Trang 1 của 109 1234511 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 542

Chủ đề: Tuyệt Thế Đường Môn (Đấu La Đại Lục II) - Đường Gia Tam Thiếu - Chương 301 - Q4

  1. #1
    Tuyệt Thế Đường Môn
    Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
    --o--


    Lời dẫn - Thấn Giới! Đường Tam nhất gia

    Dịch: Minh Minh (Pơ ú)
    Nguồn: 4vn.eu


    Giới thiệu:

    Nơi đây không có ma pháp, không có đấu khí, cũng không có võ thuật, chỉ có duy nhất thứ gọi là Vũ Hồn. Trên mảnh đất Đấu La Đại Lục, Đường Môn sau vạn năm huy hoàng đã bắt đầu bước vào con đường suy thoái. Một lớp anh tài mới xuất hiện, liệu thế hệ Sử Lai Khắc Thất Quái mới này có chấn hưng được Đường Môn hay không? Bản anh hùng ca về Đường Môn khi xưa có thể tái hiện một lần nữa hay không?

    Bản thân có Bách vạn niên hồn thú, tay cầm thần cung Nhật Nguyệt Trích Tinh của Tử Linh Thánh Pháp Thần, khi hắn xuất hiện liền tiếp thêm một luồng sinh khí mới cho Đường Môn đã suy yếu. Tất cả bí ẩn dần dần hé mở...

    Liệu ám khí Đường Môn có thể lại một lần nữa danh chấn thiên hạ không? Huy hoàng của Đường Môn khi xưa phải chăng còn có thể tái hiện? Mọi thứ đều nằm ở đây - Tuyệt Thế Đường Môn [ Đấu La Đại Lục II ]





    Vầng sáng nhu hòa tựa như bàn tay của người mẹ nhẹ nhàng chở che những đám mây nhỏ bé, bầu trời hư ảo nhưng lại mang đến một cảm giác rung động kì lạ. Xa xa bên trong vầng sáng kia thấp thoáng bóng dáng một tòa cung điện, hư ảo mà chân thật.

    Một bóng người đứng trong bóng mây, lặng im ngắm nhìn phương trời xa xăm vô tận, không biết đang nhìn những gì.

    Với mái tóc dài màu lam phủ xuống tận gót chân, nếu không phải hắn có thân hình vai rộng cao to kia chỉ sợ từ sau nhìn đến cứ ngỡ đây là một cô gái. Hắn mặc một bộ trường bào hoa lệ cũng màu lam, bên trên phảng phất ẩn hiện từng gợn sóng nước, nếu chăm chú xem thì chắc chắn nháy mắt sẽ bị lam sắc kia hấp dẫn, thậm chí đến cả linh hồn cũng bị hút vào trong lòng biển rộng xanh thẳm vô tận ấy.

    Người này bề ngoài độ chừng hai mươi tuổi, khuôn mặt anh tuấn nhưng lại có một đôi mắt hết sức sâu sắc. Thoáng nhìn qua cứ ngỡ ánh mắt ấy trống rỗng vô hồn nhưng nó lại đang bao quát hết thảy mọi thứ, chỉ cần một tia tử ý lóe lên cũng có thể rung động lòng người.

    - Haizzz...

    Hắn khẽ thở dài, trên trán thoáng hiện một chút đau lòng, hai mắt nhắm lại, dường như vừa thông hiểu được chút đạo lý thiên địa.

    - Tam ca.

    Một tiếng gọi dịu dàng vang lên, trên bầu trời xuất hiện thêm một bóng người chậm rãi đi về phía người thanh niên áo lam kia, nàng nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay hắn, động tác hết sức tự nhiên tựa như đã làm qua vô số lần.

    Người vừa đến là một cô gái mặc váy dài màu hồng phấn, mái tóc nàng được chải gọn gàng, chỉ cần nhìn một bên đã thấy được cái cổ trắng nõn thon dài xinh đẹp, còn cái váy dài kia ôm sát người nàng, phác họa ra một dáng người hoàn mỹ.

    Nàng mỉm cười ôm lấy cánh tay người thanh niên áo lam, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn, đuôi tóc nương theo nàng cũng khẽ lắc lư rồi chạm vào đuôi tóc màu lam của người kia, lặng yên quấn quanh lấy nó.

    Trên khuôn mặt anh tuấn của người thanh niên áo lam lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, nhưng vẫn ngọt ngào nói:

    - Nàng đã làm mẹ rồi còn vẫn nghịch ngợm vậy sao!

    Cô gái váy màu hồng phấn nghe vậy có chút bất mãn, cong môi đáp:

    - Người ta làm mẹ thì sao? Không thể làm nũng nữa sao? Chàng cho dù bây giờ có là Thần giới Chấp Pháp Giả hay Hải Thần đi chăng nữa thì vẫn là Đường Tam, là Tam ca của thiếp thôi.

    Đường Tam ôm lấy cô gái váy màu hồng phấn vào ngực, mỉm cười nói:

    - Tất nhiên là có thể, cho dù thế nào, nàng vẫn là Tiểu Vũ, là người mà ta yêu nhất. Chỉ cần nàng đừng để con gái bảo bối của chúng ta trông thấy là được rồi. Nếu không cả hai lại tranh giành nữa.

    Tiểu Vũ nghe Đường Tam nhắc đến con gái liền khẽ mĩm người, trên mặt đầy vẻ dịu dàng:

    - Nha đầu Tiểu Thất kia cứ thích bám lấy chàng, thiếp phải nhân lúc nó còn ngủ để tranh thủ có chút thời gian riêng tư. Tam ca, vừa nãy thiếp thấy chàng có vẻ không vui, lại vì chuyện của Đấu La Đại Lục sao?

    Đường Tam khẽ gật đầu, than một tiếng:

    - Trên Thần Giới một ngày, dưới thế gian một năm. Bất luận Vị Diện (không gian) nào cũng như thế. Lúc đầu ta vốn định ở lại Đấu La Đại Lục một thời gian nhưng vì đổ ước của hai vị thần Thiện Lương và Tà Ác mà không thể không trở về Thần Giới chủ trì đại cục. Không ngờ trên Thần Giới hơn hai mươi năm, dưới Đấu La Đại Lục đã là vạn năm, Đường Môn ngày xưa sớm đã tiêu điều.

    Tiểu Vũ nghe thế tức giận nói:

    - Hai vị Thần Thiện Lương và Tà Ác kia cũng quá gian xảo đi. Hai người mượn đổ ước để xuống hạ giới chơi đùa, thật quá thất trách mà. Nếu có bọn họ ở đây chủ trì đại cục chàng đã thoải mái hơn chút rồi.

    Đường Tam nói:

    - Thần Vương và Thần Giới Chấp Pháp Giả, hai chức vị này nhìn có vẻ cao nhưng trách nhiệm cũng nhiều, thế nên không ai bằng lòng đảm nhận a! Đấu La Đại Lúc biến đổi suốt vạn năm, có vẻ có chút rối loạn rồi. Nhất là bốn ngàn lắm trước lớp vỏ bên ngoài thay đổi khiến các đại lục va chạm lẫn nhau khiến diện tích Đấu La Đại Lục đã tăng hơn gấp hai lần, cũng vì thế mà mang đến rất nhiều chuyện xấu.

    Tiểu Vũ nói:

    - Thì ra Đường Môn vì thế mà suy bại a! Tam ca, chàng cũng đừng suy nghĩ nhiều nữa, thật ra, nếu xét theo hướng khác, Đường Môn suy tàn cũng vì thời đại và Vị Diện phát triển thôi.

    Đường Tam khẽ gật đầu nói tiếp:

    - Nàng nói đúng, nhưng dù sao Đường Môn cũng do ta một tay lập nên, thật sự không nỡ đứng nhìn nó biến mất. Nhưng ta hiện giờ là Thần Giới Chấp Pháp Giả, không thể nào can thiệp vào biến hóa của Vị Diện nữa. Bất quá, dường như gần đây ở Đấu La Đại Lục vừa xuất hiện ngôi sao mới có quan hệ mật thiết đến vận mệnh của Đường Môn, ta định nhìn xem vận mệnh tương lai hắn thế nào nhưng sương mù trùng trùng điệp điệp. Hy vọng mọi thứ sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp a.

    Tiểu Vũ nghe thấy thế hai mắt nhất thời sáng lên, nói:

    - Ngay cả chàng cũng xem trọng ngôi sao mới này, vậy nhất định là người được chọn rồi. Nếu sau này hắn có thể kế thừa thần vị của chàng thì chúng ta có nhiều thời gian du ngoạn khắp nơi rồi.

    Đường Tam cười cười nhéo mũi nàng:

    - Nàng đó! Suốt ngày chỉ biết chơi.

    Trong lúc hai người đang nói chuyện, trong một đám mây cách đó không xa thò ra một cái đầu be bé, nhìn qua chỉ khoảng một hai tuổi, đôi mắt to xinh đẹp khẽ chớp chớp, tướng mạo của nàng ít nhất có bảy phần giống Đường Tam, nhưng đường cong, vẻ dịu dàng hay đôi mắt xinh đẹp lại y hệt Tiểu Vũ.

    - Nghe ba mẹ nói chuyện Đấu La Đại Lục nãy giờ có vẻ rất vui a! Hì hì.

    Nàng vừa dứt lời thì cái bóng nhỏ xinh xắn kia cũng lặng yên biến mất.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !
    Sửa lần cuối bởi tinhlinh2; 15-01-2013 lúc 08:25:38 AM.

  2. Đã có 56 thành viên cảm ơn biglove vì bài viết này!

  3. #2
    Tuyệt Thế Đường Môn
    Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
    --o--


    Quyển I: Thiên Mộng Băng Tầm
    Chương 1: Linh Mâu thiếu niên (1)

    Dịch: Minh Minh
    Nguồn: 4vn.eu







    Một tòa kiến trúc cung điện to lớn, mái ngói lưu ly sắc vàng dước ánh mắt mặt trời chói chang tỏa ra một hào quang chói mắt. Cung điện dát vàng, cửa lớn sơn màu đỏ mang hơi hướm cổ kính khiến người ta vừa nhìn thấy trong lòng không khỏi sinh chút cảm giác trang trọng.

    Từ xa nhìn lại, bốn phía đều giống nhau, tất cả khu này chiếm hết một diện tích cực lớn, nhìn mãi nhìn mãi không thấy điểm dừng. Cổng chính bên ngoài cũng cao đến năm trượng, bên trên treo một cái bảng lớn có ba chữ Công Tước Phủ thật to.

    Khu vực này rộng hơn ba ngàn mẫu, phủ đệ này không thuộc về bất cứ thành thị nào mà nó nằm đơn độc ở ngoại thành, cách thủ đô Tinh La đế quốc không đến năm mươi dặm về phương bắc. Bấy nhiêu cũng đủ để nói chủ nhân phủ đệ này tại Tinh La đế quốc có địa vị tôn kính thế nào.

    Lúc này đã là giữa trưa, ánh mặt trời rực rỡ chíu vào mái ngói lưu ly óng ánh khiến cho cả tòa Công Tước phủ được bao trùm bằng một tầng hào quang vàng rực, dù đứng ở đầu tường Tinh La thành cũng lờ mờ trông thấy được.

    Cổng lớn ở phía bắc phủ Công Tước vô thanh vô tức hé mở, một bóng người nhỏ gầy lặng lẽ bước ra.

    Đó là một đứa bé độ khoảng mười một mười hai tuổi, dáng người cân xứng vừa phải, mặc một bộ áo vải màu xám sạch sẻ, trên lưng đeo một cái túi nhỏ. Mái tóc đen được cắt ngắn gọn gàng. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn lộ ra vẻ kiên nghị khác hẳn độ tuổi của nó.

    Thiếu niên kia nhẹ nhàng đóng cửa lại quay lưng bước đi, nhưng mới được vài bước đột nhiên lại dừng lại, quay đầu nhìn về phủ Công Tước, đôi mắt lộ rõ sự oán hận.

    - Mẫu thân, người trên trời có linh thiêng hãy chờ con. Bất luận phải trả giá gì con cũng sẽ cố gắng, sẽ có một ngày con quay lại đây đòi lại công bằng cho người. Từ giờ con sẽ bắt đầu lại từ đầu, con sẽ theo họ Hoắc của người, đổi tên thành Hoắc Vũ Hạo.

    Nói xong câu đó, hắn lại liếc nhìn phủ công tước một lần nữa rồi quay người mạnh mẽ bước đi.

    Hắn không chạy về phía Tinh La thành ở đông nam phủ Công Tước mà lại nhằm hướng bắc mà đi, bóng người bé nhỏ giữa trưa nắng dần dần đi xa, tuy nhiên cũng vì dáng người nhỏ gầy kia của hắn mà khiến người ta nhìn vào lại dâng lên cảm giác bất lực.

    Phủ Công Tước bất luận về hướng nào cũng có một con đường lớn, Hoắc Vũ Hạo vừa chạy, vành mắt hắn cũng dần dần đỏ lên.

    - Mẫu thân...

    Trong đầu hắn không kìm được lại một lần nữa xuất hiện vẻ mặt không đành lòng của mẫu thân hắn lúc qua đời, hắn lại cắn chặt răng thầm nhủ: "Kiên cường, ta nhất định phải kiên cường. Mẫu thân đã dạy ta, người chỉ có thể dựa vào bản thân mình, chỉ khi mình kiên cường, mới có thể sống tốt hơn."

    Từng đoạn từng đoạn kí ức không ngừng hiện lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo.

    ***

    Mẫu thân Hoắc Vũ Hạo vốn là nha hoàn thiếp thân của Công Tước, từ nhỏ hai người đã lớn lên bên nhau, nha hoàn thiếp thân vốn vì hầu hạ chủ tử mà tồn tại, một đêm cách đây mười hai năm, Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ xuất hiện trong bụng mẫu thân hắn.

    Mười tháng hoài thai rồi chào đời.

    Không cần biết mẫu thân Hoắc Vũ Hạo là thân phận gì, cuối cùng hắn vẫn là con trai của Công Tước, mặc dù thường ngày trong phủ không được đối xử tốt lắm nhưng cũng không phải quá tệ bạc. Mẫu thân hắn cũng không còn là nha hoàn như xưa nữa, mẫu bằng tử quý (mẹ được thoải mái nhờ con), cuối cùng người cũng có một cái tiểu viện cho riêng mình.

    Mọi chuyện tiếp diễn bình thường, nhưng ai mà ngờ, tai họa đến thật nhanh.

    Công Tước đại biểu Tinh La đế quốc xuất binh đánh trận, mọi việc trong phủ toàn bộ do Công Tước phu nhân trông coi, Công Tước phu nhân có hai người con, một trai một gái, ả đối với bất cứ ai có nguy cơ ảnh hưởng đến tương lai của con mình đều nhất mực chèn ép, tuy thế nhưng trước khi Công Tước ra trận thì phủ Công Tước vẫn còn yên bình, nhưng sau đó Công Tước phủ đã trở thành thiên hạ của Công Tước phu nhân. Ả lại còn là người mà đương kim hoàng đế Tinh La đế quốc yêu thương nhất.

    Mẫu thân Hoắc Vũ Hạo vì là thanh mai trúc mã của Công Tước, thường ngày cũng được Công Tước sủng ái khá nhiều nên ngay lập tức trở thành mục tiêu đầu tiên. Ả nói mẫu thân Hoắc Vũ Hạo mang bệnh truyền nhiễm nên hạ lệnh mang cả hai xuống phòng củi ở, hơn nữa còn cắt hết toàn bộ phụ cấp. Khi đó, Hoắc Vũ Hạo mới hai tuổi.

    Cuộc sống cực khổ khiến sức khỏe mẫu thân Hoắc Vũ Hạo vốn không tốt dần dần không thể cầm cự nổi nữa, huống chi thỉnh thoảng người hầu của công tước phu nhân còn chèn ép đủ kiểu, rốt cục khi hắn mười tuổi thì mẫu thân hắn bệnh nặng qua đời.

    ***

    Hơn bốn ngàn năm trước Đấu La Đại Lục trôi nổi trên biển rộng Tây Phương rồi va chạm với Nhật Nguyệt Đại Lục mà diện tích nhất thời tăng hơn gấp đôi, cũng vì thế mà khắp nơi trên đại lục đều đã thay đổi.

    Vạn năm trước, trên Đấu La Đại Lục chỉ có hai quốc gia, Thiên Đấu và Tinh La. Mà sau vạn năm, Đấu La Đại Lục đã biến thành ba quốc gia. Trong đó, mặc dù Tinh La đế quốc vẫn tồn tại như cũ nhưng hoàng thất đã thay đổi, may mà khi ấy hoàng thất kế vị đã thành công bình định thống nhất đất nước, thế nên ở thời điểm này Tinh La đế quốc là đế quốc cường đại nhất.

    Còn Thiên Đấu đế quốc vì ngày đó không đồng lòng đoàn kết với nhau thế nên hiện giờ đã tách ra làm hai đế quốc là Thiên Hồn đế quốc và Đấu Linh đế quốc.

    Bên phía Nhật Nguyệt đại lúc mới sát nhập vào sau này diện tích bao la, tài nguyên cũng phong phú, tuy vậy vẫn nhỏ hơn so với Đấu La đại lục, và ở đó chỉ có một quốc gia, chính là Nhật Nguyệt đế quốc.

    Hai đại lục vừa sát nhập lập tức nổ ra chiến tranh, cũng may thời điểm ấy Tam đại quốc gia ở Đấu La đại lục có chung kẻ thù hợp thành liên quân, trải qua hai mươi năm chiến đấu rốt cục cũng đánh bại được Nhật Nguyệt đế quốc, rồi sát nhập phần lãnh thổ Nhật Nguyệt đại lục vào Đấu La đại lục, từ đó không còn cái tên gọi Nhật Nguyệt đại lục nữa, chỉ còn Nhật Nguyệt đế quốc mà thôi.

    Bất quá, Nhật Nguyệt đế quốc mặc dù bại trận nhưng cũng không hoàn toàn bị xâm lược, bọn họ nhờ vào ưu thế của mình kích động mâu thuẩn giữa Tam đại đế quốc ở Đấu La đại lục, nhờ thế mà bốn đế quốc dần dần tạo thành thế giằng co ổn định lại cục diện. Tuy vậy chiến tranh lại cứ vài năm nảy sinh một lần.

    Công Tước bởi vì thường xuyên chinh chiến sa trường nên thời gian ở phủ đệ rất ít. Mà chuyện của mẹ con Hoắc Vũ Hạo lại bị Công Tước phu phân ra sức giấu diếm, dần dần chìm vào quên lãng. Công Tước hỏi thì Công Tước phu nhân chỉ nói là mẫu thân Hoắc Vũ Hạo mang bệnh hiểm nghèo.

    Mẫu thân Hoắc Vũ Hạo ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng hắn, đến năm sáu tuổi, hắn đã tiến hành thức tỉnh Vũ Hồn ngay tại phủ đệ này.

    Vũ Hồn, mỗi người trên Đấu La đại lục đều có năng lực này, Nhật Nguyệt đế quốc tuy có phương hướng phát triển khác với Tam quốc kia nhưng cũng có tồn tại Vũ Hồn, đấy là căn bản.

    Mỗi người trời sinh đều có một cái Vũ Hồn, đến sáu tuổi là có thể tiến hành thức tỉnh, Vũ Hồn có thể là bất kỳ vậy gì, ví dụ như công cụ hay động vật. Vũ Hồn thuộc loại động vật gọi là Thú Vũ Hồn, còn lại gọi chung là Khí Vũ Hồn. Tất nhiên cũng có một số ngoại lệ, đấy gọi là biến dị Vũ Hồn.

    Khi Vũ Hồn thức tỉnh, chỉ có một số lượng ít người có loại lực lượng đặc thù, đấy chính là khả năng đặc biệt, hay còn gọi là Hồn Lực. Cũng chỉ những người khi thức tỉnh Vũ Hồn có Hồn Lực mới có khả năng tu luyện, trở thành một người có địa vị cao quý trên Đấu La đại lục - Hồn Sư.

    Hồn Sư chia làm chín bậc, từ thấp đến cao theo thứ tự là: Hồn Sĩ, Hồn Sư, Đại Hồn Sư, Hồn Tôn, Hồn Tông, Hồn Vương, Hồn Đế, Hồn Thánh, Hồn Đấu La, cuối cùng là Phong Hào Đấu La.

    Cấp bậc Hồn Sư càng cao, thực lực càng mạnh. Một khi đạt đến bậc Phong Hào Đấu La gần như có thể dời núi lấp biển, đấu chuyển tinh dời, thực lực hết sức khủng bố.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  4. Đã có 50 thành viên cảm ơn biglove vì bài viết này!

  5. #3
    Tuyệt Thế Đường Môn
    Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
    --o--


    Quyển I: Thiên Mộng Băng Tầm
    Chương 1: Linh Mâu thiếu niên (2)

    Dịch: Minh Minh
    Nguồn: 4vn.eu







    Hồn Lực từ cấp một đến cấp mười gọi là Hồn Sĩ, khi thức tỉnh Vũ Hồn, tiên thiên Hồn Lực càng mạnh thì thiên phú tu luyện Hồn Lực càng cao, tốc độ tu luyện cũng sẽ nhanh hơn. Nếu muốn sau khi thức tỉnh Hồn Lực liền đạt đến cấp mười thì phải là người có thiên phú cực cao, gọi là Tiên Thiên Mãn Hồn Lực, hay Hồn Sư thiên tài, chỉ cần Vũ Hồn không quá tệ tương lai nhất định sẽ có thành tựu.

    Hoắc Vũ Hạo tuy là con trai của Công Tước kia nhưng không có kế thừa được Vũ Hồn cường đại. Nếu không, Công Tước phu nhân cũng không có gan mà giấu diếm Công Tước nữa, và từ đấy về sau vận mệnh của phụ mẫu Hoắc Vũ Hạo sẽ hoàn toàn thay đổi.

    Đáng tiếc, Vũ Hồn của Hoắc Vũ Hạo lại thuộc loại biến dị cực kỳ hiếm thấy.

    Linh Mâu, đây là Vũ Hồn của Hoắc Vũ Hạo.

    Vũ Hồn này thuộc loại trung bình, có số lượng rất ít, nó không thuộc về Khí Vũ Hồn, cũng không thuộc về Thú Vũ Hồn, bởi vì Vũ Hồn sau khi thức tỉnh nó chính là một bộ phận của cơ thể, ví dụ như tay, chân...

    Bất cứ Vũ Hồn nào thuộc loại này cũng cực kỳ cường đại thế nên xác suất xuất hiện mới thấp đến thảm thương. Cho nên mỗi khi xuất hiện đều cực kỳ được coi trọng.

    Nhưng, lại đáng tiếc là, Vũ Hồn này của Hoắc Vũ Hạo còn có thêm một cái ngoại lệ.

    Linh Mâu Vũ Hồn, tất nhiên vị trí là ánh mắt, đây là một loại vô cùng hiếm thấy, nếu là bình thường có thể nói Hoắc Vũ Hạo sẽ trở thành người cực kỳ quan trọng, nhưng Vũ Hồn này có hai điểm ngăn cản hắn phát triển. Thứ nhất, khi hắn thức tỉnh Vũ Hồn thì Tiên Thiên Hồn Lực chỉ là cấp một, có thể nói thiên phú cực kém, tốc độ tu luyện nhất định cực kỳ chậm. Điểm thứ hai lại càng chết người hơn, thuộc tính tinh thần của hắn quá hiếm thấy, nên đồng dạng tinh thần thuộc tính của Hồn thú cũng hiếm thấy theo. Mà mỗi một vị Hồn Sư, mỗi khi Hồn Lực tăng được mười cấp sẽ phải liệp sát hồn thú tương thích với thuộc tính của mình hấp thu thành Hồn Hoàn để tạo ra đột phá.

    Hồn Hoàn chẳng những là thứ cần thiết hổ trợ đột phá bình cảnh còn là thứ cung cấp kỹ năng đặc thù cho từng Hồn Sư, đây mới là điểm quan trọng nhất của nó.

    Và bản thân Hoắc Vũ Hạo bị hai hạn chế kia có thể nói cả đời này hắn muốn chuyển mình cũng là chuyện xa vời.

    Bất quá nói thế nào hắn cũng là con trai của Công Tước, hắn có thể có phương pháp tu luyện Hồn Lực. Chỉ là phải tốn thời gian rất dài rất dài để tu luyện mà thôi, đấy cũng bởi vì thiên phú của hắn quá kém.

    Ở phủ Công Tước, cho dù là những người hầu nhỏ tuổi chỉ cần thức tỉnh Vũ Hồn, chậm nhất ba năm Hồn Lực đã đạt đến cấp mười, trở thành Hồn Sĩ.

    Còn Hoắc Vũ Hạo, mãi đến năm hắn mười một tuổi, suốt năm năm cố gắng không ngừng, Hồn Lực của hắn mới miễn cưỡng đạt đến cấp mười. Hơn nữa năm năm này là năm năm hắn không ngừng cố gắng, có thể nói sự cố gắng của hắn phải gấp hai gấp ba lần bạn bè đồng lứa!

    Sau khi mẫu thân hắn qua đời, Hoắc Vũ Hạo vẫn tiếp tục ở lại Công Tước phủ thêm một năm nữa, dù sao hắn vẫn còn nhỏ, liều lĩnh rời khỏi đây cũng không thể làm gì, cho nên hắn lựa chọn ở lại, dồn hết hận thù và ủy khuất nén sâu vào lòng. Cũng vì thế mà tâm tình của hắn so với bạn bè đồng lưa trưởng thành hơn rất nhiều.

    Mẫu thân hắn từng dạy rằng, nếu hắn muốn nổi bật, có tương lai, chỉ có thể trở thành Hồn Sư. Cho dù là một Hồn Sư bình thường, địa vị cũng hơn hẳn một người bình thường.

    Hôm qua, cuối cùng sau bao khắc khổ và cố gắng không ngừng, Hồn Lực của hắn đã đạt đến cấp mười, đây cũng là quy ước hắn tự đặt ra cho mình, vượt qua được mới rời phủ.

    Lúc này hắn cần một cái Hồn Hoàn, cho dù là Thập niên Hồn Hoàn thấp nhất cũng được a! Chỉ cần như thế hắn đã đủ điều kiện thở thành một Hồn Sư chân chính, có một kỹ năng của riêng mình.

    Ở Đấu La Đại Lục, cấp bậc Hồn Hoàn phân chia theo số năm tuổi của Hồn Thú, thống nhất chia thành: Thập niên Hồn Thú, Bách niên Hồn Thú, Thiên niên Hồn Thú, Vạn niên Hồn Thú và Thập vạn niên Hồn Thú.

    Hồn Sư nhất định phải tự mình liệp sát Hồn Thú sau đó mới có thể hấp thu Hồn Hoàn.

    Hoắc Vũ Hạo biết nếu hắn tiếp tục ở lại phủ Công Tước thì không thể nào có được Hồn Hoàn. Ở đây chắc chắn sẽ không có người đồng ý giúp hắn. Vì thế, mặc dù hắn biết với thực lực bản thân hiện tại muốn đạt được Hồn Thú cũng phải cửu tử nhất sinh, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác, vả lại bản thân hắn, nghé con không sợ cợp mới một mình rời khỏi phủ Công Tước.

    Hắn cứ đi về hướng bắc, cuối cùng cũng đến được đường lớn, Hoắc Vũ Hạo tuy rằng còn bé nhưng mục đích của hắn là đạt được Hồn Hoàn nên có thể nói đã chuẩn bị hết mọi thứ cơ bản. Trong cái túi nhỏ đeo trên vai kia ngoài một vài bộ quần áo còn có chút lương khô, một chút tiền mà mẫu thân hắn cực khổ dành dụm suốt mấy năm nay và một thanh đoản đao nữa. Quan trọng nhất là có cả một cái bản đồ đại lục cơ bản.

    Phủ Công Tước và Tinh La thành nều nằm ở phía Bắc Trung Bộ của Tinh La đế quốc, mà nơi Hoắc Vũ Hạo muốn đến liệp sát Hồn Thú lại nằm ở phía Bắc Tinh La đế quốc, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, nơi giáp ranh với Thiên Hồn đế quốc. Mảnh sâm lâm này chiếm một diện tích cực lớn, bên trong tồn tại rất nhiều loại Hồn Thú, hết sức đa dạng, ngay cả các loại siêu cấp Hồn Thú cũng có không ít.

    Nếu có người biết năm ấy Hoắc Vũ Hạo mới mười một tuổi, không có sư trưởng theo cùng mà dám một thân một mình tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nhất định sẽ cười hắn không biết tự lượng sức mình làm chuyện khờ dại. Hắn không có lấy một cái hồn kĩ, cho dù gặp Thập niên Hồn Thú cũng chưa chắc có thể chiến thắng a!

    Trên đại lộ thẳng tắp, Hoắc Vũ Hạo men theo ven đường bước thẳng về phía trước, hắc dù tuổi nhỏ nhưng dù sao cũng là Hồn Sĩ, thể lực so với người trưởng thành bình thường còn tốt hơn nhiều.

    Hắn vừa đi vừa dõi mắt về phía xa, nếu nhìn kỹ có thể phát hiện trong đôi mắt ấy trong nháy mắt trở nên trong suốt, mơ hồ thấy cả vầng sáng lưu chuyển.

    Từ khi Vũ Hồn Linh Mâu của hắn thức tỉnh, Hoắc Vũ Hạo phát hiện thị lực của hắn thay đổi rõ rệt, hắn có thể thấy được những thứ rất nhỏ, rất xa, tầm nhìn nháy mắt tăng lên gấp đôi người thường.

    Mà Hồn Lực tăng lên, thị lực của hắn cũng không ngừng tiến bộ. Cũng bởi vì biến hóa này của bản thân mà hắn càng tin vào lời nói của mẫu thân, Hồn Sư, nhất định hắn phải trở thành Hồn Sư.

    "Mẫu thân từng nói, nếu ta có được Hồn Hoàn đầu tiên này, ta sẽ là một Khống Chế Hệ Chiến Hồn Sư. Vũ Hồn của ta không tệ, chỉ có tư chất hơi kém thôi, vậy thì ta sẽ cố gắng nỗ lực hơn người khác thật nhiều."

    Sau khi đả thông tư tưởng, Hoắc Vũ Hạo vừa đi vừa tu luyện, dọc đường khát thì tìm nước suối, đói thì ăn lương khô mang theo bên người. Hàng ngày trừ thời gian di chuyển, thời gian còn lại chính là đả tọa minh tưởng, với tuổi của hắn, mỗi ngày đi được ba trăm dặm có thể nói là một kỳ tích.

    Trên người hắn chỉ có bảy ngân hồn tệ và năm đồng hồn tệ, nên hắn chi tiêu hết sức tiết kiệm.

    Sau cuộc chiến giữa Đấu La Đại Lục và Nhật Nguyệt Đại Lục kết thúc, đại lục sau ngàn năm biến đổi đã thống nhất được đồng tiên chung, một kim hồn tệ tương đương mười ngân hồn hệ hoặc một trăm đồng hồn tệ.

    Trước đây, mẫu thân hắn vì muốn cho hắn được ăn ngon hơn một chút, thỉnh thoảng sẽ lén dẫn hắn ra ngoài tìm chút rau hoặc trái cây dại ven rừng. Cho nên hắn biết được không ít loại thực vật. Nhiều lúc hắn tiếc tiền mua lương khô mà vừa đi đường vừa hái trái cây dại ăn tạm qua ngày.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  6. Đã có 44 thành viên cảm ơn biglove vì bài viết này!

  7. #4
    Tuyệt Thế Đường Môn
    Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
    --o--


    Quyển I: Thiên Mộng Băng Tầm
    Chương 1: Linh Mâu thiếu niên (3)

    Dịch: Near
    Biên: Minh Minh
    Nguồn: 4vn.eu







    Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo ra khỏi nhà, cho dù có bản đồ chỉ dẫn nhưng hắn vẫn không thể tránh khỏi vài lần lạc đường. Thế nên hắn phải vừa đi vừa không ngừng hỏi thăm người đi đường mới tìm được đường đi chính xác.

    Có lẽ cũng giống câu: Đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường. Vài ngày sau, hắn cũng cảm thấy đã học hỏi thêm được rất nhiều điều mới mẻ. Cảm giác kiềm chế và trói buộc khi còn ở phủ Công Tước cũng vơi đi vài phần, tâm trạng cũng theo đó mà tốt hơn rất nhiều. Trên đường đi, thấy được nhiều thứ mới lạ khiến hắn hưng phần không thôi. Cũng vì hắn còn nhỏ, thân thể khôi phục rất mau. Chẳng những chạy không biết mệt mỏi, mà ngược lại giống như con chim nhỏ sổ lồng. Lần đầu tiên tìm được niềm vui từ sau khi mẫu thân qua đời.

    - Đã đi được sáu ngày, hẳn là cũng sắp tới nơi rồi.

    Hoắc Vũ Hạo cẩn thận so sánh vị trí trong bản đồ và biển chỉ đường trước mặt, rốt cục hắn cũng xác định được đã rất gần đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

    Lau sạch mồ hôi trên trán, Hoắc Vũ Hạo đi vào rừng cây bên đường tìm bóng râm ngồi xuống minh tưởng khôi phục thể lực. Đột nhiên có tiếng nước chảy róc rách truyền đến, nhất thời khiến Hoắc Vũ Hạo đang muốn ngồi xuống hưng phấn nhảy dựng lên.

    Có nước, là có thể cải thiện sinh hoạt của mình!

    Hoắc Vũ Hạo nhắm hai mắt lại, tập trung lắng nghe hướng tiếng nước chảy, thân là kẻ có được tinh thần Vũ Hồn, lục cảm của hắn so với người binh thường mạnh hơn rất nhiều. Nhất là khi hắn nhắm mắt lại, những giác quan khác của hắn liền tăng thêm vài phần.

    Nháy mắt hắn đã tìm được, liền cẩn thận đi tới. Hắn cẩn thận cũng không phải lo trong rừng cây có cái gì nguy hiểm, mà là sợ quần áo bị bụi gai cào rách, đây là bộ quần áo ngày trước mẫu thân may cho hắn.

    Đi không đến hai trăm thước, hắn đã nhìn thấy được mục tiêu của mình. Một dòng suối nhỏ rộng chừng ba thước, dòng suối trong suốt nhìn thấy được cả đáy. Nước suối mát lạnh khiến cho hắn cảm thấy sáng khoái thanh lương.

    Hoắc Vũ Hạo hoan hô một tiếng, nhanh chóng cởi y phục ra, nhảy xuống dòng suối sâu không đến hai thước. Lần tắm rửa gần đây nhất cũng đã là hai ngày trước, hai ngày đi không ngừng đã khiến cho toàn thân hắn đầy mồ hôi, tắm rửa một cái ở trong dòng suối nhỏ này thực là mát mẻ sảng khoái.

    Sau khi tắm rửa sạch sẽ bước lên bờ cả người lập tức như thay đổi hắn, sáng bừng lên, trong lòng thầm nghĩ, dù sao thì chẳng bao lâu nữa cũng sẽ Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, trước tiên cứ ở đây nghỉ ngơi thật tốt đã.

    Hắn thay quần áo sạch sẽ ở trong bao, đem quần áo bẩn lúc trước ra dòng suối giặt sạch, rồi phơi lên một nhánh cây. Sau đó lại nhặt thêm một cành cây khác dài chừng một thước.

    Tay phải hắn lấy ra một thanh đoản đao từ sau thắt lưng. Thanh đoản đao này dài chừng một xích hai tấc (xích = 1/3m), vỏ đao màu xanh lục, là do da cứng mài thanh. Hoắc Vũ Hạo cũng không biết nó là da của hồn thú hay là động vật nào nữa, hắn chỉ biết thanh đoản đao này là lễ vật duy nhất phụ thân tặng mẫu thân hắn và luôn luôn được mẫu thân giữ như bảo bối. Mãi đến trước khi mẫu thân qua đời, mới đưa thanh đoản đao này cho Hoắc Vũ Hạo.

    Chuôi dao dài chừng năm tấc, không có trang sức hoa lệ nhưng khiến cho người ta cảm giác được một loại phong cách cổ xưa. Nắm trong tay không hề có cảm giác không phù hợp mà là dị thường thoải mái.

    Rút đao ra khỏi vỏ, không hề phát ra nửa điểm thanh âm, lưỡi đao dài chừng bảy tấc, trơn tru như thu thủy, lưỡi đao nhỏ mỏng gần như trong suốt, nồng đậm hàn khí. Khiến cho ngay cả Hoắc Vũ Hạo cũng không kìm được mà rùng mình một cái.

    Bạch Hổ chủy, đây là cái tên mà mẫu thân đã nói cho hắn.

    Hoắc Vũ Hạo nhìn thấy Bạch Hổ chủy, vẻ hưng phấn trong mắt của hắn nhất thời biến thành đau lòng. Thấy thanh đao này cũng giống như thấy mẫu thân hắn.

    Cầm lấy cành cây vừa mới bẻ, Hoắc Vũ Hạo cầm Bạch Hổ chủy gọt một đầu của cành cay, lưỡi dao tản ra quang mang yếu ớt màu ngọc bích xẹt qua cái cành cây, từng đao gọt xuống hết sức nhẹ nhàng, giống như là cắt đậu hủ vậy. Chỉ sau một lúc, cành cây đã được vót nhọn.

    Hoắc Vũ Hạo cắm Bạch Hổ chủy vào trong vỏ đao, rồi giắt nó lại vào sau lưng. Cầm cái cành cây đi đến bên dòng suối nhỏ.

    Hít sâu một cái, hai tròng mắt của hắn nhất thời sáng lên, khiến tất cả những vật nhỏ li ti ở trong dòng suối đều được phóng đại. Những gợn nước chảy biến hóa rất nhỏ, thậm chí một vài con cá tôm nhỏ ở dưới đáy sông cũng trốn không thoát bị Linh Mâu nhìn chăm chú. Hơn nữa, toàn bộ ở trong mắt hắn đều chậm lại.

    Đột nhiên, Hoắc Vũ Hạo ra tay nhanh như điện, nhánh cây nhanh như cắt cắm xuống dòng suối.

    Phốc.

    Rút cành cây lên, một con cá trắm đen dài nửa xích đã bị hắn đâm rồi kéo lên.

    Đâm cá đối với người thường mà nói nhất định phải cần có kĩ thuật. Nhưng với người có Linh Mâu như hắn thì lại là chuyện hết sức dễ dàng. Đây cũng là nguyên nhân khiến hắn hưng phấn khi nghe thấy tiếng nước chảy. Trừ con cá đang cầm trên tay này ra, thì sáu ngày nay hắn cũng chưa biết đến miếng thịt nào.

    Một con cá nhỏ đương nhiên là không đủ để ăn, một lát sau Hoắc Vũ Hạo từ dưới sông mang lên hơn mười con cá trắm đen dài nửa xích nữa.

    - Thật tốt quá, ít nhất cũng đủ ăn hai ngày rồi. Nướng chín cũng không dễ dàng bị hỏng.

    Hoắc Vũ Hạo cao hứng, phấn chấn ngồi xổm ở cạnh dòng suối, dùng Bạch Hổ chủy xử lý sạch sẽ số cá trắm đen đó. Bạch Hổ chủy sắc bén vô cùng, cho dù là cạo vẩy hay là mổ bụng đều thoải mái như ý. Đối với Hoắc Vũ Hạo từ nhỏ đã cùng với mẫu thân nấu nướng thì loại công việc này không hề khó khăn. Một lát sau, tất cả đều đã được xử lý tốt.

    Hắn tiếp tục đi vào rừng cây hái một ít lá cây to mang đến dòng suối rửa sạch, rồi đặt mấy con cá lên trên đó. Tìm một bó củi khô thật to, một lát sau một đống lửa nhỏ đã được nhóm lên ở bên cạnh dòng suối.

    Gia vị hắn mang trên người chỉ có muối, nhưng đối với món cá nướng mà nói, như vậy cũng đủ dùng rồi. Hắn dùng mấy cái nhánh cây làm thành mấy cái xiên nhỏ xiên qua mấy con cá trắm đen, lại lấy muối xát vào trong bụng con cá, lấy từ trong túi ra mấy cái lá cây ngắt được ở trong rừng mấy hôm trước rửa sạch xé nhỏ rồi cũng nhét vào trong bụng con cá. Lúc này mới đặt cái nhánh cây lên trên một cành cây to để thành cái kệ nướng.

    Không lâu sau, một mùi thơm đặc thù bắt đầu tỏa ra từ trên đống lửa. Mùi thơm nồng, hết sức hấp dẫn. Hoắc Vũ Hạo thong thả lật đi lật lại, con cá trắm đen dần dần đã biến thành màu vàng, tỏa ra hương thơm nồng đậm hết sức mê người.

    Lần đầu tiên, Hoắc Vũ Hạo chỉ nướng hai con, bởi vì hắn cần phải lật đều tay nên nếu như nướng một lần nhiều con, thì chỉ riêng việc điều chính ngọn lửa cũng đã là một việc không dễ dàng.

    - Thơm quá!

    Đúng lúc này, một tiếng hô kinh hỉ duyên dáng vang lên, thanh âm thanh thúy dễ nghe, nhưng lại dọa cho Hoắc Vũ Hạo nhảy dựng lên.

    Hắn nhìn lại nơi tiếng nói này truyền đến, liền thấy hai bóng người dọc theo dòng suối nhỏ tiến lại, đi đầu là một thiếu nữ, nhìn qua thì chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi. mái tóc đen thật dài rủ xuống phía sau như đuôi ngựa. Cả người đều mặc quần áo màu lam nhạt cộng với nụ cười như nụ hoa mới nở kia khiến cho thân thể của nàng tràn ngập một cỗ hơi thở thanh xuân, dồi dào sức sống.

    Mắt phượng, hai mắt to tinh nghịch, mũi cao, khuôn mặt trái xoan gần như hoàn mĩ, dung nhan xinh đẹp mang theo vài phần sợ hãi lẫn vui mừng, ánh mắt nhìn thẳng về chỗ Hoắc Vũ Hạo đang nướng cá.

    Đi theo phía sau cô gái là một thiếu niên xấp xỉ tuổi nàng, dáng người thiếu niên cao lớn, mái tóc dài màu xanh đậm thả dài được mặt trời chiếu rọi khiến cho vừa nhìn cứ tưởng như được làm từ bảo thạch. Tuy rằng tuổi của hắn không lớn, nhưng nhìn qua lại khiến cho người ta có cảm giác nho nhã. Trên khuôn mặt anh tuấn mang theo một nụ cười uể oải và ôn hòa. Hai tay đang ôm lấy cái gáy, cũng đang rất hứng thú nhìn về phái Hoắc Vũ Hạo, nhưng mà hắn đang nhìn người chứ không phải nhìn cá nướng.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  8. Đã có 38 thành viên cảm ơn biglove vì bài viết này!

  9. #5
    Tuyệt Thế Đường Môn
    Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
    --o--


    Quyển I: Thiên Mộng Băng Tầm
    Chương 1: Linh Mâu thiếu niên (4)

    Dịch: Goncopius
    Biên: Minh Minh
    Nguồn: 4vn.eu







    Thiếu nữ đi đầu kích động vội vàng chạy đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, vẻ mặt thèm thuồng nói:

    - Tiểu đệ đệ, ngươi có bán cá nướng này không, thơm quá a, ngươi làm thế nào hay vậy!

    Thiếu nữ xinh đẹp không phải Hoắc Vũ Hạo chưa gặp qua, ở trong phủ Công Tước hắn đã thấy nhiều nha hoàn xinh đẹp nhưng lại chưa bao giờ tiếp xúc gần như vậy. Hơn nữa, không một nữ nhân nào trong phủ Công Tước có thể so sánh với thiếu nữ trước mặt này. Thiếu nữ này cũng không phải là một nhan sắc hoàn mỹ nhưng nàng lại có một loại khí chất sáng bừng sức sống.

    Khuôn mặt Hoắc Vũ Hạo có chút đỏ lên, nói:

    - Ta... ta mời các ngươi ăn.

    Cô gái cười khì một tiếng:

    - Tiểu đệ đệ, ngươi còn xấu hổ a, vậy thì ta đây cũng không khách khí nha.

    Nói xong nàng liền đưa tay nhận lấy con cá nướng trong tay Hoắc Vũ Hạo rồi cẩn thận ăn.

    Thiếu niên đi cùng thiếu nữ này nhìn Hoắc Vũ Hạo với vẻ mặt bất đắc dĩ, sau đó quay sang nói với thiếu nữ kia:

    - Tiểu Nhã, tiểu huynh đệ này còn chưa ăn, sao cô lại ăn trước rồi.

    Tiểu Nhã trợn mắt, giận dữ nói:

    - Ngươi gọi ta là gì?

    Thiếu niên nhất thời giơ hai tay lên làm ra động tác đầu hàng:

    - Được rồi, Tiểu Nhã lão sư, được chưa.

    Tiểu Nhã lườm hắn một cái, nói :

    - Vậy mới đúng, phải chú ý thân phận của ngươi.

    Tuy rằng nàng không lớn tuổi nhưng thoáng nhìn cũng phong tình vạn chủng làm cho thiếu niên này không khỏi ngẩn ngơ, mà Hoắc Vũ Hạo ở bên cạnh lại càng không dám nhìn, hắn lấy thêm một con cá khác đưa cho thiếu niên kia, nói:

    - Đại ca, ăn luôn đi.

    Thiếu niên mỉm cười, nói:

    - Quân bất đoạt nhân sở hảo (quân tử ko đoạt chỗ tốt của ng khác ). Tiểu huynh đệ, ngươi còn chưa ăn ta làm sao dám ăn chứ. Cá này là do ngươi bắt từ dưới kia lên sao?

    Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu, nói :

    - Có chuyện gì không? Ta còn phải nướng tiếp.

    Vừa nói hắn vừa đưa con cá kia cho thiếu niên rồi đặt tiếp 2 con cá khác lên nướng.

    Thiếu niên ôn hòa cười, nói :

    - Ta là Bối Bối, nàng ta là Đường Nhã, tiểu huynh đệ, ngươi tên gì?

    - Ta là Hoắc Vũ Hạo.

    Hoắc Vũ Hạo vừa nướng cá vừa trả lời. Từ khi lên đường đến giờ, trên đường hắn gặp không ít người, và cũng được bọn họ giúp đỡ không ít. Cho nên khi Đường Nhã muốn ăn cá, hắn mới không chút do dự mà đưa cho nàng. Đây là thứ đầu tiên hắn học đường, khi hành tẩu bên ngoài quan trọng nhất là giúp đỡ lẫn nhau.

    Động tác ăn cá của Bối Bối so với Đường Nhã còn tao nhã hơn, ít nhất là tay hắn không dính đầy dầu mỡ.

    Lúc Hoắc Vũ Hạo nướng xong lần thứ hai thì Đường Nhã ở bên cạnh đã sớm lộ rõ vẻ tha thiết mong chờ, nàng lại tiếp tục dưới vẻ mặt bất đắc dĩ của Bối Bối mà lấy tiếp một con. Bất quá, lần này Bối Bối nhất quyết không chịu ăn nữa, ý bảo Hoắc Vũ Hạo ăn trước đi. Mà Hoắc Vũ Hạo cũng đã đói bụng từ nãy giờ, nên cũng ăn một con.

    Tuy rằng cá chỉ ướp qua muối và ăn kèm tía tô nhưng hương vị lại cực ngon, hơn mười con cá tuy nhiều nhưng cũng không tính là ít, tất cả đã bị ba người chén sạch.

    - Ăn ngon quá. Từ trước đến nay chưa từng ăn món cá nướng nào ngon đến vậy. Hoắc Vũ Hạo tiểu đệ đệ, ngươi làm trù sư (đầu bếp) cho ta, được không?

    Đường Nguyên thoải mái nằm xuống bãi cỏ, vẻ mặt thích thú vặn cái eo nhỏ lộ ra đường cong mê người nhưng bản thân lại không hay biết. Bối Bối ở bên cạnh nhìn thấy động tác của nàng thì liền vò đầu bứt tóc nhưng cũng không có biện pháp nào.

    - Cô có tiền sao? Tiểu Nhã lão sư?

    Bối Bối dội một bát nước lạnh vào tâm trạng vui sướng của nàng.

    - Ách... sau này sẽ có.

    Đường Nhã có chút xấu hổ ngồi dậy, liếc Bối Bối một cái ra vẻ như nàng rất bực mình khi bị hắn phá đám.

    Hoắc Vũ Hạo đứng lên nói :

    - Bối đại ca, Đường tỷ tỷ, ta phải đi trước.

    Bối Bối nói :

    - Hoắc tiểu đệ, nơi này là hoang vắng, hơn nữa rất gần nơi ở của Hồn Thú, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ngươi muốn đi đâu a?

    Hoắc Vũ Hạo lắc lắc đầu, lấy quần áo từ trên nhánh cây xuống rồi cẩn thận cất vào túi, quay người vẫy tay chào hai người rồi bước đi dưới mắt ánh kinh ngạc của bọn họ.

    - Không phải hắn muốn đi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đấy chứ?

    Đường Nhã nhìn thấy bóng lưng Hoắc Vũ Hạo rời đi, nói.

    Bối Bối lắc lắc đầu đáp:

    - Cũng khó nói, ta mơ hồ cảm giác được hắn có Hồn Lực nhưng rất yếu, hắn lại còn đi một mình nữa, quả thật là có chút kỳ quái.

    Đường Nhã thè lưỡi, nói :

    - Có Hồn Lực a, thế thì chúng ta thu hắn vào Đường Môn đi?

    Bối Bối tức giận nói :

    - Không phải vì hắn nướng cá ngon nên cô muốn cho hắn gia nhập vào Đường Môn đấy chứ?

    Đường Nhã bị nói trúng tim đen, đỏ mặt quay sang Bối Bối thè lưỡi.

    Bối Bối nói :

    - Vị Hoắc huynh đệ này nhất định đã từng trải qua chuyện gì đó, ta thấy ánh mắt hắn thành thục hơn những thiếu niên bình thường. Chỉ là không biết thiên phú của hắn như thế nào thôi!

    Trên mặt Đường Nhã lộ ra vẻ vui mừng, nói:

    - Nói vậy là ngươi đồng ý rồi sao?

    Bối Bối cười khổ nói:

    - Môn chủ Đường Nhã tiểu thư vĩ đại của Đường Môn ơi, lúc trước người thu ta làm đồ đệ thì Đường Môn chỉ có một mình cô, một vị tướng không quân. Ước mơ của cô là làm cho Đường Môn trở nên lớn mạnh, người thích hợp thì đương nhiên cần phải nhận vào. Thoạt nhìn vị Hoắc huynh đệ này có vẻ trầm ổn, nếu thiên phú hắn tốt thì cũng là một sự lựa chọn tốt. Từ quần áo trên người hắn có thể nhìn ra gia cảnh của hắn có thể không được tốt cho lắm. Người Đường Môn chúng ta hiện giờ có thể nhận, cũng chỉ là người như vậy.

    Đường Nhã có chút tò mò nhìn Bối Bối, nói:

    - Không ngờ ngươi cũng rất giảo hoạt nha.

    Bối Bối đứng lên, phủi phủi quần áo, nói :

    - Cái này gọi là thông minh, hoặc là nói ta cơ trí cũng được. Đi thôi, cô ăn nhiều cá nướng của người ta như vậy, bất kể là có muốn thu nhận hắn vào Đường Môn hay không cũng cần phải bảo vệ hắn một đoạn, giúp hắn tránh những nguy hiểm do Hồn Thú gây nên.

    Đường Nhã cũng đứng lên, hì hì cười, nói :

    - Lần này công nhận là ngươi thông minh, bởi vì ý nghĩ của ngươi cũng giống ta. Ta đi rửa tay một chút rồi chúng ta cùng đi.

    Hoắc Vũ Hạo tất nhiên sẽ không biết cuộc nói chuyện giữa Đường Nhã và Bối Bối. Lúc đầu hắn vốn định nướng một ít cá rồi mang theo ăn dần, hiện giờ lại không thể rồi. Hắn không muốn bại lộ thân phận Hồn Sư của mình cho nên mới không cầm cá đem theo. Mẫu thân từng dạy, gặp người mới quen chỉ nên nói ba phần không nên nói toàn bộ. Tuy rằng hắn có ấn tượng tốt với Bối Bối và Đường Nhã nhưng cuối cùng hắn vẫn lựa chọn sau khi ăn xong thì sẽ ra đi.

    Tuy rằng tuổi Hoắc Vũ Hạo còn nhỏ nhưng suy nghĩ lại không kém. Hắn có thể nhìn ra Đường Nhã và Bối Bối không phải ngươi thường. Bởi vì đúng như Bối Bối nói, đây đã rất gần Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi mà trên người hai người kia lại không mang chút hành lý gì, cho nên cuối cùng hắn quyết định rời khỏi hai vị ca ca và tỷ tỷ này.

    Ăn một bữa ngon, cơn mệt mỏi trong người của Hoắc Vũ Hạo đã biến mất. Hắn lấy bản đồ ra đánh dấu lại vị trí dòng suối nhỏ ấy, hi vọng trên đường về lại có thể tìm ra.

    Đi được một lúc thì xuất hiện một cột gỗ có một bảng nhỏ hấp dẫn sự chú ý của Hoắc Vũ Hạo.

    "Phía trước năm mươi là Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, trong này có Hồn Thú, chú ý an toàn".

    Quả nhiên đã đến nơi cần đến. Lúc này Hoắc Vũ Hạo trừ đi vẻ hứng phấn ra thì còn có một chút khẩn trương, hắn sờ vào thanh Bạch Hổ chủy ở sau lưng, áp chế nỗi bất an trong lòng, bước đi kiên định về phía trước.

    Trở thành Hồn Sư đó là con đường duy nhất, đây là chính là chấp niệm trong lòng của hắn. Hắn quyết không hối hận về quyết định của mình.

    Không khí dần dần trở nên mát mẻ, ngoài ra còn có một cảm giác ngưng trọng. Tinh Linh Đại Sâm Lâm giống như một Hồn Thú đang há miệng thật to, đợi một người trẻ tuổi tiến vào. Kỳ ngộ hay là… thôn phệ.



    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s !

  10. Đã có 37 thành viên cảm ơn biglove vì bài viết này!

Trang 1 của 109 1234511 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Tag của Chủ đề này