Chào mừng bạn đến với Bàn Long Hội.
Trang 1 của 6 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 26
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Vị trí hiện tại
    Yêu Tinh Động
    Bài viết
    1,541
    Zen
    111
    Thanks
    13
    Thanked 1,705 times in 574 Posts

    Mặc định [Hiện đại] Ân Sủng Của Hoàng Đế - Tiểu Ngôn (Full : 10c)

    Ân Sủng Của Hoàng Đế

    Tác giả: Tiểu Ngôn

    Edit : Bé bự

    Nguồn : camelliagarden.wordpress.com

    Văn án:

    Nam nhân vô lễ và hung dữ như vậy nàng là lần đầu tiên gặp phải!

    Hắn không cẩn thận xông thẳng đến nhìn nàng tắm, nàng còn chưa tính sổ với hắn.

    Thế mà hắn chẳng những không biết tránh đi, còn dám ngang nhiên lấy đi quần áo của nàng, rồi đúng đó ngắm nhìn nàng.

    Càng tồi tệ hơn chính là sau khi hắn ngắm nhìn thân thể nàng lại còn dám nhận xét! !

    Gặp gỡ nam nhân phi thường bá đạo mặt dày vô sỉ này thật sự là bắt đầu một chuỗi ác mộng......

    Nữ nhân ngu ngốc không biết điều này!

    Lại hiên ngang từ chối yêu cầu được trở thành nữ nhân của Ông hoàng của giới kinh doanh.

    Nàng không biết là có rất nhiều nữ nhân khác tha thiết ước mơ được hắn “Ân sủng” hay sao?
    Cuộc đời như 1 chuyến xe, mà chúng ta là những người lái xe, mỗi khi qua 1 bến, sẽ có người lên và người xuống, những người cùng chúng ta lúc mới khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời xa chúng ta, còn người theo suốt chuyến hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có 1 ai.

    Nhà của yêu tinh, khi vào nhớ mặc thêm áo giáp phòng thân
    http://flora0712.wordpress.com

  2. The Following 2 Users Say Thank You to Phương Thiên Vũ For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Vị trí hiện tại
    Yêu Tinh Động
    Bài viết
    1,541
    Zen
    111
    Thanks
    13
    Thanked 1,705 times in 574 Posts

    Mặc định

    Ân Sủng Của Hoàng Đế

    Tác giả: Tiểu Ngôn

    Dịch và edit: sakura_meo87

    Beta: Bé bự.

    Nguồn : camelliagarden.wordpress.com

    Chương 1.1

    Thời tiết thật là nóng, ánh nắng chói chang gay gắt khiến cho mồ hôi thi nhau tuôn ra, mặt đường dường như cũng bốc lên hơi nóng ngùn ngụt.



    Quan Sơn Nguyệt thúc ngựa đi vào bóng râm, nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, thân thủ mạnh mẽ oai hùng khiến người khác không khỏi trầm trồ khen ngợi.



    “Haizz!” Anh đưa tay lên lau những giọt mồ hôi ướt đẫm trên khuôn mặt tuấn tú rồi ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, anh rất thông minh khi chọn chỗ này, vừa có thể tránh nắng vừa có thể thuận tay buộc ngựa ở gốc cây.



    Anh lau mồ hôi trên trán rồi phóng tầm mắt ra xa nhìn núi rừng, tiếng chim hót líu lo vui tai khiến người ta quên đi cái nắng nóng mùa hè, thật khiến tinh thần trở nên sảng khoái, anh chợt có một quyết định bất ngờ, anh sẽ đi dạo ở ngọn núi nhỏ này.



    Hà Thị Mục Triều nằm ở phía nam khu Đầu Sơn, các dãy núi bao quanh thung lũng rất bằng phẳng này, quy mô chỉ kém ngọn núi của Triệu Thị Mục Triều



    Quan Sơn Nguyệt lần này thân chinh xuống bãi chăn thả Hà Thị là vì một nhiệm vụ quan trọng sau đó mới là nghỉ ngơi. Nhiêm vụ lần này chủ yếu là khảo sát thực địa, đánh giá nơi này có thích hợp để khai thác thành làng du lịch hay không.



    Quan Sơn Nguyệt cao khoảng trên 1m8, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng như tuyết, quần bò màu đen, đi trong ngôi làng ở vùng núi vốn gập ghềnh không bằng phẳng này càng lộ rõ vẻ thản nhiên tự đắc, không chút miễn cưỡng. Anh muốn đi lang thang một chút, không muốn bị bắt buộc phải đi ở trên một con đường mòn nào cả. Chân cứ bước thong thả đi vào nơi rừng cây rậm rạp, cảnh vật cứ thế thay đổi, dần dần càng đi càng xa, càng đi càng hẻo lánh….

    “Gì thế?” trong núi có âm thanh trong trẻo như tiếng chim, anh thấy âm thanh này có vẻ không giống như tiếng chim hót… nghiêng tai chăm chú lắng nghe một lúc, hình như là tiếng hát!



    Anh lấy làm lạ bèn đưa chân bước đi, lần theo tiếng hát dịu dàng trầm ấm cùng với tiếng nước chảy róc rách. Một cảnh tượng như bức tranh thủy mặc có tiên nữ dạo chơi hiện ra trước mắt anh, Quan Sơn Nguyệt nhất thời mở to mắt nhìn. Đây… dường như là….cảnh tượng anh nhìn thấy thật quá đỗi động lòng người.



    Nước từ trên cao chảy xuống tạo thành dòng thác, ba mặt phía sau đều là vách núi dựng đứng, tạo thành khung cảnh hùng vĩ với một cột nước trắng xóa chảy xuống thẳng hồ, tiếng thác ào ào rung chuyển cả đất trời. Bốn phía quanh hồ được bao bọc bởi những tảng đá lớn nhỏ, nước hồ xanh biếc, có thể nhìn thấy rõ cả cá đang bơi lội tung tăng.



    Nàng tiên xinh đẹp đang ẩn hiện trong làn nước, nàng đang chơi đùa với những chú cá, nước ngập tới phần eo của nàng, thân hình nàng nõn nà mịn màng như tuyết, mái tóc dài ướt đẫm che đi những đường cong tuyệt mĩ đang bồng bềnh trên mặt nước. Khuôn mặt nàng xinh đẹp, tao nhã mê người. Ánh mắt trong vắt tinh anh đang nhìn theo chú cá nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn màu phấn hồng đang cất tiếng hát, ngẫu nhiên phát ra tiếng cười khanh khách.



    Quan Sơn Nguyệt giống như bị hớp hồn, cứ thế bước về phía trước một cách không tự chủ… Đột nhiên, ở phần eo truyền đến một sự va chạm rất khẽ, anh cúi đầu xuống nhìn, là một con chó giống Na Uy, to bằng nửa người, đang dùng mũi ngửi ngửi người anh, vui mừng vẫy vẫy đuôi với anh, dáng vẻ ôn hòa thân thiện khác hẳn với thân hình to lớn của nó.



    Không thể nào, tại sao lại có thể để một con chó như vậy canh chừng chứ? Anh rất muốn cười.



    Quan Sơn Nguyệt vỗ vỗ đầu chú chó, ý muốn bảo nó chớ lên tiếng, anh sợ một khi bị quấy nhiễu, nàng tiên ấy sẽ biến mất, anh vĩnh viễn sẽ không còn nhìn thấy được nữa.



    Anh nhẹ nhàng đi về phía trước, “rắc” một tiếng, âm thanh đột nhiên vang lên ở giữa núi rừng.



    “Gì thế… A!” nàng tiên quay người lại, phát hiện một người lạ không biết từ lúc nào đã đứng bên hồ. Kinh hãi hét lên một tiếng, nàng lập tức vòng tay quanh mình, ngụp sâu xuống nước, chỉ có đầu nhô lên khỏi mặt nước, nét kinh hoàng còn ẩn chứa trong mắt.



    Anh ta chắc là người đàn ông đã quen ra lệnh cho người khác, bằng trực giác cô nhận định.



    Thân hình cao lớn ở đang đứng trên cao nhìn xuống, quan sát cô, phát ra khí chất cương nghị rất nam tính, đôi mắt sâu thăm thẳm như đại dương, sống mũi cao và đôi môi mỏng gợi tình, hơn nữa quần áo trên người anh lại rất có giá trị. Nhất định anh ta là nhân vật nhận được sự “âu yếm” của phái nữ. (BB: chị thật là pro nha…)



    Quan Sơn Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn nhánh cây khô dưới chân, lập tức thân hình ngang tàng hiên ngang đứng thẳng lên, lộ ra khí thế xuất chúng. Đối mặt với chuyện bị bắt gặp đang nhìn trộm, một chút biểu lộ xấu hổ anh cũng không có.



    “Hi! Chào em! Thời tiết… đừng sợ, tôi sẽ không làm hại em đâu!” Anh đi tới bên cạnh mặt nước, nhẹ giọng trấn an cô khi thấy biểu hiện kinh hoàng của cô, đôi mắt không kiêng kị gì, cứ nhìn chằm chằm vào thân hình mịn màng yêu kiều của cô.



    “Anh… anh đừng có lại đây”. Không sợ mới là lạ! Tay chân cô lại đang bận. không thể bỏ ra được, một tay cô che trước ngực, còn tay kia đang khỏa nước bơi về phía đằng sau tảng đá.



    “Tôi đã nói là sẽ không làm hại em rồi, em đừng căng thẳng thế.” Anh đi tới, ngồi trên một tảng đá rồi nhìn về phía khác.



    Anh ta tới gần, cô lại càng căng thẳng. Vừa nhìn thấy anh ta ở trước mặt, cô liền lập tức bơi ra xa, “Đừng có qua đây!” Ánh mắt sợ hãi của cô nhìn chằm chằm vào anh.



    “Em…”, Quan Sơn Nguyệt chống tay xuống định đứng dậy, đột nhiên cảm thấy dưới tay mềm mềm, cúi xuống nhìn, không nhịn được bật cười.



    “Không biết xấu hổ, đồ háo sắc! Anh… mau bỏ quần áo… quần áo của tôi xuống”, nhìn thấy anh ta đang đặt tay lên “thứ ấy”, cô liền cảm thấy xấu hổ, nóng ran khắp người. Trời ơi, làm cho cô ngượng chết đi được! (BB: “thứ ấy” là đồ lót a…. =]]]]]]]]]], cười đến chết….)



    Anh căn bản không để ý đến dáng vẻ hoang mang xấu hổ đến mức muốn tìm một lỗ mà chui xuống của cô, thích thú ngắm nhìn “bộ đồ nhỏ” màu trắng trong tay mình, thậm chí còn lấy tay để đo nữa.



    “Nhìn không ra em …… còn lớn hơn cả dự đoán!”, ánh mắt đầy tà khí của anh hết nhìn vào “bộ đồ nhỏ” trong tay rồi lại nhìn vào bộ ngực ở trong nước của cô. (BB: biến thái a, vivi đảm bảo thích anh này….*cười gian*)



    “Đồ háo sắc, Đăng Đồ Tử*, ác ôn! Anh… đồ không biết xấu hổ!”, cô theo hướng nhìn của anh, khẽ nhìn xuống dưới. Lúc này mới phát hiện ra làn nước trong vắt vốn không có tác dụng che chắn, ngực của cô hiện ra rất rõ ràng. Theo phản xạ, cô vòng tay ôm lấy ngực, nhất thời cảm thấy nhiệt độ trong người đột nhiên tăng lên, nước hồ vốn mát lạnh bây giờ dường như sôi lên đến nỗi có thể luộc được trứng.

    Quan Sơn Nguyệt nhếch miệng cười, lần lượt nhìn vào quần áo của cô đặt trên tảng đá, vẻ mặt không biết xấu hổ, thản nhiên tự đắc. Cô thấy ngăn cấm không có hiệu quả liền nghiến răng tức giận. Ngày hè nóng nực, trước kia chỉ cần có thời gian cô đều tranh thủ tắm rửa, bơi lội ở nơi này, và từ đó đến nay chưa từng có người quấy rầy, huống chi cô còn cẩn thận mang Obee đi canh chừng…



    Đột nhiên, ánh mắt cô sáng lên, cô quay sang chú chó đang nghoe nguẩy đuôi đuổi theo con bướm, hô lên: “Obee, cắn hắn đi!”



    “Gâu gâu!” Obee nghe thấy cô gọi tên nó, lập tức không đuổi theo con bướm nữa, vẫy đuôi vui sướng vọt thẳng vào trong nước.



    “Không phải, Obee!”, Obee nhảy vào trong nước làm bắn hết nước lên đầu, lên mặt cô, cô vội đưa tay vuốt mặt quát lớn: “Cắn hắn, là tao bảo mày cắn hắn cơ mà!”



    “Ha ha ha!” nhìn thấy bộ dạng lúng túng của cô, anh không nhịn được bật cười, tùy tiện tìm một con chó, muốn ngăn cản anh? Trời ạ, anh lắc lắc đầu.



    Quan Sơn Nguyệt đi một vòng quanh cô, khiến cho cô tức tối không những thế lại còn ra lệnh cho con chó của cô: “Obee, lên bờ!”, anh bẩm sinh vốn rất có uy thế, ngay cả khi đi trên đường gặp chó hoang thì cũng không con nào dám sủa một tiếng.



    “Oẳng!” Obee nghe tiếng, lập tức phục tùng bơi lên bờ, rũ rũ toàn thân, rũ hết nước trên người đi.



    “Anh… các người…” dường như cô cảm thấy rất đả kích, một lúc lâu sau cũng không thốt nên lời, chỉ có thể ngây ra nhìn dáng vẻ của họ thân thiết chơi đùa.



    Đồ phản bội! Chả trách Obee không báo cho cô có kẻ nhìn trộm ở đây.



    “Em còn không muốn lên bờ sao? Bức tranh Mĩ nhân hí thủy tôi đã xem đủ rồi, nhưng… ngâm mình lâu như vậy, em không lạnh à?” Thời tiết tuy rất nóng nhưng trong núi cây cối rậm rạp, ở lâu ngược lại còn thấy có phần hơi lạnh, huống chi cô còn ngâm mình trong nước nữa.



    “Anh… anh dám quản tôi…”, đột nhiên cô phát hiện anh dùng ngón tay ngoắc vào “bộ đồ nhỏ” của cô quay quay, cô tức giận vội vàng kêu lên: “Không thể nào, đấy là quần áo của tôi, anh làm sao có thể… mau bỏ xuống, anh, cái người này rốt cuộc có biết xấu hổ không hả?”



    “Em còn dám ở trước mặt tôi lõa thể biểu diễn cảnh người đẹp tắm, tôi chỉ động một chút vào đồ của em, có gì mà không thể?”, anh vẫn cười, không mảy may để ý tới lời cô.



    Nói cái gì thế! Cô nhảy dựng lên, mắng anh: “Anh nói láo! Nơi này từ trước vốn đã là chỗ bí mật của tôi, là anh tự tiện chạy tới nhìn trộm tôi…”, nói được một nửa, mới phát hiện ánh mắt của anh đang dán chặt vào mình, cô hoảng hốt ngụp xuống, bị uống một ngụm nước, ngẩng lên nhìn thẳng vào ánh mắt háo sắc không chút giấu giếm của anh: “Thật không phải, tôi mới là người không biết xấu hổ khỏa thân ở trước mặt anh, là quân tử, anh mau tránh ra chỗ khác đi!”



    *Đăng Đồ Tử là nhân vật nổi tiếng háo sắc của Trung Quốc, còn có bài “Đăng Đồ Tử háo sắc phú”.
    Cuộc đời như 1 chuyến xe, mà chúng ta là những người lái xe, mỗi khi qua 1 bến, sẽ có người lên và người xuống, những người cùng chúng ta lúc mới khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời xa chúng ta, còn người theo suốt chuyến hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có 1 ai.

    Nhà của yêu tinh, khi vào nhớ mặc thêm áo giáp phòng thân
    http://flora0712.wordpress.com

  4. The Following User Says Thank You to Phương Thiên Vũ For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Vị trí hiện tại
    Yêu Tinh Động
    Bài viết
    1,541
    Zen
    111
    Thanks
    13
    Thanked 1,705 times in 574 Posts

    Mặc định

    Ân Sủng Của Hoàng Đế

    Tác giả: Tiểu Ngôn

    Dịch và edit: sakura_meo87

    Beta: Bé bự

    Nguồn : camelliagarden.wordpress.com

    Chương 1.2

    Nhìn thấy cô lại trầm mình trong nước lần nữa, anh không nhịn được thầm than một tiếng, khung cảnh đẹp như vậy tuy rất nhanh chóng đã bị nàng giấu đi nhưng cũng đủ để cho anh có thể hồi tưởng lại.



    “Quân tử ư?”, anh dường như nghe và cảm thấy được cái gì đó giống như thứ rác rưởi, khẽ bĩu môi khinh thường nói: “Nó là thứ gì thế? Có ăn được không? Thế này đi, tôi thà làm kẻ vô lại có thể xem người đẹp tắm còn thích hơn”.



    Nhìn thấy cô đã lạnh tới run rẩy, anh thuận tay rút lấy khăn tắm ở bên, mở khắn ra, tốt bụng duỗi thẳng cánh tay chờ cô lao vào trong lòng.



    “Được rồi, được rồi, tiểu mỹ nhân ngoan ngoãn của tôi ơi, em nên lên bờ đi, đừng ngang bướng nữa.”



    Nhìn bộ dạng thản nhiên của anh ta, cô choáng váng. “Anh… đang làm cái gì thế?”



    “Đợi để giúp em lau khô người mà, mau lên đi, em yêu!”, dáng vẻ anh ta vẫn lưu manh như cũ.



    “Cái đồ không biết xấu hổ, ai thèm để ý đến anh!” cô tức giận trừng mắt quay đầu đi không để ý tới anh nữa, nhưng mà… rất lạnh nha, cô không nhịn được khẽ chà sát cánh tay cho ấm.



    “Em xấu hổ cái gì chứ?”, anh không kiên nhẫn, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ ương ngạnh của cô, “Những gì nên nhìn, tôi đã nhìn thấy hết rồi, ngay cả trên người em có mấy nốt ruồi tôi đều đếm hết cả rồi, em còn có cái gì để che với giấu nữa? Mau lên đây đi!”



    Phì! Thật không biết phân biệt tốt xấu. Con gái bình thường nhìn thấy anh, người nào mà không điên cuồng nhảy xổ đến gần anh, chỉ hận là không thể dính chặt vào người anh, có người nào điên rồ giống như cô đâu!



    Anh ta… một người như anh ta… một luồng khí nóng từ bàn chân truyền lên, cô xấu hổ đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ hết lên, kêu to: “Im miệng! Anh là đồ không biết xấu hổ…” một chuỗi “danh từ” sắp thốt ra, thì ở anh phát ra ánh mắt lạnh lẽo, khiến cái đống “danh từ” chưa kịp thốt ra đó rất nhanh chóng lặn mất tăm. Thử nghĩ xem, không đúng nha, rõ ràng là anh ta nhìn trộm cô tắm, vì sao cô không thể vì bản thân mình mà nổi giận chứ? “Anh, anh đừng có mà ở đây giả vờ tốt bụng đi!” Kia là cái thái độ vô sỉ gì? Đúng là vô sỉ đến cực điểm.



    Cô trừng mắt giận dữ, nhìn ánh mắt háo sắc của anh đang nhìn vào thân hình của mình một cách lưu luyến, khiến cô ngượng đến nỗi hận không có chỗ nào để trốn, lại càng hận không thể cắn cho anh ta một cái “Anh nếu thực sự có thành ý, mau buông quần áo của tôi xuống rồi đi đi, trả lại cho tôi không gian an toàn.”



    “Có tôi phục vụ cho em không được sao?” Thật là chó cắn Lã Động Tân (BB: túc là làm ơn mắc oán), có biết để anh có tinh thần phục vụ đó thì khó khăn đến thế nào không, lại còn không biết cảm ơn sao?



    “Không cần!”, cô khinh thường nói: “Tôi có tay có chân, không mượn anh nhiều chuyện”. Có loại phục vụ nào như thế này không? Ăn nói sỗ sàng, so với lưu manh chả khác nhau là mấy!



    Thái độ khinh thường của cô nhất thời chọc giận anh, “Dám nói với tôi những lời như thế, xem như em cũng có cái đầu”, anh nhếch miệng, khuôn mặt tuấn tú hơi trầm xuống.



    “Thật sao? Vậy thật là vinh hạnh cho tiểu nữ rồi, có điều…”, mặt cô biến đổi, “Dường như anh là đồ mặt dày, loại đàn ông vô sỉ như anh, đến bây giờ tôi mới gặp lần đầu. Thế nào, anh không cảm thấy vinh quang sao?” Cô không biết tốt xấu cười nhạo anh, không nhìn thấy ngọn lửa bốc lên trong đôi mắt anh.



    Bình thường cô sẽ không vô phép như thế, nhưng anh ta thực sự mặt dày mày dạn, khinh thường bắt nạt người quá đáng, không trách được cô.



    Kỳ lạ, trường học ở Đài Loan không dạy môn Giáo dục công dân và môn Đạo đức sao? (BB: ta nghi là mấy cái môn đó bị anh quăng vô sọt rác mất rồi….)



    “Câm miệng!” anh rít lên, nộ khí run người bốc lên.



    Tiếng quát làm cho Obee đang nằm trên mặt đất co rúm lại, không dám cử động, sắc mặt cô cũng trắng bệch, đầu óc nhất thời trống rỗng…



    “Lên đi!” anh lạnh lùng ra lệnh, thân hình rắn chắc như thế bỗng nhiên phát ra khí thế lẫm liệt khiếp người, khí lạnh từ đôi mắt anh tỏa ra khiến người ta phát run, dọa người không dám có loại ý nghĩ gì khác.



    Thật là đáng sợ! Cô theo trực giác tuân theo mệnh lệnh, không dám phản kháng chút nào lập tức leo lên bờ, run rẩy trốn sau một tảng đá, oán trách nhưng cũng không dám nói gì chỉ nhìn anh chằm chằm.



    Anh ta lúc này thực sự là một kẻ rất có bản lĩnh đe dọa người khác, kỳ quái, sao tới bây giờ cô mới phát hiện? Nếu không cô cũng không dám nói những lời lỗ mãng lăng mạ anh ta.



    Nghiêng mắt nhìn bộ dạng sợ hãi từ đầu đến chân của cô, không hiểu sao lại khiến cho tâm tính anh tốt lên một chút, sắc mặt cũng hòa hoãn đi rất nhiều. “Đi tới đây!”

    Trốn sau tảng đá trông cô giống như con chuột nhỏ, ánh mắt chớp chớp khẽ đặt lên trên khuôn mặt anh, rồi đảo qua chiếc khăn tắm trên tay anh.



    Tới chỗ anh ta ư? Vậy không phải muốn cô tự mình chui đầu vào vòng tay anh ta sao? Muốn đùa cái gì chứ, tuy cô sống ở Mỹ, đất nước vốn phóng khoáng, đã mấy năm rồi, nhưng từ tận đáy lòng cô vẫn giữ truyền thống tốt đẹp của người Trung Quốc, hơn nữa cô còn là hoàng hoa khuê nữ chưa xuất giá cơ mà!



    Lại còn dám do dự? Anh to tiếng quát: “Mau lên!”



    “Oa” Cô giống như mèo bị giẫm phải đuôi, cuống quít lao vào lòng anh. Ôi… anh ta thật hung dữ.



    Đem thân thể mềm mại, co rúm của cô đang phát run ôm vào lòng, anh không khỏi cười thầm, thì ra cô là người rất nhát gan!



    “Như vậy không phải là tốt hơn sao? Tôi cũng không phải loài mãnh thú gì to lớn, sợ tôi sẽ ăn em à?” Anh tức giận trừng mắt nhìn cô, giơ tay gạt đi những giọt nước trên người cô. Lau người giúp cô khẽ làm khăn tắm hé mở, hai tay anh lưu luyến ở những đường cong tuyệt mỹ, trên làn da nõn nà mịn màng của cô.
    Cuộc đời như 1 chuyến xe, mà chúng ta là những người lái xe, mỗi khi qua 1 bến, sẽ có người lên và người xuống, những người cùng chúng ta lúc mới khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời xa chúng ta, còn người theo suốt chuyến hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có 1 ai.

    Nhà của yêu tinh, khi vào nhớ mặc thêm áo giáp phòng thân
    http://flora0712.wordpress.com

  6. The Following 2 Users Say Thank You to Phương Thiên Vũ For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Vị trí hiện tại
    Yêu Tinh Động
    Bài viết
    1,541
    Zen
    111
    Thanks
    13
    Thanked 1,705 times in 574 Posts

    Mặc định

    Ân Sủng Của Hoàng Đế

    Tác giả: Tiểu Ngôn

    Dịch và edit: sakura_meo87

    Beta: Bé bự

    Nguồn : camelliagarden.wordpress.com

    Chương 1.3

    Da cô mịn màng trơn láng làm cho anh yêu thích không muốn rời đi, hai tay khẽ chuyển động trên thân thể mềm mại, nhẹ nhàng xoa bóp âu yếm, dần dần thuận đà đi lên trên. Bàn tay to lớn, nóng rực của anh bao trùm lên bộ ngực tròn trịa của cô…



    Không hiểu cảm giác kỳ lạ gì khiến cô phải cắn chặt môi không dám phát ra tiếng, cứng cả người không dám cử động.



    Từ bé đến giờ, thân thể trong trắng ngọc ngà của cô vốn chưa có bất kì ai được nhìn thấy. Hôm nay… ôi…



    Lại còn bị tên quỷ háo sắc, khốn kiếp, tên xấu xa đến chết cũng không biết xấu hổ này sờ mó khắp nơi, lại còn nhìn thấy hết nữa chứ!



    Ôi… sau này cô còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa chứ!



    Cô rốt cuộc không nhịn được, òa khóc, nước mắt như mưa tuôn ra.



    Lúc này đến lượt Quan Sơn Nguyệt trợn tròn mắt. Anh đã gặp qua đủ loại đàn bà vì muốn cầu xin anh đoái hoài mà làm đủ mọi cách, đủ mọi bộ dạng nét mặt, nhưng cô gái này lại đang khóc. Lúc khóc, trông cô rất đẹp, đẹp đến mê người. Tuyệt đối không phải đang giả vờ.



    Anh chưa từng nghe quá tiếng khóc nào trong sáng đến vậy, hòa cùng với nó là nước mắt như mưa tuôn xối xả, thật sự là chân thật động lòng người.



    “Tôi… Em… đừng khóc nữa!” Anh nâng cằm cô lên. Tay chân luống cuống lau nước mắt cho cô, sau đó lại vỗ về cô, động tác dịu dàng và hoảng hốt trước nay chưa từng thấy. “Em làm sao thế? Tôi không có ý ức hiếp em, chỉ muốn giúp em… em đừng khóc nữa, có được không?”



    Qua một lúc lâu, nép vào trong lòng anh, được anh an ủi, cô lại cảm thấy một luồng khí ấm áp dâng lên, sao thế này? Cô không khỏi có chút mê hoặc, tiếng khóc cũng theo đó mà yếu dần đi.



    Cô ngước đôi mắt bị nước mắt làm cho trở nên long lanh trong suốt, nhìn chăm chú vào anh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thật mê hoặc, giống như một thiên thần đi lạc.



    Khi thấy bên tai yên tĩnh, anh cũng nhẹ nhàng thở hắt ra, lúc này mới phát hiện cô đang nhìn mình chăm chú. “Sao thế?” Anh lấy ngón cái lau giọt nước mắt đang chảy xuống môi cô, trong lòng chột dạ, nhưng vẫn cứng giọng nói: “Thật không được rồi, sau này Đài Loan có bị hạn hán cũng không phải sợ nữa, chỉ cần một mình em cũng đủ để tạo thành cơn đại hồng thủy rồi.” Tay anh vỗ về khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, giọng vừa âu yếm vừa nhẹ nhàng.



    Cô ngẩn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lập tức hiện lên hai áng mây hồng hồng tuyệt đẹp, khuôn mặt như ngọc dường như được thoa một lớp son, ngốc nghếch nhìn anh. Tức thì, đôi mắt sâu thăm thẳm của anh lóe lên tia sáng giống như ánh lửa của ngày lễ lớn.



    “Này, nhìn cái gì mà ngây ngốc thế?” Ánh mắt anh nhìn thẳng vào khuôn mặt hồng hồng như quả táo của cô một cách không kiêng kỵ, cô khẽ cựa mình, khẽ nói: “Mau buông ra, tôi phải mặc quần áo”.



    “Không được!” Anh chấn động, lập tức hai cánh tay càng siết chặt, hoàn toàn hưởng thụ cảm giác hai thân thể áp sát vào nhau, cười hì hì nói: “Ôm em như thế này rất thoải mái, tôi thật không thể buông em ra để em mặc cái thứ quần áo vướng tay vướng chân kia được”. Nói rồi, bàn tay không yên phận kia lại tiếp tục di chuyển trên thân thể mềm mại yêu kiều của cô, càng lúc càng mạnh dạn di chuyển xuống dưới.



    Cô căng thẳng, đây là… lại làm cho anh ta sờ xuống dưới, “Anh… đồ không biết xấu hổ! Bắt nạt người khác, tôi…”



    “Gì” anh thốt ra thanh âm uy nghiêm, bác bỏ đi vẻ bất tuân của cô.



    “Anh là đồ hư hỏng”. Cái miệng nhỏ nhắn của cô bắt đầu mếu máo, hốc mắt cũng đỏ lên, dáng vẻ như muốn khóc. “Anh rõ ràng sàm sỡ tôi, tôi…”

    “A, được rồi, được rồi!” Anh lại kích động, hai tay lập tức thu về giống như đụng phải sắt nóng. Buông cô ra vội nói : “Mặc quần áo, mặc quần áo!”, nói khóc liền khóc ngay được, anh sợ cô rồi.



    A ha, đất trời cũng phải thay đổi, cuối cùng cô cũng đã thoát được rồi.



    Cô lập tức, quấn chặt khăn tắm quanh mình, đôi mắt ngân ngấn nước thật giống như hệ thống cung cấp nước. Vẻ đắc ý không hề che dấu hiện lên trên khuôn mặt cô, duỗi hai ngón tay làm động tác muốn anh quay người. “Quay đi chỗ khác đi!”



    Bộ dạng tốt lắm! Anh cảm thấy một cơn giận trào lên, nhưng…



    Anh nén giận quay lưng lại, không nghĩ lần đầu tiên gặp mặt đã dọa cô sợ, nhưng trong lòng âm thầm thề: chờ xem, lần sau em sẽ lại rơi vào tay tôi…



    Nhìn theo lưng anh, nơi phát ra khí thế khiến người ta xiêu hồn lạc phách, cô bất giác rùng mình một cái, như chiếc máy hát đọc ra tâm tư của anh, nhưng lại không nhịn được ngứa ngáy trong lòng khiêu khích anh.



    “Đi tiếp một chút đi, lại đi tiếp một chút nữa, nam tử Hán đại trượng phu, nói lời phải giữ lấy lời, anh không được nhìn lén tôi mặc quần áo đâu!” Động tác mặc quần áo của cô rất nhanh nhẹn , thuận tay vẫy chú chó Obee ngu ngốc không có trách nhiệm canh chừng lại gần để dạy dỗ nó, chuẩn bị cho nó một cơ hội đoái công chuộc tội.



    “Nhìn lén ư?” Đùa gì thế? Anh không cho đây là chuyện đáng giễu cợt, nhưng khi nghe cô nói thế, chân lại tự nhiên bước đi vài bước. “Không biết có bao nhiêu đàn bà muốn ở trước mặt tôi biểu diễn múa thoát y, cầu xin tôi nhìn họ một cái tôi còn khinh thường kìa! Còn phải nhìn lén sao?”



    Một lúc sau, anh không kiên nhẫn hỏi: “Mặc xong chưa?”, phía sau không có tiếng trả lời.



    Trong lòng anh bắt đầu thầm nhủ: Đàn bà con gái chính là những cái nấm, mặc có một bộ quần áo cũng tốn nửa ngày trời. Anh không kiên nhẫn quay đầu nói: “Em có mặc được không đấy, đừng khách sáo, tôi có thể giúp…”



    Lời định thốt ra vẫn ở trong miệng, ánh mắt anh đảo một vòng, anh tức tối nhìn chằm chằm vào cái đuôi không ngừng vẫy đập vào lá cây khô, tiếng động không ngừng phát ra từ sợi dây xích đeo trên cổ Obee.



    Obee thấy có người nhìn nó, vui mừng kêu lên hai tiếng: “Oẳng, oẳng!”, không ngừng vẫy vẫy đuôi.



    Thác vẫn chảy ào ào, bên hồ chỉ còn lại một người, một chó… (BB: mỹ nhân đã xách “đồ nhỏ” chạy mất mạng rồi…. =]]]]]]] )
    Cuộc đời như 1 chuyến xe, mà chúng ta là những người lái xe, mỗi khi qua 1 bến, sẽ có người lên và người xuống, những người cùng chúng ta lúc mới khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời xa chúng ta, còn người theo suốt chuyến hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có 1 ai.

    Nhà của yêu tinh, khi vào nhớ mặc thêm áo giáp phòng thân
    http://flora0712.wordpress.com

  8. The Following 2 Users Say Thank You to Phương Thiên Vũ For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Vị trí hiện tại
    Yêu Tinh Động
    Bài viết
    1,541
    Zen
    111
    Thanks
    13
    Thanked 1,705 times in 574 Posts

    Mặc định

    Ân Sủng Của Hoàng Đế

    Tác giả: Tiểu Ngôn

    Dịch và edit: sakura_meo87

    Beta: Bé bự

    Nguồn : camelliagarden.wordpress.com

    Chương 1.4

    “Cháu đã cầu hôn Trúc Nguyệt rồi!”

    Giọng sang sảng của Tống Chấn Cương từ trong đại sảnh vang ra, vang vọng như tiếng của nhiều người hợp lại.

    Hai mươi bốn năm trước, khi Tống Chấn Cương lên sáu, anh đã bị một tai nạn xe hơi và gặp nguy hiểm đến tính mạng, vì thế, nhà họ Tống ngap lập tức đi tìm vị bác sĩ nổi tiếng nhất lúc bấy giờ là Tôn Hoằng Chí với hi vọng mong có thể cứu sống được anh. Tôn Hoằng Chí thực không hổ là danh y, quả nhiên đã dễ dàng cứu được tính mạng của Tống Chấn Cương.

    Tống Thiên Long vốn từ trước đã khâm phục Tôn Hoằng Chí học rộng tài cao lại phong lưu nho nhã, huống chi bây giờ lại còn có ơn cứu mạng đối với cháu mình, cho nên, ông đã cho Tống Chấn Cương đính hôn với cô con gái vừa mới sinh được vài ngày của Tôn Hoằng Chí. (BB: gia phả rối như đống bùi nhùi…. =”=)

    Sau này Tôn Hoằng Chí do không chịu nổi cú sốc trước cái chết đột ngột của người vợ mà mình yêu thương đã mang con gái rời khỏi nơi phồn hoa đô hội đầy đau thương này. Nghe nói là hai cha con đi đến một vùng núi xa xôi hẻo lánh hành nghề y, sau đó hai nhà mất liên lạc với nhau.

    Nhưng vì Tống Thiên Long là người trọng lời hứa, cho nên khi Tống Chấn Cương tới tuổi lập gia đình, nhà họ Tống đã bỏ ra một số tiền lớn để tìm tung tích của Tôn Hoằng Chí. Đáng tiếc, trước mắt cũng chỉ biết được Tôn Hoằng Chí đã qua đời từ mười năm trước, còn cô con gái nhỏ nhà họ Tôn, nơi cuối cùng có được tin tức của cô là cô nhi viện.

    Khác với các vị trưởng bối nhà họ Tống đang ngày càng lo lắng, Tống Chấn Cương lại rất thong thả, ung dung tự tại, việc hôn nhân muộn màng của anh khiến cho những anh em họ luôn bị thúc ép chuyện kết hôn của anh ghen tức đến nghiến răng nghiến lợi, đố kỵ đến đỏ mắt trước cuộc sông độc thân của anh.

    Có điều, một năm gần đây, sự ghen tỵ của họ bắt đầu chuyển thành may mắn. Ít nhất họ có thể tự do tìm kiếm một nửa của mình, còn Tống Chấn Cương lại không thể. Đặc biệt, sau khi trong lòng anh đã có người con gái mà mình yêu, bốn chữ “giải trừ hôn ước”, lại một lần nữa được nhắc đến.

    Kỳ thực khi Tống Chấn Cương hai mươi lăm tuổi, đã có người đề xuất đến việc giải trừ hôn ước, nhưng vì Tống Chấn Cương không có đối tượng muốn kết hôn vả lại anh cũng không muốn, mà Tống Thiên Long vẫn kiên trì tìm người, vì thế chuyện này đã trở thành kết luận cuối cùng.

    Nhưng, hiện nay tình huống đã không giống như trước nữa!

    Tống Chấn Cương đã có người mà anh muốn chung sống cả đời, đó là Quan Trúc Nguyệt.

    Nhà họ Quan và nhà họ Tống là một trong ba gia tộc nổi tiếng trong giới kinh doanh ở Đài Loan, thế lực thật không thể coi thường. Hai họ Quan, Tống có thể nói là môn đăng hậu đối. Hai nhà kết thông gia được đến đời thứ ba thì có thể xem như là niềm vui lớn của tất cả mọi người, nhưng Tống Thiên Long lại bác bỏ ý kiến đó, một mực kiên trì tuân thủ hôn ước nhiều năm về trước.

    Lý do được đưa ra là do nhà họ Tôn chỉ là “thường dân áo vải”, hơn nữa Tôn tiểu thư từ trước đã không biết lưu lạc ở phương nào, làm sao sánh được với nhà họ Quan tài lực như nước? Sao có thể sánh được với một tiểu thư Quan Trúc Nguyệt khí chất tao nhã, xinh đẹp, dịu dàng?

    Dưới sự thuyết phục của mọi người, cuối cùng Tống Thiên Long đành phải ra quyết định.

    Hôn ước có thể giải trừ, nhưng phải được sự đồng ý của Tôn tiểu thư, trước khi có được sự đồng ý của cô ấy, Tống Chấn Cương vẫn là người đã có hôn ước.

    Tuy nhiên, Tống Chấn Cương từ khi có được người đẹp, anh chỉ hận mình không thể ngay lập tức cưới Quan Trúc Nguyệt, có như thế thì mới có thể yên tâm. Cho nên anh vốn là không thể chịu được sự chờ đợi dai dẳng mà lại không hợp lí này. Cũng vì thế mà gần như lần họp gia tộc nào anh cũng đề xuất đến chuyện yêu cầu giải trừ hôn ước.

    “Làm càn!” Tống Thiên Long, người quyết định mọi chuyện nhà họ Tống, đập bàn quát lớn, tuy đã qua tuổi tám mươi, nhưng sự uy nghiêm của ông vẫn nguyên như cũ, “Cháu đã quên mình là người có hôn ước rồi sao?”

    “Ông…” Tống Chấn Cương vất vả tranh luận.

    “Nếu như năm xưa không có chú Tôn, cháu đã sớm mất mạng rồi, còn sống được đến ngày hôm nay sao?”

    “Năm xưa là năm xưa. Bản thân cháu cũng rất cảm kích chú Tôn, nhưng… muốn báo ơn cũng không nhất định phải lấy con gái chú ấy, ông à!”

    “Anh ấy nói đúng đấy ông ạ.” Em trai Tống Chấn Cương, Tống Chấn Lưu lên tiếng ủng hộ: “Bây giờ người ta muốn trả ơn cũng không còn thịnh hành việc phải lấy thân mình ra để báo đáp nữa đâu ạ.” Đời thứ ba của nhà họ Tống, anh em luôn luôn có tình cảm rất tốt, rất hiểu đạo lí có nạn cùng chịu.

    Tống Thiên Long tức giận trừng mắt nhìn đứa cháu nhỏ của mình.

    “Đây vốn là sự thật ạ, bây giờ đã là thời đại dân chủ rồi…” giọng Tống Chấn Lưu càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng anh vẫn cúi đầu, không chịu đựng nổi uy quyền của ông, vội hướng ánh mắt về bốn phía cầu cứu.

    Em họ Tống Chấn Cương, Tống Chấn Y cũng rất thân với các anh họ mình, kiên trì nói: “Hơn nữa Tôn Phật Nhi cũng không biết lưu lạc ở chỗ nào nữa, nói không chừng đã không còn ở thế gian này nữa, ông muốn anh Chấn Cương đi đến chỗ nào để tìm người đây ạ?”

    “Sống thì sẽ gặp người, chết thì sẽ thấy mộ, đây là việc mà nhà họ Tống chúng ta ít nhất phải làm được.” Tống Thiên Long kiên trì nói.

    “Vạn nhất tìm được người… nhưng Tôn Phật Nhi lại không muốn giải trừ hôn ước thì sao ạ? Vì dù sao nhà họ Tống chúng ta cũng có tiền có thế, mà anh Chấn Cương lại là chàng trai quý tộc độc thân đáng giá nghìn vàng, lại đẹp trai lãng tử, phong lưu nho nhã.” (BB: hờ hờ hờ….tự nhiên thấy lạnh a….)

    “Tất nhiên, Tôn Phật Nhi có quyền không giải trừ hôn ước.” Trong thâm tâm, ông đã coi cô là cháu dâu trưởng rồi.

    “Ông…. ông biết rõ người cháu yêu là Trúc Nguyệt mà.”

    “Tình cảm có thể từ từ vun đắp, chú Tôn cháu bác học đa tài, tính tình lại ôn hòa, nho nhã, vợ chú ấy cũng rất xinh đẹp, ông tin là con gái họ tuyệt đối không tầm thường chút nào.” Tống Thiên Long luôn đánh giá cao con gái Tôn Hoằng Chí, ông thực sự rất có lòng tin.

    “Ông… ông chớ có quên rằng Tôn Phật Nhi lớn lên ở cô nhi viện. Tính cách và sự giáo dục của cô ấy, chúng ta căn bản không có cách nào dự đoán được, ông nên suy nghĩ lại. Cô ấy có lẽ không phù hợp với nhà họ Tống chúng ta.” Người duy nhất nhà họ Tống đời thứ ba vốn vẫn chưa lên tiếng, Tống Chấn Tân – em họ Tống Chấn Cương bây giờ cũng bắt đầu mở miệng.

    Hai anh em đời thứ hai nhà họ Tống, mỗi người đều sinh được hai người con trai, ngày thường anh em họ vì phụ trách những công việc khác nhau, mà ít có cơ hội gặp mặt đông đủ, nhưng tình cảm giữa họ rất tốt, so với những gia tộc chỉ vì một chút gia sản mà náo loạn đến mức anh em không nhìn mặt nhau, điều này khiến cho ông Tống cảm thấy được an ủi sâu sắc.

    Tống Chấn Tân nói có lí, mọi người đều gật đầu tỏ ý tán thành, ngay cả Tống Thiên Long cũng biểu hiện rõ vẻ chần chừ, mọi người cảm giác vô cùng hy vọng, nhưng thái độ của Tống Thiên Long đột nhiên lại chuyển thành kiên định.

    “Chấn Tân nói không sai, nhưng đây vẫn chỉ là phỏng đoán, cũng không chắc chắn là sự thật, ông vẫn kiên trì muốn thấy mấy nhân tài như các cháu tính toán mãi thì độ chính xác sẽ được bao nhiêu.”

    “Ông!” Các cháu đồng thanh kêu lên, trong số đó đương nhiên Tống Chấn Cương kêu to nhất.

    ————————————–

    “Trúc Nguyệt, em nghe anh nói, Trúc Nguyệt…”

    Chỉ thấy một bóng hình xinh đẹp nhanh chóng chạy ra khỏi đại sảnh, hướng về phía lầu hai.

    Quan Sơn Nguyệt thong thả nhìn người chạy ngay phía sau, Tống Chấn Cương với vẻ mặt ảo não.

    “Lại cãi nhau à?” Anh thực không hiểu đôi tình nhân này đang làm cái gì nữa, suốt ngày cãi nhau, nhưng chỉ trong nháy mắt lại âu yếm thân mật.

    Anh vốn không muốn quản chuyện này, nhưng quyền huynh thế phụ, từ khi cha mẹ qua đời, em gái Trúc Nguyệt là người thân duy nhất trên đời này của anh.

    “Haizzzz….!” Tống Chấn Cương mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế sofa.

    “Lần này lại làm sao vậy?” Quan Sơn Nguyệt gấp cuốn tạp chí Thương nghiệp mới xem được một nửa đặt lên bàn.

    “Vẫn là vấn đề cũ” Tống Chấn Cương chán nản tựa lưng vào ghế, ngửa đầu nhìn lên trần nhà.

    Quan Sơn Nguyệt trầm ngâm một lát, chậm rãi nói: “Anh muốn… là anh của Trúc Nguyệt, anh có mấy lời không thể không nói.”

    Tống Chấn Cương cảnh giác thu hồi tầm mắt, nhìn sang khuôn mặt nghiêm túc của Quan Sơn Nguyệt.

    “Trúc Nguyệt năm nay đã 25 tuổi rồi. Tuổi 25 đối với một cô gái mà nói thì cũng không phải là còn trẻ nữa. Hôm qua, cô của anh có gọi điện tới, anh nghĩ cô ấy đã thay Trúc Nguyệt tìm đối tượng.”

    “Anh Sơn Nguyệt…” Tống Chấn Cương kinh ngạc trợn mắt nhìn, giống như trên đầu Quan Sơn Nguyệt đột nhiên mọc sừng vậy.

    “Không phải là anh hù dọa cậu, anh chỉ muốn nói cho cậu rõ sự thực thôi.”

    Quan Sơn Nguyệt và Tống Chấn Cương đều là người thừa kế sản nghiệp, nhưng vì cha mẹ của Quan Sơn Nguyệt mất sớm nên từ rất sớm anh đã trở thành người đứng đầu tập đoàn. Sự chín chắn và bình tĩnh của anh so với một Tống Chấn Cương vẫn còn cha mẹ, lại được sự che chở của các bậc trưởng bối thì quả là….Chấn Cương vĩnh viễn không thể bì kịp.

    “Sơn Nguyệt, anh biết rõ tình cảm giữa em và Trúc Nguyệt…”

    “Anh hiểu rõ à?” Quan Sơn Nguyệt cầm cốc trà lên, chậm rãi uống. “Cậu và Trúc Nguyệt đã qua lại hơn một năm. Nhưng cậu vẫn không thể cho Trúc Nguyệt một sự bảo đảm, thậm chí ông Tống đến nay vẫn không thừa nhận Trúc Nguyệt. Mặc dù anh không nghi ngờ tình cảm của cậu với Trúc Nguyệt, nhưng anh cũng biết, ý định của cô anh không phải là không có lí, anh không có lí do để ngăn cản.”

    “Sơn Nguyệt… Chúng ta là anh em, em nghĩ anh hẳn có thể thông cảm cho em, đứng về phía em.”

    “Anh đã thông cảm cho cậu hơn một năm rồi, không phải sao?” Quan Sơn Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Tống Chấn Cương đáp. “Bây giờ không phải đến lượt cậu thông cảm cho anh sao? Cậu biết anh chỉ có một cô em gái, anh không thể để cho nó chịu bất cứ sự ấm ức nào cho dù là nhỏ nhất.”

    “Em…” anh đương nhiên biết mình đuối lý, nắm tay lại, khẩn thiết nhìn người bạn tốt. “Cho em một chút thời gian, em tin em nhất định có thể thuyết phục….”

    “Anh nghĩ, muốn thuyết phục ông già cổ hủ đó không dễ dàng, dù sao ông ấy nổi tiếng là người trọng chữ tín trên thương trường.”

    “Hãy tin em, Sơn Nguyệt, em tuyệt đối sẽ không phụ Trúc Nguyệt.” Vây quanh anh bây giờ bốn bề đều là địch, cho nên anh quyết không thể để mất đi người bạn tốt, “Chỉ cần cho em thêm một chút thời gian, cho dù không thể thuyết phục ông, em cũng sẽ sớm tìm được Tôn tiểu thư để giải quyết việc này.”

    “Thôi quên đi, trước mắt anh cũng không muốn nói nhiều làm gì.” Quan Sơn Nguyệt biết chỗ khó của anh, đứng dậy vỗ vỗ vào vai anh, “Người có thể cho cậu thời gian là ai, cậu hẳn là đã biết, làm thế nào để có được sự thông cảm của nó mới là vấn đề mà cậu phải đau đầu suy nghĩ. Cậu tự mình nghĩ đi!” Nói xong anh liền quay người rời đi, còn lại Tống Chấn Cương đang rơi vào trầm tư…

    Quan Sơn Nguyệt đương nhiên không nghi ngờ thành ý của người bạn tốt, anh chỉ là cảm thấy Tống Chấn Cương nên quyết đoán và phải giải quyết vấn đề đúng thời điểm, nếu không cũng đừng trách anh hoài nghi tình cảm của cậu ta với Trúc Nguyệt.
    Cuộc đời như 1 chuyến xe, mà chúng ta là những người lái xe, mỗi khi qua 1 bến, sẽ có người lên và người xuống, những người cùng chúng ta lúc mới khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời xa chúng ta, còn người theo suốt chuyến hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có 1 ai.

    Nhà của yêu tinh, khi vào nhớ mặc thêm áo giáp phòng thân
    http://flora0712.wordpress.com

  10. The Following User Says Thank You to Phương Thiên Vũ For This Useful Post:


 

 
Trang 1 của 6 12345 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa tìm kiếm trang này trên Google:

ân sủng của hoàng đế full

an sung cua hoang de truong ton

an sung cua hoang de full

http:banlong.usforumshowthread.phpt=6033

đọc truyện ân sủng của hoàng đếtieu thuyet hien dai an sung cua hoan de hoandoc truyen an sung cua hoang de fullTruyen an sung cua hoang de hoanAn sung cua hoang de.hoanan sung cua hoan đeÂn sủng của hoàng đế hoànAn sung cua hoang de chuong 10doc truyen an sung cua hoang dedoc truyen:an sung cua hoang deđọc full truyện ân sủng của hoàng đếtieu thuyet an sung cua hoang detruyen hien dai sung hoanNgon tinh An sung cua hoang dean sung cua hoang de.fullĐọc full truyện ân sủng của hoàng đếĐọc full truyện Ân sủng của hoàng đếTruyen an sung cua hoan de fullTruyện full tiểu thuyết ân sủng của hoàng đếtruyen ân sủng cuả hoàng đếđọc truyện ân sủng của hoàng đế full
SEO Blog

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  
Back to top