà người duy nhất không có gào thét hay bất kỳ động tác gì, đại khái chỉ có mỗi Thiên Lộc Tử.

    Hắn không kích động sao? Không! Hắn so với bất luận kẻ nào đều kích động hơn vạn phần, đương nhiên không phải hắn kích động vì Nam Như Hân. Trong mắt hắn, Nam Như Hân cùng Kỷ Ngọc Nhàn đồng dạng, chỉ là nhìn tương đối vừa mắt mà thôi.

    Thiên Lộc Tử kích động là vì hắn nhìn thấy Nam Như Hân mặc cổ trang. Thấy vật nhớ người, nhìn Nam Như Hân, hắn giống như thấy được cô gái của thời đại thuộc về hắn, phát sinh cảm giác thân thiết.

    Hắn muốn liều lĩnh xông lên ôm lấy Nam Như Hân, nhưng lý trí nói cho hắn biết không thể làm như vậy. Vì vậy hắn chỉ có thể nắm chặt nắm đấm, cắn răng ẩn nhẫn.

    Trên sân khấu, Nam Như Hân nhìn quanh tứ phía, ánh mắt nàng dừng lại trên người Thiên Lộc Tử. Nàng đè nén xúc động, khẽ gật đầu xem như chào hỏi.

    - Đông!!!
    Ngón tay Nam Như Hân khẽ lướt trên dây đàn, tiếng đàn vang lên. Nếu đem so với tiếng hò hét của khán giả, tiếng đàn nhỏ đến mức đáng thương.

    Nhưng kỳ lạ ở chỗ, tiếng đàn rất nhỏ như vậy nhưng giống như có một pháp lực tối thượng, làm cho hiện trường vốn đang ầm ĩ nháy mắt trở nên an tĩnh lạ thường. Khuôn mặt của mọi người tràn đầy chờ mong cùng với kích động, bọn hắn đang chờ Nam Như Hân phát biểu.

    - Ba năm trước, tôi đã ở chỗ này chơi đàn! Ba năm sau, một lần nữa tôi lại chơi đàn tại chỗ này, không biết có ai ở đây ba năm trước cũng có mặt hay không?

    Thanh âm của Nam Như Hân truyền đến từng cái góc nhỏ, không có lời thừa, chỉ là một câu ân cần thăm hỏi đối với fan của nàng.

    - Có!
    Tiếng hò hét lại vang lên, những người này đều đang lứa tuổi hai mươi, khi thấy Nam Như Hân quan tâm bọn hắn như vậy, bọn hắn rất là cảm động.

    Thử hỏi, có minh tinh nào tại buổi hòa nhạc của mình, câu nói đầu tiên là ân cần thăm hỏi người ái mộ mình.

    - Cám ơn mọi người, cám ơn mọi người đã có mặt, cũng cám ơn mọi người đã ủng hộ tôi trong suốt ba năm qua!
    Giọng nói ngọt ngào của Nam Như Hân lần nữa truyền đến:
    - Tôi vì các bạn đã chuẩn bị một bản nhạc có tên là ‘Đợi chờ’, hy vọng mọi người yêu thích!

    Nói xong, hai tay Nam Như Hân lướt trên cổ cầm, tiếng đàn êm tai vang lên.

    Nhất thời, ngoại trừ Thiên Lộc Tử, toàn bộ khán giả đều ngây dại, trên mặt mang theo vài phần hoan hỉ cùng mấy phần mong đợi, bọn hắn có thể cảm nhận được trong cầm khúc ‘Đợi chờ’ có niềm vui lúc gặp lại nhau cũng như nỗi mong chờ khi xa cách.

    Hết thảy đều không cần nói ra, thông qua tiếng đàn, tất cả mọi người đều biết tiếng lòng của Nam Như Hân, đúng là vô danh thắng hữu danh.

    Khúc nhạc kết thúc, mọi người đều xúc động, nhưng không một ai thút thít nỉ non.

    - Mọi người thích không?
    Nam Như Hân hỏi.

    - Thích lắm! Như Hân, Như Hân, chúng tôi vĩnh viễn ủng hộ cô!
    Dốc cạn cả đáy lòng tru lên như sói, đều là nhứng fan nam điên cuồng.

    Nam Như Hân khoát khoát tay, ra hiệu cho mọi người yên lặng rồi nói:
    - Kế tiếp là cầm cổ vũ khúc ‘Linh Tán Ly Hợp’, cám ơn tất cả mọi người!

    Cái gọi là cầm cổ vũ khúc chính là một loại nhạc khúc do chính Nam Như Hân khơi dòng. Nàng phụ trách đánh cổ cầm, sẽ có vũ đạo viên nhảy múa theo nhạc. Tiếng đàn du dương kết hợp với vũ đạo càng trở nên ưu nhã.

    Bảy cô gái mặc váy hoa, vây quanh lấy Nam Như Hân tung tăng nhảy múa, làm cho người xem liên tưởng đến tiên nữ đang nhảy múa.

    Linh Tán Ly Hợp, chính là một khúc nhạc tang thương, truyền đạt đến người nghe nhân gian thăng trầm, đồng thời còn khuyên người hãy quý trọng người trước mắt, đừng để mất đi rồi ôm hối tiếc.

    Khúc nhạc thứ hai hoàn tất, toàn trường một lần nữa vỡ tung.

    Khúc nhạc thứ ba là nàng vừa đánh đàn vừa hát, không thể không nói, giọng hát ngọt ngào của nàng phối hợp cùng âm thanh du dương của cổ cầm càng làm say lòng người.

    …..

    Bởi vì mỗi khúc nhạc đều hơn mười phút, thêm vào khoảng trống giữ hai khúc nhạc, cho nên nàng biểu diễn xong mười khúc đã chiếm trọn hai tiếng đồng hồ. Buổi hòa nhạc cũng đến giai đoạn cao trào, khán giả vẫn vô cùng cuồng nhiệt.

    - Như Hân, Như Hân, một khúc nữa!

    - 1 2 3 4 một lần nữa!

    - Muốn, còn muốn, chúng tôi còn muốn nghe!

    …..

    Khán giả la hét vang vọng đất trời, Thiên Lộc Tử cảm thấy hai tai lùng bùng.

    Ta nói các người muốn kêu gào thì cứ kêu gào nha, nhưng đừng có kêu gào bỉ ổi như vậy. Người biết thì cho là các ngươi xúc động, người không biết sẽ nghĩ các ngươi đang rên rĩ.

    Giọng nói trong trẻo của Nam Như vang lên:
    - Tôi biết mọi người vẫn còn muốn nghe, tôi cũng không muốn cắt đứt hưng phấn của mọi người, tôi còn một khúc nhạc muốn tặng cho mọi người, tuy nhiên đó là tiết mục cuối cùng, trước đó sẽ có một tiết mục đặc biệt.

    - Biểu diễn ngay đi, Như Hân, Như Hân vĩnh viễn là đệ nhất!

    - Chúng tôi muốn nghe ngay lập tức!

    - Chuyên tâm chơi nhạc, không nên nói lời thừa!

    …..

    Khán giả lần nữa huyên náo.

    Nam Như Hân mỉm cười, khoát tay ra hiệu khán giả yên lặng, tiếp tục nói:
    - Trước buổi hòa nhạc này, tôi đã gặp một cao thủ cầm đạo, tiểu nữ thật sự cam bái hạ phong, mà người này hiện đang có mặt tại đây. Tiết mục đặc biệt của hôm nay chính là muốn mời cao thủ cầm đạo kia biểu diễn một khúc tặng cho quý vị.

    Có thể để cho Nam Như Hân tán thưởng như vậy, người đó là ai chứ?

    Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, mọi người đều tò mò nhìn khắp bốn phía, ý đồ muốn tìm cao thủ cầm đạo thần bí kia.

    [/HIDE]
    Phong Lưu Đạo Sĩ - Nhiệt Hỏa Hồng Liên - Sắc Hài (Dịch - Chương 93)


 

 
Trang 9 của 19 Đầu tiênĐầu tiên ... 5678910111213 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa tìm kiếm trang này trên Google:

phong luu dao si

phong lưu đạo sĩ convert truyen phong luu dao siphong luu dao syconvert phong lưu đạo sỹphong luu dao si convertphong lưu đạo sĩ full dịchhttp:banlong.usforumthreads9631-phong-luu-dao-si-nhiet-hoa-hong-lien-do-thi-sac-hai-dich-chuong-59.htmlphong luu dao si banlong.usphong lưu đạo sĩ banlong.ustruyen phong luu dao si chuong 54http:banlong.usforumthreads9631-phong-luu-dao-si-nhiet-hoa-hong-lien-sac-hai-dich-chuong-93.htmlpage19 Phong Lưu Đạo Sĩphong lưu đạo sỹPhong Lưu Đạo Sĩphong lưu đạo sĩhttp:banlong.usforumthreads9631-phong-luu-dao-si-nhiet-hoa-hong-lien-do-thi-sac-hai-dich-chuong-51.htmlpage8dao si phong luuhttp:banlong.usforumthreads9631-phong-luu-dao-si-nhiet-hoa-hong-lien-do-thi-sac-hai-dich-chuong-13.htmlPhong luu dao sjphong luu sao siđệ tử trương tam phong hiện đại cuộc sốnghttp:banlong.usforumthreads9631-phong-luu-dao-si-nhiet-hoa-hong-lien-sac-hai-dich-chuong-78.htmlpage16thanhhai.profPhong lưu đạo sĩ
SEO Blog

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  
Back to top