Trang 33 của 436 Đầu tiênĐầu tiên ... 2329303132333435363743 ... CuốiCuối
Kết quả 161 đến 165 của 2176

Chủ đề: Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Nga Thị Lão Ngũ Thần - Chương 2266

  1. #161
    Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
    Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần
    -- o --

    Chương 161: Thiết Giang - Lạc Thương bị diệt.

    Nhóm dịch: Friendship
    Nguồn: Mê Truyện








    - Cậu giết Thiên Long Đầu thì làm sao? Thiên Long Đầu ở trước mặt tôi thì tôi cũng giết như vậy.
    Vương Xuyên nhịn xuống nỗi khiếp sợ trong lòng cổ vũ cho mình chút dũng khí. Sau đó đột nhiên nhảy lên tiến về phía Diệp Mặc. Anh ta cố ý không để ý đến Diệp Mặc đã ở đây giết chết Thiên Long Đầu, đó chính là thủ lĩnh của Nam Thanh, lại không phải gặp nhau nơi ngõ hẹp.

    Diệp Mặc nhìn khí thế dọa người của Vương Xuyên, còn có nắm tay rung động ào ào. Vương Xuyên kém quá xa so với Lang Cực. Thậm chí chỉ hơi mạnh hơn Phác Đông Hoàng gặp ở Ninh Hải một chút, chính là mạnh mẽ cũng có giới hạn.

    Diệp Mặc chưa động đậy, chỉ đợi Vương Xuyên, lúc Vương Xuyên sắp tiếp cận hắn. Tay của hắn mới đánh tới chân của Vương Xuyên vẽ một nét hư không , đây là lần đầu tiên trong chiến đấu Diệp Mặc sử dụng phong đao. Nếu như không phải chỉ có luyện khí tầng ba hắn cũng không cần động thủ vạch ra, thậm chí một động tác tay là được rồi. Dù sao hiện nay Diệp Mặc mới chỉ luyện khí tầng ba, phong đao còn cần động tác tay để tổ hình. Hơn nữa chân nguyên hiện nay của Diệp Mặc, cũng không có cách nào tiếp tục sử dụng phong đao, nhiều nhất chỉ có thể thi triển năm sáu lần mà thôi.

    Hứa Mộc nhìn Diệp Mặc không hiểu ra sao cả không nhúc nhích, sau đó chỉ vạch một đường hư không, lập tức liền hơi ngây ngốc. Diệp Mặc đang làm gì? Mắt thấy nắm đấm Vương Xuyên sắp đánh tới Diệp Mặc, Hứa Mộc cũng vui vẻ bất ngờ, y không nghĩ ngợi gì liền rút một con dao ngắn từ eo ra chạy vọt tới.

    Tốc độ của Hứa Mộc nhanh hơn rất nhiều so với Vương Xuyên, không ngờ xuất phát sau mà đến trước, con dao ngắn của y đồng thời bổ về bên hông Diệp Mặc.

    “Phập phập” hai tiếng, Hứa Mộc cảm giác được con dao ngắn của y đã đâm trúng Diệp Mặc trong lòng vui sướng. Hóa ra hắn cũng chỉ như vậy, nhưng mà ngay lập tức cảm giác thấy không đúng, con dao ngắn của hắn nếu chém trúng Diệp Mặc, hẳn là không phải kiểu âm thanh thuộc da như vậy.

    Hứa Mộc đang muốn nhìn kĩ xem chuyện gì xảy ra thì liền nhìn thấy một lòng bàn chân đá gần tới mặt y. Y thậm chí đến phản ứng tránh né cũng không có liền bị đá ra xa mấy mét.

    Còn Vương Xuyên bổ nhào trên không trung, bỗng nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh cắt về phía anh ta, cảm giác này rất quái dị, nếu như trong tay đó đồ vậy anh ta thực sự muốn chắn một chút. Cái ý nghĩ này còn chưa tiêu tan thì anh ta liền cảm thấy đôi chân của mình đã bị gió lạnh quét qua.

    Anh ta phát hiện chân chợt nhẹ bẫng, dường như có chút đau đớn truyền đến. Ngay sau đó anh ta không có cách nào tiến lên phía trước mà rơi trên mặt đất, hoảng sợ nhìn đôi chân trống rỗng bị chặt đứt, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

    Hứa Mộc liền lập tức bò lên, còn chưa kịp thấy may mắn y chưa bị trọng thương thì liền cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, liền trực tiếp phun ra một búng máu, lúc này y mới cảm nhận được lục phủ ngũ tạng cuồn cuộn khó chịu như bị lệch vị trí.

    Nhưng Hứa Mộc không có tâm tình kiểm tra xem thương thế của y mà dừng bước ngơ ngác cầm con dao ngắn, tư duy của y nhất thời ngừng trệ. Trong đầu y trước sau chỉ lưu chuyển một câu nói, Vương Xuyên sao lại vô cớ rơi xuống rồi gãy luôn hai chân? Lẽ nào vẽ một nét hư không thì có thể chặt đứt hai chân? Nhìn Vương Xuyên lăn lộn trong vũng máu, Hứa Mộc hoảng sợ phản ứng lại, lùi về phía sau mấy bước theo bản năng.

    Ngô Hoằng nhìn cảnh máu tanh trước mắt, sắc mặt tái nhợt, cho dù y trà trộn nhiều năm trên đường đời cũng không có cảnh tượng máu tanh như vậy. Mà Diệp Mặc đối với cảnh máu me như vậy sắc mặt lại bình tĩnh, dường như thứ chảy trên mặt đất không phải máu mà là một chậu nước mới đổ mà thôi.

    Tiện tay vẽ một nét liền có thể chém đứt hai chân của Vương Xuyên, đây là cái bản lĩnh gì? Hứa Mộc không ngừng hỏi chính y, cho dù sư phụ đến cũng không có cách nào làm được như vậy. Diệp Mặc căn bản không phải người Hứa Mộc y có thể ngăn cản, chẳng trách hắn có thể trong tình huống y không chút phát hiện ra mà lấy đi đá cảm ứng tinh thần.

    Nếu như ban nãy hắn cũng vẽ hư không trên đùi y như vây mà không phải dùng chân đạp mặt của y thì y sẽ như thế nào?

    Hứa Mộc cúi đầu nhìn hai chân y theo bản năng, sắc mặt âm u của y trở nên trắng bệch.

    “Lách cách” một tiếng, Hứa Mộc cuối cùng không có cách nào chịu đựng được sự sợ hãi trong nội tâm, con dao ngắn trong tay rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh thanh thúy.

    Diệp Mặc đi đến bên một chiếc ghế rồi ngồi xuống, lúc này mới nhìn Ngô Hoằng nói:
    - Tôi đã nói lần trước không hủy Thiết Giang nơi này là để cho Vũ Học Dân mặt mũi, nhưng mà các người lại chọc giận đến tôi. Hơn nữa tôi còn nhận Vũ Học Dân một ân tình, vì vậy hôm nay tôi liền tận diệt các người. Cậu gọi điện cho người cầm đầu của bọn cậu đến, tôi lười đi tìm rồi.

    Nghe xong lời của Diệp Mặc, mặt của Ngô Hoằng lại cắt không còn giọt máu.

    Hóa ra hắn nói tận diệt là cái ý tứ này, chẳng trách hắn ban nãy nói còn mới bắt đầu. Cậu ta luôn cho rằng lần trước là Diệp Mặc tìm Vũ Học Dân xin xỏ, bây giờ mới biết hóa ra Diệp Mặc là để cho Vũ Học Dân mặt mũi, từ đầu đến cuối, hắn không hề đặt Thiết Giang vào trong mắt.

    Diệp Mặc nói xong không hề để ý tới Ngô Hoằng nữa, mà chuyển hướng về phái Hứa Mộc.
    - Lúc nãy tôi không giết cậu thậm chí không để cậu bị thương nặng, bây giờ cậu trả lời tôi mấy câu hỏi, đừng khiến tôi tâm tình không vui. Câu hỏi đầu tiên, cậu phát hiện ra “Cỏ Ngân Tâm” như thế nào?



    - “Cỏ Ngân Tâm?”
    Nhưng mà Hứa Mộc liền lập tức phản ứng lại cái Diệp Mặc nói có lẽ là Ngân Diệp, Hứa Mộc nhìn Vương Xuyên vẫn hôn mê dưới đất, lau mồ hôi lạnh trên trán theo bản năng, y cảm thấy tay của y hơi run rẩy.

    Y thậm chí cảm thấy Diệp Mặc mới thực sự là đen tối hỗn độn, Thiết Giang của bọn y so với hắn nói đơn giản là thiện lương hơn không thể thiện lương được nữa. Ở Thiết Giang đã mười mấy năm, Hứa Mộc cũng đã thấy sư phụ giết người, hơn nữa y cũng đã từng giết người còn không chỉ một người. Nhưng so với Diệp Mặc trước mắt, y cảm thấy y chính là một bà lão tám mươi tuổi.

    Lại nhìn ánh mắt bình tĩnh của Diệp Mặc, nghĩ đến cú đá ban nãy đá vào mặt y, Diệp Mặc nói đó vẫn không phải đòn sát thủ.

    Hứa Mộc biết Diệp Mặc nói là thật sự, từ cú đá hiểm ban nãy của hắn thì có thể thấy được, hắn thực sự không có ra đòn sát thủ.

    Y cũng chịu không nổi cái kiểu hít thở không thông nặng nề này, có chút kinh sợ mở miệng nói:
    - Tôi trời sinh đã tương đối mẫn cảm đối với những dược liệu quý và khoáng thạch, thậm chí ngoài mười, hai mươi mét tôi cũng có thể cảm nhận được. Bởi vì tôi phải thường trú ở Lạc Thương vì thế chuẩn bị mua một cái biệt thự. Vừa may biệt thự của Du Nhị Hổ ở có người bán tôi liền đi xem nhà, kết quả phát hiện ra “Ngân diệp”.

    - Lúc ấy tôi cũng cảm thấy thứ này không đớn giản, tôi gọi điện thoại cho sư phụ, sư phụ để tôi lập tức nhổ mang về Hongkong.
    Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Hứa Mộc, mẫn cảm đối với linh vật, điều này chính là thiên căn. Chính là ở Tu Chân giới, thiên linh căn cũng là ngàn năm không át, không ngờ ở nơi Trái Đất thiếu nguyên khí che giấu, lại còn có thể gặp được Thiên Linh căn. Linh căn của Hứa Mộc nếu đặt ở Tu Chân giới thì chính là nhân vật vô số phái cướp đoạt.

    Thật lâu sau Diệp Mặc mới bình tĩnh lại, hắn thực sự không ngờ đến ở đây lại có thiên linh căn. Điều này nếu để Hứa Mộc tu chân, cho dù là thiếu nguyên khí , tiến độ cũng chắc chắn nhanh hơn hắn rất nhiều. Tuy Diệp Mặc hiện tại vẫn chưa biết hắn rốt cuộc là linh căn gì, nhưng có thể tu luyện hắn là có linh căn, nhưng tốc đô tu luyện này có thể thấy linh căn của hắn có lẽ sẽ không quá cao.

    Ngay khi Hứa Mộc kinh nghi bất định nhìn Diệp Mặc, Diệp Mặc bỗng nhiên lại lần nữa vung tay lên, một bàn tay của Ngô Hoằng đang gọi điện thoại rơi xuống đất.

    Ngô Hoằng và Hứa Mộc đều kinh hãi nhìn Diệp Mặc, không biết hắn tại sao vô duyên vô cớ chém một cánh tay của Ngô Hoằng, Diệp Mặc lại thản nhiên nhìn Ngô Hoằng nói:
    - Cậu còn có ba cơ hội gọi điện thoại báo cảnh sát, nhưng sau ba lần thì cậu không còn tay chân để ấn số điện thoại nữa rồi.

    Ngô Hoằng lập tức run lên, cậu ta ban nãy căn bản không để Diệp Mặc nhìn thấy số điện thoại cậu ta gọi, Diệp Mặc sao biết cậu ta gọi điện thoại báo cảnh sát? Nhưng lời nói sau của Diệp Mặc cậu ta lập tức hiểu ra rồi, nếu như cậu ta lại không nghe lời, tay chân phía dưới dường như cũng bị chém. Diệp Mặc dường như rất thích chém tay chân, người này quá kinh khủng.

    Rất nhanh Ngô Hoằng liền ngạc nhiên phát hiện, cánh tay của cậu ta tuy bị chém đứt nhưng máu chảy rất chậm.

    - Không cần nhìn nữa, không để cổ tay của cậu chảy máu quá nhiều là để cậu làm việc nhanh một chút, nếu như lầm bà lầm bầm cậu không cần lại gọi điện thoại nữa.
    Giọng nói lạnh lùng của Diệp Mặc truyền tới.

    Diệp Mặc nói xong nhìn Hứa Mộc nói:
    - Sư phụ cậu không phải người trong Ẩn môn sao? Cách tiến vào Ẩn môn cậu có biết không? Còn mục đích sư phụ cậu muốn đá Không Minh và Cỏ Ngân Tâm là làm cái gì?

    Hai tiếng sau, Diệp Mặc đi ra, bên ngoài nghỉ ngơi, tầng hầm của hưu nhàn vực ngoại , lần này hắn không nương tay. Lãnh đạo Thiết Giang ở Lạc Thương dường như bị hắn giết hết toàn bộ, ở giữa ngoại trừ phải giúp đỡ Vũ Học Dân ra Diệp Mặc còn biết, nếu hắn muốn lưu lại ở Lạc Thương, loại thế lực này vẫn giệt trừ là tốt. Trong một đêm này, đây là lần giết người nhiều nhất sau khi hắn trùng sinh. Cho dù là lần trước ở sa mạc, hắn cũng không giết nhiều người như vậy. Quả cầu lửa cuối cùng khiến tất cả chứng cứ đều hóa thành tro tàn.

    Đá Không Minh bị sư phụ của Hứa Mộc cho là đá cảm ứng tinh thần, điều này cho thấy trên trái đất chắc chắn còn có đá Không Minh, bằng không Nhàn đạo nhân sẽ không biết loại đá này. Hơn nữa theo lời Hứa Mộc nói, Nhàn đạo nhân còn biết làm thế nào tiến vào Ẩn môn, bởi vì bản thân ông ta chính là đệ tử Ẩn môn.

    Điều này khiến cho Diệp Mặc mong đợi, mặc kệ là Nhàn đạo nhân hiểu được giá trị của Ngân Diệp hay là biết làm thế nào tiến vào Ẩn môn, Diệp Mặc đều phải điều tra rõ ràng. Tuy người trong Ẩn môn không xuất thế, ai biết được ngày nào bỗng nhiên có cao thủ Ẩn môn đến vây đánh hắn, những điều này không thể không phòng, ít nhất nếu có thể tiến vào Ẩn môn, hắn cũng phải đi thăm dò thực lực thật sự của Ẩn môn.

    Hiện tại tu luyện của Diệp Mặc dường như không thấy tiến triển, điều này không phải dựa vào cố gắng là có thể bù lại được, cho dù là ở Tu Chân giới, tu luyện đến luyện khí tầng mười hai, dùng mấy chục năm cũng rất bình thường. Có người thậm chí cả đời cũng có có cách nào tu luyện đến đỉnh cao luyện khí.

    Còn có hai ngày Nhàn đạo nhân sẽ đến Lạc Thương, có lẽ lúc đó, hắn liền có thể từ miệng ông ta nạy ra mấy thứ gì đó hữu dụng. Chí ít cũng biết nhiều hơn so với hòa thượng Ngộ Quang, hoặc nói hắn có thể nói ra, Ngộ Quang không nói Diệp Mặc không thể dùng thủ đoạn sức mạnh, nhưng Nhàn đạo nhân không nói, thì đừng trách hắn không khách khí.

    Diệp Mặc cả Thiết Giang của Lạc Thương tận diệt rồi, lại rời đi giống như không có việc gì, nhưng ngày hôm sau Lạc Thương lại trở nên hỗn loạn.

    Tất cả người của Thiết Giang mới phát hiện, lãnh đạo của bọn họ đều không thấy nữa, hơn nữa còn biến mất hoàn toàn, sự kinh hoàng bao trùm toàn bộ thế giới ngầm của Lạc Thương, rất nhanh liền có người phản ứng ra. Thiết Giang của Lạc Thương chắc hắn xảy ra vấn đề rồi, phần đông bọn lâu la đều bỏ chạy.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  2. Đã có 32 thành viên cảm ơn codon.trai vì bài viết này!

  3. #162
    Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
    Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần
    -- o --

    Chương 162: Thủ đoạn của Tô Tĩnh Văn.

    Nhóm dịch: Friendship
    Nguồn: Mê Truyện








    Tô Tĩnh Văn và Tiêu Lôi rất nhanh liền tỉnh lại, Tô Tĩnh Văn lại phát hiện cô với Tiêu Lôi đã bị đưa tới trong một căn phòng. Tay của hai người mặc dù không bị trói chặt, nhưng cả người lại mệt mỏi, căn bản không có cách nào phản kháng.

    Tô Tĩnh Văn nhìn Uông Bằng và Sách Bân ngồi trước mặt, lập tức liền hiểu ra, cô và Tiêu Tôi bị thuốc mê rồi. Chuyện Tiêu Lôi gặp phải còn nhiều hơn so với Tô Tĩnh Văn, lúc này đương nhiên cũng hiểu ra.
    - Các người muốn như thế nào?
    Tiêu Lôi không thèm nhìn Tác Bân, nếu như lâu lâu trước đây, Tác Bân còn là một người đàn ông đẹp trai tiêu sái, hiện tại ở trong mắt Tiêu Lôi thì y chỉ là một tên cặn bã mà thôi.

    Vốn sau khi chuẩn bị Tiêu Lôi và Tô Tĩnh Văn chất vấn, Tác Bân phải giải thích một phen, y không ngờ đến Tiêu Lôi và Tô Tĩnh Văn căn bản liền coi y như không khí.

    Điều này phá hỏng tâm tình của y.

    - Uông Bằng, anh thật hèn hạ, cho dù anh dùng cách này để có được tôi, anh cho rằng bản thân anh có thể chạy được sao? Trừ phi anh giết tôi, tuy nhiên cho dù giết tôi, tin rằng anh cũng sẽ không sống an ổn đâu. Nếu xảy ra chuyện anh cho rằng bố anh với chức quan đó có thể bảo vệ được anh sao? Đừng nằm mơ nữa.
    Tô Tĩnh Văn thoạt nhìn có vẻ tỉnh táo dị thường, cô chỉ cần khiến Uông Bằng có điều cố kị, Tác Bân căn bản không đáng nhắc tới.

    Trong mắt Uông Bằng lộ ra ánh mắt không thèm để ý.
    - Tĩnh Văn, anh đối với em như thế nào lẽ nào em không rõ ràng? Lúc bác gái bị bệnh, anh giúp em chạy đi chạy lại thậm chí liên hệ bệnh viện. Nhưng em đối với anh thì sao? Nói là vô tình vô nghĩa cũng không quá đáng, em cũng biết ý tứ bố em giới thiệu em cho anh, bố anh tuy Trưởng ban Tổ chức cán bộ nhưng đối với tiền đồ của bố em có tác dụng quan trọng, huống hồ Uông Bằng anh có chỗ nào không xứng với em?

    Tô Tĩnh Văn cười lạnh một cái, lần này lời gì cũng nói ra rồi.

    - Tĩnh Văn, vài năm không gặp vừa mới gặp mặt liền đối xử với em như vậy, anh cảm thấy hơi có lỗi với em. Tuy nhiên anh cũng là vì tốt cho em, anh nói với em sắp quay một bộ phim là thật, lần này là nhà họ Tống đầu tư. Bằng Thiếu gia là người phát ngôn, bộ phim này anh là diễn viên chính, em làm nữ chính chẳng phải rất tốt sao. Anh dám chắc chắn em sẽ thành danh. Huống hồ điều kiện của Bằng Thiếu gia em cũng biết, đối với em không có hại.
    Tác Bân thấy không ai để ý cậu ta, cậu ta nhịn không được nói.

    Tiêu Lôi lúc này bỗng nhiên nhìn Tác Bân, lạnh lùng nói:
    - Vô sĩ

    Sắc mặt của Tác Bân lập tức trở nên khó coi, nhìn chằm chằm Tiêu Lôi nói:
    - Tiêu Lôi, cô đừng quá đề cao mình, lần này cô hoàn toàn là vật đi theo, nếu như cô muốn đi theo Tô Tĩnh Văn cũng đừng trách tôi không khách khí. Bằng Thiếu gia, tôi giúp Tiêu Lôi xóa đi quan điểm của cô ta trước.

    Thấy Tác Bân muốn đến kéo quần áo của Tiêu Lôi, Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên dâng lên một loại tuyệt vọng. Không phải cô thất vọng Tác Bân mà là thất vọng con mắt cô lúc ở đại học sao mà kém như vậy, không ngờ có hảo cảm với loại cặn bã này, lẽ nào là vì tên đó đẹp trai sao?

    - Anh đứng lại cho tôi.
    Tiêu Lôi tuy bình tĩnh nhưng Tác Bân thực sự muốn kéo áo cô, cô không có cách nào duy trì bình tĩnh nữa rồi.

    Tác Bân tuy dừng lại, cười khẽ:
    - Tiêu Lôi, tôi thừa nhận cô rất xinh, nhưng mà tôi ngủ với những cô gái đẹp hơn cô cũng nhiều rồi. Có lẽ đợi cô bước vào giới của bọn tôi cô sẽ cảm thấy sự kháng cự của cô là buồn cười nhiều như thế nào. Đương nhiên tôi biết, hiện tại cô chắc chắn cho rằng tôi nói linh tinh, mặc kệ có phải lần đầu tiên hay không, tôi cũng sẽ rất dịu dàng.

    Tô Tĩnh Văn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tác Bân cách đó không xa, vẫn im lặng như cũ.

    Sự bình tĩnh của Tiêu Lôi là giả vờ nhưng cô không biết sự bình tĩnh của Tô Tĩnh Văn có phải giả vờ hay không. Trải nghiệm của cô tuyệt đối nhiều hơn so với Tô Tĩnh Văn, Tô Tĩnh Văn không có lý do không sợ hãi, lúc này đây Tiêu Lôi lại có chút không giúp mà gọi Tô Tĩnh Văn một câu, cô nhớ đến hôm ở Lưu Xà, Diệp Mặc từ trên trời rơi xuống. Cô lại nhớ tới Vương Tiền Quân, anh với Tác Bân trước mắt có gì không giống nhau?

    Sự bình tĩnh của Tô Tĩnh Văn tuy không hoàn toàn là giả, chỉ có mình cô biết tay cô đang run, xe của cô cũng không đồng ý đàn ông ngồi vào, sao đồng ý bị người khác vấy bẩn thân thể? Lúc này đây tay của cô đang nắm lấy một tấm “Bùa thanh thần”, cô không biết bùa này đối với thuốc mê này có hiệu quả hay không, một khi có hiệu quả cô liền lập tức ném ra bùa quả cầu lửa.

    Lúc này sức lực của cô chỉ có thể bắt được “Bùa thanh thần” mà thôi, lại không thể ném bùa. Nếu như bây giờ ném bùa quả cầu lửa với sức lực của cô căn bản không ném tới người hai người Uông Bằng.

    - Tiêu Lôi, cậu túm lấy tay tớ.
    Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên nói một câu không hiểu ra sao, Tiêu Lôi hơi căn thẳng nhìn chằm chằm vào Tác Bân.

    Lúc này Tô Tĩnh Văn khiến cho cô túm lấy tay cô ấy, cô theo bản năng liền túm lấy tay Tô Tĩnh Văn.

    - “Lâm”
    “Bùa thanh thần” trong tay Tô Tĩnh Văn rơi xuống giữa cô và Tiêu Lôi, đồng thời cô nói một chữ “Lâm”.

    Lần này, dường như hao phí hết tất cả sức lực cô ngưng tụ lại.

    - Bùa?
    Uông Bằng theo bản năng nói một câu, còn không đợi y có phản ứng, “Bùa thanh thần” đã biến thành một tia ánh sáng yếu lành lạnh, chiếu vào trên người Tô Tĩnh Văn và Tiêu Lôi.

    - Trói bọn chúng lại.
    Uông Bằng vừa dứt lời, Tô Tĩnh Văn kéo Tiêu Lôi lùi về sau mấy bước, giằng co với Uông Bằng.

    - Sao lại thế nào? Bằng Thiếu gia? Không phải cậu nói cái thứ phun sương kia, phun lên thì hai mươi tư giờ không có bất cứ sức lực gì sao? Sao bọn họ dường như đã hồi phục được sức lực, ánh sáng trắng vừa rồi là chuyện gì?
    Tác Bân hơi kinh ngạc nhìn chằm chằm hai người Tô Tĩnh Văn và Tiêu Lôi, dù sao hai cô gái này cho dù hồi phục lại sức lực thì làm sao? Ở đây là quán bar không phải là nhà cô ta.

    Sắc mặt Uông Bằng hơi khó coi, bây giờ Tác Bân hỏi y trầm giọng nói:
    - Có lẽ là bùa, cô ta có mấy tấm bùa, không ngờ tới thứ này còn thực sự có tác dụng. Tôi quên mất cô ta còn có chuyện bùa.

    - Cái gì?
    Tác Bân càng hốt hoảng nhìn Uông Bằng, nếu như không phải Uông Bằng thực sự là con nhà quan, cậu ta đã sớm chửi đầu heo rồi? Còn có bùa? Cậu ta còn nói là Mao Sơn đạo pháp đó.

    Đừng nói Tác Bân không tin tưởng lắm đến cả Uông Bằng cũng không tin bùa Tô Tĩnh Văn mua thực sự có tác dụng.


    - Sao lại thế này Tĩnh Văn?
    Lúc này Tiêu Lôi cũng biết cô đã hồi phục lại sức lực, hơi kinh ngạc nhìn Tô Tĩnh Văn hỏi.

    Tô Tĩnh Văn dùng qua một lần “Bùa thanh thần” thì biết bùa này là hàng thật giá thật, bây giờ Tiêu Lôi hỏi, cô nắm bùa quả cầu lửa trong tay nói:
    - Cái này lát nữa nói cho cậu.

    Sắc mặt Uông Bằng biến hóa bất định nhìn Tô Tĩnh Văn và Tiêu Lôi, y không dám chắc chắn Tiêu Lôi còn có bùa hay không, nếu như cô ta còn có loại bùa công kích như vậy, y thực sự có chút hàm hồ. Sớm biết thì đã trói cô ta vào rồi.

    Một lúc lâu sau Uông Bằng mới nghĩ ra, nếu như Tô Tĩnh Văn thực sự có bùa công kích, bây giờ y xông lên chính là hành vi tìm đến cái chết. Hơn nữa thấy một cánh tay của Tô Tĩnh Văn vẫn luôn để trong túi áo, điều này vẫn rất khó nói. Nhìn dáng vẻ dùng bùa của cô ta, dường như lá bùa này không thể công kích quá xa, y chỉ cần không đến gần chỗ cô quá là được rồi.

    Nghĩ đến đây Uông Bằng không để ý Tác Bân, cẩn thận đi tới bàn trà trước mặt, bỗng nhiên nhanh chóng cầm một cái cốc giữ nhiệt ném vào đầu Tô Tĩnh Văn.

    Chỉ cần đánh ngã Tô Tĩnh Văn khiến cô ta không kịp sử dụng bùa thì Tiêu Lôi không đáng để lo nghĩ.

    Khoảnh khắc Tác Bân thấy Uông Bằng ném cốc thì hơi ngây người. Uông Bằng này vừa rồi còn nói đối xử với Tô Tĩnh Văn như thế này như thế kia, bây giờ hạ thủ cũng không quản sống chết. Cái cốc đó nếu như ném vào mặt, Tô Tĩnh Văn không thể tới đâu nữa.

    Tô Tĩnh Văn gắt gao nhìn chằm chằm Uông Bằng và Tác Bân, chỉ cần bọn họ tiến lên phía trước, cô lập tức sử dụng “Bùa quả cầu lửa”, cô cũng biết nếu như khoảng cách quá xa, bùa không đánh trúng hai người Uông Bằng bọn họ, cô chỉ có một lá bùa quả cầu lửa, cơ hội chỉ có một lần, sau khi Uông Bằng thấy cô dùng bùa thì đã biết cô vẫn còn bùa, liền nổi lên nghi ngờ với cô. Uông Bằng âm hiểm không ngờ rất nhanh cầm ly nước ném về phía cô, Tô Tĩnh Văn trong lòng lập tức trầm xuống.

    Cô có chút hối hận lúc nãy tại sao không chủ động lên trước công kích, ngược lại đợi đến hiện tại đang bị động rồi. Nhưng tốc độ ly nước ném đến cô căn bản không có khả năng ném ra “Bùa quả cầu lửa”.

    “Bịch” một tiếng giòn tan khiến tất cả mọi người đều không nghĩ tới là ly nước không hề ném vào Tô Tĩnh Văn mà là phía trước Tô Tĩnh Văn bị một quầng sáng ngăn trở, ly nước dùng tốc độ nhanh hơn bay trở về. Ném vào mặt của Uông Bằng, Uông Bằng không kịp hừ liền ngã không dậy nổi, rõ ràng bị ném đến ngất đi.

    Tác Bân và Tiêu Lôi bị một cảnh tượng thay đổi trước mắt làm cho ngây người, bọn họ đã không có cách nào phản ứng lại, nhưng Tô Tĩnh Văn lại phản ứng lại, bây giờ tuy cô không biết đây là chuyện gì nhưng cô cũng biết bây giờ là lúc cô phản kích tốt nhất.

    Tô Tĩnh Văn phản ứng lại trước tiên, cầm “Bùa quả cầu lửa” lên phía trước mấy bước ném vào Tác Bân và kêu lên một câu “Lâm”.

    Tác Bân còn không phản ứng lại lập tức đã bị một đám lửa vây lấy, cậu ta hét thảm một tiếng, lăn lộn trên đất mấy vòng, rất nhanh liền hôn mê như Uông Bằng.

    Lửa của quả cầu lửa không giống với những thứ khác, Diệp Mặc bán quả cầu lửacho Tô Tĩnh Văn vẫn là quả cầu lửa thấp nhất, vẫn chưa lấy mạng của Tác Bân. Tuy nhiên Tác Bân đã bị lửa thiêu đến không ra hình dạng, không những tóc bị cháy hết hơn nữa mặt cũng cháy sém một mảng. Co rúc trên mặt đất, thỉnh thoảng co giật.

    - Tĩnh Văn, sao lại thế này? Vừa nãy là chuyện gì thế?
    Tiêu Lôi cũng phản ứng lại, khiếp sợ kéo Tô Tĩnh Văn hỏi.

    - Cái tớ mới dùng là bùa quả cầu lửa, đánh ngã Tác Bân rồi, bây giờ chúng ta nhanh chóng gọi điện thoại.
    Tô Tĩnh Văn thấy Tác Bân bị lửa thiêu cháy đen tuy có chút sợ hãi nhưng càng vui vẻ hơn.

    - Bùa, thực sự là bùa? Lẽ nào Thành Phi nói là thật?
    Tiêu Lôi lầm bẩm nói.

    - Cái này đợt lát nữa nói sau, gọi điện thoại trước đã.
    Tô Tĩnh Văn nói.

    - Báo cảnh sát à?
    Tiêu Lôi cũng bình tĩnh lại.

    Tô Tĩnh Văn lắc lắc đầu.
    - Không thể báo cảnh sát, ai biết Uông Bằng có sự sắp xếp hay không, tớ gọi điện thoại cho bố tớ trước.
    Nói xong Tô Tĩnh Văn lập tức gọi điện thoại cho bố.

    Sau khi gọi điện thoại xong, Tô Tĩnh Văn thấy lúc này Tiêu Lôi đã buộc chặt Uông Bằng, hơi ngây người, cô bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, chính là ánh sáng ngăn trở cái ly của Uông Bằng ban nãy là thứ gì?



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  4. Đã có 35 thành viên cảm ơn codon.trai vì bài viết này!

  5. #163
    Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
    Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần
    -- o --

    Chương 163: Hóa ra thật sự là hắn.

    Nhóm dịch: Friendship
    Nguồn: Mê Truyện








    Tô Tĩnh Văn cảm thấy ánh sáng kia phát ra từ tay cô, thậm chí cô cũng nghe thấy một tiếng nổ nhỏ, theo bản năng cô nhìn cổ tay mình. Trên cổ tay chỉ đeo một cái vòng khảm ba viên ngọc nhưng giờ lại mất một viên ngọc, cô lại nhìn thật kĩ xung quanh, thực sự là không thấy nữa rồi.

    Chiếc vòng tay này vốn đều đã bị cô cất vào rồi, sau đó bởi vì cảm thấy đây là món quà sinh nhật Diệp Mặc tặng cô, cô lại đem tặng cho Ninh Khinh Tuyết ba viên, hành động này rất không tôn trọng đối với Diệp Mặc.

    Huống hồ đây là món quà sinh nhật duy nhất cô nhận được từ người khác tự tay làm vì vậy Tô Tĩnh Văn liền đeo lên cổ tay.

    Chẳng lẽ ban nãy ngăn sự công kích của cái ly kia là viên ngọc không thấy trên cổ tay? Tô Tĩnh Văn có chút không dám tin mà lấy vòng tay xuống xem lại.

    - Tĩnh Văn, cậu sao thế?
    Tiêu Lôi mất rất nhiều sức lực mới trói được Uông Bằng lại, nhìn thấy Tô Tĩnh Văn sững người liền hỏi.

    - Tớ hiểu rồi.
    Tô Tĩnh Văn thì thào nói.

    “Lục cát bình an” hóa ra chính là ý nghĩa sáu lần bình an, cô đã tặng ba viên cho Ninh Khinh Tuyết chính là tặng ba lần bình an cho cô ấy. Mà Diệp Mặc tặng cô cái vòng tay này chính là tặng cho cô sáu lần bình an, hắn không nói với cô chỗ quý báu của cái vòng tay này, nếu như cô quý trọng thì sẽ bình an, nếu như không quý trọng thì chẳng khác gì với những món quà bình thường khác. Nhưng cô lại không quý trọng chiếc vòng tay này, lại lấy ba hạt châu của vòng tay này tặng cho Ninh Khinh Tuyết, may mắn đó là ba viên còn lại cô vẫn đeo trên tay.

    Diệp Mặc sao có thể tặng cô thứ quý giá như vậy? Hắn làm ra từ đâu, bỗng nhiên Tô Tĩnh Văn nghĩ tới quá trình kết bạn giữa cô và Diệp Mặc, chính vì cô coi Diệp Mặc là một đại sư về bùa chú thì mới quen biết hắn.

    Phù triện đại sư? Trong lòng Tô Tĩnh Văn chấn động, cô cuối cùng đã hiểu ra rồi, Diệp Mặc chính là người bán bùa cho cô, cô căn bản không nhận nhầm chỉ là hắn không thừa nhận mà thôi.

    Vì sao hắn không thừa nhận? Tô Tĩnh Văn suy nghĩ liền hiểu ra, Diệp Mặc có bản lĩnh kinh hãi thế tục, hắn không muốn làm lộ bản thân hắn ra, dù sao cô và hắn cũng không quen thuộc, sao biết được cô có làm lộ tin tức của hắn hay không.

    Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên sờ hai viên ngọc châu còn lại trên vòng tay, trong lòng mơ hồ có chút hối hận. Không nói vòng tay này là Diệp Mặc đích thân làm ra, không chừng chiếc vòng tay này giá cả thực sự của nó còn quý hơn gấp vạn lần những món quà cô nhận được ngày hôm đó cộng lại.

    Cô bỗng nhiên nhớ đến Thành Phi nói chị họ cậu ta ở Ninh Hải gặp một người bán thuốc và mặt ngọc hộ thân, người đó chắc chắn là Diệp Mặc, ánh mắt Diệp Mặc rất sáng hơn nữa luôn ăn mặc vô cùng giản dị.

    Mẹ cô chính là do Diệp Mặc cứu, bây giờ cô cũng là do bùa và vòng tay của hắn cứu.

    Nhưng cô còn đi khắp nơi tìm cái người bán bùa đó, mẹ luôn muốn gặp đại sư đã cứu bà, chỉ cần cô tìm được Diệp Mặc là được rồi.

    - Tĩnh Văn, lúc nãy là chuyện gì thế? Bùa cậu nói lại là làm sao?
    Lúc này Tiêu Lôi mới hỏi.

    Tô Tĩnh Văn còn chưa trả lời, cửa phòng liền bị gõ cộc cộc, rất nhanh liền bị đá ra. Tô Kiến Trung chạy vào đầu tiên, thấy Tô Tĩnh Văn bình yên vô sự thì thở phào nhẹ nhõm
    - Tĩnh Văn con không sao chứ.

    Tiêu Lôi thấy bố Tô Tĩnh Văn đã tới thì cũng thở phào nhẹ nhõm, cô xuất thân là phóng viên nên rất nhanh liền nói ra hết mọi chuyện.

    Nhìn Uông Bằng vẫn còn đang hôn mê, Tô Tĩnh Văn thầm thấy may mắn, sau này không cần lại phiền não cái tên này nữa rồi. Tuy nhiên phỏng chừng cuối cùng Uông Bằng chỉ bị phán nhiều nhất nửa năm, chỉ có Tác Bân làm kẻ chết thay mà thôi.

    - Tĩnh Văn, sau này lúc con ra ngoài để Tiểu Việt đi cùng con.
    Tô Kiến Trung không dám trách cứ quá mức Tô Tĩnh Văn, Tô Tĩnh Văn có thể gọi điện thoại cho ông đầu tiên thì ông đã rất hài lòng rồi.

    - Con biết rồi.
    Tô Tĩnh Văn bất ngờ không phản bác lại lời của bố.

    Tuy trả lời lời bố nhưng Tô Tĩnh Văn lại hơi thất thần, trong lòng cô không biết đang nghĩ gì.

    Tiêu Lôi lại hỏi
    - Tĩnh Văn, lúc nãy cậu cứ thất thần, rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì thế?
    Lạc Thương? Tô Tĩnh Văn lại không để ý lời của Tiêu Lôi mà là nghĩ đến Lạc Thương, nếu Diệp Mặc xuất hiện trong hội giao lưu pháp khí ở Lạc Thương thì cho thấy hắn cũng ở Lạc Thương.

    Bỗng nhiên Tô Tĩnh Văn nghĩ đến Ninh Khinh Tuyết, không phải cô ấy cũng ở Lạc Thương sao? Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc đã khôi phục lại quan hệ, hai người sống cùng nhau rồi?

    Tô Tĩnh Văn thở dài, Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc ở cùng một chỗ, một người ngoài như cô đến Lạc Thương làm gì? Làm bóng đèn sao? Vẫn là thôi đi, qua mấy ngày thì gọi điện thoại cho Ninh Khinh Tuyết, mời cô ấy và Diệp Mặc đến nhà làm khách là được. Ôi, cô tặng cho Ninh Khinh Tuyết một nửa món quà Diệp Mặc tặng không biết Diệp Mặc sẽ nhìn cô như thế nào, có lẽ trong mắt hắn cô đã không xứng làm bạn hắn rồi, dù sao hắn là kiểu người kì lạ.

    Kiểu người có bản lĩnh lại bị người nhà họ Diệp đuổi đi, còn là vứt bỏ đuổi đi chứ

    Những người nhà này của Diệp Mặc đầu óc có vấn đề sao? Còn nói hắn cái kia gì đó. Tùy tiện nói thế nào Tô Tĩnh Văn cũng sẽ không tin, đến người mẹ hôn mê mấy năm của Diệp Mặc cũng có thể dùng một tấm bùa chữa khỏi, sao có thể là cái kia?

    Sự hỗn loạn của Lạc Thương cũng chỉ trong một ngày mà thôi, rất nhanh cảnh sát Lạc Thương liền phát hiện ra sự thay đổi của Lạc Thương, dường như Thiết Giang đã rút khỏi Lạc Thương. Khiến cảnh sát Lạc Thương luôn đau đầu trị an Lạc Thương, trong một đêm thay đổi trình tự, không còn cái kiểu đau đầu ấy nữa rồi.

    Sự thay đổi của Lạc Thương, Thiết Lan Sơn đương nhiên rất nhanh liền biết, Lạc Thương lớn như vậy không ngờ không có nhân vật Thiết Giang nào có thể liên lạc được, Thiết Lan Sơn rất nhanh liền cảm thấy không bình thường.

    Cho dù là cảnh sát đột nhiên động thủ cũng không thể sạch sẽ như vậy. Là ai có thủ đoạn lớn như vậy, một lưới bắt hết Lạc Thương Thiết Giang? Nam Thanh thì càng không có khả năng, không cần nói Thiên Long Đầu mới chết, nghe nói bị Lang Cực nắm giữ Nam Thanh, lại trở nên xáo động, cho dù là Nam Thanh bình yêu vô sự cũng không thể một lưới bắt hết Lạc Thương Thiết Giang.

    Vốn tìm Nhàn đạo nhân đến thương lượng tình hình nhưng Nhàn đạo nhân lại lên máy bay rồi.

    Sau khi Nhàn đại nhân hạ cánh ở sân bay Lạc Thương liền cảm thấy có chút kì quái. Ông đã đến Lạc Thương, thời gian cũng đã nói cho hai đồ đệ rồi, hai đứa nó sao lại không đến đón ông chứ?

    - Ông chính là Nhàn đạo nhân?
    Diệp Mặc lái một chiếc ô tô thuê từ rất xa đã nhìn thấy một đạo nhân đi ra khỏi sân bay, mặc dù hắn bắt Hứa Mộc miêu tả rất rõ ràng nhưng một đạo nhân đi ra khỏi sân bay, hắn thậm chí cũng không cần phân biệt ông ta nhìn như nào liền nhận ra ông ta chính là Nhàn đạo nhân.

    Nhàn đạo nhân mặt trắng không có râu, dáng người tầm tầm, mặc một bộ áo đạo màu lam. May ông ta không búi tóc nếu không sẽ thu hút càng nhiều người chú ý. Diệp Mặc lại cảm thấy Nhàn đạo nhân này không đơn giản, người bình thường hắn có thể thấy được nông sâu đến đâu, duy chỉ có Nhàn đạo nhân không ngờ hắn không nhìn ra.

    - Cậu là ai?
    Nhàn đạo nhân chắc chắn biết Diệp Mặc không phải người đến đón tiếp, người mà hai đồ đệ của ông phái tới cũng không có gan lớn như vậy trực tiếp gọi ông là Nhàn đạo nhân.

    Diệp Mặc cười ha hả:
    - Tôi đương nhiên là dẫn ông đi gặp hai đồ đệ, tuy nhiên ông yên tâm, nơi bọn họ ở bây giờ cũng coi như yên tĩnh.

    - Cậu làm gì Hứa Mộc và Vương Xuyên?
    Nhàn đạo nhân lập tức biết Diệp Mặc không những không là người đón tiếp mà còn đến gây chuyện hoặc là người đối đầu với đệ tử của ông.

    Diệp Mặc lạnh giọng nói:
    - Nhàn đạo nhân, nghe đồ đệ ông nói ông cũng là một nhân vật, sẽ không đến cả xe của tôi cũng không dám lên chứ.

    - Hừ, lái xe.
    Nhàn đạo nhân nào có thể để Diệp Mặc vào trong mắt, cho dù Diệp Mặc có nhiều người hơn nữa thì ông cũng sẽ không e ngại. Bây giờ ông đã tu luyện Cổ Võ đến đỉnh cao Huyền cấp rồi, ở bên ngoài có thể có rất ít người dám động vào. Cho dù Diệp Mặc dẫn ông đến đầm Long Hổ thì ông cũng dám xông pha.

    Diệp Mặc liền biết kiểu người như Nhàn đạo nhân tuyệt đối sẽ lên xe của hắn, không vì những thứ khác chính là vì tự tin. Diệp Mặc từ miệng Hứa Mộc biết Nam Thanh sở dĩ vẫn không dám động đến Thiết Giang chính là vì sư phụ Nhàn đạo nhân của y. Có thể khiến Thiên Long Đầu có Điểu Cường phải kiêng kị, có thể thấy bản lĩnh của Nhàn đạo nhân hẳn là không tồi, huống hồ hắn thực sự cũng nhìn không ra sự nông sâu của ông ta.

    Nghe Hứa Mộc nói lần này sở dĩ Nhàn đạo nhân vội vàng tới Lạc Thương chính là vì phát hiện “Ngân Tâm Thảo” ở Lạc Thương, còn có một nguyên nhân khác chính là “Đá Không Minh” trong tay Diệp Mặc.

    Nhàn đạo nhân quả thật giống như lời Diệp Mặc đã nói, căn bản không đặt Diệp Mặc vào trong mắt. Theo ông ta thì đám Diệp Mặc hẳn là cũng là một nhóm. Bọn chúng không biết trình độ tu luyện Cổ Võ của ông, hẳn là đáng sợ cỡ nào. Có lẽ bọn chúng chỉ biết Hứa Mộc và Vương Xuyên là đồ đệ của Nhàn đạo nhân, đồ đệ như vậy sư phụ chắc chắn cũng chẳng mạnh tới đâu. Nếu như bọn chúng thực sự nghĩ như vậy thì đợi lát nữa ông ngại phô diễn cho bọn Diệp Mặc thấy.

    Nhất định phải khiến cái đám không biết trời cao đất dày này sợ hãi, xin xỏ đủ rồi mới giết.

    - Cậu lái xe tới đây làm gì?
    Nhàn đạo nhân phản ứng lại, mới phát hiện Diệp Mặc đã lái xe tới một khu đất hoang ở ngoại thành.

    Diệp Mặc xuống xe nói:
    - Xuống đi Nhàn đạo nhân, đệ tử Hứa Mộc và Vương Xuyên của ông tôi đã phái bọn họ tới địa phủ trước rồi, ông không cần phải gấp, đợi lát nữa là có thể tìm được bọn họ.

    - Cậu đã giết bọn chúng?
    Giọng điệu của Nhàn đạo nhân rất bình tĩnh, không nhìn ra sự tức giận, nhưng Diệp Mặc đã nhìn thấy lửa giận trong nội tâm của ông ta.

    Diệp Mặc thản nhiên nói:
    - Đúng vậy, tôi chẳng những giết Hứa Mộc mà còn giết cả Vương Xuyên.

    - Ồ, Lạc Thương Thiết Giang đã bị tôi hủy rồi sau này Lạc Thương đã không còn Thiết Giang nữa.
    - Cậu thanh niên, có phải cậu cảm thấy cậu tu luyện mấy năm Cổ Võ thì có thể càn rỡ ngạo mạn? Nói đi, tại sao cậu phải giết đệ tử của tôi? Yên tâm, đợi lát nữa tôi sẽ khiến cậu biết thế nào mới là hối hận.
    Sắc mặt Nhàn đạo nhân cuối cùng không thể bình tĩnh trở nên xanh mét. Ông đến tên của Diệp Mặc cũng không có hứng thú muốn biết.

    Diệp Mặc gõ gõ trần xe, lúc này mới lên tiếng:
    - Bởi vì bọn họ trộm “Ngân Tâm Thảo” của tôi, còn đánh đồ đệ của tôi vì thế tôi liền giết bọn họ…

    - Được, được, được, tôi sẽ khiến cậu hài lòng, nhóc con, tôi nhất định sẽ khiến cậu hài lòng…
    Lửa giận của Nhàn đạo nhân đã không thể chịu đựng được, đang muốn tiến lên trước động thủ.

    Diệp Mặc lại khoát tay lần nữa, khoát tay nói:
    - Đừng vội, thấy cái này quen không?
    Nói xong Diệp Mặc lấy ra “Đá Không Minh”!



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  6. Đã có 36 thành viên cảm ơn codon.trai vì bài viết này!

  7. #164
    Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
    Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần
    -- o --

    Chương 164: Ẩn môn chân chính.

    Nhóm dịch: Friendship
    Nguồn: Mê Truyện








    Nhàn đạo nhân mắt ánh lên, nói:
    - Đá cảm ứng tinh thần ? Mau lấy đá đến cho tôi xem.

    Nhàn đạo nhân đã hoàn toàn quên Diệp Mặc là ai, trong mắt của y chỉ có khối đá có thể giúp y nâng cấp tu luyện

    Lúc này Diệp Mặc lại cất tảng đá vào,
    - Đúng vậy, ông quả nhiên gặp qua loại đá này, nói đi, ông đã ở chỗ nào thấy được?

    - Nhóc con, lấy tảng đá tới đây.
    Nhàn Đạo nhân thấy Diệp Mặc cất tảng đá vào, khóe miệng rất dữ tợn, đã quên hẳn chuyện hai đồ đệ bị giết, liền rút ra từ bên hông một sợi roi mềm.

    Diệp Mặc sửng sốt, làm sao những người tu luyện cổ võ đều thích dùng roi hay sao? Hắn liền phản ứng lại rất nhanh. Ở đây là xã hội có pháp luật, nếu như anh mang một thanh gươm và một cây đao lớn đi khắp nơi, nói không chừng sớm có người mời anh đến đồn cảnh sát nói chuyện rồi

    Mà ở trong đó người tu luyện cổ võ, không có thiết bị trữ vật, chỉ có thể dùng vũ khí dễ mang theo, roi mềm là lựa chọn tốt nhất.

    Diệp Mặc cười thản nhiên nói:
    - Ông không uy hiếp được tôi đâu, không tin ông thử xem

    Nhàn Đạo nhân sắc mặt bình thường trở lại, nhìn kỹ Diệp Mặc, ông không thể nhìn ra chỗ khác biệt của Diệp Mặc, nếu cố gắng tìm ra chỗ khác biệt, khả năng chính của hắn là giữ được tinh thần bình tĩnh. Hôm nay dù như thế, nếu có được đá cảm ứng tinh thần, là thu hoạch to lớn. Chỉ đáng tiếc Hứa Mộc đã bị hắn giết, Hứa Mộc giúp ông rất nhiều việc.

    Diệp Mặc có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Nhàn đạo nhân, thủ đoạn của hắn khiến Lang Cực mất phương hướng trong thời gian ngắn nhất thì được, đó là Lang Cực và hắn thực lực tương đương. Nhưng Nhàn đạo nhân này, Diệp Mặc lại không dám khẳng định thủ đoạn của mình có tác dụng hay không, nếu chẳng may không có chỗ áp dụng, phá hủy trí nhớ của hắn thì mất nhiều hơn nữa. Diệp Mặc khẳng định Nhàn đạo nhân không phải là đối thủ của hắn, trước hết không đánh với hắn thì không biết lúc này Nhàn đạo nhân trình độ tới chừng nào.

    - Tôi nói tôi chỉ dùng một tay bóp nát tảng đá này, ông tin tưởng không?
    Diệp Mặc thấy Nhàn đạo nhân đang suy nghĩ, biết ông muốn đánh nhau làm cho mình trở tay không kịp, lại lần nửa cầm lấy tảng đá nói.

    Nhàn đạo nhân bỗng nhiên cười nói với giọng lạnh lùng:
    - Anh cho là hôm nay anh có thể thoát àh?

    - Thoát hay không là một chuyện khác, hiện tại tôi muốn hỏi ông là, ông có biết ẩn môn không? Còn nữa ông có phải từ ẩn môn ra. Nếu ông trả lời, tôi đem tảng đá kia cho ông sờ một chút.
    Diệp Mặc với bộ dạng ăn chắc

    Nhàn đạo nhân giận quá thành cười, thằng nhãi ranh kia, không biết chữ chết viết như thế nào đúng không, hiện tại ông chần chừ không dám ra tay, giống như lời Diệp Mặc, ông sợ Diệp Mặc hủy tảng đá kia.

    Nhàn đạo nhân nhìn tay Diệp Mặc, do dự một chút rồi nó:
    - Tốt, anh nghe cho kỹ đây. Bản thân ta chính là người của ẩn môn, đương nhiên là môn phái ẩn Môn, không đi lại trần gian. Đương nhiên cũng có cá biệt như lão đạo đây, dù là người của ẩn môn cũng đi lại ở trần gian. Về phần tới ẩn môn như thế nào, bản thân ta chỉ biết phương pháp đi tới môn phái mình, môn phái khác tôi không biết.

    - Nói như vậy, ẩn môn đang giấu ở thâm sơn đại trạch, chỗ ít ai lui tới?
    Diệp Mặc lập tức hỏi.

    Nhàn đạo nhân hừ một tiếng,
    - Anh cũng có thể nhận định như vậy, bởi vì có nhiều môn phái ẩn thế cũng đều giấu ở những nơi như anh nói, nhưng có một số môn phái ẩn thế cá biệt ở trần gian, có thể ở phố xá sầm uất mọi người không chú ý, chính là gia tộc ẩn thế

    - Ẩn môn vào như thế nào?
    Diệp Mặc không nghĩ tới ẩn môn còn tồn tại trong đô thị, như thế ngoài dự đoán của hắn.

    Nhàn đạo nhân lại cười lạnh một tiếng,
    - Anh thế mà muốn gia nhập ẩn môn?

    Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống,
    - Lão đạo, hiện tại chúng ta đang đổi chác. Nếu ông không muốn tảng đá, đừng trách tôi bóp nát
    Nói xong cầm ‘Không Minh thạch’ lên.

    - Khoan đã, tôi cho anh biết.
    Nhàn đạo nhân nói đến bây giờ chính là vì tảng đá kia, làm sao để Diệp Mặc bóp nát.

    Diệp Mặc lộ ra một chút khinh thường, thản nhiên nói:
    - Tốt nhất ông ăn nói cẩn thận một chút, đừng làm cho tôi nghe xong còn muốn hỏi lại

    Nhànđạo nhân tức giận liền tiến lên như muốn đánh, nhưng thăng tiến mới là chuyện quan trọng, lão lại nhịn không nghĩ đến chuyện đánh nhau nữa.

    Hít một hơi thật sâu mới lên tiếng:
    - Anh cho là ẩn môn mới tu luyện cổ võ sao? Nói cho anh biết, bên trong ẩn môn nhiều thứ lắm, cổ võ chỉ là một phần thôi. Hơn nữa người của ẩn môn đặt chân đến trần gian, sắp chết cũng không thể lộ ra ẩn môn chính xác đang ở chỗ nào. Nói đúng ra, cũng không ai có thể tìm được.

    Thấy Diệp Mặc vô cùng ngạc nhiên, Nhàn đạo nhân hừ lạnh một tiếng lại nói:
    - Ẩn môn nhiều nhánh lắm, phần lớn đều là học môn phái cổ võ, đương nhiên cũng có chỗ không học cổ võ. ‘Đào hoa nguyên ký’ tin anh đã nghe qua, nếu anh cho rằng đây là truyền thuyết nhàn chán, thì anh sai hoàn toàn. Bởi vì ở ẩn môn quả thật tồn tại ở địa phương này, ở thời kỳ Đông Tấn Thái Nguyên, Vũ Lăng Nhân làm nghề bắt cá quả thật không cẩn thận tiến nhập bên trong. Kỳ thật hắn tiến vào chỉ là một nhánh của ẩn môn mà thôi,

    - Vậy tại sao sau này có người tìm không được?
    Diệp mặc hỏi.

    - Đó là bởi vì ẩn môn đều có trận pháp bảo vệ, trận pháp có lẽ là thượng cổ lưu lại, nhưng người bình thường không thể nhận ra. Vũ Lăng Nhân vừa mới đi vào trận pháp, tiến nhập vào ẩn môn. Loại này xác suất là một phần trăm nghìn cũng chưa tới đấy. Xác thực hắn chưa tính tiến vào ẩn môn, mà là một ở thế giới nhỏ bé của cuộc sống điền viên. Loại này bây giờ có không ít, tuy nhiên có cũng đã bị loại bỏ rồi. Từng loại này đều có một trận pháp, một khi trận pháp này sụp xuống, thế giới này cũng biến mất.
    Nhàn đạo nhân nói tới đây dường như có chút hồi tưởng

    Diệp Mặc kinh ngạc hỏi:
    - Nói như vậy ẩn môn từng có một thế giới nhỏ? Hơn nữa đạo môn các ông là trong một thế giới nhỏ?

    Nhàn đạo nhân hừ lạnh một tiếng nói:
    - Ngu ngốc, anh cho rằng thế giới nhỏ này dễ kiếm như vậy sao? Cái thế giới nhỏ của ẩn môn, chính là ta cũng chỉ nghe nói mà thôi. Hơn nữa hiện ở thế giới này còn tồn tại tiểu thế giới hay không, cũng không có bất kỳ người nào dám khẳng định. Đạo môn ta là gì, môn phái của ta chỉ là một chi nhánh giữa đạo môn mà thôi.

    Diệp Mặc lúc này muốn hỏi Nhàn đạo nhân thứ này thứ nọ, nên cũng không dám làm tức giận y, đành phải hỏi:
    - Vậy ông nói thế giới nhỏ là có ý gì?

    Nhàn đạo nhân nhìn ‘Không Minh Thạch’ trong tay Diệp Mặc, trong lòng tính kế túm lấy nó, miệng liền hồi đáp:
    - Ần Môn có được thế giới nhỏ riêng biệt mới là ẩn môn thật sự, ẩn môn chúng tôi ở trong đều là nội ẩn môn thường được nói đến, ẩn môn khác là ngoại ẩn môn. Trừ chút đó ra còn có bán ẩn môn, bọn họ bao gồm gia tộc ẩn thế và môn phái ở trần gian

    - Tuy nhiên chỉ có điều nội ẩn môn có thế giới riêng biệt đã không nghe nói qua, có tồn tại hay không, ta cũng không biết. Đa phần bây giờ nói ẩn môn đều là ngoại ẩn môn, mà bán ẩn môn hiện tại cũng dần dần bị hồng trần hóa, không thể làm đến mất ẩn giấu thật sự.

    Diệp Mặc biết rằng Nhàn đạo nhân đang chú ý ‘Không Minh Thạch’ trong tay, làm như không biết giả vờ hỏi:
    - Ông có thể nói vài cái tên ẩn môn? Ví dụ như môn phái của ông là ẩn môn gì ?

    Nhàn đạo nhân ngẫm nghĩ một chút xem cách cướp đoạt tảng đá, Diệp Mặc đang hỏi y, đành phải trả lời:
    - Gíac Vân Tự, Giang Nam Tra Gia, Tứ Xuyên cửu nguyệt quan vv, đều thuộc loại bán ẩn môn.
    Nhàn đạo nhân lại không nói ra y môn phái của y.

    Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ nếu như vậy, nơi Lạc Tố Tố, môn phái hẳn là y ngoại ẩn môn, đối với nội ẩn môn chân chính, Nhàn đạo nhân cũng không biết có thật hay không. Hoà thượng Ngộ Quang, Gíac Vân tự chỉ là bán ẩn môn.

    - Nếu như vậy, cho dù là ngoại ẩn môn có nẩ dật, thời gian dài cũng có người tìm ra?
    Diệp Mặc nghĩ thầm chỉ cần có người đi đến chỗ này, là có thể tìm được. Nếu tìm được rồi, thì sao còn được gọi là ẩn môn?

    - Nằm mơ.
    Nhàn đạo nhân lại cười lạnh một tiếng, lại nói tiếp:
    - Cho dù là ngoại ẩn môn, cũng phần lớn ở trong núi hiểm, không có vết chân người đến đó. Hơn nữa có rất nhiều lãnh thổ nhà nước đều phát hiện, anh không nhìn thấy có rất nhiều lãnh thổ cấm du lịch hay sao? Dĩ nhiên bởi vì nó là khu vực vô cùng nguy hiểm, rất nhiều người đi không trở về, thật ra không chỗ nào là nơi của ẩn môn. Cho nên chẳng những đi vào ẩn môn khó khăn, cho dù là người trong ẩn môn muốn đi ra, cũng không phải là chuyện đơn giản. Rất nhiều người cả đời đều không có cơ hội đi ra.

    Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới lời Lạc Tố Tố nói:
    - Anh đừng đi tìm tôi, tìm tôi là hại anh, cũng là hại tôi.

    Nghĩ tới câu nói này, Diệp Mặc:
    - Nói như vậy, nếu chúng ta không cẩn thận tiến vào ngoại ẩn môn thì sao?

    Nhàn đạo nhân nhìn Diệp Mặc có chút khinh thường:
    - Anh cho là tiến vào ngoại ẩn môn đơn giản như vậy sao? Hơn nữa cho dù là anh nếu chẳng may vào ngoại ẩn môn. Bọn họ giết anh giống như giết như một con kiến mà thôi, nếu anh có chút bản lãnh, có lẽ cả đời anh sẽ ở lại nơi đó. Không có bản lãnh thì trực tiếp bị giết, không cần lý do

    Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, nếu ra vào ẩn môn khó khăn như vậy, lần trước Lạc Tố Tố từ đó đi ra thì sao? Nghe khẩu khí của nàng quả thật là khó khăn. Vừa nghĩ tới chuyện của Lạc Tố Tố, Diệp Mặc có chút mất hồn mất vía.

    Thấy Diệp Mặc có chút mất hồn, Nhàn đạo nhân muốn thời cơ này cướp đoạt, Diệp Mặc bỗng nhiên lại hỏi:
    - Nói cho tôi biết phương pháp vào ẩn môn bằng, có lẽ tôi sẽ đưa tảng đá này cho ông trong một giây.

    Nhàn đạo nhân cười lạnh, thế nhưng y nói
    - Ba năm một lần, các môn phái trong ẩn môn đều tổ chức cuộc tỷ thí. Năm nay cũng là năm tỷ thí ba năm một lần. Địa điểm ở trong Vô Lượng Sơn, cụ thể ở chỗ nào tôi không biết.

    Đối với câu trả lời vừa rồi của Nhàn đạo nhân Diệp Mặc rất hài lòng, thẳng tay vứt tảng đá cho Nhàn đạo nhân,
    - Tốt lắm, ông trả lời ta rất hài lòng, chỉ đưa ông một giây đồng hồ thôi

    Nhàn đạo nhân thấy tảng đá bay về hướng mình, trong mắt lộ ra vẻ mặt khẩn thiết chờ đợi, không chút nghĩ ngợi liền giơ tay theo hướng ‘Khổng Minh Thạch’ chộp lấy.

    Tay của y vừa mới chạm được ‘Khổng Minh Thạch’ thậm chí còn không tới một giây, ‘Khổng Minh Thạch’ thoát khỏi tay của y, bay trở về trên tay Diệp Mặc. Diệp Mặc đưa tay cầm lấy ‘Khổng Minh Thạch’ nói:
    - Tốt lắm, đã cho ông chạm vào, bây giờ tôi phải thu lại.

    Nói xong không chút do dự cất ‘Khổng Minh Thạch’ lại.

    - Nội khí tùy tâm?
    Nhàn đạo nhân kinh hãi kêu ra tiếng, tu luyện nội khí tới mức như Diệp Mặc có thể thu hồi tảng đá trên không trung tùy ý, y hiện tại làm không được, không cần nói hiện tại, cho dù là y thăng huyền cấp Địa Cấp có thể làm được hay không cũng rất khó nói.

    Nói xong câu đó, Nhàn đạo nhân lập tức phản ứng, Diệp Mặc không ngờ lại đùa bỡn y, đồng thời roi trong tay của y, đã mang tiếng gào thét của gió hướng đỉnh đầu Diệp Mặc quét tới.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  8. Đã có 37 thành viên cảm ơn codon.trai vì bài viết này!

  9. #165
    Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
    Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần
    -- o --

    Chương 165: Chiến đấu với Nhàn đạo nhân.

    Nhóm dịch: Friendship
    Nguồn: Mê Truyện








    Nếu như nói roi Hồ khâu tạo thành bóng roi trùng trùng điệp điệp, như vậy roi của Nhàn đạo nhân quả thực chính là bức màn roi, chẳng những ngăn chặn đường lui chung quanh của Diệp Mặc, hơn nữa còn mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt khiến Diệp Mặc không thể nào chống cự.

    Diệp Mặc khẳng định, nếu hắn đang ở luyện khí tầng hai gặp Nhàn đạo nhân, tuyệt đối không thể may mắn thoát khỏi. Người này dùng roi quá mức lợi hại, hơn nữa y là người tu luyện. Nội khí của y thực ra mạnh hơn so với Diệp Mặc, có thể nói Diệp Mặc ngoại trừ là thân phận Tu chân Gỉa, có thể sử dụng một ít pháp thuật, cái khác thậm chí không bằng Nhàn đạo nhân.

    Đây là Nhànđạo nhân chưa thăng cấp, một khi y thăng cấp còn mạnh lên không biết bao nhiêu, Diệp Mặc đoán rằng khả năng của mình không phải là đối thủ của y.

    Nếu Diệp Mặc không phải là Tu Chân Gỉa, hắn có thể cùng Nhàn đạo nhân đọ sức. Tuy nhiên hiện tại hắn là Tu Chân Gỉa cùng Nhàn đạo nhân đọ sức nhất định là lấy ngắn đánh dài.

    Diệp Mặc hai tay vận chân nguyên, liên tục đánh ra hơn mười quyền, quyền phòng và bức màn roi đụng vào nhau, phát ra âm thanh ‘lốp bốp lốp bốp’, Nhàn đạo nhân lui ra sau mấy bước, nhìn Diệp Mặc có chút kinh ngạc, y không nghĩ đến Diệp Mặc chỉ dựa vào nắm tay mà ngăn trở được nội lực mấy chục roi.

    Người trẻ tuổi trước mắt kia thoạt nhìn khoảng hai mươi tuổi, cho dù là hắn bắt đầu tu luyện khí từ trong bụng me, cũng không có khả năng khá hơn so với y?

    Diệp Mặc đánh lui Nhànđạo nhân, lui về phía sau vài bước, hắn thở dài. Nhàn đạo nhân này bình thường không phải khó đối phó. Nhưng bây giờ Diệp Mặc không thể dùng phong đao và hỏa cầu, phong đao chỉ dùng cho việc đánh một lần, lần thứ hai đối phương sẽ phòng bị. Hỏa cầu dùng hoàn toàn là lãng phí. Tài năng của đạo sĩ kia là không thể dùng hỏa cầu đánh, trong lúc đánh nhau biết đâu lộ nhược điểm, nếu bây giờ Diệp Mặc là Trúc Cơ Kỳ, hắn có thể tùy tay phát ra hỏa cầu, Nhàn đạo nhân này có thể dùng một quả cầu là xong chuyện. Nhưng bây giờ luyện khí tầng ba, có lẽ hắn chưa kịp phát ra hỏa cầu thứ hai, roi dài của Nhàn đạo nhân đã đánh tới.

    Với trình độ như Nhàn đạo nhân nếu dễ dàng nhìn thấy được điểm yếu của hỏa cầu, hắn tuyệt đối không có khả năng đánh trúng.

    - Người thanh niên kia, anh không tồi hèn chi hai tên đồ đệ của ta chết trên tay của anh, chẳng qua nếu anh có chút bản lĩnh ấy, như vậy ngươi cũng không cần hỏi ẩn môn gì đó rồi. Đi mà bồi tang với đệ tử của ta đi
    Nói xong Nhàn đạo nhân căn bản không đợi Diệp Mặc trì hoãn lấy lại hơi, roi dài trong tay hóa thành một bong đen, quét tới bên hông Diệp Mặc

    Diệp Mặc vừa rồi bị roi Nhàn đạo nhân đánh trùng, đến bây giờ tay còn cảm giác đau, hắn biết roi của Nhàn đạo nhân không phải là bình thường. Đúng như Diệp Mặc suy đoán roi trong tay Nhàn đạo nhân không phải là vật tầm thường. Đây là y nhờ một môn phái chuyên chế tạo ra vũ khí làm, roi này thậm chí còn là pháp khí, còn là pháp khí công kích

    Thấy Nhàn đạo nhân lại cầm roi đánh tới, Diệp Mặc nhíu nhíu mày, trong lòng nghĩ mình cũng nên chuẩn bị một món vũ khí, nếu đối phó với người bình thường thì được, chứ đối phó với vị đạo sĩ này dùng tay không là chịu thiệt thòi.

    Lập tức thấy roi dài lại đánh tới, hai đấm của Diệp Mặc tụ lại chân nguyên, lần thứ hai lại đụng vào màn roi dài.

    “Bang bang”, âm thanh phát ra khi nắm tay của Diệp Mặc va vào roi giao giống như dùng nắm đấm phá cửa vậy, tiếng vang làm Diệp Mặc biết rằng mình đang bị thiệt thòi do không có vũ khí.

    Thần trí của hắn tuy là mạnh mẽ, nhưng Nhàn đạo nhân động tác nhanh chóng vô cùng, Diệp Mặc mới biết y sẽ quét ở chỗ nào, roi của Nhàn đạo nhân cũng đã đánh tới rồi. Mắt thấy Diệp Mặc lần thứ hai dùng đánh bật roi mình, Nhàn đạo nhân khóe miệng hé ra một tia cười lạnh, y đã nhìn ra được tình thế xấu của Diệp Mặc lúc này. Y liền không tin nội khí của Diệp Mặc cao hơn tu luyện chục năm của y mấy

    Roi thứ hai của Nhàn đạo nhân bây giờ bị Diệp Mặc ngăn trở, thậm chí còn chưa rút về. Roi trong tay tung trên không đã biến chiêu, lần thứ ba ra tay không ngờ chỉ là một đường roi. Diệp Mặc nhìn ra dù chỉ có một đường roi, tuy nhiên may là Diệp Mặc còn có thần thức, tuy nhiêncùng Nhàn đạo nhân loại cao thủ này đánh nhau, tác dụng của thần thức rất ít, nhưng dù sao cũng có chỗ cần đến.

    Đường roi không có bóng roi nàycòn chưa quất tới Diệp Mặc thì một loại cảm giác cực nóng truyền đến. Thần thức Diệp Mặc nhận biết được đường ronày so với hai đợt trước thô hơn nhiều, thậm chí hơn đến mấy lần


    Diệp Mặc lập tức biết đây chắc là nhân tuyệt kỹ của Nhàn đạo nhân, hơn mười đường roi đánh ra, nhưng đồng thời đánh tới hướng Diệp Mặc khiến người thấy chỉ có một mà thôi. Trong lúc này chỉ cần khống chế không tốt, sẽ trở thành như bóng roi, ảnh hưởng uy lực đường roi này.

    Bộ dạng Diệp Mặc ngưng trọng, hắn biết đường roi này là tuyệt chiêu của Nhàn đạo nhân

    Hơn nữa đường roi này khiến Diệp Mặc cảm thấy tất cả trọng tâm không ở trên roi, mà là ở đường roi đánh ra. Nếu như mình giống vừa nãy, tụ kết chân nguyên lại một quyền đánh trúng roi, nói không chừng là giúp y một tay, khiến đường roi đánh ra càng mạnh.

    Cứ như vậy chính hắn và Nhàn đạo nhân hợp lực với nhau tự đánh mình.

    Ánh mắt Diệp Mặc lạnh lùng, Nhàn đạo nhân này thật là nham hiểm, nếu không phải là hắn nhìn nhận được vấn đề, nói không chừng là bị mắc âm mưu của y. Một khi chính mình là trung roi, hơn nữa còn là đường roi nặng như vậy, Diệp Mặc không biết được tiếp theo làm thế nào để tránh né sát chiêu của Nhàn đạo nhân.

    May mắn hắn là người tu đạo, nhưng võ thuật không buông lỏng, thậm chí có thể đem chân nguyên áp dụng vào võ thuật. Nếu không hắn luyện khí tầng ba thi đấu cùng với Nhàn đạo nhân, chỉ có thua.

    Giữa đường roi cực nóng, Diệp Mặc bỗng nhiên ra quyền, một quyền đánh tới giữa roi.

    Nhàn đạo nhân ánh mắt rực sáng, khóe miệng khẽ nhếch, mày lợi hại đấy, nhưng cũng phải uống nước rửa chân của lão, bỗng nhiên y cảm thấy không đúng, tuy rằng Diệp Mặc một quyền đánh tới hướng roi của y, nhưng roi y không cảm nhận được chịu lực nào, thậm chí không có chút nào thay đổi. Nói đúng là tay của Diệp Mặc cũng không đụng tới roi y, có chuyện gì xảy ra?

    Nếu như nói Diệp Mặc có thể thấy được nơi lực đạo của đường roi này của y, Nhàn đạo nhân tuyệt đối không tin. Hiện y tương đương một nửa với người luyện Địa Cấp, cho dù là người luyện Địa cấp cũng không thể thấy được, Diệp Mặc làm sao có thể thấy được?

    Nhưng sự việc khiến y kinh ngạc đã xảy ra, Diệp Mặc không ngờ mất tăm không thấy đâu

    Nhàn đạo nhân trước giờ tự tin với chính mình, y đã phong tỏa đường đi chung quanh, ép cho Diệp Mặc chỉ có thể đánh với y. Làm sao có thể qua mắt được Diệp Mặc?

    Xoay chuyển suy nghĩ trong đầu, Nhàn đạo nhân liền phát hiện Diệp Mặc, hắn giống như dùng thứ gì đó ẩn thân, thế nhân nội khí trong người hắn không có cách nào giấu diếm.

    Chính là khoảnh khắc nghi ngờ này, Nhàn đạo nhân Roi trong tay Nhàn đạo nhân đã có chút chậm chạp, chính vào thời gian do dự này, Diệp Mặc đột nhiên giơ tay bắt được đường roi của y

    - Muốn chết.
    Nhàn đạo nhân cười thầm trong lòng, y không biết tại sao Diệp Mặc biết được nơi lực đạo của đường roi. Hơn nữa cho dù hắn đã biết nơi lực đạo của đường roi, hắn dùng tay bắt lấy cây roi cũng là muốn chết.

    Nhàn đạo nhân đang muốn dùng nội khí, đồng thời tiến lên một bước muốn đá Diệp Mặc một cú, y tự nhiên cảm thấy một loại hàn ý. Đường roi cực nóng của y đột nhiên xuất hiện sự lạnh lẽo thấy lạnh cả người, khiến Nhàn đạo nhân rùng mình một cái.

    Y không biết chiến đấu với biết bao nhiêu người, đương nhiên biết là trong lúc đánh nhau có bất cứ cảm giác xấu nào cũng có thể làm cho mình chết. Nhàn đạo nhân là một người cẩn thận, lúc này không lo đến việc Diệp Mặc nữa, mà muốn tìm cách rút lui.


    Lập tức hai chân của y chợt lạnh.

    Không tốt rồi, Nhàn đạo nhân lập tức hiểu mình vừa bị ám khí gì đó đánh trúng, về phần ám khí gì, Thậm chí ngay cả y không thể phát hiện, ám khí kia cũng quá độc. Bình thường thì dù ám khí y không thể ngăn, nhưng có thể phát hiện thấy. Nhưng hôm nay ám khí mà người thanh niên này phát ra, thậm chí y không thể phát hiện. Chỉ có lúc ban đầu cảm thấy chân mình có cảm giác lành lạnh.

    “Bụp” một tiếng, Nhàn đạo nhân bỗng nhiên không làm chủ được, y ngã ngay trên mặt đất. Khiến y kinh tâm động phách là, y phát hiện ra hai chân bị cái gì rất sắc bén chặt đứt rồi! Rơi qua một bên xa xa.

    Qúa kinh sợ, Nhàn đạo nhân buông tay, roi trong tay y đã rơi vào tay Diệp Mặc.

    Diệp Mặc nhìn kỹ roi da trong tay mình, đúng là một món vũ khí tốt, hơn nửa nguyên liệu cũng không tầm thường, thậm chí hắn không thể nhận ra roi rốt cuộc là vật gì làm nên.

    Nhàn đạo nhân hoảng sợ vô cùng xem máu dưới chân mình không ngừng chảy, y không biết Diệp Mặc dùng cách nào chém lìa chân của y.

    Diệp Mặc nhìn nhìn bàn tay đã bị bong ra một lớp da , mặt trên đã thấy máu tươi ứa ra. Lấy tay thu roi vào nhìn Nhàn đạo nhân nói:
    - Ông rất mạnh, là một đối thủ lợi hại mà tôi gặp. Tuy rằng ông không khiến tôi trọng thương, nhưng ông cũng không tệ

    - Mày vừa rồi dùng loại ám khí gì? Còn nữa mày vừa thu roi vào nơi nào?
    Nhàn đạo nhân dần dần bình tĩnh.

    Diệp Mặc cười lạnh:
    - Ông bây giờ còn muốn hỏi những thứ đó sao? Nói đi ‘Cỏ Ngân Tâm’ trồng ở chỗ nào? Tránh để tôi tức giận.

    Nhàn đạo nhân thật không ngờ, vừa rồi y còn chiếm hết lợi thế, đảo mắt không hiểu ra sao đã bị chặt đứt hai chân, biến thành người cá thế này đây

    Nhàn đạo nhân lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh, y biết hiện tại không có cách nào thoát khỏi lòng bàn tay của người thanh niên trước mắt này, trầm ngâm một lát mới tỉnh táo nói
    - Vừa rồi nếu khoảnh khắc tôi cảm nhận được hàn ý liền lập tức nhảy lên, hoặc là thu rọi lại chống đỡ, ám khí của anh có phải sẽ không đánh tới tôi không?

    Diệp Mặc thản nhiên cười nói:
    - Không tồi, như thế, tôi cũng là không có cách nào đánh trúng ông

    - Vậy vì sao anh không dùng ám khí công kích cánh tay tôi đi? Roi dài của tôi cho dù là thu hồi lại, anh hủy cánh tay của tôi chẳng phải đỡ tốn sức hơn sao?
    Nhàn đạo nhân trong lòng lúc này hối hận vô cùng, y thật không ngờ luồng gió lạnh không ngờ khủng bố thế. Nếu lúc trước Diệp Mặc chỉ có là dùng ám khí gió lạnh đánh cánh tay y, mặc dù mất đi một cánh tay, nói không chừng còn cơ hội sống.

    - Bởi vì tôi không muốn để cho ông đi, ông chỉ cần không thể đi được, tôi muốn giết ông thì rất đơn giản
    Diệp Mặc vốn cũng không muốn dùng đao gió chém hai chân Nhàn đạo nhân, ý của hắn là chỉ làm cho hai chân của Nhàn đạo nhân bị thương, hỏa cầu của hắn có thể có hiệu quả này rồi. Không nghĩ tới NHàn đạo nhân lại không thu hồi roi dài chắn phong đao (đao gió), thậm chí còn không kịp tránh

    Nói xong Diệp Mặc đánh ra một hỏa cầu, hỏa cầu lúc này vừa đánh trúng vào một chân gẫy của Nhàn đạo nhân, dưới ánh lửa, chân của Nhàn đạo nhân lập tức biến mất.

    Thấy Diệp Mặc thuận tay có thể phát ra hỏa cầu, Nhàn đạo nhân lúc này mới lộ vẻ mặt hoảng sợ vô cùng, thậm chí vừa rồi y nghĩ đến cái chết cũng không hoảng sợ như vậy. Sau một lúc lâu y mới lên tiếng:
    - Rốt cuộc anh là ai



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  10. Đã có 34 thành viên cảm ơn codon.trai vì bài viết này!

Trang 33 của 436 Đầu tiênĐầu tiên ... 2329303132333435363743 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Tag của Chủ đề này